Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập lục chương
Lúc Mạnh Trúc tỉnh đầu có chút mê man, tứ chi và eo đều hơi đau, nhất thời không kịp phản ứng. Muốn vươn tay xoa xoa thái dương, lại cảm thấy hai tay đều bị trói buộc, nâng không lên, chính mình lại là bị Lạc Thịnh Vũ ôm vào trong ngực.
Hắn bỗng nhiên thoáng cái nhớ tới chuyện ngày hôm qua, không khỏi biến sắc, mày dài nhíu lại, cũng không biết suy nghĩ cái gì. Mạnh Trúc là thật sự không biết chính mình làm sao, mơ mơ hồ hồ lại…
Lạc Thịnh Vũ tựa hồ còn chưa tỉnh, hai người đều trần trụi. Nhưng trên người Mạnh Trúc lại không có cảm giác nhớp nháp, tựa hồ là đã được lau qua, nhưng phía sau vẫn còn có chút đau nhức nóng bừng, nhắc nhở hắn chuyện ngày hôm qua.
Trong đầu Mạnh Trúc một mảnh hỗn loạn, muốn ngồi dậy xuống giường mặc quần áo, liên lụy đến phía sau, hít ngụm khí lạnh. Động tác của hắn ngưng lại, mày dài nhíu chặt hơn, môi khép mở một cái.
“Ngươi đã sớm tỉnh?”
Lạc Thịnh Vũ một bên vốn đang ngủ say, nghe thấy hắn nói chuyện, cũng chỉ đành ngồi dậy. Nâng tay vòng quanh hông hắn, kéo người về phía sau, ngã lên giường, nói: ”Không, là tỉnh theo ngươi. Có khó chịu hay không?”
Mạnh Trúc tránh ánh mắt không nhìn y, nói: ”Ngươi đi nhanh lên đi, bây giờ bên ngoài hẳn là canh phòng lỏng hơn chút…”
Lạc Thịnh Vũ làm động tác chớ có lên tiếng, cúi đầu hôn bờ môi hắn, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào liền rời đi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bên hông hắn, nói: ”Ngươi đi cùng ta, Vân Thiên cốc sớm muộn gì vẫn sẽ trở lại trên tay ngươi, không nên gấp gáp nhất thời. Huống hồ Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu một ngày một đêm tìm không thấy ngươi, chẳng phải là muốn lật Vân Thiên cốc này, hai người bọn họ thế cô sức yếu, cũng không phải là đối thủ của họ Uông.”
Mạnh Trúc trầm ngâm, những câu nói của Lạc Thịnh Vũ đều nói có lý. Lát sau chế nhạo một tiếng, nói: ”Không cần ngươi lo lắng, nếu là ta cùng với ngươi mới thật sự là cực kỳ không ổn, bản tọa không phải thành tiểu nhân thông đồng với địch?”
“Cũng đến lúc này rồi, ngươi vẫn không nói một vài câu xuôi tai với ta sao.” Lạc Thịnh Vũ cũng không có tức giận, mờ ám đưa tay xoa xoa trên mông hắn, ngón trỏ ngón giữa dọc theo khe mông nhẹ nhàng ép vào trong.
Mạnh Trúc biến sắc, nhưng nghĩ đến ngày hôm qua cũng không phải là chính mình không muốn, như vậy cũng không thể phát cáu. Hắn trầm mặc như vậy mới giật mình phát giác mình là hoàn toàn trần trụi bị y từ trên cao đè xuống trên giường, vội vàng đưa tay đẩy y, nói: ”Để ta đứng lên.”
“Vậy sợ là không được.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, trái lại cánh tay gập lại, hai người lập tức lồng ngực kề sát lồng ngực, một chút khe hở cũng không có, ngậm dái tai tinh xảo của người dưới thân, ”Ngươi xem ta lại cứng rồi, làm sao bây giờ?”
Mạnh Trúc chỉ cảm thấy trên đùi có thứ thẳng cứng cực nóng húc vào, vành tai ngứa ngáy một trận, khiến thân thể hắn run run, trên mặt tựa hồ có chút màu đỏ hồng. Đột nhiên lật tay một phen chế trụ mạch môn đối phương, nói: ”Đứng lên.”
Mạch môn của Lạc Thịnh Vũ bị khống chế, ngược lại một chút vẻ sợ hãi cũng không có, vừa lúc trút khí lực toàn thân đè trên người Mạnh Trúc, nói: ”Ngươi nắm mạch môn của ta, ta thế nhưng dậy không nổi.”
“Ngươi!…” Mạnh Trúc tức trợn mắt nhìn, chẳng qua là trong mắt đối phương xem ra lại không có một chút cảm giác nguy hiểm, ngược lại có loại phong tình nói không nên lời.
Mạnh Trúc lại quay đầu đi chỗ khác, hắn bị cái loại ánh mắt nóng bỏng đó của Lạc Thịnh Vũ nhìn có chút không được tự nhiên, cách nửa ngày mới cắn cắn môi, nói: ”Ngươi ngồi dậy, phía dưới của ta khó chịu, không thể lại…”
Lạc Thịnh Vũ đưa tay lưu luyến trên mông hắn, nói: ”Là ta sơ sót, nhưng trong này cũng không có thuốc.” Y dứt lời chống dậy, kéo chăn qua đây đắp lên cho hắn, lại nói: ”Ngươi ở trong này nghỉ ngơi, bằng thể lực của ngươi bây giờ vẫn là đừng xuống giường tốt hơn. Ta giúp ngươi đi ra ngoài tìm hiểu một chút tình huống bên ngoài.”
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, vốn không đồng ý, nhưng đối phương căn bản không cho hắn thời gian nói không, mặc quần áo liền đi ra ngoài từ cửa ngầm.
Mạnh Trúc nhìn cửa ngầm khép lại, đột nhiên trong lòng máy động, có loại ý niệm vọt vào đầu óc, nếu như Lạc Thịnh Vũ đang dối gạt hắn, cứ như vậy mà đi… Hắn nghĩ đến đây thở dài, nếu là đi, cũng là xong hết mọi chuyện, hắn cũng không cần phiền não tiếp nữa.
Thân thể Mạnh Trúc có chút không thoải mái, không biết vì sao lại nghĩ tới đủ loại lúc mất trí nhớ ngày trước, không lâu đã ngủ. Trong mộng cũng vẫn mơ thấy người kia… Hắn mơ thấy mình và Lạc Thịnh Vũ đều mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, chẳng qua là hai người lại đao kiếm hướng về phía nhau. Trong nháy mắt lại là máu tươi đầy đất, trên tay trên mặt mình cũng bắn tung tóe không ít. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ ngã trước người mình, giúp hắn cản một mũi tên, máu tươi vẫn còn nóng hầm hập…
Mạnh Trúc chảy một thân mồ hôi lạnh, thân thể chấn động liền tỉnh lại, móng tay bấu ra một dấu vết hình lưỡi liềm trong lòng bàn tay. Hắn không khỏi ngồi dậy, hô hấp còn có chút dồn dập, sững sờ nửa ngày mới phân rõ là mộng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 16”