Ma đầu – Quyển hạ – Chương 16

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

Lúc Mạnh Trúc tỉnh đầu có chút mê man, tứ chi và eo đều hơi đau, nhất thời không kịp phản ứng. Muốn vươn tay xoa xoa thái dương, lại cảm thấy hai tay đều bị trói buộc, nâng không lên, chính mình lại là bị Lạc Thịnh Vũ ôm vào trong ngực.

Hắn bỗng nhiên thoáng cái nhớ tới chuyện ngày hôm qua, không khỏi biến sắc, mày dài nhíu lại, cũng không biết suy nghĩ cái gì. Mạnh Trúc là thật sự không biết chính mình làm sao, mơ mơ hồ hồ lại…

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ còn chưa tỉnh, hai người đều trần trụi. Nhưng trên người Mạnh Trúc lại không có cảm giác nhớp nháp, tựa hồ là đã được lau qua, nhưng phía sau vẫn còn có chút đau nhức nóng bừng, nhắc nhở hắn chuyện ngày hôm qua.

Trong đầu Mạnh Trúc một mảnh hỗn loạn, muốn ngồi dậy xuống giường mặc quần áo, liên lụy đến phía sau, hít ngụm khí lạnh. Động tác của hắn ngưng lại, mày dài nhíu chặt hơn, môi khép mở một cái.

“Ngươi đã sớm tỉnh?”

Lạc Thịnh Vũ một bên vốn đang ngủ say, nghe thấy hắn nói chuyện, cũng chỉ đành ngồi dậy. Nâng tay vòng quanh hông hắn, kéo người về phía sau, ngã lên giường, nói: ”Không, là tỉnh theo ngươi. Có khó chịu hay không?”

Mạnh Trúc tránh ánh mắt không nhìn y, nói: ”Ngươi đi nhanh lên đi, bây giờ bên ngoài hẳn là canh phòng lỏng hơn chút…”

Lạc Thịnh Vũ làm động tác chớ có lên tiếng, cúi đầu hôn bờ môi hắn, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào liền rời đi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bên hông hắn, nói: ”Ngươi đi cùng ta, Vân Thiên cốc sớm muộn gì vẫn sẽ trở lại trên tay ngươi, không nên gấp gáp nhất thời. Huống hồ Mạnh Khanh và Mạnh Hiểu một ngày một đêm tìm không thấy ngươi, chẳng phải là muốn lật Vân Thiên cốc này, hai người bọn họ thế cô sức yếu, cũng không phải là đối thủ của họ Uông.”

Mạnh Trúc trầm ngâm, những câu nói của Lạc Thịnh Vũ đều nói có lý. Lát sau chế nhạo một tiếng, nói: ”Không cần ngươi lo lắng, nếu là ta cùng với ngươi mới thật sự là cực kỳ không ổn, bản tọa không phải thành tiểu nhân thông đồng với địch?”

“Cũng đến lúc này rồi, ngươi vẫn không nói một vài câu xuôi tai với ta sao.” Lạc Thịnh Vũ cũng không có tức giận, mờ ám đưa tay xoa xoa trên mông hắn, ngón trỏ ngón giữa dọc theo khe mông nhẹ nhàng ép vào trong.

Mạnh Trúc biến sắc, nhưng nghĩ đến ngày hôm qua cũng không phải là chính mình không muốn, như vậy cũng không thể phát cáu. Hắn trầm mặc như vậy mới giật mình phát giác mình là hoàn toàn trần trụi bị y từ trên cao đè xuống trên giường, vội vàng đưa tay đẩy y, nói: ”Để ta đứng lên.”

“Vậy sợ là không được.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, trái lại cánh tay gập lại, hai người lập tức lồng ngực kề sát lồng ngực, một chút khe hở cũng không có, ngậm dái tai tinh xảo của người dưới thân, ”Ngươi xem ta lại cứng rồi, làm sao bây giờ?”

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy trên đùi có thứ thẳng cứng cực nóng húc vào, vành tai ngứa ngáy một trận, khiến thân thể hắn run run, trên mặt tựa hồ có chút màu đỏ hồng. Đột nhiên lật tay một phen chế trụ mạch môn đối phương, nói: ”Đứng lên.”

Mạch môn của Lạc Thịnh Vũ bị khống chế, ngược lại một chút vẻ sợ hãi cũng không có, vừa lúc trút khí lực toàn thân đè trên người Mạnh Trúc, nói: ”Ngươi nắm mạch môn của ta, ta thế nhưng dậy không nổi.”

“Ngươi!…” Mạnh Trúc tức trợn mắt nhìn, chẳng qua là trong mắt đối phương xem ra lại không có một chút cảm giác nguy hiểm, ngược lại có loại phong tình nói không nên lời.

Mạnh Trúc lại quay đầu đi chỗ khác, hắn bị cái loại ánh mắt nóng bỏng đó của Lạc Thịnh Vũ nhìn có chút không được tự nhiên, cách nửa ngày mới cắn cắn môi, nói: ”Ngươi ngồi dậy, phía dưới của ta khó chịu, không thể lại…”

Lạc Thịnh Vũ đưa tay lưu luyến trên mông hắn, nói: ”Là ta sơ sót, nhưng trong này cũng không có thuốc.” Y dứt lời chống dậy, kéo chăn qua đây đắp lên cho hắn, lại nói: ”Ngươi ở trong này nghỉ ngơi, bằng thể lực của ngươi bây giờ vẫn là đừng xuống giường tốt hơn. Ta giúp ngươi đi ra ngoài tìm hiểu một chút tình huống bên ngoài.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, vốn không đồng ý, nhưng đối phương căn bản không cho hắn thời gian nói không, mặc quần áo liền đi ra ngoài từ cửa ngầm.

Mạnh Trúc nhìn cửa ngầm khép lại, đột nhiên trong lòng máy động, có loại ý niệm vọt vào đầu óc, nếu như Lạc Thịnh Vũ đang dối gạt hắn, cứ như vậy mà đi… Hắn nghĩ đến đây thở dài, nếu là đi, cũng là xong hết mọi chuyện, hắn cũng không cần phiền não tiếp nữa.

Thân thể Mạnh Trúc có chút không thoải mái, không biết vì sao lại nghĩ tới đủ loại lúc mất trí nhớ ngày trước, không lâu đã ngủ. Trong mộng cũng vẫn mơ thấy người kia… Hắn mơ thấy mình và Lạc Thịnh Vũ đều mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, chẳng qua là hai người lại đao kiếm hướng về phía nhau. Trong nháy mắt lại là máu tươi đầy đất, trên tay trên mặt mình cũng bắn tung tóe không ít. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ ngã trước người mình, giúp hắn cản một mũi tên, máu tươi vẫn còn nóng hầm hập…

Mạnh Trúc chảy một thân mồ hôi lạnh, thân thể chấn động liền tỉnh lại, móng tay bấu ra một dấu vết hình lưỡi liềm trong lòng bàn tay. Hắn không khỏi ngồi dậy, hô hấp còn có chút dồn dập, sững sờ nửa ngày mới phân rõ là mộng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 16”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này anh công tỏ tình nhóe <3

Đệ thập ngũ chương

“Ngươi làm sao xuống núi?!”

Mạnh Trúc lắng lại mới nghĩ đến người bên cạnh lúc này căn bản không nên xuất hiện ở đây. Trong lòng hắn khẽ động, chẳng lẽ, độc trên người Lạc Thịnh Vũ đã giải?

“Thật không ngờ cửa ngầm lại thiết lập trong phòng giam, quả nhiên rất tinh xảo, như thế người bên ngoài tuyệt đối sẽ không nghĩ đến.” Lạc Thịnh Vũ cũng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ nói vậy.

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, không nói, chỉ nhìn chằm chằm Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ cười cười, rồi mới lên tiếng: ”Ta đương nhiên là muốn gặp ngươi, cho nên mới xuống núi.”

Y nói xong đi qua đưa tay sờ sờ bàn dài, lại nói: ”Ngày ấy ngươi để thư lại rồi đi, ta đoán là biết ngươi tới Vân Thiên cốc. Sau khi ta xuống núi liền nghe thấy trên giang hồ khắp nơi đều là tin đồn, nói rằng Uông Cẩm Tùng đoạt vị trí Vân Thiên cốc chủ, nói vậy ngươi sẽ trở về báo thù, cho nên tới tìm ngươi.”

Mạnh Trúc híp híp mắt, vẫn không nói. Lạc Thịnh Vũ nói tiếp: ”Vân Thiên cốc này thật đúng là khá lớn, ta còn lượn mấy vòng, vậy mà vẫn lạc đường. Nếu không phải là nghe thấy bỗng nhiên có người hô hoán, là đã để lỡ ngươi rồi. May mà đến kịp lúc, ngươi cũng không có việc gì.”

“Ngươi cứ như vậy rời núi, không sợ độc phát mà chết sao?” Mạnh Trúc cuối cùng mở miệng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, chìa tay ra, trong lòng bàn tay có thứ gì đó giống như viên thuốc màu nâu đỏ, nói: ”Nếu như độc phát mà chết ta không phải sớm đã chết trên đường?”

Mạnh Trúc vừa nhìn, cảm thấy sáng tỏ, trong lòng bàn tay đối phương nâng chính là một viên đạn tín hiệu. Không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng không biết nghĩ như thế nào, vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa có chút ảo não, ảo não chính mình lại tính sai một bước.

Lạc Thịnh Vũ nói: ”Ta chờ nửa ngày trên núi, thì có bộ hạ tìm được, ta sai người chứa nước giếng sau nhà, mang xuống núi.” Y nói xong từ bên hông tháo xuống một túi nước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 15”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Trên Vân Thiên cốc rất yên tĩnh, Mạnh Trúc đối với đường tại Vân Thiên cốc thật sự là quen thuộc không thể quen thuộc hơn, một đường từ đường nhỏ đi lên, ngẫu nhiên gặp được vài đệ tử canh phòng, nhưng đã không phải là những người Mạnh Trúc quen thuộc.

Ba người không kinh động bất luận kẻ nào, tung mình nhảy lên vào thôn trang của Vân Thiên cốc. Mặc dù những ngày qua Vân Thiên cốc cũng là rất an bình, nhưng nơi này bây giờ lộ ra một cỗ tử khí.

“Ta đi gặp Uông Cẩm Tùng.” Mạnh Trúc nói khẽ với hai người phía sau một câu, ”Các ngươi đi phòng giam.”

“Vậy rất nguy hiểm.” Mạnh Khanh nhíu mày, mặc dù võ công Uông Cẩm Tùng chắc chắn không thể so sánh với Mạnh Trúc, nhưng người nọ tính tình xảo trá, không biết có mai phục gì không.

“Nếu có ngoài ý muốn phát tín hiệu cho ta.” Mạnh Trúc nói: ”Một mình gã không lo đối phó, các ngươi mới phải cẩn thận.”

“Chủ tử nói cũng có lí,” Mạnh Hiểu ngắt lời Mạnh Khanh lại muốn mở miệng, nói: ”Yên tâm giao cho chúng ta.”

Mạnh Trúc gật đầu một cái, xoay người phát động khinh công nhảy ra, đảo mắt đã không thấy bóng dáng.

Mạnh Trúc rõ Vân Thiên cốc như lòng bàn tay, tìm được chỗ Uông Cẩm Tùng căn bản không khó. Hắn đi sân chính, còn chưa đi vào đã mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện. Không khỏi ngưng lại, nói chuyện hẳn là nam nhân bốn năm mươi tuổi, cảm thấy có chút quen tai, nghĩ một lát mới giật mình nhớ ra, người nói chuyện ấy không phải là minh chủ võ lâm Sở Trung Kiệt còn có thể là ai?!

“Cũng đã qua nhiều ngày như vậy, Mạnh Trúc tên đầy tớ kia còn chưa có xuất hiện, có phải đã chết hay không?”

“Vậy cũng nói không biết chừng, trên giang hồ nghe đồn hắn đang bế quan.”

“Nhưng ngày đó ngươi không phải nhìn hắn và Lạc đại hiệp cùng nhau rớt xuống vách núi chứ?! Sao có thể ngã không chết? Nói không chừng chuyện bế quan chỉ là chiêu tung hòa mù của hai người Mạnh Khanh Mạnh Hiểu, căn bản không phải thật.” Uông Cẩm Tùng nói có chút kích động, thanh âm càng lúc càng lớn.

“Lo trước khỏi hoạ, luôn luôn tốt.” Sở Trung Kiệt nói: ”Ngươi đừng vội xuống tay với những người trong phòng giam, giữ lại người sống, nếu Mạnh Trúc thật sự xuất hiện, còn có thể kiềm chế hắn. Nếu một người sống cũng không có, nói không chừng sẽ chó cùng rứt giậu, con thỏ nổi nóng còn cắn người.”

Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh trong lòng mấy tiếng, hắn vạn vạn không ngờ, Uông Cẩm Tùng lại có thể âm thầm cấu kết với Sở Trung Kiệt. Trong lòng hắn tính toán, bộ hạ của mình lúc này hẳn là đều bị nhốt lại rồi, nếu như muốn cứu người, nhất định phải kiềm chế hai người này mới được.

Hắn nghĩ đến đây, đột nhiên tung mình lên, liền nghe Sở Trung Kiệt hét lớn một tiếng, ”Người nào nghe lén bên ngoài?!”

“Sở minh chủ không biết bản tọa sao?” Thanh âm Mạnh Trúc vừa tới người cũng tới theo, quần áo màu lam vụt một cái, đứng chỗ trước mặt Sở Trung Kiệt và Uông Cẩm Tùng mười bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 14”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

Mạnh Trúc mấy ngày nay chẳng khác nào bế quan, cả ngày trừ ăn cơm đi ngủ ra đều đang luyện võ. Lạc Thịnh Vũ nói câu mập mờ, chỉ nói có thể dạy hắn võ công, lại không nói rõ ràng. Mạnh Trúc là một người yêu võ, có lẽ là đã thành thói quen nhiều năm, bị y khiêu khích như thế, đâu có lý do không động lòng.

Mạnh Trúc không hỏi Lạc Thịnh Vũ cũng không nói, nhưng lúc hắn luyện võ sẽ chỉ điểm một chút, hoặc là khi chính mình luyện võ cũng không kiêng dè, như vậy cũng chẳng khác nào để Mạnh Trúc xem rõ ràng, chẳng khác gì dạy hắn võ công.

Mày dài của Mạnh Trúc cau lại, mặc dù Lạc Thịnh Vũ sau đó không có lại công khai dạy hắn võ công nữa, chỉ là như vậy vẫn cảm thấy mình nợ nhân tình y, trong lòng cảm thấy không yên.

Trong núi ngoại trừ mấy người cũng không có những người khác, có vẻ phi thường yên tĩnh. Mạnh Trúc mấy ngày nay tâm tình cực kỳ không tốt, chủ yếu bởi vì bụng dưới hắn, không biết có phải nguyên nhân trong lòng hay không, hắn luôn cảm thấy có chút nhô lên, tựa hồ là lớn hơn một chút, có áo dài che đương nhiên là nhìn không ra. Nội lực tuy rằng vận dụng cũng càng ngày càng tự nhiên, nhưng xa xa không đạt tới công lực trước đây.

“Nơi này là mộ của sư phụ ngươi?”

Mạnh Trúc nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại, ảo não tính cảnh giác của mình càng ngày càng kém, có người gần bên mà lại không phát giác. Hắn không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Lạc Thịnh Vũ đến gần hai bước, trên mộ bia không có chữ gì, bên cạnh cũng có vài toà, cũng không có gì như nhau, nói: ”Này đó đều là mộ của Vân Thiên cốc chủ?”

Mạnh Trúc xem như ngầm thừa nhận, Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Nơi này rời xa trần thế, nhưng thật ra yên lặng, nếu táng ở trong này cũng vẫn có thể xem là một nơi tốt. Nhưng mà không thích hợp với ta.”

“Vậy ngươi muốn chết như thế nào?” Mạnh Trúc tựa hồ nghe thấy chuyện cảm thấy hứng thú, nhíu mày, hỏi.

“…” Lạc Thịnh Vũ trầm ngâm một lát, giống như là rất nghiêm túc đang suy tư, nói: ”Trước năm tuổi, ta đã cho ta sẽ đói chết. Sau đó được nhận nuôi, bọn họ dạy ta bồi dưỡng ta vì nước vì dân, nam nhi tốt phải chết tại sa trường, cũng coi như chết quang vinh chết có ý nghĩa. Về sau tới Lạc gia, đạo nghĩa hiệp, có thể vì nghĩa mà chết… Ngươi nói ta sẽ muốn chết như thế nào? Vậy còn ngươi?”

Mạnh Trúc không khỏi bật cười, nói: ”Bản tọa chưa bao giờ nghĩ tới muốn chết như thế nào, ta nghĩ vĩnh viễn là làm thế nào sống sót.”

“Nói không sai,” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Nghĩ mình chết như thế nào là chuyện phiền phức, hơn nữa là một chuyện không thể biết, nhưng làm thế nào sống sót lại không giống. Chẳng qua có lúc ta mới phát hiện, cái trước dễ hơn cái sau nhiều lắm, sống còn có quá nhiều gánh nặng.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong Mạnh Trúc không có nói tiếp, một lát sau Lạc Thịnh Vũ lại nói: ”Xem ra ngươi là tính toán vây ta ở chỗ này, không biết muốn tới khi nào?”

Mạnh Trúc còn chưa mở miệng, y tiếp tục nói: ”Cho dù không có sự chia rẽ của ta, những gã anh hùng đại hiệp giả vờ nhân nghĩa kia cũng sẽ đấu một sống một chết với nhau, võ lâm vốn chính là như vậy. Mà chuyện trên chiến trường, ta không quản được.”

“Đây là Lạc đại hiệp đang tự coi nhẹ mình.” Mạnh Trúc cười nói: ”Ta cũng không tin người Liêu lại ngốc đến mức hạ một con cờ vô dụng. Cho nên, Lạc đại hiệp tốt nhất ngoan ngoãn ở đây, nếu ngươi còn muốn chạy, bản tọa nhất định giết ngươi.”

“Vậy ta nếu không bước ra một bước, ngươi sẽ không giết ta sao?” Lạc Thịnh Vũ tiếp lời, ”Ngươi lúc trước không phải nói như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu mày, xoay người lạnh lùng nhìn y, trong mắt đều là châm chọc, nói: ”Lạc đại hiệp, ngươi mấy ngày nay hao tổn tâm cơ dạy ta võ công, vì không phải là việc này sao? Ta đây nói cho ngươi, bản tọa chính là yêu võ thành si, ngươi làm rất thành công, chỉ cần ngươi không vào võ lâm, bản tọa tạm không giết ngươi.”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong tựa hồ có chút mất mát, ánh mắt hướng về phía người trước mặt, nói: ”Ngươi chưa từng nghĩ ta là thích ngươi, cho nên mới muốn dạy ngươi võ công sao?”

Mạnh Trúc không khỏi nở nụ cười, nói: ”Lạc Thịnh Vũ, chính ngươi nói ra lời như vậy cũng không cảm thấy buồn cười sao? Ngươi nói thế, cũng sẽ không biến sắc mặt sao? Ngươi người này, ngươi biết cái gì là thích ư? Ta không tin.”

“Lời như vậy hình như đã nghe được lần thứ hai rồi.” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Lần trước khi Lam Y biết ta muốn lưu ngươi bên người cũng từng nói như vậy, nói ta không thể nào thích một người.”

Mạnh Trúc nghe thấy hai chữ “Lam Y”, sắc mặt có chút động dung, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: ”Vậy nàng thật đúng là hiểu biết ngươi.” Nói xong bước lên hai bước, mới tiếp tục nói: ”Nàng nói không sai, ngươi không phải thích, ngươi muốn chỉ là khuất phục.”

Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì. Mạnh Trúc cười một trận trầm thấp trong cổ họng, rồi thôi dịch người đi qua, đi về phía đường về. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 13”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 12

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương

Mạnh Hiểu lĩnh mệnh đi ra ngoài giải quyết hết thám tử, sau khi trở về nói cho thủ hạ, bảo rằng cốc chủ cần bế quan, tả hữu sứ đi theo, bảo bọn họ chớ kinh động người ngoài.

Lúc này trong phòng chỉ có hai người Mạnh Trúc và Mạnh Khanh, Mạnh Trúc xoay người chậm rãi ngồi xuống, giơ tay lên giữ đầu nhìn Mạnh Khanh, nhưng cũng không nói lời nào. Mạnh Khanh hiện tại cả người ngã xuống đều khó chịu, tứ chi tựa như bị dỡ ra hết, hắn chờ nhận lệnh, nhưng mà chậm chạp không thấy chủ tử mở miệng.

Mạnh Trúc tựa hồ là mệt mỏi, mắt phượng nhắm lại, lại qua nửa ngày mới lên tiếng: ”Ngươi đi chuẩn bị đi, chuẩn bị xong thì đi.” Dứt lời cũng không mở mắt nhìn hắn, nghe thấy tiếng bước chân xa dần mới thở dài.

“Nghe qua đó là một nơi thần bí.”

Mạnh Trúc mở to mắt, liền nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đã gần ngay trước mắt, hắn cũng không kinh ngạc bao nhiêu. Lúc hắn tỉnh lại liền phát hiện huyệt đạo người này đã giải, mặc dù bị thương nặng, nhưng võ công y vẫn không thể khiến người ta xem nhẹ.

“Bất luận nơi nào, bây giờ không phải do ngươi, ngươi cứ đi theo là được.” Mạnh Trúc liếc mắt nhìn y rồi lại nhắm mắt.

“Nói rất đúng.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, đi qua hai bước, nâng tay nắm lấy cổ tay Mạnh Trúc, tư thế ấy giống như là ôm người vào lòng nói: ”Bất kể nơi nào, ngươi đã muốn đi, ta đương nhiên sẽ đi cùng.”

Mạnh Trúc vốn muốn đẩy y ra, nhưng chỗ cổ tay bỗng nhiên một luồng nhiệt, theo cánh tay chảy tới tứ chi trăm xương, thân thể vốn có chút lạnh đột nhiên ấm áp hơn nhiều, rất dễ chịu, không nhịn được mềm người, không có giãy giụa.

Chờ khi Mạnh Khanh thu xếp xong đồ, mọi người chuẩn bị khởi hành, sắc trời vẫn là đen kịt, xung quanh im ắng lạ thường. Bởi vì người đi không nhiều, cho nên cũng sẽ không kinh động người nào, trong thôn trang vẫn giống như thường ngày.

Lạc Thịnh Nghĩa bị người mang ra, vừa nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ đứng bên cạnh Mạnh Trúc, không khỏi sửng sốt một lát, lập tức nhíu chặt mày không nói một lời quay đầu đi chỗ khác. Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng nhìn thấy y, nhưng cũng không nói gì, ngay cả ánh mắt cũng là đảo qua, không có dừng lại khoảnh khắc nào.

Chỗ Mạnh Trúc muốn đi cách nơi này cũng không xa, hai ngày là đến. Đến lúc xế chiều ngày hôm sau, mấy người đã đến dưới chân núi. Mạnh Trúc không nói cái gì, Mạnh Hiểu liền lấy mấy miếng vải đen, che ánh mắt Lạc Thịnh Vũ và Lạc Thịnh Nghĩa lại.

Lạc Thịnh Vũ không khỏi cười cười, y lúc này không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể bị người nắm đi, người nắm y này đương nhiên là Mạnh Trúc không thể nghi ngờ. Y nắm tay Mạnh Trúc, nhẹ nhàng nhéo nhéo, nói: ”Như vậy cảm giác không tệ.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên rung tay một cái, vung y ra, cổ tay lật, để một đầu long lân thất bảo cung vào trong tay Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cầm lấy.”

Lạc Thịnh Vũ không tiếp, khóe miệng mang theo ý cười, nói: ”Coi như ta không đúng, ta không nói như vậy.” Y nói xong vươn tay ra đằng trước tìm tay Mạnh Trúc, vì mắt không nhìn thấy, sờ soạng mấy lần mới nắm trong tay, lại nói: ”Có cái gì, ta nghĩ nghĩ trong lòng là được.”

Mạnh Trúc nắm chặt nắm tay, cũng không muốn nói chuyện với y, dứt khoát đi rất nhanh, thật tâm muốn cho Lạc Thịnh Vũ bị mình dắt bị đất đá vấp. Nhớ tới ngày ấy sau khi mình thiếp đi, lúc tỉnh liền phát hiện lại là bị Lạc Thịnh Vũ giữ trong lòng, sợi tóc hai người quấn lấy nhau, hô hấp giao nhau, tựa hồ rất thân mật…

Đến khi mặt trời sắp xuống núi, cuối cùng đã tới nơi. Lạc Thịnh Vũ đưa tay cởi miếng vải đen trên mắt ra, phát hiện bọn họ đang ở trên một đỉnh núi nhỏ. Chỗ không xa hình như có một sân nhỏ, tường che làm bằng hàng rào và nhà ngói, thoạt nhìn không thể bình thường hơn.

Cảnh sắc xung quanh không hẳn tốt mấy, lại làm cho người ta có loại cảm giác thả lỏng. Mạnh Trúc nhẹ nhàng hít một hơi, nhìn nhìn bốn phía, dẫn đầu đi về phía sân nhỏ.

Cũng không phải đại viện lớn, cũng không phải thôn trang gì lớn, mấy gian nhà ngói tựa hồ chỉ là để người ta tạm thời ở, giống như liếc mắt một cái có thể xem hết. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 12”