Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Từ chỗ Minh vương Hà Hoan đi ra, Khổng Tắc Huy rất hài lòng Diêm Hoán không nói hai lời đã đồng ý đề nghị của y tâm tình vô cùng tốt trở về. Mới vừa đi chưa được mấy bước, có người tiến lên bẩm báo:

“Khổng thống lĩnh, Lý phó thống lĩnh cầu kiến nhiếp chính vương bệ hạ.”

Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy đâu. Lý phó thống lĩnh ở đâu?”

“Ở ngoài Nhân Tâm đường.”

Ngoài Nhân Tâm đường chỉ trên thực tế là ngoài “cung” Nhân Tâm đường. Khổng Tắc Huy theo người bẩm báo đi ra ngoài cung, liền nhìn thấy Lý Thao đứng đó. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy, Lý Thao chắp tay hành lễ: “Khổng thống lĩnh.”

Khổng Tắc Huy nói thẳng: “Nhiếp chính vương bệ hạ còn chưa có dậy, chuyện gì?”

Lý Thao nhìn nhìn hai bên, thị vệ hai bên lập tức đứng ra thật xa, sau đó hắn tiến lên thấp giọng nói mấy câu bên tai Khổng Tắc Huy. Ấn đường Khổng Tắc Huy nhíu thật chặt, nhỏ giọng nói: “Ngươi đi Thái Y viện tìm Dung thái y, bảo hắn trước tiên qua xem thử, đợi nhiếp chính vương bệ hạ dậy ta lập tức nói cho người biết.”

“Được. Ta chính là không biết chuyện này có nên bẩm báo nhiếp chính vương bệ hạ hay không.”

Khổng Tắc Huy nói: “Chuyện này đừng truyền đến chỗ Minh vương, ngươi cẩn thận hành sự.”

“Đã hiểu.”

Nhận được chủ ý của Khổng Tắc Huy, Lý Thao uống được viên an thần, lập tức liền đi. Nhìn Lý Thao đi xa, Khổng Tắc Huy sờ sờ cằm. Suy nghĩ hồi lâu, y xoay người rời đi.

Diêm Hoán rất sảng khoái đồng ý yêu cầu của Khổng Tắc Huy, Hà Hoan sau khi biết cũng không có gì bất mãn, dù sao hắn cũng không xuất cung. Hà Hoan rời giường ăn đồ ăn sáng liền đi thỉnh an hoàng đế ca ca, vừa nghe hoàng đế ca ca còn chưa dậy, hắn đã hiểu việc đời cũng biết hoàng đế ca ca vì sao còn chưa có dậy. Vừa lúc, hắn đi chơi cùng cháu trai nhỏ.

Hà Hoan tới, Diêm Nhật có thời gian ăn cơm. Hà Hoan vừa nhìn thấy Diêm Nhật cũng rất hiểu rõ nói: “Diêm Nhật, ngươi ăn cơm đi, ta trông Hựu Hựu.”

Tiểu hoàng đế ngồi chơi dưới đất ngửa đầu nhìn về phía Diêm Nhật.

Diêm Nhật hành lễ với Hà Hoan, cảm kích nói: “Nô tài lập tức sẽ quay lại, bệ hạ liền giao cho vương gia.”

“Không sao không sao, ngươi mau đi đi.”

Ôm lấy cháu trai, Hà Hoan ngồi xuống, cầm lên một cái trống bỏi đùa cháu trai. Nhưng mà tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu tựa hồ không có hứng thú đối với trống bỏi, bé nhìn Diêm Nhật rời đi, kéo kéo tay áo hoàng thúc.

“Nhật Nhật ăn, con cho Nhật Nhật ăn.” Nói xong, bé dẩu môi lên, Nhật Nhật rõ ràng đã ăn cơm cơm xong rồi, sao vẫn còn muốn ăn cơm cơm?

Hà Hoan không rõ, thấy cháu trai mất hứng, hắn buông trống bỏi, hỏi: “Làm sao vậy, Hựu Hựu?”

“Nhật Nhật ăn rồi.” Tần Gia Hựu vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, “Nhật Nhật ăn rồi, ăn cơm cơm của Hựu Hựu.”

Hà Hoan vẫn không rõ, một vị ma ma nhịn không được xen mồm: “Bệ hạ nói là Diêm thống lĩnh đã ăn cơm bệ hạ thưởng cho rồi.”

“À.” Hà Hoan hiểu. Mấy người bọn họ đều biết cháu trai mỗi ngày cơm nước còn dư lại đều “phạt” Diêm Nhật ăn. Hắn cười sờ sờ khuôn mặt cháu trai, nói: “Cơm của Hựu Hựu quá ít, không đủ để Diêm Nhật ăn.” Nói xong, hắn khoa tay múa chân một chút, “Diêm Nhật phải ăn nhiều như vậy mới có thể ăn no.”

“Ưm…” Tiểu hoàng đế không rõ.

Hà Hoan sai ma ma và thị nữ trong phòng lui ra, nhân cơ hội dạy dỗ cháu trai.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật mỗi ngày chăm sóc con rất vất vả nha. Con xem, gã mỗi đêm đều ngủ trên cái giường đó, áo quần cũng không cởi được. Mỗi ngày còn phải chờ con ngủ hoặc là chơi đùa mệt mỏi mới có thời gian rảnh ăn cơm. Hựu Hựu, Diêm Nhật trung thành với con như thế, con có phải cũng không nên luôn làm khó gã hay không? Ngoan ngoãn ăn cơm?” Ai cũng biết tiểu hoàng đế đặc biệt kén ăn, ai cũng biết Diêm Nhật chăm sóc tiểu hoàng đế có bao nhiêu vất vả.

“Ưm…” Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không hé răng, miệng dẩu lên dẩu lên.

Hà Hoan hôn hôn mặt cháu trai, vỗ vỗ bé: “Hựu Hựu không kén ăn, ngoan ngoãn ăn cơm, như vậy Hựu Hựu sẽ khoẻ mạnh. Hựu Hựu khoẻ mạnh, Diêm Nhật sẽ yên tâm, Diêm Nhật yên tâm, gã sẽ không mệt mỏi như vậy nữa.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 5”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 4

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tứ chương

Yên tâm giao nhi tử cho Diêm Nhật, Tần Ca và Ngũ Tử Ngang ở trong phòng hưởng thụ bữa tối hai người ngọt ngào. Ngũ Tử Ngang rót đầy rượu cho Tần Ca, sau đó y buông bầu rượu giơ chén rượu của mình lên, Tần Ca cũng giơ lên. Nhẹ nhàng chạm vào chén của Ngũ Tử Ngang, Tần Ca muốn uống, lại bị người cản lại.

“Hôm nay rượu này không thể uống như vậy.” Ngũ Tử Ngang cười nói, trong mắt là một tia chờ mong.

Tần Ca nhếch khóe môi, mặt mày ẩn tình: “Vậy phải uống như thế nào?” Cũng có chờ mong nào đó.

“Phải uống như vậy.” Ngũ Tử Ngang cong cánh tay, nụ cười trên mặt Tần Ca ngưng trệ, sau đó sâu thêm. Tay nâng chén vòng qua cánh tay Ngũ Tử Ngang, thanh âm Tần Ca khàn khàn: “Phải uống như vậy?”

“Đúng vậy.” Thanh âm Ngũ Tử Ngang cũng khàn, “Mỗi lần nghĩ đến nhi tử của chúng ta cũng đã ba tuổi, ngươi ta lại còn chưa có uống rượu giao bôi, ta lại tiếc nuối không ngớt.” Nói đến đây, vành mắt Ngũ Tử Ngang bỗng đỏ lên.

“Đêm nay uống cũng không trễ.” Còn chưa có uống rượu, Tần Ca cũng đã say.

Nụ cười say của Tần Ca lây sang Ngũ Tử Ngang, y sáp qua, môi cách môi Tần Ca chưa đến một ngón tay.

“Quả thực, đêm nay uống cũng không trễ.” Khi nói chuyện, hơi thở Ngũ Tử Ngang và hơi thở Tần Ca hòa vào nhau.

Rượu không say người người tự say, Tần Ca một tay đẩy Ngũ Tử Ngang ra, mặt chứa xuân uống rượu trong chén mình trước. Trong cổ họng Ngũ Tử Ngang phát ra tiếng cười nhẹ, cũng uống chén rượu của mình.

Vòng cánh tay, Tần Ca rót đầy cho mình và Ngũ Tử Ngang, cười nhìn đối phương: “Thật ra rượu này, còn có một cách uống.”

“Còn xin hoàng thượng chỉ giáo.” Ngũ Tử Ngang một phen ôm eo Tần Ca, cười mê. Người nọ là “hoàng thượng” vĩnh viễn của y.

Tần Ca ngửa đầu uống hết rượu, nâng chén rượu đặt lên bàn, giữ gáy Ngũ Tử Ngang đưa lên môi mình. Trong nháy mắt răng môi dán lấy nhau, hương rượu len vào, Ngũ Tử Ngang hóa bị động làm chủ động, tham lam hấp thu hương rượu trong miệng Tần Ca, ngón tay thành thạo cởi móc vạt áo của Tần Ca ra. Ngọn lửa vốn cũng rất rừng rực trong cơ thể bị xúc tác.

Đè tay Ngũ Tử Ngang lại, Tần Ca khó khăn thối lui, hơi thở không yên.

“Đây mới uống chẳng qua hai chén rượu.” Ý là đừng vội vã như thế.

Ngũ Tử Ngang lại cười khẽ, nhẹ nhàng chạm môi Tần Ca, buông hắn ra: “Hoàng thượng muốn uống, thần há có thể không phụng bồi?” Nói xong, y cầm lấy bầu rượu, trực tiếp rót một ít vào miệng, sau đó đặt bầu rượu xuống, đè miệng Tần Ca liền hôn lên.

“Ưm…” Hai tay ôm đầu Ngũ Tử Ngang, Tần Ca mặc đối phương chuyển vị cay vào trong miệng mình. Mà hắn vừa rồi còn bảo Ngũ Tử Ngang đừng vội vã như thế, lại vươn tay vào trong vạt áo Ngũ Tử Ngang, khiêu khích sờ lên lồng ngực y.

“Hoàng thượng…” Tiếng nói Ngũ Tử Ngang nghe mà trong lòng Tần Ca run rẩy.

“Trẫm, còn chưa, ăn no…” Ngước cổ lên, để đối phương lưu lại dấu vết chỉ thuộc về người nọ trên cổ mình.

“Thần, cho hoàng thượng ăn.” Môi Ngũ Tử Ngang không rời Tần Ca, một tay lại cầm đũa lên gắp một miếng thịt, đưa đũa về, cũng không phải đút tới bên miệng Tần Ca, mà là mình tự ngậm vào.

“Lưu manh.” Há mồm, cắn miếng thịt kia, Tần Ca kéo vạt áo Ngũ Tử Ngang ra. Ngũ Tử Ngang đã đánh rơi đũa, trực tiếp dùng tay cầm lên một viên thịt chua ngọt đút cho Tần Ca. Tần Ca từ từ ăn, đầu lưỡi thỉnh thoảng liếm ngón tay Ngũ Tử Ngang, đợi sau khi Tần Ca nuốt thịt viên xuống, Ngũ Tử Ngang vẫn không có rút ngón tay ra. Liếm hết nước sốt trên ngón tay Ngũ Tử Ngang, Tần Ca đưa tay tới giữa háng Ngũ Tử Ngang. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 4”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

So sánh với vui mừng tại Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang thì bận rộn hơn. Sáng sớm thương nghị quốc sự với các đại thần, Ngũ Tử Ngang một mình tiếp kiến vài đại thần. Ngũ Tử Ngang đã nghiễm nhiên là người nắm quyền thực tế đại Đông mặc dù bị người ta âm thầm thóa mạ, nhưng bọn hắn lại không thể không khâm phục khả năng trị quốc của y, ít nhất một năm nay đại Đông là càng lúc càng phồn thịnh, Ngũ Tử Ngang không có làm càn tại việc trị quốc.

Thật vất vả có thể thở một hơi, Ngũ Tử Ngang tự mình về Nhân Tâm đường ôm ôm nhi tử, sau đó nói với Tần Ca một tiếng, y buổi trưa muốn về nhiếp chính vương phủ một chuyến, đi thăm bà cô. Tần Ca cũng không buồn, còn bảo y mang theo cả nhi tử qua. Ra khỏi Nhân Tâm đường, trong lòng Ngũ Tử Ngang thêm một tiểu gia hỏa, Ôn Quế với Diêm Nhật đi theo phía sau.

Xuất cung, mang theo một đại đội nhân mã, Ngũ Tử Ngang oai nghiêm đi về phía nhiếp chính vương phủ. Trong nhiếp chính vương phủ đã sớm nhận được tin trải thảm đỏ, mọi người của vương phủ chờ tiếp giá trong phủ. Khi người hầu chờ bên ngoài chạy vào hô to “Nhiếp chính vương bệ hạ tới! Nhiếp chính vương bệ hạ tới!”, mọi người của vương phủ lấy lão thái thái Phạm Ngũ thị dẫn đầu, cung kính chờ đợi trước đại môn.

Vương liễn dành riêng cho nhiếp chính vương dừng ở cửa vương phủ, cả đám người lập tức hô to cung nghênh vương gia, vương gia thiên tuế. Khi Ngũ Tử Ngang ôm nhi tử từ trên vương liễn xuống, Phạm Ngũ thị lập tức cười tươi.

“Nô tài cung nghênh hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Vừa nhìn tiểu hoàng đế cũng tới, mọi người lại cùng hô to.

Ngũ Tử Ngang thản nhiên ôm nhi tử lên bậc thềm, lúc này mới nhàn nhạt mở miệng: “Đứng lên đi.”

Mọi người của vương phủ đứng lên, lời nhiếp chính vương bệ hạ chính là thánh chỉ, cho nên không cần hoàng đế mở miệng. Huống chi hoàng đế bệ hạ có lẽ còn không biết bọn họ đang làm gì đâu.

“Cụ cô.” Tiểu hoàng đế gọi sữa một tiếng, bé bị quấn rất kín chỉ lộ ra hai con mắt đội một cái mũ hổ đáng yêu tột cùng, tâm can Phạm Ngũ thị trong nháy mắt hòa tan.

“Hoàng thượng.” Phạm Ngũ thị đi lên phía trước, giao gậy đầu rồng cho thị nữ, ôm tiểu hoàng đế, sau đó nói với Ngũ Tử Ngang: “Hoàng thượng bệnh vừa khỏi, mau nhanh vào phòng.”

Ngũ Tử Ngang đỡ lấy bà cô, trên mặt lúc này mới lộ ra tươi cười: “Bà cô, Tử Quân nặng, con ôm đi.”

“Không nặng không nặng, ta ôm.” Phạm Ngũ thị ôm chặt tiểu hoàng đế, cười toe toét, trong lòng lại nảy lên tiếc nuối nào đó.

Đỡ bà cô vào phòng, Ngũ Tử Ngang lấy mũ, khăn quàng cổ và áo bông dày của nhi tử xuống. Tiểu hoàng đế thoát một thân trói buộc lập tức nhìn về phía bàn tròn bày thật nhiều điểm tâm, hoa quả và đồ ăn ngon. Không cần tiểu hoàng đế mở miệng, lập tức có người nâng vài thứ kia qua cho tiểu hoàng đế tự mình chọn. Tiểu hoàng đế cầm lên một miếng điểm tâm, há mồm liền cắn.

“Biết hoàng thượng muốn tới, ta vội vàng sai bọn họ chuẩn bị.” Phạm Ngũ thị từ trên tay thị nữ nhận lấy một chén nước, cho tiểu hoàng đế uống một ngụm.

Tiểu hoàng đế không sợ lạ chút nào ăn hai cái điểm tâm, liền duỗi tay ra với người nào đó: “Nhật Nhật.”

Diêm Nhật cúi đầu, khom người đi lên phía trước, giơ hai tay lên. Ngón tay tiểu hoàng đế buông lỏng, điểm tâm ăn phân nửa liền rơi vào trong tay Diêm Nhật.

Ngũ Tử Ngang liếc nhìn Diêm Nhật, lau miệng cho nhi tử: “Hoàng thượng thưởng ngươi, ngươi ăn đi.”

“Tạ ơn hoàng thượng, tạ ơn nhiếp chính vương bệ hạ.” Diêm Nhật ăn một miếng.

Bên này, tiểu hoàng đế đã lại nắm lên một miếng điểm tâm khác. Cũng như thế, ăn hai miếng, bé lại hô tiếng: “Nhật Nhật.”

Ngũ Tử Ngang mặc nhi tử mỗi loại điểm tâm đều nếm một lần, Diêm Nhật cũng đều ăn mỗi loại điểm tâm hoàng đế bệ hạ để lại. Đợi tiểu hoàng đế ăn đủ rồi, bé uống nước cụ cô đút cho bé, ợ no nê, ăn no. Diêm Nhật thấy vậy, cúi đầu lại lui về chỗ cũ.

Rửa tay, súc miệng cho nhi tử, Ngũ Tử Ngang chỉ để lại Ôn Quế và Diêm Nhật hầu hạ, cho lui những người khác, nói chuyện phiếm với bà cô. Ngũ Tử Ngang ở trong cung, Ngũ Tử Anh mang theo vợ con đi biên quan, Ngũ Tử Hoa đi Nữ Trinh. Sợ bà cô tịch mịch, cũng sợ bà cô có chuyện gì trong nhà không ai có thể làm chủ, Ngũ Tử Ngang sai mấy vị môn sinh của mình đều ở trong vương phủ. Đồng thời, Khoa Thấm Khả Thập do Phùng Duy Châu mang về cùng với Việt Lặc Cống con mồ côi của Việt Lặc Da do Ngũ Tử Ngang mang về cũng đều ở trong vương phủ. Có nhiều người như vậy ở cùng, cũng tiêu đi một phần tịch mịch Phạm Ngũ thị không thể ở chung với người thân.

Ngũ Tử Ngang thường xuyên sẽ mang theo nhi tử trở về ăn bữa cơm cùng bà cô. Phạm Ngũ thị rất vui mừng với chuyện này, nhưng bà vẫn rất muốn biết Ngũ Tử Ngang vì sao phải làm loại chuyện đại nghịch bất đạo đó. Nhưng nhìn sự thân thiết của tiểu hoàng đế đối với Ngũ Tử Ngang, nhìn sự kính trọng của người bên cạnh thái thượng hoàng đối với Ngũ Tử Ngang, Phạm Ngũ thị đè tất cả nghi vấn trong lòng. Bởi vì bà cũng rất nghi hoặc, vì sao thái hoàng không có phản kích? Một người thủ đoạn sắc bén như thế sao có thể để Ngũ Tử Ngang đơn giản bức vua thoái vị, còn cho phép Ngũ Tử Ngang mang theo nhi tử của mình ra vào nhiếp chính vương phủ? Phạm lão thái thái sống lâu, đã sắp xuống mồ, bà nghĩ đến ngày nào đó bà xuống mồ, Ngũ Tử Ngang có lẽ sẽ nói cho bà nguyên nhân, cho nên bà bây giờ không hỏi cái gì. Ngay cả chuyện của Ngũ Tử Ngang với Liễu Song bà cũng chưa từng hỏi qua.

Bị cụ cô đùa một lát, tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu ngồi không yên. Từ trên chân cha đi xuống, bé chạy tới chạy lui tự mình chơi trong phòng. Diêm Nhật căng thẳng theo phía sau bé, chỉ sợ bé té. Yên tâm giao nhi tử cho Diêm Nhật coi chừng, Ngũ Tử Ngang hỏi: “Bà cô, Khoa Thấm và Việt Lặc Cống ở đây có tốt không?”

Phạm Ngũ thị cười nói: “Rất tốt. Khoa Thấm đứa nhỏ kia tuy rằng tính tình hơi rầu rĩ, nhưng còn rất chăm sóc Việc Lặc. Việt Lặc đứa nhỏ này lúc nào cũng nhớ cha mẹ nó, thường thường khóc một mình. Ta vốn định để Khoa Thấm ở cùng nó, nhưng nói mấy lần đứa nhỏ kia cũng không chịu, ta cũng không tiện nhắc lại. Khoa Thấm là Duy Châu đưa về, có lẽ vẫn là muốn ở cùng với Duy Châu. Tử Ngang à, con xem có cần tìm một đứa bạn cho Việt Lặc hay không? Nó không có cha mẹ, ta tuổi tác lại lớn, một người ở đất khách quê người, nó khó tránh khỏi sẽ đau lòng. Tìm một bạn chơi tuổi tương đương nó cùng nó đi học, cùng nhau ở, nó có lẽ sẽ khá hơn một chút. Khoa Thấm dù sao lớn hơn nó năm tuổi, nhiều khi hai người cũng không thể ở cạnh nhau.”

Ngũ Tử Ngang chậm rãi gật gật đầu, nói: “Duy Châu đã nói với ta, lúc Khoa Thấm tại Đột Quyết cuộc sống rất không dễ chịu, Duy Châu thấy y đáng thương liền dẫn theo y về, y đương nhiên ỷ lại hơn chút đối với Duy Châu, không muốn chuyển ra cũng có tình lý. Như thế này, triều ta có không ít con mồ côi của tướng sĩ, ta cho bọn họ đều vào ở trong phủ, thứ nhất có thể cùng với Việt Lặc Cống; thứ hai, cũng có thể để những tướng sĩ chết đi ấy yên lòng; thứ ba, trong phủ náo nhiệt hơn, bà cũng vui vẻ. Việt Lặc Cống sau này là nhất định phải về Nữ Trinh, để nó vẫn đau lòng như vậy cũng không được.”

“A?” Phạm Ngũ thị sửng sốt, “Việt Lặc sau này phải về Nữ Trinh?”

Ngũ Tử Ngang cười nói: “Đúng vậy. Nó không quay về Tử Hoa làm sao trở về? Vốn chính là bởi vì nó tuổi tác quá nhỏ Vân Sơn mới không thể không quay về làm Nữ Trinh vương. Vân Sơn chí không ở đó, nếu không phải là bởi vì Vân Sơn, Tử Hoa cũng sẽ không đi Nữ Trinh. Bản thân Việt Lặc Cống cũng biết nó sau này là phải quay về Nữ Trinh làm Nữ Trinh vương.”

Trên mặt Phạm Ngũ thị muốn cười mà không cười, nhưng bà cuối cùng vẫn còn cười. “Nữ Trinh xa như vậy, Tử Hoa chuyến đi này ta còn nghĩ năm nào mới có thể gặp lại. Đã như vậy, cũng tốt. Tử Hoa ở Nữ Trinh, ta chung quy không yên lòng. Nhưng ta cũng rất luyến tiếc Việt Lặc, đó là một đứa bé tốt.”

Ngũ Tử Ngang không hề gì nói: “Cho dù tốt cũng là con nhà khác. Bà nếu thương yêu người khác, Tử Quân sẽ mất hứng.” Trái tim Phạm Ngũ thị lỡ một nhịp, nhìn về phía tiểu hoàng đế chơi đến khuôn mặt đỏ bừng, bà cười thật sâu.

Bà cô không hỏi nhiều khiến Ngũ Tử Ngang nhẹ nhõm không ít. Y không phải là không muốn nói cho bà cô, mà là sợ bà cô chịu không nổi “nỗi kinh sợ” này. Hơn nữa trong phủ nhiều người nhòm ngó, vạn nhất để ai biết gây phiền phức. Y có thể chiêu cáo thiên hạ y là hoàng hậu của Tần Ca, lại không thể chiêu cáo thiên hạ thân thế nhi tử. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 3”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 2

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhị chương

Liếc mắt nhìn phòng ngủ của thái thượng hoàng, nghĩ thái thượng hoàng với nhiếp chính vương hẳn sẽ không gọi hắn, Khổng Tắc Huy tiến vào phòng nhỏ ngày thường bọn họ nghỉ ngơi dùng cơm, trong phòng nhỏ chỉ lớn có mấy bình (1), Diêm Nhật đang dùng cơm. Nhìn thấy Khổng Tắc Huy tiến vào, gã lập tức nuốt thức ăn trong miệng xuống hỏi: “Có phải bệ hạ tỉnh rồi?”

Khổng Tắc Huy thở dài trong lòng, ngồi xuống cạnh Diêm Nhật: “Không. Ta tiến vào ngồi một chút.”

Vừa nghe bệ hạ chưa có tỉnh, Diêm Nhật yên lòng tiếp tục ăn cơm, gã ăn rất nhanh, sợ đợi lát nữa hoàng thượng tỉnh không tìm được gã. Khổng Tắc Huy là một người không ưa lo chuyện bao đồng, trừ chuyện hoàng thượng và nhiếp chính vương, y chỉ để ý Ôn Quế. Nhưng nhìn Diêm Nhật vất vả mấy năm nay, là bằng hữu của Diêm Nhật, y nhịn không được quản nhàn sự.

“Diêm Nhật, ngươi vừa làm thị vệ vừa làm người hầu, quá mệt mỏi. Ngươi nên để các ma ma và thị nữ tới hầu hạ hoàng thượng. Ngươi xem ngươi. Ba năm, không một bữa cơm là ăn đúng giờ, chớ nói chi là yên ổn ngủ một giấc.”

Động tác Diêm Nhật ăn cơm dừng lại, quay đầu nhìn về phía Khổng Tắc Huy, có chút kinh ngạc đối phương lại nói với gã những lời này. Khổng Tắc Huy ôm thanh kiếm của y nói tiếp: “Ta biết ngươi không yên lòng để cho người khác dẫn dắt hoàng thượng, nhưng ngươi vẫn tiếp tục như vậy thân thể không thể không suy sụp. Hoàng thượng mỗi một ngày lớn lên, ngươi cũng nên chậm rãi giao chuyện chăm sóc hoàng thượng cho những người khác, ngươi chỉ cần phụ trách sự an toàn của hoàng thượng là được.”

Khuôn mặt quanh năm tái nhợt của Diêm Nhật lại trắng mấy phần, y buông bát có chút bất an hỏi: “Có phải… thái hoàng không muốn ta lại chăm sóc bệ hạ hay không?”

Khổng Tắc Huy nhíu mày: “Không phải. Là ta thấy ngươi quá mệt mỏi, nhắc nhở ngươi. Diêm Nhật, ngươi không phải công công, loại việc hầu hạ bên người này vốn cũng không phải là việc của ngươi. Nhưng ta thấy ngươi chẳng khác gì công công, còn thêm một hạng phải bảo vệ sự an nguy của hoàng thượng. Mọi người đều là huynh đệ, ta thực sự không muốn nhìn ngươi mệt như vậy. Ngươi mới hai mươi mốt, nhưng ngươi nhìn chính ngươi, sắc mặt còn tệ hơn ta.”

Thì ra là việc này. Diêm Nhật cảm kích hơi có vẻ ngại ngùng cười cười với Khổng Tắc Huy, nói: “Ta không mệt. Sắc mặt của ta vốn chính là như vậy, không thay đổi được. Ta không yên lòng người khác hầu hạ bệ hạ, bệ hạ cũng không thích người khác hầu hạ. Thân thể của ta ta sẽ chú ý, cám ơn nhiều.”

Thật là một tên đầu đất. Khổng Tắc Huy còn muốn khuyên nữa, ngoài phòng truyền đến tiếng kêu khẽ của một thị nữ: “Diêm thống lĩnh, hoàng thượng đã tỉnh, tìm ngài đấy.”

“Đây!” Vừa nghe hoàng thượng tỉnh. Cơm còn dư lại trong bát Diêm Nhật vội vội vàng vàng lùa vào trong miệng, còn chưa có nuốt xuống đã chạy. Khổng Tắc Huy lắc lắc đầu, đứng lên, quên đi, nên nói y cũng đã nói, Diêm Nhật không nghe y cũng không có cách nào.

Tần Gia Hựu tỉnh lại không thấy được Diêm Nhật ngay tức thì liền khóc, nếu không phải là nhớ không thể để cho phụ phụ nghe thấy tiếng khóc của bé, nếu không sẽ bị phụ phụ phạt học thuộc lòng, bé nhất định sẽ khóc sập cả nóc nhà. Còn chưa có vào phòng Diêm Nhật đã nghe thấy tiếng khóc của tiểu hoàng đế, trái tim lập tức siết chặt. Vọt vào phòng, gã còn chưa có lên tiếng, tiểu hoàng đế trên giường cũng đã kếu: “Nhật Nhật Nhật Nhật…”

“Bệ hạ, nô tài tới rồi.” Vọt tới bên giường ôm lấy tiểu hoàng đế, Diêm Nhật quỳ xuống: “Nô tài đã tới chậm, bệ hạ phạt nô tài đi.”

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Vẫn là khóc kêu, tiểu hoàng đế nhắm hai mắt lại, tiếng khóc nhỏ đi.

Quỳ gối bên giường đợi nửa ngày, người trong lòng đã ngủ, Diêm Nhật chậm rãi đứng lên. Không có đặt người về giường, gã cầm lấy chăn nhỏ bao lấy tiểu hoàng đế, vừa khẽ đung đưa bệ hạ, vừa đi chậm trong phòng. Lại qua rất lâu, hô hấp của người trong lòng ổn định, Diêm Nhật mới dừng lại. Lau đi nước mắt lưu lại trên mặt tiểu hoàng đế, trong mắt Diêm Nhật là tự trách, nhưng cũng có vui sướng kiềm chế, vui sướng được hoàng đế bệ hạ cần. Có lẽ người ngoài thấy gã rất vất vả, nhưng gã lại là vui vẻ chịu đựng, y thích chính mình được bệ hạ cần, thích trong lòng bệ hạ, gã là bất đồng.

Mãi đến khi tiểu hoàng đế ngủ say, Diêm Nhật mới đưa người về giường. Đêm nay, giống như mỗi một đêm quá khứ, Diêm Nhật rửa mặt xong liền canh giữ trên giường bên cạnh giường của tiểu hoàng đế ngủ nguyên quần áo, chờ bệ hạ tỉnh lại lần nữa. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 2”

Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Hi é vè rì oằn. Chào mừng các bạn đến với dự án phiên ngoại mới của tớ ^^~

Đệ nhất chương

Xuân tế (1) mỗi năm một lần lại sắp tới. Đây cũng là xuân tế lần đầu tiên sau khi Ngũ Tử Ngang đoạt quyền, y vô cùng coi trọng. Vì sao phải vô cùng coi trọng chứ? Chuyện kể rằng, trong lòng nhiếp chính vương của chúng ta vẫn có một oán niệm, đó chính là xuân tế. Y không biết đã từng ảo tưởng bao nhiêu lần dắt tay Tần Ca mang theo đối phương leo lên Thiên Ngự sơn, nghênh đón tia nắng sớm đầu tiên. Mỗi lần vừa nghĩ tới trên người Tần Ca rắc đầy ánh nắng màu vàng kim sẽ đẹp biết bao, Ngũ Tử Ngang liền ngây ngất không thôi.

Hơn nữa y còn đặc biệt ảo tưởng một đoạn. Chính là Tần Ca leo núi mệt mỏi, y vươn tay nói: “Hoàng thượng, thần đỡ ngài đi lên.” Sau đó Tần Ca cũng rất là ngượng ngùng vươn tay ra, y nắm tay Tần Ca, nhân cơ hội sờ sờ, Tần Ca lườm y một cái, y cười cười vô lại với Tần Ca… Một màn “tình thơ ý họa” cỡ nào chứ.

Tóm lại, nhiếp chính vương của chúng ta có một ảo tưởng rất hạ lưu như thế, đặc biệt sau khi y biết tâm ý Tần Ca lại càng thường xuyên ảo tưởng đủ loại cảnh tượng hạ lưu, xuân tế này chính là một trong đó. Đương nhiên, nhiếp chính vương là tuyệt đối không dám nói với Tần Ca. Đừng nói Tần Ca có thể “ngượng ngùng” vươn tay hay không, không cho y một cước đạp đến dưới chân núi y đã nên cười trộm rồi.

Sau khi từ Lương châu trở lại kinh thành, Ngũ Tử Ngang bởi vì đủ loại nguyên nhân thế này hoặc thế nọ từ đầu đến cuối chưa từng cùng đi xuân tế với Tần Ca. Đây không chỉ là tiếc nuối của y cũng là áy náy của y. Cho nên, bởi vì quá nhiều lý do, nhiếp chính vương lần này nói cái gì cũng muốn cùng Tần Ca đi xuân tế. Từ tháng mười năm trước, Ngũ Tử Ngang đã bắt đầu bận chuyện xuân tế. Địa điểm chọn ở Thiên Ngự sơn, có núi mới có thể thực hiện ảo tưởng nào đó của y mà.

Tần Ca hiện nay là hoàng đế “đáng thương” bị đoạt quyền, tiểu hoàng đế lại quá nhỏ, nhiếp chính vương Ngũ Tử Ngang nắm giữ triều chính, sau lưng không biết có bao nhiêu người chỉ vào cột sống y mà mắng. Mắng y vong ân phụ nghĩa, lòng muông dạ thú. Nói chung, khó nghe thế nào mắng thế ấy. Ngũ Tử Ngang đã sớm luyện thành một thân công lực lưu manh mắt điếc tai ngơ, dù sao chỉ cần Tần Ca không mắng y là được, những người khác, không đếm xỉa.

Đã nắm giữ triều chính, vậy chuyện phải quản hiển nhiên cũng rất nhiều. Nhưng Ngũ Tử Ngang cảm thụ sâu sắc bài học kinh nghiệm Tần Ca làm hoàng đế lúc ấy. Y bố trí phần lớn việc cho nội các và đủ loại quan lại. Y mới không để cho chính mình bận đến không có thời gian cùng “vợ” và nhi tử đâu.

Ra từ Đông Noãn các, Ngũ Tử Ngang chạy thẳng tới Nhân Tâm đường. Nhi tử thời gian trước nhiễm phong hàn, hai ngày nay mới khỏi. Ngũ Tử Ngang đau lòng vô cùng. Nếu không phải là Tần Ca không thích y để lỡ triều chính, hôm nay vẫn còn chăm sóc nhi tử tại Nhân Tâm đường đấy. Vừa vào Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang liền hỏi: “Hoàng thượng hôm nay thế nào?”

“Bẩm nhiếp chính vương bệ hạ, hoàng thượng hôm nay khá hơn nhiều, vừa rồi còn chơi ấy, bây giờ được thái hoàng ôm đến thiên thính cho uống nước rồi.”

Vừa nghe nhi tử hôm nay không làm sao, Ngũ Tử Ngang yên tâm, vội vàng vào thiên thính. Vừa vào phòng, y liền nhìn thấy Tần Ca đang ôm nhi tử cho uống nước. Nhi tử nhìn thấy y lập tức vươn tay, phun thìa ra.

“Phụ thân.”

Trái tim Ngũ Tử Ngang cũng sắp nát. Vội vàng tiến lên ôm lấy nhi tử, sờ sờ trán nhi tử. Có mồ hôi, nhưng âm ấm man mát, không phỏng tay giống mấy ngày hôm trước.

“Dung Khâu đã tới. Nói mấy ngày nay lại chú ý một chút, Tử Quân sẽ không sao.” Tần Ca buông bát, nói.

Ngũ Tử Ngang hôn hôn nhi tử: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Hôm nay lúc nghị sự với các đại thần ta đây trong lòng vẫn là không yên lòng, chỉ sợ nó lại sốt.”

“Phụ thân, không đọc sách, không đọc sách có được không.” Tử Quân mềm nhũn yêu cầu.

Ngũ Tử Ngang hôn thật mạnh mấy cái trên khuôn mặt mềm mại của nhi tử, nói: “Không đọc sách không đọc sách, Tử Quân tháng này cũng không đọc sách.”

“Tử Ngang.” Tần Ca không vui.

Ngũ Tử Ngang vội vàng xin cho nhi tử: “Tử Quân bị bệnh chừng mấy ngày, ngươi cho nó dưỡng bệnh đi. Một tháng không đọc sách cũng không sao đúng không?”

Tần Ca trừng y: “Ngươi lại tùy theo nó.”

Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh hắn, cười trấn an: “Tử Quân là bảo bối của chúng ta, thỉnh thoảng tùy theo một lần cũng không sao mà.”

“Phụ phụ, ôm.” Tiểu hoàng đế vội vàng nịnh nọt.

Tần Ca ôm nhi tử, thổi thổi mũi nhi tử, xem như là đồng ý. Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu rất là cao hứng. Mặc dù bé mới chỉ có ba tuổi, nhưng bởi vì thân phận bé, phụ hoàng bé từ khi bé vừa mới biết nói đã cả ngày ép bé đọc thơ đọc văn học đạo đế vương. Cho nên tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu còn nhỏ tuổi đã biết làm sao tìm được cơ hội lười biếng.

Ngáp một cái, Tần Gia Hựu vừa bệnh nặng một phen, lại chơi hơn nửa ngày nên mệt nhọc. Ngũ Tử Ngang lập ôm bé về, dỗ bé đi ngủ. Bỏ lỡ trưởng thành lâu như vậy của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lúc nào cũng lúc nào cũng nắm chắc mọi cơ hội đền bù nhi tử. Nhìn dáng vẻ hạnh phúc y dỗ nhi tử, Tần Ca nhàn nhạt cười. Rời khỏi triều đình, cuộc sống bây giờ lại là hắn khát vọng rất lâu rất lâu.

Trong khi phụ thân dỗ vỗ về, Gia Hựu thiếp đi, Ngũ Tử Ngang ôm nhi tử trở về phòng ngủ nhỏ của nhi tử, lại vỗ nhẹ một trận lúc này mới rời đi. Diêm Nhật thị vệ bên người Tần Gia Hựu làm hết trách nhiệm canh giữ bên giường tiểu hoàng đế, chờ bé tỉnh ngủ. Từ trong phòng ngủ của nhi tử đi ra Ngũ Tử Ngang lại quay về thiên sảnh, Tần Ca đang ở chỗ này. Thường ngày Tần Ca phần lớn đọc sách đánh đàn tại thiên sảnh, hắn lúc này đã không còn sợ tiếng đàn tiết lộ tình cảm của hắn. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 1 – Chương 1”