Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ bát chương – Cái tráp
Trời mưa quá lớn, vẫn không có dấu hiệu ngừng, hai người cũng chỉ có thể ở trong thạch động không ra được. Mạnh Trúc gương mặt lạnh lùng không lại phản ứng Lạc Thịnh Vũ nữa, một mình ngồi sâu bên trong vận công điều tức. Lạc Thịnh Vũ thì dựa vào chỗ ở bên ngoài một chút.
Sắc trời u ám, mây mưa che mặt trời, căn bản nhìn không ra rốt cuộc là giờ gì. Mạnh Trúc điều tức hơn nửa ngày, cảm giác thân thể thư thái rất nhiều, không biết có phải liên quan đến dược hiệu hay không. Nhưng cứ nghĩ đến viên thuốc kia, sắc mặt hắn liền tối đi. Nhưng mà…
Mạnh Trúc hơi mở mắt, Lạc Thịnh Vũ tựa hồ rất căng thẳng với thân thể hắn, nói cách khác người kia dường như rất coi trọng đứa nhỏ mà hắn đang mang. Mặc dù nghĩ tới khiến cho Mạnh Trúc nghiến răng nghiến lợi, chẳng qua điểm này cũng có thể lợi dụng, ít nhất cho phép kiềm chế đối phương.
Giương mắt nhìn về phía ngoài động, mưa là càng rơi càng to. Lạc Thịnh Vũ cứ ngồi ở nơi đó, trên tảng đá trước mặt y đều bị nước mưa bắn ướt, quần áo người nọ vốn đã ẩm ướt, cũng nhìn không ra rốt cuộc là vẫn chưa khô hay là lại ướt.
Vốn tưởng rằng trận mưa này còn phải hạ tiếp, ai có thể liệu lại qua không lâu, trời bỗng nhiên quang, nắng chiều đỏ rực một mảnh, khiến chạng vạng có chút lạnh cũng có vẻ nóng rực.
“Ngươi đang nhìn cái gì?” Mạnh Trúc đứng dậy đi vài bước về phía ngoài động, ánh mắt Lạc Thịnh Vũ nhìn chằm chằm đối diện đã rất lâu rồi, không khỏi cũng nhìn theo.
“Nơi đó.” Lạc Thịnh Vũ nâng tay chỉ chỉ, thuận tay liền kéo cánh tay Mạnh Trúc.
Mạnh Trúc chán ghét giãy tay ra, trên núi đối diện hình như có cảm giác chấm sáng bạc, giống như là vũ khí đang phản quang. Hắn vui vẻ, thầm nghĩ chẳng lẽ là Mạnh Khanh Mạnh Hiểu bọn họ mang theo người lại đây?
“Ta đi nhìn xem.”
“Đợi chút.” Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn muốn đi, một phen kéo hắn lại, nói: ”Hẳn không phải là thủ hạ của ngươi tìm tới, từ nãy giờ vẫn ở vị trí đó chưa hề nhúc nhích.”
Mạnh Trúc hừ lạnh một tiếng, cười nhìn về phía Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cho dù không phải có làm sao? Với lại Lạc đại hiệp, ngươi cho là bản tọa sẽ tin lời ngươi nói ư?”
Lạc Thịnh Vũ thở dài, nhất thời không nói chuyện, tay kéo hắn cũng không buông ra, cuối cùng nói: ”Vậy ngươi lúc nào mới có thể tin ta một lần?”
“Không đời nào.” Mạnh Trúc trả lời thực rõ ràng, sau đó nhíu nhíu mày, lại nói: ”Nếu nói, vậy chờ sau khi ngươi chết đi.”
“Quên đi, ta đi cùng ngươi.” Trên mặt Lạc Thịnh Vũ không có biểu tình dư thừa.
Mạnh Trúc nhìn nhìn chấm sáng đối diện, ”Ta thấy Lạc đại hiệp vẫn là thành thành thật thật ở chỗ này, võ công của ngươi bị ta ngăn lại, chẳng lẽ muốn ta một đường chăm sóc ngươi sao?”
“Ngươi để ta ở chỗ này một mình, thì không sợ ta chạy sao?” Lạc Thịnh Vũ có chút kinh ngạc nhìn Mạnh Trúc, tựa hồ có chút không hiểu.
Mạnh Trúc cười lạnh, đến gần y vài bước, hai người nhất thời kề rất sát, cơ hồ chóp mũi cũng đụng phải nhau, hắn lúc này mới chậm rãi nói: “Lạc đại hiệp rất coi trọng đứa nhỏ này của ngươi có phải không?”
Mạnh Trúc ngữ khí ôn hòa, thanh âm cũng rất thấp, giống như là đang thì thầm, ”Vậy đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không bản tọa nhất định sẽ không nương tay. Ta đã nói muốn báo thù, không tiếc bất cứ giá nào, mạng cũng có thể không cần, năm phần công lực kia xem là gì?”
Lạc Thịnh Vũ nghe xong thân thể chấn động, bỗng nhiên nâng tay một phen ôm eo Mạnh Trúc, lần này hai người ngay cả một tia kẽ hở cuối cùng cũng không còn, ôm lấy nhau.
“Ngươi nói ta rốt cuộc là quá thất bại hay là quá thành công? Ngươi hận ta hận đến sâu như vậy, ta lại còn cảm thấy vui sướng. Gần ba mươi năm, lần đầu tiên có người coi trọng ta như vậy, hơn nữa nhìn chính là ta, không phải giá trị lợi dụng mà ta có.”
Mạnh Trúc bị y ôm toàn thân đều cứng ngắc, hắn đâu ngờ Lạc Thịnh Vũ dám lớn mật như thế, phải biết rằng người nọ bây giờ căn bản không thể sử dụng nội lực, hắn tùy thời đều có thể giết y.
Mạnh Trúc bị y ôm nháy mắt cũng quên mình hoàn toàn có thể một chưởng vung y ra. Hắn chỉ cảm thấy hơi nóng của hô hấp người nọ quét trên cổ mình, toàn bộ thân thể cũng nóng rực vô cùng. Tựa hồ có chút nóng lên không bình thường.
Mạnh Trúc nâng tay dễ dàng đã vung y ra, người nọ lảo đảo hai bước, dựa vào tường đá lúc này mới đứng vững. Hắn nhìn tỉ mỉ, người nọ hình như thật là có chút phát sốt, chắc chắn là vừa rồi bị trọng thương lại xối mưa to, nguyên khí không đủ quá mức suy yếu.
“Ngươi vẫn là thành thật chờ ở chỗ này đi, bệnh giống như tàn phế.” Mạnh Trúc nhìn y một cái, xoay người bước ra khỏi thạch động, triển khai khinh công phi thân nhảy lên, nhẹ nhàng chạm đất. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8” →