Bàn Ti động số 38 – Chương 23

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương – Chữa đường chết làm như đường sống

Ta cấp bách xoay vòng vòng, thế nhưng một biện pháp cũng không có!

Thực sự hối hận chính mình quá ham chơi, tu vi kém lại không hiểu biết, bây giờ ngay cả một chút việc cũng không giúp được hắn!

Nếu như tiểu đạo sĩ có cái gì không hay xảy ra, vậy, vậy làm sao bây giờ?

Ta làm sao bây giờ?

Hô hấp của tiểu đạo sĩ nặng nề, nghe lên tựa như ống bễ vỡ, vù vù, vù vù, nghe lên rất dọa người.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

Ta bò đến cửa sổ trên cửa, cũng không quản mình có bại lộ thân phận hay không, xé cổ họng kêu lên: “Có ai không? Có ai hay không vậy? Người mau tới đây! Cứu mạng! Lý Kha tẩu hỏa nhập ma rồi!”

“Có người hay không? Người tới!”

“Cứu mạng! Người mau tới!”

Ta kêu đến đứt hơi khản tiếng, không biết là tiếng ta kêu quá nhỏ, hay là cũng không có người canh giữ bên ngoài, không ai tới.

Vậy nên làm cái gì bây giờ… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 23”

Bàn Ti động số 38 – Chương 22

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhị chương – Tẩu hỏa nhập ma loạn dùng thuốc

Tiểu đạo sĩ bỗng nhiên nắm bút lên, cũng viết một hàng chữ bộp bộp bộp trên tường.

Cũng như ta vừa mới viết.

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này.

Ta nhìn nhìn hắn, không lên tiếng.

Sắc trời từng chút tối dần, tiểu đạo sĩ đốt đèn lên.

Nói về ngọn đèn dầu đạo sĩ này dùng không biết bấc đèn là làm từ cái gì, dầu thắp lại là làm từ gì, không cần thay đổi bấc cũng không cần thêm dầu, đốt hoài cháy hoài, dùng mãi có mãi, thực sự là thần kỳ a thần kỳ.

Ách, trọng điểm bây giờ không phải là đèn, mà là hàng chữ tiểu đạo sĩ viết lên kia.

Hắn có lẽ là vì trong lòng vội vàng, vì thế hàng chữ này cũng không phải là chữ nhỏ nắn nắn nót nót, mà là có chút cảm giác của hành thư (1), nét mực đầm đìa, thanh tú mà tiêu dật, phiêu sái hơn so với chữ ta viết.

Thế nhưng hàng chữ trên thạch bích kia, cũng như lúc trước, dần dần mờ đi, dường như sắc mực thấm vào trong đá.

Cuối cùng, hoàn toàn biến mất không thấy nữa.

Nhưng là câu ta viết phía trên, vẫn là đàng hoàng ở tại chỗ, không có nửa điểm dấu hiệu muốn biến mất.

Lý Kha sửng sốt, ta cũng sững sờ.

Ai có thể đến nói nói đây rốt cuộc là vì sao?

Chữ ta viết có thể lưu lại, mà tiểu đạo sĩ viết liền lưu không được?

Chẳng lẽ thạch bích này thật có chức năng phân biệt công nghệ cao vân tay tròng mắt các loại, ai bị cấm bế, chữ người đấy viết không được? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 22”

Bàn Ti động số 38 – Chương 21

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhất chương – Người ngốc tất là có phúc ngốc

Xuân đi, thu đến.

Khí trời mỗi ngày một lạnh, ta cũng càng ngày càng lười động, tiểu đạo sĩ vẫn chỉ mặc đơn bào, bất quá từ vải lanh đổi thành vải bông — có lẽ ấm hơn được nửa phần. Không có biện pháp, cho dù tiểu đạo sĩ muốn mặc y phục dày, vậy cũng phải có mới mặc được chứ? Tên sư huynh thường xuyên đến đưa đồ của hắn kia không có đưa tới y phục dày, vì thế Lý Kha đương nhiên cũng là không được thay đổi.

Có buổi sáng tỉnh lại, trên nghiên mực đều kết băng. Ta giật mình, mùa đông đã đến rồi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 21”

Bàn Ti động số 38 – Chương 20

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập chương – Bận sao sách trong khổ có vui

Cuộc sống của đạo sĩ thật là bần khổ.

Cuộc sống sao kinh bị giam kín của tiểu đạo sĩ lại càng bần khổ.

Mỗi ngày đạo dương quang thứ nhất từ cửa sổ nhỏ trên cửa chiếu vào, tiểu đạo sĩ liền ngừng ngồi thiền, bắt đầu hướng thạch bích sao kinh. Nét chữ của hắn cũng rất thanh tú mà phiêu dật, nhưng là chữ mỗi ngày sao lên, đều tựa như vệt nước bị ánh mặt trời bốc hơi, chậm rãi biến nhạt đi.

Sư huynh hắn ba ngày tới đưa cơm một lần, đưa cũng không phải là cơm tẻ bánh bao các loại gì đó như ta tưởng, mà là một ít hạt của trái cây không biết là gì, còn có chính là nước trong, có lúc lại là thuốc viên.

Mấy thứ này ăn vào sao có thể no được bụng chứ? Bất quá tiểu đạo sĩ trái lại không nói cái gì, mỗi lần cũng đều sẽ phân cho ta một ít. Ta nếm thử một chút, không có mùi vị, ăn vào ta cũng không có cảm giác gì lớn. Có lẽ cái này tốt đối với người tu đạo, nhưng phương pháp tu luyện của ta rất không giống người thường, vì thế không có tác dụng gì.

Ở chỗ này ta cũng hấp thụ không được lực lôi điện…

Không xong, xem ra mấy năm này ta không có cách nào gia tăng tu vi.

Ta buồn chán cũng chỉ có thể nhìn Lý Kha sao kinh tiêu hao thời gian, hắn trái lại rất trầm đến bình tĩnh, chữ viết lên đều rút đi rất nhanh, thạch bích sạch tựa như chưa từng có bất kỳ chữ gì.

Hắn cũng không gấp, cũng không nóng, từng ngày từng ngày, chỉ là thong thả ung dung viết chữ như thế.

Bên trong sư huynh hắn còn đưa tới y phục cho hắn đổi, vào những lúc này ta liền xoay người đối tường,coi như mình không tồn tại. Tiểu đạo sĩ vẫn mặc màu lam nhạt đẹp mắt nhất, ta thích màu sắc này, lộ rõ hắn vô cùng tươi mới, làn da cũng lộ vẻ đặc biệt trắng. Lúc tiểu đạo sĩ sao kinh vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chuyên chú, a, thoạt nhìn…

Ợ, ta nghĩ cái gì!

Dừng lại dừng lại!

Hắn dễ coi hay khó coi đâu có chuyện gì liên quan tới ta chứ!

Dù cho dễ coi hắn vẫn là một đạo sĩ, ta cũng là một yêu quái.

Ôi…

Ta lúc nào cũng dễ dàng quên mất điểm này. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 20”

Bàn Ti động số 38 – Chương 19

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương – Một người một nhện cùng bị nhốt

“Sư phụ.” Lý Kha vào phòng, trước tiên chắp tay thi lễ, lại quỳ gối trên tấm đệm hương bồ dập đầu.

Trong phòng này có cỗ mùi vị dễ ngửi, ta cũng không nói được là mùi vị gì, bọn đạo sĩ cả ngày đốt hương luyện đan, phòng ở cũng thắp hương.

“Ngươi cũng thật hồ nháo. Thanh Liên sư huynh bọn họ chân trước vừa mới đi, ngươi chân sau đã không thấy bóng dáng, ta liền biết ngươi khẳng định đuổi theo rồi. Không biết trời cao đất dày!”

Thanh âm này nghe qua thuần hậu trầm ổn, tuyệt đối là một phen mỹ thanh. Nhưng là ta tò mò thì tò mò, cũng không có lá gan quan sát hắn.

“Sư phó, ta biết sai rồi.”

“Ngươi biết cái gì sai chứ… Ôi, ngươi từ trước đến nay cũng xem như hiểu chuyện, nếu là sư đệ ngươi làm chuyện loại này, ta ngược lại không sinh khí hắn, bởi vì hắn không biết đạo lý. Còn ngươi? Đạo lý gì ngươi cũng hiểu, đây là biết rõ cố phạm. Lần này ta cũng không muốn phạt ngươi thế nào. Tự ngươi đi, đến Vô Ưu các đi, sao Vô Cực kinh đầy một động, lúc nào sao đầy, lúc đó đi ra.”

Lý Kha lại dập đầu xuống: “Dạ, ta nhất định nghe lời của sư phụ, cẩn thận xét lại mình.”

“Ngươi đi đi.”

Lý Kha từ trong phòng đi ra, thở một hơi thật dài. Ta luôn luôn cảm thấy hắn là trẻ con, thế nhưng thở dài như thế a, thật đúng là có chút cảm giác ông cụ non.

Bên cạnh đi qua một tiểu đạo sĩ, thoạt nhìn bộ dáng so với hắn lớn hơn mấy tuổi, nói: “Sư đệ, ta đưa ngươi qua. Một chuyện không phiền hai chủ, lúc ngươi chịu phạt ấy à, ta còn phải đưa cơm cho ngươi đây.”

Hai tiểu đạo sĩ đi hướng phía trước, người lớn hơn một chút kia phụng phịu một hồi, nhưng vẫn là len lén hỏi: “Dưới chân núi như thế nào? Có hảo ngoạn không?”

Lý Kha lắc đầu: “Ta không để ý ngoạn.”

Người kia nói: “Không nói thì thôi.”

Đi một lúc lâu, Lý Kha vào một gian phòng, tiểu đạo sĩ kia nói: “Chốc nữa đưa quần áo thay cho ngươi.”

Lý Kha nói câu: “Cám ơn sư huynh.”

Người kia hừ một tiếng rồi đi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 19”