Tiêu Tương thủy sắc – Chương 40

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập chương – Việc con nối dõi

“Bạch đại ca… Ngươi còn đang suy nghĩ chuyện Tư Diệu sao?” Bên giường, Thượng Quan Vân ăn hoa quả đặc hữu của Huệ Diệu, hỏi người sắc mặt có chút tái nhợt trên giường.

“Không phải, chuyện Tư Diệu Hoài Diệp đã không truy cứu nữa, để nó lớn lên ngoài cung không hẳn không phải chuyện tốt.” Xem như trách phạt, Hoài Diệp thật sự làm cho hắn không xuống giường được, ban ngày thuốc thang tẩm bổ, buổi tối lại điên cuồng muốn thân thể của mình, Khuyết Dương cũng bị Hoài Diệp phái ra ngoài kinh ban sai, sau này, hắn thật đúng là không dám lại làm cho Hoài Diệp sinh khí.

“Ha hả, Bạch đại ca, Lưu Hoài Diệp thật sự thực thích ngươi đấy, xem, ngươi làm cho hắn tức giận như vậy, hắn nhưng chỉ là làm cho ngươi không xuống giường được, nếu là những người khác, sợ phải cao hứng muốn chết.” Thượng Quan Vân từ đáy lòng cảm thấy cao hứng thay Bạch Tang Vận. Ngày đó hắn còn tưởng rằng Lưu Hoài Diệp sẽ nghiêm trị Bạch Tang Vận cơ, dẫu sao y là hoàng thượng.

Bạch Tang Vận trong lòng mặc dù buồn bực, nhưng hắn biết Hoài Diệp đối với mình là không giống, hơi nằm nghiêng một cái, để cho nơi đau nhức thoáng dịu bớt, Bạch Tang Vận nói, “Quản Vân, bây giờ ta cứ nhắc tới việc con nối dõi Hoài Diệp liền sinh khí, ai, ta thật không hiểu nên làm thế nào cho phải, Hoài Diệp năm nay cũng đã ba mươi có hai rồi, nhưng ngay cả một cốt nhục cũng không có, tương lai Huệ Diệu phải làm sao bây giờ.”

Thượng Quan Vân ngừng lại, nhìn thấy khuôn mặt lo âu tiều tụy kia, hắn nâng tay đặt nơi ngực mình, cắn cắn môi, Quản Vân hạ quyết tâm nói: “Bạch đại ca, ta có phương pháp… ta có phương pháp làm cho ngươi sinh con…”

“Bộp!” Cái chén trong tay Bạch Tang Vận rơi xuống đất, “Quản Vân… Thật sự… Thật sự sao?”

“… Phải…” Từ dưới cổ lấy ra tượng Phật vàng chưa bao giờ rời thân, Thượng Quan Vân mở nút bí mật ra.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 40”

Hồng phúc dao – Chương 29

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập cửu chương

Trong Nghênh Hoan lâu ca múa mừng cảnh thái bình, mà trong sương phòng của Xuân Lôi lại là lạnh như hầm ngầm. Xuân Lôi đứng ngồi không yên nhìn nam tử đang điểm thẻ bài của nàng. Theo lý, nàng đã được Hiển thân vương bao một tháng, vốn không cần tiếp khách, nhưng nam tử này lại cầm lệnh bài của vương gia, làm cho nàng không tiếp cũng không được.

Ly Nghiêu quan sát Xuân Lôi mặt mộc, khuôn mặt không bôi son phấn cũng là cực kỳ xinh đẹp, khó trách lại trở thành đầu bài, bất quá Ly Nghiêu nhưng không có vẻ mặt kinh diễm gì, ánh mắt hắn tựa như con rắn xẹt qua người Xuân Lôi, làm cho Xuân Lôi một thân nổi da gà.

Xem đủ, Ly Nghiêu từ trên người lấy ra một tờ giấy bày ra trước mặt Xuân Lôi. Xuân Lôi vừa thấy, trên mặt vừa mừng vừa sợ, đúng là khế bán thân của nàng. Vừa mới đưa tay qua, liền bị Ly Nghiêu cầm về. Xuân Lôi lo sợ bất an nhìn Ly Nghiêu, trong lòng một chút ngọn nguồn cũng không có. Nàng biết nam nhân này, trong kinh thành đi theo Hiển thân vương ra vào Nghênh Hoan lâu, có người nói là tiểu gia của Hiển thân vương, nàng đoán không ra Ly Nghiêu rốt cuộc muốn làm cái gì với mình.

“Tích Tứ muốn ngươi mấy đêm?” Ly Nghiêu mở miệng.

Xuân Lôi giật mình mới kịp phản ứng, Tích Tứ mà Ly Nghiêu nói là ai. Xuân Lôi có chút sợ hãi nhìn Ly Nghiêu nói: “Chỉ có một đêm…”

“Xử nữ?” Câu hỏi của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi cho dù là đầu bài của kỹ viện, cũng không khỏi phi thường thẹn thùng. Nhẹ nhàng gật đầu một cái, xem như trả lời.

Giương giương khế bán thân trong tay, Ly Nghiêu nói: “Khế bán thân của ngươi ta lấy từ chỗ Vanh thân vương tới, ta sẽ cho ngươi chút bạc, ngày mai ngươi phải rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trở về, nếu có thể làm được ta sẽ trả lại khế bán thân của ngươi cho ngươi, nếu ngươi làm không được… từ nay về sau ngươi là người của ta, ta bảo ngươi làm cái gì… ngươi phải làm cái đó… Nếu ngươi nuốt lời, ta sẽ cho ngươi biết như thế nào là muốn chết cũng không được.”

Lời nói của Ly Nghiêu khiến cho Xuân Lôi đầu tiên là cực kỳ vui sướng, mà câu nói kế tiếp của hắn lại làm cho Xuân Lôi sợ đến phát run, trực giác nói cho nàng nguyên nhân thực sự người này làm như vậy là một đêm nàng cùng Lưu Tích Tứ kia.

“Đây là… ý của vương gia sao?” Cắn môi, Xuân Lôi cúi đầu hỏi, trong lòng có chút chua chát.

“Là ý của ta.” Ly Nghiêu có chút chán ghét nhìn nước mắt ướt át trong mắt Xuân Lôi, “Vương gia sau này sẽ không đến lâu nữa, ngươi cũng chặt đứt ý niệm sau này sẽ tiến vào vương phủ đi.”

Xuân Lôi ngẩng đầu, có chút tức giận nói: “Xuân Lôi không dám có ý niệm vào vương phủ, chỉ là… Xuân Lôi có nên đi hay không, cũng nên từ vương gia nói. Dù cho ngươi là tiểu gia của vương gia, ngươi cũng không thể xử sự thay vương gia.”

Mắt Ly Nghiêu càng lạnh hơn, Xuân Lôi lấy hết dũng khí nhìn hắn, nàng không muốn không hiểu cái gì mà bị đuổi khỏi kinh thành như thế. Tuy rằng khôi phục thân tự do vẫn là nguyện vọng của nàng, nhưng… nàng một nữ tử yếu đuối, rời khỏi kinh thành rồi có thể đi nơi nào.

“Nếu không phải Tích Tứ ngăn cản, ta càng vui vẻ đưa ngươi vào quân kỹ doanh.”

Những lời này, làm cho Xuân Lôi hoa dung thất sắc (1).

“Ngươi rốt cuộc là người nào của vương gia…” Người này một miệng tục danh của vương gia, Xuân Lôi nhịn không được hỏi, tiểu gia bình thường làm sao có thể kiêu ngạo như vậy.

“Ngươi thông minh như thế, sao đoán không được?” Ly Nghiêu bỏ mấy tấm ngân phiếu lên trên bàn, nói, “Nếu không phải lúc trước ta và Tích Tứ có hiểu lầm, ngươi cho là, hắn sẽ đụng vào ngươi sao?”

Xuân Lôi kinh ngạc nhìn Ly Nghiêu, nghe ra ý tứ trong lời nói của Ly Nghiêu.

“Ngươi… có phải gọi là Ly Nghiêu?” Xuân Lôi đánh bạo hỏi. Khóe miệng Ly Nghiêu nhếch lên nụ cười, nụ cười kia nhìn Xuân Lôi suýt chút nữa kêu lên.

“Vương gia… Vương gia trong mộng từng gọi tên ngươi…” Rất sợ mình bị Ly Nghiêu giết, Xuân Lôi vội vàng nói, “Ngày hôm sau… có người tới chỗ ta tìm vương gia, nói về ngươi. Cho nên… nô gia lớn mật đoán, vương gia cái gì cũng chưa từng nói với nô gia.”

Lời nói của Xuân Lôi khiến nụ cười khóe miệng Ly Nghiêu thu vào, đặt khế bán thân của Xuân Lôi lên trên bàn. “Hại hắn sinh khí, là lỗi của ta, vì thế, ta không thể giết ngươi. Nhưng ngươi ở kinh thành ngày nào, ta sẽ có một ngày nhịn không được giết người đã từng chạm vào hắn. Ngươi nếu không muốn chết, cầm khế bán thân và bạc của ngươi đi đi.”

Lần này, Xuân Lôi thu bạc cùng khế bán thân. Ly Nghiêu thấy nàng nhận, đứng dậy bước đi, khi hắn đi qua Xuân Lôi, nghe được một câu của Xuân Lôi. Ly Nghiêu cúi đầu, thần sắc khó lường nhìn Xuân Lôi trong chốc lát, mới mở cửa đi ra ngoài. Hắn vừa đi, Xuân Lôi hai chân như nhũn ra ngồi dưới đất, nàng biết, mình nói ra sự kiện kia, sau này cho dù hồi kinh, cũng sẽ không bị Ly Nghiêu giết.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 29”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 38+39

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập bát chương – Sự việc đã bại lộ

“Hoàng thượng giá lâm~~~”

“Nô tỳ (nô tài) thỉnh an hoàng thượng.”

“Đứng lên đi.”

Đi vào nơi ở của Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp từ trên tay Hồng Hạnh ôm lấy Lưu Tư Diệu: “Tư Diệu gần đây có nháo không?” Mấy ngày nay bận rộn việc Vệ Mạnh Hâm tới Huệ Diệu, hắn cũng không hỏi đến chuyện đứa bé.

“Bẩm hoàng thượng, điện hạ bình thường rất ít khóc nháo, vương gia nói rằng điện hạ rất nhu thuận.” Hồng Hạnh cúi đầu đáp lại.

“Vậy là được rồi, thân mình vương gia không tốt, đừng để Tư Diệu quấy rầy nghỉ ngơi của hắn.” Ôm đứa bé đang mở to hai mắt nhìn mình, Lưu Hoài Diệp muốn từ trên mặt bé tìm được chỗ tương tự, nhưng càng xem càng nhíu mày, đứa bé này… sao không một chỗ giống mình, mặt mày này cũng quá mức nhu nhược, không có chút nào cường thế của mình.

Lúc này, Lưu Tư Diệu dường như có chút không thoải mái, hừ mấy tiếng, Hồng Hạnh lập tức nói: “Hoàng thượng, điện hạ hắn sợ là đói bụng.” Thấy sắc mặt hoàng thượng không tốt, Hồng Hạnh mặt không còn chút máu.

“Ừ.” Giao đứa bé cho Hồng Hạnh, Lưu Hoài Diệp đột nhiên thấy trên tay có chút ẩm ướt.

“A! Hoàng thượng, điện hạ đi tiểu.” Thái giám bên cạnh phát hiện dị trạng, vội vàng bưng nước tới để hoàng thượng rửa. Hai cung nữ khác thì vội chuẩn bị tã lót thay cho Lưu Tư Diệu.

Rửa tay, thấy trên người cũng không ướt, Lưu Hoài Diệp đi vào nội gian muốn nhìn nhìn chỗ ở của Lưu Tư Diệu ra sao, nhưng sau khi nhìn thấy Lưu Tư Diệu cởi quần sắc mặt đại biến.

“Hoàng thượng!” Hồng Hạnh bỗng nhiên bị đẩy ra sợ hãi hô lên, sau đó khiếp sợ quỳ dưới đất nhìn đùi phải của Lưu Tư Diệu bị nâng lên, hoàng thượng ánh mắt lạnh như băng. Tựa hồ cũng cảm nhận được không bình thường lúc này, Lưu Tư Diệu khóc nháo.

“Người tới!”

“Có thuộc hạ.”

“Mang toàn bộ người nơi này đi! Cung nữ trước kia hầu hạ Thục phi, bà đỡ đỡ đẻ cho Thục phi, còn có những thị vệ trong cung Thục phi, tất cả bắt lại cho trẫm!”

“Dạ! Hoàng thượng!”

Nhìn chằm chằm bắp đùi một mảnh bóng loáng, không có một chút tì vết kia, ánh mắt Lưu Hoài Diệp trở nên khát máu.

“Hoàng thượng! Xin hoàng thượng nể mặt vương gia tha cho điện hạ một mạng!” Hồng Hạnh bị nắm lấy khóc hô.

“Bốp!” Lập tức, mặt của nàng bị Lưu Hoài Diệp hung hăng quăng một cái tát, “Điện hạ?!” Lưu Hoài Diệp hung ác nhìn đứa bé khóc mặt không còn chút máu trên giường, “Trẫm còn thật muốn biết, điện hạ này là như thế nào mà ra!”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 38+39”

Hồng phúc dao – Chương 28

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập bát chương

Nhìn chằm chằm vết thương trên người Ly Nghiêu, sắc mặt Lưu Tích Tứ là càng ngày càng khó coi, nhưng tay bôi thuốc lại một chút cũng không dám dùng sức.” Ngươi không phải rất lợi hại sao? Làm sao còn có thể để cho người ta đả thương ngươi?” Lưu Tích Tứ không rõ, Ly Nghiêu lợi hại như thế có thể để cho khắp nơi trước ngực hắn tới một đao, thẳng từ bả vai quẹt đến thắt lưng, có thể suy ra lúc ấy có bao nhiêu nguy hiểm đáng sợ. Nghĩ tới đây, cơn giận vốn đã hạ của Lưu Tích Tứ lại nổi lên.

“Đã biết nguy hiểm, vì sao phải bỏ rơi người của ta? Thủ hạ của nhị ca mặc dù không lợi hại bằng ngươi, nhưng cũng là người có thể lấy một địch trăm, đi theo ngươi, ngươi cũng sẽ không mang thương trở về, ngươi cũng không phải không biết tình trạng của mình.”

Miệng vết thương vẫn đang chảy máu, Lưu Tích Tứ tìm dược liệu quý báu nhất khắp trong cung, nhưng hiệu quả lại quá nhỏ.

“Ngươi nếu biết ta có nguy hiểm, có đi theo không?” Một câu nói của Ly Nghiêu sáng tỏ hắn vì sao phải bỏ rơi người của Lưu Tích Tứ, “Hơn nữa, phương bắc không thể so với kinh thành, người của ngươi đi theo sợ cũng sẽ bị khí độc kia hại chết.”

Lưu Tích Tứ băng kỹ vết thương cho Ly Nghiêu, bất an hỏi: “Nhưng vết thương này của ngươi làm sao bây giờ? Máu vẫn không ngừng chảy… Chẳng lẽ bảo ta trơ mắt nhìn ngươi máu chảy hết?! Nếu nói như vậy, ngươi còn không bằng không trở lại thì tốt hơn, ta cũng không phải khó chịu vì ngươi.”

Giận giấu giếm của Ly Nghiêu, giận vết thương trên người Ly Nghiêu, giận chính mình… Lưu Tích Tứ giận đến đỏ mắt. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 28”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 36+37

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập lục chương – Bạn hữu

“Bạch! Tang! Vận!” Tiếng gọi thật mạnh truyền đến, Bạch Tang Vận quay đầu lại nhìn thấy đột người đột nhiên xuất hiện ở phía sau, “Hoài Uyên?!”

“Tang Vận nha, ngươi cũng thật là không có suy nghĩ, trở về nhiều ngày như vậy thế nhưng cũng không đến gặp gặp ta.” Lưu Hoài Uyên bất mãn mở miệng, sau đó đi đến bên cạnh bàn không chút khách khí rót chén trà cho mình.

“Hoài Uyên, xin lỗi, trở về hơi vội chút, cũng đã quên đi gặp ngươi.” Thả người đang ngủ trong lòng lên trên giường, Bạch Tang Vận cao hứng giúp thêm nước cho Lưu Hoài Uyên đã uống hết trà.

“Tang Vận… Ta ngươi đã có hơn năm năm không gặp, không nghĩ tới ngươi vẫn là bộ dáng kia, cũng chưa thay đổi, Tang Vận, ngươi có phải đã ăn thuốc trường sinh bất lão gì đó hay không a.” Hạ giọng, Lưu Hoài Uyên nửa thật nửa giả nói. Nhiều năm không gặp, người này ngoại trừ tóc biến bạc ra, dung mạo nhưng lại không có chút biến hóa, xem chính hắn, nhỏ hơn bốn tuổi so với Tang Vận, cũng đã có vẻ già hơn Tang Vận rất nhiều.

“Hoài Uyên, mấy năm nay ở biên quan, ngươi so với trước kia còn nói giỏi hơn, ngươi không nhìn thấy ta bây giờ là một đầu tóc bạc sao? Sao có thể không thay đổi?” Nhắc tới tóc của mình, Bạch Tang Vận từ lâu đã không còn đau lòng như lúc trước.

Lưu Hoài Uyên chỉ chỉ khuôn mặt của Bạch Tang Vận, “Ta là nói mặt ngươi a, một chút cũng chưa thay đổi, ngươi xem ta, bây giờ nhiều tang thương a.” Nói xong, xoa xoa gò má mình. Trên mặt có hai cái lúm đồng tiền, thế nào cũng nhìn không ra tang thương.

“Hoài Uyên, ngươi lần này ở luôn tại kinh thành đi, Hoài Diệp cũng muốn ngươi ở kinh thành giúp hắn.” Không rõ lúc trước Hoài Uyên vì sao đột nhiên muốn đi biên quan, Bạch Tang Vận khuyên.

Lưu Hoài Uyên cười cười, “Tang Vận, kinh thành này mặc dù thoải mái nhưng lại không bằng ở được đến tự tại nơi biên quan, đã trở lại hai tháng, nhưng làm ta buồn chết đi được, thật không biết hoàng huynh ta tại sao có thể nhẫn nại hằng ngày ở trong cung này, bất quá… có ngươi ở, hoàng huynh hắn sợ là đâu cũng không muốn đi đi.” Hiểu rõ gút mắc giữa ba người này, Lưu Hoài Uyên trêu ghẹo.

“Vậy… Ngươi vẫn là muốn đi sao?” Bạch Tang Vận nghe ra ý tứ trong lời nói của Lưu Hoài Uyên.

Gật gật đầu, Lưu Hoài Uyên nói: “Ừ, lần này hồi kinh một là nhìn xem bạn tốt, hai chính là giúp hoàng huynh xử lý chút chính sự, bây giờ hắn đã trở về, ngươi cũng lưu lại, nơi này cũng không còn chuyện gì của ta, ta đã nói cùng hoàng huynh, qua mấy ngày sẽ trở về biên quan.” Biên quan có người hắn nhớ mong, vì thế, hắn là nhất định phải trở về.

“Hoài Uyên, ngươi có phải có người để ý ở bên kia hay không?” Bạch Tang Vận đoán được.

“Tang Vận, thật sự là cái gì cũng không giấu giếm được ngươi nha.” Lưu Hoài Uyên gián tiếp thừa nhận, “Hắn thích biên quan, không thích cái huyên náo của kinh thành, vì thế, ta quyết định ở biên quan cùng hắn.”

Bạch Tang Vận muốn tiếp tục hỏi là cô nương nhà ai, ngay sau đó lại thôi, chỉ cần Hoài Uyên thích hay không là được. “Khi nào mang về cho chúng ta gặp một cái, xem ai có bản lĩnh lớn như vậy buộc được tim con ngựa hoang ngươi này.”

“Được, có điều Mặc Mặc rất mắc cỡ, sợ hắn không muốn trở về cùng ta.” Lưu Hoài Uyên có chút phiền muộn nhức đầu, khi nào Mặc Mặc mới bằng lòng cho chính mình danh phận đây.

“Hoài Uyên, người ta không muốn trở về cùng ngươi nhất định là ngươi làm cho người ta không yên lòng chỗ nào đó. Tính tình ngươi không giống Hoài Diệp, có thể bình tĩnh, ngươi trước kia là thích nháo, nhìn ngươi bây giờ, sợ cũng chưa sửa được nhiều.”

“Như vậy a, thế làm sao bây giờ, Tang Vận, ta đã nói với hắn ta rất yêu hắn nha.”

Nghe Bạch Tang Vận vừa nói như thế, Lưu Hoài Uyên vội lãnh giáo, vì chuyện này, hắn đã không ít phiền não.

“Hoài Uyên, yêu… không phải ngươi nói bao nhiêu lần là có thể khiến cho người ta cảm nhận được. Ta cùng Hoài Diệp, còn có Khuyết Dương… rất ít nói ai yêu ai với nhau, nhưng chúng ta trong lòng đều biết đối phương là người mình yêu nhất. Nếu muốn cho người ta biết tâm ý của ngươi, chỉ nói nói ngoài miệng là không được, phải xem ngươi làm bao nhiêu, trả giá bao nhiêu vì hắn.” Trên con đường này, hắn cùng với bọn họ đã trải qua những mưa gió, lẫn nhau đều trả giá rất nhiều vì đối phương, cho nên mới có hạnh phúc bây giờ.

“Ừm…Ta có làm a, ta chỉ ôm một mình Mặc Mặc, rất nhiều người hướng ta cầu hôn, ta đều không đáp ứng đâu.” Lưu Hoài Uyên không rõ chính mình rốt cuộc làm không đủ ở chỗ nào.

“Ai… Ngươi nha, cái dạng này ai dám gả cho ngươi.” Quay đầu lại nhìn thấy người đi vào, Bạch Tang Vận bất đắc dĩ nói, “Khuyết Dương, ngươi tâm sự với Hoài Uyên, đối với hắn, ta chính là không có cách.” Ném củ khoai lang nóng bỏng tay này cho Lam Khuyết Dương, Bạch Tang Vận đi ra ngoài tìm Lưu Tư Diệu.

Trừng hai tròng mắt ham học hỏi, Lưu Hoài Uyên ngồi trước mặt Lam Khuyết Dương thổ lộ hết khổ não của mình ra, mà Lam Khuyết Dương lại hai hàng lông mày nhíu chặt, giống như nhìn đồ ngốc nhìn Lưu Hoài Uyên. Tang Vận, người này rốt cuộc có biết yêu người ta như thế nào hay không.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 36+37”