Hồng phúc dao – Chương 39

Hồng phúc dao

Đệ tam thập cửu chương

Lưu Tích Tứ lần này ước chừng ngủ một ngày mới tỉnh lại, tỉnh lại, nhìn thấy chính là khuôn mặt u ám của Ly Nghiêu. Giật giật cơ thể bủn rủn vô lực, Lưu Tích Tứ khẽ cười lên, “Ly Nghiêu, ngươi cái mặt này là bày cho ai xem đây?” Cho dù là cho hắn xem, Lưu Tích Tứ hắn cũng sẽ không sợ hãi, tội gì phải thế?

“Tích Tứ, ngươi có phải cho rằng ta rất vô dụng hay không.” Lời nói của Ly Nghiêu lộ ra chút mất mát, tuy rằng Lưu Tích Tứ không thích nghe, nhưng Ly Nghiêu cho rằng mình là nam nhân của Lưu Tích Tứ, vậy y nên bảo vệ tốt Lưu Tích Tứ, mà không phải làm cho hắn lần lượt gặp nguy hiểm.

“Ly giáo chủ lời này lại là từ đâu nói đến?” Lưu Tích Tứ mặc kệ khuôn mặt thối của Ly Nghiêu, bảo y dựa sát lại đây. Ly Nghiêu ngồi gần một chút, Lưu Tích Tứ chỉ chỉ thắt lưng của mình, để Ly Nghiêu xoa cho hắn. Thoải mái rên, nụ cười trên mặt Lưu Tích Tứ nhạt đi.

“Ly Nghiêu… Ta nhớ rõ trong thuốc Nguyễn Hương cho ta uống, có thuốc sinh con phải không?” Lưu Tích Tứ hỏi. Tay Ly Nghiêu thoáng dừng, sau đó nói, “Ừ… Nếu như không có ngoài ý muốn, trong bụng ngươi… hẳn là là có.” Lúc nói câu này, thanh âm của Ly Nghiêu, lại mang theo kích động.

“Trong bụng ta đây, Ly giáo chủ có phải cũng chuẩn bị làm sảy hay không?” Con ngươi Lưu Tích Tứ nói cho Ly Nghiêu, nếu y dám nói phải, hắn sẽ đuổi y ra ngoài.

“Tích Tứ… Mặc dù đứa nhỏ này sẽ giống như ta, nhưng ta hi vọng ngươi có thể sinh nó ra.” Ly Nghiêu mang theo vài phần chua xót nói, “Ta biết, đứa nhỏ sau này trưởng thành nhất định sẽ hận ta, nhưng ta… muốn ngươi sinh con cho ta. Nguyễn Hương nói rất đúng, ta không phải không muốn đứa nhỏ, ta chỉ là không muốn đứa nhỏ nàng sinh.”

Lưu Tích Tứ vừa lòng, cười ra tiếng, sờ lên bụng của mình. “Ta cũng trông chờ có thể sinh ra một tiểu Dụ Đầu đây, ngươi nếu dám không muốn, ta liền đổi ba cho đứa nhỏ.”

“Ngươi dám!” Tròng mắt Ly Nghiêu trong nháy mắt biến sắc.

“Được rồi, đừng để ta vừa mở mắt ngươi liền bày sắc mặt cho ta xem. Ly Nghiêu, ta biết bản lĩnh của ngươi, ta cũng chưa từng hoài nghi. Lần này sở dĩ gạt ngươi, đấy là ta tức. Một nữ nhân, dám làm cho Lưu Tích Tứ ta chịu khổ lớn như vậy, không cho nàng chút giáo huấn ta không cam lòng. Hơn nữa, vì sao phải nói cho ngươi.” Lưu Tích Tứ tức giận, không vui nói, “Nàng chính là nữ nhân của ngươi đấy. Ai biết ngươi Ly đại giáo chủ có thể bỗng nhiên chú ý đến tình cũ hay không. Hừ! Đều là nợ tình ngươi rước lấy! Ta vì sao phải nói cho ngươi?”

“Xem ra, vương gia lần này không chỉ có muốn giáo huấn, ngay cả ta cũng không buông tha.” Ly Nghiêu cười khổ, giấm chua của Lưu Tích Tứ đã mạnh còn quá lớn.

“Đương nhiên.” Lưu Tích Tứ chọc chọc Ly Nghiêu, “Ta muốn cho ngươi biết, sau này nếu lại có loại sự tình này, ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi sống dễ chịu.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 39”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 48+49

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập bát chương – Sinh sản

Từng ngày từng ngày qua, trong nháy mắt đã đến tháng mười một, thời tiết biên quan khác với kinh thành, mặc dù không lạnh bằng mùa đông của Thất Hà trấn, nhưng cũng mang theo vài phần lạnh thấu xương. Mà Bạch Tang Vận đã mang thai gần tám tháng cái bụng lúc này cũng đã là lớn đến kỳ cục, vì thân thể vốn đã hư nhược hơn người bình thường, mà trong bụng lại có ba đứa bé, đủ loại khó chịu có thể nghĩ, ngoại trừ thời gian thích ngủ càng ngày càng dài ra, mặc dù khẩu vị so với lúc đầu khá hơn một chút, nhưng theo sự lớn lên của đứa nhỏ, Bạch Tang Vận ăn cái gì phân nửa bị nôn ra, hoàn toàn tương phản với bệnh trạng của nữ tử mang thai. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương lúc thấy thế đau lòng không thôi lại một tấc cũng không rời bên người Bạch Tang Vận, để ngừa hắn bỗng nhiên khắc nào đó sẽ sinh. Các đầu bếp lại mười hai canh giờ thay phiên trông, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa lên canh cho Bạch Tang Vận ăn.

Thượng Quan Vân cũng ngày ngày chạy đến chỗ Bạch Tang Vận, hắn phái người từ Trạch Yên đưa tới rất nhiều thuốc bổ, phản ứng của Bạch Tang Vận khiến cho hắn nhìn thấy tự trách mình lại khổ sở, nhưng dù vậy, tất cả phản ứng của Bạch Tang Vận hắn cũng là chặt chẽ nhớ trong lòng, trên mặt thỉnh thoảng xuất hiện vài phần do dự cùng quyết định.

“Ọe…Khụ khụ…” Mới vừa ăn nửa bát cháo gà, Bạch Tang Vận liền nôn ra, Lam Khuyết Dương lập tức giúp hắn lau sạch sẽ chỗ bẩn bên miệng, sau đó đưa lên nước sạch.

“Ngũ Mặc, đây rốt cuộc là có chuyện gì, không phải nói lúc năm sáu tháng mới có thể nôn đến kịch liệt sao?” Lưu Hoài Diệp bưng cháo không vui hỏi người trong phòng, “Có phải uống thuốc này có vấn đề gì hay không?”

“Hoài Diệp, ngươi nói đó là nữ tử, ta cũng không phải nữ tử, loại sự tình này ngươi sao có thể trách Ngũ Mặc.” Súc miệng xong, Bạch Tang Vận tựa trên giường chỉ chỉ cái chén trong tay Lưu Hoài Diệp, bảo hắn tiếp tục.

“Tang Vận, nếu không uống chút cháo loãng, có lẽ khá hơn chút?” Lưu Hoài Uyên phất tay một cái, bảo thủ hạ đến phòng bếp đi phân phó đầu bếp.

“Cũng được, cháo thịt này uống có chút ngấy.” Lại uống một ngụm, Bạch Tang Vận lại là thế nào cũng uống không được, chỗ ngực từng chịu một kiếm kia mấy ngày nay cũng bắt đầu ẩn ẩn đau, hắn biết, lấy thân thể hắn mà nói, hai đứa nhỏ là hơi quá sức.

Bạch Tang Vận vẫn chưa biết trong bụng hắn có ba đứa nhỏ, cũng chính là bởi vì có ba đứa nhỏ, hắn vốn là thân thể gầy yếu mới có thể không chịu nổi gánh nặng. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 48+49”

Hồng phúc dao – Chương 38

Hồng phúc dao

Đệ tam thập bát chương

Khi Ly Nghiêu che chở Lưu Tích Tứ chuẩn bị giết đi ra, càng nhiều hắc y nhân xông tới, đồng thời còn cả thủ hạ của Ly Nghiêu. Người Ly giáo lộ ra có chút bối rối, nhận thấy mình trúng mai phục. Lúc Ly Nghiêu nhìn thấy người dẫn đầu kia, lửa giận trong mắt hắn có thể thiêu cháy người nọ.

“Các ngươi là mắt thấy Tích Tứ gặp nguy hiểm?!” Ly Nghiêu bị chọc tức, những người này rõ ràng ở ngay phụ cận, còn mặc cho Nguyễn Hương thương tổn hắn!

“Đây là ý tứ của Tích Tứ, hắn nói nếu chúng ta ai dám phá hủy chuyện tốt của hắn, hắn liền dọn vào cung chăm sóc tiểu Dụ Đầu.” Ngụ ý, nếu bọn họ không nghe Lưu Tích Tứ, vậy bọn họ cũng đừng nghĩ muốn ôm tiểu Dụ Đầu, đây đối với bọn họ mà nói là trừng phạt tàn khốc nhất. Lời của Lưu Vận Tranh nghe qua có chút hoang đường, nhưng Ly Nghiêu lại chỉ có thể nuốt cơn giận vào.

“Vạn nhất Nguyễn Hương đả thương Tích Tứ thì sao?!” Ly Nghiêu vẫn là không cam lòng, nghĩ đến người trong lòng này lại gạt mình làm chuyện nguy hiểm như thế, hắn là vừa tức… vừa…

“Vậy chính là trách nhiệm của ngươi.” Lưu Vận Tranh hiển nhiên rất muốn nhìn thấy Ly Nghiêu hộc máu.

“Một người cũng không để lại.” Lưu Vận Tranh lạnh lùng hạ lệnh, sau đó đi đến trước mặt Nguyễn Hương, đẩy miệng của nàng ra cho nàng nuốt một viên thuốc, “Mặc dù không cứu được ngươi, bất quá có thể cho ngươi sống lâu thêm một lúc.” Nói xong, hắn điểm mấy cái trên người Nguyễn Hương, cầm máu cho nàng.

Mà giáo chúng cùng mấy vị trưởng lão của Ly giáo, ở trước mặt Lam Vận Vanh cùng tử sĩ của hắn là không chịu nổi một kích, hơn nữa còn có mấy vị thuộc hạ phi thường lợi hại của Ly Nghiêu kia. Lam Vận Vanh mang người bao vây tiễu trừ tàn dư của Ly giáo, Nguyễn Hương lại vì đám người đột nhiên mọc lên kia mà dâng lên một cỗ hàn ý. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 38”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 47

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập thất chương – Vừa lòng đẹp ý?

“Bạch đại ca.” Mấy ngày sau, Thượng Quan Vân tinh thần phơi phới đến gần gian phòng của Bạch Tang Vận kêu lên.

“Xem ngươi bộ dáng cao hứng thế này, hiểu lầm đã giải trừ?” Bạch Tang Vận ra ngoài tản bộ quay về có chút mệt mỏi nằm trên giường, từ sau khi hai người kia tới tất cả khó chịu trong người dường như toàn bộ cũng tới, làm cho hắn đã nhiều ngày cơ hồ đều là trải qua trong mê man. Thấy Thượng Quan Vân khí sắc rất tốt, Vệ Mạnh Hâm có bộ dáng thỏa mãn, Bạch Tang Vận biết hai người kia đã vô sự rồi. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đi thương nghị sự tình cùng Ngũ Mặc, chỉ để lại Bạch Tang Vận cùng người phụ trách hầu hạ.

“Vâng,” Thượng Quan Vân ngồi bên giường Bạch Tang Vận có chút xấu hổ nói, “Bạch đại ca, cám ơn ngươi.” Nếu không có người này, hắn hôm nay e rằng vô pháp cùng một chỗ với Mạnh Hâm.

“Đừng nói cám ơn cái gì…”Bạch Tang Vận nhìn về phía Vệ Mạnh Hâm, có phần nghiêm túc nói, “Vệ đại nhân, có những chuyện nói ra so với để trong đầu tốt hơn. Thượng Quan lần này xuất cung nếu không phải Lôi Bưu cứu hắn, sợ đã đông chết trong tuyết rồi, nếu thật như vậy, Vệ đại nhân chẳng phải là sẽ ôm hận chung thân? Huống hồ Thượng Quan thân là hoàng thượng, vạn nhất có gì ngoài ý muốn, đối với Trạch Yên mà nói đều là chuyện rối loạn căn cơ. Còn có… ta biết ngươi không nỡ Thượng Quan, nhưng hắn dù sao cũng là hoàng thượng, có một số việc mặc dù không muốn nhưng vẫn là phải để hắn tự mình đi làm, vẫn là phải dạy hắn, thân là vua của một nước, chung quy phải hiểu được một vài sự tình, nếu không có chuyện gì, Vệ đại nhân một khi không thể phân thân, Thượng Quan sẽ nguy hiểm.”

Đối với Thượng Quan Vân, Bạch Tang Vận là thực sự coi hắn như đệ đệ yêu thương, mấy ngày ở chung với Thượng Quan Vân này, Bạch Tang Vận đã đoán được Thượng Quan Vân ở Trạch Yên đại khái là như thế nào, sau khi nhìn thấy Vệ Mạnh Hâm càng đoán được tám chín phần mười, vì thế hắn không thể không lo lắng nhiều một chút cho Thượng Quan Vân, dù sao thân trong hoàng gia, có một số việc là trốn không xong, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn.

“Vệ Mạnh Hâm đa tạ hầu gia dạy bảo, lần này tạ ơn sự chiếu cố của hầu gia với Vân, tạ ơn sự chiếu cố của hầu gia đối với hoàng đế Trạch Yên ta.” Vệ Mạnh Hâm lấy một thân phận khác với thừa tướng của Thượng Quan Vân để nói lời cảm tạ với Bạch Tang Vận.

“Ta đã nói, muốn thực sự tạ ơn ngươi nên đi tạ ơn Lôi Bưu. Hắn là người Trạch Yên, lúc trước tuy là phạm vào sự trốn đi, nhưng cũng là sự tình có nguyên do, nếu Vệ đại nhân thật muốn đáp tạ, không ngại an trí chuyện của Lôi Bưu một cái, cũng để cho hắn có thể về thăm nhà một chút.” Bạch Tang Vận vẫn biết Lôi Bưu muốn trở về, vừa lúc nhân cơ hội này đưa ra.

“Vệ mỗ đã biết, thỉnh hầu gia yên tâm, Lôi Bưu cứu hoàng thượng, công này có thể bù lại vạn tội.” Vệ Mạnh Hâm lập tức đáp ứng, hắn đã biết được từ trong miệng Thượng Quan Vân, cũng dị thường cảm tạ dụng tâm của Bạch Tang Vận đối với Thượng Quan Vân, mặc dù hắn từng có chút ghen tị đối với việc Thượng Quan Vân ỷ lại vào người này như thế.

“Bạch đại ca, cám ơn ngươi.” Thượng Quan Vân cũng không để ý, tiến lên ôm lấy Bạch Tang Vận, hắn tuy là Lôi Bưu cứu, nhưng chân chính để hắn nương tựa ngoại trừ Vệ Mạnh Hâm ra chính là Bạch Tang Vận, hơn nữa, hắn còn hại Bạch Tang Vận có thể mất đi tính mạng.

“Thượng Quan, ngươi mặc dù tuổi còn nhỏ, thân mình khỏe mạnh, nhưng cũng phải chú ý một chút, đừng quá mệt nhọc.” Thấy Thượng Quan Vân lại bắt đầu tự trách, Bạch Tang Vận chọc chọc mấy chấm đỏ trên cổ Thượng Quan Vân trêu ghẹo nói, để cho Thượng Quan Vân dời đi tâm tư. Quả nhiên, Thượng Quan Vân có chút không rõ nhìn Bạch Tang Vận, mà Vệ Mạnh Hâm ở bên cạnh lại không nửa phần xấu hổ, mà dương dương tự đắc.

“Này, dấu vết rõ ràng như thế, để cho những đại thần của ngươi kia thấy được không tốt.” Bạch Tang Vận lần này nói rất trực tiếp, Thượng Quan Vân phản ứng một hồi mới hiểu được, khuôn mặt liền đỏ lên.

“Bạch đại ca…” Thượng Quan Vân không biết Bạch Tang Vận lại biết nói đùa như thế này.

“Được rồi được rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều,” Bạch Tang Vận cười rộ lên, “Yên tâm, ta sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ, chúng ta phải tin tưởng Ngũ Mặc. Nếu ngày nào đó bọn họ lại chọc ta tức giận, ta sẽ đi Trạch Yên đến cậy nhờ ngươi.”

“Được, cứ như vậy mà định,” Thượng Quan Vân đã hiểu dụng ý của những lời Bạch Tang Vận nói, kéo tay Bạch Tang Vận nói, “Bạch đại ca, ta cảm thấy bọn họ không xứng với ngươi, chờ ngươi tới Trạch Yên rồi, ta giới thiệu cho ngươi mấy nam tử so với hai người bọn họ mạnh mẽ hơn gấp trăm lần, chắc chắn sẽ không chọc ngươi đau lòng.” Vừa mới nói xong, liền nghe hai đạo thanh âm bất mãn truyền đến.

“Không cần, Tang Vận cả đời cũng không tới Trạch Yên!”

“Tang Vận chỉ có thể ở Huệ Diệu!”

“Hoài Diệp, Khuyết Dương…” Thấy sắc mặt hai người kia không tốt, cũng biết bọn họ tức giận vì lời nói vừa rồi của Thượng Quan Vân, bất quá Bạch Tang Vận lại không nói cái gì, mà là nói với Thượng Quan Vân, “Thượng Quan, ngươi đi ra lâu như vậy, cũng nên trở về.” Nước không thể một ngày không có chủ, huống chi Thượng Quan Vân còn là một mình chạy ra.

“Không, Bạch đại ca.” Thượng Quan Vân lại thu hồi nụ cười, kéo chặt tay Bạch Tang Vận, “Ta muốn ở nơi này cùng ngươi, chờ con của ngươi sinh ra ta sẽ trở về.” Thấy Bạch Tang Vận còn muốn nói cái gì, Thượng Quan Vân lập tức nói, “Bạch đại ca, ngươi cái gì cũng đừng nói, dù sao ta là hạ quyết tâm phải đợi ngươi sinh hạ đứa nhỏ mới đi, có chuyện gì Mạnh Hâm sẽ xử lý, ta muốn cùng ngươi.” Nói xong đứng dậy bất mãn nhìn Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương một cái liền kéo Vệ Mạnh Hâm đi. Hắn cảm thấy bọn họ không xứng với Bạch Tang Vận tốt như vậy, về sau nhất định phải nghĩ biện pháp để Bạch Tang Vận đến Trạch Yên, hắn muốn giới thiệu cho Bạch Tang Vận nam nhân tốt nhất Trạch Yên, đương nhiên, ngoại trừ Mạnh Hâm của hắn.

“Tang Vận, sau này không được đi Trạch Yên.” Lưu Hoài Diệp tức giận gầm nhẹ.

“Không chỉ không thể đi Trạch Yên, sau này cách Thượng Quan Vân xa một chút, miễn cho làm hư Tang Vận.” Lam Khuyết Dương ý lạnh đầy mắt.

“Hai người các ngươi…” Bạch Tang Vận nằm xuống, “Đều sắp là người làm cha… Sao còn giống như một đệ tử thế gia? Thượng Quan bất quá là nói đùa, cũng là các ngươi cảm thấy ta sẽ thích người khác?”

Hai người nhưng không vì Bạch Tang Vận nói mà giãn chân mày, “Tang Vận, ta đương nhiên biết ngươi sẽ không thích người khác, nhưng ta không thích có người mơ ước ngươi, nếu có thể, ta muốn khóa ngươi ở trong cung, để ngươi một bước cũng không thể xuất cung.”

“Tang Vận, nếu không phải thân phận của hai chúng ta, ngươi sớm bị người đoạt đi rồi, đâu còn có thể mang đứa nhỏ của chúng ta, về sau vẫn là ở trong cung đi, trong cung thanh tịnh.” Lam Khuyết Dương nói, vào kinh, hắn mới biết được nam tử bộ dáng giống như Tang Vận vậy khiến cho người ta thèm nhỏ dãi, thế đạo này, sẽ không vì ngươi là nam tử mà không có người cướp đoạt.

“Ta buồn ngủ, các ngươi nên làm cái gì thì làm cái đó đi, đừng quấy rầy ta và con nghỉ ngơi.” Nhắm mắt lại, Bạch Tang Vận không muốn để ý tới hai người cố tình gây sự này, hắn thực sự rất buồn ngủ. Cảm giác trên lưng nhiều hơn hai cái tay giúp hắn thoải mái sự khó chịu của phần eo, Bạch Tang Vận chưa được một lát liền ngủ thiếp đi.

Sau khi Bạch Tang Vận đã ngủ, Lưu Hoài Diệp nhẹ giọng nói với Lam Khuyết Dương: “Xem ra Tang Vận đã không giận nữa, Ngũ Mặc nói mấy ngày nay hắn ngủ nhiều ăn được cũng nhiều, mạch tượng thực ổn định, có lẽ chờ khi sinh đứa nhỏ kia cũng có thể bình an sinh hạ đấy.”

“Ừ…” Lam Khuyết Dương khẽ vuốt lên khuôn mặt vẫn tái nhợt của Bạch Tang Vận, “Nếu không phải hắn bây giờ có thai, ta thật muốn nhào hắn vào trong cơ thể mình.”

“Trẫm sao cũng không muốn…”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 47”

Hồng phúc dao – Chương 36+37

Hồng phúc dao

Đệ tam thập lục chương

“Tứ nhi, có chuyện gì?” Bên trong gian phòng yên tĩnh, hương trầm bay nhàn nhạt. Bạch Tang Vận vỗ con yêu vừa mới ngủ, hỏi.

“Cha… Lúc trước hoàng gia gia nói người là tai kiếp của phụ hoàng, phụ hoàng chẳng lẽ không sợ sao?” Lưu Tích Tứ vốn là muốn hỏi cái khác, nhưng nói bên miệng lại trở thành cái này. Thấy nụ cười trên mặt phụ thân không còn, Lưu Tích Tứ vội vàng nói, “Cha, hài nhi hỏi linh tinh, người đừng để ý tới hài nhi.”

Bạch Tang Vận lại thoải mái cười một tiếng, nói: “Không có việc gì, chỉ là rất nhiều năm không nghe thấy, có chút tìm không được ý nghĩ thôi.” Hồi tưởng lại lúc trước, trong mắt Bạch Tang Vận không có một tia thương cảm. “Cha cũng không biết, phụ hoàng con nói hắn không cho là mình sẽ chịu ảnh hưởng của người khác, sau khi gặp gỡ cha, hắn liền rút người về, bảo bọn họ không được thương tổn phụ thân. Hơn nữa, hắn vẫn gạt, cha mãi đến cuối cùng mới biết có chuyện như vậy.”

“Cha… Người với phụ hoàng có phải là mệnh đã định sẽ cùng một chỗ hay không?” Lúc hỏi câu này, Lưu Tích Tứ có chút khổ sở, cũng có chút không cam lòng.

“A…” Bạch Tang Vận nhìn ra chút manh mối, bất động thanh sắc nói, “Ai biết được? Nếu nói mệnh đã định, vậy cũng nên chỉ hai người. Phụ thân cùng phụ hoàng, phụ vương con cả đời làm bạn, có phải mệnh định hay không ai có thể nói rõ được? Gặp gỡ, thích, đó chính là mệnh định.”

“Vạn nhất… Vạn nhất đời này có một người là người mệnh định của một người, mà một người trong đó nhưng lại thích một người khác, vậy lại nên làm cái gì bây giờ?” Hay là nói, chính mình thích một người trong đó, vậy làm sao bây giờ? Lưu Tích Tứ suy nghĩ rất nhiều ngày, vẫn tìm không được đáp án.

“Nếu hắn thích người khác, vậy người mệnh định của hắn nhất định chính là người nọ. Tứ nhi… Nếu vạn người trong thiên hạ, hai người có thể gặp gỡ, có thể yêu, chính là mệnh định. Duyên phận này phải tích góp hơn vạn năm mới có thể khiến cho các con có tình duyên. Cần gì phải đi tính toán đến tột cùng có phải là người mệnh định hay không chứ?”

Lưu Tích Tứ cẩn thận suy tư về lời nói của phụ thân, trên mặt hiện lên thoải mái, “Đúng vậy, phụ thân, con gặp gỡ hắn, vậy con chính là người mệnh định của hắn, hắn thích, yêu, có được, chỉ có thể là con.”

Trong nhã gian của tửu lâu, Lưu Tích Tứ một mình uống rượu hoa quế. Bên cạnh là một nữ tử dị thường xinh đẹp đang xướng tiểu khúc, Lưu Tích Tứ nghe mà sảng khoái. Nghe nói tửu lâu này mới tới một cô nương ngón giọng rất cao, Lưu Tích Tứ liên tục tám ngày đều đặc biệt đến nơi đây nghe khúc, giải sầu, vì thế Ly Nghiêu ăn không ít giấm chua. Bất quá Ly Nghiêu gần đây bị thái tử lôi kéo làm này làm kia, không có thời gian bồi Lưu Tích Tứ, cũng đành phải đồng ý cho hắn ra ngoài tìm thú vui.

“Vương gia… Thiếp có chuyện muốn cầu vương gia, xin vương gia làm chủ cho thiếp.” Xướng xong khúc, nữ tử quỳ xuống, vẻ mặt ủy khuất nói.

Lưu Tích Tứ vội vàng nâng người dậy, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Vương gia…” Nữ tử như hoa lê dính hạt lệ nhìn Lưu Tích Tứ, khó xử nhìn nhìn người bên cạnh. Lưu Tích Tứ phất tay bảo bọn họ lui ra ngoài, hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chính là ai bắt nạt ngươi?” Trong kinh thành này, mỹ nhân không có chỗ dựa đương nhiên sẽ rước đến phiền toái.

“Vương gia…” Nữ tử nhào vào trong lòng Lưu Tích Tứ, nức nở khóc lên, “Thiếp… Thiếp…” Đột nhiên, thanh âm nữ tử thay đổi, tiếng nói mềm mại trở nên âm ngoan, Lưu Tích Tứ còn chưa kịp kêu ra tiếng, đã tê liệt ngã xuống đất. Nữ nhân xinh đẹp trong nháy mắt biến thành rắn rết, nàng đá đá Lưu Tích Tứ đã bất động, tháo mặt nạ da người trên mặt xuống, kéo Lưu Tích Tứ lên ném ra cửa sổ, mà nàng cũng nhảy ra ngoài.

Một chiếc xe ngựa từ phía sau phố chạy ra, ra khỏi cửa thành, xuất kinh. Mà một nhà tửu lâu trong kinh thành lại nổ tung. Cửa thành bị đóng lại, nhưng cỗ xe ngựa ra khỏi thành kia sớm đã không thấy tung tích. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 36+37”