Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 39

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương

“Ha ha ha…” Nam Cung Diễm nhỏ giọng cười ngây ngô mấy tiếng. Dưới sự đông lạnh có thể sánh ngang với nhiệt độ ở Nam Cực, cực chẳng đã, hắn đành phải thật cẩn thận ôm ngang Thượng Quan Thập lên, sau đó, nhẹ nhàng đặt cậu vào chỗ trống trên giường ở bên cạnh, cũng đắp kín chăn cho cậu. Nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Thập, trong lòng Nam Cung Diễm vẫn không ngừng oán giận: Hừ! Thật là! Cơ hội khó được cỡ nào a! Mình lại không có ngại mệt, cho dù là ôm cả một đêm cũng có thể nha! Ghen thì cứ nói rõ đi! Sao lại phải đi tìm ngụy biện chứ! Mình ôm cũng không phải, thả cũng không xong. Có điều. Cơ thể Thập thơm thơm, mềm mềm, ôm thật thích nha! Ha ha ha… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 39”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 27

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập thất chương – Khuyết chi vận

“Trang chủ… Cái… huynh đệ kia của ngươi…” Lôi Bưu ấp ấp úng úng nói, tuy rằng Tả thúc nói cho hắn người nọ cùng trang chủ là dạng quan hệ gì, nhưng hắn thực sự không thể tin trang chủ… Khụ khụ… Người trong lòng trang chủ là nam nhân.

“Bưu tử, ngươi cũng để bụng?” Bạch Tang Vận lời này vừa ra, đã thừa nhận.

“Trang chủ… Kỳ thật… Chuyện này ta trước kia cũng từng nghe người ta nói, chỉ là chưa từng thấy mà thôi. Trong một năm nay, ta cũng chưa từng nghe trang chủ nhắc tới… ừm… huynh đệ của ngươi, cho nên…” Lôi Bưu làm bộ lau lau mồ hôi, hắn thực không nên hỏi.

“Bưu tử… Ta biết, chuyện này vốn là làm cho người ta khó tiếp nhận, lúc trước tới Thất Hà trấn này vốn chính là muốn trốn… Nhưng ai có thể nghĩ… Chạy thoát lâu như vậy, vô luận ta chạy trốn tới đâu, trốn mấy lần, đều sẽ bị hắn tìm được. Bưu tử, lần này, ta không muốn lại chạy nữa, mặc kệ người ngoài nói cái gì, chỉ cần… chỉ cần bọn họ không chê ta, ta liền đứng ở bên cạnh bọn họ.” Ngồi ở trên giường, Bạch Tang Vận ôm lò sưởi, mấy ngày nay càng ngày càng lạnh, hắn cũng càng ngày càng chịu không nổi, nhớ tới người nọ mạnh mẽ vây hắn trên giường, Bạch Tang Vận cảm thấy ấm áp trong lòng.

Bọn họ… Lôi Bưu thầm nghĩ nhất định là trang chủ nói sai rồi, lại lau lau mồ hôi, Lôi Bưu nghĩ nghĩ nói: “Trang chủ, ta là người thô lỗ, lúc trước nếu không có ngươi, ta sớm đã đói chết ở nơi này, ‘ơn một giọt nước cũng phải báo đáp cả dòng sông’, lời này, ta biết. Trong Thất Hà trấn này người nào cũng có, nhưng giống người tâm địa tốt như vậy thực sự rất ít thấy. Trang chủ, chuyện này là chuyện của bản thân người, Lôi Bưu không có vị trí để nói, nhưng là… vạn nhất ngày nào đó hắn đối với ngươi không tốt, hoặc… hoặc cưới vợ, ngươi không ở lại được nữa, liền nói cho ta biết, ta nhất định đi đón ngươi trở về, Vô Danh sơn trang này sẽ là nhà mẹ đẻ của ngươi, ta sẽ thay ngươi trông nom thật tốt.” Nhìn thấy cái bọc trong phòng, Lôi Bưu biết trang chủ là muốn cùng người nọ đi rồi. Sắc mặt người nọ không tốt, hắn thật sự không yên lòng trang chủ ở bên cạnh y, nhưng từ sau khi người nọ đến, nụ cười trên mặt trang chủ nhiều hơn, sắc mặt cũng đỏ hồng, hắn biết, trang chủ đây là cao hứng, hắn cũng thay trang chủ cao hứng, nhưng trang chủ thứ nhất không biết võ, thứ hai tính tình lại yếu đuối, hắn thực sợ trang chủ bị người nọ khi dễ.

“Ha hả, Bưu tử, có thể nghe ngươi nói như vậy ta thật cao hứng.” Bạch Tang Vận cảm kích nhìn Lôi Bưu, cùng sống chung với Lôi Bưu một năm, hắn không hi vọng vì việc này mà khiến cho hắn và Lôi Bưu bất hòa.

“Trang chủ, thân mình ngươi không tốt, nếu không chờ trời ấm lên hẵng đi.” Nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, Lôi Bưu có chút lo lắng.

“Bưu tử, lần này, ngươi theo ta cùng về Huệ Diệu đi, gần đây sợ là sẽ có chút không yên ổn, ngươi ở chỗ này, ta không yên lòng, người trong trang ta đã để Khuyết Dương đi an bài, chờ nơi này an toàn, ngươi nếu muốn trở về, đến lúc đó lại quay về trang.”

Nghe Bạch Tang Vận nói như vậy, Lôi Bưu hơi giật mình, y không nghĩ trang chủ nhưng lại tính toán dẫn y cùng đi, nghe ra ý tứ trong lời nói của trang chủ, Lôi Bưu gật gật đầu, mặc dù trang chủ chưa bao giờ nhắc tới chuyện của hắn trước kia, nhưng một năm ở chung, y biết trang chủ không phải tới từ nhà bình thường, nhất là lần này huynh đệ của trang chủ tìm đến, trên người người nọ có ý vị của quan gia, Thất Hà trấn không thuộc về một nước nào, nếu thực sự có chuyện gì, ai cũng cứu không được Thất Hà trấn. Không có bất kỳ dị nghị gì đối với lời nói của Bạch Tang Vận, Lôi Bưu hỏi Bạch Tang Vận y nên mang theo những thứ gì đi, liền lập tức về phòng thu dọn đồ đạc. Đối với Lôi Bưu mà nói, có thể đi theo Bạch Tang Vận là phúc phận của y, nếu Bạch Tang Vận thực cứ như vậy mà đi, y không dám đảm bảo sẽ không làm hỏngVô Danh sơn trang này, Bạch Tang Vận là tâm phúc của y, y mặc dù có khả năng, nhưng không có Bạch Tang Vận ở phía sau đưa chủ ý cho y, y căn bản không thể nào xử lý tốt Vô Danh sơn trang.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 27”

Bàn Ti động số 38 – Chương 15

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương – Bao vây bắt nạt tiểu đạo sĩ

Tiểu đạo sĩ từ từ tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên cư nhiên lại là trước sờ cổ áo sau sờ đai lưng, đều sờ xong hết mới buông khẩu khí, ngay sau đó dùng ánh mắt hồ nghi kinh ngạc quan sát chúng ta.

Phản ứng đầu tiên của hắn là có ý gì? Chẳng lẽ hắn hoài nghi ta hay là Ngao Tử Hằng thừa dịp hắn hôn mê phi lễ hắn? ==#

Hắn cho hắn là ai vậy chứ?

Chúng ta cho dù là sắc tình cuồng cũng sẽ không chọn đối tượng như vậy.

Đạo sĩ và yêu tinh là quan hệ thiên địch lẫn nhau a, với lại bình thường đều là đạo sĩ hãm hại bọn ta.

Nguyên tắc đầu tiên của yêu tinh, yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ!

Ta bây giờ có chút hối hận tại sao lại muốn cứu hắn. Rõ là tự tìm phiền toái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 15”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 38

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập bát chương

Trong phòng chăm sóc đặc biệt, Thượng Quan Thập ngồi bên giường của Thượng Quan Hữu Dực, nắm lấy tay nhỏ bé của Thượng Quan Hữu Dực, không tiếng động chảy nước mắt. Mà Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm ngồi ở hai bên cậu, trong lòng bọn họ cũng chảy lệ. Bọn họ đau lòng nhìn một lớn một nhỏ đều đang bị tổn thương kia, không thể mở miệng. Bọn họ chỉ có thể vô lực nhìn, cảm thụ đau đớn mãnh liệt và tổn thương sâu sắc trong lòng Thượng Quan Thập. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 38”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 37

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập thất chương

Thời gian lo lắng chờ đợi dần dần trôi, tám chín giờ đã qua, cuối cùng, cửa phòng cấp cứu mở. Một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra.

Thượng Quan Thập bước nhanh tới, lo lắng dò hỏi: “Bác sĩ Vương, con tôi nó thế nào?”

“Phẫu thuật rất thành công, có điều Hữu Dực còn chưa qua giai đoạn nguy hiểm. Chỉ cần qua đêm nay, bé sáng mai có thể tỉnh lại, sẽ không có việc gì!” Bác sĩ Vương mỉm cười giải thích.

Sau đó, Thượng Quan Hữu Dực được y tá đẩy ra. Mọi người nhìn Hữu Dực băng vải xô thấm đậm máu, đau lòng một câu cũng nói không nên lời. Thượng Quan Thập ngăn y tá lại, tay run rẩy mấy lần muốn xoa khuôn mặt bé nhỏ của Thượng Quan Hữu Dực đều vì sợ chạm vào vết thương đau của bé mà lùi lại, mà không biết làm sao. Cuối cùng, nước mắt Thượng Quan Thập tràn mi trào ra, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên gương mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Hữu Dực, trong nháy mắt thấm ướt băng gạc nhuộm tơ máu trên mặt bé. Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm thấy thế, bọn họ gần như cùng lúc đỡ lấy Thượng Quan Thập đang thương tâm, đau lòng giống nhau không nói cũng hiểu. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 37”