Bàn Ti động số 38 – Chương 130

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam linh chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhị)

Ngay từ đầu ta đã biết trận pháp này cũng sẽ có sét đánh! Ta chính là muốn xem thử sét này đến bao giờ mới bắt đầu đánh.

Quả nhiên mà, đạo sĩ này không có ý tốt, sét đánh ma tướng ma quân chuyện tốt như thế hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Ta và Phượng Nghi từ trên cao nhìn xuống, thấy rõ ràng.

Thanh Liên đạo sĩ tuyệt đối âm hiểm, sau khi dùng phi kiếm xử lý trước hai ma tướng quân, mấy người sau hắn toàn dùng kiếm quang đối địch, hơn nữa vừa đánh vừa lui, làm cho người ta cảm thấy hắn ngoại trừ phi kiếm và pháp quyết không biết chiêu gì khác, thế nhưng mây này càng đè càng thấp, cảm giác đám mây hạ xuống thấp nhất đã sắp đè đến cột cờ tại chỗ cao của quảng trường này, sau đó đột nhiên hai tia chớp màu tím giống như rắn độc thoát ra khỏi tầng mây, thoáng cái ầm hai ma tướng có lực công kích mạnh nhất đen thành bánh khô…

Đáng thương…

Ta chỉ có thể không giúp bên nào.

Ta chính là một… ợ, con nhện yêu chính nghĩa.

Ta không cùng một đường với những người của ma vực này, cũng không phải cùng một đường với đạo sĩ.

Nói đến nói đi… Ôi, ta cũng chỉ có thể cùng con phượng hoàng trời không thu đất không quản bên cạnh này làm người qua đường.

Ta nhìn nhìn Phượng Nghi kề bên, hắn cũng ngồi ngồi nhìn rất vui vẻ nhá!

Ta sờ sờ mũi, loại nhìn người khác bị đánh nát bét, bản thân xoa tay xem náo nhiệt này… Ừm, được rồi, ta còn chưa quen, nhưng nhìn Phượng Nghi thì rất quen. Người này sống đã bao nhiêu năm? Loại sự tình này nhất định làm không ít.

Đúng rồi! Mặc dù chúng ta đều đã tới mức muốn nói cưới luận gả, ta còn chưa biết bao nhiêu về hắn đâu!

Quay về phải tỉ mỉ hỏi rõ ràng — Hắn bây giờ là kỳ thiếu niên kỳ thanh niên hay là kỳ lão niên! Đừng nhìn các yêu tinh mỗi người đều có thuật trú nhan, thế nhưng dưới lớp da mềm chưa biết chừng chính là xương cốt già! Ta cũng không thể gả cho một con chim già!

Về phần lôi điện này, các khách xem tê liệt ngã xuống toàn trường đều trong phạm vi có thể này bắt đầu phát run có lẽ yêu ma quỷ quái sợ lôi hỏa là thiên tính, ta lại không sợ hãi chút nào, chút lôi chớp ấy, thật sự không có gì đáng sợ.

Song, thủy chung không có giúp đỡ từ bên ngoài, các ma tướng lại liên tiếp bị thương bỏ mạng, vị ma quân kia, cuối cùng cũng nhúc nhích.

Hắn một thân hắc bào, ngạo nghễ mà đứng, bên hông đeo một thanh trường kiếm hình thức cổ xưa. Không khách khí mà nói, hắn đứng, thật sự là dáng người thon thả, ngọc thụ lâm phong nha. Bề ngoài thoạt nhìn đẹp hơn Thanh Liên đạo sĩ, tuyệt đối cấp bậc tiên phong đạo cốt. Ừm, đuổi kịp Tử Hằng và Phượng Nghi.

Kiếm của hắn… Ưm, Phượng Nghi bỗng nhiên khẽ động cơ thể, sau đó ngồi thẳng.

Hắn cũng không sợ bị phát hiện… Ợ, nhưng có thể phát hiện chúng ta, toàn bộ đã không nhúc nhích được. Trong quảng trường phía dưới, không ai phát hiện được chúng ta, thực sự không có gì phải sợ.

“Ngươi sao bỗng dưng lại ngồi dậy?”

“Thanh kiếm kia của ma quân, ta thật ra nhìn rất quen mắt.”

“Thật không?” Ta nói: “Không phải là Thanh gì gì Tác kia trong Thục sơn song kiếm chứ?”

Ta thề ta là nói lung tung thôi! Tuyệt đối thế! Ta tổng cộng không biết tên của mấy thanh danh kiếm. Kết quả Phượng Nghi cư nhiên kinh ngạc gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta nhìn rất giống, bất quá kiếm chưa ra khỏi vỏ. Ta cũng chưa thể xác định có phải hay không.”

“Hả?” Ta trợn to mắt. Mèo mù vớ chuột chết cũng không vớ chuẩn như vậy chứ?

“Xem tiếp.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 130”

Tàng tình – Quyển 3 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Lúc tới Vũ Hoàn sơn, đã có không ít võ lâm nhân sĩ đến trước nhóm Đông Ly Mộ Vân. Vũ Hoàn sơn trang có gần trăm năm lịch sử, đệ tử đông đảo, uy vọng trong võ lâm cũng cực cao, lại thêm đề cử minh chủ võ lâm tân nhiệm, có chút tên tuổi trên giang hồ đương nhiên đều sẽ tới góp vui, vì vậy đủ loại người tề tụ, rất náo nhiệt.

Bởi thân phận của Đông Ly Mộ Vân, chủ nhân sơn trang Vũ Ngạn Thu tự mình đi ra đón chào, Vũ Ngạn Thu đã qua tuổi năm mươi, mày kiếm mắt sáng, khí khái vĩ ngạn, có tướng không nộ tự uy.

Vào đêm, đợi sau khi bà vú dỗ Tư Tần ngủ, Hoài Điệp bẩm báo một số chuyện đã xảy ra trong kinh thành với Yên Vân Liệt. Đơn giản là phiên vương các nơi cùng với mấy hoàng tử nhìn chằm chằm vào vương vị, bất quá làm y cảm thấy hứng thú thật ra là một chuyện khác.

Hoắc Hiền lúc trước dùng “cập đệ” đã khống chế không ít quan viên trong triều, Hoắc Hiền bị Lăng Thanh hành hạ đến chết trong cơn nóng giận, phương pháp giải cổ “cập đệ” cũng không có người biết nữa, kể từ đó, Lăng Thanh thân trúng “cập đệ” cùng những quan viên bị khống chế trong triều cũng là tính mạng kham ưu.

Thế nhưng bởi vì sự tình theo nhau mà đến sau đó đan xen hối hận và cuồng nộ không nơi phát tiết, khiến cho Yên Vân Liệt khi tìm kiếm chỗ trốn cũng quên sạch chuyện này, mãi đến mấy ngày trước gặp lại, trong lúc vô ý thấy hồng tuyến ở gốc móng tay Lăng Thanh, mới khiến y một lần nữa nhớ tới — Lăng Thanh có lẽ sống không được bao lâu.

Dù sao y đánh tan chỉ là trí nhớ của Lăng Thanh tám năm nay về mình, thế nhưng nghe cách nói của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh tựa hồ lui trở về tính cách khi còn niên thiếu, đối với chuyện cứu Nguyễn Tố Tuyết và hành hạ Hoắc Hiền đến chết cũng tựa như mơ mơ hồ hồ.

Nói như thế, Yên Vân Liệt liền nghĩ có phải là chịu ảnh hưởng của “cập đệ”, thế nhưng phương pháp giải cổ đã không còn, lẽ nào mình chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Thanh chết?

Nghĩ tới đây, Yên Vân Liệt không khỏi âm thầm cả kinh, cái loại cảm giác ngực đau nhức không thể thở nổi này, dường như lại lần nữa lôi y vào trong vực sâu băng lãnh đáng sợ kia. Hắn đã quên toàn bộ về mình, sau đó cũng sẽ sống không lâu trên nhân thế… Cái loại nhận thức sắp sinh tử vĩnh tuyệt này khiến cho Yên Vân Liệt cảm thấy sợ hãi…

Đúng rồi, sợ hãi, đau đớn giống như có ngàn vạn con kiến gặm cắn trong lòng, đau đớn không rõ ràng, châm từng nhát, nhưng chậm rãi từng chút từng chút như tằm ăn lý tính của y, sau đó chỉ cần vừa nghĩ đến “Lăng Thanh sẽ chết”, thì có cảm giác thiên địa đều hủy diệt.

Mình khi đó làm nhiều như vậy là vì cái gì?

Vì để “Tần Lâm” sống sót, mà hiện tại, thân cốt nhục của mình chết thảm trước mặt mình, y lại ngay cả một lần cũng chưa từng thấy, Lăng Thanh thì sau khi bị chính mình tàn nhẫn thương tổn lựa chọn “quên đi”, thế nhưng người mà y khi đó tốn nhiều tâm lực như vậy, thậm chí không tiếc hủy danh khí dự cũng muốn cứu, vẫn như cũ sẽ chết…

Dường như tất cả đều lui trở về điểm ban đầu, chỉ còn lại vết sẹo và bi thống trọn đời khó quên, mà còn lại, vẫn như cũ tiến về phía kết cục đã định, bản thân lại chỉ có thể nhìn, bó tay không có cách nào.

Vào lúc không biết làm sao này, Yên Vân Liệt lại nghĩ tới, trên người Lăng Thanh lúc đó có dược vật có thể kiềm chế “cập đệ”, hắn nói dược là một vị thế huynh cho hắn… Như huynh đệ với Lăng Thanh chính là Đông Ly Mộ Vân, bên cạnh Đông Ly Mộ Vân lại có một An Dương vương, trong mơ hồ ấy, dường như có một tia liên hệ tồn tại.

Mà chuyện Hoài Điệp nói cho y, làm y cảm thấy hứng thú như thế, cũng có liên quan tới An Dương vương.

Một năm trước, không lâu sau khi bọn họ rời khỏi kinh thành, An Dương vương đại yến quần thần trong phủ, yến hội không có điểm gì đặc biệt, kỳ quái chính là sau yến hội, có một nhóm người sau khi tịch yến kết thúc bị thổ tả, nằm gần nửa tháng mới khỏi hẳn, thế nhưng lúc đó còn có một nhóm người không xảy ra chuyện gì, vì thế cũng không thể xác định là rượu và thức ăn trên tịch yến có vấn đề hay không.

Về sau có một ngày cô nương Trầm Hương các trong lúc vô ý phát hiện, có một đại thần vốn là bị gieo “cập đệ”, hồng tuyến trên móng tay hắn thế nhưng biến mất!

Ngay sau đó Hoài Điệp để cô nương trong các đều để ý, sau nhiều lần điều tra, cư nhiên phát hiện những đại thần sau tịch yến về nhà bị bệnh, hầu như đều trước kia bị Hoắc Hiền hạ “cập đệ”, mà hiện tại bọn họ đều sống rất tốt, hồng tuyến trên móng tay cũng không còn, xem ra dường như cổ độc trên người đã được giải.

“Nói như vậy, trên tay An Dương vương cũng có ‘cập đệ’ và phương pháp giải cổ ‘cập đệ’? Hơn nữa rất có thể Hoắc Hiền là nghe lệnh An Dương vương hành sự.”

“Thế nhưng giáo chủ, Hoài Điệp có một chuyện nghĩ không ra, An Dương vương luôn luôn âm thầm giúp đỡ Đông Ly Mộ Vân ám sát Hoắc Hiền? Hắn nếu như lại là người sai khiến Hoắc Hiền, làm như vậy chẳng phải là tự mâu thuẫn?”

Yên Vân Liệt cũng cảm thấy kỳ quái, nếu như dược trên người Lăng Thanh thực sự là Đông Ly Mộ Vân cho hắn, Hoắc Hiền chết chẳng khác nào Lăng Thanh cũng sẽ chết, thế nhưng Đông Ly Mộ Vân từ đầu tới đuôi đều chưa từng ngăn cản, thậm chí có mấy lần vẫn là y tự mình ra trận…

Như vậy xem ra, hoặc là Đông Ly Mộ Vân thật sự không biết trên người Lăng Thanh bị gieo cổ, cũng không biết mình cho hắn là dược có thể kiềm chế cổ trùng, hoặc là Đông Ly Mộ Vân biết trên đời này còn có người khác có thể giải “cập đệ”, vì thế Hoắc Hiền sống hay chết đều không sao cả.

Tỉ mỉ ngẫm lại, lại không ngờ trong đó lại có một tầng huyền cơ bên trong như thế, hơn nữa bản vẽ cơ quan khiến Hoắc Hiền lộ ra sơ hở lúc đó lúc đó, tựa hồ tìm tòi tiếp nữa sẽ dính dáng đến vô số bí mật núp trong bóng tối… Nhưng ít ra “cập đệ” bây giờ còn có thể giải, điều này làm cho Yên Vân Liệt thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Tư Tần đang ngủ say sưa trên giường, vô ý thức nói mớ hai tiếng, thanh âm mềm mềm hấp dẫn Yên Vân Liệt nghiêng đầu nhìn bé, cùng lúc ánh mắt chạm đến giường, trong mắt Yên Vân Liệt không chút nào che giấu toát ra cưng chiều tràn đầy.

Không biết Tư Tần bây giờ đang mơ thấy mộng đẹp nào, có phải là mơ tới… một người phụ thân khác hay không? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Chương 7”

Bàn Ti động số 38 – Chương 129

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị cửu chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhất)

Trận pháp vẫn lặng lẽ thúc giục. Lệ khí của mấy vạn người quan sát trong này bị cảnh máu tanh kích thích mà phát ra, tựa hồ có tác dụng xúc tác trận pháp ấy.

Đạo sĩ kia là hướng về phía ai? Ma quân? Ma cung? Ta nghĩ Thanh Liên đạo sĩ này chung quy sẽ không có hứng thú với chuyện giết sạch mấy vạn khán giả chứ?

Người này ẩn núp tại ma vực lâu như vậy, nhịn cho tới hôm nay mới động thủ, nhất định là mưu tính sâu xa.

Ta không có hảo cảm với đạo sĩ.

Liên quan tới chuyện đạo sĩ muốn làm cũng không có hảo cảm.

Còn Phượng Nghi, thoạt nhìn thuần túy là bộ dạng xem náo nhiệt, nếu như đạo sĩ thực sự đánh nhau với ma quân, phỏng chừng hắn sẽ không giúp cả hai đi? Ta đây cũng xem náo nhiệt theo là được.

Người của ma vực, còn có yêu ma, đều tôn sùng bạo lực. Mặc dù biết rõ đi khiêu chiến ma tướng quân dữ nhiều lành ít, nhưng nếu thực sự có thể chống đỡ mấy chiêu, hoặc là gặp may mắn có thể thắng một chiêu nửa thức, vậy đãi ngộ thật đúng là mê người. Cho nên mặc dù trong trận sương mù dày đặc của Hợp Trọng tướng quân do Thanh Liên giả mạo kia không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết, từng người đi lên khiêu chiến bị ném ra trong sương, thế nhưng nhảy vào trong sân thi triển thân thủ thử vận khí còn không ít.

Hợ, làm một đạo sĩ mà nói, có thể đại khai sát giới tại ma vực giống như chặt dưa thái rau như thế này, hơn nữa còn là giết quang minh chính đại, bị giết còn người sau tiếp bước người trước mà xông tới, trong lòng Thanh Liên đạo sĩ nhất định rất thích đi?

Phượng Nghi dùng thần giao cách cảm nói: “Chú ý.”

“Vẫn chú ý mà.” Ta nửa điểm cũng không dám thả lỏng. Trận pháp của đạo sĩ, ta nào dám xem thường?

Người ban nãy liều mạng hò hét gào thét bên cạnh, dường như khí lực đã dùng hết, có chút mệt mỏi ngồi xuống. Không phải một người hai người, phóng mắt nhìn lại, đại bộ phận đều là như thế. Ngay cả Chu Anh Hùng bọn hắn so sánh với vừa rồi, cũng không có tinh thần gì, một cái túi nước ba người truyền đến truyền đi ngụm lớn uống, thế nhưng thanh âm nói ra lại rất khàn.

“Chủ nhân… Ngươi cảm thấy mệt mỏi không?”

Ta lắc đầu.

Chu Anh Hùng vỗ trán mình một cái: “Kỳ quái, ta lúc này sao lại thoáng cái đã mệt rồi.”

Đây cũng không phải là chuyện thoáng cái. Trận pháp này mượn địa thế xung quanh, còn ngầm hợp với thiên thời ngày hôm nay. Không biết nơi khác có phải còn có pháp bảo hoặc là người nào ẩn núp giúp đỡ hay không, Chu Anh Hùng bọn họ hãm thân trong trận đã lâu, lúc này phát giác, đã muộn.

Người cảnh giác vẫn có, ta nghe thấy phía sau cũng có người nói: “A, kỳ quái, sao lại thoáng cái mất đi khí lực?”

“Chứ không phải là ngươi vừa nãy bị dọa chứ? Không đúng. Ta sao cũng… Có cổ quái!”

Thanh âm này nhanh chóng lan tỏa, hình thành một tiếng gầm suy đoán phẫn nộ sợ hãi. Thế nhưng những người này cho dù phát hiện, cũng đã ngay cả khí lực nhảy người lên cũng không có. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 129”