Tiêu Tương thủy sắc – Chương 26

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập lục chương – Dao động

“Nhị thiếu gia, thiếu gia đã tỉnh?” Cửa bị mở ra, Tả Tường giao thức ăn cho Lam Khuyết Dương nhỏ giọng hỏi.

“Chưa.” Đặt cháo vào bếp lò giữ nhiệt, Lam Khuyết Dương chỉ mặc áo đơn nhìn về phía Tả Tường đang nói.

Nghe thấy trên giường không có động tĩnh, Tả Tường đi đến trước mặt Lam Khuyết Dương thấp giọng nói: “Người lúc trước phó trang chủ mang về từ sau khi tỉnh lại đến bây giờ chưa nói một câu, chỉ khóc, cũng không ăn cái gì. Gần đây có nhiều chuyện, ta cũng không muốn nói cho thiếu gia, thiếu gia không thích gặp ngoại nhân, nhị thiếu qua xem thử đi, ta là không có cách nào ép hắn.”

Lam Khuyết Dương gật gật đầu, lúc này, trên giường truyền đến thanh âm của Bạch Tang Vận: “Tả thúc? Xảy ra chuyện gì?” Bạch Tang Vận vừa mới tỉnh lại mơ hồ nghe được trong thanh âm của Tả thúc mang theo khó xử, vén màn lên, Bạch Tang Vận nửa chống cơ thể hỏi.

“Ca, không có việc gì.” Lam Khuyết Dương thấy người tỉnh, vội bưng cháo qua ngồi vào cạnh giường để Bạch Tang Vận dựa vào hắn.

“Tả thúc? Ngươi chớ nghe Khuyết Dương, chính là người Bưu tử mang về kia làm sao vậy?” Bạch Tang Vận nghe được một phần không có để ý tới Lam Khuyết Dương trực tiếp hỏi, nếu theo như tính tình người này, nhất định là không để cho mình biết cái gì. Gần đây bận tâm với Khuyết Dương, cũng quên mất người nọ.

Tả Tường biết giấu giếm không được nói: “Thiếu gia, người phó trang chủ mang về không ăn không uống cũng không nói gì, chỉ là khóc không ngừng, ta cùng phó trang chủ cũng không có cách nào, muốn để nhị thiếu gia đi qua nhìn một cái.” Thu được ánh mắt của Lam Khuyết Dương, Tả Tường giao việc này cho Lam Khuyết Dương.

Húp xong cháo, Bạch Tang Vận cười nhìn Tả Tường: “Tả thúc, chuyện này ngươi sao có thể để cho Khuyết Dương ra mặt, người nọ bây giờ còn biết khóc, nếu Khuyết Dương đi qua, sợ là muốn khóc cũng khóc không được. Bưu tử phong hàn còn chưa khỏi, ta đi nhìn xem.” Bạch Tang Vận nói xong, Tả Tường hì hì cười hai tiếng, hắn hiểu được, nếu nhị thiếu gia đi qua, nhất định là trực tiếp bảo người ném ra ngoài trang, sao còn để hắn làm phiền đến thiếu gia.

“Ca, bên ngoài lạnh, ngươi thân mình hư, đừng đi ra ngoài trúng gió, ta sẽ không làm gì người nọ.” Nhiều lắm là đánh ngất xỉu giam lại, Lam Khuyết Dương căn bản không muốn Bạch Tang Vận đi ra ngoài, trước không nói gần đây có nhiều sự tình, thân mình yếu ớt của Bạch Tang Vận, y cũng không muốn hắn chịu chút phong nào.

“Tả thúc, ta đây không có việc gì, ngồi một lát ta liền đi qua nhìn xem, ngươi bảo người bưng một ít thức ăn qua, phái hai nha đầu thận trọng.” Biết nói không thông với người này, Bạch Tang Vận trực tiếp phân phó, Tả Tường nhìn nhị thiếu gia sắc mặt không tốt, nhận lời liền ra khỏi phòng. Có một số việc a, nhị thiếu gia tính tình có phá hư cũng không bằng được thiếu gia…

“Ca…” Lam Khuyết Dương dị thường tức giận mà hô, nhưng tay bón cháo cũng không dừng lại.

“Khuyết Dương, ca gần đây không có phương tiện, lát nữa… ngươi ôm ta đi qua đi, chờ quay về, ta ngủ tiếp một lát.” Bạch Tang Vận vừa dứt lời, trên mặt Lam Khuyết Dương liền hiện lên nét vui mừng, người này mà lại để cho y trước mặt người ngoài ôm hắn chứ, đã quên không muốn vừa rồi, Lam Khuyết Dương mặc dù không đáp lại, nhưng là không phản đối nữa.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 26”

Hồng phúc dao – Chương 21

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập nhất chương

Đêm khuya, ngoại trừ tiếng nước hồ chảy cùng tiếng côn trùng kêu vang yếu ớt, trong khoang thuyền cực kỳ yên tĩnh. Lưu Tích Tứ mệt chết ngủ thực trầm, nằm trong lòng Ly Nghiêu, ngay cả khí lực xoay người cũng không có. Dạ minh châu bị thu vào trong ngăn bí mật, để tránh quấy rầy mộng đẹp của Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu lại nhờ vào nhãn lực tinh tế mà nhìn khuôn mặt khi ngủ của Lưu Tích Tứ. Xinh đẹp của Tích Tứ tối nay khiến cho y không dời mắt ra được, mà cảm giác hắn mang cho mình, càng làm cho y muốn cứ mãi nhìn hắn như thế.

Ly Nghiêu đang nhìn chăm chú Lưu Tích Tứ bỗng nhiên cẩn thận buông Lưu Tích Tứ từ trên người mình xuống, nhanh chóng đứng dậy mặc y phục rồi nhanh chóng chạy lên phía trên thuyền.

Nhận lấy kiếm từ trong tay thủ hạ, Ly Nghiêu hướng về phía mặt nước chém ra một chưởng, đáy nước lại nhảy ra mười mấy hắc y nhân. Thủ hạ của Ly Nghiêu bảo hộ xung quanh Ly Nghiêu, mà hộ vệ cho Lưu Tích Tứ cũng không thấy hoảng loạn, trong nháy mắt bảo vệ chặt chẽ chiếc thuyền.

“Bảo hộ vương gia!” Hô một tiếng với thủ hạ, Ly Nghiêu từ trên thuyền nhảy ra ngoài, đạp lên mặt nước bay hướng về phía bờ, hắn không muốn tiếng đánh nhau đánh thức Lưu Tích Tứ. Thủ hạ của Ly Nghiêu chỉ có một người đi theo, những người khác thì nghe theo mệnh lệnh của hắn, ở lại trên thuyền. Khi Ly Nghiêu rời thuyền, cách đó không xa có mấy thân ảnh đi hướng phía Ly Nghiêu.

Nhanh chóng chạy vào trong bụi lau, Ly Nghiêu chậm lại tốc độ, ngay tức khắc hắn đã bị hắc y nhân vây lại. Rõ ràng hắc y nhân tới vì Ly Nghiêu, sau khi hắn rời thuyền, toàn bộ hắc y nhân ẩn núp dưới đáy nước đuổi theo hắn tới đây.

Hắc y nhân không nói hai lời giơ đao kiếm lên liền hướng Ly Nghiêu đâm tới, trên đao kiếm là mùi tanh của chất độc. Ly Nghiêu cũng không né tránh, kiếm trong tay huy động kiếm khí đánh vào thân hắc y nhân.

Đánh nhau rất kịch liệt, võ công của hắc y nhân lần này so với lần trước càng thêm lợi hại, chiêu thức cũng càng thêm bén nhọn. Bọn họ dường như cũng không muốn giết chết Ly Nghiêu, từng đao hướng về chỗ dễ xuất huyết nhất trên thân thể Ly Nghiêu chém tới. Thủ hạ đi theo Ly Nghiêu, vừa không để cho mình bị thương, vừa đề phòng có người đánh lén Ly Nghiêu.

Hai tròng mắt Ly Nghiêu đã là màu tím sâu thẳm, móng tay óng ánh lúc một kiếm đâm tới dọc theo thân kiếm xẹt qua, quẹt vào cổ thích khách, sau đó toàn thân tránh thoát đầu kiếm đâm về phía hõm vai hắn. Ly Nghiêu biết những người này là do ai phái tới, cũng biết bọn họ vì sao muốn làm cho mình đổ máu, nhưng hắn không thể cũng sẽ không để trên người mình có thương tích.

Một tiếng huýt sáo vang lên, càng nhiều hắc y nhân từ trong bụi lau nhảy ra, khóe miệng Ly Nghiêu lại mang theo nụ cười thật sâu, cả người hắn giống như một lưỡi dao sắc bén, xé nát thích khách.

Ngay lúc máu bắn tung tóe đầy trên người Ly Nghiêu, bốn phía đột nhiên bay ra vô số mũi tên, hắc y nhân ám sát Ly Nghiêu tránh không kịp, trở thành tấm bia tên. Ly Nghiêu nhìn hướng bốn phía, tàn ác trong mắt không có vì biến cố đột nhiên tới mà tiêu tan. Mà khi hắn nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn lại, huyết sắc trong mắt rút đi.

Lưu Tích Tứ mắt ngái ngủ mông lung quấn khăn trải giường đi lên một tảng đá, trên chân nhưng lại đi tha hài (1), nhíu mày nhìn thi thể trên mặt đất, nói: “Đi xem còn có người sống hay không, dám quấy rầy mộng đẹp của bổn vương, giết không tha!”

“Dạ!” Nhìn không thấy là ai đáp lại, chỉ biết là rất nhiều người, nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân rất nhỏ cũng không còn, hình như đã đi xa.

Ly Nghiêu thu kiếm, đi về phía Lưu Tích Tứ, đã thấy Lưu Tích Tứ lui về phía sau hai bước, bụm mũi. “Ly Nghiêu, ngươi thối muốn chết…” Còn chưa nói xong, hắn đã bị Ly Nghiêu ôm thật chặt. Lưu Tích Tứ quyền đấm cước đá mà mắng: “Buông ta ra, Ly Nghiêu, ngươi thối muốn chết!”

“Tích Tứ…” Ly Nghiêu ôm lấy Lưu Tích Tứ hướng về phía thuyền phường chạy đi, Lưu Tích Tứ ngoài miệng mặc dù mắng, nhưng vẫn là ngoan ngoãn ôm lấy cổ Ly Nghiêu, chỉ nói câu, “Quay về rửa sạch cho ta.”

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 21”

Bàn Ti động số 38 – Chương 14

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương – Con nhện làm người học đi

“Cái này thì…” Con chim bảnh chọe cười khiến ta vừa nhìn đã cảm thấy có vấn đề, quả nhiên hắn nói tiếp: “Mặc dù ta đã nhiều năm không ăn nhện, thế nhưng trong sườn núi Phượng Hoàng chim chóc thích ăn côn trùng vẫn là không ít. Bởi vậy, bị rất nhiều đám chim chóc muốn nuốt tươi ngươi cùng nhau nhìn như hổ rình mồi, nhờ đó mà tu vi nhanh chóng tăng lên, hóa thành hình người thành công, cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.”

Hả?

Bởi vì sợ bị ăn, cho nên khả năng tiềm tàng bộc phát thoát khỏi hình dạng con nhện?

Đúng nha, ta hiểu rồi.

Vì sao ta vừa nhìn thấy Phượng Nghi đã cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Bởi vì hắn đứng đầu chuỗi thức ăn, mà ta đứng ngay dưới hắn.

Hèn chi… Chuột thấy mèo dám chắc cũng là toàn thân không được tự nhiên, đây là bản năng, thiên tính…

Cách suy nghĩ của ta ngay từ đầu đã không phải là của con nhện, cho nên ta vẫn không nghĩ tới nguyên nhân này. Nếu như ta hoàn toàn là một con nhện, lần đầu tiên trông thấy con chim bảnh chọe này có lẽ sẽ hiểu ngay.

“Vậy ta tại sao lại ngất đi?”

Con chim bảnh chọe dùng một loại ánh mắt như thương hại một đứa ngốc nhìn ta: “Ngươi biến hình quá nhanh, thân thể không chịu nổi. Vừa rồi rót cho ngươi chút nước thuốc điều chế từ nước linh tuyền. Bây giờ cảm thấy thế nào?”

“Ờ, tàm tạm…”

Ta kéo nhẹ y phục rất khó coi trên người mình. Ta từng nghe các sư tỷ nói, sau khi biến hình y phục trên người là dựa theo yêu thích cùng năng lực của chính mình mà biến thành, nhưng bộ của ta hiện giờ…

Ợ, là nên nói thưởng thức của ta quá kém hay là năng lực siêu thấp?

Ta bị chuyện đã xảy ra ngày hôm nay đánh vào đầu choáng choáng váng váng, cũng không biết mình là như thế nào rời khỏi sườn núi Phượng Hoàng quay về Đào Hoa quan. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 14”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 36

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập lục chương

Trong phòng xét nghiệm máu, kết quả rất nhanh liền có. Trong hai người, chỉ có Nam Cung Diễm là nhóm Bombay dị thường hiếm thấy. Cuối cùng, trong ánh mắt vì ảo tưởng YY (1) mà phi thường nóng như lửa của cô y tá, sau khi Nam Cung Diễm rút 500cc máu, hắn và Hiên Viên Diệu đi ra.

Sau khi thấy bọn họ đi ra, Thượng Quan Thập đi lên trước, vội vã hỏi han: “Thế nào? Có phù hợp không?”

“Ừ! Nhóm máu của tôi giống với Hữu Dực, cũng là nhóm Bombay. Không cần lo lắng, tôi đã rút 500cc. Hữu Dực sẽ không có chuyện gì!” Nam Cung Diễm mỉm cười an ủi.

Nghe xong lời của Nam Cung Diễm, mọi người cuối cùng mới buông xuống tảng đá bất an trong lòng ấy, bây giờ duy nhất có thể làm chính là chờ đợi, hi vọng Hữu Dực không có việc gì. Thượng Quan Thập lại kích động ôm lấy Nam Cung Diễm, không ngừng mà nói: “Cám ơn… Cám ơn…”.

Cảm nhận được thân hình đang run rẩy trong lòng, Nam Cung Diễm chan chứa thâm tình ôm lấy Thượng Quan Thập trong lòng. Hắn cũng đang sợ hãi, cũng đang không ngừng mà cầu nguyện. Hắn mong đứa con hắn chưa thấy qua mấy lần kia bình an vô sự. Hắn hiểu rất rõ, Tả Dực cùng Hữu Dực không chỉ là đôi cánh của Thập, cũng là thứ kéo dài sinh mạng của Thập. Vì thế con trai của Nam Cung Diễm hắn nhất định không thể có chuyện. Hắn nắm thật chặt hai tay của người trong lòng. Hắn hi vọng dựa sát vào nhau có thể mang cho Thập đang yếu ớt, một chút sức mạnh để chống đỡ. Một bên, Hiên Viên Diệu cũng khổ sở trong lòng hiểu rõ mà từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Thập, vì hai người bọn họ không tiếng động mà đưa vào niềm tin của chính mình. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 36”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 35

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập ngũ chương

“Bác sĩ Thượng Quan, bác sĩ Thượng Quan có ở đây không?” Cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, một cô y tá vội vàng đi ra, trên áo trắng chấm nhiều vết máu đỏ sẫm, khiến cho người ta rất sợ hãi!

“Tôi đây, tôi đây! Tình huống của Hữu Dực nó như thế nào?” Thượng Quan Thập vội vàng buông Thượng Quan Tả Dực trong lòng ra, chạy đến trước mặt y tá lo lắng hỏi.

“Xin lỗi! Em bây giờ còn chưa thể nói cho anh biết tình huống cụ thể. Có điều, chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần sự giúp đỡ của anh. Nhóm máu của Hữu Dực là nhóm Bombay (1). Anh là bác sĩ, hẳn cũng rất rõ ràng, người có biểu hiện nhóm Bombay chỉ có thể nhận máu từ nhóm máu cùng loại. Trong kho máu bệnh viện vốn không dự trữ. Loại nhóm máu này cực kỳ hiếm, không thể nào ngay lập tức tìm được người hiến máu. Anh là cha của Hữu Dực, hẳn là không có vấn đề. Cho nên, việc này không nên chậm trễ, mời anh nhanh một chút đi theo em xét nghiệm máu đi!” Y tá vừa lo lắng giải thích, vừa đi về phía phòng xét nghiệm máu ở bên cạnh. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 35”