Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 8

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Lúc này, nhân vật chính khiến cho Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm vô cùng phiền não, Thượng Quan Thập đang nằm trên giường vạch kế hoạch cho tương lai.

Rời khỏi thành phố A, đã hơn 1 tháng. Nhớ tới chuyện đã xảy ra sáng sớm hôm đó, Thượng Quan Thập vẫn không khỏi tim đập dồn dập, mặt đỏ tới tận mang tai. Bạn thử nghĩ mà xem, nếu sáng sớm bạn tỉnh lại, phát hiện hai chàng trai siêu dễ nhìn nằm hai bên bạn, mà lại còn không một mảnh vải che thân, bạn có thể giữ được tỉnh táo không? May mắn cậu rời đi trước, nếu không cậu phải làm sao đối mặt hai người kia chứ! Ngộ nhỡ bọn họ muốn cậu có trách nhiệm với bọn họ, cậu nên làm cái gì bây giờ? Cậu lại không quen bọn họ, hơn nữa bọn họ lại là nam sinh, làm sao lại phát sinh chuyện tình kỳ quái như thế chứ? Có điều là nhắc lại chuyện đó, cậu thực sự cái gì cũng không nhớ rõ? Ai! Buổi tối trước ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra cái gì chứ? Hừ! Quên đi! Không nghĩ nữa. Nói thế nào đi nữa, dù sao cậu cũng không thể lấy vợ, coi như là một đêm phóng túng hoang đường đi! Hơn nữa, ngày hôm qua lúc cậu gọi điện thoại báo bình yên cho giáo sư Lương, ông không phải đã nói bọn họ hôm nay xuất ngoại sao? Thật tốt quá! Không thấy mặt, qua một thời gian. Cậu sớm hay muộn cũng sẽ quên.

Thực ra hiện giờ cũng không sao mà! Thu nhập ổn định, bà khỏe mạnh, tuy rằng không có khả năng có đứa con của chính mình, nhưng làm bác sĩ nhi khoa, cậu mỗi ngày đều có thể nhìn đến những đứa nhóc đáng yêu, cũng có thể coi như một loại đền bù đi! Dù rằng thành phố S là một thành phố nhỏ, cậu cùng bà vẫn là thích sự yên tĩnh, hài hòa của nó. Cậu tin tưởng, qua vài năm, cậu nhất định có thể vì bà mua một ngôi nhà cho riêng mình. Ừ! Thượng Quan Thập, nỗ lực thật tốt nào! Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 8”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 7

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Gió mát sáng sớm chầm chậm thổi, xuyên qua song cửa sổ, thổi bay tấm rèm cửa, nhưng cũng không thổi tan được hết bầu không khí phóng túng còn sót lại.

Trên giường lớn trong phòng, khăn trải giường hỗn độn, ba người đang say ngủ. Người ở giữa đầy vệt xanh xanh tím tím trên người, không khỏi chứng tỏ kích tình đêm hôm qua.

“Ưm…” Thượng Quan Thập chậm rãi tỉnh lại. Cậu khó chịu giật giật, đột nhiên, dường như cậu cảm giác được có cái gì không đúng, vội ngồi dậy, kinh ngạc phát hiện chính mình trần như nhộng, toàn thân từ trên xuống dưới xanh xanh tím tím, cả người đau nhức, nhất là cái nơi khó nói kia… Cậu dè dặt nhìn về phía hai bên giường, trời ạ! Là Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm, cậu tối hôm qua rốt cuộc làm cái gì vậy! Nghĩ, nghĩ, cậu lập tức lựa chọn chạy trốn. Cậu cẩn thận đứng dậy, a! Có cái gì đó chảy xuống, sờ đùi, cậu lập tức phủ đầy sọc đen (1). Sau đó, cậu tức giận mặc quần áo, phi như bay thoát khỏi hiện trường. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 7”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 6

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương

“Phựt-“, Dây lý trí bị đứt. Rốt cuộc, tình dục chiến thắng lý trí. Nam Cung Diễm dùng sức ôm lấy người trong lòng, điên cuồng mà nhấm nháp đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, ngọt ngào mê người giống như trong tưởng tượng kia… Giờ khắc này, máu toàn thân hắn sôi sùng sục, từng tế bào kêu gào! Hắn bắt đầu thấy vậy vẫn chưa đủ, chậm rãi chuyển sang vị trí khác. Dục vọng mãnh liệt nói cho hắn biết mình muốn nhiều hơn! Nhiều hơn! Đây là lãnh địa của mình, mình phải khắc vào đầy ký hiệu thuộc về chính mình, cổ thiên nga, xương quai xanh tinh tế, thù du đỏ tươi mê người trước ngực, tất cả mọi thứ… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 6”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 5

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương

“…” Hiên Viên Diệu không nói gì, lửa giận trong lòng bốc lên. Dựa theo lời nói của Thượng Quan Thập, nếu lúc ấy là người khác ở cạnh cậu ta, cậu cũng sẽ hôn lên đi. Shit! Tức chết đi được! Ô tô đột nhiên phanh gấp một cái.

“Này! Anh lái xe cẩn thận một chút! Chúng ta chính là ba mạng người!” Nam Cung Diễm tái nhợt nghiêm mặt trách móc, quyết định không kích động Hiên Viên Diệu nữa.

“Tới rồi sao… Bà còn đang chờ tôi…” Thượng Quan Thập khe khẽ nói.

“Nhà của cậu ở chỗ nào?” Hiên Viên Diệu lạnh lùng hỏi.

“Nhà ư! Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi a! Là bà nhặt được! Nơi đó là thuê… không xem như là nhà… Nói cho các anh… Tôi sau này nhé…muốn làm một bác sĩ nhi khoa, chuyên xem bệnh cho trẻ em… kiếm tiền… mua cho bà một căn nhà…” Thượng Quan Thập trả lời ông nói gà bà nói vịt.

Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm cùng lúc lâm vào trầm tư. Thì ra là như vậy! Chẳng trách cậu ta rất ít khi đến trường, giáo sư Lương cũng đặc biệt để ý cậu ấy.

“Này! Các anh biết không? Tôi chưa bao giờ tự ti nhé!… Bởi vì bà là người tốt nhất thế giới… là mặt trời của tôi a… Giáo sư Lương… Ông cũng giống ba… Đúng, giống ba…” Thượng Quan Thập tiếp tục nói, cắt ngang trầm tư của hai người. Nói nói xong, cậu ngủ. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 5”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 4

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương

Thượng Quan Thập đau lòng nhìn cô khiếp sợ lui về phía sau, lời nói đứt quãng không ngừng truyền đến: “Làm sao… Làm sao có thể? Em không tin! Không tin!”

“Vậy ư?” Thượng Quan Thập nở một nụ cười kỳ lạ, quyết định tăng thêm một liều thuốc. Cậu một tay kéo nam sinh bên cạnh qua, kiễng mũi chân, rất nhanh hôn lên, tiếng hút không khi xung quanh không ngừng. Sau đó, cậu rất nhanh buông nam sinh trước mặt ra, nhìn chăm chú, xong rồi! Là Hiên Viên Diệu. Thượng Quan Thập dè dặt nhìn biểu tình hắn vẫn thản nhiên như trước. Phù! Thở dài một hơi. Sau đó, cậu quay đầu, mỉm cười nhìn Ngụy Tâm Lan đang ngây ra, nói như không có gì: “Hiểu chưa? Tôi sở dĩ không đụng vào em, cũng là bởi vì tôi chỉ thích đàn ông-“

“Bốp-” một tiếng, cô tát một cái thật mạnh vào mặt Thượng Quan Thập, cũng cắt ngang lời nói của cậu. Sau đó Thượng Quan Thập liền thấy cô khóc chạy ra đại sảnh… Nước mắt rơi xuống làm chính hai mắt cậu cũng nhìn không rõ.

“Đứa ngốc…” Phía sau một đôi tay già nua che hai mắt Thượng Quan Thập, thay cậu ngăn trở hình bóng đang rời đi.

“Có cái gì hay để xem đâu! Mọi người tiếp tục nào!” Giọng uy nghiêm của giáo sư Lương vang lên ở đại sảnh yên tĩnh, đại sảnh trong nháy mắt lại tiếp tục náo nhiệt. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 4”