Tàng tình – Quyển 3 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Luyến ái sâu quấn vào tim, đổi lấy lại chỉ là bi thương hối hận thiêu tim đục cốt.

Có ai còn nhớ đã từng say rượu bay chén, song song mà đi?

Sai lầm đã đúc xuống, ngay cả cơ hội bù đắp cũng không còn nữa, hiểu lầm khiến cho bọn họ đau đớn mất đi cốt nhục, càng hoàn toàn đoạn tuyệt.

Người từng yêu là hắn, giờ đây người hận thật sâu cũng là hắn, tình yêu ẩn sâu lúc trước đã vỡ tan như cát bụi, khoản nợ này, đến tột cùng là ai nợ ai?

Hắn và y, còn có bao nhiêu cái tám năm, có thể lại truy đuổi, lại say mê, lại lần nữa sát bên người mà qua dừng chân ngoái đầu nhìn lại?

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lăng Thanh không biết mình bất tỉnh bao lâu, thân thể sau khi đã ăn khôi thạch liên sẽ không để cho hắn quá dễ dàng chết đi, ngay cả dưới một trận phạt roi thế này.

Sau khi có chút ý thức phản ứng đầu tiên chính là muốn tìm nước, thế nhưng nhúc nhích liền toàn thân đau đớn, y sam đã tả tơi trên người dính vào da thịt, trên khuôn mặt cũng có cảm giác nhớp nháp, mùi máu từng cơn truyền vào chóp mũi, dường như đặt mình trong bể máu địa ngục. Lăng Thanh đơn giản không động nữa, nếu bị ném vào nơi này không có người quản sớm muộn gì cũng sẽ chết…

Chỉ là khác biệt sớm một ngày chậm một ngày mà thôi…

Khi ý thức đã yếu ớt đến gần như không cảm giác được sự tồn tại của tứ chi, xích sắt trên cửa hình phòng rầm rầm một trận tiếng động vô tình, sau đó là tiếng bước chân hỗn độn, dường như đi vào không chỉ một người.

Đau đớn và đói khát tiêu hao toàn bộ thể lực còn sót lại của Lăng Thanh, hắn không mở ra được mắt, chỉ có thể dựa vào một chút cảm giác yếu ớt ấy. Thế nhưng khi những người đó nâng hắn lên kéo theo một trận đau đớn long trời lở đất mà vết thương mang đến, giống như hồng thủy mãnh thú đánh úp tới, cắn tất cả ý thức của hắn.

Lần bất tỉnh này không biết bất tỉnh bao lâu, khi lại tỉnh, Lăng Thanh phát hiện mình đang ở một gian phòng lạ, vết thương trên người đều đã được xử lý cẩn thận, thay áo lót sạch sẽ. Trong phòng có một vài gia cụ và bài trí đơn giản, mùi mốc nhàn nhạt, giống như đã lâu không có người ở.

Từ trước cửa sổ nhìn ra, hẳn là đang trên Thiên Tuyệt sơn.

Lăng Thanh có phần không hiểu Yên Vân Liệt rốt cuộc muốn làm cái gì, mặc dù mỗi ngày đều có người đúng hạn đưa cơm, nhưng chưa từng thấy những người khác, người đưa cơm kia giống như là người điếc, nhắm mắt bịt tai với câu hỏi của Lăng Thanh.

Lăng Thanh nghĩ không ra cũng hỏi không ra, cũng chả để ý nữa. Hắn từng đi sơn đạo một lần, biết không có thứ trong ống trúc nhỏ của Linh Quân kia, thì vô luận như thế nào cũng chạy không thoát Thiên Tuyệt sơn. Mà đối với hắn bây giờ mà nói, tới chỗ nào còn có gì khác nhau?

Lúc trước có tín niệm giết Hoắc Hiền chống đỡ, giờ đây đích thân hắn đã giết Hoắc Hiền, Yên Vân Liệt cũng biết tất cả, trong lòng bỗng chốc mất đi tín niệm để chống đỡ, thậm chí ngay cả người này cũng không lưu luyến nữa, Lăng Thanh bất quá nhiều hơn người chết một hơi thở, như vậy mà thôi. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 10”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Tin tức Hoắc Hiền bị hiệp sĩ giang hồ ám sát, không bao lâu đã truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

Khi cấm quân tới chỉ thấy một thảm trạng, trên mặt đất ngã rất nhiều người, trong đó bao gồm nhị hoàng tử Thừa Thụy vương. Tam hoàng tử An Dương vương cũng ở đây, nhưng hắn ngược lại không bị thương một cọng lông. Tiểu hầu gia Đông Chu vương và một vị công tử khác đều có dấu hiệu trúng độc. Trên mặt đất có tay tàn, chân gãy, mắt, mảnh thịt gọt trên cơ thể người hư hư thực thực, còn có một đám than cốc không biết là cái gì.

Thế nhưng chân chính xảy ra chuyện gì, vả lại vì sao Thừa Thụy vương cùng An Dương vương đều xuất hiện ở nơi đó, người ở đấy khi ấy đều duy trì trầm mặc.

Thật ra là An Dương vương nhận được hội báo, Thừa Thụy vương dẫn người đi Hoắc phủ, trong lòng hắn biết là vì bản đồ lăng Diễm đế trong tay Hoắc Hiền kia, nhưng không ngờ đối phương đã vậy còn quá vội vã ra tay.

An Dương vương không quan tâm bản đồ ấy trong tay ai, thế nhưng Đông Ly Mộ Vân cho rằng đó là thứ tiên đế giao cho Kỳ gia, không thể rơi vào trong tay người có bụng dạ khó lường, liền bảo An Dương vương ra mặt đi ngăn Thừa Thụy vương.

Lăng Thanh trong lúc ở trà lâu vô tình nhìn thấy bọn họ vội vã rời phủ, liền đi theo.

Tới Hoắc phủ, thị vệ Thừa Thụy vương lưu lại nổi lên tranh chấp với đám người An Dương vương. Lăng Thanh leo tường mà vào, thấy trước một gian phòng ngã mấy người, liền leo lên nóc gian phòng đó. Nhưng gỡ mảnh ngói lại phát hiện Hoắc Hiền giằng co với Yên Vân Liệt ở bên trong, liền án binh bất động trên nóc nhà, cho đến khi nhìn thấy tay Hoắc Hiền từ dưới bàn lấy ra một cái ống trúc…

Cập đệ?!

Thứ đã hại bao nhiêu người đó… Trong đầu Lăng Thanh nóng lên, trực tiếp phá ngói mà vào… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 9”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Khi truyền thuyết về lăng Diễm đế trải rộng giang hồ, Lăng Thanh một mình tới Kình Vân sơn trang.

Lúc biết được Lăng Thanh còn sống nhưng bản thân bị trọng thương, Đông Ly Mộ Vân liền đến Vãn Nguyệt sơn trang thăm hắn, thế nhưng An Dương vương đúng lúc này sai người đưa đến một tin tức, nói hoàng thượng đã nằm giường nửa tháng không dậy nổi, sợ rằng sắp không qua khỏi.

Đương kim hoàng thượng cực kỳ ngu ngốc, chỉ lo dâm lạc không đoái hoài đến triều chính, đã làm lòng dân căm phẫn. Mà thái tử còn tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, có thể đoán được, một hồi tranh đoạt hoàng quyền đang ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Đông Chu vương thân là phiên vương, hiển nhiên trốn không thoát vòng xoáy này, lại nghe thấy Sở vương đất Bắc vốn bất mãn đối với hoàng đế dường như có một số động tác, ngay lúc này, Đông Ly Mộ Vân cũng không thể rời đi, đành phải ở lại Kình Vân sơn trang, cách mấy ngày phái người đi xem thử tình huống của Lăng Thanh, thuận tiện đưa đến một vài dược liệu trân quý trong cung cho hắn. Lại không nghĩ rằng hai tháng sau, Lăng Thanh tự mình xuất hiện trước mặt hắn, quả thực cho hắn một bất ngờ và kinh hỉ.

Nói đến từ lần từ biệt trước, bọn họ đã một năm chưa gặp mặt.

Khi trông thấy thanh niên, trên mặt thanh niên vẫn có chút trọng thương mới khỏi, tái nhợt lộ ra khí huyết không đều, nhưng tang thương ngưng tụ trong mắt lại chưa từng thấy trước khi chia tay, luồng tính trẻ con trên người đối phương kia cũng hầu như không còn, phong thái dường như là một người trưởng thành đã trải qua nhân thế.

Chỉ đảo mắt, thanh niên đã thay đổi đến mức hắn có chút nhận không ra.

Trước đây thiếu niên tâm tính chưa thoát, nhưng vẫn tận lực làm ra bộ dáng trầm ổn lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu, càng thêm yêu thương, luôn cảm thấy hắn vẫn còn là đứa nhỏ cần sự bảo vệ của mình. Bộ dạng chân chính trưởng thành người lớn hôm nay, ôn nhã trầm ổn trong hành động như hoàn toàn tự nhiên, cũng không cần người che chở nữa, nhưng lại làm cho người ta sinh ra một chút cảm tình khác.

Đông Ly Mộ Vân tự biết đây cũng không phải là tình cảm thân thiết của huynh đệ, hắn cũng biết Lăng Thanh vẫn đối xử với mình như đại ca. Từ khi nhận ra tình cảm trái đạo đức ấy trong lòng mình, hắn đã quyết định đời này đều phải âm thầm che giấu. Hai người có thể ở chung giống như huynh đệ như thế, đối với hắn mà nói đã rất thỏa mãn rồi.

Tối hôm Lăng Thanh đến, Đông Ly Mộ Vân theo thường lệ phân phó phòng bếp thu xếp một bàn món ăn hắn thích ăn, buông sự vụ cùng ăn với hắn.

“Gần đây thay đầu bếp chính, đây là món đặc biệt của hắn ta, ngươi nếm thử xem.” Gắp một miếng gà phi hành vào bát hắn.

Khóe miệng Lăng Thanh nhếch lên, “Ta tự mình lấy là được rồi, Đông Ly đại ca đến bây giờ vẫn xem ta như trẻ con.”

Đông Ly Mộ Vân nghe xong nở nụ cười, bớt đi phần trầm tĩnh nghiêm túc lúc trước, “Sao dám sao dám, Lăng Thanh Lăng thiếu hiệp của chúng ta chính là đại anh hùng một thân một mình giữ được mạch căn của Kỳ gia, đại ca làm sao dám coi khinh ngươi?”

Đông Ly Mộ Vân vẫn trêu đùa giống như trước, không nghĩ rằng đôi đũa trong tay Lăng Thanh “lạch cạch” rơi xuống, ý cười trên mặt mất hết, sắc mặt còn có chút khó coi.

Đông Ly Mộ Vân bỗng chốc luống cuống, vội vã đứng dậy đến bên cạnh hắn, “Làm sao vậy?” Thấy Lăng Thanh nhíu chặt mày lại, thân thể khẽ run, trong mắt bỗng nhiên có tia sáng xẹt qua, vội vàng hỏi: “Có phải chứng đau đầu lại tái phát hay không? Thuốc có uống đúng hạn không? Một năm nay không gặp, thuốc ngươi mang theo cũng hết rồi sao?”

Lăng Thanh sửng sốt, ngây người trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu, “Đúng vậy, đều uống hết rồi. Cũng không biết có phải vì thế hay không, gần đây phát tác lại nhiều hơn.”

Vừa nói xong, ngay cả sắc mặt của Đông Ly Mộ Vân cũng khó coi, giống như lúc này chính là mình đang đau đầu. Hắn mím chặt môi, suy nghĩ một chút, sau đó vỗ vỗ vai Lăng Thanh, “Đợi đại ca tìm thử cho ngươi, có lẽ chỗ ta vẫn còn một ít.”

Lăng Thanh làm như không biết gì, gật đầu, cười khẽ, “Làm phiền đại ca rồi.”

Ban đêm, Lăng Thanh nằm trên giường, nhớ tới sự tình lúc bữa tối trằn trọc chưa chợp mắt.

Đông Ly hiển nhiên biết trên người mình bị gieo “cập đệ “, nhưng hắn biết từ bao giờ?

Tỉ mỉ nhớ lại, hình như là khi mình mới phát tác mấy lần, Đông Ly mời ngự y trong cung khám bệnh cho mình, thuốc kia cũng bắt đầu dùng từ khi đó…

Đông Ly có liên hệ với trong cung, vì thế biết “cập đệ” cũng rất bình thường… Thế nhưng hắn vì sao không nói cho mình chứ?

Lăng Thanh lại lật người, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua song cửa khắc hoa, thấy chỗ Hãn uyển hình như vẫn sáng đèn.

Hắn nhớ mình hồi nhỏ toàn dính chặt Đông Ly Mộ Vân, bị người bắt nạt không tìm cha cũng không tìm sư phụ, đầu tiên nhất định phải đi tìm Đông Ly Mộ Vân dỗ dành hắn mới được. Hai người lại ăn cùng một bàn, ngủ cùng một giường, ở ngoài luôn nghe người khác nói bọn họ mặc dù không phải huynh đệ nhưng còn thân hơn thân huynh đệ.

Nghĩ tới đây, trong lòng vẫn vắng lặng tiêu điều mấy tháng nay bỗng nhiên dâng lên một tia rung động, Lăng Thanh đứng dậy cầm quần áo mặc, ra khỏi gian phòng.

Dù sao ngủ không được, không bằng đi tìm Đông Ly Mộ Vân, hai người xác thực đã rất lâu không ngồi xuống trò chuyện thoải mái. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 8”

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 7

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương

Cốc cốc!

“Lăng Thanh, ngươi ở bên trong sao?” Thanh âm của Nguyễn Tố Tuyết vang lên ngoài cửa.

Lăng Thanh đứng dậy đi mở cửa, trong tay Nguyễn Tố Tuyết đang cầm lấy một phong thư, mỉm cười đứng bên ngoài.

“Thứ lần trước người hỏi thăm ta, ta hỏi được cho ngươi rồi.”

Lăng Thanh hơi nghiêng người, để Nguyễn Tố Tuyết đi vào trong phòng.

“Tổ tiên tỷ tám đời làm nghề y, mỗi người trong Nguyễn gia đều tinh thông kỳ hoàng, thế nhưng lại không quá nghiên cứu tới cổ, vì vậy tỷ viết thư đi hỏi một vị tỷ muội đang ở Miêu Cương.”

Nguyễn Tố Tuyết nói xong ngồi xuống ghế, chìa tay đưa lá thư trong tay này cho Lăng Thanh.

Lăng Thanh sau khi nhận lấy mở ra xem, Nguyễn Tố Tuyết ở bên giải thích cho hắn.

“Tỷ muội kia của ta nói, ‘cập đệ’ đúng là một loại cổ, nhưng cũng không phải là cổ của người Miêu. Lúc ta ở kinh thành cũng từng nghe thấy, Hoắc Hiền dùng ‘cập đệ’ khống chế quan lớn trong triều, ta vẫn tưởng là một loại độc chậm phát tác, lại không ngờ thì ra là cổ.

“Nghe nói cổ này sống trong đầu người ta, thích ăn tủy não, người bị gieo cổ lúc đầu đau đầu thành cơn, khi cổ độc sâu khả năng mất trí si ngốc, ngôn hành không kiềm chế được, đến bệnh trạng đó thì không thể nào cứu được, cuối cùng tuỷ não bị ăn sạch mà chết.”

Lăng Thanh gật đầu, lật lá thư, “Kỳ phu nhân, vậy ở đây nói dùng thuốc kiềm chế là có ý gì?”

“Chính là uống thuốc đặc chế, có thể tạm thời kiềm chế cổ độc không cho nó hoạt động, như vậy người bị gieo cổ sẽ không lập tức chết, Hoắc Hiền chính là dùng phương pháp này khống chế người bị hạ cổ.”

“Vậy người bị hạ cổ cũng không cứu được?”

“Không…” Nguyễn Tố Tuyết phủ định nói: “Rút cổ là có thể khôi phục như lúc ban đầu, thế nhưng đặc tính của cổ là ai gieo thì phải để người đó tới rút, nếu không thì sẽ có nguy hiểm nhất định, mà phương pháp giải ‘cập đệ’, phỏng chừng khắp thiên hạ chỉ có một mình Hoắc Hiền biết.”

Lăng Thanh nhìn trước sau lá thư này mấy lần, trong đầu hiện lên tình cảnh khi lần đầu tiên gặp Viên Bất Quy, Viên Bất Quy vừa bắt mạch cho hắn vừa hỏi hắn rất nhiều câu hỏi.

“Tần công tử bình thường có phải có chứng đau đầu? Chính là chỗ trán giống như kim châm, thời gian không dài, chỉ chốc lát là có thể khôi phục.”

“Xác thực có tình trạng này.”

“Đã bao lâu?”

“Có một thời gian.”

“Bao lâu phát tác một lần?”

“Lâu thì mấy tháng, ngắn thì mấy ngày…”

“Có dùng thuốc gì khắc chế?”

“Có…”

Lăng Thanh thu hồi tinh thần, lại hỏi: “Kỳ phu nhân, vị tỷ muội kia của ngươi có từng nói làm thế nào nhận biết một người có bị hạ ‘cập đệ’ hay không?”

Nguyễn Tố Tuyết suy nghĩ một chút, “Hình như nói, gốc móng tay ngón tay người trúng cổ sẽ sinh ra một đạo hồng tuyến, thế nhưng không nhìn kỹ là nhìn không ra.”

Lăng Thanh giơ tay lên nhìn móng tay ngón tay của mình, cũng không khác thường…

Thế nhưng câu hỏi của Viên Bất Quy khi đó, bệnh trạng trong mấy năm thi thoảng đau đầu của mình ấy, còn có thuốc Đông Ly Mộ Vân cho hắn, khi Yên Vân Liệt nhắc tới Tần Lâm nói đến phương pháp rút cổ, tất cả trùng hợp này dường như cũng nói rõ ── Mình bị người hạ “cập đệ”!

Thế nhưng hắn đã thật lâu không có đau đầu, mà trên gốc móng tay của mình cũng không có hồng tuyến chứng tỏ đã trúng cổ… Vậy rốt cuộc là thế nào?

“Lăng Thanh.” Nguyễn Tố Tuyết gọi hắn, tựa hồ là nghĩ tới cái gì, “Ta nhớ ngươi từng nói với ta, ngươi cũng từng có chứng đau đầu, khi phát tác cũng sẽ uống thuốc… Chẳng lẽ?”

Nguyễn Tố Tuyết lộ ra biểu tình lo lắng, đường nhìn cũng rơi lên tay Lăng Thanh.

Lăng Thanh lắc đầu, “Ta hình như không có, vốn dĩ cũng cho là thế, rất nhiều chỗ cũng ăn khớp. Thế nhưng bệnh trạng đau đầu kia của ta đã rất lâu không có phát tác, trên móng tay cũng không có…” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 2 – Chương 7”