Thần phục – Chương 9

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Áp lực xem chim rất lớn

Triển Tiểu Liên bị tiếng thét chói tai của người phụ nữ kia dọa sợ hết hồn, chỉ vào người phụ nữ đó cả giận nói: “Chị này, em cũng không cản trở anh chị, chị bất thình lình thét một tiếng, làm em giật cả mình có biết không? Không biết trẻ con không quen bị dọa à?”

Tiếng kêu của người phụ nữ là vừa đau đớn vừa sung sướng, vì thân thể người đàn ông cứng đờ bởi tiếng thét của cô ta, cũng không động đậy, nhưng cũng không vì vậy mà buông người phụ nữ ra, mà là duy trì động tác vừa rồi, từ từ quay đầu nhìn qua.

Vừa nhìn thấy gương mặt đó, Triển Tiểu Liên bống sửng sốt, sau đó trong đầu toát ra một suy nghĩ, một nam yêu tinh rất đẹp!

Sau này Triển Tiểu Liên lớn lên mới biết vì sao mình vừa nhìn thấy hắn lại nói hắn là yêu tinh. Bởi vì mắt của hắn, cặp mắt kia nhìn giống như là mắt của yêu tinh, mắt hơi dài, có lông mi hay không Triển Tiểu Liên không để ý, bởi vì hình dạng mắt hắn giống như là bị người khắc họa, tựa như kẻ mắt, khóe mắt hơi nhếch và lông mi khiến người ta ám ảnh, làm cho gương mặt hắn thoạt nhìn tràn đầy yêu khí. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 9”

Thần phục – Chương 8

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Truyền hình thực tế phiên bản trực tiếp

Nhà dì út vay mua nhà tại vùng ngoại ô sát với Thanh Thành, diện tích rất lớn, mặc dù nằm ở ngoại thành, nhưng vì xe cộ qua lại dễ dàng, cho nên đi trung tâm thành phố vẫn là rất gần, ngồi xe buýt hai mươi phút là tới, Triển Tiểu Liên gào khóc kêu muốn đi dạo phố, dì út mang thai bốn tháng, muốn mua trước ít quần áo gì gì đó cho đứa con trong bụng, mặc dù dượng út không dám cho dì út ra ngoài, nhưng vì mẹ cô đi theo nên dượng út cũng không cản.

Vì bố cô không đi, cô liền chạy khắp nơi tựa như con ngựa hoang tuột cương, trong tay đồ chơi linh tinh mua đầy một túi, cái gì mà dây buộc tóc hình hoa này, vòng tai này, nhẫn này, dù sao đều là mấy thứ đồ chơi không đáng giá, cô đã thích, mẹ cô ngăn cũng ngăn không được, không cho mua, Triển Tiểu Liên cầm đồ bỏ chạy, chỉ vào mẹ cô nói với người bán hàng đó là mẹ cô, mẹ cô sẽ trả tiền, mẹ cô thực sự là bó tay. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 8”

Thần phục – Chương 7

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Lòng tự trọng của cô gái nhỏ

Triển Tiểu Liên vừa nghe thấy tiếng An Lý Mộc, cả người tựa như bị tiêm hoóc-môn ngẩng đầu, vẻ mặt hưng phấn, sau đó nhanh chóng chui qua cánh tay nam sinh kia, hét lên một tiếng nhào về phía An Lý Mộc, vậy rất tốt, cả bụng lửa của An Lý Mộc bị động tác và vẻ mặt của cô làm cho không còn, xem xem khi cô nhìn thấy anh vui thế nào kìa, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ và vẻ kinh ngạc vui mừng trong mắt ấy cũng không phải là giả vờ.

Triển Tiểu Liên tựa như con khỉ nhảy vào trong lòng An Lý Mộc, căn bản mặc kệ động tác này của cô rất không đúng lúc, ôm cổ An Lý Mộc muốn hôn miệng anh, An Lý Mộc bị dọa vội vàng che miệng cô lại, nếu thực sự hôn, phỏng chừng ngày hôm sau là sẽ truyền khắp trấn Nam Đường.

Huấn luyện quân sự một năm làm cho An Lý Mộc khỏe mạnh không ít, Triển Tiểu Liên nhảy qua đây, anh bị lực quán tính đẩy lùi về phía sau một bước liền đứng vững vàng. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 7”

Thần phục – Chương 6

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Họa do thư tình

Ngày vui vẻ của Triển Tiểu Liên kết thúc khi An Lý Mộc về trường. Ngày đầu tiên khai giảng Triển Tiểu Liên liền đi đến trường báo danh, sau đó bố cô lại đạp xe đưa cô về nhà, những ngày kế tiếp chính là cuộc đời Triển Tiểu Liên nghịch ngợm gây sự chọc tức thầy cô gần chết, đương nhiên, bố cô cũng là hai ngày ba lượt chạy vào trung tâm trấn, không có cách nào, thầy cô trong trường cũng gọi điện thoại tới trường ông đang dạy, có thể không đi sao?

Thật ra thì Triển Tiểu Liên cũng không làm cái gì, cô chỉ là lên lớp xem tiểu thuyết, trong lớp không nghe giảng, đi thi nộp giấy trắng, đợt này cũng không biết làm sao, quấy rối cùng đám bạn nam ngồi sau cùng trong lớp, tóm lại cảm giác ấy giống như là học sinh hư gặp học sinh hư, cảm giác tìm được đồng minh, vốn Triển Tiểu Liên đã không nghe lời, bây giờ quấy rối cùng mấy học sinh hư, lại càng không nghe lời, giáo viên chủ nhiệm cũng sắp sầu chết, Triển Tiểu Liên vốn ngoại trừ không học thì tính tình vẫn là thành thật, bây giờ cô quấy rối cùng đám học sinh hư kia, tính tình xấu đi thì làm sao bây giờ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 6”

Thần phục – Chương 5

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 5 – Mỗi nhà mỗi cảnh

Bà cô lao động chân tay cả đời, sức tay ấy biết bao nhiêu? Kéo một cái, cổ và nửa thân thể Triển Tiểu Liên đều bị lôi xuống, bố cô cõng con gái còn không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mẹ cô thì nhìn thấy, quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn cũng không tốt, lần này mẹ cô thật đúng là cả đầu là lửa, ném đồ trong tay xuống xông tới: “Mẹ! Mẹ đây là muốn giết chết Tiểu Liên có phải không?!”

Triển Tiểu Liên vốn đang mơ mơ màng màng, bây giờ là hoàn toàn tỉnh, liền cảm giác mình giống như con chó nhỏ, trên cổ bị tròng vào thứ gì, đương bị người ta kéo tới kéo đi, cổ ấy thì đau khỏi phải nói, bị bà cô lôi kéo gào khóc, vì không cho cổ càng đau, cũng tuột xuống từ trên lưng bố, bố cô lúc này mới nhìn thấy tay mẹ mình hình như kéo thứ gì đó trong cổ Tiểu Liên, đầu con gái bị mẹ ông kéo nghiêng trái lắc phải.

Bà cô còn nói thầm trong miệng: “Cái đồ chơi này chắc thế, sao vẫn chưa đứt chứ?”

Triển Tiểu Liên cảm giác mình nếu như lại tiếp tục như vậy, cô sẽ tắt thở, phát hiện bà nội cô đang kéo chính là vòng cổ của mình, vì bảo vệ tính mạng, vội vàng tự kêu: “Bà đừng kéo… Khụ khụ, cháu sắp chết rồi… Khụ khụ, cháu đưa cho bà…”

Bà cô lấy được vòng cổ, không thèm liếc nhìn cô một cái, liền vui vẻ cầm cái dây chuyền kia cho cháu trai bên cạnh: “Đại Cương, của cháu.”

Động tác này của bà nhanh như gì, người xung quanh còn không kịp phản ứng, cũng là mẹ cô nhìn thấy bà cô đang cướp vòng cổ của con gái, thấy Triển Tiểu Liên ngồi xổm dưới đất ho không ngừng, vội chạy qua xem: “Tiểu Liên! Tiểu Liên! Để mẹ nhìn xem, con đừng dọa mẹ.”

Tính Triển Tiểu Liên rất hay khó chịu mỗi khi ngủ dậy, bản thân ngủ ngon cô còn hay cáu kỉnh, huống chi loại ngủ không ngon này? Vốn cô đã không muốn về, kết quả bà cô còn cho cô cái lễ gặp mặt lớn như vậy, không nói cái gì, Triển Tiểu Liên vừa ho, vừa xoa cổ, đứng lên nhấc chân liền đi, hôm nay cô cho dù là bò cũng phải bò về nhà. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 5”