Hồng phúc dao – Chương 33

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tam chương

Bên giường Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu đã tỉnh sau khi biết đêm qua Lưu Tích Tứ đã thanh tỉnh một lần vẫn không nhúc nhích nhìn Lưu Tích Tứ, ngóng trông hắn lại mở mắt ra. Sắc tím sẫm trong mắt Ly Nghiêu vẫn chưa rút đi, trước mắt hắn không ngừng xuất hiện tình cảnh Lưu Tích Tứ ngày đó toàn thân là máu. Đợi đã lâu, Lưu Tích Tứ vẫn không tỉnh. Ly Nghiêu nhẹ nhàng hôn hôn mặt cùng tay Lưu Tích Tứ, lưu lại một phong thư liền đi. Nguyễn Hương ngày nào còn chưa tìm được, Lưu Tích Tứ ngày đó còn nguy hiểm. Hắn phải tạm thời rời khỏi Tích Tứ, trước khi hắn giết chết Nguyễn Hương.

Nhưng khi Ly Nghiêu còn chưa đi ra khỏi cửa cung, hắn đã bị người ngăn lại. Người ngăn Ly Nghiêu lại, chưa cho hắn cơ hội mở miệng, thành thạo trói chắc hắn, điểm á huyệt trở ngược về trong cung. Bất quá lần này, người kia không để hắn bên giường Lưu Tích Tứ, mà là để hắn bên giường mình. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 33”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 42

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập nhị chương – Lại một lần nữa xuất kinh

“Hoàng thượng, đại sự không tốt, Bạch chủ tử đêm qua trộm xuất cung rồi!” Vừa mới hạ triều, Trương Chính liền nhận được tin tức, vội vàng thông báo cho Lưu Hoài Diệp.

“Xuất cung?! Đêm qua là ai phụ trách gác đêm! Sao có thể để cho hắn xuất cung!” Lưu Hoài Diệp vừa nghe liền luống cuống.

“Bạch chủ tử đêm qua thay y phục của các nô tài, mang theo Quản công tử xuất cung, sáng nay, nô tài phụ trách hầu hạ mới phát hiện không thấy Bạch chủ tử, y phục trong tủ thiếu đi mấy bộ, Quản công tử cũng không có ở đó.”

“Lập tức phái người đi tìm, Tang Vận nhất định là chạy trốn!” Vừa an bài nhân mã chia mấy đường đi tìm, Lưu Hoài Diệp vừa phái người thông tri Lam Khuyết Dương. Hắn quá sơ suất, lại quên mất tính tình của Tang Vận.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 42”

Hồng phúc dao – Chương 31+32

Hồng phúc dao

Đệ tam thập nhất chương

Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đi vào trong tẩm cung, hai người che giấu hoảng loạn trong lòng, đi tới bên cạnh Bạch Tang Vận vừa mới uống thuốc xong. Lam Khuyết Dương kéo tay Bạch Tang Vận nói: “Tang Vận, tiểu Dụ Đầu hôm nay có ầm ĩ hay không?”

“Phụ vương, Dụ Đầu hôm nay rất ngoan, đi tiểu cũng không khóc. Vừa tỉnh lại liền cười, hoàng gia gia thấy vậy cũng không chịu trở về nghỉ ngơi.” Bạch Hãn Triệt vẫn luôn ở trong cung cùng Bạch Tang Vận nói. Bởi vì hắn có thai, Bạch Tang Vận dứt khoát bảo hắn chuyển vào cung, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

“Hãn Triệt, con cũng chú ý thân mình, con bây giờ cũng không so được với người khác.” Lưu Hoài Diệp dặn dò một tiếng, sau đó nói với Bạch Tang Vận, “Tang Vận, gần đây quan viên địa phương phải về kinh báo cáo, ta và Khuyết Dương có lẽ sẽ bận hơn, ban ngày không có biện pháp cùng ngươi, ngươi cùng tiểu Dụ Đầu phải thành thành thật thật ở trong phòng. Hãn Triệt, trông cha con cho kỹ… Vận Tranh cùng Vận Vanh cũng phải bận hơn một chút, con ở trong cung an tâm dưỡng thai, trò chuyện cùng cha và hoàng gia gia con.”

“Phụ hoàng, người yên tâm, trong cung có hài nhi, quốc sự quan trọng hơn.” Bạch Hãn Triệt đáp. Bạch Tang Vận chỉ là cười gật gật đầu, nói cho hai người hắn đã biết. Lam Khuyết Dương liếc mắt nhìn Lưu Hoài Diệp một cái, hai người buông Bạch Tang Vận ra. Hôn hôn nhi tử, hai người vội vàng ra khỏi tẩm cung.

Vừa ra khỏi tẩm cung, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương liền hạ xuống rất nhiều mệnh lệnh. Ma ma quản sự và thái giám trong cung đều nhận được ý chỉ, một số người chạy tới phủ Hiển thân vương đợi, chờ sai phái bất cứ lúc nào; một số người thì quản miệng người trong cung, phải gạt mấy người.

Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp trực tiếp cưỡi ngựa xuất cung. Thừa dịp Lưu Hoài Diệp đang nói chuyện, Lam Khuyết Dương len lén lấy một viên đan quả từ trên cổ tay Bạch Tang Vận xuống. Bọn họ hi vọng Bạch Tang Vận hồ đồ một chút, không cần phát hiện trong thời gian ngắn ngủi kia, cái vòng trên cổ tay hắn có gì thay đổi.

Kinh thành lộ ra vẻ dị thường khẩn trương, ngựa của hoàng thượng và Khuyết Dương dừng lại tại cửa vương phủ, phần đông thị vệ thái giám liền chen lên, bẩm báo thương thế trước mắt của Lưu Tích Tứ. Mang theo đan quả cứu mạng, Lam Khuyết Dương cực nhanh chạy vào bên trong Thanh Liễu cư. Sau khi nhìn thấy bộ dáng Lưu Tích Tứ, lửa giận của Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương mang theo chân khí không cách nào khống chế phá hỏng bàn ghế trong phòng Lưu Tích Tứ.

Làm vỡ đan quả, Lam Khuyết Dương tự mình cho Lưu Tích Tứ uống, lại thêm dùng nội tức cường đại của mình ép tụ huyết trong cơ thể Lưu Tích Tứ ra. Lam Khuyết Dương đã nhiều năm không xuất thủ, ngoại trừ lần đó hắn cùng Ly Nghiêu so chiêu. Nhưng lần này ra tay, lại là vì cứu đứa con yêu của hắn, phẫn nộ cùng không nỡ trong lòng Lam Khuyết Dương có thể hiểu được.

Bôi thuốc tê lên cho Lưu Tích Tứ, Ngũ Mặc từng kim từng kim khâu lại chỗ rách ở bụng Lưu Tích Tứ. Từng kim kia không chỉ đâm vào người Ly Nghiêu, lại càng đâm vào người Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương.

“Tra được xúi giục phía sau là ai chưa?” Sau khi Ngũ Mặc từng kim khâu xong, Lưu Hoài Diệp hỏi.

“Đả thương Tích Tứ là tiểu công tử bị đuổi ra của quý phủ Nghiêm Thụy. Người nọ lúc trước ở ‘Cầu Tri thư cục’ in dâm thư, chọc giận Tích Tứ, Nghiêm Thụy liền đuổi hắn đi. Nhưng khi nhi thần thẩm vấn hắn, hắn lại nói cái gì cũng không nhớ. Nhi thần thấy nhất định là có người tìm hắn làm kẻ chết thay. Nhi thần phái người điều tra, trên người hắn mang theo cổ độc, xác nhận bị người khống chế.” Lam Vận Vanh sau khi hồi cung báo cho phụ hoàng cùng phụ vương biết, liền thẩm vấn phạm nhân.

Ly Nghiêu im lặng không lên tiếng, hai tay nổi gân xanh đã sớm biến vải dệt thành bụi phấn. Độc trên người Lưu Tích Tứ hắn từng thấy, hơn nữa phi thường quen thuộc… Hắn đã đoán được Lưu Tích Tứ vì sao lại bị thương, cũng đoán được người nọ sau lưng là ai. Nguyễn Hương… Đây là trả thù của ngươi với ta… Ngươi ngàn không nên vạn không nên, không nên tổn thương hắn…

Đứng lên, Ly Nghiêu lấy mu bàn tay nhẹ nhàng sờ sờ mặt Lưu Tích Tứ, “Nếu Tích Tứ tỉnh, nói cho hắn, ta đi tìm người, rất nhanh sẽ trở lại.”

“Tích Tứ gặp chuyện có liên quan tới ngươi?” Lưu Hoài Diệp nghe hiểu. Ly Nghiêu gật đầu một cái, hôn xuống đôi môi trắng bệch của Lưu Tích Tứ, xoay người đi. Không ai cản Ly Nghiêu, không phải không dám cản, là biết cản không được. Bộ dáng đã điên cuồng của Ly Nghiêu, khiến bọn họ rõ ràng cản lại tình huống chỉ biết càng tệ hơn.

“Đuổi theo hắn, lúc này đừng thêm phiền phức nữa.” Lam Khuyết Dương nói một câu, hai đạo bóng dáng nhanh ra ngoài. Đặt Lưu Tích Tứ đang hôn mê nằm ngang, Lam Khuyết Dương cau mày nói: “Cần phải phong tỏa tin tức Tích Tứ bị thương. Vận Tranh Vận Vanh phụ trách điều tra người khả nghi trong kinh thành. Nếu việc này có quan hệ với Ly Nghiêu, phái người đến phương bắc đi. Ngũ Mặc, ngươi vẫn giống như thường ngày mỗi ngày tiến cung, gặp Tang Vận, Tích Tứ bên này ta và hoàng thượng sẽ bồi. Buổi tối thì vất vả ngươi một chút, mấy ngày này ngươi ở nơi này của Tích Tứ. Nói cho người phía dưới, phàm là khẩu âm không phải kinh thành, toàn bộ thẩm vấn. Một cái Ly giáo nho nhỏ… Bổn vương thật đúng là phải xem thử.”

“Gửi phong thư cho Thượng Quan, Trạch Yên gần phương bắc, vây cánh của Ly giáo này, bảo hắn phái binh đi vào tiêu diệt toàn bộ. Còn có, nếu mấy người trong cung kia hỏi Tích Tứ, thì nói nó cùng Ly Nghiêu đi ngoại ô lễ Phật, những thứ khác không được nhiều lời.”

“Dạ, phụ hoàng.”

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 31+32”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 41

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập nhất chương – Buồn vui

“Thảo dân…”

“Bưu Tử, ngồi xuống, sao nhiều ngày không thấy nhưng lại khách khí như vậy?”

Gian ngoài của tẩm cung, Bạch Tang Vận có chút mất hứng nhìn Lôi Bưu sắc mặt căng thẳng. “Bưu Tử ta biết cũng không phải là người nhát gan yếu đuối như thế, ngồi xuống.” Bạch Tang Vận có chút cường thế khó có được nói.

Lôi Bưu cung kính ngồi trên ghế, căng thẳng nhìn người trước mặt, vào kinh hắn mới biết thân phận Bạch Tang Vận tôn quý biết bao nhiêu.

“Bưu Tử, ngươi nếu lại như vậy, ta liền đuổi ngươi xuất cung đi.” Bạch Tang Vận mất hứng rõ ràng.

“Trang… Trang chủ…” Lôi Bưu lần đầu thấy Bạch Tang Vận sinh khí, lập tức theo thói quen mở miệng, “Ta… Ta chỉ là không nghĩ tới… Trang chủ, ngài không nên tức giận a.” Thấy Bạch Tang Vận cười, Lôi Bưu mới buông khẩu khí, trong lòng tự nhủ mình đủ thông minh.

“Bưu Tử, dọc đường đi có ổn không? Người trong trang đều an trí xong chưa?”

“Ừm, trang chủ yên tâm, đều an trí tốt lắm, những người không muốn đi, ta cũng cho bọn họ bạc, dù sao trong sơn trang nhiều gian phòng, bọn họ cũng có chỗ ở, một vài sinh kế nhỏ ta cũng cho phép bọn họ làm.”

“Vậy là tốt rồi.”

Nghe Lôi Bưu vừa nói như thế, Bạch Tang Vận lúc này mới yên lòng. “Bưu Tử, đã xem chỗ ở Khuyết Dương an bài cho các ngươi chưa? Có gì cần ngươi nói thẳng với hắn, hoặc là tìm Tả thúc cũng được.”

“Trang chủ, Lam vương gia an bài rất chu đáo, trang chủ đừng bận tâm cho chúng ta.” Không nghĩ tới trang chủ tiến cung vẫn là thích bận tâm như thế.

“Bưu Tử… Có chuyện ta muốn nhờ cậy ngươi.” Bốn bề vắng lặng, Bạch Tang Vận hạ thấp thanh âm.

“Trang chủ xin cứ việc phân phó.” Thấy Bạch Tang Vận mặt lộ vẻ khó khăn, Lôi Bưu lập tức nói.

“Bưu Tử, qua đợt này ta có lẽ phải xuất kinh… Ngươi âm thầm an bài tốt giúp ta, đến lúc đó có lẽ còn phải phiền toái ngươi đưa ta ra khỏi thành.” Xoa bụng, trên mặt Bạch Tang Vận là vui sướng thỏa mãn, hắn biết… thuốc kia có tác dụng.

Không biết vì sao trên mặt Bạch Tang Vận lại lộ ra nụ cười ôn nhu như vậy, Lôi Bưu đè xuống kinh ngạc trong lòng gật đầu nói: “Trang chủ, ta sẽ an bài tốt, trang chủ khi nào muốn xuất kinh, Lôi Bưu đều sẽ đưa trang chủ an toàn đi.” Lôi Bưu không có hỏi Bạch Tang Vận vì sao phải đi, ở hắn xem ra, thân là nam tử nhưng lại phải như nữ tử bị nhốt ở trong cung, vốn là chuyện kẻ khác khó có thể chấp nhận được.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 41”

Hồng phúc dao – Chương 30

Hồng phúc dao

Đệ tam thập chương

Ông Ly Nghiêu sau khi Ly Nghiêu hồi kinh năm ngày mới vào kinh, Lưu Tích Tứ an bài hắn trong Bách Thúy cư không xa viện của Hạnh Nhi trong phủ. Nhìn thấy lão nhân kia, Lưu Tích Tứ cũng biết Ly Nghiêu vì sao chịu thương nặng như vậy. Để cứu Hạ trưởng lão đi đứng không tiện ra, Ly Nghiêu là cõng hắn từ trong đại lao Ly giáo đánh ra ngoài. Những người đó không đụng được Ly Nghiêu, liền nghĩ biện pháp đi chém người trên lưng hắn, vì thế Ly Nghiêu mới có thể bị thương trước ngực. Lưu Tích Tứ không khỏi lại đau lòng một hồi, nhưng hắn không có hỏi Hạ Tùng một câu về chuyện của Ly Nghiêu, chỉ là cầm rất nhiều dược liệu thượng đẳng từ trong cung, lại để nhị thúc tự mình đến xem chân cho Hạ Tùng.

“Nghiêu nhi, con thật sự không định đi tìm người kia sao?” Trong phòng, không có người ngoài, Hạ Tùng yêu thương mà lại đau lòng hỏi. Ly Nghiêu lên tiếng, ở trước mặt Hạ Tùng, trên mặt Ly Nghiêu là im lặng nguyên bản của hắn.

“Ngoại bá công, người yên tâm ở nơi này đi. Tích Tứ tính tình không tốt, có đôi khi nói chuyện có thể không xuôi tai, nhưng hắn tâm địa tốt, đối với ta là toàn tâm toàn ý. Người cùng Hạnh Nhi, Thương nhi cũng là người nhà của hắn.”

Hạ Tùng thở dài, thống khổ nói: “Nghiêu nhi… Ngoại công biết con thích vương gia kia, nhưng con… chẳng lẽ thực sự tính bỏ qua sao? Cả đời đều phải vướng vào ‘huyễn vụ’… Để sống sót, con chịu khổ nhiều như vậy… Lần này đi ra, con cũng là vì tìm người ấy, nhưng bây giờ con lại muốn bỏ qua… Vạn nhất ‘huyễn vụ’ kia có tổn thương gì, hoặc là rơi vào tay những người đó, con phải làm sao bây giờ?”

Trong mắt Ly Nghiêu nhưng không một tia do dự, hắn lắc đầu nói: “Ngoại công… Ai biết người ấy ở đâu? Có lẽ trước khi chờ con tìm được hắn thì con cũng đã chết rồi. Con gặp Tích Tứ, thích hắn, vậy con sẽ ở đây cùng hắn. Ngoại công… Con giống như mẫu thân, không chiếm được, con sẽ bị phá huỷ, vì thế nếu con đã yêu Tích Tứ, vậy hắn phải cùng con dây dưa đời đời kiếp kiếp.”

Hạ Tùng thống khổ nhắm mắt lại, vỗ vỗ tay Ly Nghiêu: “Nghiêu nhi, ngoại công già rồi… Hạnh Nhi và Thương nhi bây giờ đi ra, sau này… cũng đừng để cho bọn nó trở về… Chuyện Ly giáo, con cũng đừng lại đi quản nữa. Nữ nhân kia điên rồi, nàng không muốn giết con, nàng muốn nhìn con thống khổ. Bây giờ nàng chạy, con cũng không tìm được nàng. Bây giờ ta, Hạnh Nhi cùng Thương nhi đều ở bên cạnh con, nếu nữ nhân kia muốn đối phó con, chúng ta đều là lợi thế của nàng, còn có vương gia kia… Con phải cẩn thận a. Nhất là ‘huyễn vụ’, nhất định phải bảo vệ tốt, đấy chính là mạng của con.”

“Ngoại công, người yên tâm, ‘huyễn vụ’ ta đặt ở một nơi an toàn, nàng sẽ không tìm được.” Lúc nói những lời này, trong mắt Ly Nghiêu thoáng qua nghi hoặc, bất quá rất nhanh, Hạ Tùng không phát hiện.

Hạ Tùng lớn tuổi, lại vừa trải qua một khoảng thời gian giam cầm cùng bôn ba, uống thuốc xong liền buồn ngủ. Ly Nghiêu trông ở bên giường một hồi, mới khe khẽ đi. Từ sau khi mẫu thân tự sát, chân chính đối tốt với hắn cũng chỉ có ngoại bá công này, vì thế chẳng sợ biết trở lại sẽ rất nguy hiểm, hắn cũng không thể để cho ngoại bá công vì hắn mà chết. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 30”