Advertisements
Skip to content
26/05/2012 / ~ Yappa ~

Tàng tình – Quyển 2 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Tin tức Hoắc Hiền bị hiệp sĩ giang hồ ám sát, không bao lâu đã truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

Khi cấm quân tới chỉ thấy một thảm trạng, trên mặt đất ngã rất nhiều người, trong đó bao gồm nhị hoàng tử Thừa Thụy vương. Tam hoàng tử An Dương vương cũng ở đây, nhưng hắn ngược lại không bị thương một cọng lông. Tiểu hầu gia Đông Chu vương và một vị công tử khác đều có dấu hiệu trúng độc. Trên mặt đất có tay tàn, chân gãy, mắt, mảnh thịt gọt trên cơ thể người hư hư thực thực, còn có một đám than cốc không biết là cái gì.

Thế nhưng chân chính xảy ra chuyện gì, vả lại vì sao Thừa Thụy vương cùng An Dương vương đều xuất hiện ở nơi đó, người ở đấy khi ấy đều duy trì trầm mặc.

Thật ra là An Dương vương nhận được hội báo, Thừa Thụy vương dẫn người đi Hoắc phủ, trong lòng hắn biết là vì bản đồ lăng Diễm đế trong tay Hoắc Hiền kia, nhưng không ngờ đối phương đã vậy còn quá vội vã ra tay.

An Dương vương không quan tâm bản đồ ấy trong tay ai, thế nhưng Đông Ly Mộ Vân cho rằng đó là thứ tiên đế giao cho Kỳ gia, không thể rơi vào trong tay người có bụng dạ khó lường, liền bảo An Dương vương ra mặt đi ngăn Thừa Thụy vương.

Lăng Thanh trong lúc ở trà lâu vô tình nhìn thấy bọn họ vội vã rời phủ, liền đi theo.

Tới Hoắc phủ, thị vệ Thừa Thụy vương lưu lại nổi lên tranh chấp với đám người An Dương vương. Lăng Thanh leo tường mà vào, thấy trước một gian phòng ngã mấy người, liền leo lên nóc gian phòng đó. Nhưng gỡ mảnh ngói lại phát hiện Hoắc Hiền giằng co với Yên Vân Liệt ở bên trong, liền án binh bất động trên nóc nhà, cho đến khi nhìn thấy tay Hoắc Hiền từ dưới bàn lấy ra một cái ống trúc…

Cập đệ?!

Thứ đã hại bao nhiêu người đó… Trong đầu Lăng Thanh nóng lên, trực tiếp phá ngói mà vào…

Cầu Tử Câu phía tây thành.

Yên Vân Liệt đã tắm rửa lau sạch một thân máu tanh, vẫn như dĩ vãng mặc một bộ hắc sam gấm, trên cổ áo tay áo vạt áo có hoa văn kết hợp giữa gấm đỏ thẫm và chỉ bạc.

Đứng trên cầu, gió đêm phất áo, vô cùng đứng đắn đàng hoàng, hơn nữa dung nhan tuấn mỹ khóe miệng mơ hồ mỉm cười, thỉnh thoảng dẫn tới sự chăm chú ngượng ngùng của nữ tử đi qua cầu.

“Yên giáo chủ quả nhiên là người giữ đúng hẹn.”

Yên Vân Liệt quay người lại, vẽ ra một vòng rung động cùng với dây cột tóc gấm có hoa văn tương đồng trên bầu trời. Nhìn thấy người, khóe miệng tà khí khẽ nhếch, “Còn phải đa ta tín nhiệm của Đông Ly minh chủ.” Nói xong liền lấy ra một cái bình ngọc từ trong ống tay áo, “Một viên là được, nếu như trúng độc sâu thì cách một ngày lại uống.”

Đông Ly Mộ Vân đưa tay muốn nhận lấy, không ngờ tay Yên Vân Liệt ngoặt một cái, thu bình ngọc kia lại, “Đông Ly minh chủ có còn nhớ chuyện bản tọa hỏi lần trước?”

Đông Ly Mộ Vân nhíu mi nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu, “Xin hỏi là chuyện gì?”

Yên Vân Liệt cũng thu hồi nụ cười trên mặt, ngưng một thân hơi thở nghiêm túc, Là một người tên là Tần Lâm.”

Đông Ly Mộ Vân hơi nhớ ra, lần trước khi giả làm gánh hát tới ám sát Hoắc Hiền, hình như từng nghe y hỏi câu này. “Tại hạ xác thực chưa từng nghe nói người này, không biết hắn là người nào của Yên giáo chủ? Lại khiến Yên giáo chủ nhớ mãi không quên như thế?”

“Một người rất quan trọng…” Quan trọng đến mức hắn không tiếc danh dự, không tiếc đạo nghĩa giang hồ cũng phải bảo vệ, thế nhưng… làm nhiều như vậy, chung quy thất bại trong gang tấc…

Yên Vân Liệt lộ ra một mạt cười khổ thảy bình ngọc trong tay kia qua, khi xoay người muốn đi lại bị Đông Ly Mộ Vân lên tiếng gọi lại.

“Yên giáo chủ xin dừng bước.”

Yên Vân Liệt dừng lại xoay người, trên mặt mang một chút sốt ruột.

Đông Ly Mộ Vân tiến lên một bước tay chỉ ngang hông y, “Xin hỏi Yên giáo chủ, miếng ngọc này là từ đâu mà ra?”

Yên Vân Liệt theo phương hướng tay hắn chỉ nhìn về phía thắt lưng mình.

Ngang hông hắn đeo miếng ngọc bội, chất lượng và chạm trổ đều thực bình thường, chỉ vì thường bị người nắm trong tay vuốt ve, ngọc bội lộ ra vẻ sáng bóng ấm áp. Trước khi ra cửa hắn đang cầm trên tay vừa nhìn vừa ngẩn ngơ, Hoài Điệp thay y phục cho hắn liền thuận tay cầm xâu lên cho hắn.

Ngọc này không phải của ai khác, chính là ngọc hôm đó Tần Lâm lấy làm vốn tại sòng bạc. Sau này hắn đòi về từ lão bản của sòng bạc, nhưng vẫn không trả lại cho Tần Lâm, hôm nay chỉ có thể nhìn nó, thấy vật nhớ người.

“Miếng ngọc bội này của bản tọa có gì không ổn?”

Thấy bộ dáng Yên Vân Liệt tựa hồ rất để ý, Đông Ly Mộ Vân vội vã giải thích: “Tại hạ thấy miếng ngọc ấy cực kỳ quen mắt, rất giống một khối tại hạ đã từng đưa cho một vị bằng hữu.”

“Ngươi nói cái gì?” Yên Vân Liệt nhíu mày.

Đông Ly Mộ Vân chỉ chỉ một vết khắc trên miếng ngọc, “Bởi vì là tại hạ tự tay khắc, cho nên ấn tượng rất sâu với vết khắc này, lúc đó lực đạo giữ không tốt, vì thế chỗ đó cũng không phải là hoa văn mà là bị khắc nhầm.”

Yên Vân Liệt nhấc ngọc bội trong tay nhìn kỹ, phát hiện đúng như Đông Ly Mộ Vân nói, vết đao chỗ đó đột ngột, hiển nhiên là khắc hỏng. Nói như vậy…

Tay cầm ngọc bội của Yên Vân Liệt hơi run, “Vị bằng hữu kia của ngươi là ai?”

“Yên giáo chủ thật ra cũng biết… Đó là Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh.” Đông Ly Mộ Vân thản nhiên đáp một danh hiệu, lại không biết đã dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Yên Vân Liệt.

“Không biết Yên giáo chủ lấy được ngọc này từ đâu?”

Thấy Lăng Thanh và Yên Vân Liệt hai lần gặp mặt đều vung tay, Đông Ly Mộ Vân nghĩ thế nào cũng cảm thấy ngọc kia không thể do Lăng Thanh đưa cho y. Thế nhưng thứ mình cho Lăng Thanh bây giờ lại treo trên người kẻ khác, trong lòng hắn ít nhiều có chút không thoải mái. Vốn nghĩ đối phương nếu như không để ý sẽ đòi lại, thế nhưng Yên Vân Liệt một câu không nói liền lạnh mặt xoay người đi.

Trên người Đông Ly Mộ Vân có độc chưa giải hết, không thể thi triển khinh công theo sau, chỉ có thể nhìn y rời đi.

Mưa phùn như tơ, dệt nên một mảnh hoặc tình và phiền muộn uyển chuyển nhân thế. Trên thuyền hoa khúc nghệ (1) thanh linh, Yên Vân Liệt một người ngồi trên mạn thuyền tầng hai, cầm chén suy tư.

Nghi vấn kết sâu trong lòng kia đã được giải phân nửa, chỉ đợi y tự thừa nhận…

Không nghĩ tới là hắn… Thế nhưng vẫn luôn không nghĩ tới là hắn…

Tần Lâm, Lăng Thanh, Tần Lâm, Lăng Thanh…

Giản đơn như thế, nhưng khiến y nhớ một năm, nghĩ một năm, tìm tìm kiếm kiếm một năm.

Thật ra y cũng có ít nhiều ấn tượng với thanh niên luôn đi theo bên người Đông Ly Mộ Vân này, mấy lần gặp mặt không nhiều, thấy đều là một khuôn mặt bình tĩnh ôn hòa, ăn mặc càng giống một người đọc sách, thế nhưng so với Đông Ly Mộ Vân khí vũ hiên ngang lại tuấn dật không tầm thường, tuổi còn trẻ đã ngồi trên vị trí minh chủ võ lâm bên cạnh hắn mà nói, thanh niên thực sự cực kỳ bình thường, ngược lại thân kiếm pháp kia còn không phụ hư danh.

Song, đã biết thân phận chân thật của Tần Lâm, Yên Vân Liệt lại không cao hứng chút nào.

Trong ý thức của y, Tần Lâm là Tần Lâm, Lăng Thanh là Lăng Thanh, Tần Lâm là người kỳ quặc tính tình có phần ác liệt lại thích giả bộ bản thân rất thành thục ổn trọng ấy, là người mình thích, là người mình có thể buông tha tất cả để giữ lại.

Thế nhưng Lăng Thanh, chỉ là Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh, người từng đâm mình một kiếm, từng bị mình đánh trọng thương, sau đó lại lừa mình đi Thập Quân sơn thiếu chút nữa cùng vào chỗ chết, còn tự tay giết Hoắc Hiền chặt đứt đường sống của Tần Lâm… Trên người hắn chỉ cảm thấy hận đối với mình, dường như muốn ăn sống nuốt tươi mình, hận đến thiên đao vạn quả cũng không thể thỏa mãn…

Rốt cuộc là vì sao? Lại hận mình như thế?

Thuyền hoa chậm rãi đi về phía trước, tiếng ca mềm mại ngọt ngào của hoa nương trầm bổng không ngừng trong vàng son trọng địa nơi kinh thành.

Trên bờ có một bóng người bỗng lọt vào mi mắt hắn, Yên Vân Liệt buông chén đứng lên.

Bạch y, ô xanh, trong mưa phùn điêu linh nhuộm một thân tịch mịch mờ mịt.

Tâm trạng Yên Vân Liệt khẽ động, còn chưa kịp tự hỏi, đã chân điểm một cái, giẫm lên lan can mép thuyền, tay áo hơi dao động, bước qua lá sen, băng qua màn mưa, hạ xuống trên bờ.

Người giương ô đứng trên bờ không có mảy may phản ứng, không biết là rơi vào mơ màng mà không để ý tới y, hay cố ý không đếm xỉa đến sự tồn tại của y?

Yên Vân Liệt đứng một bên tinh tế quan sát người trước mắt này, muốn từ trên người hắn tìm được một chút bóng dáng của Tần Lâm trong trí nhớ.

Một lúc lâu, lông mi dài mảnh của Lăng Thanh khẽ chớp hai cái, mở miệng, “Yên giáo chủ là tới nhận lấy cái chết?” Khẩu khí ấy còn lạnh hơn mấy phần so với nước đóng thành băng tháng chạp.

Yên Vân Liệt chắp tay phía sau, “Bản tọa lúc đầu nói chính là, đợi đến khi bản tọa lấy được thứ cần tìm, mặc cho Lăng thiếu hiệp xử trí… Thế nhưng Lăng thiếu hiệp giết Hoắc Hiền, thứ bản tọa muốn, vĩnh viễn cũng lấy không được.”

Lăng Thanh nhìn mặt sông phía trước mi mắt rủ xuống, “Quan trọng như vậy sao… ?” Thanh âm nhỏ không thể nghe thấy, song hắn lặp lại một lần, dùng thanh âm Yên Vân Liệt nghe thấy rõ ràng.

Quan trọng? Quan trọng? ? Mỗi người đều hỏi hắn Tần Lâm có thực sự quan trọng như thế không? Vì Tần Lâm làm như vậy có thực sự đáng giá hay không?

Thế nhưng trong lòng hắn, chưa từng có hối hận.

“Lăng thiếu hiệp lẽ nào chưa từng thích một người, thích đến có thể buông tha tất cả tình hình?”

Thân thể Lăng Thanh chấn động, chậm rãi nghiêng đầu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn về phía Yên Vân Liệt.

“Vì vậy Yên giáo chủ vì người này có thể trợ Trụ vi ngược? Có thể lạm sát kẻ vô tội? Có thể… ngay cả một đứa bé cũng không tha?”

Yên Vân Liệt thấy trên cổ hắn có một vết máu chưa tan, hẳn là dấu vết ngày đó khi mình bóp cổ hắn lưu lại. Tầm mắt dọc theo gáy hắn dời lên, đối diện đôi mắt hắn.

Ẩm ướt trong vắt, nhưng giống như nước lặng không có sức sống, đâu có một đôi mắt giống như Tần Lâm ấy, trong veo, cho dù không mở miệng, buồn hay vui cũng đều có thể dựa vào cặp mắt kia để truyền đạt.

Yên Vân Liệt thực sự không có cách nào chồng người trầm lặng cái này, với thân ảnh sáng sủa đầy sức sống ấy cùng một chỗ.

“Bản tọa đã nói, bản tọa không thể không làm như vậy, có mạng của một người và mạng của mẫu tử Kỳ gia, trong hai người chỉ có thể chọn một mà thôi, bản tọa lựa chọn người trước.”

Lăng Thanh nhìn hắn, khóe miệng giật giật, hơi nhếch một tia trào phúng, “Nếu là… con của chính Yên giáo chủ ngươi thì sao?”

Yên Vân Liệt thoáng cái sửng sốt, trong lòng vọt lên một trận hoảng loạn và bất an không hiểu.

“Tần Lâm… Hắn…”

Không đợi Yên Vân Liệt nói xong, Lăng Thanh đã cắt ngang, “Còn thỉnh Yên giáo chủ hết hy vọng, Tần Lâm hắn kiếp này cũng sẽ không gặp lại ngươi.”

Hai người mặt đối mặt đứng, nhìn nhau, trầm mặc, phía sau bọn họ có một đám người huyên huyên náo náo chạy về phía đầu phố.

“Có hoàng bảng, mau đi xem đi!”

“Cái gì? Có người nói hoàng đế nằm trên giường hơn nửa tháng ba ngày trước đột nhiên tỉnh lại, không chỉ có chuyện gì cũng không có còn giống như thành người khác, lật lại bản án cho rất nhiều người bị Hoắc lão tặc hại chết!”

“Vậy sao? Vậy sao? Một nhà Kỳ tướng quân cũng là bị Hoắc Hiền vu hãm, trên hoàng bảng cũng giải tội cho bọn họ.”

“Ai, nói đến Kỳ tướng quân, các ngươi biết không? Thì ra Kỳ tướng quân còn có nhi tử, được người cứu, bây giờ cùng với Kỳ phu nhân ở trong sơn trang Nguyệt gì đó. Trong hoàng bảng đặc biệt viết, truy phong Kỳ tướng quân là An Bắc công, gia phong Kỳ phu nhân làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, phong nhi tử của Kỳ tướng quân là An Bắc hầu…”

Giọng nói lớn tiếng của đám người dần dần đi xa.

Yên Vân Liệt cũng bị tin tức thảo luận của bọn họ làm khiếp sợ, “Phu nhân và con của Kỳ Tĩnh Việt đều chưa chết?! Vậy ngày đó…?”

Lăng Thanh cúi đầu, mép ô làm bằng giấy dầu che mặt hắn, không nhìn thấy vẻ mặt gì của hắn. Hắn yên lặng xoay người chậm rãi đi về phía đầu phố hướng ngược lại, thân ảnh gầy gò dường như sắp hòa vào trong màn mưa này.

“Đó là một đứa nhỏ… không nên sinh ra trên đời này…” Lời nói thản nhiên mênh mang, tản đi trong mưa phùn róc rách.

Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy ngực dường như bị kim châm một cái, bàn tay nắm chặt, móng tay hung hăng đâm vào lòng bàn tay.

Lăng Thanh đi dọc theo bờ đê một lát, mưa phùn ướt vạt áo y sam của hắn, giọt nước mưa theo khung ô nhỏ xuống.

Hắn chung quy không hạ thủ được đi giết Yên Vân Liệt, hắn hận y, thế nhưng hắn càng hận chính mình. Nếu như không có Tần Lâm, vậy tất cả đều sẽ không phát sinh, không có cảm tình mang theo lừa dối hư ảo, cũng sẽ không làm một sinh mệnh vô tội vất vả giáng sinh lại vô thanh biến mất.

Trở lại khách điếm dừng chân, sắc trời còn sớm, Lăng Thanh đẩy cửa phòng ra, tia sáng chiếu vào từ giữa khe cửa dần dần rọi sáng gian phòng, ánh mắt Lăng Thanh rơi lên một thứ trên bàn.

Hắn tin chắc khi xuất môn vật này còn không ở trên bàn, thậm chí, thứ này căn bản không nên xuất hiện ở đây.

Hắn tiện tay đóng cửa đi tới cạnh bàn, cầm thứ kia lên… Đầu ngón tay cảm thấy lạnh buốt, chứng thực đây không phải là giả.

Đó là một cái mặt nạ bằng bạc che khuất phân nửa khuôn mặt, là thứ hắn định lưu lại trong tay Yên Vân Liệt lúc rời khỏi Thiên Tuyệt sơn.

Vì sao lại xuất hiện ở nơi này?

Trên mặt nạ chiếu ra gương mặt hắn, ngón tay nhẹ nhàng quét lên trên.

Cho rằng y sẽ quên, thế nhưng y lại khắc hắn vào đáy lòng, in lên cốt tủy, hủy danh khí dự cũng là vì hắn…

Ngón tay Lăng Thanh hơi run rẩy, lại một lần nữa khẽ sờ phía sau chiếc mặt nạ này, ma xui quỷ khiến, hắn mang mặt nạ lên mặt.

Ầm! Cửa bị người dùng lực đẩy ra.

Lăng Thanh xoay người, chỉ thấy một đạo bạch quang hoa mắt, ngay sau đó liền mất đi ý thức.

“Tần công tử, Tần công tử, mau tỉnh lại! Muốn ngủ cũng không thể nằm ngủ trên mặt đất chứ!”

Lăng Thanh cảm thấy trên lưng hơi đau, thế nhưng mắt chua xót lại không mở ra được. Thanh âm ồn à ồn ào kia lại không ngừng nghỉ gọi hắn, Lăng Thanh mất rất lớn khí lực mới mở được mắt ra, chớp chớp mí mắt.

“Tần công tử ngươi cuối cùng cũng tỉnh?”

Lăng Thanh tỉnh táo lại từ trạng thái hỗn độn, đập vào mắt chính là khuôn mặt môi hồng răng trắng cực kỳ xinh đẹp của thiếu niên, một đôi mắt to giống như ngâm nước chớp chớp, trên mặt mang theo ý cười không thể nhịn được.

Lăng Thanh nhíu nhíu mày, không thể tin được nhìn người trước mặt, “Khỉ Tịch?”

“Dạ, là ta đây, công tử ngươi ngủ mơ hồ?”

Lăng Thanh ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình vần nằm trên mặt đất, mà cảnh vật xung quanh thoạt nhìn rõ ràng là Vạn Nghi hiên trên Thiên Tuyệt sơn!

Chuyện gì xảy ra? Nằm mơ sao?

Lăng Thanh giơ tay lên đỡ trán, tay vừa mới chạm lên trán lại giống như bị phỏng lùi về, sau đó giống như để chứng thực cái gì, vội vã tỉ mỉ sờ sờ.

Mình đang mang cái mặt nạ kia?!

Lại cúi đầu nhìn xuống y phục trên người, đây rốt cuộc là thế nào?

Lăng Thanh bỗng chốc bối rối, mình không phải là đang ở kinh thành sao? Sao lại tới Thiên Tuyệt sơn rồi? Còn nữa vì sao lại mang mặt nạ một lần nữa dùng thân phận Tần Lâm?

Thấy Khỉ Tịch ôm vò rượu đang muốn vào phòng, Lăng Thanh gọi hắn lại, “Khỉ Tịch, vì sao ta lại ở chỗ này?”

Khỉ Tịch ôm bình rượu bĩu bĩu môi, “Công tử chính ngươi nói muốn ngủ trưa trong sân mà… Đây, rượu ngươi muốn ta mang tới cho ngươi, trước đặt trong phòng ngươi.”

Nói xong cậu ta ưỡn thẳng lưng, ra hiệu cho hắn nhìn cái bình thoạt nhìn trọng lượng không nhẹ ôm trong ngực.

Lăng Thanh lại lần nữa không thể tin được của mất tiếng, đây là… một năm trước? !

Hắn nhớ tới, buổi tối mình rời khỏi Thiên Tuyệt sơn một năm trước ấy, ban ngày mình ngủ trưa trong sân, trước khi ngủ phân phó Khỉ Tịch tìm chút rượu cho hắn…

Làm sao có thể?

Lăng Thanh nhìn xung quanh, từng cọng cây ngọn cỏ đều như cũ… Lại hung hăng véo mình một cái, đau nhói xác xác thực thực nói cho hắn biết đây không phải là mộng.

Hết thảy tất cả đều quá mức quái dị, nếu như đây không phải là mộng, vậy chuyện đã xảy ra trong một năm sau đó là cái gì? Lẽ nào kia mới là mộng?

Bởi vì bị Linh Quân uy hiếp, đồng thời mình cũng cảm thấy tiếp tục như vậy chung quy không phải là một biện pháp, vì thế sinh ra ý niệm rời đi.

Mà những chuyện đã phát sinh sau khi rời đi?

Ám sát Hoắc Hiền, đi cứu Nguyễn Tố Tuyết, và… hắn lấy thân nam tử mang thai một đứa nhỏ…

Những thứ ấy, lẽ nào đều là mộng hắn mơ?

Sẽ không! Sự tình rõ ràng như thế, khắc cốt ghi tâm như thế sao có thể là cảnh trong mơ?

Đúng rồi!

Lăng Thanh đưa tay với vào trong áo sờ vai phải của mình, nơi bị Yên Vân Liệt dùng Quy Mộng đâm trúng ấy, sau khi vết thương lành để lại một vết sẹo…

Ngón tay sờ lên da, Lăng Thanh sửng sốt, lại sờ sờ, sau đó đơn giản kéo y phục ra nhìn kỹ… Trên vai phải bóng loáng bằng phẳng, một chút vết thương cũng không có!

Lăng Thanh lần này là triệt triệt để để choáng váng, thật là mộng?

Hắn thế nhưng mơ mình rời đi, mơ cùng Đông Ly Mộ Vân và cả người của môn phái khác giả trang đào kép đi ám sát Hoắc Hiền, mơ thấy mình ngàn dặm xa xôi đi cứu phu nhân của Kỳ tướng quân, còn mơ thấy mình bởi vì khôi thạch liên mà mang thai đứa nhỏ của Yên Vân Liệt… mơ thấy Yên Vân Liệt vì cứu mình bất chấp đạo nghĩa giang hồ bán mạng cho gian nhân, nhưng ngược lại hại con của chính bọn họ…

Thế nhưng… đều là mộng?

Thì ra tất cả ấy đều không phải thật sự?

“Sao lại ngồi dưới đất?”

Thanh âm thuần hậu ôn tồn của nam tử vang lên tại cửa. Lăng Thanh cả kinh, sau đó ngẩng đầu nhìn qua. Yên Vân Liệt đang đứng ở cửa, quần áo hắc y sáng sủa, trên khuôn mặt tuấn mỹ dịu dàng mang theo nụ cười, ánh nắng chiếu rọi, rực rỡ chói mắt.

“Công tử nói trong phòng buồn muốn chết, nên muốn ngủ trưa trong sân, kết quả ngủ liền ngã từ trên giường xuống…” Khỉ Tịch trả lời.

“Ha ha ha!” Yên Vân Liệt nghe xong phá lên cười, mấy bước đi tới trước mặt hắn, một tay vịn ghế mỹ nhân cúi xuống, ngón trỏ tay kia phất nhẹ trên chóp mũi hắn một cái.

“Người bao tuổi rồi, ngủ một giấc trưa cũng có thể từ trên giường lăn xuống?” Giọng nói cưng chiều, sau đó sáp lại gần hắn, gần đến môi cơ hồ dán lên vành tai hắn, thổi hơi nóng, “Hay là… không có bản tọa ôm ôm thì không ngủ được?”

Trong lòng Lăng Thanh dù sao vẫn còn có khúc mắc, đưa tay chống lên ngực Yên Vân Liệt, đẩy Yên Vân Liệt ra.

Trên mặt Yên Vân Liệt lộ ra một chút không vui, giống như đứa bé không chiếm được ngon ngọt, nhưng chỉ trong nháy mắt lại nở nụ cười, cánh tay vươn ra kéo Lăng Thanh dưới đất lên ngồi trên ghế mỹ nhân.

“Nếu chưa ngủ đủ bản tọa cùng ngươi ngủ tiếp một lúc.” Thế nhưng ngay sau đó lại bồi thêm một câu, ghé vào bên gáy hắn cụng hai cái, “Thế nhưng bây giờ ngủ buổi tối không cho ngươi ngủ nữa…”

Lăng Thanh thuận tay gạt hắn ra, thế nhưng một tia nghi ngờ còn tồn trong lòng cũng sụp đổ.

Có lẽ thực sự chỉ là mơ một giấc mộng, một giấc mộng dài mà đau đớn, trong mộng tràn đầy thương tổn và bi thương của hai phía.

Thật tốt…

Dưới đáy lòng Lăng Thanh phát ra một tiếng thở dài từ trong thâm tâm.

Những lỗi lầm này, những thương tổn này, những chuyện làm người ta đau đớn tột cùng này, thì ra đều chưa từng phát sinh.

“Sao vậy?” Có lẽ là thấy hắn vẫn sững sờ, Yên Vân Liệt có chút lo lắng hỏi hắn.

“Ta vừa mơ một giấc mộng…” Lăng Thanh ngẩng đầu cười nhạt, đưa tay xoa khuôn mặt của Yên Vân Liệt, cảm thụ chân thật dưới tay.

“Mơ thấy cái gì?” Yên Vân Liệt hỏi.

Lăng Thanh nhìn y, lặng im, đột nhiên đứng dậy, “Không nhớ rõ.”

Đang muốn đi, bị Yên Vân Liệt kéo lại về ghế mỹ nhân, xoay người đặt hắn phía dưới, “Vậy bản tọa lại ‘làm’ một lần với ngươi, có lẽ lần này sẽ nhớ ra, còn muốn quên… cũng quên không được.”

Lăng Thanh giơ tay lên cốc một cái trên đầu y, trong đầu đại giáo chủ này chứa toàn cái gì?

Yên Vân Liệt vẫn như cũ toét miệng cười, nắm tay Lăng Thanh cắn cắn trên ngón tay hắn.

Chỉ cảm thấy một trận tê dại từ đầu ngón tay vọt đến toàn thân, Lăng Thanh muốn hất y ra, không ngờ vẻ mặt Yên Vân Liệt thu lại, không để ý cự tuyệt của hắn trực tiếp đè xuống.

Môi lưỡi dán nhau, tình nhiệt như thủy triều dâng lên, vạt áo bị khẽ kéo ra, nơi tay đối phương mơn trớn liền như hỏa như thiêu đốt.

Lăng Thanh bị hôn không ngừng, tay khoác lên bả vai Yên Vân Liệt giống như khát cầu đối phương trượt vào vạt áo y… Nhưng khi đụng đến ngực trái Yên Vân Liệt, bỗng nhiên dừng lại.

Yên Vân Liệt dường như rất ăn ý cũng ngừng động tác trong tay, biểu tình trầm mê trên khuôn mặt thu lại, mâu quang trấn tĩnh mà nghiêm nghị, dường như nhìn chằm chằm vào con mồi đã rơi vào cạm bẫy, khóe miệng nhếch lên nụ cười mang ý tứ hiểu rõ.

Tay Lăng Thanh phủ trên ngực y run rẩy, sau đó chậm rãi rút ra… Trên ngực trái Yên Vân Liệt có một vết kiếm thương dài mảnh chưa tới một tấc.

Lăng Thanh đương nhiên biết đó là cái gì… Trái tim còn trôi giạt trong mây lúc trước bỗng chốc rơi vào vực sâu không đáy.

Đây không phải là mộng… Những thứ này cũng không phải là mộng!

Tuyệt vọng như băng hàn thấu xương bao phủ, mặt nạ trên mặt bị Yên Vân Liệt chậm rãi gỡ xuống.

Tất cả bí mật đều rõ ràng bị vạch trần, hắn ngay cả một chút cơ hội biện giải che giấu cũng không có.

“Không biết bản tọa bây giờ nên gọi ngươi Tần Lâm, hay là gọi ngươi một tiếng Lăng thiếu hiệp?” Yên Vân Liệt lạnh lùng nói, vẻ mặt với giọng điệu so với lúc trước quả thực dường như hai người.

Lăng Thanh đã từng nghĩ tới rất nhiều lần, nếu như sau khi Yên Vân Liệt phát hiện thân phận chân thật của mình sẽ ra sao, thế nhưng chưa một lần nghĩ lại là kết quả như vậy.

Đối phương thậm chí ngay cả hỏi cũng không hỏi, chính mình liền chui vào trong bẫy rập của y.

Mang hắn hôn mê về Thiên Tuyệt sơn, cảnh vật và người giống một năm trước như đúc, thậm chí ngay cả vết sẹo của hắn cũng che giấu, vì làm cho mình không hề hay biết “nói” ra chân tướng…

Đúng rồi, chỉ có kẻ ngu xuẩn như mình đây, mới có thể tin rằng mình mơ một giấc mộng…

Chung quy là muốn trốn tránh, mà những chuyện kia, đau nhức thiêu cốt hao tâm như thế… sao có thể là mộng?

Dây xích khóa trên hình phòng rầm một trận, Lăng Thanh nhìn về phía cửa, thần sắc nam nhân nghiêm túc mà lạnh lùng đi đến, người phía sau hắn cẩn thận đóng cửa hình phòng.

Hai người đều trầm mặc không nói, Yên Vân Liệt đứng, Lăng Thanh thì ngồi trên đống củi ở góc hình phòng. Ai có thể tưởng tượng hai người lạnh lùng đối mắt này đã từng trải qua lễ hợp cẩn, từng có thân thiết da thịt, hàng đêm nằm cùng giường, dựa vào gáy nhau mà ngủ.

“Bản tọa chưa từng nghĩ tới, quen biết ngươi dưới tình huống như vậy…”

Y tin tưởng Tần Lâm, tin tưởng hắn một ngày kia lại thẳng thắn với mình, sẽ tự nói với mình thân phận của hắn, gia thế của hắn, lai lịch của hắn, sẽ tự tay gỡ mặt nạ trên mặt xuống trước mặt mình để cho mình thấy hình dáng.

Thế nhưng rất hiển nhiên, y nghĩ sai rồi, người trước mặt mình giờ phút này, là Vãn Nguyệt công tử danh chấn giang hồ, là bạn thân đương kim minh chủ võ lâm chiếu cố, là đối thủ đã từng lập trường đối lập với mình, vài lần giao phong tổn thương lẫn nhau, là người một lòng muốn giết y, nhưng duy nhất không phải là Tần Lâm của y…

Tần Lâm của y, rốt cuộc ở nơi nào?

Lăng Thanh quay đầu nhìn hắn một cái, mâu quang đạm mạc, không buồn không vui, “Hôm nay rơi vào trong tay Yên giáo chủ, tại hạ không thể bác lại, vậy tùy Yên giáo chủ xử trí.”

Khẩu khí lãnh đạm hờ hững, thời khắc Yên Vân Liệt gỡ mặt nạ trên mặt hắn xuống ấy, hắn liền biết, đây là kết thúc của mọi thứ.

Sẽ không lại tiếp tục nữa, tất cả tình yêu đều ở lại trong trí nhớ quá khứ, ở đây chỉ có thống khổ, tuyệt vọng, cùng với hối hận sâu nặng không thể nào bù đắp hay xoay chuyển.

“Ngươi vì sao muốn giấu giếm thân phận? Mục đích làm như vậy là gì?” Yên Vân Liệt đến gần một chút, hỏi.

Khóe miệng Lăng Thanh khẽ nhếch, quay đầu sang một bên, “Lấy tính mạng của Yên giáo chủ.”

“A!” Yên Vân Liệt cười nhạt một tiếng, “Ngươi cứ ở cùng ta thì sẽ có rất nhiều cơ hội, vì sao phải sau khi rời đi mới suy nghĩ tìm kiếm cơ hội hạ thủ?”

Thấy Lăng Thanh vẫn không lên tiếng, Yên Vân Liệt hơi mang theo giọng điệu nói móc, “Hay là thủ hạ của Đông Ly Mộ Vân thích dùng loại phương pháp này để tới gần, lúc cần thiết thậm chí có thể…”

“Câm miệng!” Lăng Thanh lớn tiếng cắt đứt lời của Yên Vân Liệt, những ngôn từ ấy, giống kim nhọn, từng cái đâm vào trong lòng hắn.

Yên Vân Liệt chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, nhìn hắn, hít một hơi thật sâu, ngữ khí dịu dàng hơn nhiều, “Tần Lâm…”

Hắn thấy thân thể Lăng Thanh khẽ chấn động, nhưng biểu tình trên mặt lại miễn cưỡng giả bộ bình tĩnh không để ý, bộ dáng nghĩ một đằng nói một nẻo khiến cho một nơi nào đó bị giam cầm trong đáy lòng Yên Vân Liệt dường như một hơi nới lỏng, “Có phải có một đứa con hay không? Là của bản tọa, cũng là của ngươi…”

Lăng Thanh lập tức sững ra, đáy lòng dường như có trống trời đánh, vì sao lại biết?

Yên Vân Liệt mang thái độ thăm dò, thế nhưng phản ứng của Lăng Thanh vừa vặn xác nhận tất cả.

Khôi thạch liên có thể làm cho nam nữ mang thai, mà hắn, xác thực đã có một đứa con.

Kiềm chế không được cấp thiết trong lòng, Yên Vân Liệt bước dài tới nắm lấy bả vai Lăng Thanh, kéo hắn từ đống củi lên, “Đứa nhỏ… Đứa nhỏ ở nơi nào?”

Lăng Thanh mất một lúc mới bừng tỉnh, “Đứa nhỏ?”

Nhãn thần nam nhân thiêu đốt, ánh nhìn nóng bỏng dường như muốn đốt hắn thành tro, hóa thành mây khói.

Ngươi bây giờ rốt cuộc biết phải quan tâm đứa nhỏ?

Lăng Thanh nhếch khóe môi, “Đứa nhỏ gì? Chớ nói tại hạ chưa cưới vợ, con của ai? Cho dù có, đó cũng là con tại hạ, sao có thể vừa là của Yên giáo chủ lại vừa là của tại hạ?”

Yên Vân Liệt hiển nhiên nổi giận, cầm lấy tay hắn, đến gần như bóp nát xương vai hắn, dùng sức lung lay hắn hai cái, “Đừng giả bộ nữa! Khôi thạch liên sau khi ăn sẽ sinh ra nhau thai trong người, giao hợp với người khác nam nữ đều có thể mang thai, ngươi từng ăn khôi thạch liên, lại cùng bản tọa…”

Hắn nhận ra ý cười trên mặt Lăng Thanh kia, mỗi lần thấy đều bốc lên một trận sợ hãi từ đáy lòng.

Lần đầu tiên là ở thôn Từ gia, hắn ngã dưới chân mình, trên người đều là vết thương, mắt thấy đứa nhỏ kia bị người của Hoắc Hiền loạn đao chém chết nhưng không cách nào đi cứu, sau đó hắn ngẩng đầu lên chính là cười với mình như vậy. Lần thứ hai thì lại là trên Thập Quân sơn, trước khi hắn muốn cùng đến chỗ chết với mình, bây giờ là lần thứ ba…

Nụ cười kia, mang theo ý mỉa mai nồng đậm, tựa như đang cười nhạo y, cũng như đang cười nhạo chính hắn, lại tựa như tuyệt vọng đã không còn gì quyến luyến, chứa bi ai đâm vào lòng người.

Sau khi trận cực sợ trong lòng Yên Vân Liệt ấy rút đi, lại xông lên một trận bất an.

Thê tử và nhi tử của Kỳ Tĩnh Việt vẫn còn trên nhân thế, như vậy đứa nhỏ ngày đó kia…? Mà người trước mắt này lại hận mình như thế, hận không thể bầm thây vạn đoạn, thiên đao vạn quả chính mình…

“Là có một đứa con… Đúng hay không?” Yên Vân Liệt hỏi lại lần nữa, tay nắm bả vai hắn hơi thả lỏng, khẩu khí đổi thành dè dặt và mấy phần lấy lòng. Y hi vọng một tia phỏng đoán vừa mới xẹt qua trong lòng mình chỉ là phỏng đoán, nếu không… như vậy rất đáng sợ!

Lăng Thanh chớp mắt, đáy mắt trong suốt dậy lên từng cơn sóng, ý cười nơi khóe miệng hắn càng nồng đậm hơn.

Đúng rồi, có một số việc, y nên biết… Mà lỗi lầm không thể bù đắp này, chung quy cần chính mình tới đối mặt.

“Đúng là có một đứa con… của ta, cũng là của ngươi…” Thanh âm của Lăng Thanh chậm rãi nhẹ nhàng, lại như một tảng đá lớn đập vào trong lòng Yên Vân Liệt, làm y không khỏi lại nắm chặt bờ vai của hắn.

Cảm thụ được hai tay đối phương nắm mình đang không ngừng run rẩy, Lăng Thanh nhắm mắt lại, trước mắt lại lần nữa hiện lên hình ảnh máu tanh hôm đó, hắn nhíu mày, ngực như cắt, “Thế nhưng…” Cắn răng, bàn tay bất giác nắm chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay, “Đó là một đứa nhỏ… không nên sinh ra trên đời này…”

Yên Vân Liệt khiếp sợ trong nháy mắt, sau đó khí huyết ở ngực cuồn cuộn, một cỗ vị tanh ngọt xông thẳng lên cổ họng. Hắn buông tay nắm bả vai Lăng Thanh ra, lảo đảo về phía sau hai bước.

“Là đứa nhỏ kia… Thật sự là đứa nhỏ kia…”

Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy một trận choáng váng, đưa tay muốn đi đỡ trán, cảnh vật trước mắt vừa chuyển lại là hiện ra tình hình hôm đó. Lăng Thanh khắp người máu tươi ngã bên chân mình, thủ hạ của Hoắc Hiền ôm một tã lót vải lam.

Đứa nhỏ kia… Đứa nhỏ ngay trước mặt mình bị người loạn đao chém chết kia vậy mà là thân cốt nhục của mình!

Không nén được bi thống, chân khí chạy loạn trong cơ thể, bàn tay buông xuống bên người của Yên Vân Liệt siết chặt, xương ngón tay phát ra tiếng răng rắc, phẫn hận không chỗ phát tiết, khắc chế không được, cuối cùng ngửa đầu bi thương gào một tiếng, như sư tử rống hổ gầm, chấn đến những xích sắt trong phòng hình phạt vang lên leng keng.

“Vì sao?!” Thân hình Yên Vân Liệt hơi dịch, nhanh như lôi điện bức tới trước mặt Lăng Thanh, lại lần nữa bóp cổ hắn đặt cả người hắn trên tường, “Vậy chẳng lẽ không phải là con của chính ngươi? Ngươi cứ nhẫn tâm như vậy? Ngươi cứ tàn nhẫn đến quyết tâm như thế?”

“Vậy còn ngươi?” Lăng Thanh bị bóp đến thở không nổi, khó khăn bật ra, “Bởi vì không phải là con mình… ngươi có thể trơ mắt nhìn nó bị người ném trên mặt đất,, bị người từng đao từng đao…”

Từng đao từng đao ấy chém lên người đứa nhỏ, nhưng cũng là chém vào trong lòng hắn, lân nhi mà hắn lấy thân nam tử vất vả mang thai lại không cẩn thận sinh non mới có được… Hắn chưa từng không muốn đi ngăn cản, chưa từng không muốn đi cứu nó, thế nhưng…

“Yên Vân Liệt… Là lỗi của ta, ta không nên gạt ngươi thân phận và lai lịch của mình, lỗi này từ thời khắc ta đeo lên chiếc mặt nạ ấy đã sớm định trước… Thế nhưng, còn ngươi? Ngươi luôn mồm vì người trong lòng kia mà có thể vứt bỏ đạo nghĩa, vứt bỏ nhân tính, ngươi có từng nghĩ tới là ích kỷ của ngươi mới đúc thành cục diện không thể vãn hồi ngày hôm nay? Nếu như chết đích thực là nhi tử của Kỳ Tĩnh Việt, ngươi quả thật có thể không chút áy náy ôm người trong lòng ngươi kia ân ân ái ái bạc đầu đến già?”

“Yên Vân Liệt… Ngươi chung quy sẽ có một ngày vì ích kỷ giờ phút này của ngươi mà trả giá đại giới hối hận cả đời!”

Lời Linh Quân nói ngày đó vang vọng bên tai, Yên Vân Liệt nhìn về phía Lăng Thanh, chỉ thấy sắc mặt hắn tái mét nhưng hoàn toàn không kháng cự, ngón tay buông lỏng, mặc hắn ngã ngồi dưới đất.

Thảo nào lại là biểu tình như thế, thảo nào hận mình không đội trời chung, không lột da mình cắn máu thịt mình không được.

Thì ra đó là nguyên nhân, thì ra đây chính là toàn bộ chân tướng…

Nghĩ Yên Vân Liệt y phong lưu một đời, lại thua trong tay một người tên là Tần Lâm, chưa từng thấy diện mạo, cũng không biết lai lịch của hắn, nhưng y yêu hắn thương hắn vì hắn vứt bỏ danh dự, vứt bỏ đạo nghĩa giang hồ, kết quả là ngay cả tính mạng con mình cũng tự tay ném đi.

Nhớ tới khi mình biết sẽ có một đứa con với Tần Lâm, là cao hứng và khó nhịn biết bao, tưởng tượng khi mình ôm sinh mệnh mềm mềm nho nhỏ ấy vào trong ngực sẽ là hoàn cảnh nào, song không thể nghĩ ra, đứa nhỏ mà y vạn phần chờ đợi ấy đã chết ngay trước mặt mình, mà mình ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái.

Ánh mắt của Yên Vân Liệt rơi trên người Lăng Thanh, nhìn thân ảnh quen thuộc đến sớm đã in sâu trong óc, khắc vào đáy lòng này, trong lòng không ngừng tự hỏi, vì sao hắn lại là Tần Lâm? Vì sao người trước mắt này chính là Tần Lâm?

Tần Lâm của y hẳn là phải tiêu sái như gió phiêu dật như mây, Tần Lâm của y hẳn là phải sáng rõ như hào quang màu hoa cuối chân trời, Tần Lâm của y… Tần Lâm của y có chút ngạo khí, có chút lỗ mãng, có chút táo bạo, giống như con mèo có móng sắc lại không đả thương được người…

Không phải là hắn!

Không phải là Tần Lâm!

Người này không phải là Tần Lâm!

Yên Vân Liệt lắc đầu, lửa giận cùng bi thương thiêu hết tất cả lý trí của y, trong mắt y, người trước mắt này không phải là người ngày xưa y yêu đến không kiềm chế được, cũng không phải người y tìm tìm kiếm kiếm dùng hết mọi phương pháp tìm đến, mà là một tội nhân, tội nhân lưng đeo nợ máu.

Vung tay lên, roi treo trên tường bỗng nhiên bay vào trong tay y.

Bộp!

Một tiếng vang trong trẻo giòn giã, mấy miếng vải như cánh bướm bay lên, Lăng Thanh bị đau đến ngẩn ra, ngước mắt liền chống lại một đôi mắt hung tính nộ sát. Lúc đó sau khi bất chấp ngăn trở của y hành hạ Hoắc Hiền đến chết từng thấy y như thế này, là Yên Vân Liệt hắn không nhận ra.

Bộp! Lại là một roi hạ xuống, rót đủ nội lực, không lưu tình chút nào, còn chưa đợi người lấy hơi đã lại mấy roi rơi xuống, quất vào lưng cánh tay và trên đùi hắn.

Tiếng roi không ngừng, huyết vũ như bay, vải bị rách nát như lá rụng bay rơi tứ tán.

Lăng Thanh không có phản kháng, cứ như vậy mặc cho y đánh, chưa được mấy cái trên người đã huyết nhục mơ hồ.

Là lỗi của hắn, khi đó dưới Trần sơn, nếu như hắn không đeo mặt nạ giấu giếm thân phận của mình, nếu như không hãm vào sớm chiều ở chung sau đó mà không thể tự thoát khỏi, có lẽ giờ phút này, vẫn còn như lúc đầu —

Tơ liễu xanh biếc, khói sóng trong veo, thuyền hoa chở người nọ chậm rãi mà qua trên mặt hồ, tiếng ca nhẹ nhàng du dương của ca nữ và với tiếng cười sang sảng của y theo gió khẽ bay. Hắn nghỉ chân trên bờ, si ngốc mà nhìn, thật lâu không nỡ dịch tầm mắt đi…

Đó là ma chướng của hắn, cũng tạo nên tất cả sai lầm cùng hối hận này…

Nếu thật muốn mình đền mạng cho đứa nhỏ… Vậy mạng này cứ lấy đi… Vốn không thể lưu luyến, không bằng sớm làm thống khoái…

Có thể đi theo đứa nhỏ của mình… có thể thấy nó…

Trước khi đau đến mất đi ý thức, Lăng Thanh nghĩ vậy trong lòng.

Chú thích
(1) khúc nghệ: nghệ thuật nói hát mang màu sắc địa phương lưu hành trong dân gian

Advertisements

12 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Bích Hồng / Th5 26 2012 1:05 Chiều

    hận….hận … a
    Ta hận Yên ca
    Hận cả Lăng Thanh nữa
    Ta đau lòng quá ah

    Số lượt thích

  2. Chan chan / Th5 26 2012 10:08 Chiều

    Van liet that qua dang huhu that mong ten do som bi qua bao

    Số lượt thích

  3. Lục Vân / Th5 28 2012 9:43 Sáng

    Ta đau lòng quá đi, huhu, hic, hic, càng đọc càng thấy thảm thiết, không biết sau này còn thế nào nữa nhỉ.
    À, ta rất ấn tượng đoạn này ‘còn chưa kịp tự hỏi, đã chân điểm một cái, giẫm lên lan can mép thuyền, tay áo hơi dao động, bước qua lá sen, băng qua màn mưa, hạ xuống trên bờ’, hihi, đẹp…
    Tỉ à, bao giờ có chap mới vậy, thật không muốn chờ nữa!

    Số lượt thích

  4. tieuhinhi / Th5 29 2012 3:19 Chiều

    Thật không bit nói gì ngoài đau lòng quá . Yên ca thật đáng ghét .Thanks nàng

    Số lượt thích

  5. chuotkonlontol / Th5 29 2012 3:36 Chiều

    nàng thật là bất công ta thây truyên bàn ti động cũng đâu có nhìu người com nha mà nàng đăng truyện đó nhìu thế náng đăng truyện này nhìu len một tí đi. 2 chương 1 tuần nha. hihi :p

    Số lượt thích

    • ~ Yappa ~ / Th5 29 2012 3:37 Chiều

      khác chứ nàng, tại 1 chương truyện này dài bằng 3-4 lần 1 chg truyện kia nàng ạ ^^

      Số lượt thích

      • chuotkonlontol / Th5 29 2012 3:42 Chiều

        hix . Nhưng mà ta thấy truyện nay hay hơn nha . hix . Cảm ơn nàng vì đã vất vả edit . Thanks nang

        Số lượt thích

  6. hoaban / Th6 1 2012 1:06 Sáng

    Truyện thực sự rất hay. Đau lòng ở chỗ ông trời trêu ngươi, ai cũng khổ mà ai ta cũng ko nỡ trách. Cả Yên lẫn Thanh đều không thể nói là đúng cũng không thể nói là sai. Tất cả đều từ yêu mà ra. Hichic. Mong chờ các chap kế tiếp quá. Thanks nàng.

    Số lượt thích

  7. Chan chan / Th6 2 2012 4:34 Chiều

    Nang oi hum nay nang co viec gi ban a hum nay la thu 7 rui do huhu tang tinh dau rui huhu

    Số lượt thích

  8. Chan chan / Th6 2 2012 10:40 Chiều

    Vay ma ta cu tuong la t7 nha nang mau mau ra chuong moi nha ta doi mon moi doi mon moi that mun nhanh duoc doc chuong moi

    Số lượt thích

  9. missyoubaby1991 / Th2 16 2014 4:55 Chiều

    Muốn là muốn xẻo thịt thằng ngu nào đấy
    Chơi rồi mà không chịu nhận
    Lúc người ta đau thương nhất thì mi ở đâu

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: