Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 1

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhất chương

Mười lăm tháng giêng năm Quảng Phong thứ mười, các thần dân đại Đông chìm đắm trong bầu không khí tết đoan ngọ bị một đạo sấm sét không nên xuất hiện vào lúc này chấn đến đầu váng mắt hoa, linh hồn suýt nữa thiếu chút nữa ra khỏi vỏ. Người ta nói tháng sáu tuyết bay, tháng giêng sấm sét ấy đều là dấu hiệu chẳng lành, nhưng các thần dân đại Đông lại không để ý những thứ này, người người đều nghiến răng nghiến lợi ngửa mặt lên trời mắng to người nào đó.

“Tên khốn kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp này… Y lừa tất cả chúng ta! Tất cả! Y muốn ngai vàng đế vương cái gì! Quyền thế trên vạn người cái gì! Y muốn căn bản chính là thái thượng hoàng của bọn họ! Tên khốn kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp này… Chúng ta đều bị gạt! Đều bị hai người kia kết phường diễn vở kịch này lừa lừa lừa lừa lừa lừa!!”

Nhất thời, thư tín khẩn cấp vài trăm dặm từ quý phủ mỗi đại quan kinh thành như hoa tuyết bay về phía mỗi góc đại Đông, thậm chí bay ra khỏi đại Đông. Cả cái kinh thành đều có thể nghe thấy tiếng thóa mạ của một số người. Gian thần! Nịnh thần! Lưu manh! Vô lại! Khốn kiếp! Lừa đảo này! Y sao có thể như vậy! Sao có thể như vậy! Vậy bảo đám thần tử khăng khăng một mực đi theo y làm sao mà chịu nổi nổi nổi nổi chứ chứ chứ chứ!!

Hoàng thượng mới mười tuổi! Tên kia đã giao thiên hạ này cho hoàng thượng. Tên kia vẫn chưa tới tuổi bất hoặc, đã đi làm cái gì Lương hậu. Còn nữa thái thượng hoàng! Ngài sao có thể mặc hoàng hậu ngài làm càn như vậy chứ! Chúng ta cũng đã tiếp nhận y là nhiếp chính vương kiềm chế vua để điều khiển chư hầu rồi, ngài bảo chúng ta sống trong âm mưu này lại làm sao? Ngài sao có thể nhẫn tâm nhìn vị hoàng hậu này của ngài lừa gạt chúng ta như thế chứ chứ chứ chứ chứ!!

Kinh thành đại Đông rối loạn, triều đại Đông rối loạn, một vị lão thái sư tóc râu cơ hồ trắng phau, vô cùng được người ta kính ngưỡng trên triều đại Đông tay cầm bút vẽ, khi nghe thấy học sinh của mình thổ huyết bẩm báo, tay run lên, đánh đổ một bãi mực nước lớn vào một bức tranh sơn thủy ông vừa mới vẽ xong.

“Càn quấy!”

“Lão thái sư à, ngài mau vào cung khuyên nhủ nhiếp chính vương bệ hạ đi. Hoàng thượng mới mười tuổi, y sao có thể đùa như vậy chứ! Còn có thái thượng hoàng, sao có thể lừa gạt chúng thần như thế chứ.”

Hơn mười vị trọng thần triều đình quỳ gối trước mặt lão thái sư than thở khóc lóc, sắp bị tức chết rồi. Tay lão thái sư lại run lên, mặc dù ông rất nhiều năm trước cũng đã biết “gian tình” của hai người kia. Ôi, ông trời ơi, xin tha thứ cho ông, sao có thể nói ra từ không hợp với thân phận của ông như thế. Thế nhưng, ông thực sự rất muốn đánh lưu manh kia một trận. Đều là lưu manh kia dụ dỗ thái thượng hoàng hư hỏng. Xa xa nhớ năm đó, lúc lưu manh kia còn đang ở Lương châu, hoàng thượng lấy giang sơn xã tắc làm trọng cỡ nào. Chính là từ khi lưu manh kia mặt dày mày dạn trở lại kinh thành, hoàng thượng mới thay đổi.

Thở hổn hển mấy ngụm ngột ngạt, lão thái sư buông bút vẽ, thở dài.

“Lão thái sư, chuyện này ngài không thể không quản!” Mọi người dập đầu khẩn cầu.

“Các ngươi bảo lão phu, quản cái gì?” Lông mày lão thái sư không ngừng nhảy lên, đương nhiên là bị tức. Vị thái thượng hoàng bốc đồng kia ngay cả đứa nhỏ cũng chịu sinh vì lưu manh đó rồi, ông còn có thể quản thế nào?

“Lão thái sư, chuyện thái thượng hoàng và nhiếp chính vương chúng hạ quan tạm thời không đề cập tới, nhưng hoàng thượng mới mười tuổi, nhiếp chính vương bệ hạ sao có thể cứ như thế ném triều chính cho hoàng thượng, chính y thì chỉ tay năm ngón? Ít nhất cũng phải chờ hoàng thượng qua mười sáu chứ.”

Lão thái sư vô lực lại thở dài, thanh âm khàn khàn nói (bị tức mà khàn): “Các ngươi bây giờ đều biết tâm tư chân chính của người nọ là cái gì rồi, thật vất vả hoàng thượng lớn một chút, y đương nhiên là vội vàng ném củ khoai lang bỏng tay này đi. Chỉ cần y một ngày là nhiếp chính vương, y sẽ khó mà nói chuyện với hoàng thượng. Y cũng đã nói y muốn là ngôi vị hoàng hậu của thái thượng hoàng, dù cho lão phu tiến cung, lại có thể thay đổi cái gì?”

“Vậy cũng không thể cứ như ném tất cả triều chính cho hoàng thượng chứ?” Một người nóng nảy, “Hạ quan cũng không phải người cổ hủ như thế. Nhiếp chính vương bệ hạ hoàn toàn có thể thương lượng cùng chúng hạ quan mà, vì sao nhất định phải thoái vị? Nhiều năm như vậy nhiếp chính vương bệ hạ và thái thượng hoàng đều ở tại Nhân Tâm đường, dù cho chúng hạ quan ngoài miệng không nói, trong lòng ít nhiều cũng có chút hiểu biết. Nhiếp chính vương bệ hạ làm như thế, rất tổn thương trái tim chúng hạ quan.”

Vị đại thần này nói không sai. Nếu nói là ban đầu bọn họ vẫn còn rất là phẫn nộ và khó hiểu đối với việc người nọ bức vua thoái vị, vậy nhiều năm trôi qua như thế, bọn họ có ngốc cũng có thể nhìn ra một chút manh mối. Nhưng mà bọn họ ngàn tính vạn tính không tính được tên khốn kia lại có thể khiến bọn họ trở tay không kịp, trực tiếp kích thích bọn họ đến thổ huyết.

Lão thái sư hít ngụm khí thứ ba, nói: “Được rồi, lão phu tiến cung. Các ngươi cũng đừng hy vọng y một lần nữa làm vương, nhưng đừng quá lo lắng y sẽ mặc kệ triều chính, đây dù sao cũng là giang sơn y một tay gây dựng, y cũng không dám đùa. Chỉ là từ nay về sau, các ngươi phải nỗ lực phụ tá hoàng thượng, y và thái thượng hoàng cũng sẽ không hi vọng nhìn thấy các ngươi có dị tâm gì đối với hoàng thượng. Y chịu buông quyền hành trong tay chỉ vì làm hoàng hậu của thái thượng hoàng, vậy trung thành của y đối với thái thượng hoàng, trung thành của y đối với hoàng thượng các ngươi cũng nên hiểu trong lòng. Đừng nói lão phu không có nhắc nhở các ngươi, nếu các ngươi ai bất mãn với hoàng thượng, bất trung với hoàng thượng, không cần hoàng thượng ra tay, y cũng sẽ không tha cho các ngươi.”

Các đại thần đã đứng lên lập tức gật đầu lia lịa, chỉ bằng hoàng thượng ở trên triều đình không hề kiêng dè kêu người nọ một tiếng “cha”, bọn họ cũng không dám có tâm tư khác đối với hoàng thượng. Bọn họ chỉ xin người nọ đừng đem giang sơn đại Đông ra làm trò đùa, thực sự hoàn toàn ủy quyền cho hoàng thượng. Không phải là bọn họ không tin năng lực của hoàng thượng, mà là hoàng thượng chỉ có mười tuổi, bảo bọn họ yên tâm thế nào chứ.

Hít ngụm khí thứ tư, lão thái sư đi đổi triều phục, chuẩn bị tiến cung.

Ngoài cung ầm ĩ ngất trời, trong cung lại làm sao không ầm ĩ ngất trời. Trước mặc kệ người khác thế nào, ít nhất tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu của chúng ta là tuyệt đối ầm ĩ ngất trời. Đương nhiên, đây chỉ là một loại hình dung đối với nội tâm bé, có phụ hoàng bé ở đây, bé không dám ầm ĩ đến quá lợi hại, nhưng chung quy phải biểu đạt một chút phẫn nộ chính mình bị giấu giếm.

“Cha! Ngài sao cũng không thương lượng một tiếng với con! Con mới mười tuổi mười tuổi mười tuổi mười tuổi… Con không muốn tự mình chấp chính tự mình chấp chính tự mình chấp chính tự mình chấp chính…”

“Tần Gia Hựu.” Một người lạnh lùng hô tiếng, Tần Gia Hựu lập tức ngậm miệng.

Nhưng mà lập tức, bé đã tóm lấy cánh tay người còn lại ra sức vẫy, không có biện pháp, vì hạnh phúc của mình, chỉ có thể bất chấp tất cả.

“Cha, người sẽ không thực sự mặc kệ con chứ, con mới mười tuổi mười tuổi mười tuổi mười tuổi…”

Liếc mắt nhìn Tần Ca đã lạnh mặt, Ngũ Tử Ngang vội vàng trấn an nhi tử: “Con mặc dù mới mười tuổi, nhưng phụ hoàng và cha đều cảm thấy con có thể tự mình chấp chính. Lại nói, cha cũng sẽ không thực sự mặc kệ con. Nhưng mà con cũng biết, cha muốn làm nhất chính là hoàng hậu của phụ hoàng con, cha chờ không nổi nữa.”

“Con biết con biết, thế nhưng hài nhi bây giờ đâu có năng lực tự mình chấp chính chứ.” Tần Gia Hựu muốn khóc, cuộc sống hạnh phúc của bé, ngày tháng tự do của bé.

Ngũ Tử Ngang sờ sờ mặt nhi tử, nói: “Cha không thể giúp con cả đời mà, con bây giờ tự mình chấp chính, có việc cũng nên tự con học xử lý. Cha hứa với con, sẽ không hoàn toàn mặc kệ.”

“Ngươi muốn cha ngươi quản ngươi đến khi nào?”

Vừa nghe thanh âm lạnh lùng này, Tần Gia Hựu run lên, sau đó tủi thân trề trề môi: “Phụ phụ, hài nhi sợ mà, hài nhi mới mười tuổi…”

“Sợ thì học nhiều! Ngươi bây giờ tự mình chấp chính, không được ném tất cả mọi việc cho cha ngươi!” Tần Ca mới mặc kệ nhi tử tủi thân bao nhiêu, không muốn bao nhiêu, nhi tử này của hắn nếu không sớm chút tự mình chấp chính, cũng không biết sẽ lười đến trình độ nào.

Nháy mắt với nhi tử, Ngũ Tử Ngang vội vàng nói: “Không phải là tự mình chấp chính thôi mà. Trước con theo cha nghiên cứu tập sớ tấu cái gì cũng làm rất tốt. Đừng sợ đừng sợ, cha sẽ không thực sự mặc kệ con.”

Nhận được ánh mắt của cha, Tần Gia Hựu gật gật đầu, rất kính cẩn nghe theo nói: “Vậy hài nhi lui xuống.”

“Đi đi đi đi.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 3 – Chương 1”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 10

Trầm nịch – Phiên ngoại

Lâu rồi mới đăng chương mới. Không biết có bạn nào còn theo dõi không ^^

Đệ thập chương

Khi Diêm Nhật phục hồi tinh thần lại, gã đã ôm hoàng thượng ngồi trên giường, ngay cả gã khi nào khóa cửa gã cũng không nhớ rõ. Hai cánh tay Diêm Nhật ôm thật chặt hoàng thượng đang thút thít trong lòng, mặt gã lần đầu tiên đại nghịch bất đạo kề sát mặt hoàng thượng. Hoàng thượng hoàng thượng hoàng thượng… Là hoàng thượng, là hoàng thượng… Hoàng thượng tới, hoàng thượng tới…

“Nhật Nhật Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu nén tủi thân nửa tháng ở trong lòng Diêm Nhật cũng không khống chế được nữa. Không rảnh để ý tiếng khóc của chính mình liệu có kéo người khác tới hay không, bé cao giọng khóc lớn trong lòng Diêm Nhật. Chưa từng, chưa từng tách khỏi người này lâu như thế, giờ khắc này, Tần Gia Hựu mới phát hiện mình không muốn tách khỏi người này thế nào, nhớ người này bao nhiêu. Bé mặc kệ cái gì mà tuổi lớn hay không, bé muốn Nhật Nhật, bé muốn Nhật Nhật của bé.

Nước mắt của Diêm Nhật cũng không đè nén được. Tiếng khóc của hoàng thượng càng khiến gã muôn phần đau lòng, cũng muôn phần áy náy. Nếu không phải là gã không có tài cán gì, hoàng thượng cũng sẽ không bị tủi thân lớn như thế.

“Hoàng thượng… Đừng khóc, đừng khóc…” Diêm Nhật vừa khóc vừa lau nước mắt cho hoàng thượng. Nhưng Tần Gia Hựu đâu nhịn được, nhất là ở bên cạnh Diêm Nhật, bé lại càng không biết nhịn. Ngồi trong lòng Diêm Nhật, Tần Gia Hựu gọi từng tiếng “Nhật Nhật”, nghe mà nước mắt Diêm Nhật cũng nhịn không được.

“Hoàng thượng… Đừng khóc, tổn hại sức khỏe…”

Tần Gia Hựu ôm thật chặt Diêm Nhật, nước mắt để lại cả mảng ẩm ướt trên vai Diêm Nhật.

“Nhật Nhật… Ta nhớ ngươi…”

Nước mắt của Diêm Nhật rơi trên quần áo Gia Hựu, nhịn rất lâu, gã vẫn là sơ suất thổ lộ kìm nén của mình.

“Hoàng thượng… Nô tài, nô tài cũng nhớ người…”

“Nhật Nhật không phải nô tài, không phải nô tài.” Tần Gia Hựu ưỡn người, hai mắt đẫm lệ mông lung hạ lệnh, “Nhật Nhật sau này không được nói mình là nô tài, Nhật Nhật không phải nô tài.” Trong nửa tháng này, Tần Gia Hựu có hiểu biết càng sâu hơn với từ “nô tài” này, mặc dù Ôn Quế bọn họ đều tự xưng nô tài với phụ hoàng, nhưng bé lại không thích Nhật Nhật tự xưng nô tài.

Diêm Nhật sửng sốt, sau một khắc, nước mắt gã càng cuộn trào mãnh liệt chảy ra. Tần Gia Hựu ôm chặt cổ Diêm Nhật, kiên định nói bên tai Diêm Nhật: “Nhật Nhật, ngươi đợi ta.”

Diêm Nhật dùng sức ôm lấy hoàng thượng, nhắm mắt lại đè tình cảm sắp chịu không được trong lòng mình xuống, dùng sức gật gật đầu. Sau thật lâu, gã mới thốt một câu: “Nô tài… sẽ, vẫn… chờ đợi…”

“Nhật Nhật, không được lại nói ‘nô tài’.” Tần Gia Hựu vỗ một cái không nhẹ không nặng trên lưng Diêm Nhật.

Diêm Nhật lệ rơi đầy mặt ngại ngùng cười: “Thuộc hạ, tuân chỉ.”

“Cũng không được ‘thuộc hạ’.” Tiểu hoàng đế dẩu môi.

Diêm Nhật khó xử, vậy gã tự xưng là gì đây? Không xưng nô tài đã là đại bất kính. Thế nhưng, thế nhưng ở đây, ở nơi chỉ có gã và hoàng thượng này, gã muốn làm càn một chút.

“Nhật Nhật…”

“Ừm.”

Diêm Nhật ôm Tần Gia Hựu không muốn buông tay.

“Nói ‘ta’.” Tần Gia Hựu quệt quệt hai má Diêm Nhật, “Sau này nói ‘ta’.” Môi Diêm Nhật run rẩy, trầm thấp, trầm thấp, đáp một tiếng.

Sau đó, hai người ôm chặt nhau không ai nói gì thêm. Tiếng khóc của Gia Hựu nhỏ dần, Diêm Nhật cũng không khóc nữa. Rất lâu sau đó, hai người đều bình tĩnh lại, thế nhưng không ai buông đôi tay ôm lấy đối phương ra cả. Cuối cùng, vẫn là Diêm Nhật lên tiếng trước: “Hoàng thượng, trời chiều rồi, nô tài…”

“Hử?” Tần Gia Hựu rất có uy nghiêm cất giọng.

Diêm Nhật buông tay, kéo hoàng thượng ra, ngại ngùng liếm liếm miệng: “Hoàng thượng… Ta, ta đi lấy nước nóng cho người, trời chiều rồi, nên nghỉ ngơi.” Lúc nói ra chữ “ta” này, trống ngực Diêm Nhật đập dữ dội, gã không biết là vì sao.

Diêm Nhật vừa nói như thế, Tần Gia Hựu mới phát hiện hai mắt mình rất cộm, bé dụi dụi mắt, từ trên người Diêm Nhật bò thẳng lên giường: “Nhật Nhật, ta khát.”

“Nô, à, ta đi rót nước cho người.”

Diêm Nhật lau lau mặt, vội vàng đứng dậy đi rót nước. Tần Gia Hựu ngã thẳng xuống giường, nhìn Diêm Nhật bận rộn vì bé, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười phát ra từ nội tâm lâu ngày không thấy.

“Nhật Nhật, ta muốn đi tiểu.”

Diêm Nhật quay đầu lại nhìn hoàng thượng một cái, vội vàng rót đầy cốc nước đưa qua cho hoàng thượng, miệng nói: “Nô, à, ta đi lấy bô gỗ cho người.” Uống nước, nhìn Diêm Nhật vội vội vàng vàng ra cửa, Tần Gia Hựu thoải mái thở hắt ra, vẫn là ở bên cạnh Nhật Nhật hạnh phúc.

Diêm Nhật lấy bô gỗ tới, Tần Gia Hựu cũng không kiêng dè, cởi quần liền đi tiểu. Tiểu xong, bé đá giầy lên giường, miệng lại hô: “Nhật Nhật, mặt ta đau.”

Trong mắt Diêm Nhật để lộ ra đau lòng và ảo não, gã khiến cho hoàng thượng khóc quá lâu, thật là đáng chết. Xách bô gỗ đi, Diêm Nhật rất nhanh bưng tới một chậu nước nóng, lau mặt cho hoàng thượng, lại vắt miếng khăn lông nóng đắp mắt cho hoàng thượng.

“Nhật Nhật, ta còn chưa rửa chân đâu.” Thật ra đã rửa rồi.

“Nô, ta rửa chân cho hoàng thượng.”

Diêm Nhật lại đi ra ngoài.

Tần Gia Hựu bị phụ hoàng huấn luyện cuộc sống độc lập nửa tháng trong cung vừa đến bên cạnh Diêm Nhật là thành đồ vô dụng không tay chân. Sau khi Diêm Nhật rửa chân cho bé, Tần Gia Hựu lại nói mình còn chưa có đánh răng, đương nhiên, Diêm Nhật lại đánh răng cho bé.

Lăn qua lăn lại một trận, ngọn đèn trong phòng dập tắt. Tần Gia Hựu nằm bên cạnh Diêm Nhật, một tay vắt trên người Diêm Nhật như ngày trước, khóc quá lâu bé cũng không ngăn được cơn buồn ngủ.

“Nhật Nhật, ta ngày mai có một ngày nghỉ phép, ta tối mai vẫn sẽ ở chỗ ngươi, sáng sớm ngày kia ngươi đưa ta về cung.”

Trong lòng Diêm Nhật nhảy nhót, hoàng thượng có thể ngày kia mới đi? Đè xuống không nỡ, Diêm Nhật nói: “Hoàng thượng yên tâm, sáng sớm ngày kia ta nhất định đúng giờ đưa hoàng thượng về.”

“Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu níu chặt quần áo Diêm Nhật, “Ngươi chờ ta.”

“Ta, sẽ vẫn chờ hoàng thượng.” Đánh bạo xoay người ôm lấy Tần Gia Hựu, Diêm Nhật nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy như thế chết cũng đáng.

Tần Gia Hựu nhịn không được, níu chặt quần áo Diêm Nhật, chưa được bao lâu bé đã phát ra tiếng ngáy khẽ. Trong nửa tháng Diêm Nhật rời đi này, bé vẫn luôn ngủ không được ngon giấc.

Tần Gia Hựu ngủ, Diêm Nhật nửa tháng nay cũng không có ngủ được một giấc ngon lành sau nửa canh giờ cũng nhịn không được thiếp đi. Việc Tần Gia Hựu đến vượt quá xa khỏi dự liệu của Diêm Nhật, nếu như trước đây Diêm Nhật còn có thể lo lắng có thể trở lại trong cung hay không, còn bây giờ, gã không lo lắng chút nào. Chẳng sợ phải đợi mấy chục năm, gã tin tưởng mình một ngày nào đó sẽ trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng.

Một giấc này hai người đều ngủ rất say, mãi cho đến khi trời sáng, Diêm Nhật mới tỉnh dậy đầu tiên. Trong lòng rõ ràng có một người khác, Diêm Nhật vừa tỉnh lại sau khi hỗn độn thoáng qua ý niệm này trong nháy mắt tỉnh táo. Nhìn người còn đang ngủ say trong lòng, Diêm Nhật véo véo mặt mình, quả thực không phải nằm mơ!

Liếc mắt nhìn từ tia sáng từ bên ngoài chiếu vào, hẳn không còn sớm. Nhìn hoàng thượng rõ ràng là đã khóc sưng hai mắt, Diêm Nhật đau lòng, ê ẩm, lại có một chút ngọt ngào.

Tần Gia Hựu là ở trong lòng Diêm Nhật, không phải gối cánh tay Diêm Nhật. Diêm Nhật chậm rãi bỏ tay hoàng thượng đặt ở ngang hông gã ra, chậm rãi xê dịch về phía bên giường, thấy hoàng thượng chưa có dấu hiệu tỉnh lại, gã vén chăn lên khẽ xuống giường. Mặc quần áo không có chút tiếng động, Diêm Nhật mở cửa ra. Tần Gia Hựu chép miệng mấy cái, nắm chặt chăn tiếp tục ngủ. Mặc dù mức độ thoải mái của giường căn bản không thể so với trong cung, nhưng Tần Gia Hựu lại ngủ một chút cũng không muốn tỉnh dậy, bởi vì nơi này có hơi thở bé quen thuộc.

Diêm Nhật từ trong phòng ra trước tiên đi xách một thùng nước giếng, xử lý sạch sẽ bản thân, sau đó đi nấu nước, chờ hoàng thượng ngủ thức dậy dùng. Sau đó Diêm Nhật tự mình đi phòng bếp của quân phòng giữ, Quan Độ đã nhận được tin tức trong cung, sớm đã sai phòng bếp chuẩn bị cơm nước tinh xảo. Diêm Nhật vốn còn muốn đi nấu cơm cho hoàng thượng, mắt thấy đều đã chuẩn bị xong, gã bảo phòng bếp một khắc đồng hồ sau đưa đồ ăn qua. Lấy kinh nghiệm nhiều năm hầu hạ hoàng thượng như thế của gã, hoàng thượng cũng đã tỉnh. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 10”

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 2

Có nàng nào còn nhớ truyện nè hêm. Ni tỷ mới đăng lên mạng các chương trong phiên ngoại cuốn này nên ta làm nốt na ^^~

Hồng phúc dao

Phiên ngoại nhị – Ba của đứa nhỏ

Nếu như có thể để y lựa chọn, y thà rằng buông tha một thân võ nghệ để đổi chính mình sinh ra ở nhà một người bình thường. Phụ thân y là giáo chủ Ly giáo, mẹ y là vu nữ “Quan Tử tộc”, mà y lại chẳng qua là huyết dược cho người ta nâng cao võ nghệ. Y hâm mộ cuộc sống có thể không lo không nghĩ của những thiếu niên tuổi tác xấp xỉ y trong tộc ấy, mà y lại phải mỗi ngày chịu đựng dao quẹt trên người y, nhìn nam nhân kia không biết thỏa mãn uống máu y.

Rốt cuộc có một ngày, y giết nam nhân kia, rời khỏi nơi khiến y căm thù đến tận xương tủy ấy, ra ngoài tìm kiếm người hồng phúc có thể giải nguyền rủa của y.

Từ ngoài cửa chạy vào một cô bé toàn thân là đất, một bé trai vẻ mặt hoang mang đi theo phía sau. Bé gái nhào vào người y sốt ruột rống lến: “Ba, cha nôn rồi!”

“Ở nơi nào!”

“Ở bên hồ.”

Ném xuống ám khí muốn làm cho nữ nhi, Ly Nghiêu kéo nữ nhi liền chạy về phía bên hồ. Cuối cùng ngại nữ nhi chạy không đủ nhanh, y đơn giản vác nữ nhi lên phi thân mà đi.

Rất nhanh đi tới bên hồ, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được “bà xã” đại nhân, liền thấy hắn vẻ mặt mệt mỏi co trên ghế dựa. Đám thị nữ vừa dọn dẹp xong vết dơ trên mặt đất bưng nước trà tới cho hắn.

Buông nữ nhi, Ly Nghiêu một bước dài xông tới: “Gọi thái y chưa!”

“Bẩm gia, đã phái người đi trong cung mời Ngũ đại nhân.”

Ly Nghiêu ngồi xuống, kéo tay “bà xã” đại nhân qua: “Tích Tứ, không thoải mái chỗ nào?”

Lưu Tích Tứ mệt mỏi uống mấy ngụm trà, nhét chén trà vào trong tay Ly Nghiêu: “Vừa mới ăn miếng điểm tâm, ai ngờ liền phun ra.” Nói xong, hắn duỗi cái eo lười biếng gối trên người Ly Nghiêu: “Không có gì. Tính tính ngày ta hẳn là có, nôn cũng bình thường.”

“Tích Tứ!” Ly Nghiêu suýt nữa mông đụng đất. Lưu Ly nhìn nhìn đại ca, không rõ ba với cha là thế nào. Lưu Tích Tứ cười “khúc khích”, kéo Ly Nghiêu lên: “Cũng không phải lần đầu tiên, ngươi sao còn ngạc nhiên như vậy?”

Mồ hôi Ly Nghiêu theo trán chảy ra, chân mày nhăn lại. Y nắm chặt tay Lưu Tích Tứ, liếm liếm môi khô ráp: “Tích Tứ, ngươi lúc trước sinh Ly nhi chịu khổ như vậy, ta…”

Lưu Tích Tứ ngắt lời y: “Là rất đau, đau đến ta thật muốn cắn chết ngươi, ta khi đó cũng thề sau này tuyệt đối không sinh nữa. Nhưng ta bây giờ hối hận, ta muốn sinh một bảo bối đáng yêu giống như Dụ Đầu. Ly Nghiêu, nhị thúc tới nếu như xác định ta thật sự có, từ hôm nay trở đi ngươi phải theo ta ăn chay niệm phật, ta nhất định phải sinh một tiểu Dụ Đầu.”

Căng thẳng của Ly Nghiêu đi hơn phân nửa, cười khổ ôm lấy tiểu vương gia bốc đồng của mình: “Tích Tứ, tiểu Dụ Đầu há là dễ dàng như vậy liền sinh ra?”

“Không được rủa ta, ta nhất định phải sinh tiểu Dụ Đầu!”

Đầu này Lưu Ly nghe nửa ngày cũng nghe không hiểu ba và cha bé đang nói cái gì, vội vã hỏi: “Ba, cha làm sao vậy? Cha muốn sinh tiểu hoàng thúc? Sinh như thế nào?”

Ly Nghiêu kéo nữ nhi bảo bối qua, lau đi vết dơ trên mặt bé: “Ly nhi, phụ thân có thai, con sắp có đệ đệ.”

“Thực sự?!” Lưu Ly vừa nghe nhảy cẫng lên, xoay người ôm lấy đại ca, “Đại ca! Chúng ta sắp có đệ đệ!” Ly Thương ôm bé cười gật đầu.

Rất nhanh, nhị thúc Ngũ Mặc tới. Vừa xem mạch, hắn liền cười chúc mừng hai người. Lưu Tích Tứ rốt cuộc như nguyện mang thai đứa thứ hai. Nếu không phải hắn lừa Ly Nghiêu Hãn Triệt lại có, lại sử dụng thủ đoạn hấp dẫn, hắn còn không thể mang thai đâu. Lần này Lưu Tích Tứ thỏa mãn, Ly Nghiêu căng thẳng, Lưu Ly vui mừng.

Sau nửa canh giờ lão nhân gia trong cung biết được tin tức này lập tức đưa tới ý chỉ: Lưu Tích Tứ tiến cung an thai. Vui mừng nhất không ai bằng Lưu Ly, bé buổi tối có thể chuồn êm vào tẩm cung tiểu hoàng thúc ngủ cùng tiểu hoàng thúc.

Nhắm mắt lại, Lưu Tích Tứ nhịn cười giả vờ ngủ say. Có người thỉnh thoảng lại thở nhẹ bên tai hắn, một cái tay nhỏ bé chốc chốc sờ sờ bụng hắn, lát lát lại sờ sờ bụng hắn. Khi cái tay nhỏ bé ấy lại một lần nữa đặt trên bụng hắn, hắn nắm lấy, mở mắt ra.

Người bị nắm đầu tiên là hoảng sợ, sau đó cười ha hả nhào vào ngực hắn: “Tam ca.” Mềm mại, ngọt ngào.

“Tiểu Tứ nhi tỉnh ngủ rồi?” Hôn hôn khuôn mặt đỏ bừng của đệ đệ, Lưu Tích Tứ ôm bé đến bên người.

Tiểu oa nhi trắng nõn trắng nõn rất chậm gật đầu hai cái, lại sờ lên bụng tam ca: “Bảo bảo?” Phụ thân nói nơi này có bảo bảo.

Lưu Tích Tứ nhìn đệ đệ, luồng hạnh phúc ngọt ngào trong lòng kia ào ào trào ra ngoài, yêu thương không đủ quang minh chính đại đòi mấy nụ hôn trên khuôn mặt đệ đệ, hắn mới nói: “Đúng vậy, nơi này của tam ca có bảo bảo, tam ca muốn sinh một bảo bảo ngoan như tiểu Tứ nhi.”

“Ngoan.” Lưu Thiên Tứ vỗ ngực một cái, bé ngoan nhất.

Chụt, lại nhịn không được hôn đệ đệ một cái, Lưu Tích Tứ thề nhất định phải sinh một em bé ngoan giống như Dụ Đầu, nếu không hắn sẽ nhét đứa nhỏ về trong bụng sinh lại! Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Phiên ngoại 2”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 9

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ cửu chương

Sau khi khóc cả ngày hôm trước, ngày hôm sau lúc đối mặt phụ hoàng và phụ thân, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế mặc dù vẫn mất hứng, nhưng không khóc, chỉ là mắt sưng sưng, thấy mà Ngũ Tử Ngang rất là đau lòng. Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế ngoan hơn nhiều. Sáng sớm dậy bé không để hai người mới tới kia hầu hạ bé rửa mặt đánh răng. Bị Diêm Nhật hầu hạ quen bé mặc dù làm cũng không tốt, nhưng tự mình ra tay, chẳng qua là quần áo không biết mặc, không có cách nào, chỉ có thể để hai người kia hầu hạ. Có điều Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế âm thầm thề, bé nhất định phải học được tự mình mặc quần áo đi giày.

Cùng phụ thân, phụ hoàng ăn đồ ăn sáng xong, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không kén ăn chút nào liền ngoan ngoãn đi đọc sách. Thành thật theo lão thái sư học bài ngày hôm nay, Tần Gia Hựu lại ngoan ngoãn đi Tây Noãn các giúp phụ thân nghiên cứu tập sớ tấu. Thừa dịp Tần Ca không ở đây, Ngũ Tử Ngang tranh thủ thời gian ôm nhi tử tủi thân từng lần một giảng đạo lý với bé, nói lý do đưa Diêm Nhật đi.

“Phụ thân, nếu như con có thể chứng minh con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật, người sẽ trả Nhật Nhật cho con sao?”

“Sẽ, phụ thân nhất định sẽ!”

Cho dù nhi tử muốn sao trên trời y cũng nhất định làm được cho nhi tử!

Có bảo đảm của phụ thân, trong lòng Tần Gia Hựu thoải mái hơn chút.

“Phụ thân, con nhớ Nhật Nhật.” Ở trong lòng phụ thân, Tần Gia Hựu kiên cường không nổi.

“Cho phụ hoàng biết quyết tâm của con, Nhật Nhật sẽ trở lại.” Sờ con mắt sưng đỏ của nhi tử, trong lòng Ngũ Tử Ngang cảm thán, có chút ê ẩm, trong lòng nhi tử có người quan trọng hơn phụ hoàng và phụ thân, ôi. Nghĩ đến sang năm sẽ phải để nhi tử chính thức nắm quyền, Ngũ Tử Ngang nhân cơ hội nói: “Tử Quân à, sau này lên triều con liền theo phụ thân cùng đi nhé. Con lập tức sẽ mười tuổi, cũng nên quen thuộc những đại thần kia, có được không?”

Diêm Nhật không bên cạnh, Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế không muốn một mình ở Nhân Tâm đường lập tức gật đầu đồng ý, có lẽ bé biểu hiện tốt phụ hoàng sẽ mềm lòng, sẽ cho Nhật Nhật sớm một chút trở về. Thấy nhi tử đồng ý nhanh như thế, Ngũ Tử Ngang lại có chút “ghen” với Diêm Nhật, sớm biết lúc trước thật không nên để Diêm Nhật chăm sóc nhi tử, trông, bây giờ trong lòng nhi tử chỉ có Diêm Nhật, cũng không có phụ thân y đây.

Nhưng mà thấy đôi mắt vẫn còn sưng của nhi tử, Ngũ Tử Ngang lại mềm lòng. Mà thôi mà thôi, chỉ cần là nhi tử thích, nhi tử muốn như thế nào cứ theo nó là được, nhi tử là bảo bối Tần Ca trăm cay nghìn đắng sinh hạ cho y, y không nỡ nhất chính là làm cho “bà xã” và nhi tử bị uất ức.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế còn không biết chính mình sắp chính thức đăng cơ trong cuộc sống không có Diêm Nhật làm bạn, mỗi ngày ngoan ngoãn đọc sách, ngoan ngoãn giúp đỡ phụ thân nghiên cứu một số tập sớ tấu bé đủ sức cáng đáng, ngoan ngoãn theo phụ hoàng lên triều lúc cần phải lên triều, ngoan ngoãn nghe những đại thần nhàm chán ấy nói một số lời nhàm chán.

Nhìn thấy Tần Gia Hựu lanh lợi như vậy, Tần Ca liền cảm thấy hắn hẳn là sớm một chút đưa Diêm Nhật đi. Nếu như là một nửa tính xấu của nhi tử là Ngũ Tử Ngang sủng, vậy một nửa kia chính là Diêm Nhật sủng. Vì thế, Tần Ca luôn mãi căn dặn Ngũ Tử Ngang, không được mềm lòng, hắn muốn nhân cơ hội này sửa tật xấu của nhi tử.

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế bắt đầu nghiêm nghiêm túc túc học tập làm một hoàng đế thế nào. Mà Diêm Nhật tại nhà tạm thời trong quân doanh phòng giữ kinh cũng không còn đau lòng và thống khổ ngày đầu tiên bị Khổng Tắc Huy mang đến nữa. Gã mỗi ngày đều ở trong quân doanh huấn luyện giống như những binh lính khác, thậm chí càng chịu khó hơn những binh lính kia. Không phải Diêm Nhật đã lặng lẽ chấp nhận, mà là gã yên lặng đợi người đang ở trong cung, bảo gã trở lại. Hoàng thượng mỗi tối đều sẽ sai người đưa cơm cho gã, đó là phân nửa thức ăn hoàng thượng đặc biệt để thừa lại cho gã.

Thời khắc Diêm Nhật mong đợi nhất mỗi ngày chính là bưng bát thức ăn đã nguội kia, đây không phải là hoàng thượng “ngược đãi” gã, mà là tấm lòng của hoàng thượng đối với gã, hoàng thượng đang nói cho gã biết, hoàng thượng có một ngày sẽ để gã một lần nữa trở lại trong cung, trở lại bên cạnh hoàng thượng. Cho nên gã dằn thật sâu nỗi đau tách khỏi hoàng thượng xuống đáy lòng. Gã lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, cũng chính bởi vì như vậy, thái thượng hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ mới không thể không để gã tách khỏi hoàng thượng, vậy gã không thể để bản thân nhìn qua già hơn hoàng thượng quá nhiều, gã phải chuyên cần luyện thân thể, gã phải làm cho mình hết sức ở bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng nhiều hơn mấy năm.

Còn chuyện thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lo lắng kia, Diêm Nhật là nghĩ cũng không dám nghĩ. Hoàng thượng sao có thể lại có cái loại suy nghĩ đó đối với gã? Hoàng thượng còn nhỏ, chờ hoàng thượng trưởng thành sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn gã, gã chỉ xin có thể ở bên cạnh hoàng thượng hầu hạ hoàng thượng, chỉ cần như vậy, gã cũng đã là được hoàng thượng ân sủng rồi. Gã không có lòng tham, cũng không dám có lòng tham, gã thủy chung hiểu rõ thân phận của mình, địa vị của mình. Gã là nô tài của hoàng thượng, vĩnh viễn đều là nô tài.

Thao luyện hoàn tất, Diêm Nhật một thân mồ hôi trở lại chỗ ở của mình. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương đối xử với gã không tệ, gã muốn lưu lại doanh trại phòng giữ, nhiếp chính vương để Quan đại nhân bố trí cho gã một gian phòng độc lập, còn có một sân nhỏ, trong sân còn có thể múc nước giếng, thật là không tệ. Nghĩ Quan Độ Quan đại nhân bây giờ không chỉ phòng giữ kinh thành, còn nắm trong tay mười vạn đại quân kinh sư, quan nhất phẩm, nhưng Quan đại nhân lại thỉnh thoảng đến thăm gã, mang cho gã một ít rượu và thịt, đây đều là nể mặt nhiếp chính vương bệ hạ, Diêm Nhật rất cảm kích, cũng bảo bản thân có thể càng thêm yên lặng chờ ở chỗ này.

Trước tiên múc một thùng nước giếng, Diêm Nhật rửa tay và mặt. Vừa mới nghỉ ngơi không bao lâu, đã có người đưa cơm chiều tới cho gã. Chẳng qua không phải người trong cung đưa tới. Chút thức ăn mỗi ngày còn dư lại của tiểu hoàng đương nhiên không đủ để Diêm Nhật lấp đầy bụng. Thức ăn đầu bếp doanh trại phòng giữ chuẩn bị cho Diêm Nhật đều rất phong phú, nhưng mà Diêm Nhật lại ăn không ra mùi vị gì, đầy bụng tâm tư gã đều tại bữa cơm buổi tối đưa tới ấy. Ăn no bụng, Diêm Nhật đun một nồi nước, lau lau người. Tự gã xây một cái bếp trong sân, có thể đun chút nước gì đó. Cũng để tránh luôn luôn phiền toái người ngoài.

Lau thân thể, thay đổi bộ quần áo sạch sẽ, Diêm Nhật lại giặt quần áo vừa thay, sau đó trở về phòng. Gã vẫn là nhật du của Diêm La điện, đương nhiên cũng có việc cần gã xử lý. Nhưng mà Diêm Nhật về phòng không bao lâu cửa gỗ liền truyền đến tiếng đập cửa đúng giờ. Diêm Nhật đi nhanh đến cạnh cửa, mở cửa.

“Diêm thống lĩnh, hoàng thượng ban thưởng.”

Người đến đưa cơm vẫn là một trong hai tiểu quỷ phái đi chăm sóc tiểu hoàng đế. Đối phương từ trong rổ bưng ra một bát lớn, Diêm Nhật lập tức hai tay tiếp nhận. Tiểu quỷ chưa nói cái gì, thậm chí không có đợi Diêm Nhật tạ ơn, sau khi hành cái lễ với Diêm Nhật liền quay người đi. Không ngờ nghệch giống như lần đầu tiên, trên khuôn mặt Diêm Nhật là nụ cười thản nhiên hơi có vẻ ngại ngùng. Gã đóng cửa, bưng bát đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, cầm chiếc đũa lên, viền mắt không tự chủ được lại đỏ.

Trong bát hôm nay có sườn xào chua ngọt và tôm, đương nhiên cũng có củ cải và cải trắng tiểu hoàng đế không thích ăn. Diêm Nhật trước tiên ăn món ăn hoàng thượng không thích ăn với cơm, sau đó mới tinh tế thưởng thức xương sườn và tôm ăn ngon. Gần đây trong thức ăn đưa tới thế nào cũng sẽ có cá hoặc là tôm, còn có cua gì gì đó. Có đôi khi tiểu hoàng đế còn có thể sai người đưa tới cho Diêm Nhật canh thịt bổ thận canh gà nhân sâm, canh gà nhung hươu, canh long phượng vân vân. Diêm Nhật vốn không biết đây là thế nào, vẫn là Khổng Tắc Huy lúc tới thăm gã lén nói cho gã biết, hoàng thượng cố ý đi Thái Y viện hỏi Dung thái y làm thế nào để người ta nhìn qua nhỏ hơn tuổi thực tế, sau khi hỏi, liền bắt đầu mỗi ngày yêu cầu ngự thiện phòng chuẩn bị thức ăn có thể bổ thân nhất cá tôm các loại.

Đêm biết được chuyện này, Diêm Nhật lén chạy vào hoàng cung, nếu không phải là ở một khắc cuối cùng bị Khổng Tắc Huy ngăn lại, gã thiếu chút nữa đã bị nhiếp chính vương phát hiện. Diêm Nhật muốn gặp hoàng thượng, nhớ đến mỗi ngày buổi tối đều ngủ không được. Gã muốn nói cho hoàng thượng, không cần đặc biệt chuẩn bị những thứ này cho gã, gã sẽ mỗi ngày chăm chỉ luyện công phu, để cho mình già sẽ không nhanh như vậy.

Thịt tôm ngon ăn trong miệng, Diêm Nhật nghĩ tới bên cạnh còn ngồi hoàng thượng, hốc mắt nóng lên. Nhắm thật chặt mắt, Diêm Nhật ăn sạch thịt tôm, cũng gặm sạch sẽ thịt trên xương sườn, thậm chí nhai vỡ xương có thể cắn được nuốt xuống. Dùng thời gian lâu hơn bữa cơm lúc trước ăn hết bát thức ăn với gã mà nói cũng không nhiều này, Diêm Nhật không có để lại một hạt gạo, đây là quan tâm của hoàng thượng đối với gã, gã tuyệt đối không thể để thừa chút xíu thứ có thể ăn.

Ăn xong cơm, hai tay nâng bát không ngẩn ra, Diêm Nhật lúc này mới đi rửa sạch bát, sau đó đặt bát ngay chính giữa bàn. Lại si ngốc nhìn nhìn rất lâu, Diêm Nhật lúc này mới lên tinh thần xử lý việc của nhật quỷ. Muốn về được bên cạnh hoàng thượng, đầu tiên sẽ phải làm tốt chuyện trong phận sự của mình, nếu không gã sau này còn có thể liên lụy hoàng thượng. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 9”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 8

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ bát chương

Chuyện của Diêm Nhật cùng ngày mấy vị quan trọng trong Nhân Tâm đường đều biết. Quen nếp mỗi ngày đều có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc này, thoáng cái không nhìn thấy Diêm Nhật, đừng nói Ôn Quế Khổng Tắc Huy bọn họ không quen, ngay cả Ngũ Tử Ngang, Tần Ca và Hà Hoan cũng không quen. Nhưng cho dù có phải bọn họ quá lo lắng hay không, Ngũ Tử Ngang và Tần Ca cũng không định mềm lòng. Mọi người mặc dù đều rất khó chịu, nhưng không cách nào trách cứ thái thượng hoàng và nhiếp chính vương, dù là bọn họ ngày thường nhìn đủ loại giữa Diêm Nhật và hoàng thượng cũng cảm thấy hai người quá thân mật, huống chi là nhiếp chính vương và thái thượng hoàng, hơn nữa chủ yếu nhất chính là Diêm Nhật lớn hơn hoàng thượng quá nhiều tuổi, nếu quan hệ giữa hai người ngày sau thực sự xảy ra thay đổi như vậy, thế làm sao bây giờ? Hai người thậm chí không cách nào đầu bạc đến già. Thái thượng hoàng và nhiếp chính vương lại lo ngại cũng là bình thường.

Đau lòng nhất trong Nhân Tâm đường không ai bằng Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế. Vốn bé đang yên lành với Diêm Nhật, buổi trưa Diêm Nhật còn cùng ăn cơm với bé đấy. Kết quả trong chớp mắt, bên cạnh bé lại không có Diêm Nhật. Không ai đút cho bé ăn cơm, không ai cho bé uống nước, không ai lau mặt lau tay đánh răng cho bé, không ai đọc sách cho bé lúc ngủ, không ai chơi với bé. Không thèm nhìn hai tiểu quỷ Diêm La điện tuổi tác tương đương phụ thân mới tìm tới cho bé, Tần Gia Hựu làm ổ trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, bởi vì bé biết mình dù cho khóc phá trời cũng không vô dụng.

Có người gõ cửa, Tần Gia Hựu không để ý tới, một tiểu quỷ đứng trong góc nhỏ đi mở cửa. Người tới nhìn thấy hai khuôn mặt lạ sửng sốt, sau đó đoán được thân phận của hai người này. Đi tới, người nọ thấp giọng nói: “Các ngươi đi xuống trước đi.”

“Dạ.” Hai tiểu quỷ nhìn qua mười ba mười bốn tuổi rời đi.

Tần Gia Hựu nghe ra người đến là ai, ngẩng đầu lên, trên mặt là lệ, mắt sưng sưng, đau lòng hô tiếng: “Hoan Hoan hoàng thúc…”

Hà Hoan bước nhanh qua ngồi xuống bên cạnh Tần Gia Hựu, đau lòng ôm bé: “Hựu Hựu đừng khóc, đừng khóc.”

“Hoan Hoan hoàng thúc…” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc hiểu rõ mình nhất, tiếng khóc lại cũng không đè nén được.

“Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu đừng khóc. Có muốn biết Diêm Nhật bây giờ thế nào hay không?” Những lời này của Hà Hoan rất hữu hiệu, Tần Gia Hựu lập tức không khóc, lau lau mặt lập tức hỏi: “Nhật Nhật bây giờ ở nơi nào?”

Lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho cháu trai, Hà Hoan nói: “Con trước tiên đừng khóc.” Liếc mắt nhìn bữa tối Tần Gia Hựu không có động tới trên bàn, Hà Hoan khuyên nhủ: “Con không ăn cơm, Diêm Nhật biết sẽ lo lắng.”

“Không muốn ăn.” Tần Gia Hựu chỉ muốn khóc. Tần Ca tựa hồ là muốn nhân cơ hội này bỏ đi tật xấu lớn như thế còn cần người cho ăn cơm của nhi tử, không cho bất luận kẻ nào đến dỗ Tần Gia Hựu ăn cơm, để bé tự ăn, dù cho Ngũ Tử Ngang cũng không được. Hà Hoan là lén lút qua đây, đương nhiên, đám người Ôn Quế và Khổng Tắc Huy sẽ lấp liếm giúp hắn.

Nghĩ khóc ăn cơm không tốt cho cơ thể, Hà Hoan tạm thời không khuyên cháu trai ăn cơm. Vỗ nhẹ Tần Gia Hựu đang không ngừng nức nở, hắn thấp giọng nói: “Hoàng thúc bảo Hoán đi nhìn Diêm Nhật, Diêm Nhật rất không tốt, giống như con, không chịu ăn cơm.”

Khóe miệng Tần Gia Hựu run rẩy, có dấu hiệu khóc lớn. Hà Hoan vội vàng che miệng bé, nhỏ giọng nói: “Đừng khóc đừng khóc, Hựu Hựu, hoàng thúc đến chính là muốn nghĩ cách giúp con, con mà khóc hoàng đế ca ca sẽ nghe thấy.”

Tần Gia Hựu vội vàng đè tiếng khóc xuống, gắng sức gật đầu, bé không khóc.

Buông tay ra, Hà Hoan nói: “Hựu Hựu, lo ngại của hoàng đế ca ca và Ngũ đại ca hoàng thúc hiểu. Hoán trước đây chính là thị vệ bên người hoàng thúc, đương nhiên bây giờ cũng vậy. Ngũ đại ca trước kia là thư đồng của hoàng đế ca ca, về sau cha Ngũ đại ca qua đời, Ngũ đại ca thành Lương vương mới rời khỏi hoàng đế ca ca. Hựu Hựu, hoàng thúc ngốc, có đạo lý hiểu lại nói không nên lời. Con bây giờ còn nhỏ, có thể sẽ nghe không hiểu, nhưng mà con đừng khóc, lại càng đừng sốt ruột, con thông minh hơn hoàng thúc, nhất định có thể nghĩ hiểu.”

“Con nghe.” Tần Gia Hựu không khóc nữa, chẳng qua là thời gian khóc quá lâu, vẫn là nức nở.

Nghĩ nghĩ nên nói thế nào, Hà Hoan tiếp tục nói: “Hựu Hựu, con rất dính Diêm Nhật, Diêm Nhật đối với con cũng là đặc biệt chân thành, phần chân thành này thậm chí vượt qua của gã đối với hoàng đế ca ca. Ngày sau tình cảm giữa vua tôi bọn con có thể thay đổi rất khó chịu hay không, không thay đổi là tốt nhất, nếu thay đổi, con và Nhật Nhật làm sao bây giờ?”

“Cái gì làm sao bây giờ?” Tần Gia Hựu không hiểu.

Hà Hoan cũng có chút ít lo lắng nói: “Diêm Nhật lớn hơn con gần hai mươi tuổi, chờ lúc con tráng niên, gã cũng đã già rồi. Hựu Hựu, con là hoàng thượng, sau này sẽ có rất nhiều rất nhiều người đưa nam nhân và nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp cho con, con sẽ ghét bỏ Diêm Nhật.” Bịt cái miệng muốn phản bác của Tần Gia Hựu, Hà Hoan khó có được nghiêm túc nói: “Chuyện sau này ai cũng không thể bảo đảm. Hơn nữa Diêm Nhật có thể bằng lòng tình cảm của con đối với gã thay đổi hay không cũng rất khó nói. Nói chung, tình cảm vua tôi giữa con và Diêm Nhật nếu thay đổi, bất kể là con đối với Diêm Nhật, hay là Diêm Nhật đối với con, đáng thương cũng sẽ là Diêm Nhật.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Gia Hựu nhíu lại, bé không hiểu.

“Hựu Hựu, để Diêm Nhật rời khỏi con một khoảng thời gian, nếu như con phát hiện mình không thể tách khỏi Diêm Nhật, vậy chờ con đăng cơ con có thể gọi Diêm Nhật trở về. Nếu con phát giác mình có thể rời khỏi Diêm Nhật, vậy vẫn là nhanh chóng buông tay đi. Hoàng thúc trước đây đã nói với con, Diêm Nhật chăm sóc con rất vất vả, con cũng nên đồng tình với gã chứ.”

Tần Gia Hựu cắn môi, bé không hiểu không hiểu, nhưng bé hiểu một điểm, Diêm Nhật rất vất vả, cho nên bé mới cho Diêm Nhật ngủ giường.

“Hựu Hựu, Diêm Nhật cũng không bỏ được con, gã rất đau lòng. Hoàng thúc chưa từng thấy gã khóc, thế nhưng gã hôm nay lại khóc. Hựu Hựu, nếu con không muốn làm cho Diêm Nhật tiếp tục đau lòng như vậy, con phải nói cho gã biết con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, để gã yên tâm. Tuổi tác Diêm Nhật lớn hơn con nhiều như thế, nếu gã lại phá hỏng thân thể mình, hoàng đế ca ca càng không thể cho Diêm Nhật trở về.”

Tần Gia Hựu dùng sức hít hít mũi, quay đầu nhìn về phía cơm nước đã lạnh trên bàn. Bé xuống giường, đi tới bên cạnh bàn cầm bát đũa lên liền bắt đầu ăn. Hà Hoan vội vàng ngăn cản: “Hựu Hựu, cơm nước đều lạnh rồi, để cho bọn họ đem đi hâm lại con hẵng ăn, nếu không sẽ ăn đau bụng.”

“Không lạnh.” Tần Gia Hựu ngụm lớn ăn món ăn bình thường bé đều muốn Diêm Nhật dỗ nửa ngày mới có thể ăn, sau đó uống một chén canh lớn. Bé không có ăn hết thức ăn, mà là mỗi dạng đều còn lại phân nửa. Lau lau miệng, Tần Gia Hựu kêu: “Người tới.”

Có người tiến vào, là hai tiểu quỷ vừa mới ra kia. Tần Gia Hựu nói: “Lấy một cái bát lớn qua đây.”

Hai người cũng không nói nhiều, đồng thời lui ra ngoài.

Tần Gia Hựu chớp chớp con mắt đã sưng của mình, nhìn về phía hoàng thúc: “Hoàng thúc, con sẽ chứng minh với phụ thân và phụ phụ con sẽ không bao giờ không cần Nhật Nhật. Con muốn Nhật Nhật trở về.”

Hà Hoan cười : “Vậy mới đúng. Vẫn khóc Diêm Nhật cũng không về được, hơn nữa con cũng cần phải cẩn thận suy nghĩ, đừng để Diêm Nhật sau này quá đáng thương.”

“Con sẽ không đâu.” Tiểu hoàng đế nắm gối của Diêm Nhật lên ôm vào trong ngực, viền mắt lại đã ươn ướt. Cúi đầu lau lau mắt, bé ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Nhật Nhật là của con, dù cho gã già rồi xấu rồi gã cũng là của con, con mới mặc kệ gã lớn hơn con bao nhiêu tuổi đấy.”

Chẳng lẽ Hựu Hựu đối với Diêm Nhật thật sự có cái loại tình cảm đó sao? Nhưng mà Hựu Hựu còn nhỏ, cũng không hiểu? Hà Hoan không có quá phiền não, chỉ cười sờ sờ đầu cháu trai: “Hoàng thúc sẽ giúp con.”

“Cảm ơn hoàng thúc.” Tần Gia Hựu ôm lấy hoàng thúc, nín nước mắt, bé nhớ Nhật Nhật, nhớ Nhật Nhật.

“Hoàng thượng, nô tài lấy bát lớn đến rồi.”

Tần Gia Hựu từ trong lòng hoàng thúc lui ra ngoài, sau khi người tiến vào đặt bát to lên trên bàn, bé buông cái gối của Diêm Nhật xuống, đổ toàn bộ thức ăn còn dư lại của mình vào trong bát to, sau đó nâng lên giao cho người nọ: “Đưa cái này đến chỗ Diêm Nhật, cứ bảo là trẫm nói, muốn gã ăn hết tất cả, không cho chừa lại.”

“Dạ.” Sắc mặt yên lặng hai tay bưng cái bát kia, tiểu quỷ tiếp chỉ đó đi ra ngoài. Sau đó, Tần Gia Hựu đi tới phía trước giá sách cầm thăm trúc Diêm Nhật vót cho bé, sau đó từ trên giường lục ra một tấm khăn lụa bọc vào trong, nói với một tiểu quỷ khác: “Giao cái này cho Diêm Nhật, bảo gã giữ cho kỹ, nói cho gã biết, trẫm chờ gã trở về cùng chơi đùa với trẫm.” Trên giá sách còn có một nửa thăm trúc.

“Dạ.” Tiểu quỷ đó hai tay nhận lấy cũng rời đi.

Làm xong những việc này, Tần Gia Hựu lại hít hít mũi, đi tới trước mặt hoàng thúc ôm lấy: “Hoàng thúc, con nhớ Nhật Nhật…”

“Con nhớ gã như thế như thế, gã sẽ trở lại.” Có lẽ sau khi trải qua chuyện lần này, nếu cháu trai và Diêm Nhật thực sự tới bước ở bên nhau, vậy giữa bọn họ cũng sẽ không có vấn đề gì. Hà Hoan ôm chặt cháu trai, cho an ủi mà cháu trai muốn. Hựu Hựu, phải kiên trì đến cùng nhé. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 8”