Bậc thầy giới tính (4)

Lâu lâu mới có tập tiếp theo :D
Tập lần này thì khá là nhạy cảm nhóe, nhưng rất có ích cho ông bố bà mẹ trẻ khi giải thích với bé zai nhà mình :))

À, nếu bạn nào biết tiếng Trung mà để ý thì sẽ thấy từ clip này tác giả chuyển tiêu đề series thành “Giáo dục giới tính trong một phút”. Cơ mà khi sub bạn vẫn sẽ lấy tiêu đề là “Bậc thầy giới tính” vì bạn thấy cái tên đó độc hơn :))

Ngoài ra trong clip có một cụm là “đại pháo người”. Mình sẽ giải thích một chút :D
Đại pháo người này tức là đại pháo bắn ra người, cái này nhìn trong clip các bạn cũng thấy rồi :))
Nguồn gốc của nó là từ phim Kyouryuu Sentai Koseidon, một phim trong số loạt phim siêu nhân của Nhật Bản. Trong phim này, mỗi chiếc xe tăng có thể bắn ra một người kiểu như bắn pháo ấy, người sau khi bắn sẽ có siêu năng lực và trở thành siêu nhân :v

Còn cái công phu kỳ quái gì đó thì ắt ai từng coi Tiếu ngạo giang hồ cũng hiểu rồi nhỉ ;)

Bậc thầy giới tính
(4) Vì sao bé trai lại “dựng túp lều”

Text: meoconlunar
Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 11

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương – Mạnh Khanh

“Ngồi yên.” Lạc Thịnh Vũ tìm một vòng trên bàn trang điểm, lượm một ít son phấn bột nước, bảo Tiểu Trúc ngồi yên xong, liền tô mày cho hắn.

Tiểu Trúc cũng không dám động, ngoan ngoãn mặc y loay hoay. Ban đầu còn tưởng rằng Lạc Thịnh Vũ lại đang trêu mình, một đại nam nhân cũng không cần trang điểm tô mày, sao có thể biết mấy thứ này. Nhưng nhìn bộ dáng chững chạc đàng hoàng của người nọ, cũng không dám nói chuyện. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 11”

Bàn Ti động số 38 – Chương 206

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh lục chương – Luyện châu

Trong động lại mới thêm tám mươi bảy con chuột… Hôi Đại Mao xin ý kiến an bài cho chúng nó một phòng động rộng rãi, ta nói: “Loại chuyện này ngươi không cần xin ý kiến ta, tự mình quyết định là được.”

Dù sao chỗ ở nếu như không hợp ý, đám chuột cũng sẽ tự mình lại mở rộng, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột biết đào thành động mà… Có lúc ta đi động sau tản bộ cũng cảm thấy, ngã ba chồng chất, đám chuột rất biết sinh, con lại sinh cháu, cháu lại sinh con, đám chuột làm động sau khắp nơi đều là đường hầm, giống như một cái mê cung lớn.

Ta bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: rồng sinh rồng, phượng sinh phượng…

Phượng sinh phượng, đấy là đương nhiên phải không?

Ấy phải là phượng với phượng, mới có thể sinh hạ phượng con chứ.

Ớ, thế nhưng ta không phải phượng, ta là nhện.

Vậy ta và Phượng Nghi, sẽ sinh hạ cái gì? Hợ?

Việc này… Việc kia… Vấn đề này rất đáng tìm tòi nghiên cứu!

Hơn nữa là không để ý không được!

Ấy cái gì, vấn đề này, bây giờ đã… Khụ, rất có ý nghĩa hiện thực!

Khụ khụ, trong sách ta xem ngày trước, hình như đều không nhắc tới vấn đề này.

Cái này, phượng hoàng và nhện, cái này, thuộc loại, thuộc loại lai giống phải không? Vậy, cái gì sản sinh ra giống loài mới thế nào?

Ta nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra — là con nhện có cánh? Hay là sẽ sinh ra con chim tám chân?

Ta rùng mình một cái. Hai loại hình ảnh quái gở này vụt qua trong đầu, ta mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cho dù là cái trước hay cái sau, hình ảnh ấy đều rất không đẹp. Không chỉ không đẹp, thậm chí rất đáng sợ!

Nghĩ về chỗ tốt… Có lẽ sinh ra là một cục cưng béo mập mềm mại, tay nhỏ chân nhỏ mặt nhỏ… Ợ, hy vọng là tốt đẹp.

Thế nhưng sự thật thực sự sẽ như mong muốn sao?

Vấn đề này làm ta làm phức tạp không thôi, thế nhưng, lại không biết đi đâu tìm giải đáp.

Nghĩ về chỗ tốt, tỷ như, ừ, tỷ như Tử Hằng, cha hắn là rồng, mẹ hắn không phải, nhưng Tử Hằng vẫn trưởng thành rất khỏe mạnh, dậy thì rất tốt đấy thôi.

Ta ngẩng đầu nhìn đằng trước, trời rất xanh, cực kỳ trong.

Đứa bé này, tới hơi sớm.

Nếu như, nếu như chờ sau khi chuyện lần này chấm dứt lại… Tay ta nhẹ nhàng đặt lên bụng, đương nhiên, bây giờ nơi đó bằng phẳng không sờ thấy cái gì.

Ta có chút lo lắng.

Ngày hôm qua ta và Phượng Nghi giống như hai đứa ngốc ngồi cùng nhau nói một vài chuyện linh tinh. Tỷ như, con trai hay con gái thì hơn, tính đặt tên là gì này. Chờ con lớn nhất định phải dạy dỗ nó học bản lĩnh vân vân, lúc ấy ta một chút vấn đề thực tế cũng nghĩ không ra.

Mọi người đều thái thái bình bình sống qua ngày không tốt sao?

Vì sao lại cứ phải có tranh đấu, ngươi giết ta ta giết ngươi, tựa hồ có thù sâu oán nặng không đội trời chung. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 206”

Bàn Ti động số 38 – Chương 205

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh ngũ chương

“Nàng cứ tu luyện theo như công pháp này.”

Phượng Nghi giao cho ta chính là một câu như vậy.

Ta cúi đầu tụng chú ngữ trên giấy một lần, cũng nhớ kỹ trong đầu, đầu ngón tay ấn một cái, tờ giấy kia liền hóa thành tro.

Ngoài núi, tựa hồ tất cả như thường.

Tình thế rất yên lặng, yên lặng dường như già trẻ, trên dưới toàn bộ Bàn Ti động Già Hội sơn chúng ta tố chất thần kinh bị chứng vọng tưởng bị hại mà đang lăn qua lăn lại.

Tố chất thần kinh thì tố chất thần kinh đi, dè dặt cẩn thận một vạn năm không ngại lâu, yêu quái cũng sợ chết chứ!

Trong khi luyện công ta lại mở tay ra, nhìn mấy hạt châu trong lòng bàn tay ấy.

Ánh sáng lấp lánh nhàn nhạt lưu chuyển di động, một đường từ đỉnh xuống chiếu sáng trên bàn tay ta.

Ta có rất nhiều chuyện không nghĩ ra, vì thế cũng bảo bản thân đừng nghĩ nữa.

Chuyện quá khứ, chuyện hiện tại, chuyện tương lai.

Bế quan hơn năm mươi ngày, mỗi ngày hoặc là Đại Mao hoặc là Chu Anh Hùng đưa đồ ăn tới cho ta. Phượng Nghi thường trông trước cửa vào ban đêm, nói chuyện với ta, để ta bình tâm tĩnh khí, đừng nóng lòng cầu thành. Hoặc là không nói lời nào, nhưng hắn sẽ gảy đàn cho ta nghe. Đôi khi, chỉ ngồi ngoài cửa, không lên tiếng. Nhưng ta biết hắn ở đó.

Trong lòng liền kiên định.

Ánh sáng trên đỉnh đầu dần dần tối đi, ngẩng đầu nhìn, ánh nắng biến mất, lại qua một ngày.

Ta đứng lên giãn gân cốt.

Ấn công pháp này tu luyện tới cùng, ta có thể kết ra một viên nội đan, không phải nguyên đan bản mạng của thân yêu.

Ta nghĩ, có lẽ thành quả cuối cùng ấy, chính là viên linh châu thứ năm cần khi bày trận ngũ hành.

Phượng Nghi cũng nói, trận ngũ hành có năm hạt châu này làm mắt trận, uy lực vô cùng.

Thế nhưng muốn thao túng sử dụng hạt châu đó bày trận pháp, lại cần lực lượng của bản thân tương ứng với hạt châu mới được.

Phong linh châu đương nhiên là hắn dùng, thủy châu kia có Tử Hằng, hỏa châu có lẽ phải mời tiên sinh kỳ lân trợ trận. Ta nếu như luyện thành hạt châu này, khỏi phải hỏi, đương nhiên là tự ta thao túng.

Thổ linh châu kia ấy à? Còn thiếu một người. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 205”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 10

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương – Vô đề

Tiểu Trúc vốn nhìn nửa thân trần của y, thân thể người nọ cường tráng hơn mình rất nhiều. Nghe y nói muốn hai người cùng nhau tắm, vội vàng lắc đầu, “Không cần, chính ngươi tắm đi, ta không tắm.”

Lạc Thịnh Vũ ái muội cười cười, nói: “Vội một ngày đường không tắm sẽ không mệt mỏi sao?” Nói xong cởi cả quần ngồi vào trong thùng tắm.

Tiểu Trúc vẫn không ngừng lắc đầu, nói: “Ta không mệt.”

“Không mệt? Vậy thì tốt.” Lạc Thịnh Vũ vẫy vẫy tay, gọi hắn qua, “Vậy làm phiền phu nhân, giúp ta tắm rửa.”

Tiểu Trúc do dự một chút liền đi qua, lúc hắn ở tại Sở gia mặc dù từng làm rất nhiều việc, nhưng hắn còn chưa có giúp người ta tắm rửa bao giờ… Cầm khăn bên cạnh thùng tắm giúp y vẩy vẩy nước, lẩm bẩm mấy câu.

Lạc Thịnh Vũ ban đầu còn tưởng rằng Sở đại tiểu thư không vui, vẩy y đầu đầy nước. Nhưng ngẩng đầu liền nhìn thấy mày dài xinh đẹp của người nọ nhíu lại, bộ dáng tựa hồ rất nghiêm túc. Không khỏi cười ra tiếng, nghĩ đến Sở Diệu Y cũng coi là thiên kim đại tiểu thư, trước kia nhất định chưa từng giúp người ta tắm, đương nhiên cũng không biết cái gì. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 10”