Advertisements
Skip to content
25/05/2015 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 32

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 32 – Nữ lưu manh

Lôi Quá Khách ủ rũ trở về Thanh Thành, Lôi Chấn vừa nhìn dáng vẻ của anh liền cảm thấy không thích hợp, lúc đi anh chính là hết sức phấn khởi hưng trí bừng bừng, còn lên mặt khắp nơi, tại sao trở về đã thành bộ dáng này? Lôi Chấn hỏi hai người cùng đi theo anh, mới biết, thì ra là chia tay.

Lôi Chấn nói như thế nào đây, anh hi vọng nhất định là hi vọng em trai có thể lừa một cô gái nhà đứng đắn, nhưng anh cũng biết cô gái tốt đàng hoàng vừa thấy Lôi Quá Khách ngay cả một công việc nghiêm chỉnh cũng không có, chỉ là một tên lưu manh, người ta chắc chắn không muốn, cho dù cô gái có chịu, vậy cha mẹ cô ấy cũng không thể nào bằng lòng chứ? Cho nên Lôi Chấn cũng không nói gì, còn an ủi Lôi Quá Khách.

Nào biết Lôi Quá Khách lúc trước lên mặt quá mức, đám anh em kia ai cũng biết anh có một bạn gái nhỏ học sinh cấp ba, trông còn rất đáng yêu, chơi game cực giỏi, nay hai người đi theo anh trở lại vừa nói anh bị đá, Lôi Quá Khách sắp bị người ta cười nhạo đến chết, buồn mấy ngày mới dám ra cửa. Nhìn thấy người cũng không thể đắc ý, rụt đầu làm cháu trai của rùa, thành thành thật thật đi theo anh trai anh.

Yến Hồi đợt này quả thực rất bận, Thanh Thành các thương nhân buôn bất động sản hai năm trước kiếm được mấy trăm tiệu, Yến Hồi đỏ mắt đã lâu rồi, có điều hắn vẫn chưa tìm được người hợp tác thích hợp. Lại nói Yến Hồi cũng không thiếu tiền chút nào, tiền của hắn nhiều để người ta ném vào biển đắp thành một hòn đảo cũng không có vấn đề gì, nhưng hắn vẫn thấy chưa đủ, thấy cái gì cũng đỏ mắt.

Mấy năm trước Yến Hồi luôn luôn tra một người, ban đầu thuần túy là vì tò mò, dần dần trong lòng hắn liền không thăng bằng, dựa vào cái gì khi lớn bằng hắn, hắn còn đang kéo dao pha nhìn người, tên kia chính là phú ông trăm vạn?

Người Yến Hồi nhìn trúng có thể nói là nguồn gốc thâm hậu với Yến Hồi, hai người đều là người trong giới, chẳng qua là, Yến Hồi là vua Thanh Thành, mà đối phương thì là thần Bãi Yến.

Yến Hồi cong vẹo nằm ở ghế bành tiếp điện thoại, đám đại lão gia chiều cao mét tám lăm, biếng nhác giống như con mèo, ghế dựa hoàn toàn phù hợp công thái học nhẹ nhàng đong đưa, xung quanh đứng đầy bảo tiêu áo đen, Lôi Chấn giống như bức tượng đứng phía sau ghế tựa, Lôi Quá Khách đứng đau chân, anh cũng muốn nằm giống như Yến Hồi, nhưng anh biết anh mà mềm chân, Yến Hồi không chừng sẽ không cần anh nữa.

Di động từ tay trái đổi sang tay phải, trên mặt Yến Hồi chứa nụ cười, nụ cười ấy nhìn muốn bao nhiêu tà khí có bấy nhiêu tà khí: “Chú là đang nói cho gia, Lý Tấn Dương không muốn?”

Đối phương cẩn thận trả lời: “Gia, Lý Tấn Dương quá kiêu ngạo, gã từ chối thẳng… Gã nói, gã không dính dáng đến bất động sản rất nhiều năm rồi…”

Nụ cười trên mặt Yến gia càng sâu, nhẹ như không nói: “Gia còn cần chú nhắc nhở?”

Đối phương nơm nớp lo sợ, cũng không dám nói cái gì: “… Gia ngài trước tiên đừng nóng giận, bọn em còn đang thử…”

Cầm thú Yến giơ lên cánh tay trái tôn quý của hắn, nhẫn đầy tay theo cái tay lắc lư qua lại của hắn mà xẹt qua xẹt lại: “Thử? Gia nói, đời trước là heo chuyển thế? Mọc một lố óc heo? Cũng đã một mực từ chối còn thử? Đầu óc không biết đường thay đổi? Chính diện không được thì tìm cách bắt tay từ mặt bên, có cần gia tự mình dạy chú làm như thế nào hay không?”

Đối phương đầu đầy mồ hôi: “Gia, ý của ngài…”

Chân dài của Yến Hồi đặt xuống đất, ghế lắc lư lập tức ngừng, “Tra cho gia nhược điểm của hắn, tra không được đừng trở lại, nhớ kỹ, đây là cơ hội cuối cùng của các chú, dùng hết rồi,” Yến Hồi buông tay, phát ra một tiếng cười tà khí: “Thì không còn nữa.” Nói xong, tay đẩy cúp điện thoại, tùy tay ném đi, người bên cạnh lập tức tiến lên một bước vươn tay bắt lấy, cầm trong tay lùi về chỗ cách một bước tiếp tục làm đồ trang trí.

Yến Hồi vừa tựa vào trên ban công, lập tức có người đưa lên một điếu thuốc châm cho hắn, thời gian nửa điếu thuốc trôi qua, tay cầm điếu thuốc của hắn treo ở không trung, tư thế cũng không thay đổi, sau đó, hắn từ từ nhắm hai mắt phun ra một vòng khói, chậm rãi mở đôi mắt hẹp dài, hơi nghiêng đầu, khóe mắt hơi xếch, nhìn cô gái trẻ tuổi vẫn ngồi bên cạnh ghế không nhúc nhích, trên mặt lộ ra một nụ cười cổ quái, hỏi: “Đồng Nhi, em nói Lý Tấn Dương liệu có đổi ý hay không?”

Cô gái tên Đồng Nhi đứng lên, lẳng lơ đi về phía hắn, đứng lại trước mặt hắn, trong tay đang cầm một cái gạt tàn thuốc trải một tầng cát, nhẹ nhàng dịu dàng mỉm cười nói: “Trên đời này, sẽ có chuyện gia làm không được? Chỉ cần gia muốn, chuyện gì cũng có thể…”

Yến Hồi cười tà, ngón cái và ngón trỏ buông lỏng, tàn thuốc vê chính xác rơi vào gạt tàn thuốc, sau đó vươn tay ôm eo Đồng Nhi vào lòng, “Gia là thích cái miệng nhỏ nhắn của Đồng Nhi.”

Đồng Nhi quyến rũ cười, vươn ngón tay đè trên môi mình, hạ giọng tiến đến bên tai Yến Hồi, hỏi: “Gia nói chính là cái này?”

Yến Hồi vuốt mông cô, nhấc lên trên, sau đó nhấn một cái lên người mình, thân thể hai người lập tức kề bên, cười tà nói: “Chỉ cần là miệng của Đồng Nhi, gia đều thích!”

Đồng Nhi đôi mắt quyến rũ, ngón tay ngoắc ngoắc vòng vòng, “Chỉ cần gia mong muốn…”

Hai tên biến thái này ve vãn bên cạnh, hoàn toàn chính là không kiêng dè gì, Lôi Quá Khách nhưng là người vừa thất tình, bị kích thích cực độ đến bốc khói, ánh mắt cũng đổi màu, Lôi Chấn phát hiện ánh mắt nhìn Yến Hồi và Đồng Nhi của Lôi Quá Khách cũng không ổn, không thể không thốt ra câu: “Quá Khách chú đi ra ngoài trước chờ anh, gia có việc anh sẽ bảo người báo cho chú.”

Yến Hồi nghe thấy tiếng ngẩng đầu, dường như nhớ tới cái gì đột nhiên mở miệng: “A?”

Mọi người lập tức thần kinh căng thẳng nhìn chằm chằm Yến Hồi, sợ bỏ qua phân phó gì quan trọng, Yến Hồi lại mở miệng: “Bạn gái nhỏ của Quá Khách có phải là…” Yến Hồi suy nghĩ một lát, phát hiện mình không tìm được tính từ nào có thể hình tượng chính xác để mà hình dung, liền nói: “Có phải là… nữ lưu manh đó không?”

Nữ lưu manh là từ ngữ duy nhất mà Yến Hồi cảm thấy có vẻ đáng tin, đối với lão lưu manh không biết xấu hổ như chính hắn đây mà nói, có thể gặp phải người khiến hắn nói là nữ lưu manh, vậy khẳng định là còn lưu manh hơn cả lão lưu manh.

Người xung quanh đều 囧, có thể xưng là lưu manh so với Yến gia, trên đời này có thể có mấy ai? Bị một tên biến thái đáng chết chơi gái vô số nói nữ lưu manh, ấy lại có thể có mấy người? Lôi Chấn biết một người, anh vừa nghe Yến Hồi nói xong, trong đầu liền lập tức nghĩ tới bộ dáng con nhóc mập mạp kia, bị anh nhấc trong tay, khóc nước mắt nước mũi rơi xuống, nhưng ánh mắt ấy tựa như sói đụng phải con mồi nhìn chằm chằm quần Yến gia, chỉ nhìn ánh mắt của cô, Lôi Chấn liền cảm thấy cô căn bản chính là muốn lột quần Yến gia xuống luôn. Yến gia nói cô nữ lưu manh, nhất định là bởi vì di chứng chuyện lần đó lưu lại.

Vừa nghĩ như thế, Lôi Chấn đột nhiên cảm thấy bạn trên mạng kia của Lôi Quá Khách có chút quen mắt, lúc vừa thấy cô Lôi Chấn đã cảm thấy quen, nhưng mà không dám nghĩ nhiều, người ta cô gái tốt như thế, cũng không thể nói thẳng cô ý đồ dâm loạn người phụ nữ của Yến gia chứ? Bây giờ ngẫm lại, cũng không phải vậy sao? Tạo hình ấy chính là đã nhiều năm cũng không thay đổi, chẳng qua vốn khuôn mặt tròn nhỏ, hình như hơi kéo dài một chút, vóc người cao hơn, tóc càng dài ra nữa.

Lôi Chấn vốn trong lòng còn rất tiếc hận, quay đầu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lôi Quá Khách, trong lòng cuối cùng vui vẻ chút, cuối cùng cũng tìm được một lý do không cần cô nhóc béo đó để an ủi. Một người… Lôi Chấn vốn muốn tìm một tính từ sát hơn nữa, kết quả suy nghĩ nửa ngày cứ thế giống như Yến gia không nghĩ được cái khác, cuối cùng trực tiếp định nghĩa là nữ lưu manh, một nữ lưu manh như thế, không cần là sáng suốt.

Nhưng Triển Tiểu Liên trong lòng Lôi Quá Khách không phải là lưu manh, Tiểu Mễ của anh chơi game giỏi, còn thông minh, còn có tài lãnh đạo, trong thế giới internet, Triển Tiểu Liên chính là chúa cứu thế của tiểu đội mười người ấy, đi PK (1) với người ta, chỉ cần Triển Tiểu Liên tham gia, sẽ không lo thất bại. Lôi Quá Khách chắc chắn không dám nói gì khác, anh rầu rĩ cúi đầu trả lời: “Gia, Tiểu Mễ bây giờ tuổi còn nhỏ, em sợ ảnh hưởng việc học của cô ấy, nên bây giờ Tiểu Mễ không phải bạn gái em…”

Cầm thú Yến đang không coi ai ra gì ôm Đồng Nhi cắn, cùng Đồng Nhi quấn lấy nhau tựa như hai con rắn động dục, Lôi Chấn đang định rút lui, kết quả Yến Hồi đột nhiên ngẩng đầu mở miệng: “Đàn bà thích thì ngủ, ngủ không được chính là bị đá, chú là loại nào?” Nói xong, cầm thú Yến cùng với người phụ nữ trong ngực hắn cười biến thái vô cùng.

Khuôn mặt Lôi Quá Khách cũng nhăn nhó.

Cầm thú Yến còn đổ dầu vào lửa: “Chỉ một con nhóc béo như thế còn không làm được, tiền đồ!”

Lôi Quá Khách trở về liền khóc.

*

“Ắt xì!” Triển Tiểu Liên hắt hơi một cái vang dội, nói thầm một câu: “Ai mắng mình? Nữ tôi rủa cô ngực phẳng nam tôi rủa anh bất lực…” Nói thầm xong, liếc mắt nhìn trên tiểu thuyết ngôn tình tràn đầy nước bọt sau khi hắt hơi của cô, bình tĩnh dùng luôn tay áo, lau sạch sẽ nước miếng.

Cả buổi sáng hai tiết, bốn quyển tiểu thuyết Triển Tiểu Liên thuê sáng sớm xem xong hết rồi, lúc chuông tan học vang lên cô để luôn vào trong túi nilon, nhấc lên đi đổi sách. Triển Tiểu Liên đi học xưa nay là người cuối cùng vào phòng học, có khi giáo viên đã vào cô còn chưa vào, nhưng ra phòng học tuyệt đối là người đầu tiên, lúc cô ra cổng trường bạn học cùng lớp còn chưa có kịp phản ứng, thật sự là tích cực hơn bất cứ thứ gì.

Triển Tiểu Liên xách túi nilon ra cổng trường, thật xa nhìn thấy một người đứng đối diện đường cái trước cổng trường, thị lực Triển Tiểu Liên không những không cận thị, còn khá tốt, nhưng lần này cô nghi nghi hoặc hoặc nhìn người nọ, có chút không thể tin được, còn đặc biệt chạy về hỏi bảo vệ trường: “Chú, nơi này là Nhị Trung của Bãi Yến phải không?”

Chú bảo vệ nhìn cô tựa như nhìn bệnh thần kinh, Triển Tiểu Liên sờ sờ mũi, ngượng ngùng đi, lúc đi cô còn đi cong, sợ mình gặp quỷ giữa ban ngày, kết quả “quỷ” kia mở miệng gọi cô, âm thanh còn vô cùng vui mừng: “Tiểu Liên!”

Chú thích
(1) PK: viết tắt của cụm từ Personal Killing, ám chỉ hành động khi game thủ ra tay sát hại trước đối với người chơi khác trong game online

Advertisements

2 phản hồi

Gửi bình luận
  1. anhdva / Th6 1 2015 11:15 Chiều

    Xí, cái gã Yến Hồi …không biết phải mắng sao nữa. Ta muốn đổi nam chính.

    Số lượt thích

  2. linh / Th7 7 2015 9:14 Sáng

    hay thật :_

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: