Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 92 – Tắm chung
Yến Hồi ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên: “Qua đây.”
Triển Tiểu Liên lé mắt nhìn hắn, sau đó chậm rì rì đi qua: “Gia, có thể có việc thì nói hay không, lão ngài bộ dạng bí hiểm, tôi thật đúng là sợ muốn chết, lá gan tôi rất nhỏ.”
Yến Hồi duỗi chân, móc chân Triển Tiểu Liên, kéo Tiểu Liên đang không tình nguyện chậm rì rì đến trước mặt mình, nói với cô: “Gia hôm nay tâm tình không tốt.”
Triển Tiểu Liên rất phối hợp hỏi câu: “Vì sao vậy?”
Yến Hồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, chỉ chỉ sô pha không đối diện, nói: “Nửa tiếng đồng hồ trước, người ngồi vị trí đối diện này không công lừa gia một trăm hai trăm nghìn.”
Vừa nghe một trăm hai trăm nghìn, Triển Tiểu Liên chép chép miệng: “Tổn thất này rất lớn. Một trăm hai trăm nghìn à, tôi nằm mơ cũng chưa dám mơ tới nhiều tiền như vậy, tôi khi nào mới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy chứ?”
Lé mắt nhìn Triển Tiểu Liên, Yến Hồi vươn tay nắm khuôn mặt đầy thịt của cô xoay về phía mình: “Bây giờ cưng có thể bắt đầu tính toán thời gian bao lâu mới có thể kiếm được số tiền này rồi.”
Triển Tiểu Liên mở to hai mắt: “Ồ?!”
Yến Hồi nói đương nhiên: “Một triệu hai này của gia là tiêu vì cưng, cưng không đền ai đền?”
Triển Tiểu Liên: “…” Mấy giây sau, Triển Tiểu Liên phát ra một tiếng kêu thảm thiết long trời lở đất: “Gia, không thể chứ! Liên quan gì tới tôi chứ? Gia, đừng đùa tôi như vậy nhá!”
Yến Hồi lấy ra tấm ảnh Khương Đại Chu: “Đây đây đây, qua đây xem, người này còn nhớ chứ? Chính bởi vì cưng bảo người ta thiến gã, cho nên bây giờ phiền phức. Cưng không đền ai đền?”
Triển Tiểu Liên vốn trong số sinh viên còn là một phú bà, nếu thực sự cộng thêm khoản nợ này, dự đoán bán nhà cô cũng không gom đủ một triệu hai, Triển Tiểu Liên nói thế nào cũng không thể nhận khoản nợ này, “Gia, ngài có phải nhớ ngược hay không? Tôi thiến gã, thật ra là giúp lão ngài mà!”
Yến Hồi chớp chớp mắt: “Giúp?”
Cái đầu nhỏ gật như gà con mổ gạo, Triển Tiểu Liên lập tức giải thích: “Còn phải nói? Gia, lão ngài ngẫm lại đi, gã vì sao bị gia nhốt tại đó? Nhất định là làm việc xấu mà, người làm việc xấu gia loại đại anh hùng chuyên biểu dương chính nghĩa vì dân trừ hại này có thể cứ như vậy thả gã? Không thể nào phải không? Chịu chút trừng phạt là phải. Vậy, gia, ngài nghĩ đi, nếu mập mạp chết bầm đó khi ấy cắt không phải thứ đồ chơi đó, cắt chính là mũi hay lưỡi, ngài cảm thấy sẽ thế nào?”
Yến Hồi lại chớp mắt hai cái: “Chẳng như thế nào.”
Triển Tiểu Liên “phù” một cái, giơ ngón tay lên cắt ngang lời Yến Hồi, “Gia, lão ngài đây là nghĩ lệch rồi. Nếu lúc ấy cắt chính là mũi hay lưỡi, có thể cách lâu như vậy mới tới làm ầm ĩ? Trước đừng nói người trong nhà người ta phản ứng gì, vậy người bên ngoài nhìn thấy chắc chắn cũng phải hỏi, ấy chuyện rõ ràng biết bao chứ, đây là tổn thương thân thể, chắc chắn khi đó sẽ ầm ĩ to, vậy chính là phải định tính là thương tật. Tâm lý học nghiên cứu chứng minh, sự việc xảy ra càng gần, bực tức tích lũy trong cảm xúc con người lại càng lớn, hơn nữa tiếng người đáng sợ, lúc ấy nếu ầm ĩ, gia, ngài cho là một triệu hai này có thể giải quyết ư?”
Yến Hồi véo mặt Triển Tiểu Liên: “Toàn nói bậy với gia.”
Triển Tiểu Liên cố gắng quẫy mặt mình ra, mở to mắt biện giải: “Nói bậy chỗ nào? Hơn nữa, theo cách nói của tôi, một triệu hai này là gia đồng ý cho, nếu như đổi lại tôi có thực lực hiện tại như gia, tôi còn không cho đâu.”
“À há?” Yến Hồi vươn tay kéo Triển Tiểu Liên đương mở đôi mắt tròn lay láy nhìn chằm chằm hắn lên trên chân mình, “Nói thế nào?”
Triển Tiểu Liên mở càng to đôi mắt đen nhánh: “Gia, tôi có thể hỏi xem mập mạp chết bầm nọ là lấy lý do gì tới tố cáo anh không?”
Yến Hồi nghĩ nghĩ, nói: “Dám nói gia là ác bá xã hội đen lưu manh, gia rõ ràng là công dân hợp pháp.”
Triển Tiểu Liên âm thầm trợn mắt, thật ra cô cảm thấy mập mạp chết bầm nói không sai tí gì, có điều lần này cái miệng nhỏ của Triển Tiểu Liên thật sự là thao thao bất tuyệt nói: “Còn phải nói? Gia vốn chính là dân lành hợp pháp, gia, lão ngài phát hiện không? Danh nghĩa mập mạp chết bầm tố cáo anh, thật ra không liên quan mấy đến vết thương trên người gã, phải không?”
Yến Hồi “a ha” một tiếng, “Như thế?”
Triển Tiểu Liên lập tức vỗ tay một cái, nói: “Gia, lão ngài cũng nghĩ thông rồi chứ? Chính là giống như lão ngài nghĩ, vết thương trên người mập mạp chết bầm, thật ra là nỗi niềm khó nói của đàn ông, gã căn bản là không có cách nào nói với người khác, việc này cho dù làm ầm ĩ, cảnh sát yêu cầu khám nghiệm vết thương, mập mạp chết bầm cũng tuyệt đối sẽ không chủ động lộ nửa đoạn chim nhỏ ấy của gã cho người ta xem, đây chính là vấn đề mặt mũi đàn ông. Trừ phi mập mạp chết bầm này tính không cần việc làm nữa, không cần mặt mũi nữa, thậm chí không tính ở Thanh Thành nữa, bằng không gã chắc chắn sẽ không nói mình bị thương cái gì, ngài nói gã chịu cho người ta chỉ vào gã nói gã là thái giám? Gia lão ngài nói có phải cái lý đó không? Gã dùng danh nghĩa như thế để tố cáo lão ngài, thật ra chính là không muốn để cảnh sát đi khám nghiệm vết thương cho gã…”
Yến Hồi ngước mắt, nhìn cái miệng nhỏ phấn hồng của nhóc béo trước mặt bắn ra từng câu từng chữ, “Cho nên nói, gia, một triệu hai ngài đây tiêu rõ là thừa thãi, chỉ cần có thể chứng minh lão ngài ở Thanh Thành là một dân lành hợp pháp quy củ, ngài còn sợ gì chứ?”
Yến Hồi khẽ nâng cằm, một tay xoa ngang hông Triển Tiểu Liên, một tay tùy ý kê trên sô pha, vỗ từng cái lên mặt sô pha, “Vậy một triệu hai đây của gia là mất trắng?”
“Đương nhiên là mất trắng!” Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, “Tiền này nếu là ở chỗ tôi, tôi nói có thể cho, vậy gia tính tiền này lên đầu tôi, tôi nhận, nhưng bây giờ số tiền này tiêu tôi hoàn toàn không biết, gia lại bắt tôi đền, nào có đạo lý này chứ?” Mắt to đen bóng nhanh như chớp xoay một vòng, Triển Tiểu Liên đổi giọng nói: “Nhưng mà gia, thật ra lão ngài cố ý phải không? Gia chính là thông minh tuyệt đỉnh, tôi mới không tin gia là bồi thường tiền tâm tình không tốt đâu. Tôi nghe nói người ta hợp tác làm ăn đều sẽ giao tiền cọc gì đó, tiền còn lại gì đó, đừng tưởng tôi không biết liền lừa tiền tôi, gia, ngài đây rất không phúc hậu, rõ ràng là tiền tiêu vì chuyện làm ăn của mình, còn bắt người nghèo đáng thương tôi đây đi gánh vác, vậy không phải.”
Yến Hồi cúi mắt, bỗng nhiên vươn tay ấn đầu Triển Tiểu Liên xuống, nghiêng đầu cắn một cái lên cằm cô, Triển Tiểu Liên đau muốn chết, vội vàng đưa tay che: “Gia, lão ngài tại sao luôn cắn người chứ? Rất đau.”
Yến Hồi cười tà: “Gia thích, thế nào?”
Triển Tiểu Liên bĩu môi: “Không thế nào, tôi chỉ hỏi một chút thôi.” Trong lòng vẫn là lo lắng tiền này Yến Hồi muốn đổ thừa lên đầu mình: “Gia, vậy tiền này không liên quan tới tôi, tôi cảm thấy chú đẹp trai tính tình rất tốt, nếu không ngài nói chuyện với chú đẹp trai, xem có thể đòi tiền về hay không?”
Hai tay Yến Hồi mỗi tay véo một nửa khuôn mặt phúng phính của cô: “Nhóc, gia cảm thấy làm sao qua một cái tết, cưng lại béo rồi? Mỗi ngày đều ăn bao nhiêu thứ? Nhìn xem thịt này.”
Khuôn mặt Triển Tiểu Liên lập tức đen thui: “Anh mới béo ấy! Tôi béo chỗ nào? Tôi đây là việc đáng mừng vui có được hay không?”
Yến Hồi lắc lắc tay, đầu Triển Tiểu Liên xoay theo tay hắn, đau là nhe răng trợn mắt: “Gia, lão ngài nếu không buông tay, mặt tôi sẽ không phải béo, là sưng.”
Yến Hồi cuối cùng buông tay, Triển Tiểu Liên nâng mặt hầm hừ, tức chết đi được: “Gia, lão ngài nếu toàn như vậy, tôi sẽ tức giận!”
“À há?” Yến Hồi nhíu mày cười tà: “Nhóc béo, hậu quả cưng tức giận rất nghiêm trọng?”
Triển Tiểu Liên cẩn thận xoa mặt, vội vàng nói: “Không, không nghiêm trọng, tôi chính là nói cho vui.”
Yến Hồi “phì” một tiếng cười ra tiếng, “Có nhóc béo quả nhiên bất đồng.”
Triển Tiểu Liên trợn mắt: “Còn phải nói? Tôi chính là hạt dẻ cười của lão ngài.”
Yến Hồi nhìn chằm chằm mắt cô, Triển Tiểu Liên bị hắn nhìn trong lòng không ngừng sợ hãi, còn chưa kịp nói cái gì, Yến Hồi bỗng nhiên đứng dậy, vươn tay nâng Triển Tiểu Liên, khiêng cô trên vai giống như khiêng bao tải, Triển Tiểu Liên lập tức hai chân cách mặt đất, hai tay vung loạn kêu “au au au”: “Gia, gia! Lão ngài đại nhân đại lượng, đổi kiểu chết có được không? Dù sao cũng đừng làm tôi ngã chết…”
Yến Hồi khiêng Triển Tiểu Liên một đường đi về phía phòng tắm: “Ngã chết cưng không có ý nghĩa biết bao? Cùng gia tắm.”
Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức hưng phấn gào, “Gia, lão ngài nói thật? Sẽ không đổi ý chứ?”
Yến Hồi cười tà: “Sẽ không, lát nữa cho cưng xem đủ.” Nói xong, đá văng cửa phòng vệ sinh, trực tiếp khiêng Triển Tiểu Liên đi vào, đá ngược một cái, cửa phòng vệ sinh bị đóng lại theo. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 92” →