Hương đêm – Đặng Lệ Quân

Lâu lắm rồi mới sub một bài nào đấy. Ờ, chắc cũng tầm hơn nửa năm :))
May mà chưa quên cách dùng Aegisub =))

Bài này cũng lại là một bài rất lâu rồi.
Nhạc bài này chắc cũng khá quen thuộc nữa, vì nó từng được chế và xuất hiện trong Ngày xửa ngày xưa 16: Chuyện thần tiên xứ Phù Tang
Và rồi sau đó được Don Nguyễn làm một video nhép lại với sự xuất hiện của người đã hát bản đó – NSƯT Thành Lộc
Ai muốn xem có thể vào đây ^^

Hương đêm (夜来香)

~ Đặng Lệ Quân (邓丽君) ~

Lời: Lý Tuyển Thanh
Nhạc: Diêu Mẫn
Dịch và sub: Yappa
Download

Tag: dạ lai hương, hương đêm đến, hương về đêm, geisha song, teresa teng, ye lai xiang, deng li jun

Bàn Ti động số 38 – Chương 133

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam tam chương – Con nhện nông thôn đến thành thị

Ngày dưỡng thương, chính là những ngày như heo…

Ăn rồi ngủ, tỉnh ngủ nhập định, trò chuyện, sau đó lại nhập định, ngủ tiếp…

Ngoại thương của Phượng Nghi dần dần tốt lên, sau khi vảy màu đen bong, lộ ra thịt non đỏ tươi, như thế rất tốt, chỗ đen chỗ hồng, giống như bị chốc đầu.

Phượng Nghi thúc giục ta mấy lần, nói có thể lên đường khởi hành. Ta bát phong bất động, nói cho hắn, khi nào hắn mọc ra lông chim, có thể hồi phục hình người, chúng ta mới lên đường.

Khụ, cái kem bôi da tuyết thiềm cao ngọc xoa trên người Phượng Nghi này, thơm ngào ngạt rất dễ chịu… Có chút vị kem hương cỏ. Ta chép chép miệng, cũng không phải cảm thấy ở đây buồn khổ, chính là vết thương của Phượng Nghi, thật sự khỏi rất chậm. Hắn đại đa số thời điểm đều đang ngủ, thỉnh thoảng tỉnh lại nói chuyện với ta, ta đều cảm thấy rất cao hứng.

Ta lấy một viên dạ minh châu chiếu sáng lên, xem sách trong tay. Đây là cuốn sách giải trí, kể chính là anh hùng hiệp sĩ, mỹ nữ nhu tình. Loại truyện này từ cổ chí kim đều giống nhau, dù sao YY không phải đóng thuế, tác giả muốn khoác thế nào thì nói khoác thế đó, thần công đắp trời, mỹ nữ khóc hô ôm ấp yêu thương. Ta xem cười khanh khách, thuận tay bóc giấy dầu bao bên ngoài một cái bánh ngọt, bẻ một miếng thả vào miệng.

“Ngươi có muốn ăn hay không?” Ta hỏi Phượng Nghi.

Hắn tựa vào một đống đệm bằng tơ nhện mềm mại, đầu gối bên cạnh ta.

“Có.”

Ta bẻ bánh ngọt càng vỡ thêm một chút, để trong lòng bàn tay. Cái mỏ nhọn của Phượng Nghi đến gần, mổ ăn từng chút từng chút. Chỗ da đen trên gáy hắn còn chưa có bong hết, nhưng đầu cánh đã mọc một nhúm lông nhung vàng nhạt.

Hợ, loại lông nhung này, tựa như con gà con… lông xù. mềm mại, thật sự rất đáng yêu.

Trong lòng ta nghĩ như vậy, miệng cũng không dám nói như thế. Đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ hai cái trên đám lông mềm mại ấy. Phượng Nghi giật mình, ngẩng đầu nhìn nhìn ta. Cặp mắt kia vừa đen vừa tròn. Ta hắng hắng giọng, đưa tay về, bày ra vẻ mặt đứng đắn, khuyên hắn: “Ăn thêm một chút, ăn thêm một chút.”

Khi vết thương sắp khỏi thật ra cũng không đau, trái lại rất ngứa. Việc này ta có kinh nghiệm, nhìn thấy Phượng Nghi sau khi ngủ thiếp đi cánh hơi hơi run rẩy, tựa hồ rất muốn cọ cọ vào đâu đó cho bớt ngứa. Ta nghĩ nghĩ, gãi ngứa là không được, cũng không dám cho hắn dùng loạn thuốc gì. Vạn nhất không tốt cho vết thương là hỏng bét. Ừm… Ta móc móc trong hồ lô, tìm được một cái quạt lông chim. Hình như nghe người ta nói dùng quạt lông chim khẽ quạt cũng có tác dụng bớt ngứa.

Ta thử một chút, nâng cao cao nhẹ nhàng hạ xuống, chỉ sợ đụng vào vết thương của hắn.

Ừm, Phượng Nghi động một cái, có điều, tựa hồ thoải mái, thân thể cũng thả lỏng hơn.

Hữu dụng là được.

Ta quạt không dừng tay, quạt tới mức mỏi tay, thế là biến luôn về con nhện, đổi hai chân cầm quạt rồi tiếp tục.

Ha ha!

Ta bây giờ cuối cùng cũng phát hiện con nhện nhiều chân cũng là có chỗ tốt! Ít nhất làm việc gì cũng có thể thay phiên nhau, chân trước mệt chân sau lên, chân trái mệt chân phải lên, thật sự là mau lẹ thuận tiện!

Rất tốt rất tốt! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 133”

Bạn Nhi hí xuân – Convert

Hệ liệt Trò đùa dai của thượng đế chi nhị
Tên gốc 叛儿戏春
Tác giả Quý Ly
Thể loại Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, nam biến nữ, sắc

Tiếp tục đọc “Bạn Nhi hí xuân – Convert”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Thừa Thụy vương lưu lại một câu “Các ngươi tự giải quyết cho tốt” liền cùng Vũ Ngạn Thu rời đi.

Hội trường tỷ võ trên vách núi một chỗ giữa sườn núi Vũ Hoàn sơn, phía sau chính là vách núi vạn trượng, lối ra duy nhất đều bị đệ tử của Vũ Hoàn sơn trông giữ, hoặc là nhảy xuống vực, hoặc là liều mạng mở một đường máu, thế nhưng đâu cũng là lấy mạng ra đánh đổ.

“Triệu Thạc dám ra chiêu này tuyệt đối sẽ không tay không mà đến, có lẽ bên ngoài còn có binh lính hắn mang đến.”

An Dương vương nói xong câu này, mọi người liền rơi vào một trận trầm mặc lâu dài, gió núi thổi qua, phát ra thanh âm như tiếng rít, rất nhanh liền có người bắt đầu nhỏ giọng nghị luận, rốt cuộc bản đồ kia đang trong tay ai.

Đây cũng là điểm thông minh của Thừa Thụy vương, hắn cho dù có mục tiêu rõ ràng, hắn cũng không chỉ ra, làm cho đám nhân sĩ võ lâm này nghi kỵ lẫn nhau, mà hắn chỉ cần ngồi thu lợi ngư ông là được.

Yên Vân Liệt đi tới chỗ Đông Ly Mộ Vân bọn họ, “Hắn có phải cho rằng trên người bản tọa có bản vẽ cơ quan hay không? Vậy bức bản đồ trong tay Hoắc Hiền kia hiện ở nơi nào?”

Ngày Hoắc Hiền bị đâm chết đó, Yên Vân Liệt mang theo bản vẽ cơ quan giả phía trên rắc phấn độc có thể tản ra bốn phía, đe dọa dụ dỗ Hoắc Hiền giao ra phương pháp giải cổ “cập đệ”, không ngờ Thừa Thụy vương đúng lúc này mang người tới cửa cướp bản đồ lăng Diễm đế, Lăng Thanh cũng xuất hiện khi ấy hành hạ Hoắc Hiền đến chết, sau đó Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương cũng chạy tới.

Tình huống khi đó có chút hỗn loạn, sau khi Lăng Thanh giết Hoắc Hiền bởi vì trúng độc quá sâu mà ngất đi, tiếp đó Yên Vân Liệt cũng rời đi, trong thư phòng của Hoắc Hiền lúc ấy chỉ còn lại Thừa Thụy vương và Đông Ly Mộ Vân bọn họ, Thừa Thụy vương và thủ hạ của hắn cũng trúng độc, hẳn là không có năng lực lại đi tìm kiếm đồ đạc của Hoắc Hiền nữa…

Yên Vân Liệt nhìn về phía An Dương vương và Đông Ly Mộ Vân, “Dọc theo đường đi bản tọa bị quan binh ngăn chặn hẳn là người của Thừa Thụy vương, hắn ngày đó nhìn thấy ta cầm trong tay bản vẽ cơ quan giả. Thế nhưng bản tọa muốn biết bức trong tay Hoắc Hiền kia hiện tại ở nơi nào?”

“Chúng ta tìm được sau đó trả lại cho Kỳ phu nhân.” Đông Ly Mộ Vân nói: “Bởi vì đây vốn chính là thứ của Kỳ gia.”

Yên giáo chủ lại cười, “Vậy dám chắc ngươi với vương gia cũng đều đã xem bức bản đồ ấy?”

“Lời này của Yên giáo chủ là có ý gì?” Đông Ly Mộ Vân tựa hồ có chút căng thẳng, nhưng rất nhanh lại trấn định tâm tình của mình.

“Được rồi, chúng ta không nói chuyện này, chúng ta nên thảo luận làm sao sống sót đi ra.”

Đông Ly Mộ Vân với An Dương vương cũng không lên tiếng nữa, bắt đầu nhíu mày suy nghĩ, sau một lát, Đông Ly Mộ Vân mở lời, “Cách nơi này hai trăm dặm chính là phong ấp của phụ vương ta, nơi đó có binh mã đóng giữ, thế nhưng đi về cần không ít thời gian…”

Lúc bọn họ nói chuyện Lăng Thanh vẫn ngồi bên cạnh, giống như là đang nghe kỹ càng, lại như là đang lâm vào trong tâm sự của mình.

Trời rất nhanh tối, đệ tử phụ trách trông lối ra thay đổi một đám người, trong đó không lạ có một nửa là quan binh.

Bị vây ở chỗ này cả ngày, không có thức ăn cũng không có nước, có vài người bắt đầu khó chịu, định thử xông ra khỏi vòng vây, nhưng dù cho võ nghệ cao tới đâu, một người đối trăm cũng rất nhanh bại trận.

Mùi máu phảng phất bốn phía, trong màn đêm bị nhiễm một tầng ngưng trọng, thường thường có người kêu la: Người cầm bản đồ kia! Mau giao bản đồ ra, để cho nhiều người như vậy chết cùng ngươi, lương tâm ngươi yên ổn thế nào?

Lăng Thanh chỉ ngồi không nói một tiếng, nửa đêm về sáng, khi tất cả mọi người ngủ say, Lăng Thanh mới khẽ kéo kéo ống tay áo của Đông Ly Mộ Vân.

Đông Ly Mộ Vân vừa ngẩng đầu, liền đối diện đôi mắt trong veo kia của Lăng Thanh.

“Đông Ly đại ca, ta cùng Dương Lăng sư huynh vừa thương lượng, sáng sớm ngày mai, chúng ta ngăn những người đó, ngươi và An Dương vương thừa cơ lẫn ra ngoài, Dương Lăng sư huynh nói sườn núi có đường nhỏ có thể thông đến dưới Vũ Hoàn sơn, đến lúc đó ngươi lại mang binh tới…”

“Vậy sao được? Các ngươi làm sao bây giờ?”

Lăng Thanh nhìn xung quanh, “Bị vây ở chỗ này cũng là chết, không bằng đánh đổ thử xem nói không chừng còn có hi vọng.”

Nói xong lấy ra một vòng tay vàng từ trong ngực, đẩy hai nút ngầm sườn trong chiếc vòng ra, vòng tay chia ra làm hai, Lăng Thanh lấy ra một bọc vải mỏng như cánh ve trong nửa đoạn vòng, giao vào trong tay Đông Ly Mộ Vân, “Quan trọng là mang cái này ra ngoài, không thể rơi vào trong tay người mưu mô.”

Đông Ly Mộ Vân nương ánh trăng nhìn thứ trong tay, bọc vải lụa tằm băng mỏng như cánh ve, phía trên vẽ các đường phức tạp ngang dọc, không khỏi cả kinh, “Đây là…?”

Lăng Thanh gật đầu, “Đây là Kỳ phu nhân giao cho ta, là bản vẽ cơ quan của lăng Diễm đế.”

Tay nắm mảnh khăn kia của Đông Ly Mộ Vân run nhè nhẹ, nhíu chặt chân mày tựa như nghĩ cái gì, một lát sau ngẩng đầu đặt tay lên vai Lăng Thanh nắm chặt, “Chớ làm ẩu, chờ đại ca!”

“Vâng!”

Dưới đêm trăng, tín nhiệm toát ra tràn đầy trên khuôn mặt thanh niên, khiến trong lòng Đông Ly Mộ Vân thoáng trầm.

Lúc sáng sớm, chân trời sắp sáng chưa sáng, chính là thời khắc buồn ngủ nhất, trên núi nổi lên một tầng sương mù, nổi lên càng dễ che giấu.

Đệ tử phái Thanh Hồng cẩn thận cầm lên kiếm bên người, liền thấy Dương Lăng đưa mắt sang, mọi người nhảy lên xông về phía lối ra. Một số thủ vệ đang buồn ngủ, nhất thời không thể kịp phản ứng, lối ra bị giết một lỗ hổng, Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương thừa dịp hỗn loạn lách mình qua bên kia rừng cây.

Thấy bọn họ đã rời đi, Lăng Thanh thu kiếm bảo tồn thể lực phương đông một vòng mặt trời xuất hiện, tia sáng xua tan sương mù, chiếu thi thể và máu tanh đầy đất.

Khoảng chừng sắp đến giờ ngọ, Thừa Thụy vương cùng Vũ Ngạn Thu lại tới đây, sắc mặt của Thừa Thụy vương thoạt nhìn không tốt lắm.

“Vũ trang chủ, ngươi vì sao phải giúp đỡ người khác giết huynh đệ của mình?” Kiếm của Dương Lăng chân nhân chỉ Vũ Ngạn Thu hỏi, lúc này trên người hắn đã thêm mấy vết thương dữ tợn, máu chảy không ngừng.

Vũ Ngạn Thu không mảy may để ý chất vấn của hắn, cười cười nói: “Đương nhiên là mỗi người đều có lý do riêng, Dương Lăng ngươi nếu như biết hai bức vẽ ấy ở nơi nào, thành thành thật thật nói ra, ta sẽ thả ngươi ra tiếp tục làm minh chủ võ lâm.”

“Nằm mơ!”

Thừa Thụy vương cũng không để ý hai người này, chỉ đưa tầm mắt chuyển hướng sang phía Yên Vân Liệt, “Yên giáo chủ, nói đến thì bản vương và Yên giáo chủ cũng có duyên gặp mặt một lần, nếu như bản vương không có nhớ lầm, ngày đó Yên giáo chủ ở trong thư phòng của Hoắc Hiền, là đang cho Hoắc Hiền xem bức vẽ gì đó phải không?”

Mọi người bên dưới ngoại trừ Lăng Thanh ra đều nhìn về phía Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt chỉ cười, “Nếu như vương gia muốn bức vẽ ấy, thảo dân quay về sẽ đưa tặng vương gia mười bức tám bức, cam đoan mời đến hạng nhất kinh thành tới vẽ, chỉ là loại độc ngày đó không còn, thảo dân có thể dùng độc khác để thay thế.”

Sắc mặt Thừa Thụy vương càng khó coi, nhưng giận mà không phát, vỗ tay hai cái, đệ tử của Vũ Ngạn Thu áp tải một người đi lên đài cao, “Bản vương nghĩ, Yên giáo chủ có thể có hứng thú làm một khoản giao dịch với bản vương hay không?”

“Tư Tần?!”

Yên Vân Liệt cùng Lăng Thanh hai người đồng thời ngẩn ra, bị dẫn tới chính là Hoài Điệp, trong lòng ôm chính là Yên Tư Tần.

“Lệnh lang trông còn làm cho người ta vui vẻ, Yên giáo chủ nhất định không muốn để cho nhi tử của mình thiếu tay mất chân chứ?”

Tay Yên Vân Liệt nắm chặt, xương ngón tay bóp đến vang răng rắc, y là không yên lòng mới để cho Hoài Điệp và bà vú mang theo Tư Tần cùng nhau lên núi, không ngờ lại bị Triệu Thạc lấy làm lợi thế uy hiếp mình, nếu như bản vẽ cơ quan gì đó kia thực sự trên tay mình thì thôi, nhưng trong tay y lại không có gì cả, mà Triệu Thạc lại nhận định bản vẽ trên người mình.

Yên Vân Liệt yên lặng nhìn trên đài cao, trong đầu suy nghĩ phải lên cứu người như thế nào, nhưng vào lúc này, bên người có một thanh âm vang lên.

“Không biết Thừa Thụy vương có nguyện ý giao dịch với tại hạ hay không?”

Yên Vân Liệt quay đầu lại, lên tiếng chính là Lăng Thanh, Yên Vân Liệt không khỏi ngẩn ra.

Lăng Thanh tiến lên một bước, từ trong ngực lấy ra vòng tay vàng Nguyễn Tố Tuyết cho hắn đưa ra cho Triệu Thạc nhìn thấy.

“Vương gia nếu có ấn tượng, hẳn là nhận ra được đây là vòng tay của phu nhân Kỳ tướng quân ngày trước vẫn đeo, vương gia cũng có thể từng nghe nói, bản đồ lăng Diễm đế và bản vẽ cơ quan vốn là thứ Kỳ gia luôn luôn bảo vệ, Hoắc Hiền tịch thu Kỳ gia chiếm được bản đồ, tại hạ cứu mẹ con Kỳ phu nhân bảo vệ huyết mạch của Kỳ gia… Kỳ phu nhân liền tặng thứ này cho tại hạ.”

Yên Vân Liệt nhìn thấy khi Lăng Thanh nói lời này, tay nắm Quy Mộng không ngừng dùng lực lại dùng lực, xương ngón tay dưới làn da tái nhợt nổi lên, gân xanh hiện ra, tựa như cố nén tâm tình nào đó.

Nghe được hắn nói như vậy, hai mắt Thừa Thụy vương sáng lên, nhưng không lập tức mắc câu, “Không biết Lăng thiếu hiệp muốn trao đổi cái gì với bản vương?”

Lăng Thanh thu tay cầm vòng về, cúi đầu liếc nhìn, sau đó tầm mắt đến bên người Thừa Thụy vương, “Tại hạ muốn đứa nhỏ kia.”

“Ha ha ha!” Thừa Thụy vương cười, “Lăng thiếu hiệp, ngươi nguyện ý đem thứ trong tay đi cứu đứa nhỏ của người khác, bảo bản vương sao có thể tin thứ trong tay ngươi là thật hay giả?”

“Không phải là cứu…” Lăng thanh nhàn nhạt hạ xuống hai chữ, “Là giết!”

Yên Vân Liệt bỗng nhiên nhìn về phía Lăng Thanh, chỉ thấy quanh thân hắn quanh quẩn hơi thở lạnh như băng, sát dục vọt lên.

Lăng Thanh cứ như vậy thân dài mà đứng, nhìn đứa nhỏ trong lòng Hoài Điệp, chậm rãi nói: “Đứa nhỏ của tại hạ, vì Yên giáo chủ mà chết dưới loạn đao, vì thế tại hạ cũng muốn Yên giáo chủ nhìn tận mắt đứa nhỏ của mình chết dưới loạn đao, nếm thử bi thương đốt cốt đau lòng ấy.”

“Không thể!” Yên Vân Liệt quát.

Lăng thanh quay đầu, nhìn Yên Vân Liệt trong giây phút, sau đó hỏi y, “Nếu là con người khác thì được?”

Trong đầu Yên Vân Liệt ong một tiếng, tim đập như sấm. Hắn không quên?! Hắn vẫn còn nhớ tất cả?!

Ngay khi Yên Vân Liệt hãy còn chìm đắm trong khiếp sợ, Lăng Thanh cầm lấy chiếc vòng kia chậm rãi đi về phía đài cao ấy, trên đường đi qua lôi đài dùng để tỷ võ hôm đó, lưới dây thừng và gỗ tròn vẫn như cũ, Lăng Thanh ngẩng đầu, đối diện tầm mắt của Hoài Điệp, thấy Hoài Điệp khẽ gật đầu, Lăng Thanh đột nhiên rút ra Quy Mộng, đột nhiên đảo qua bên cạnh, kiếm khí sắc bén thoáng cái chém đứt gỗ tròn.

Thấy thế, Yên Vân Liệt cũng tựa như hiểu dụng ý của hắn, lật chưởng đảo qua, chưởng phong mang theo một trận cát bay đá chạy, gỗ tròn cao cao giống như cỏ lau bẻ gãy đổ về phía đài cao của Thừa Thụy vương bọn họ.

Lăng Thanh nhanh tay nhanh mắt kéo một sợi dây thừng buộc trên gỗ tròn, lực lượng gỗ tròn đổ xuống kéo hắn về phía đài cao, mọi người trên đài chạy trốn tứ tán, tay Lăng Thanh kéo lại, ôm lấy Hoài Điệp, khi gỗ tròn đổ xuống đè sụp đài cao mang nàng ra theo.

“Một bên vách núi có con đường nhỏ, ngươi mang Tư Tần chạy từ nơi đó.” Lăng Thanh nói xong, đã mang theo Hoài Điệp dùng khinh công phóng qua trên đám người hỗn loạn bên dưới.

Hoài Điệp lấy ra một khúc sáo trúc thổi lên, tiếng sáo dài dài ngắn ngắn vang vọng giữa sơn cốc, một lát sau, một đám đen nhánh đông nghịt bầu trời che mây giấu trời, nhìn kỹ, thì ra là một bầy ong.

Lăng Thanh buông Hoài Điệp, sau khi nhìn nàng ôm Tư Tần đi ra một khoảng cách, phất tay chặt gẫy đại thụ bên người chặn sơn đạo, xoay người, lại phát hiện mình đã bị thủ hạ của Thừa Thụy vương vây quanh bên vách núi.

Ong Hoài Điệp gọi tới ngăn cản không được bao lâu, Lăng Thanh lật cổ tay, thân kiếm Quy Mộng sáng bạc dưới ánh mặt trời hiện ra lãnh mang.

Trong đám người vây quanh hắn truyền đến tiếng vỗ tay hoan nghênh “bộp bộp bộp”, những người đó tách ra một lối đi, Thừa Thụy vương đứng xa xa, vẫn vỗ tay như cũ.

“Thân thủ rất tuyệt, rất can đảm, không hổ là người chỉ dựa vào lực của một mình đã cứu Nguyễn Tố Tuyết cùng nhi tử của nàng ta ra, thế nhưng Lăng thiếu hiệp kiếm nghệ rất cao, khinh công không tầm thường, nhưng vực sâu vạn trượng phía sau ngươi đây có lẽ hẳn là không có cách nào chứ?”

Lăng Thanh lui về phía sau một bước, bên tai truyền đến tiếng đá vụn lăn xuống vách núi, sau đó tiếng động kia càng ngày càng nhỏ, cuối cùng mất hẳn. Biểu tình trên khuôn mặt Lăng Thanh không thay đổi chút nào, lại lấy ra cái vòng tay vàng, cầm trong tay giơ giơ lên, “Vương gia không phải là rất muốn thứ này sao? Vậy tự mình tới lấy…”

“Mau ngăn hắn lại!”

Thừa Thụy vương quát to một tiếng, nhưng đã quá muộn, Lăng Thanh nhảy về phía sau, từ sườn dốc cao vạn trượng nhảy xuống.

“Lăng Thanh?”

Yên Vân Liệt vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một thân ảnh từ trên vách núi thả người xuống, không kịp nghĩ nhiều, một chưởng đánh bay người trước mặt, xoay người cũng nhảy xuống về phía dưới vách núi.

Đây là lần thứ ba từ trên vách núi nhảy xuống kể từ khi khi biết hắn tới nay… Yên Vân Liệt cay đắng nói thầm trong lòng.

Thế nhưng lần này hiển nhiên không có vận may như hai lần trước. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 8”

Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam nhất chương – Phượng hoàng không lông không bằng gà

Dưới loại áp lực ngập đầu này, ta cảm giác thần kinh mình càng ngày càng căng thẳng, ý thức cuối cùng trống rỗng!

Mơ mơ màng màng, không biết qua bao lâu, bên tai lúc là tiếng gió, lúc là tiếng sóng biển, lúc là tiếng kêu thảm thiết…

Vô số thanh âm thay nhau oanh tạc, ta cảm thấy đầu óc mình cũng sắp bị nổ trung. Thế nhưng muốn thét to bảo những âm thanh này dừng lại, ta lại kêu không ra tiếng. Muốn giơ tay lên che lỗ tai… Ơ, tay ta đâu?

Ta mở mắt ra, cũng nâng lên… Hự, không phải tay, là chân nhện.

May là trên đùi không có lông rậm, nếu không chính ta bị dọa lại kêu một tiếng “Con nhện a” không chừng.

Biến về nguyên hình?

Ta bò dậy chưa kịp hoạt động chân tay liền nhìn xung quanh, sự tình trước khi hôn mê thoáng cái giống như mở van nước toàn bộ xông vào trong óc, làm cho ta có chút choáng váng, ý niệm duy nhất chính là — Phượng Nghi đâu?

Phượng Nghi ở nơi nào?

Ánh sáng cuối cùng khi đó quả thực giống như hạch nhân nổ tung, một trận gió mạnh cũng có thể thổi tan làn da, chứ đừng nói chi là gì khác.

Phượng Nghi bảo vệ ta, thế nhưng hắn đâu? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132”