Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập ngũ chương – Lời tình
“Hắt xì, hắt xì…” Trong phòng, mấy bồn than củi cùng lúc đốt, Lôi Bưu quấn mấy lớp chăn bông run lẩy bẩy co ro trên giường, dáng vẻ nước mắt nước mũi ứa ra bên ngoài, làm cho hắn thoạt nhìn cực kỳ nhếch nhác.
“Bưu tử, đến, mau uống hết thuốc, đổ đổ mồ hôi.” Bạch Tang Vận cầm lấy thuốc Tả Tường bưng tới đút cho Lôi Bưu uống, sau đó oán trách nhìn người bên cạnh nói, “Khuyết Dương, ngươi sao lại điểm huyệt hắn, để hắn ở bên ngoài đông cứng hơn một canh giờ, nếu không phải Tả thúc phát hiện hắn, Bưu tử sợ là đã chết cóng.”
“Biết rõ thân mình ngươi không khoẻ còn mới sáng sớm đã tới đây, ta để cho hắn thanh tỉnh thanh tỉnh.” Lam Khuyết Dương không có nửa phần áy náy nhìn Lôi Bưu trên giường, sáng sớm đã tới thì thôi, còn lớn giọng như thế, y sao có thể có thể bỏ qua cho hắn.
“Trang chủ… Hắn… Hắt xì, hắt xì… Hắn là ai vậy?!” Lôi Bưu sống dở chết dở nhìn Lam Khuyết Dương hỏi, thấy cách nói chuyện và cử chỉ của hai người, xác nhận là người cực kỳ quen biết, nhưng nếu như thế, vì sao hắn một năm nay chưa từng thấy người này.
“Bưu tử, hắn… là nghĩa đệ của ta…” Bạch Tang Vận vừa mới nói xong, liền thấy mặt Lam Khuyết Dương trầm xuống. Tả thúc ở một bên che miệng cười trộm, nhị thiếu gia cuối cùng cũng đã tìm đến đây, lần này, thiếu gia có thể thoát khỏi cực khổ. Nhưng là… hai người này chung quy vẫn cách một tầng thân phận như vậy, nhị thiếu gia vẫn còn phải khổ a.
“Hắn là huynh đệ của ngươi?!” Đánh mấy cái hắt xì, Lôi Bưu kinh ngạc hô, hắn vừa mới hô câu này, Lam Khuyết Dương trực tiếp tiến lên kéo Bạch Tang Vận bế lên, “Ca, ngươi nên đi nghỉ ngơi.” Động tác liền mạch lưu loát, không để cho Bạch Tang Vận chỗ trống để phản kháng chút nào.
“Khuyết Dương!” Bạch Tang Vận có chút sốt ruột, người này từ khi nào trở nên bá đạo như thế, vừa giương mắt nhìn, quả nhiên thấy Lôi Bưu há hốc miệng, vẻ mặt kinh sợ.
“Ta là huynh đệ của hắn, cũng là nam nhân của hắn.” Không đếm xỉa tới vẻ khiếp sợ tròng mắt đã sắp rớt ra của Lôi Bưu, Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận liền ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói, “Thân mình ngươi không tốt, bị hắn truyền phong hàn lại ho khan, chờ hắn khỏe lên ngươi lại gặp hắn.”
“Tả… Tả thúc… Ta… Hắt xì… Ta vừa rồi, không có nghe lầm chứ… Hắt xì hắt xì…” Lôi Bưu xoa xoa mặt mình, nhất định là hắn nghe lầm, trang chủ sao lại có nam nhân… Không không không, trang chủ vốn là nam nhân… Sao lại như nữ tử bị người ôm như vậy…
“Phó trang chủ, việc này nói ra rất dài dòng, đợi ngươi khỏi bệnh, ta sẽ nói cho ngươi nghe sau.” Biết Lôi Bưu nhất thời không tiếp thu được, Tả Tường trấn an nói.