Bàn Ti động số 38 – Chương 28~30

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ba chương. Mỗi chương ở 1 trang ^^

Đệ nhị thập bát chương – Tiểu quỷ làm loạn là thăm dò

“Lý sư huynh, ta nghe sư phụ ta nói, ngươi tại Vô Ưu các nửa năm, lĩnh ngộ kiếm quyết tâm pháp… Thật sự là rất lợi hại a.”

Lý Kha thấp giọng nói: “Bất quá là đúng dịp, ta thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma rồi.”

“A, vậy sao? Đúng rồi, quan tại Vô Ưu các, nhất định rất khổ đi…”

Nghe bọn hắn nói như vậy, ta lại nhớ tới kiếp trước ở ký túc xá, sau khi tắt đèn các nữ sinh kể chuyện ban đêm.

Thật hoài niệm a.

Nói chuyện một hồi, họ Trịnh thấp giọng nói: “Mau ngủ đi, đừng nói chuyện nữa, ngày mai còn phải lên đường.”

Gió bên ngoài lúc lớn, lúc nhỏ, động tĩnh cũng là khác nhau. Ta cả ngày đều ở trong hà bao của tiểu đạo sĩ, ăn ngủ ngủ ăn, bây giờ lại một chút cũng không buồn ngủ. Bốn phía đen kịt, nhìn không thấy, thính giác dường như càng nhạy bén. Tiếng gió…

Qua rất lâu ta mới có chút buồn ngủ, bất quá, trong lòng vẫn là cảm thấy không thể tiêu tan.

Nơi này vì sao một con nhện, con chuột gì gì đó cũng không có chứ?

Chẳng lẽ bởi vì nơi này không có nhà ở, cho nên chúng nó dời đi rồi? Không, nói không thông…

Đột nhiên cách một khoảng cách, trong gian sương phòng bên phải kia truyền đến một tiếng thét kinh hãi!

Lý Kha và hai người khác cùng nhau nhảy lên.

“Sao lại thế này? Tôn sư huynh? Hồ sư đệ? Các ngươi làm sao vậy?”

“Mau tới! Mau!”

Tựa hồ có tiếng đánh nhau, vang lên hai tiếng bịch bịch, thực nặng nề. Lý Kha vọt lên, nắm kiếm liền xông ra ngoài.

Van ngươi! Không nên a!

Ta không muốn gặp phải loại sự kiện quỷ dị lúc nửa đêm này!

Động tác của Lý Kha hắn rất nhanh, hơn nữa đương nhiên cũng không để ý mang theo hà bao. Ta bị vứt bỏ tại chỗ một mình.

Động tác của Trịnh tiểu đạo cũng không chậm, thân hình lóe lên liền từ dưới đất nhảy lên lao ra cửa, trong phòng chỉ để lại một mình Lâm tiểu đạo kia, hắn có lẽ vẫn đang ngủ, dụi mắt không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sau một tiếng thịch vang lớn trong phòng bên kia, ta nghe được một thanh âm gọi: “Trịnh sư huynh! Đêm đen chớ truy, cẩn thận có trá!”

Ợ, quả nhiên gặp quỷ sao?

Ta không dám nghe nữa nhìn nữa, rụt vào trong hà bao run lẩy bẩy.

Không cần a… Ngàn vạn lần không cần a…

Oan có đầu nợ có chủ, lệ quỷ ác yêu đừng tới tìm ta a làm ơn! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 28~30”

Bàn Ti động số 38 – Chương 27

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập thất chương – Hạ sơn tu hành sinh gian tình

Tiểu đạo sĩ biết thổi sáo, thổi khúc gì ta không biết, rất dễ nghe. Nếu ta tổng kết mà nói, ta cảm thấy hắn thực sự là trung khí mười phần, thổi một khúc rất dài ở giữa cũng không ngừng nghỉ. Thổi xong hắn hỏi ta thế nào, ta nhìn chằm chằm hắn nửa ngày, hỏi: “Miệng ngươi không chua sao?”

Hắn lắc đầu: “Đàn gảy tai trâu.”

Ta cũng lắc đầu: “Cũng không phải, nói như thế nào ta so với trâu còn nhiều hơn bốn chân đấy.”

Hắn nói: “Ngươi nói ngươi từng đọc sách, ngươi đều đọc sách gì a?”

“Hắc, ngươi ức hiếp ta không có học vấn a. Ta đọc cho ngươi nghe thử. Vân đối vũ, tuyết đối phong, vãn chiếu đối tình không… Ừm, lưỡng ngạn gì ấy dương liễu lục, nhất viên ừm, gì đó hạnh hoa hồng… Nhất thoa yên vũ, lưỡng tấn phong sương…” (1)

Nhìn vẻ mặt của hắn cũng biết ta đọc thực sự quá thảm không nghe nổi, vì thế ta liền dừng miệng.

“Còn nữa không?”

“Vậy còn chưa đủ sao?”

Tiểu đạo sĩ nói không thông với ta, cũng không nói nữa.

Nói chuyện âm nhạc văn học với con nhện?

Tiểu đạo sĩ phần lớn đọc kinh niệm tụng, đầu ngờ nghệch.

Tựa như ta không thể đàm luận bánh bao thịt trâu bánh bao thịt heo cùng bánh bao rau với hắn, tiểu đạo sĩ đàm luận tác phẩm nghệ thuật với ta chỉ là uổng phí hơi sức. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 27”

Bàn Ti động số 38 – Chương 26

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Cuộc sống hằng ngày cũng ấm áp

Ta có chút lo lắng, là một chuyện khác.

Không biết tiểu đạo sĩ uống nhiều định thần đan như vậy có di chứng gì hay không. Đừng nhìn bây giờ khỏe khoắn, công lực còn có đột phá, người gặp người khen, thế nhưng không dám đảm bảo… bên trong không có vấn đề ẩn núp gì, tương lai một ngày kia lại phát tác, vậy cũng không tốt.

Ta vòng vo thẳng thắn với tiểu đạo sĩ sự thực ngày đó ta buổi tối ta bệnh nặng loạn tìm thầy, nhện cấp bách loạn dùng thuốc, tiểu đạo sĩ lại bảo ta yên tâm, nói hiệu lực của thuốc kia đối với hắn đích xác giúp đỡ rất nhiều, dược hiệu đều đã được hắn tiêu hóa hấp thu.

Vậy thì tốt.

Tiểu đạo sĩ không trách ta cho hắn uống loạn thuốc, đương nhiên, cũng không cám ơn ta cho hắn uống loạn thuốc. Ta chỉ cần hắn không trách ta là được, cũng không cầu hắn cám ơn.

Cuộc sống ở Thục sơn thực sự chán chường, ta mỗi ngày phải trốn ở trong hà bao tránh tai mắt của người khác, so với thời gian giam kín với tiểu đạo sĩ còn buồn hơn. Ta còn nói với hắn: “Cấm bế quan của ngươi xong rồi, bây giờ đến phiên ta quan cấm bế.”

Hắn cười hì một tiếng, nói “Ngươi nếu không sợ bị người nhìn thấy đến bắt ngươi, ngươi thích dạo thế nào thì dạo thế đấy đi.”

Hở, một nhền nhện tinh nghênh ngang tản bộ trong hang ổ đạo sĩ?

Ta cũng không ngại mệnh quá dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 26”

Bàn Ti động số 38 – Chương 25

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Nghĩ ngợi lung tung dài tơ tình

Rõ ràng rất nhanh là có thể trở về, thế nhưng ta… lại không cao hứng.

Có chút luyến tiếc tiểu đạo sĩ.

Lại nói ta khi đầu thai thành con nhện, thời gian ở chung dài nhất, không phải đám đồng môn kia, mà là tiểu đạo sĩ.

Bị nhốt lại lâu như vậy, chúng ta sớm chiều ở chung trong gian phòng đá nhỏ phong bế ấy, nếu nói còn nhiều hơn so với ta và với bất kỳ một đồng môn hay người quen nào… Ợ, phần lớn thời gian đều là ta nói một mình, hắn nghe.

“Đây là phòng của ngươi à?”

“Đúng vậy.”

Phòng không lớn, chỉ là một gian phòng bình thường, trên giá sách bày sách, trên tường treo kiếm, còn có một cây sáo. Bên kia quầy có một số bình nhỏ lọ nhỏ. Còn có một cái bàn, một cái ghế, còn có giường.

Bình thường, hơn nữa cũng nhìn không ra cá tính của chủ nhân căn phòng.

Ta nhớ trong Đào Hoa quan chúng ta phòng ở của mọi người đều phi thường có cá tính của mình. Tỷ như Mẫu Đơn sư tỷ, lúc nàng chưa đi, trong gian phòng kia mùi thơm đặc biệt xông vào mũi, giường là dùng cành hoa cùng lá hoa bện thành, phía trên trải cánh hoa mềm mại tươi đẹp, gối đầu là dùng nhụy hoa nhồi, song sa là lấy sợi tơ của một con tằm yêu trăm năm nhả ra dệt thành, phía trên cũng dùng nhựa hoa nhuộm qua, từ xa nhìn lại song sa rộng kia tựa như khói ráng, hơn nữa gió sẽ thổi hương hoa qua, lúc có lúc không, hương diễm nói không nên lời.

Trong phòng Tam Lục tất cả đều là bình bình cốc cốc, bên trong mật hoa phấn hoa khác nhau… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 25”

Bàn Ti động số 38 – Chương 24

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương – Đậu khô ngũ vị hương đút cho con nhện

Tiểu đạo sĩ một lần nữa giấu ta trong hà bao đi ra, cảm giác lại nhìn thấy sắc trời thực sự là…

Khó có thể hình dung.

“Này Lý Kha, ta có chuyện này không rõ. Các sư thúc sư bá chữ lót là Thanh của ngươi, chẳng lẽ không phát hiện ra yêu khí trên người ta sao? Chúng ta cứ đi như vậy có được hay không a?”

“Ngươi đừng sợ, mặt trên hà bao này thêu vào bùa chú, đan dược này bạc hà này thoại mai (1)này cất vào đều không lộ ra ngoài một chút mùi nào, cho nên ngươi đương nhiên cũng sẽ không bại lộ.”

“Ồ.. Thì ra đây là túi đồ ăn vặt của ngươi à?”

“Ừ, đây là Thanh Vân sư thúc tặng cho ta,” Lý Kha hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt: “Ta cũng chưa dùng được mấy lần, không có gì để cất vào cả.”

“Đúng rồi, trên Thục sơn cũng không có siêu thị, mua không được đồ ăn vặt gì…”

“Siêu thị?”

“Ừm, tiệm tạp hóa.” Nhập gia tùy tục đổi sang cách nói của nơi này.

“Thanh Vân sư thúc biết chế mứt kẹo, trên Thục sơn cũng có cây ăn quả, Thanh Vân sư thúc ướp mứt hạnh, mứt táo, quả dại khô, hương vị đều phi thường ngon.”

“Thật không? Ta cũng có một đồng môn, kêu Tam Lục, mật nàng cất đặc biệt ngon, bất quá ta chưa từng thấy nàng làm mứt kẹo mứt hoa quả, lần sau bảo nàng làm chút, hì hì… Tam Thất hẳn là sẽ hái cánh hoa cùng với trái cây, chờ sau này ta trở lại liền có lộc ăn.”

“Tam Lục Tam Thất?” Lý Kha hỏi? “Là gọi theo hàng thứ sao? Vậy ngươi thứ mấy?”

Ta nhất thời không kịp kìm lại, buột miệng nói: “Tam Bát.”

“Tam Bát? Tam Bát thật ra rất thuận, không dễ quên.”

“Ợ…”

Ta cơ hồ muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình!

Làm sao vẫn là nói lỡ miệng!

Tam Bát Tam Bát, thực sự là… thực sự là! Ô, vốn đã có rất nhiều người gọi như vậy rồi, đồng môn, còn có Ngao Tử Hằng, còn có phượng hoàng, bây giờ ngay cả tiểu đạo sĩ cũng gọi như vậy!

Ta không cần a!

“Ngươi vẫn là gọi ta… Đào Hoa đi, hoặc là gọi thẳng ta con nhện là được rồi, ta không ngại…” Biểu tình của ta nhất định dị thường nhăn nhó, thanh âm cứng ngắc. Tiểu đạo sĩ không biết là thực sự không hiểu hay là giả bộ không hiểu, cười cười nói: “Tam Bát dễ gọi, còn thân thiết, sau này ta vẫn gọi ngươi Tam Bát.”

Ta thật sự… rất muốn, rất muốn giết người! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 24”