Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương – Vết hôn

“Còn nói không sợ ta? Không sợ ta trốn cái gì?” Lạc Thịnh Vũ cười nhẹ mấy tiếng nói.

Trong lòng Tiểu Trúc âm thầm trợn mắt, hắn bây giờ thật muốn cầm thứ gì đập bất tỉnh Lạc đại trang chủ này. Cảm giác chính mình cũng sắp đứng không vững, vô ý thức vươn tay vịn lên vai Lạc Thịnh Vũ, cảm giác cũng tựa như bản thân kéo y không buông.

“Ngươi đứng lên trước đã, thắt lưng ta sắp gãy rồi… A! Ngươi làm cái gì?!” Tiểu Trúc thật sự là vô cùng khó chịu, đẩy vai y muốn đứng yên, ai biết người nọ không động đậy chút nào, ngược lại cúi đầu một cái nhẹ nhàng hôn lên cổ hắn.

Tiểu Trúc hoảng sợ, hắn nghiêng đầu tự nhiên lộ ra một vùng cổ trơn bóng, đôi môi người nọ ma sát qua lại ngay tại cổ hắn, không khỏi sợ hãi kêu một tiếng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương – Sở Diệu Y

Lục Hoàn cũng hoảng sợ, thiếu chút nữa là kêu thành tiếng. Nàng chỉ biết là tiểu thư bây giờ không ở tại Sở gia, đâu ngờ là theo chân Tiêu trang chủ đến nơi hẻo lánh này.

“Các nàng… quen nhau?” Tiêu Hành thấy thế có chút kỳ quái nhìn phu nhân mình.

“A… Chúng ta quen nhau, có phải không Sở muội muội?” Trên mặt Sở Diệu Y cũng biến sắc, trắng đến xanh, xanh đến trắng, nhưng thoạt nhìn đã trấn định hơn, vội vàng đi đến nắm lấy tay Tiểu Trúc, cười nói tranh: “Chúng ta đương nhiên quen nhau, chính là đã lâu không gặp, không ngờ có thể chạm mặt muội muội ở đây, ta, ta thật sự là vui chết đi được.”

Tiểu Trúc há hốc mồm không biết nói cái gì cho phải, còn chưa kịp phản ứng từ trong sững sờ, liền bị Sở Diệu Y lôi ra ngoài, “Việc của đại nam nhân các chàng từ từ tán gẫu, ta và muội muội đi ôn chuyện.”

Lạc Thịnh Vũ không dấu vết nhíu mày một cái, lập tức nói với Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc: “Ta nói một vài chuyện với Tiêu trang chủ, các ngươi cứ đi bảo hộ phu nhân, không cần đi theo.”

Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc lập tức đáp ứng, xoay người đi ra ngoài tìm bóng dáng Tiểu Trúc. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13”

Bàn Ti động số 38 – Chương 208

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh bát chương – Dông tố

Ta nghĩ, có lẽ ma cung muốn tìm về uy thế và quang cảnh thật lâu trước kia, ngàn vạn năm trước ấy. Nhưng không gian sinh tồn hữu hạn, bây giờ có ai chịu buông tha mọi thứ của mình? Nói ví dụ, ngươi mua nhà, tiêu hết tích góp, lúc chuẩn bị ở lâu dài, đột nhiên có người đến đuổi ngươi, nói mảnh đất này mấy nghìn năm trước là nhà hắn, bây giờ ngươi không có tư cách ở nơi này, ngươi chịu dời đi sao? Không dời thì đánh ngươi gần chết. Lại nói, thủ đoạn của ma cung tàn khốc, không chỉ là vấn đề đuổi người, cũng sắp tới mức độ thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.

Mấy người chúng ta ngồi cùng một chỗ uống trà, một hồi khiếp sợ tới nhanh đi cũng nhanh. Nhìn những thân ảnh nho nhỏ bận rộn này, tựa hồ tất cả ban nãy chưa từng phát sinh.

Ta suy nghĩ, chuyện Phượng Nghi, Tử Hằng, bọn họ vì sao không bị định lại, vị Mai cư sĩ này cũng không có trúng chiêu, việc này có liên quan với tu vi cá nhân?

Tử Hằng mỉm cười giải thích, bởi vì mấy người bọn họ đều là tiên thiên có thể thao túng sức mạnh ngũ hành, cho nên không chịu ảnh hưởng của chuyện này.

“A, nói như vậy, Mai huynh chính là…” Thuộc thổ ư?

A, như vậy cũng nói thông, hắn nếu là cây mai tinh, vậy đích thực là sinh trưởng trong đất.

Trận phong ba này chỉ có mấy người chúng ta biết, người khác và người chạy tới Bàn Ti động sau đều không rõ ràng lắm. Sư cô chưa có tới, nhưng đã đưa thư tới, dặn dò ta phải cực kỳ điều dưỡng, giữa những hàng chữ lộ ra thân thiết tràn đầy, thoạt nhìn là hận không thể lập tức đón ta tới chỗ nàng nghỉ ngơi cho tốt.

Chúng ta chiêng trống rùm beng bố trí trận pháp, tin tức của tộc nhân của Phượng Nghi từ các nơi mang về, lại biểu hiện hết thảy thái bình vô sự, tay ma cung tuy duỗi rất dài, thế nhưng lại không có lộ ra dấu hiệu muốn nhất thống thiên hạ gì. Đại Mao và Chu Anh Hùng vội vàng sơ tán đám chuột và nhện không có pháp lực trong động, chuyển chỗ an trí cho bọn chúng.

Khi ngươi biết rõ một việc sắp phát sinh, vô luận tốt xấu, có lẽ đều sẽ mong đợi nó nhanh chút trở thành thật. Bởi vì bất kể là ngươi khát khao cũng tốt, e ngại cũng tốt, sự tình cũng sẽ không vì suy nghĩ của ngươi mà thay đổi.

Nếu nhất định sẽ phát sinh, ta cũng hi vọng chuyện này có thể đến nhanh một chút.

Vô luận như thế nào, chung quy đỡ hơn đợi chờ hoảng hốt như thế này.

Đến càng trễ, khả năng sự tình sẽ càng hung hiểm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 208”

Bàn Ti động số 38 – Chương 207

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh thất chương – Định! Động!

Không, có người.

Ta nhắm mắt ngưng thần, bên phải phía trước không xa còn có hơi thở của sinh linh.

Ta mở mắt ra, bước nhanh về phía trước hai bước, nhìn bên tay phải.

Cảnh tượng quỷ dị không thể tin nổi ta nhìn thấy hôm đó, kiếp này cũng sẽ không quên.

Một con chuột trên đầu buộc khăn vải màu xanh đang đứng đó, trong tay bưng một giỏ đá đầy. Hắn híp mắt, một chân nâng lên đang muốn lên bậc thềm, cả người lại cứng đơ ở đó, ừ, muốn ta nói, có lẽ là đang đi đột nhiên bị ai làm định thân chú. Vẻ mặt hắn rất bình thường, không có biểu hiện bị kinh sợ chút nào. Thế nhưng lại nhìn đằng trước, còn có một con chuột, kéo nửa khúc vỏ cây, đang cúi người xuống nhặt đầu dây, cũng bất động ra đó.

Ta đi tới trước người bọn họ, ngoại trừ bất động ra, bọn họ thoạt nhìn không có gì khác thường.

Ta đưa tay lung lay hai cái trước mắt hắn, con ngươi cũng không động đậy.

Không phải trúng định thân chú.

Lại đi về phía trước, còn có con nhện treo trên tường, đang sửa võng tơ phòng ngự ở góc tường, cũng bất động. Còn có con chuột nâng một bó gỗ dài, trên mặt lộ ra vẻ vất vả mệt mỏi.

Cũng bất động… Hết thảy đều yên lặng. Giống như khi xem phim kiếp trước nhấn nút tạm dừng.

Ta càng đi càng nhanh, bỗng nhiên dừng chân lại.

Ta nhìn thấy Chu Anh Hùng. Hắn đang mở to miệng gào cái gì đó, đầu ngẩng cao, ngay cả lỗ mũi đen thui cũng thấy rõ ràng.

Đây là thế nào!

Vì sao tất cả đều dừng lại? Ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy, nước của đồng hồ cũng dừng lại bất động.

Đây… chẳng lẽ người của ma cung đã bắt đầu xâm chiếm tập kích của bọn họ? Đây là kế hoạch nào đó của bọn họ?

Nơi càng tập trung nhiều người, cảnh tượng thoạt nhìn càng quỷ dị.

Đám nhện gấp gáp kéo sợi bất động trên không trung, đám chuột đứa nhấc đứa kéo, đứa bôi keo đứa chở vật liệu, tất cả bọn chúng đều bất động, ta đi xuyên qua đám người, thế nhưng bốn phía một mảnh tĩnh mịch yên lặng, không có người sống hít thở, giống như một pho tượng sáp sinh động như thật, cái loại bất an đó càng tích càng cao, ta muốn thét lên nhưng lại không phát ra được tiếng! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 207”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 12

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương – Tiêu trang

Tiểu Trúc chưa từng thấy tư thế này, nhất thời không kịp phản ứng, để Lạc Thịnh Vũ nắm tay đi về.

Lạc Thịnh Vũ chỉ nói: “Coi xem nàng về sau có dám một mình chạy loạn hay không, lát nữa sai người đi mời đại phu đến xem thử.”

“… Ta không sao.” Tiểu Trúc có chút ngượng ngùng, hắn chỉ là đi một lát, cũng không ra khỏi khách điếm, sao lại xem như là chạy loạn chứ. Cổ tay cũng chỉ hơi thâm, nhưng cũng may không chạm vào cũng không đau gì.

Quay đầu nhìn nhìn ba người kia, võ công của Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc mặc dù không bằng Mạnh Khanh, nhưng hai người luôn có ưu thế, nhất thời nhìn không ra thắng bại.

Mạnh Khanh quay kiếm lại chặn rồi đẩy, không dám ham chiến, muốn tìm một cơ hội đào tẩu. Nhưng thân thủ của hai người kia không tồi, không cho hắn có cơ hội đào thoát. Mạnh Khanh quả thực sốt ruột, dứt khoát cắn răng một cái nâng khí tung mình lên, nhào ngược về phía hai người Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc. Lạc Kiến Đông lập tức cảnh giác, đuổi theo, rút kiếm đâm đại huyệt sau lưng hắn.

Lạc Thịnh Vũ cau mày, y cũng không mang binh khí, tay phải nắm Tiểu Trúc kéo về phía sau, chính mình bước lên một bước, đón Mạnh Khanh chính là một chưởng.

Mạnh Khanh là đi về phía Tiểu Trúc, hắn chỉ muốn bắt con tin, còn có lợi thế chạy trốn. Lại đâu ngờ phản ứng của Lạc Thịnh Vũ nhanh như vậy. Vội vàng xoay người, cố gắng tránh đi, nhưng sức chưởng phong kia vẫn khiến hắn cảm thấy có chút nghẹt thở.

“Ngươi tiểu tử thối vô dụng.”

Chỉ nghe thanh âm một nữ tử đột nhiên thét lên, thoáng chốc liền nghe một tiếng “keng” chói tai, một thanh nhuyễn kiếm đã ngăn kiếm của Lạc Kiến Đông sau lưng Mạnh Khanh lại.

Cầm kiếm là một nữ tử, chính là người cùng một bọn với Mạnh Khanh, chỉ thấy nàng giơ tay lên xoay một cái, nhuyễn kiếm quấn lên trường kiếm của Lạc Kiến Đông, xoắn rồi kéo, chấn Lạc Kiến Đông cách xa hơn năm bước. Lập tức nắm cổ áo Mạnh Khanh, mắng: “Còn cần lão nương cứu ngươi. Xem ngươi lần sau có dám lại cho ba đậu trong đồ ăn của lão nương nữa hay không.” Nói xong đã không thấy bóng dáng, lại xách một đại nam nhân nhảy khỏi khách điếm.

“Không cần đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ khoát tay áo, nói: “Nơi này rất gần Vân Thiên cốc, đắc tội bọn họ chắc chắn cũng phiền toái không ít.” Nói xong dừng một lát, “Đi mời đại phu đến.”

“A, không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, “Ta bảo Lục Hoàn xem cho ta là được rồi.”

Lạc Thịnh Vũ cũng không nói gì, mang hắn về phòng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 12”