Koi nan desu – Pikuson

Lại lâu lâu mới lại sub cái gì đó. Mình chuộng gu dễ thương, nên lại là một bài hát dễ thương nhé :P~

Bài hát này nói về một câu bé yêu đơn phương mà không dám nói ra. Cảm giác thật giống mình :)))

Koi nan desu – Đấy là yêu

~ Pikuson ~
Lời: Okumura Kenichi
Nhạc: Hachisu Miyu
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: 恋なんです

Chước phù dung – Convert

Tên gốc 灼芙蓉
Tác giả Độc Cô Cầu Ái
Thể loại Ngôn tình, trùng sinh, cổ đại, sắc

Tiếp tục đọc “Chước phù dung – Convert”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Hai tay Mạnh Trúc nắm chặt thành quyền, thân thể run rẩy vô cùng, xương cốt toàn thân đều phát ra tiếng vang khẽ. Hai mắt hắn đỏ ngầu, liền muốn vung tay mở toang cửa, nhưng động tác phân nửa lại miễn cưỡng dừng lại.

Mạnh Trúc đột nhiên xoay người, thân hình vừa động, trước mắt xẹt một cái, bóng người màu lam ấy đã lướt qua. Hắn triển khai khinh công lên xuống mấy cái, nâng chưởng vỗ, cửa phòng liền mở. Mấy đệ tử canh giữ ngoài cửa Lạc Thịnh Vũ, cũng chưa kịp phản ứng, đã thấy cốc chủ đi vào.

Lạc Thịnh Vũ cũng là có chút kinh ngạc, nghĩ Mạnh Trúc mới đi, không hiểu được sao lại đột nhiên quay về. Liền nhìn thấy bóng xanh ấy, trong giây lát đã vòng qua bình phong lấn sang đây. Trên gương mặt vốn bình tĩnh, lúc này mùi hung bạo dày đặc.

“Lạc Thịnh Vũ!” Mạnh Trúc quả thực nghiến răng nghiến lợi, một chưởng liền vỗ về phía mặt Lạc Thịnh Vũ.

Nội lực Lạc Thịnh Vũ bị chặn, mắt thấy một chưởng này của hắn cũng không phải là trò đùa, cứng rắn nhận khẳng định là không được, vội vàng xoay người rất nhanh né tránh, may mà né qua.

Một kích kia của Mạnh Trúc không trúng, chỉ cảm thấy tức muốn nổi điên. Hắn đứng ở cửa, nghe thấy thanh âm bên trong còn sửng sốt một lúc, người bên trong mặc dù cố cắn môi không phát ra âm thanh, nhưng lấy tu vi võ công của Mạnh Trúc sao có thể nghe không được, lại sao có thể không biết hai người đang làm chuyện gì.

“Ngươi làm sao vậy?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nói :”Nội tức của ngươi yếu, cẩn thận khí huyết công tâm.”

Mạnh Trúc siết chặt tay, hô hấp có chút nặng nhọc, hắn nhất thời tức giận, nội tức là có chút hỗn độn, còn muốn vận khí đan điền, liền cảm thấy trong bụng dưới đau đến hắn nhíu mày.

“Không cần ngươi làm bộ hảo tâm.” Mạnh Trúc vung tay Lạc Thịnh Vũ ra, thân thể khẽ lung lay, cảm giác trên lưng đổ chút mồ hôi lạnh, trong dạ dày cuồn cuộn, cảm giác khó chịu xông thẳng cổ họng, giống như sắp muốn nôn, không nhịn được vươn tay vịn bàn.

“Nằm lên giường.” Lạc Thịnh Vũ lật tay chế trụ cổ tay hắn, kéo theo, ôm Mạnh Trúc vào lòng, không đợi hắn đồng ý trực tiếp thả người trên giường, ”Đừng dùng nội lực nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.”

Mạnh Trúc muốn đứng dậy, nhưng thân thể giống như là bị rút khí lực, bụng dưới đau khiến hắn nghiêng người cuộn mình.

Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn hai bước liền muốn đi ra ngoài, Mạnh Trúc bỗng mở to hai mắt, lật tay liền kéo tay áo y lại, quát: ”Ngươi muốn chạy ư?!”

“Ngươi đừng đứng dậy!” Lạc Thịnh Vũ ấn hắn về giường, nói: ”Ta không đi, đi gọi đại phu cho ngươi.”

Mạnh Trúc chỉ là cười lạnh, nói: ”Ta không tin ngươi.”

“Ngươi…” Lạc Thịnh Vũ bị một câu nói của hắn tựa như nghẹn, cũng có chút tức giận, nhưng nhìn người nửa cuốn trên giường, trên mặt trắng bệch lợi hại, trên trán còn có chút mồ hôi, một tay lại kéo chặt mình, không khỏi có chút mềm lòng, ”Được, ta không đi, nhưng mà đại phu là phải gọi.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong, nâng tay chụp một chén trà trên bàn, rung tay ném một cái, đập đúng vào bình phong kia, bình phong lớn loảng xoảng một tiếng bị đập đổ trên đất, thanh âm lớn dọa người.

“Kêu đại phu đến, mau chút!”

Mấy đệ tử ở cửa nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào xem, Lạc Thịnh Vũ nói.

Mấy đệ tử ấy liếc nhau, cũng không biết có nên đi hay không, dù sao người nọ là tù nhân. Một người trong đó do dự một chút, xoay người chạy ra ngoài.

“Đều đi ra ngoài.” Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, đợi người lui ra ngoài mới đưa mắt lên người Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Không ngờ Lạc đại hiệp bị trọng thương, lại bị che nội lực, vẫn còn lợi hại như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ không nói, một cú ném ban nãy của y đã dùng toàn lực, cường ngạnh nâng nội lực, lúc này nhiều lời một câu, cũng sợ mở miệng phun ra một búng máu. Thân thể y trượt xuống, đỡ lấy khung giường, mới ngồi xuống được.

Mạnh Hiểu vốn đang nghe thủ hạ bẩm báo sự tình, bỗng nhiên có người tiến vào nói cốc chủ tựa hồ thân thể không thoải mái, vội vàng vẫy lui thủ hạ, chạy qua theo.

Nàng vừa vào phòng đã nhìn thấy bình phong lớn đổ, Lạc Thịnh Vũ ngồi dựa vào đầu giường, không thể tốt hơn bao nhiêu so với sắc mặt Mạnh Trúc. Người không biết nhìn còn tưởng rằng hai người động thủ.

“Mạnh Khanh chạy đi đâu, còn không sai người tìm đến!” Y thuật của Mạnh Hiểu không tốt, thấy sắc mặt Mạnh Trúc tái nhợt vô cùng, không khỏi quát.

“Không cần.” Thanh âm Mạnh Trúc thực bình tĩnh, nói: ”Đại phu hẳn là sắp tới.”

Mạnh Hiểu chưa kịp nói chuyện, đại phu đã luống ca luống cuống chạy vào, vào cửa vừa nhìn hai người cũng không biết nên xem cho ai trước mới phải.

Chờ bận rộn một trận, đại phu cho Mạnh Trúc uống viên thuốc lại viết phương thuốc để hắn nghỉ ngơi thật tốt, Lạc Thịnh Vũ vẫn còn nhắm mắt lại ngồi ở chỗ đó, giống như là đã ngủ. Đại phu vừa định qua xem cho y, người nọ liền mở mắt, lắc lắc đầu ý bảo mình không có việc gì.

Đại phu kia do dự một lúc, cuối cùng lui ra ngoài. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 10

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại cảm thấy toàn thân đều rất mệt mỏi, trong đầu hỗn loạn, trong cổ họng còn có cỗ cảm giác buồn nôn, cũng cảm nhận được cuồn cuộn trong bụng. Giật giật ngón tay, quả thực sẽ phí rất lớn khí lực.

Hắn cảm giác mình có một giấc mộng rất dài, ban đầu mơ thấy lúc nhỏ, ký ức trước khi đi vào Vân Thiên cốc rất mơ hồ, rồi sau đó chính là luyện võ mỗi ngày mỗi đêm, bị thương bị bệnh đều không người hỏi thăm. Ban đầu hắn còn có thể tủi thân khóc lớn, về sau chính là yên lặng rơi lệ, đến cuối cùng cũng chỉ có cắn răng gắng gượng.

Lại nói có lẽ mất trí nhớ không phải là một chuyện xấu, xấu chỉ là xấu ở chỗ ký ức hắn lại khôi phục… Mạnh Trúc mơ mơ màng màng cũng không biết nghĩ như thế nào, lại có một cái ý niệm như thế nhảy ra. Ít nhất khi đó, hắn không hiểu cái gì, không cần gánh vác cái gì, có người yêu thương có người quan tâm, chỉ cảm thấy tất cả đều rất tốt.

Chỉ tiếc…

“Chủ tử!” Mạnh Hiểu trông bên cạnh vọt đứng lên, vội vàng hai bước đến bên giường, nói: ”Chủ tử đã tỉnh, có chỗ nào khó chịu hay không?”

Lúc Mạnh Trúc nhìn thấy Mạnh Hiểu còn có một khắc ngẩn ra, hắn phản ứng nửa ngày mới nhớ, hắn và Lạc Thịnh Vũ không phải rơi xuống đáy vực sao?

“Sao lại là ngươi…?”

Mạnh Hiểu từ trên bàn bưng một chén nước qua đây, đưa cho đối phương, nói: ”Chúng ta nhận được tín hiệu của chủ tử đuổi qua, thế nhưng nhất thời tìm không thấy đường, sau đó khi tìm được chủ tử thì chủ tử đã ngất đi.”

“… Lạc Thịnh Vũ đâu?!” Mắt phượng của Mạnh Trúc đột nhiên mở to mấy phần, chén đưa đến bên miệng lại dời đi.

Mạnh Hiểu có chút muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: ”Lúc chúng ta tìm được chủ tử thì chủ tử đã bất tỉnh, là Lạc Thịnh Vũ cõng ngài ra. Nhưng… y bị thương nặng, bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.”

“…” Mạnh Trúc nghe xong thần sắc trên mặt không thay đổi, cách một lát mới chậm rãi nói: ”Đừng để cho y chết, bản tọa giữ lại y còn chỗ hữu dụng.”

“Mạnh Khanh nói y tạm thời sẽ không đánh mất tính mạng, nhưng mà nguyên khí đại thương, lại bị nội thương không có đúng lúc trị liệu, cho nên không biết võ công có thể phục hồi hay không…”

Tay Mạnh Trúc cầm chén run một cái, trong lòng bỗng nhiên dao động, cũng không biết là vì sao, lập tức đưa tay xoa xoa thái dương, hừ lạnh một tiếng, nói: ”Võ công phế đi mới tốt, xem y lại ép buộc thế nào.”

“Ngược lại là chủ tử…” Mạnh Hiểu nói: ”Chủ tử ngài cần tĩnh dưỡng thật tốt một khoảng thời gian. Thân thể hiện giờ của chủ tử… tương đối suy yếu, hơn nữa trên trường cung ngài mang theo bên người phun độc, mặc dù thời gian quá dài độc tính đã không mạnh, nhưng mà chủ tử obất tỉnh vẫn là chủ yếu vì cái này, mới nội tức không ổn định.”

“… Ta đã biết.” Mạnh Trúc gật gật đầu, Mạnh Hiểu nói không rõ ràng, nhưng mà chính hắn cũng biết, hắn có đứa nhỏ thân thể suy yếu, nguyên khí không đủ, nơi chốn đều bị hạn chế, ”Mạnh Khanh đâu?”

“Mạnh Khanh mấy ngày nay điều chế thuốc mất không ít tinh lực, ta để hắn đi nghỉ ngơi. Chủ tử gọi hắn?”

“Lát nữa bảo hắn qua đây.”

Sau khi Mạnh Hiểu lui ra ngoài Mạnh Trúc lại nghỉ ngơi trong chốc lát, thân thể cảm giác vẫn là thực mỏi mệt, có chút cảm giác không nâng nổi sức lực. Cần tĩnh tâm nhập định điều tức thời gian rất lâu.

Long lân thất bảo cung để trên bàn, lúc này trong phòng đã tối, đã thắp đèn, bảy viên bảo thạch trên trường cung chiếu ánh sáng sáng tối tối.

Mạnh Trúc nhìn chằm chằm long lân thất bảo cung thật lâu, Mạnh Khanh đã xử lý trường cung, độc tính đã không còn. Trường cung trải qua xử lý so với khi vừa phát hiện chói mắt hơn nhiều, tựa như là mới đúc, không cần nhiều lời chỉ cần liếc mắt một cái sẽ làm cho người ta thán phục.

Chỉ tiếc một thanh bảo cung không giống đời, lại không có mũi tên xứng đáng.

Nghĩ như vậy đứng dậy xuống giường đi qua, vươn tay sờ sờ trên thân cung hình long lân. Bất thình lình lật cổ tay cầm lên trường cung, ngón tay móc lại, ghìm vai nhấc khuỷu tay, dùng hết khí lực kéo trường cung kia ra. Nhưng không biết có phải vì nguyên khí còn chưa khôi phục hay không, cánh tay hơi run rẩy, có vẻ khó nhọc.

Mạnh Trúc bỗng nhiên có ý nghĩ, cầm trường cung xoay người ra phòng. Phía ngoài cửa có đệ tử đang chờ, thấy hắn đi ra vội vàng khom lưng lĩnh mệnh. Mạnh Trúc phân phó vài câu, người nọ đáp ứng ngay lập tức lui xuống.

Mạnh Trúc đứng ở cửa, trong phòng đối diện tối không có thắp đèn, bên ngoài có hai đệ tử trông. Nơi đó chính là chỗ Lạc Thịnh Vũ đang ở, người nọ giống như là còn chưa có tỉnh lại.

Hắn dừng một chút liền nâng bước đi tới, phất phất tay, hai đệ tử ở cửa mở cửa ra, sau đó liền lui xuống.

Mạnh Trúc đi vào trong phòng, tay phải nhấc vung lên, đèn trong phòng liền bị thắp sáng, lần này xung quanh sáng hơn nhiều. Gian phòng không lớn, Lạc Thịnh Vũ thì nằm trên giường bên trong, chỗ đối diện tầm mắt có tấm bình phong cản trở.

Hắn đi vào trong hai bước, rẽ qua tấm bình phong là có thể nhìn thấy giường. Mạnh Trúc cách giường bốn năm bước liền dừng lại, hắn quan sát người nọ nằm trên giường, sắc mặt tựa hồ có chút trắng, trên môi cũng không có bao nhiêu huyết sắc. Nhưng chỉ chốc lát không khỏi nhếch khóe miệng cười cười.

“Lạc đại hiệp vẫn chưa chịu dậy sao?”

Mạnh Trúc nói xong, người nọ không thấy chút phản ứng. Hắn cũng không nhiều lời nữa, đột nhiên tay dò qua, thẳng vào mặt đối phương.

Chỉ lệch một chút, Lạc Thịnh Vũ trên giường kia bỗng nhiên giơ tay lên kéo một cái, liền chế trụ cổ tay Mạnh Trúc. Mạnh Trúc bị y nắm cổ tay, trường cung tay trái đặt ngang, gác tại cần cổ Lạc Thịnh Vũ.

“Lạc đại hiệp quả nhiên là giả chết? Chẳng lẽ còn tính toán chạy trốn từ nơi này hay sao?”

Hai người kìm hãm lẫn nhau, ai cũng không buông tay, cách nhau chẳng qua một tấc, cơ hồ là dán vào một. Lạc Thịnh Vũ cười cười, trên mặt mệt mỏi khó mà che giấu, nói còn chưa có ra khỏi miệng đã ho trước mấy tiếng, rồi mới nói: ”Ta nếu như tỉnh lại, người trông bên ngoài chẳng phải là càng nhiều?”

“Đấy là khẳng định, cũng không thể khiến người ta cảm thấy Vân Thiên cốc ta sơ suất Lạc đại hiệp. Ngươi nói, có phải hay không?” Mạnh Trúc nói như vậy, trước tiên bỏ long lân thất bảo cung bên tay trái xuống.

Lạc Thịnh Vũ cũng không thấy cử động, vẫn nắm huyệt đạo trên cánh tay hắn, ”Ngươi buông, không sợ ta kèm ngươi làm con tin sao?”

“Bản tọa có gì phải sợ?” Mạnh Trúc giống như là bị y chọc cười, giương mắt chống lại ánh mắt y, hai người cách gần cơ hồ là hít thở lẫn nhau, ”Lạc đại hiệp đã quên sao? Lạc Thịnh Nghĩa còn trong tay bản tọa, bản tọa cũng là có con tin.”

“Ngươi cũng đã quên, hắn không phải thân nhân của ta.” Lạc Thịnh Vũ trả lời thực bình tĩnh.

“À há? Vậy thì thật là bản tọa tính sai?” Mạnh Trúc ra vẻ kinh ngạc, mày dài nhếch lên, lập tức tay trái buông lỏng, trường cung rơi trên chăn gấm. Tay hắn khoác trên vai Lạc Thịnh Vũ, cả người mềm nhũn cơ hồ là rúc vào trong ngực y, ngửa đầu để sát vào hơn một chút, đôi môi khép mở gần như sát bên môi Lạc Thịnh Vũ, ”Thế nhưng ta còn có biện pháp tốt hơn, ngươi nói có phải hay không? Mặc dù thứ này trong bụng khiến ta căm tức vô cùng, nhưng cũng giúp ta không ít việc, dùng năm phần công lực là có thể kiềm chế Lạc đại hiệp, quả thật rất không tồi.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ thở dài nhỏ không thể nghe thấy, Mạnh Trúc cười cười tiếp tục nói: ”Lạc đại hiệp không cần lo lắng, ta tạm thời còn chưa giết ngươi, chỉ cần ngươi không nghĩ đến chạy trốn. Nhưng cho dù người muốn chạy trốn, ta nghĩ ta cũng sẽ không giết ngươi, tối đa chém đứt tay chân của ngươi, ta tin tưởng lấy y thuật của Mạnh Khanh, cam đoan ngươi sống được yên ổn.”

“Ngươi hiện tại là hận ta hận muốn chết…” Lạc Thịnh Vũ buông lỏng tay, trong cổ họng bật cười thật thấp, ”Vậy trước đây, có phải cũng yêu ta yêu muốn chết hay không?”

Mạnh Trúc biến sắc, vung tay đứng thẳng người, rời đi cách giường năm sáu bước. Nhưng không đợi hắn nói, Lạc Thịnh Vũ lại nói tiếp: ”Lúc ấy nếu như không mang theo ngươi xuống mộ, ngươi cũng sẽ không trúng độc bị Mạnh Khanh mang đi, có lẽ bây giờ cũng không giống…”

Mạnh Trúc cười lạnh một tiếng, xoay người lại nhìn Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Lạc đại hiệp mời nhìn cho rõ, bản tọa không phải người ngươi tâm tâm niệm niệm, còn người đó, đã sớm chết cũng nói không chừng. Ta xem ngươi vẫn là nghỉ ngơi nghỉ ngơi cho tốt, đầu óc không rõ ràng.” Hắn dứt lời xoay người liền ra khỏi gian phòng.

Hắn phất tay đóng sầm cửa lại, làm đệ tử bên ngoài sợ đến run lên, không ai dám nói chuyện, nhưng Mạnh Trúc cũng không có gì, đi thẳng. Hắn nắm chặt nắm tay, nghe thấy Lạc Thịnh Vũ nhắc tới chuyện lúc trước cũng có chút bực bội không hiểu.

Mạnh Trúc vốn muốn đi tìm Mạnh Khanh, nhưng sau khi đi qua mới phát hiện người kia không ở trong phòng. Vốn tưởng là đi ra ngoài đang suy nghĩ về phòng nghỉ ngơi, sau này hẵng nói. Nhưng vừa mới xoay người đi vài bước, thì nghe thấy trong phòng bên cạnh có tiếng ngâm khẽ. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 10”

Ngày mai cùng ngoài ý muốn – Convert

Tên gốc 明天和意外
Hán Việt Minh thiên hòa ý ngoại
Tác giả Thính Thính Vũ Dạ
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, thanh xuân vườn trường

Tiếp tục đọc “Ngày mai cùng ngoài ý muốn – Convert”