Dưới cây tử vi

Có thể các bạn chưa biết nhưng mình đã ngưng dịch quyển “Vụ giết người tại dinh lũy” rồi nha. Nguyên do là vì truyện đã được mua bản quyền và xuất bản rồi á. Vậy nên mình dịch đến truyện tiếp theo luôn. Đợt này là một truyện ngắn chỉ 1 chương thôi cơ mà nội dung 1 chương cũng dài ra phết đó. Mời các bạn cùng xem nha.

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Dưới cây tử vi

Đó là một buổi tối đầu tháng chín năm Chiêu Hòa thứ 21 (1945), đúng một năm kể từ khi chiến tranh kết thúc.

Một người đàn ông đang vừa lau mồ hôi, vừa leo lên con dốc gần Ichigaya Hachiman, xung quanh là đồng cỏ đã bị thiêu cháy.

Đây là một người đàn ông có diện mạo chỉn chu hiếm thấy đối với một người sống tại Tokyou hồi đó, anh ta mặc một bộ com lê đen, tuy có vài chỗ đã bị bạc màu nhưng được cắt may rất cẩn thận, phía trên cổ áo sơ mi trắng sạch sẽ không một vết bẩn có thắt một chiếc cà vạt dây mảnh. Mũ cũng là mũ nồi màu đen.

Thứ như mũ nồi hẳn là tùy người đội mà có vẻ phô trương, cợt nhả, nhưng chỉ riêng người đàn ông này thì lại rất hợp. Anh ta có diện mạo lịch sự, khá gầy, nhưng không biết vì sao lại có vẻ mặt vô cùng buồn bã.

Không rõ anh ta bao nhiêu tuổi. Bởi cũng không dễ đoán. Có vẻ trên dưới bốn mươi tuổi, nhưng trông vô cùng giống một ông lão, chắc là do nét mặt ảm đạm, buồn bã. Mái tóc ló ra phía dưới chiếc mũ nồi cũng nổi bật vài sợi bạc.

Người đàn ông mỗi khi leo được hai, ba bước, lại dừng để nghỉ ngơi, sau đó lấy khăn tay ra và lau mồ hôi trên trán.

Lý do là vì người đàn ông đó bị thọt. Chân trái hình như là chân giả, anh ta vừa kéo lê nó, vừa chống một chiếc gậy to, leo dốc. Dốc tại vùng này ngay cả với người bình thường cũng cao tới mức hụt hơi, nên leo khi bị thọt càng mất công tốn sức.

Người đàn ông lại lần nữa dừng chân nhìn xung quanh.

Chiến tranh kết thúc cũng đã hơn một năm, nhưng vùng này hầu như không có dấu hiệu phục hồi, chất đống gạch vụn. Trước khi bị thiêu hủy, có vẻ đây là các dinh thự san sát nhau, mặc dù các tòa nhà đã bị thiêu rụi không còn dấu vết, nhưng những phiến đá lát vườn và những chiếc đèn lồng đá vẫn sừng sững khắp nơi, gợi nhớ về ngày xưa, khơi dậy nồi sầu bi hoang tàn giờ đây.

Bỗng đâu đó có tiếng ve kêu râm ran.

“A, ve kêu.”

Trong sự hoang tàn chết chóc không bóng người này, nghe thấy tiếng ve sầu giống như một chuyện rất đáng ngạc nhiên, người đàn ông lẩm bẩm như thế, ngước con ngươi uể oải lên. Đằng xa có một bụi cây còn sót lại sau khi bị đốt, hình như ve tới đó kêu.

Nhưng âm thanh ấy ngay lập tức ngưng lại, sau đó là sự tĩnh lặng bi thương hoang tàn. Trong đám cỏ dại mọc lan tràn khắp nơi, đá lát vườn và đèn lồng đá bị cháy hấp thu ánh chiều tà, giữ vững sự trầm mặc bạc màu.

Người đàn ông lại lê chiếc chân giả, chậm chạp leo dốc.

Đột nhiên, có tiếng chuông chói tai tinh tinh từ phía trên dốc xuống, một chiếc xe đạp chở người bưu tá đi xuống con dốc.

Người bưu tá đến gần người đàn ông đeo chân giả, nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi chiếc xe đạp, liếc nhìn người đàn ông đeo chân giả với vẻ hồ nghi, rồi cẩn thận dắt xe đạp xuống dốc. Vẻ mặt người đàn ông đeo chân giả toát ra sự tối tăm khác thường, tới mức cho đến khi đi xuống dốc, người bưu tá còn nhịn không được quay lại nhìn anh ta ba lần.

Người đàn ông đeo chân giả dường như cuối cùng đã đến nơi mà anh ta nhắm tới. Anh ta nhìn chỗ phía trên con dốc một chút,

”Ồ, hoa tử vi đang nở.”

Anh ta lẩm bẩm thế, rồi có vẻ bực bội, lê cái chân giả hấp tấp leo lên dốc, đi vào một nền đất khoảng hai trăm bình, nơi tử vi đang nở hoa.

Đó cũng là một đại dương cỏ dại và gạch vụn, nhưng trước khi bị thiêu hủy, có vẻ như từng xây dựng hàng loạt dinh thự, có thể nhận thấy điều này từ đồng hồ mặt trời vẫn còn sót lại trong cỏ dại.

Trong khi tất cả các cây khác đều bị thiêu rụi, khô đen, chỉ có một cây tử vi, dù đã bị lửa thiêu đốt một nửa thân cây, vẫn đang nở đầy những bông hoa đỏ rực, trong mắt người đàn ông đeo chân giả như đang ánh lên một kỳ tích.

Người đàn ông đeo chân giả vội vã xô đám cỏ dại, đi bên gốc cây đó, xoa bề mặt mịn màng ấy như đang âu yếm đứa con yêu. Sau đó, giống như tưởng niệm chuyện xưa, đôi mắt ấy ẩm ướt mơ màng, cuối cùng ứa ra những giọt nước mắt mong manh.

Người đàn ông đeo chân giả nhận ra điều đó, nở một nụ cười khổ, vội vàng lấy khăn tay ra lau nước mắt, rồi rời khỏi cây tử vi, vô cùng cảm khái nhìn đống hoang tàn xung quanh, cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế đá gần đồng hồ mặt trời.

Từ đó đến con hào của Ichigaya nhìn xuống xa xa phía dưới, mặt nghiêng khá rộng toàn bộ là cánh đồng cỏ đã bị thiêu cháy. Ngay cả nước của con hào, dường như đang bốc cháy dưới ánh chiều tà, cũng đậm màu sắc hoang tàn.

Đương khi tỉ mỉ nhìn xung quanh, người đàn ông đeo chân giả bi thương run rẩy như thể cảm nhận sâu sắc bầu không khí đáng sợ không thể cứu vãn.

Đúng lúc đó, ở dưới con dốc, một người đàn ông chộp lấy người bưu tá ban nãy vừa xuống từ đó, hỏi han chuyện gì. Đây là một người đàn ông trông như lính giải ngũ. Người bưu tá vừa nói điều gì đó vừa chỉ tay phía trên con dốc. Ngay sau đó người đàn ông trông như lính giải ngũ khẽ cúi chào tạm biệt rồi bắt đầu leo ​​dốc về phía này.

Người đàn ông đeo chân giả lơ đãng nhìn bọn họ, không lâu sau lại dời ánh mắt, vượt qua con hào ở Ichigaya, ngắm nhìn về phía Kudan.

Song mắt anh ta cũng không hề nhìn cảnh sắc vùng đó. Đôi mắt anh ta hoạt nhìn như đang hướng về phía xa xăm, nhưng thực tế là đang gặm nhấm chỗ sâu trong lòng, cố chấp liếm láp vết thương cũ đang cuồn cuộn tại đó.

Bất giác trong mắt anh ta lại nhòa lệ, nhưng lần này cũng không lau nữa, để mặc cho giọt sương nóng hổi trào ra dọc theo má.

“Ừm… Cho tôi hỏi chút…”

Bất ngờ bị người khác bắt chuyện, người đàn ông đeo chân giả đột ngột quay mặt đi. Anh ta vội lấy chiếc khăn trong túi ra, hấp tấp lau giọt nước mắt trên má, làm như đang lau mồ hôi.

“Ồ, anh có việc gì…”

Để không bị nghe ra âm thanh nghẹn ngào đẫm nước mắt, người đàn ông đeo chân giả vẫn đang quay mặt, thì thầm bằng giọng trầm thấp.

“Vùng này ngày xưa hẳn là nơi ở của người có tên là Saeki Ichirou, anh có biết là ở chỗ nào không?”

Người đàn ông đeo chân giả kinh ngạc quay lại, nghiêm túc nhìn đối phương.

Đó là người đàn ông trông như lính giải ngũ ban nãy vừa chộp lấy người bưu tá hỏi han gì đó. Tuổi tầm ba lăm, ba sáu, là một người đàn ông nhỏ con, khô gầy, nhưng đập vào mắt là làn da rám nắng phương nam nổi bật. Có lẽ là vừa mới giải ngũ. Vai đang đeo túi dết.

“Nếu là nhà của Saeki Ichirou thì chính là ở đây…”

Đúng lúc đó, trong mắt người đàn ông trông như lính giải ngũ lóe lên ánh sáng lấp lánh khác thường.

“A, vậy à? Vậy thì anh Saeki giờ đang ở đâu…”

Trong đôi mắt của người đàn ông đeo chân giả thấp thoáng sự lo lắng. Anh ta nhìn chằm chằm đối phương như nghi ngờ,

“Anh tìm Saeki Ichirou có việc gì?”

“À, có chút việc…”

“Nếu là Saeki Ichirou thì chính là tôi đây…”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ mỉm cười lộ ra hàm răng trắng. Người đàn ông này khi cười lên lại có điểm thân thiện không ngờ.

“A, quả nhiên là vậy mà. Từ nãy tôi đã nghĩ không biết có phải không, vì tướng mạo anh không thay đổi nhiều so với tôi nghe kể… Không, tôi thất lễ quá. Tôi là đồng đội của Kawaji, tôi mang tới lời nhắn của cậu ấy. Anh có biết Kawaji, Kawaji Kenzou chứ…”

Tức thì, lông mày người đàn ông đeo chân giả giật giật. Gương mặt vốn không tối tăm như thế, trong khoảnh khắc chợt vụt qua bóng mờ như sợ hãi.

“Kawaji có lời muốn nhắn tôi…?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Vậy, Kawaji đâu?”

“Chết rồi. Ở New Guinea.”

Khuôn mặt người đàn ông đeo chân giả, Saeki Ichirou, vào khoảnh khắc đó, dao động một loại biểu cảm phức tạp. Đó là biểu cảm đan xen khổ não, hối tiếc và nhẹ nhõm. Nhất thời anh ta cảm khái lặng lẽ nhìn chằm chằm đầu ngón chân mình, nhưng không lâu sau hướng mặt về phía người đàn ông trông như lính giải ngũ.

“Vậy, lời nhắn của Kawaji là gì?”

“Kawaji muốn nói với anh về một vụ án. Kawaji cho đến trước khi chết vẫn bận tâm về vụ án đó. ‘Nếu như, anh còn sống quay về…’ Kawaji hay nói với tôi như vậy. Cậu ấy đã nói rằng, ‘Hãy ghé thăm Saeki Ichirou, nói về vụ án này, giúp tôi tháo gỡ bí ẩn. Nếu không, tôi có chết cũng không nhắm mắt.’ Nếu nói vậy, tôi nghĩ là anh hiểu tôi đang nói chuyện gì chứ…”

Saeki Ichirou đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông trông như lính giải ngũ, nhưng ngay sau đó lộ ra nụ cười mỉm cay đắng, châm chọc,

“Tôi cảm giác mình biết chuyện anh nói. Nhưng Kawaji nói vụ án đó vẫn còn bí ẩn ư? Tôi nghĩ toàn bộ hẳn là đã được giải quyết rồi…”

“Kawaji nói cách giải quyết đó là sai. Và cậu ấy quả quyết chuyện đó bản thân biết rõ hơn ai hết.”

Khuôn mặt Saeki Ichirou nở nụ cười mỉa mai.

“Xem ra con người ngay cả lúc chết, cũng không thể thành thật.”

Anh ta cố ý lẩm bẩm để người khác nghe thấy, sau đó dõi theo khuôn mặt đối phương,

“Vậy nên anh nói là muốn thảo luận với tôi về vụ án đó nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ nói bằng giọng điệu hơi lắp bắp.

“Rồi thì, nếu thảo luận với tôi, là có thể tháo gỡ bí ấn nhỉ. Nếu như, vẫn có còn bí ẩn…”

“Đúng vậy. Tôi nghĩ có lẽ sẽ tháo gỡ được.”

Saeki Ichirou vẫn khắc nụ cười mỉa mai nơi miệng, dõi theo khuôn mặt đối phương một lúc, cuối cùng, với giọng điệu chậm rãi,

“Tôi bây giờ đang thuê nhà một người họ hàng ở Setagaya, chúng ta cùng đến đó đi. Hay là…”

Nói xong, anh ta nhìn xung quanh,

“Không thể nói ở đây à?”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lần nữa nhìn đống hoang tàn xung quanh. Mặt trời càng ngày càng ngả về tây, bóng vạn vật dần dần dài ra, trong đống hoang tàn bóng người rốt cuộc cũng không nhìn thấy nữa.

“Không, tôi đang hợi vội, nên ở đây cũng được. Không, có lẽ chính nơi này là địa điểm thích hợp nhất để thảo luận về vụ án đó. Vì e rằng vụ án đó đã xảy ra tại đây.”

“Vậy ư? Thế thì xin mời…”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ đáp lại lời mời, vào trong tòa nhà, rồi theo hướng được chỉ, ngồi xuống phiến đá lát vườn phẳng đối diện với chiếc ghế đá Saeki ngồi.

Cả hai im lặng một lúc, dõi nhìn khuôn mặt đối phương như thể thăm dò lẫn nhau. Sau đó, không biết ai bắt đầu trước, rút thuốc lá ra châm lửa. Nhưng người đàn ông trông như lính giải ngũ hít một hơi là lập tức dập lửa, cẩn thận bỏ vào túi, đột ngột nhìn vào mắt đối phương.

“Kawaji nói rằng, trước khi đi vào chủ đề đó, nếu gặp anh, trước tiên hãy mời anh nói về một người phụ nữ tên là Yumi. Theo như lời của Kawaji, người đó chính là động cơ của vụ án này. Hình như vụ án đó xảy ra vào đêm giỗ đầu của một người phụ nữ tên là Yumi nhỉ.“

Khuôn mặt Saeki vốn đã lấy lại được bình tĩnh, lần nữa hiện lên vẻ dao động. Nhưng ngay lập tức kiềm chế nó, vẫn nở nụ cười mỉa mai.

“Kawaji nói như thế à?”

“Đúng vậy.”

“Tôi không biết vì sao Kawaji lại nghĩ như thế…”

Saeki chậm rãi hút thuốc,

“Nhưng nếu là chuyện về Yumi, thì nói bao nhiêu cũng được. Tôi nãy giờ cũng đang nghĩ về nàng đây. Tôi đến đây hôm nay cũng là vì thầm nhớ lại cuộc sống ngọt ngào hai người với nàng trước kia. Ha ha ha, đã ngần này tuổi rồi, còn nói những lời như thế, chắc chắn anh sẽ nghĩ tôi là một thằng ngốc, nhưng nghĩ vậy cũng không sao. Với tôi nàng từng là báu vật. Không, vĩnh viễn là báu vật. Vì Yumi đến giờ vẫn sống trong hồi ức của tôi. Nói thật là khi nhìn thấy cây tử vi mà nàng yêu thích lúc sinh tiền, lại kỳ tích còn lại sau khi bị hỏa thiêu, đang nở hoa, tôi đã khóc. Ban nãy, khi anh bắt chuyện với tôi, tôi cũng đang thầm khóc vì nàng. Ha ha ha, hãy cứ cười một thằng ngốc, một thằng ủy mị này đi.”

Saeki khẽ cười trong cổ họng. Hai má dần ửng đỏ, mắt rơm rớm. Saeki hắng giọng, lại tiếp tục nói.

“Yumi là người phụ nữ mà tôi đã bồi dưỡng. Đúng vậy, nói vậy cũng không sai. Tôi đã chăm sóc nàng từ lúc chín tuổi. Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp đại học, tôi nhớ chắc là hai mươi bốn tuổi, nhưng ngay từ đầu tôi đã định chờ sau khi nàng trưởng thành sẽ là vợ hoặc người tình của mình. Nếu nói vì sao tôi phải tốn công sức như vậy để có được vợ hay người tình, thì là do tôi cực kỳ nhát gái. Cứ đứng trước phụ nữ trẻ là cả người run rẩy, không nói lên lời. Dù vậy tôi vẫn ôm lý tưởng cố chấp đối với phụ nữ. Do hai đặc điểm đó, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được vợ hay người tình bằng cách bình thường. Vì vậy, vào năm tốt nghiệp đại học, tôi đã quyết tâm sẽ bồi dưỡng vợ hoặc người tình tương lai. Có lẽ đó là do ảnh hưởng của Truyện kể Genji mà tôi đã đọc khi còn là sinh viên. Giống như Genji đã dụng tâm nuôi dạy công chúa Murasaki thành người vợ lý tưởng của mình, tôi cũng đã nghĩ rằng sẽ nuôi dạy từ một thiếu nữ nhỏ tuổi thành vợ hoặc người tình lý tưởng của mình. Bởi vì tôi dù cực kỳ nhát gái đến thế nào, không ngờ lại chưa từng run rẩy trước thiếu nữ chín, mười tuổi. Và tôi đã chọn Yumi.”

Trong con ngươi Saeki lộ ra vẻ ấm áp như đang hồi tưởng quá khứ.

Đó là một chuyện khá là khác thường. Hơn nữa, giọng điệu của Saeki khi nói về nó không hề thấy có vẻ đang nghĩ đó là chuyện bất thường chút nào, vì thế cảm giác sự bất thường càng được phóng đại thêm một bậc.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ thầm nuốt nước bọt.

“Yumi là một thiếu nữ gần như sát với lý tưởng. Không, là một thiếu nữ mà tôi nghĩ sẽ là một người phụ nữ sát với lý tưởng trong tương lai. Tôi cũng đã kiên nhẫn tìm kiếm một thiếu nữ như vậy, cuối cùng đã có được nàng. Như tôi cũng đã nói trước đó, khi ấy nàng chín tuổi, nhưng là một đứa trẻ mồ côi đáng thương. Không, hình như mẹ nàng còn sống ở đâu đó, nhưng ả là một người phụ nữ đa tình, năm Yumi hai tuổi, đã bỏ trốn cùng người tình. Từ đó nàng được nuôi dưỡng bởi một mình người bố, nhưng năm tám tuổi, cha nàng cũng qua đời, nên nàng bị bán vào quán geisha làm học nghề. Có lẽ là bà chị quán geisha đã chú ý tới khuôn mặt xinh đẹp của nàng, có một lần, bất ngờ tôi bắt gặp nàng, bóng dáng đáng yêu mong manh đó đã khiến tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

Saeki nói đến đó nghỉ một hơi, lau mồ hôi rỉ trên trán, sau đó lại chậm rãi bắt đầu nói.

“Chuộc nàng khỏi quán geisha cần thương lượng khá là rắc rối, nhưng vạn sự đều giải quyết được bằng tiền. Tôi may mắn có tài sản khá lớn do cha mẹ để lại, hơn nữa, không có bất kỳ người thân nào can thiệp vào thử nghiệm lập dị của tôi, nên mọi việc diễn ra suôn sẻ. Người cô ruột thân thiết duy nhất đã nuôi dưỡng tôi cũng đã mất năm trước khi tôi tốt nghiệp đại học . Vì thế tôi có thể giáo dục nàng như tôi muốn, mà không e ngại ai hết. Tôi quyết tâm hết sức có thể nuôi dạy nàng trở nên cao quý, tao nhã, và cả quyến rũ. Và mục đích đó về cơ bản đã đạt được. Tôi đã gửi Yumi vào trường sơ cấp, nhưng không gửi vào trường học cao hơn. Vì không thể chịu được sư thô lỗ của các nữ sinh thời đó. Một năm sau khi tốt nghiệp tiểu học, Yumi ​​lần đầu tiên có kinh vào mùa thu năm mười lăm tuổi. Ngay sau đó, tôi đã biến nàng thành của mình.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lại lần nữa giật mình đánh giá khuôn mặt đối phương.

Song biểu cảm của Saeki bình tĩnh đến mức không thể cảm giác được là đang thú nhận dị thường như thế. Không, anh ta ngược lại dường như đang say sưa với lời thú nhận mà chính mình đã giãi bày. Một loại ánh sáng mê ly bao phủ khuôn mặt Saeki.

“Tôi nói như vậy, anh chắc chắn đang nghĩ tôi là một kẻ vô nhân tính. Nhưng, hãy thử nghĩ xem. Tôi đã đợi ngày đó tầm sáu năm rồi. Tôi đã ba mươi, nhưng vẫn còn là trai tân, nên tôi không thể chờ đợi thêm nữa. Yumi đương nhiên ban đầu rất kinh ngạc. Nàng có chút thẹn thùng, rất không vui, còn than khóc. Nhưng tôi rất tự tin, vả lại một khi đã biến nàng thành của mình rồi thì sau đó cũng không cần vội vàng nữa. Tôi đang chậm rãi chờ đợi thể xác và trái tim nàng thành thục. Thời kỳ đó rất nhanh đã tới. Tình dục và tình cảm của phụ nữ, một khi đã tiếp xúc với đàn ông sẽ trưởng thành với tốc độ phi thường. Rồi tôi nhận ra mình đang ở trong một vườn hoa rực rỡ.”

Ánh sáng mê ly trên khuôn mặt Saeki càng sâu hơn. Anh ta tiếp tục kể như đang say.

“Nếu như chúng tôi là nam nữ thanh niên cùng lứa tuổi, có lẽ xung quanh chúng tôi sẽ không trải rộng vườn hoa ngát hương đến thế. Nếu là nam nữ thanh niên cùng lứa tuổi, dù có cởi mở đến đâu, cũng sẽ có ít nhiều ra vẻ hay xấu hổ, bởi vậy tư thế ban đêm có lẽ sẽ tự hạn chế đi. Nhưng tôi với Yumi khác nhau tới mười lăm tuổi. Dù thế, Yumi vẫn gọi tôi là chú. Nên nàng tựa như đứa trẻ nghe lời người lớn, có thể làm bất cứ động tác táo bạo nào. Thực sự nàng khi đó giống như yêu tinh có một dòng suối hiếu kỳ bất tận. Tâm trạng tôi lại giống như khi tôi mới nhặt nàng, có thể đưa ra bất cứ yêu cầu gì. Vì thế tư thế ban đêm của chúng rồi có cả những cái khẩu vị nặng mà người yêu bình thường không thể trải qua. Khi đó tôi cũng còn trẻ, phải, cái đó gọi là độ tuổi sung mãn của đàn ông. Hơn nữa không gầy như bây giờ, mà có da có thịt và tràn trề tinh lực. Nàng thì như tôi đã nói về nàng trước đó, có một dòng suối hiếu kỳ bất tận, nên không biết chán với tư thế ban đêm của chúng tôi.”

Giọng nói của Saeki dần mang theo sức nóng. Tròng mắt ảm đảm, uể oái đó, giờ đây bừng sáng lấp lánh.

Saeki thoáng dừng lời, lau khóe miệng, sau đó lại kể bằng giọng điệu nóng hổi.

“Dù nói vậy, tôi không một mực chìm đắm vào lạc thú ban đêm. Mặt khác, tôi cũng không quên giáo dục nàng. Như tôi đã nói trước đó, tôi đã cố gắng dạy dỗ nàng trở nên quyến rũ, đồng thời cũng cao quý, tao nhã. Tóm lại, tôi đã cố gắng dựng lên trong nàng lý tưởng của phụ nữ như trong ngạn ngữ của phương tây, tức là quý bà trong phòng khách, dã thú trong phòng ngủ. Và như tôi đã nói trước đó, mục tiêu ấy gần như đã đạt đến mức lý tưởng. Thực tế, vẻ đẹp của nàng khi tầm hai mươi khỏi phải nói đã giống như thần thánh. Tuy vậy, hương thơm tỏa ra từ khắp cơ thể cũng đủ để mê hoặc bất cứ gã đàn ông nào. Đương nhiên, xung quanh nàng tập trung rất nhiều trai trẻ, Kawaji cũng là một trong số đó.”

Đến đây Saeki giống như đột nhiên bị gọi về hiện thực, liếc nhìn người đàn ông trông như lính giải ngũ,

“Nghe nói anh là đồng đội của Kawaji, nên chắc biết rất rõ gã ta, Kawaji trên chiến trường thế nào thì tôi không biết, nhưng gã ta trước khi bị bắt đi lính, thực ra là một cậu chàng đẹp trai hiếm thấy. Tuổi thì hình như nhỏ hơn Yumi hai tuổi, tuy vậy, lại rất có thủ đoạn với phụ nữ. Hình như giống như Yumi, cũng là trẻ mồ côi, nhưng lại là một gã trai hư nổi tiếng lớn lên ở Yokohama, nghe nói năm mười bốn tuổi đã biết mùi phụ nữ. Từ đó về sau, bất kể là gái nhà lành hay gái lành nghề, phụ nữ trong lòng gã nghe nói nhiều đến nỗi đếm không xuể. Nếu nói vì sao tôi lại biết điều đó, thì là vì khi gã mới bắt đầu tiếp cận Yumi, tôi đã thuê thám tử tư, bí mật điều tra hành vi của gã, mỗi khi có gã đàn ông mới nào tiếp cận Yumi, tôi đều vô cùng xem trọng. Vậy nên nếu nói vì sao tôi lại không khiến những gã trai nguy hiểm như vậy tránh xa Yumi, thì là vì tôi có tự tin. Yumi có điểm rất quyết rũ, điều đó khiến đám đàn ông sinh ra hi vọng, nhưng mặt khác, lại có điểm cao quý, tao nhã, nên tôi hoàn toàn không lo lắng nàng sẽ bị lừa gạt bởi lời ngon ngọt của đám đàn ông nhàm chán. Hơn nữa nàng biết rõ, sẽ không thể có người đàn ông nào nắm giữ thể xác và kỹ xảo có thể thỏa mãn nàng hơn tôi. Vì thế, nhìn dáng vẻ đám đàn ông rơi vào tay Yumi, dấy lên niềm hi vọng không thực tế, rồi dần dần sốt ruột, tôi thấy vô cùng thú vị. Nói cách khác, tôi trưng người phụ nữ mình đã tạo ra cho đám đàn ông, khiến họ nôn nóng, phiền muộn, hơn nữa khi độc chiếm người phụ nữ là mục tiêu thèm muốn của họ, tôi cảm thấy thỏa mãn không gì sánh nổi. Và nếu không có cuộc chiến đáng nguyền rủa đó, có lẽ cuộc sống đầy lạc thú của chúng tôi sẽ còn kéo dài hơn rất rất lâu.“

Từ lúc đó, sắc mặt Saeki dần phủ bóng mờ. Giọng điệu cũng không còn nóng hổi, nói chuyện cũng có vẻ uể oải.

Anh ta thẫn thờ ngước đôi mắt thất thần, vừa nhìn chằm chằm phương xa, không mục đích, vừa theo đà kể tiếp.

“Chuyện tiếp sau đó thì tôi không muốn nhớ lại, nên nói đơn giản hết sức có thể nhé. Đầu hạ năm Chiêu Hòa thứ mười sáu (1941), tôi nhận giấy gọi nhập ngũ. Khi đó tôi ba mươi sáu tuổi, Yumi hai mươi mốt tuổi. Trong tình hình lúc đó, việc gọi nhập ngũ một người lính không được đào tạo ba mươi sáu tuổi cũng không có gì kỳ lạ, nên tôi đã xác định trước tinh thần rồi, nhưng tôi vẫn lo về chuyện của Yumi. Vì vậy tôi đã chọn bốn người bạn để gửi gắm nàng. Bốn người bạn này là Gomi Kinnosuke, Shiga Kyuuhei, Kitou Junichi, và Kawaji Kenzou. Gomi là đàn em của tôi thời cấp hai, là một người đàn ông tốt nghiệp đại học dân lập và làm việc cho một công ty thương mại ở Tsukiji, nhưng từ thời đại học vẫn được tôi quan tâm chăm sóc. Tuổi tác thì kém tôi ba tuổi. Shiga Kyuuhei là bạn đại học của tôi, trước đó cũng không có qua lại nhiều đến vậy, nhưng sau khi Yumi tới tầm tuổi xuân, sắc đẹp đột nhiên tăng mạnh thì anh ta không hiểu sao lại thường qua lại. Khi đó anh ta làm giảng viên đại học dân lập, đồng thời hình như còn viết thơ gì đó. Kitou trước đó là học sinh ở nhờ nhà tôi, nhưng đầu óc thông minh, sau khi tốt nghiệp lớp học ban đêm của đại học dân lập, vào làm cho một công ty quân nhu tình hình kinh tế rất tốt hồi đó, khá là có ảnh hưởng. Khi ấy, cậu ta tầm ba mươi tuổi. Cuối cùng là Kawaji, như anh cũng đã biết, tóm lại bốn người này là người hâm mộ Yumi nhiệt tình nhất. Tất cả đều còn độc thân. Vậy nếu nói vì sao lại chọn toàn những người nguy hiểm như vậy để giao phó hậu sự, thì là vì tôi định lấy độc trị độc. Đó là khổ nhục kế để bọn họ kiềm chế lẫn nhau, nhằm bảo đảm an toàn cho Yumi. Và sau khi bốn người này thêm Yumi là năm người cả nam và nữ tổ chức cho tôi một bữa tiệc tiễn đưa rầm rộ, tôi ngay lập tức nhập ngũ, gần như không có thời gian huấn luyện gì cả, bị đưa ra tiền tuyến. Tôi bị đưa đến tiền tuyến ở đâu thì không quan trọng nên không cần nhắc tới, nhưng sáu tháng sau tôi bị thương nặng ở chân, bị đưa về hậu phương. Và trong bệnh viện tại đó, khớp gối trái trở xuống của tôi đã bị cắt bỏ, chờ lắp chân giả xong, được giải ngũ, về nhà là mùa xuân năm Chiêu Hòa thứ mười bảy (1942). Song, tuần đầu tiên sau khi tôi về nhà, đột ngột, Yumi uống thuốc độc tự sát.”

Saeki nói một hơi đến đây, thở phào nhẹ nhõm thật sâu, lau mồ hôi rỉ ra trên trán. Rồi sau đó chìm vào yên lặng.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ cũng không nói gì.

Nhất thời bầu không khí trầm mặc nồng đậm lưu chuyển giữa hai người đàn ông.

Nước trong con hào ở Ichigaya dần sáng lên, từ phía rừng cây của đền Yasukuni, có thể nhìn thấy loài chim nào đó bay lên trời giống như rắc vừng.

Một lúc sau, người đàn ông trông như lính giải ngũ vừa nhìn khuôn mặt đối phương như thăm dò, vừa khẽ hỏi.

“Anh có biết nguyên nhân cái chết của bà nhà không?”

“Không biết. Vì không có cả di thư lẫn di ngôn.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ nhìn khuôn mặt đối phương với vẻ hoài nghi, nhưng cũng không khăng khăng đào sâu.

“Sau đó, qua một năm. Trong bữa tiệc giỗ đầu bà nhà, đã xảy ra vụ đó nhỉ.”

Saeki lộ ra ánh mắt ảm đạm, chán nản, gật đầu.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lấy điếu thuốc vừa nãy mới dụi tắt từ trong túi, châm lửa lên đó. Sau đấy, anh ta chậm rãi hút nó xong, dùng giày giẫm đầu mẩu thuốc lá, tiếp theo, lại nhìn khuôn mặt Saeki.

“Nào, đến đây cuối cùng đã vào đến cốt lõi của vấn đề, chúng ta tại đây sẽ kể lại vụ đó một lần nữa. Thế nào? Anh kể, hay là tôi kể?”

Saeki lặng lẽ nhìn khuôn mặt đối phương, cuối cùng nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ đáp.

“Ai cũng được…”

“Vậy à? Thế thì để tôi kể nhé. Vì trông anh có vẻ mệt mỏi. Kawaji đã kể đi kể lại cho tôi chuyện này. Tôi cũng đã xen vào, hỏi đi hỏi lại những chỗ mập mờ, mơ hồ. Thế nên, tôi nghĩ chắc là mình có thể kể được gần chính xác, nếu như có chỗ nào sai, đừng ngại, hãy cứ đính chính.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ cúi đầu, vừa dùng ánh mắt như đang hồi ức, vừa chậm rãi kể.

“Khi đó, vì sắp đến ngày giỗ, nên hai ngày trước đó anh đã triệu tập bốn người đàn ông tới dinh thự này. Bốn người đó không cần phải nói, chính là bốn người anh Gomi Kinnosuke – đàn em của anh thời cấp hai, khi đó đang làm việc cho một công ty thương mại ở Tsukiji, anh Shiga Kyuuhei – nhà thơ, đang làm giảng viên đại học dân lập, anh Kitou Junichi – vốn là học sinh ở nhờ nhà, khi đó đang làm cho một công ty quân nhu tình hình kinh tế rất tốt, và Kawaji Kenzou, tức là những người anh đã giao phó hậu sự hồi bị gọi nhập ngũ. Những người đó theo yêu cầu của anh, đã tới đây tá túc hai ngày trước đám giỗ. Nhưng, chỉ có Kawaji mà chúng ta đang nhắc tới, đêm trước ngày giỗ, có việc khác nên ra khỏi nhà, cả đêm trú tại nơi khác, qua trưa hôm giỗ mới quay về đây. Và việc đó đã quăng vào vụ này một nghi vấn tế nhị nhỉ.”

Saeki khẽ gật đầu.

“Vậy thì, trước khi tiến vào cốt lõi vụ án, tôi sẽ kể từ một việc khác, mà sau này nghĩ đến thì hẳn là khúc dạo đầu của vụ này. Chuyện này xảy ra trong lúc Kawaji đang đi vắng, nên nghe nói cậu ấy sau này nghe mọi người kể mới biết, nhưng vào sáng ngày giỗ, một điều hơi kỳ lạ đã xảy ra tại ngôi nhà này. Con chó chăn cừu cưng của anh bỗng nhiên giãy giụa, trong nháy mắt khạc ra máu rồi chết. Song khi đó mọi người kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng vì đối tượng là một con chó, nên không để ý lắm, chỉ cho là bị ngộ độc thức ăn mà bỏ qua. Tuy nhiên, sau đó mới biết việc này có ý nghĩa vô cùng quan trọng nhỉ.”

Saeki lại lộ ra ánh mắt ảm đạm, gật đầu.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ vừa nhìn chằm chằm khuôn mặt đó, vừa hít một hơi thật sâu,

“Vậy, từ đây cuối cùng đã là chủ đề chính của vụ án, theo như lời Kawaji, tuy là đám giỗ bà nhà, nhưng anh không gọi nhà sư đến, vì nàng ghét tất cả những gì dính dáng tới Phật giáo, đề nghị của anh là sảng khoái ăn uống ấm ĩ, an ủi linh hồn người đó, nên tiệc rượu bắt đầu từ chiều muộn. Rồi mọi người uống lẫn lộn rượu Nhật, rượu Tây và bia, tầm tám giờ lúc xảy ra vụ đó, chủ khách năm người đã ở trạng thái say mèm. Lúc đó, anh lại lấy brandy ra nhỉ.”

“Không, không phải brandy. Là gin.”

“Phải phải, là gin. Nhân tiện, tôi quên chưa kể, vụ án xảy ra trong một phòng khách kiểu Tây, tại một góc phòng khách đó, anh đã làm một quầy bar theo ý thích. Anh đã đặt một cái khay bạc lên quầy bar đấy, xếp năm chiếc ly lên đó, rồi đổ gin vào. Sau đó, lúc anh bưng khay, định chia cho mọi người, thì lão đầy tớ gọi anh từ ngoài phòng khách, nên anh đặt khay đó ra ngoài. Lão đầy tớ gọi anh có việc gì?”

“Không có gì, chính là hỏi về chuyện chôn cất Nero – chú chó chăn cừu chết sáng hôm đó.”

“Ra thế, vậy đến lúc anh quay lại phòng khách là tầm bao nhiêu phút?”

“Chắc chỉ hai hay ba phút. Vì tôi chỉ cần ra lệnh đơn giản là được.”

“Ra thế, ra thế, tuy vậy trong khi anh ra khỏi phòng khách, anh nhà thơ Shiga Kyuuhei đã không chờ được mà đến cạnh quầy bar. Và anh ta không chỉ uống cạn một trong những chiếc ly đã rót, mà còn tình cờ thay đổi vị trí của bốn chiếc ly. Việc này anh Shiga sau đó đã thú nhận, và ba người còn lại cũng biết điều đó. Sau khi anh Shiga cạn ly về chỗ ngồi, anh Kitou Junichi của công ty quân nhu đã bắt chước anh Shiga, đến gần quầy bar. Và khi anh ta lại cầm một chiếc ly thì anh từ bên ngoài trở lại, nên vội vàng đặt ly lên khay bạc, rụt cổ lui sang bên cạnh. Lúc này anh đi vào, bưng khay bạc chia ly cho mọi người nhỉ.”

“Không, vì trước đó có một ly đã cạn, nên tôi vừa nói là ai nghịch thế, vừa một lần nữa rót vào cái ly không.”

“A, phải rồi nhỉ. Vậy cách mà anh chia ly khi đó, đã trở thành vấn đề sau này, điểm đó tôi đã hỏi Kawaji chi tiết, là như thế này nhỉ. Đầu tiên anh lấy ly đưa cho người đứng ngay cạnh quầy là Kitou của công ty quân nhu. Sau đó đưa tiếp cho anh Shiga Kyuuhei nhà thơ kiêm giảng viên đại học, ngoài ra còn đưa ly thứ ba cho Gomi Kinnosuke đàn em thời cấp hai. Rồi anh đã đưa hai chiếc ly còn lại và cả khay bạc tới trước mặt Kawaji, nói xin mời nhỉ.”

“Đúng vậy. Kawaji ở đối diện bàn nên tôi không với tay ra được, vậy nên tôi đã đưa cả khay ra trước mặt.”

“Nhưng khi đó, anh Gomi Kinnosuke vươn tay ra từ bên cạnh, lấy một trong hai ly trên khay, đặt trước mặt Kawaji nhỉ.”

“Phải, chính là như thế. Kawaji nhớ thật chi tiết.”

“Đó là bởi vì vào thời điểm đó, anh ấy đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần khi cán bộ phụ trách thẩm vấn. Sau đó, mọi người đều đã có ly, lúc đang định nói cạn ly, thì có ai đó kêu có không kích nhỉ. Người đó là ai…?”

“Là cậu học sinh Kitou. Cậu ta tính hấp tấp, nên đôi khi làm ra mấy chuyện sai lầm kích động. Khi đó chắc cũng là nhầm tiếng tàu điện chính phủ thành tiếng báo động.”

“Nhưng do tình hình đương thời, nên mọi người nghe thấy thế, nhanh chóng bỏ ly xuống đứng dậy. Trong lúc đó, có người còn lao đến bên cạnh cửa sổ. Nhưng không lâu sau biết được là nhầm lẫn, nên mọi người vừa về chỗ cũ, vừa chế giễu, trêu chọc Kitou, một lần nữa uống gin. Ngay sau đó, Gomi bắt đầu đau đớn, khạc ra máu và chết trong nháy mắt. Từ lúc Gomi uống gin cho đến lúc đau đớn giãy giụa là bao lâu?”

“Ừm… Chắc chỉ khoảng một hay hai phút. Vì ngoài Gomi, người uống cạn gin chỉ có tôi thôi. Mấy người Kawaji còn chưa nếm thử.”

“Nghe nói là như vậy. Do cái chết bất thình lình này của Gomi, nên tình cảnh tại đó hoàn toàn thay đổi. Ngay lập tức bác sĩ được gọi tới. Theo như nhắc nhở của bác sỹ, các anh đã báo cảnh sát, nhân viên phụ trách đã từ sở cảnh sát chạy tới. Và kết quả của đủ loại điều tra đã xác định cái chết của Gomi là tử vong do ngộ độc kali cyanide trộn vào trong rượu gin, và như thế, vấn đề là ai đã cho kali cyanide vào trong rượu gin của Gomi nhỉ.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ nói đến đó, rời mắt khỏi khuôn mặt Saeki, nhìn đống hoang tàn xung quanh đang dần chìm trong hoàng hôn.

Bóng của vạn vật đều kéo dài ra, vẽ ra đủ loại bóng mờ kỳ lạ trên con dốc ảm đạm. Đó là một phong cảnh khiến người ta cảm giác nặng nề.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ khẽ run, lắp bắp nói tiếp.

“Người có cơ hội cho kali cyanide vào trong rượu gin của Gomi nhất, không cần phải nói chính là anh. Anh đã rót gin vào năm chiếc ly. Và chính tay anh đã chia nó cho mọi người. Vậy nên, khi rót gin vào năm chiếc ly, anh đã cho kali cyanide vào một chiếc, rồi đưa ly đó cho Gomi. Nếu giải thích như vậy chuyện quá là đơn giản. Thuận tiện nói một câu, trong bốn ly còn lại, không lý nào có dấu vết của kali cyanide. Đương nhiên, ly của anh đã uống cạn, nên cái đó cũng không cần phải điều tra. Giả sử, trong ly đó có kali cyanide, chính anh có lẽ cũng đã khạc máu rồi chết giống Gomi rồi nhỉ.”

Saeki lộ ra ánh mắt ảm đạm, gật đầu.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lại nói tiếp,

“Vì thế, như tôi đã nói ban nãy, nếu anh là người đầu độc thì vụ án hẳn là rất dễ dàng giải quyết, nhưng sự việc không phải là như thế, vì sau khi rót gin vào ly, anh có rời khỏi phòng một lần. Hơn nữa, sau đó anh Shiga đã tới gần chiếc ly, không chỉ uống cạn một trong đó, mà còn tình cờ thay đổi vị trí của bốn chiếc ly còn lại. Vì vậy khi anh quay về phòng, hoàn toàn không biết ly nào chứa kali cyanide. Năm chiếc ly sau đó đã được điều tra tỉ mỉ, nhưng chúng là ly hoàn toàn đồng bộ, bằng mắt thường không phát hiện ra sự khác biệt hay dấu hiệu gì nhỏ. Vậy nên, nếu anh bỏ kali cyanide, khi chia nó, hẳn là sẽ mất phương hướng. Vì bản thân anh đã nhận ra việc ly bị đổi vị trí, nên hẳn cũng đã nhận ra là không biết chiếc ly nào chứa kali cyanide. Thế nên, nếu không cẩn thận, có khi ly độc sẽ trúng chính mình. Tuy vậy, anh vẫn không hề do dự, bình tĩnh chia ly. Vì thế, bỏ độc không phải là anh, trước hết tạm thời anh được loại khỏi diện tình nghi nhỉ. Đúng rồi, tôi quên chưa kể, anh sau khi về phòng lại rót gin vào ly anh Shiga đã uống cạn, nhưng lúc đó Kitou đứng nhìn ngay cạnh, nên tuyệt đối không có cơ hội bỏ độc, Kitou cũng đã làm chứng tuyệt đối không có việc này.”

Saeki vẫn không nói gì gật đầu.

Từ câu chuyện của người đàn ông trông như lính giải ngũ, anh ta rốt cuộc có cảm động nào đó, hoặc hoàn toàn không quan tâm gì hay không, từ biểu tình đó không nhìn ra chút nào.

Anh ta chỉ nhìn chằm chằm dưới chân với ánh mát ảm đạm.

“Vậy, nếu người bỏ độc không phải anh, còn ai khác có cơ hội đó đây? Điều này khỏi phải nói, chính là anh Shiga và Kitou. Vì hai người đó đều đến gần chiếc ly. Nhưng mà dù là anh Shiga hay Kitou, một người trong bọn họ đã bỏ độc, thì làm sao biết ly đó sẽ đến tay Gomi?… Không thể có chuyện đó nhỉ. Bởi vì người chia ly không phải là ai trong bọn họ, mà là anh, nếu không cẩn thận thì ly có độc có lẽ sẽ chuyển vào chính mình. Nếu nghĩ như thế, người bỏ độc không phải là hai người đó. Vì vậy, đương nhiên ai cũng nghĩ kali cyanide bị bỏ vào không phải trước khi ly được chia, mà là sau khi ly được chia, cứ như thế, phát sinh nhầm lẫn của Kitou, mọi người đều tập trung vào vụ ầm ĩ không kích trong nháy mắt đó nhỉ.”

Saeki im lặng gật đầu. Nửa khuôn mặt anh ta đã bị mặt trời chiều nhuộm thành màu đỏ sậm.

“Trong nháy mắt Kitou hô có không kích, mọi người đều bỏ ly xuống, đột ngột căng thẳng. Phải chăng có người đã thừa dịp đó bỏ kali cyanide vào ly của Gomi?… Vì thế vị trí của năm người lúc đó đã thành vấn đề. Tôi đã hỏi đi hỏi lại Kawaji vị trí của năm người lúc đó, đại khái là như thế này nhỉ. Gomi và Kawaji ở cạnh chiếc bàn chính giữa phòng. Gomi trong nháy mắt nghe thấy có không kích, đã đứng dậy từ trên ghế, nhưng Kawaji thì không đứng dậy. Kitou cùng lúc hô có không kích, đã lao đến cạnh cửa sổ. Anh Shiga ngồi trên sô pha ở góc phòng, cầm ly trên tay. Anh thì đứng dựa vào quầy bar ở góc phòng. Vì vậy, khi đó, người gần Gomi nhất là Kawaji, trừ cậu ta không ai có thể bỏ độc vào ly của Gomi. Cứ như thế lúc hiềm nghi của Kawaji bất ngờ dâng lên mạnh mẽ, dường như giậu đổ bìm leo, anh Shiga lại đưa ra lời khai đáng kinh ngạc. Đó là đã nhìn thấy khi Kitou hô có không kích, trong nháy mắt Gomi kêu ôi, bỏ ly xuống đứng dậy, Kawaji đã lén tráo ly của mình với ly của Gomi. Vì điều này càng ngày sự hiềm nghi của Kawaji là không thể tránh khỏi, sau bị bị cán bộ phụ trách thẩm vấn khắt khe, anh ấy cuối cùng cũng thừa nhận chuyện tráo ly. Nhưng việc đó tuyệt đối không phải là để đầu độc Gomi, mà thực ra là vì lúc chính mình đang định uống ly thì thấy có sợi tóc ngắn nổi bên trong. Dù đã nhặt sợi tóc đó vứt đi, nhưng không hiểu sao vẫn thấy ghê ghê, đang do dự có uống hay không thì xảy ra vụ ồn ào không kích, vì Gomi đứng dậy, đã thừa cơ tráo ly. Kawaji đã biện minh như thế nhỉ.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ ngắt lời tại đó, lại nhìn xung quanh.

Mặt trời đã lặn sau đống hoang tàn, xung quanh bị bao phủ bởi sắc hoàng hôn mênh mang. Hoa tử vi đó cũng mất đi ánh sáng rực rỡ, thâm đen lạ thường.

“Đương nhiên, biện minh của Kawaji không hề đáng tin. Nhưng về mặt lý thuyết có thể xảy ra, nên mọi người tạm tiếp nhận lời biện minh của cậu ấy, vụ án lại một lần nữa được xem xét. Nếu như lời biện minh của Kawaji là sự thật, vụ án sẽ bị lật lại hoàn toàn. Tức là, đối tượng hung thủ nhắm tới muốn giết, không phải là Gomi, mà thực ra là Kawaji. Tức là, biết đâu trong ly mà Kawaji lấy, ngay từ đầu đã có độc?… Ví thế, cách chia ly lại trở thành vấn đề. Bởi trong lời biện minh của Kawaji, có một điểm rất đáng chú ý. Lời khai đó là Kawaji tráo ly của Gomi vì có sợi tóc ngắn nổi bên trong. Ly có sợi tóc ngắn, có khả năng chính nó là dấu hiệu của ly có độc…?”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lén quan sát bộ dạng đối phương như đang đọc sắc mặt anh ta, nhưng Saeki vẫn lặng yên không nói gì, lông mày cũng không động đậy.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ một lần nữa nói tiếp,

“Như tôi đã nói ban nãy, tới đây, cách chia ly lại được xét tới. Vì nếu sợi tóc là dấu hiệu của ly có độc, anh Shiga hay Kitou có thay đổi vị trí ly thế nào đi nữa cũng không sao. Anh đã tránh ly có sợi tóc, lần lượt chuyển ly từ Kitou sang anh Shiga, rồi sau đó là Gomi. Thế nên nếu khi đó anh cầm ly và chuyển cho Kawaji, hiềm nghi của anh sẽ không thể tránh khỏi. Nhưng vì tình huống không phải như vậy, câu chuyện lại trở nên phức tạp. Anh đã đưa hai ly còn lại và cả khay tới trước mặt Kawaji. Nếu khi ấy Kawaji tránh ly có độc, lấy ly còn lại thì kết quả sẽ như thế nào? Đương nhiên, để Kawaji lấy phải ly có độc, thì có thể ra tay trước đó vào vị trí ly. Con người ai cũng thường hay vươn tay lấy thứ phía bên phải. Vì vậy, bằng việc đặt chiếc ly có độc về phía đó, việc đối phương lấy phải nó có thể không quá khó. Nhưng mà không thể tuyệt đối như thế được, hơn nữa, trong tình huống đó, thực tế người lấy ly và chuyển cho Kawaji là Gomi ở bên cạnh, Gomi ở bên trái Kawaji, nên đương nhiên từ phía Kawaji mà nói, thì đã lấy ly nằm phía bên trái. Vì thế, ly có độc ngược lại nằm ở vị trí khá khó lấy đối với Kawaji. Đến đây, khi hiềm nghi của anh lại lần nữa dao động, thì điều tra viên phát hiện một chiếc bình nặng một ounce có chứa kali cyanide nhỉ. Hơn nữa, là từ trong túi xách của Kawaji…”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ lần nữa hơi đưa mắt về phía đối phương như đang đọc khuôn mặt đó, nhưng ngay sau đó lại lảng đi,

“Chiếc bình đó không chỉ có ở trong túi xách của Kawaji, mà chuyện nó là của Kawaji thì anh Shiga, Kitou, và cả anh đều biết. Bởi vì hai ngày trước khi xảy ra vụ án, kể từ đêm đó mọi người đều tá túc tại nhà anh, khi mọi người đang tập trung tại phòng khách, Kawaji tình cờ lấy khăn tay từ trong túi ra, khi ấy chiếc bình nhỏ đó theo khăn tay lăn ra sàn. Bộ dạng bối rối của Kawaji khi ấy rất bất thường, nên chuyện về chiếc bình nhỏ đã để lại ấn tượng rất mạnh với mọi người. Khi ấy, nghe nói Kawaji đã nói dối là thuốc dạ dày, nhưng kết quả điều tra của cảnh sát đã xác định là kali cyanide, nên hiềm nghi của Kawaji đã là không thể tránh khỏi. Kawaji lại lần nữa biện minh, vì tình hình hiện tại nên bất cứ khi nào cũng có thể xảy ra chuyện. Cậu ta mang theo nó dùng để tự sát khi vạn bất đắc dĩ, lý do quanh co như thế không thể tiếp nhận được. Vì thế, nếu không có chuyện của Nero vào sáng hôm đó, Kawaji chắc chắn đã bị tuyên bố có tội.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ đến đây tạm nghỉ,

“Chính chuyện của Nero đã hoàn toàn là thần hộ mệnh đối với Kawaji nhỉ. Vì xảy ra vụ của Gomi, một lần nữa chuyện của Nero đã được xem lại, may mà thi thể của Nero, và cặn đồ ăn mà Nero đã ăn sáng hôm ấy vẫn còn tại đó, nên cán bộ phụ trách đã điều tra lần nữa, kết quả đã xác định cái chết của Nero cũng là tử vong do ngộ độc kali cyanide, độc đó trộn trong đồ ăn mà Nero đã ăn sáng hôm ấy. Tức là, sáng hôm đó, có ai đó đã dùng kali cyanide, giết chết Nero. Hơn nữa, Kawaji từ đêm hôm trước tới quá trưa hôm đó không ở nhà. Đồ ăn có kali cyanide mà Nero đã ăn là do lão đầy tớ chuẩn bị sáng hôm đó, nên trong phạm vi liên quan đến chuyện này thì Kawaji có chứng cứ ngoại phạm chắc chắn. Theo lời của Kawaji, cậu ta cho chiếc bình đó vào trong túi xách, vẫn để nó ở nhà, cả đêm trú tại nơi khác. Vậy nên ai đó ở nhà đã lấy một ít thứ trong bình ra, thử với Nero trước. Thực tế, lúc chiếc bình nhỏ đó lăn ra từ trong túi, bộ dạng bối rối của Kawaji rất bất thường, nên cũng không vô lý khi mà mọi người nhìn thấy cảnh đó lại ôm hoài nghi. Và thử xem thì quả nhiên đó là kịch độc, nên có lẽ lần này đã dùng nó lên người. Như thế, vấn đề biến thành người đã bỏ độc Nero là ai, nhưng lời khai của lão đầy tớ liên quan đã lật lại toàn bộ vụ này nhỉ. Cụ thể là, theo như lời khai của lão đầy tớ, sáng hôm ấy, sau khi chuẩn bị đồ ăn của Nero, ông ấy chợt nhớ ra có việc khác, nên vẫn để nó trong bếp, nhưng một lát sau quay lại, thì gặp Gomi đang từ phòng bếp đi ra. Gomi, cũng tức là người bị hại.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ đến đây nở nở cười đầy ẩn ý,

“Chao ôi, nếu vụ án phát triển suôn sẻ đến đây thì đúng là vừa khớp. Từ lời khai của lão đầy tớ, cách nói Gomi tự sát mà mọi người nằm mơ cũng không nghĩ tới, bỗng nổi lên mạnh mẽ. Vì thế, sau khi điều tra tình hình Gomi lúc ấy, vừa khớp, biết được cậu ta đang trong cảnh quẫn bách không khó để tự sát. Cụ thể là, hồi đó, công ty thương mại Gomi đang làm việc bị phá sản do chiến tranh, mất việc làm, lâm vào tình trạng vô cùng túng quẫn, lại thêm sức khỏe không tốt, dẫn đến tuyệt vọng. Không chỉ thế, xuất hiện cả lời khai rằng Gomi đã từng nửa đùa hỏi hai, bai người bạn cách chết dễ chịu nhất là gì. Vì vậy cuối cùng chuyện này đã kết luận là Gomi tự sát. Tức là, sau khi Kawaji tráo ly, có thể cậu ta đã tự bỏ độc vào trong ly rồi uống. Anh Shiga có nhìn thấy lúc Kawaji tráo ly, nhưng sau đó bị phân tâm bởi vụ ồn ào không kích, nên không nhìn thấy hành động ngay trước khi uống cạn ly của Gomi. Đối với tất cả mọi người có liên quan mà nói, không còn cách kết luận nào thuận lợi hơn. Đương nhiên, nếu không có chiến tranh, có lẽ cảnh sát cũng sẽ không thỏa mãn với kết luận đơn giản như vậy. Nhưng khi đó, Kawaji, nghi phạm lớn nhất bị bắt đi lính, cử đi hải ngoại xa xôi, nên cuối cùng, vụ án chốt lại là Gomi tự sát.

Nói xong, người đàn ông trông như lính giải ngũ quan sát khuôn mặt Saeki như thể thăm dò. Saeki tuy vậy vẫn ngẩn ngơ dõi theo ngọn đồi phía con hào. Vẻ mặt khiến người ta nghĩ rằng phải chăng anh ta đã hóa đá.

“Như vậy.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ đến đây lại nói,

“Trên đây là sự thực biểu hiện ra bên ngoài, nhưng Kawaji không thỏa mãn với kết luận này, chắc anh cũng biết chứ.” Kawaji nói thế này. Gomi không tự sát. Có ai đó muốn giết chết chính cậu ấy nên đã bỏ độc. Và ai đó ấy chính là Saeki Ichirou, cũng tức là anh.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ đến đây ngừng lời, nhìn chằm chằm khuôn mặt Saeki.

Saeki tuy thế không hề biến sắc, vẫn có vẻ mặt thờ ơ.

Nhất thời sự trầm mặc căng thẳng lưu chuyển giữa hai người. Người mở miệng, phá vỡ sự trầm mặc là Saeki, nhưng giọng điệu đó quả thực rất mệt mỏi.

“Kawaji đã có cảm giác sẽ bị tôi giết à?”

“Đúng vậy. Cậu ấy có cảm giác đó. Nhưng, đó là do anh hiểu nhầm.”

“Hiều nhầm…?”

Môi Saeki vặn vẹo một cách khác thường.

Đó quả thực là vẻ mặt như đang kìm nén nỗi tức giận trào dâng. Anh ta há miệng như muốn nói gì đó, nhưng lập tức giống như đổi ý, mím chặt môi lại

Người đàn ông trông như lính giải ngũ vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó, vừa nói, “Anh Kawaji chắc là, đây là Kawaji nói. Kawaji nói anh Saeki nghĩ rằng gã đàn ông đã dùng bạo lực xâm phạm cô Yumi trong thời gian anh đang bị triệu tập nhập ngũ, khiến cô Yumi tự sát là cậu ấy, nhưng không phải.”

Môi Saeki lại vặn vẹo một cách khác thường.

“Nhưng Kawaji vì sao biết điều đó. Nguyên nhân mà Yumi tự sát.”

“Vì cậu ấy đã nghe cô Yumi thú nhận. Cô Yumi ngay trước khi tự sát đã tới thăm Kawaji và bộc bạch tất cả. Khi đó, Kawaji không hề biết rằng cô Yumi đã quyết định tự sát nên để cô ấy về, về sau nghĩ lại mới thấy ân hận.”

Môi Saeki lại vặn vẹo một cách khác thường, tia sáng kỳ lạ hiện lên trong mắt. Sau đó, anh ta dường như định thốt ra một lời khắc nghiệt, nhưng ngay lập tức dường như đổi ý, biến thành giọng điệu chậm rì rì,

“Ra là thế, vậy như lời anh nói, tôi đã bỏ độc Kawaji, thì đã làm như thế nào? Việc đó là không thể, chính anh ban nãy không phải đã nói sao?”

“Không, không phải là không thể. Nếu như, chính anh cũng định uống thuốc độc thì…”

Đột nhiên, ánh sáng sắc bén bỗng lóe lên trong mắt Saeki. Nó sáng chói giống như một tia lửa rải rác trong bóng tối.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ nói bằng giọng ấp úng.

“Vấn đề vẫn là tại sợi tóc ngắn đó. Nó đương nhiên là dấu hiệu của ly có độc. Điểm đó các cảnh sát khi ấy cũng đã từng nghĩ đến, nhưng vì không nghĩ sâu thêm một bước nữa, nên đã bị chân tướng của bí ẩn che mắt. Sợi tóc đó không chỉ nổi trong ly mà Gomi đã lấy và giao cho Kawaji. Nó nổi trong cả hai ly còn lại. Nói cách khác, hai ly còn lại đều có độc. Vì thế Kawaji lấy ly nào cũng không thành vấn đề. Anh đã định chờ Kawaji uống cạn ly đó, rồi chính mình cũng uống độc. Tức là anh đã định cùng chết với Kawaji.”

Saeki thở hổn hển.

Mồ hôi nhớp nháp túa ra trên trán. Anh ta nhìn xăm xoi đối phương bằng một loại ánh mắt khác thường.

“Tuy nhiên, nhân vụ ồn ào không kích đó mà anh cũng không lường trước được, Kawaji đã tráo ly của mình với ly của Gomi. Lý do tráo theo như khi đó Kawaji đã nói, là vì có sợi tóc nổi, nên thấy ghê. Song anh trong nháy mắt ấy cũng bị phân tâm bởi vụ ồn ào không kích đó nên không nhận ra việc tráo ly. Nếu nhận ra chắc anh sẽ viện cái cớ nào đó, ngăn Gomi nếm thử ly đó. Và anh đang nóng lòng chờ anh Kawaji đưa ly lên miệng. Nhưng trước khi đó Gomi đã bắt đầu tỏ ra đau đớn, nên anh giật mình nhận ra có gì đó không đúng trong đấy, vội vã đổ ly của mình vào bồn rửa tại quầy bar. Có lẽ, để tránh lưu lại dấu vết của kali cyanide, anh đã súc lại lần nữa bằng gin. Có chai gin ở ngay bên cạnh anh, và mọi người đều chú ý vào Gomi, nên anh có thừa khả năng làm chuyện đó. Anh Saeki. Đây là đáp án cho bí ẩn mà tôi đã tháo gỡ, anh nghĩ thế nào về nó?”

Ánh sáng trong mắt Saeki ngày càng mãnh liệt hơn, tưởng chừng như sắp bùng cháy.

Anh ta nhìn chằm chằm như muốn đục một cái lỗ trên khuôn mặt đối phương một lúc, cuối cùng thất vọng buông thõng vai xuống, bật ra một tiếng cười khô khốc từ nơi sâu trong cổ họng.

Đó là tiếng cười âm u nhất thế gian.

“Quả nhiên anh là một người lanh lợi. Tôi không biết anh là người như thế nào, nhưng là một người đàn ông thông minh. Bí ẩn mà đám cảnh sát cũng không giải đáp được, lại được tháo gỡ bởi một người xa nơi tha hương, chỉ nghe kể chuyện. Nhưng nếu anh nghĩ sau khi nghe đáp án đó tôi sẽ giật mình hay run lập cập thì sai rồi. Tôi đã không còn sợ ai hết. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi. Đúng vậy, người định giết Kawaji và giết nhầm sang Gomi là tôi. Với Gomi tôi cũng rất tiếc. Về điểm đó tôi cũng vẫn luôn chịu sự khiển trách của lương tâm. Khi đó tôi thực sự đã định thú nhận tất cả, nhưng hiềm nghi giết người lại rơi vào Kawaji, nên tôi đã quyết định giữ im lặng. Tôi đã nghĩ kiểu như giết Kawaji thất bại, nhưng thay vào đó có lẽ có thể tống gã lên giá treo cổ vì tội giết người.”

“Động cơ anh muốn giết Kawaji là gì?”

Khuôn mặt của Saeki bỗng trào lên vẻ tức giận dữ dội. Anh ta cuối cùng vẫn nén nó lại,

“Khi giải ngũ quay về, tôi đã rất ngạc nhiên vì Yumi lại tiều tụy hốc hác đến vậy. Tôi đã hỏi nàng có chỗ nào khó chịu à, nhưng nàng đáp không có gì. Song đêm đó, nàng lại kiên quyết cự tuyệt cái ôm của tôi. Tôi đã tràn đầy mong đợi quay về như thế, và hi vọng Yumi sẽ vui mừng biết bao, nhưng nàng lại ngoan cường cự tuyệt cái vuốt ve khiến lòng người phấn khích của tôi. Đúng vậy, từ chối suốt một tuần, sau cùng tự sát. Không có di ngôn, nhưng sau khi nàng chết tôi phát hiện ra nàng mắc bệnh hoa liễu nghiêm trọng. Tôi muốn giết Kawaji cũng không có gì lạ.”

“Anh nghĩ đó là do Kawaji nhỉ.”

“Đúng vậy. Ngoài gã ra còn có thể là ai… Hơn nữa trước đây tôi từng thấy Yumi hôn gã.”

“Hôn…?”

“Nói là hôn nhưng là trên trán. Tôi thấy Yumi ôm gã, rồi hôn lên trán. Gã trai đẹp lăng nhăng hạ tiện đó!”

Saeki nghiến răng kèn kẹt.

Người đàn ông trông như lính giải ngũ quan sát khuôn mặt đó với vẻ thương cảm, đột nhiên nói sang chuyện khác.

“Anh Saeki, vậy anh biết Kawaji hồi đó vì sao lại có kali cyanide không? Kawaji đã láng tránh nói nó dùng để tự sát khi vạn bất đắc dĩ, nhưng đương nhiên điều đó là nhảm nhí, Kawaji khi đó cũng đã định giết một người đàn ông. Nhưng kết cuộc, thiếu dũng khí thực hiện.”

“Tôi biết. Là định giết tôi. Tôi cũng nhận ra điều đó nên đã ra tay trước…”

“Không, sai rồi. Người Kawaji nhắm tới không phải anh. Là Gomi.”

“Gomi…?”

Saeki đột nhiên thở hổn hển.

“Gã vì sao lại muốn giết Gomi…?”

“Để trả thù cho cô Yumi. Anh Saeki, người đã dùng bạo lực xâm phạm cô Yumi, khiến cô ấy tự sát thực chất chính là Gomi.”

“Nói dối!”

Saeki đột nhiên thét lớn. Sau đó phát ra tiếng cười độc địa như đang phát điên,

“Là con người mà sao gã ngay đến giây phút cuối cùng cũng vẫn là kẻ nói dối. Cứ cho đó là sự thật, người đã khiến Yumi bi thảm chết đi là Gomi, thì vì sao gã lại có nghĩa vụ trả thù chứ. Nói dối, nói dối, chuyện đó là nói dối.”

Đợi cảm xúc kích động của đối phương dịu lại, người đàn ông trông như lính giải ngũ khẽ nói.

“Anh Saeki, trước đó anh đã nói, khi Kawaji tiếp cận cô Yumi, anh đã thuê thám tử tư điều tra hành vi của người đàn ông đó nhỉ. Khi ấy, nếu truy ngược đến xuất thân của cậu ấy, sẽ không xảy ra hiểu lầm như vậy. Phải. Nếu làm thế, hẳn sẽ phát hiện chuyện mẹ đẻ của Kawaji và mẹ đẻ của cô Yumi là cùng một người.”

“Anh, anh, anh nói cái gì!”

“Anh đã nói mẹ đẻ của cô Yumi, khi cô Yumi hai tuổi đã bỏ trốn cùng người tình nhỉ. Mẹ đẻ của cô Yumi đã bỏ trốn tới Yokohama với người đàn ông đó, và sinh ra Kawaji tại đấy. Cả cô Yumi và Kawaji đều biết chuyện ấy, nhưng phẩm hạnh của Kawaji khi đó quá tệ nên không nói với anh. Kawaji trong nước có lẽ là không tốt, nhưng trên chiến trường lại là người lính xuất sắc. Truyền đạt lại chuyện này cho anh, một lý do nữa, là cậu ấy nghĩ chắc anh đã rất đau khổ cắn rứt lương tâm vì cái chết của Gomi, vì muốn truyền đạt lại chân tướng, nên tôi mới tới đây. Anh và Kawaji, hai người ngẫu nhiên lại vẫn trả thù được cho cô Yumi đấy. Anh Saeki, rất mừng gặp được anh tại đây. Có lẽ nghe cổ hủ, nhưng đây chắc cũng là do cô Yumi dẫn dắt mà ra. Sứ mệnh Kawaji giao phó cho tôi đến đây kết thúc. Vậy, tạm biệt.”

Người đàn ông trông như lính giải ngũ vừa đứng dậy vừa lắc lư chiếc túi dết. Sau đó khẽ cúi đầu chào, xô đám cỏ dại rời khỏi đống hoang tàn.

Lúc người đàn ông đó đã xuống con dốc đứng được tầm năm, sáu gian (1), Saeki Ichirou mới như sực tỉnh từ trong mộng, bỗng nhiên gọi lại.

“A, khoan đã… Tên anh… Tên anh là gì?”

“Tên tôi à? Tên tôi là Kindaichi Kousuke, một người đàn ông nhỏ nhặt không đáng kể.”

Kindaichi Kousuke lắc lư, lắc lư chiếc túi dết, vội vã bước xuống con dốc đứng trong cảnh hoang tàn hoàng hôn mênh mang. Để nhanh chóng đến đảo Ngục Môn, một hòn đảo biệt lập tại biển nội địa Seto.

Chú thích
(1) gian: đơn vị đo chiều dài của Nhật, 1 gian = 1,818 m

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s