Thần phục – Chương 36

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 36 – Tình địch

Mục Hi ban đầu còn không nói, Triển Tiểu Liên hỏi mấy lần, Mục Hi mới xoa đôi mắt đỏ rực nói đã chia tay với Chu Thiếu Đường.

Quai hàm Triển Tiểu Liên “xoạch” một cái rơi trên mặt đất, lắp bắp nói: “Không… Không thể nào?” Chẳng lẽ là cái miệng quạ của cô nói? Triển Tiểu Liên chột dạ muốn chết.

Mục Hi đỏ hồng mắt nhìn cô một cái, cúi đầu khóc thút thít, run run, thân thể ngả ra, ngã xuống giường gào khóc, khóc làm Triển Tiểu Liên cũng không dám nói tiếp nữa.

Chờ cô hết run, Triển Tiểu Liên ngồi xuống bên cạnh cô, vỗ vỗ vai Mục Hi, hắng giọng một cái nói: “Nhóc Ngốc, thất tình không phải chuyện lớn gì, không phải là đàn ông à? Không có gì đáng ngại, con cóc hai cái đùi khó tìm, đàn ông ba chân còn sợ tìm không thấy?”

Mục Hi đứt quãng thút tha thút thít, cúi đầu cũng không nói, Triển Tiểu Liên đừng nhìn bình thường toàn nói bla bla, nhưng đối phó nữ sinh đang khóc, cô thật đúng là không có cách, chủ yếu là cô mặc kệ nói cái gì, người ta đang rất đau lòng, căn bản nghe không vào.

Mục Hi liên tục mấy ngày đều tâm trạng suy sụp, có đôi khi tự học buổi tối cũng không đi, còn xin nghỉ mấy lần, nghe nói đều là ông chú của Mục Hi xin phép, Triển Tiểu Liên còn tưởng rằng chia tay thực sự chứ, bằng không con nhóc ngốc kia có thể là loại phản ứng này? Không ngờ một buổi sáng mấy ngày sau, Mục Hi xách một túi đồ ăn vặt về chia cho Triển Tiểu Liên không ít đồ ăn, nói là Chu Thiếu Đường cho, cái cằm nhỏ đáng thương của Triển Tiểu Liên lại rớt “xoạch” một cái, “Sẽ không lại hòa, hòa hảo rồi chứ?”

Mục Hi hít mũi một cái, nói: “Không, tớ không định quay lại, tớ muốn nghiêm túc học tập.”

Triển Tiểu Liên trợn mắt: “Xin cậu, cho dù cậu không chia tay cậu học tập cũng cực kỳ nghiêm túc có được không?”

Mục Hi không để ý tới cô, Triển Tiểu Liên quay đầu liền nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, em sao lại cảm thấy trẻ con bây giờ buồn cười như thế? Nói chia tay là chia tay, nói hòa hảo là hòa hảo…”

An Lý Mộc một thân đồng phục bất đắc dĩ nhìn cô một cái, “Tiểu Liên, anh sao lại cảm thấy em đang nói chính em chứ?”

Triển Tiểu Liên giận dữ: “Em là trẻ con đấy? Vậy anh còn yêu đương với em? Anh Đầu Gỗ anh đây là xem thường em anh có biết không? Lại nói, em ấy là thích anh, là thích anh! Bằng không anh thắt nơ bướm giả làm quà tặng em cũng không thèm liếc anh một cái.”

An Lý Mộc không dám lên tiếng, vội vàng đầu hàng: “Tiểu Liên, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, em với bạn cùng lớp em sao có thể giống nhau? Bạn cùng lớp em chính là một đứa bé miệng còn hơi sữa, bọn họ chính là giả vờ chơi trò gia đình, sao có thể so với hai chúng mình có phải không? Đi thôi, em vừa rồi không phải kêu gào đói bụng? Anh đưa em đi ăn cái gì, thức ăn căng tin bọn anh cũng không tệ lắm.”

Triển Tiểu Liên cứ như vậy bị An Lý Mộc lừa đi, cô đem tiền ăn của mình tiết kiệm đi thuê tiểu thuyết đọc, toàn tìm An Lý Mộc ăn chực, đồn công an với Nhị Trung cách cũng không xa lắm, thực sự là cực kỳ thuận tiện, cố tình An Lý Mộc còn nuồng chiều, hai người này thật đúng là ăn nhịp với nhau.

An Lý Mộc bây giờ cũng không có gì bận, anh vừa tốt nghiệp, kinh nghiệm không đủ, bình thường chỉ làm một vài công việc đăng ký, vụ án lớn chân chính còn chưa tới phiên anh bắt tay, phía trên có đội trưởng hướng dẫn, anh thỉnh thoảng tạt qua.

Cũng may An Lý Mộc trông đẹp trai, tính cách cũng tốt, đến chỗ nào cũng cười híp mắt, lại cực kỳ khiêm tốn, vì thế rất được mọi người ở đơn vị thích, đội trưởng cũng sẵn lòng dẫn dắt, tuy rằng là người mới, nhưng ở đơn vị không cảm thấy kìm nén chút nào, bầu không khí làm việc đối với An Lý Mộc mà nói vẫn là rất tốt.

An Lý Mộc dẫn Triển Tiểu Liên đi căng tin, người ta hỏi anh đều nói là em gái, học tại Nhị Trung, Triển Tiểu Liên nhìn tuổi là nhỏ, còn là bộ dáng học sinh ngoan, nói như thế nào người ta cũng tin. Bố mẹ An Lý Mộc bởi vì không hiểu chuyện công việc của anh, sợ mình đến Bãi Yến thêm phiền cho An Lý Mộc, chưa bao giờ dám tùy tiện đến Bãi Yến, bố mẹ Triển Tiểu Liên cũng không thể nào đang yên đang lành đi tìm An Lý Mộc chứ, cho nên Triển Tiểu Liên với An Lý Mộc quay lại lâu như vậy, hai nhà đều không ai biết. Hơn nữa, Triển Tiểu Liên bất thình lình chịu thi bố cô vui mừng còn không kịp đâu, giáo viên chủ nhiệm từng hai lần gọi điện thoại cho bố cô đều khen Triển Tiểu Liên, bố cô vừa nghe con gái nhà mình được thầy cô khen, trong lòng vui như gì, chơi game gì gì đó cũng không ngăn cô, tiền trong tay Triển Tiểu Liên lại dần dần nhiều lên, dù sao Triển Tiểu Liên chỉ cần có thành tích, bố cô liền sẵn lòng dung túng. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 36”

Thông báo về tên miền mới

Nếu bạn nào đang vào đọc cái blog này mà hay để ý thì có lẽ có người đã nhận ra địa chỉ trang web đã thay đổi từ tieuxuyen.wordpress.com sang tieuxuyen.com ^^

Chốt lại là bài này chỉ để thông báo về tên miền mới của blog tớ hiện giờ sẽ là tieuxuyen.com. Tuy vậy, các bạn vẫn có thể vào bằng tên miền cũ, và các liên kết với tên miền cũ vẫn hoạt động bình thường. Nếu sau này, kể cả khi tớ có quyết định không renew tên miền mới này nữa thì các bạn vẫn có thể vào bằng tên miền cũ tieuxuyen.wordpress.com một cách bình thường.

Vậy thôi :P~

Thần phục – Chương 35

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 35 – Định nghĩa đàn ông tốt

Người ta đều nói học sinh yêu sớm chắc chắn ảnh hưởng học tập, vốn thành tích tốt sẽ vì yêu đương phân tâm thành tích sẽ giảm xuống, nhưng loại lý luận này rơi vào trên đầu Triển Tiểu Liên chính là cứt chó.

Triển Tiểu Liên không phải học sinh ngoan là thật, nhưng An Lý Mộc từ nhỏ đến lớn đều là cái loại học sinh đặc biệt ngoan đó, có anh giám sát, Triển Tiểu Liên không học cũng phải học, quá trình học An Lý Mộc không nhìn thấy, anh chỉ cần nhìn thành tích thi của Triển Tiểu Liên là được. Triển Tiểu Liên đột nhiên đặc biệt ngoan, thi lớn thi nhỏ cô không có môn nào điểm kém, lúc thi văn mà cô ghét nhất cũng bắt đầu học, điểm số liên tục phá vỡ kỷ lục điểm cao nhất xưa nay của Nhị Trung.

Giáo viên chủ nhiệm mừng không thôi, trong lòng còn nghĩ con bé này có phải đột nhiên lại giác ngộ hay không?

Triển Tiểu Liên cũng không biết giáo viên chủ nhiệm nghĩ như thế nào, cô chính là thi cho An Lý Mộc xem, An Lý Mộc mỗi lần đều hỏi thành tích của Triển Tiểu Liên thế nào, Triển Tiểu Liên vì có thể nói chuyện có khí phách một chút trước mắt An Lý Mộc, lúc thi cực kỳ chăm chỉ, toán lý hóa môn nào cũng điểm tối đa đã không phải là việc lớn, mỗi lần xếp hạng học tập Triển Tiểu Liên đều cách cái tên thứ hai khoảng cách thật lớn. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 35”

Gomennasai (Tôi xin lỗi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Gomennasai
ごめんなさい
(Tôi xin lỗi)

Ở văn phòng anh Lerner làm việc, một buổi tiếp đón đã được tổ chức vào chiều qua để chào mừng một vị khách quan trọng. Anh Lerner được giao nhiệm vụ nói một bài phát biểu ngắn bằng tiếng Nhật. Vì mọi người đều trông rất nghiêm túc, nên anh Lerner khá là lo lắng và đọc nhầm tên của vị khách, anh nhanh chóng xin lỗi
Gomennasai.
ごめんなさい。
(Tôi xin lỗi.)
Rất nhiều người bật cười. Vì thế mà mọi người cũng bớt căng thẳng hơn, mặc dù anh Lerner thì cảm giác hơi mất tự tin về tiếng Nhật của mình.

Về sau anh Tanaka nói rằng họ cười vì Gomennasai nghe hơi yểu điệu; chị Yoshida bảo là vì cách diễn đạt đó nghe khá trẻ con.

*  *  *

Lẽ ra anh Lerner nên nói
Shitsuree-shimashita.
失礼しました。
(Nghĩa đen: Tôi đã thất lễ.)
thay vì Gomennasai. Gomennasai là một trong những cách diễn đạt thường dùng ở nhà, giữa các thành viên trong gia đình, trong khi đó Shitsuree-shimashita được sử dụng ở những tình huống xã hội. Trẻ con thường xin lỗi bố mẹ hoặc thầy cô bằng cách nói Gomennasai, nhưng Shitsurei-shimashita thường không được sử dụng giữa các thành viên trong gia đình. (Sumimasen cũng được dùng để xin lỗi. Nó ít trang trọng hơn Shitsurei-shimashita và được sử dụng ở cả trong nhà và ngoài xã hội, bởi người trưởng thành hoặc thanh thiếu niên; nếu một đứa bé nói Sumimasen với bố mẹ mình thì khá là kì cục.)

Ở ngoài xã hội, Gomennasai được sử dụng chủ yếu trong các tình huống mang tính thân mật. Hầu hết là trẻ em sử dụng; nếu giữa người lớn, thì nó được sử dụng trong hội thoại thân mật. Ví dụ, một cậu bé sẽ nói với một người lạ bị cậu vô tình giẫm vào chân khi đang trên tàu. Một người lớn tuổi có thể nói với một người trẻ hơn kể cả trong lúc làm việc, trừ khi là trường hợp bắt buộc phải nói lịch sự.

Sự khác biệt giữa cách nói lịch sự hay mang tính xã hội như Shitsuree-shimashita và cách nói thông thường như Gomennasai đang dần mờ đi. Một vài người đã bắt đầu sử dụng cách nói thông thường, kể cả cố ý hoặc không cố ý, trong các tình huống trang trọng hay mang tính xã hội. Tuy nhiên việc sử dụng đúng cách nói phù hợp trong từng tình huống vẫn rất quan trọng nếu bạn muốn trở thành một người nói tiếng Nhật giỏi.

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Trường cung

Ngày hôm sau lúc Mạnh Trúc tỉnh lại liền phát hiện đống lửa bên cạnh đã tắt, cửa thạch động đứng một người, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?

Lạc Thịnh Vũ nghe thấy thanh âm xoay người nhìn hắn, sắc mặt người nọ đã khá hơn nhiều, tựa hồ là không sốt nữa, ”Ngươi hôm qua trở về, chính là phát hiện cái gì sao?” Xem ra thân thể y đỡ hơn nhiều, hơn nữa huyệt đạo tự mình giải, mặc dù bị thương nặng nhưng có thể vận công điều tức, cũng không có chật vật như hôm qua, cảm giác lại thành thạo giống như thường ngày.

Mạnh Trúc giương mắt liếc nhìn y, bản thân tay không mà về đương nhiên là không lấy được cái gì. Hắn lúc này tâm tình cũng không tốt, cũng không nói chuyện với y, nghĩ vì sao ngày hôm qua không chế trụ huyệt đạo của Lạc Thịnh Vũ nữa, dù cho mình có nhược điểm uy hiếp y, nhưng như vậy vẫn là bất lợi với mình.

“Bây giờ không thấy nữa, lúc trời còn tối chấm sáng chỗ đó vẫn còn.” Lạc Thịnh Vũ đứng ở cửa động nâng tay chỉ chỉ xa xa.

Mạnh Trúc bị y nói mới nhớ tới, ngày hôm qua phát hiện bí mật bản đồ kho báu quá vui sướng, cho nên quên mất chuyện chấm sáng.

Nghĩ đến đây con ngươi Mạnh Trúc bỗng nhiên khẽ động, cười cười nói: ”Chấm sáng? À há, bản tọa thật đúng là quên mất. Hôm qua bản tọa tìm được địa điểm bản đồ kho báu, thật sự là có chút quá mức vui sướng.” Hắn nói như thế chống lại ánh mắt Lạc Thịnh Vũ, tựa hồ là đang quan sát phản ứng của người nọ.

“Bản đồ kho báu?” Lạc Thịnh Vũ lặp lại một lần, ”Chẳng lẽ là bản đồ kho báu long lân thất bảo cung kia?”

“Phải.” Mạnh Trúc gật gật đầu, trong ánh mắt mang theo ý khiêu khích. Nhưng Lạc Thịnh Vũ đối diện lại không thấy biểu tình dư thừa gì.

Lạc Thịnh Vũ cũng là thản nhiên gật đầu một cái, sau đó lại không nói cái gì. Như thế khiến Mạnh Trúc có chút không bình tĩnh, nói: ”Lạc đại hiệp không quan tâm tung tích của long lân thất bảo cung sao?” Hắn giật mình, chẳng lẽ long lân thất bảo cung kia thật ra đã bị Lạc Thịnh Vũ cầm đi, nếu không vì sao trong tráp lại trống rỗng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, nói: ”Long lân thất bảo cung… Binh khí có tốt thế nào suy cho cùng vẫn là binh khí mà thôi, ta chưa bao giờ tin một thanh trường cung có thể lui thiên binh vạn mã. Chẳng qua mặc dù ta là nghĩ như vậy, nhưng rất nhiều người cũng không nghĩ như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên nghĩ đến Đoạn Thủy kiếm của mình, thanh kiếm kia ở bên cạnh mình cũng đã vài năm, chỉ tiếc bây giờ lại gãy thành hai khúc…

“Nói rất hay,” Mạnh Trúc nói: ”Nhưng mà bản tọa vẫn là muốn thấy long lân thất bảo cung ấy, dù sao nhiều nhân sĩ võ lâm như vậy đều vì chiếc cung Lạc đại hiệp chướng mắt kia mà trúng gian kế.”

“Nói như vậy ngươi ngày hôm qua không thấy được long lân thất bảo cung sao?”

Mạnh Trúc nhíu mày, ”Phải thì sao?” Nói xong đưa tay sờ sờ tay áo mình lại nói: ”Lạc đại hiệp thật đúng là trăm phương ngàn kế, suy nghĩ một kế sách hay như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ là cười cười, có chút châm chọc, nói :”Vốn ta không muốn làm như vậy, bản đồ kho báu kia cũng không phải là ta trộm từ chỗ Tiêu Hành, chẳng qua là vừa vặn nửa đường cướp được, tương kế tựu kế sai người nhanh chóng làm ra một số đồ giả thả vào trong chốn võ lâm.”

Mạnh Trúc có chút kinh ngạc, hắn tưởng rằng bức bản đồ kho báu của Tiêu Hành kia là Lạc Thịnh Vũ trộm ra, không nhịn được hỏi: ”Vậy còn có ai lại muốn bản đồ kho báu này?”

“Người muốn rất nhiều, cũng xem như Sở Trung Kiệt một phần, có điều trộm đồ thì chính là Sở Diệu Y.”

Mắt phượng của Mạnh Trúc mở to mấy phần, trầm ngâm một lát, hắn đâu ngờ lại là Sở Diệu Y trộm bản đồ kho báu long lân thất bảo cung này, suy cho cùng Sở Diệu Y và Tiêu Hành không phải là quan hệ vợ chồng sao?

“Bản tọa không tin.”

Lạc Thịnh Vũ khẽ cười một tiếng, nói: ”Ngươi còn nhớ lúc ấy ta mang ngươi đi Sở gia, Sở Trung Kiệt dựa vào cái gì không vạch trần thân phận của ngươi? Gã không đến nỗi già lẩm cẩm đến ngay cả nữ nhi của mình cũng không nhận ra chứ?”

“Đó là…” Mạnh Trúc nhất thời có chút nghĩ không ra, ”… Sở Trung Kiệt chẳng lẽ biết Sở Diệu Y không có gả đến Lạc trang?!”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, nói: ”Nếu không gã chắc chắn sẽ ngạc nhiên, vậy cũng không có giải thích gì khác. Bản đồ kho báu Sở Diệu Y trộm ra chính là điều kiện Sở Trung Kiệt đồng ý nàng ta không gả tới Lạc trang.”

Mạnh Trúc giật mình, không khỏi cười nhạo hừ lạnh một tiếng, đây chính là lòng người…

“Sở Trung Kiệt tính sâu thế nào, chẳng qua vẫn là không tính hơn ngươi Lạc Thịnh Vũ.”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, nói: ”Ta vốn cũng không muốn dùng chuyện kho báu dẫn những người này vào trong động mộ, trách chỉ có thể trách Sở Diệu Y nàng đi theo qua đây, còn giả ngây giả dại, ta cũng là thuận theo nhân thủ bộ hạ.”

“Hừ hừ” Mạnh Trúc lúc này nhớ tới chỉ cảm thấy buồn cười, mọi thứ người khác làm trong mắt Lạc Thịnh Vũ chẳng qua đều là một màn kịch, mà người này thì đứng phía sau cũng không vạch trần. Lúc đó cũng là người này cố ý để Sở Diệu Y xuất hiện trên đại hội anh hùng đi? Bằng không lấy cái nhìn thấu của y và thủ hạ nhiều người như vậy, sao có thể không phát hiện sự xuất hiện của Sở Diệu Y.

“Thủ hạ của ngươi hình như còn chưa có tới.” Lạc Thịnh Vũ ra bên ngoài nhìn nhìn, nói: ”Chúng ta vẫn là tìm đường ra ngoài trước đi, cứ như vậy đợi không được thủ hạ của ngươi, chết đói chết khát trước chính là chúng ta.”

Mạnh Trúc trầm ngâm một lát, lời Lạc Thịnh Vũ không giả, cho dù võ công hai người bọn họ khá hơn nữa, cứ như thế tiếp cũng sắp cầm cự không được. Vì thế cũng không đáp lại, dẫn đầu đi đến cửa vào thạch động, phát động khinh công phi thân xuống.

Lạc Thịnh Vũ cũng đi theo, liền nghe Mạnh Trúc nói: ”Chỗ ngày hôm qua ta đến hình như có đường, có điều không biết là thông đến nơi nào.”

“Bất kể là nơi nào, chúng ta đi trước nhìn xem, chung quy tốt hơn chờ chết ở đây.”

Mạnh Trúc gật đầu, đi đằng trước dẫn đường, hai người chênh lệch khoảng cách nửa bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9”