Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Phiên ngoại không liên quan tới chính văn nhé, nói về cặp Linh Quân – Vệ Vũ từ khi mới quen đến giờ ^^~
Phiên ngoại nhất – Cởi chuông
“Vệ tả sứ, Linh Quân công tử đã đã tỉnh lại…”
Vệ Vũ để sách trong tay xuống, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía người tới yên lặng mà đạm nhiên.
Thuộc hạ lại nói, “Thế nhưng Linh Quân công tử ầm ĩ nháo muốn đi gặp giáo chủ.”
Vệ Vũ không lên tiếng, nghĩ nghĩ, sau đó xua tay ý bảo hắn có thể lui xuống.
Một người ngồi trong thư phòng, Vệ Vũ cầm thư có lạc khoản là Yên Vân Liệt lên lại nhìn một lần.
Trong giáo vừa bình loạn, sự tình không ít, trong thư lại muốn y ở đây chiếu cố thị sủng tên là Linh Quân này, cho đến khi vết thương của hắn khỏi mới thôi. Mặc dù cảm thấy loại chuyện này giao cho mình, tất nhiên không để cho chính mình xử lý giáo vụ thì làm thuận tay hơn, thế nhưng đối với dặn dò của Yên Vân Liệt, Vệ Vũ luôn luôn nói gì nghe nấy.
Y là một cô nhi, mơ hồ nhớ phụ mẫu chết trong một lần nạn đói, khi người ta đói tới cực điểm thì không còn lý trí gì đáng nói, phụ mẫu vì bảo hộ hắn không trở thành thức ăn no bụng của dân đói, mà chết dưới đao của mấy người đói đỏ hai mắt kia.
Hắn bị giấu trong đống rơm rạ ở một chiếc xe bò, xuyên qua khe hở rơm, nhìn thấy phụ mẫu của chính mình dù cho toàn thân là máu cũng ôm chặt những người đó, sau đó nhìn càng ngày càng nhiều người vây lại, lục tục có người tranh đoạt cái gì, từ trong đám người chen ra, trong lòng ôm một cục huyết hồng gì đó, trốn đến bên cạnh nuốt ngụm lớn.
Vệ Vũ cứ như vậy trốn trong đống cỏ khô lẳng lặng nhìn, trong đầu chỉ biết một chuyện, phụ thân chất phác giản dị cùng với mẫu thân thiện lương thân thiết của mình, rốt cuộc không nhìn thấy nữa.
Sau đó cũng không biết lưu lạc tới chỗ nào, cùng đi ăn trộm với mấy đứa nhỏ cũng không nhà để về, vì sinh tồn kéo dài hơi tàn. Một ngày khi trộm bánh bao bị người phát hiện mà bị đòn, gặp được Yên Minh Sơn giáo chủ Thiên Tuyệt giáo khi đó, cũng chính là phụ thân của giáo chủ đương nhiệm Yên Vân Liệt.
Lúc đó Yên Minh Sơn hỏi y: Vì sao không xin tha?
Y nhìn chằm chằm người trước mặt, lại không nói lời nào. Trong lòng còn giấu bánh bao trộm được, đám trẻ con cùng ở trong ngôi miếu nát mấy ngày nay không có đồ ăn.
Yên Minh Sơn cũng không có ép buộc y trả lời câu hỏi ấy, giúp y thanh toán tiền bánh bao, sau đó dẫn y lên Thiên Tuyệt sơn.
Từ đó y không cần lại ăn gió nằm sương bữa no bữa đói nữa.
Yên Minh Sơn đối xử với y cũng không tệ lắm, dạy y biết chữ và võ công, Yên Vân Liệt lớn xấp xỉ y, mặc dù từ nhỏ đã phong lưu không đứng đắn, thế nhưng coi y giống như huynh đệ.
Rất nhiều năm sau này, từ trong miệng Yên Vân Liệt biết được, năm đó Yên Minh Sơn lại để ý đến y, là bởi vì y còn nhỏ tuổi đã biểu hiện ra tính cách thâm trầm vô ngần, nghĩ tương lai nhất định là một tài năng, vì vậy mang y lên núi.
Vệ Vũ vẫn rất cảm kích thưởng thức của Yên Minh Sơn đối với y, hơn nữa làm cho y thoát khỏi cuộc sống khốn cùng, mặc dù trên dưới Thiên Tuyệt giáo đối với y cũng là phi thường cung kính, nhưng y thủy chung coi mình là thuộc hạ của Yên Minh Sơn, làm việc hết sức hết lòng, cho dù sau khi Yên Minh Sơn chết bệnh Yên Vân Liệt kế nhiệm vị trí giáo chủ, lòng trung thành của y nhưng thủy chung chưa từng thay đổi.
Vệ Vũ đi tới chỗ khách phòng, rất xa liền thấy một thân ảnh màu trắng đẩy thủ vệ ra, lảo đảo muốn đi ra ngoài, kèm theo động tác của hắn còn có tiếng chuông “leng keng, leng keng” thanh thúy truyền đến. Thủ vệ chắc đều bận tâm thân phận của hắn, mặc dù có ngăn cản, nhưng không dám dùng tới khí lực, sợ thương tổn đến hắn.
Yên Vân Liệt phong lưu đa tình, Vệ Vũ từ nhỏ đã nhìn trong mắt, mỹ nhân bên cạnh hắn một người đổi một người, bất quá trong mắt Vệ Vũ, những mỹ nhân ấy trông đều như nhau, đến cuối cùng y cũng bỏ qua không nhớ tên của những mỹ nhân này nữa, dù sao không bao lâu sau cũng sẽ bị đưa xuống núi.
Mắt thấy thân ảnh màu trắng kia lảo đảo bước chân sắp đi tới cửa, Vệ Vũ bước nhanh tiến lên ngăn trước mặt hắn, “Ngươi không thể đi ra bên ngoài.”
Đối phương bị y cản lại như thế, tựa như ban đầu liều mạng đến cùng dùng hết, thân thể nhoáng một cái, vô lực dựa vào cột hành lang bên cạnh.
Vệ Vũ lúc này mới chú ý tới, thanh âm vẫn vang “leng keng, leng keng” kia, đến từ chuỗi chuông bạc dùng dây đỏ xuyên bên hông hắn, mỗi cái đều chế tác tỉ mỉ tinh xảo, giống như là đồ chơi trẻ con mới thích, một chuỗi dài treo chừng mười cái như thế, ngược lại cũng có chút ý tứ.
“Cút ngay…” Thanh âm nói chuyện hơi thở mong manh, ngữ khí lại lãnh lệ bất thiện.
Vệ Vũ di tầm mắt từ chuỗi chuông bạc chỗ hông hắn đến trên mặt hắn, trên khuôn mặt từ trước đến nay hờ hững không có biểu tình gì lộ ra một tia kinh ngạc, rất nhẹ rất cạn, trước khi người kịp chú ý đã biến mất không thấy.
Người trước mắt này… Da thịt như tuyết, dung nhan thanh lệ, tai gọn mũi cao, sóng mắt trong vắt, trong con ngươi yêu kiều đầy nước, chỉ là bởi vì bản thân bị trọng thương chưa khôi phục, vì vậy sắc môi tái nhợt, trên mặt cũng không có huyết sắc gì.
“Ngươi là cái thá gì, dám ngăn ta!”
Trước mắt có vải trắng nhoáng lên, mang theo hương khí thơm ngát, ngay sau đó trên mặt vang “bộp” một tiếng, thế nhưng bị hắn tát một cái, có điều hắn thân chịu trọng thương, cái tát này cũng không có lực đạo gì.
“Yên Vân Liệt đâu? Hắn vì sao không đến xem ta!”
Dù cho ngay cả đứng cũng không vững, kiêu căng xúc phạm trong giọng nói của hắn lại không giảm chút nào.
Vệ Vũ đứng ở nơi đó sừng sững bất động, “Giáo chủ viết thư tới, nói công việc trong giáo bề bộn hắn tạm thời không thoát thân được, mà vết thương của ngươi nghiêm trọng không thích hợp lặn lội đường xa, bảo ngươi trước dưỡng thương ở trong này, đợi đến khi vết thương khỏi, hắn tự sẽ phái người tới đón ngươi.”
“Ta không muốn!” Người nọ cự tuyệt nói, “Chuẩn bị xe! Ta muốn về Thiên Tuyệt sơn!”
Thấy Vệ Vũ đứng bất động, hắn liền tức giận, lông mày nhăn lại, dùng tay đẩy Vệ Vũ ra, “Ngươi cút ngay cho ta! Ta muốn…”
Lời còn chưa nói hết, hắn cúi đầu, một búng máu phun lên ngực Vệ Vũ, sau đó thân thể mềm nhũn cả người ngã về phía Vệ Vũ, tay vốn đẩy Vệ Vũ ra cũng thành nắm chặt lấy y.
Vệ Vũ giơ tay lên thuận thế đón hắn, tay chạm đến lưng hắn lập tức dính đầy dịch thể ấm áp nhớp nháp, nghiêng người hắn, phát hiện bạch y sau lưng hắn tràn ra một mảng đỏ tươi, rất ghê người.
“Gọi dược sư đến!” Vệ Vũ phân phó thuộc hạ, sau đó bế hắn lên bước vào trong phòng.
Yên Vân Liệt tiếp nhận chức vụ giáo chủ Thiên Tuyệt giáo không bao lâu, phía dưới Đinh hữu sứ bất mãn với hắn, xúi giục giáo chúng chuẩn bị thừa dịp Yên Vân Liệt không ở Thiên Tuyệt sơn cùng phản loạn.
Ai biết vô ý để cho người này nghe được kế hoạch mưu phản, hắn liều chết báo tin cho Yên Vân Liệt, nhưng khi mới nói được một nửa đã bị Đinh hữu sứ làm cho trọng thương. Yên Vân Liệt mang theo một nhóm người về Thiên Tuyệt sơn xử lý giáo vụ trước, mà hắn bị trọng thương không thích hợp tàu xe mệt nhọc, Yên Vân Liệt liền giữ hắn ở lại Từ châu dưỡng thương.
Nhưng hắn vừa tỉnh lại liền ầm ĩ không ngừng, như vậy còn dưỡng thương thế nào? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 1” →