Tàng tình – Quyển 4 – Văn án 2+Trích đoạn 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án 2

Tất cả bí ẩn cùng âm mưu, đều chỉ về phía bí mật chôn sâu trong lăng Diễm đế,

Song, đối mặt sự lựa chọn giữa đại nghĩa cùng tư tình,

Yên Vân Liệt lại lựa chọn phản bội?

Tất cả do dự, bất an trong lòng Lăng Thanh, rốt cuộc bộc phát,

Yên Vân Liệt khư khư cố chấp, càng kéo khoảng cách hai bên càng xa.

Một tấm bản đồ đế lăng, từng bước một dẫn hai người yêu nhau vào cạm bẫy,

Vết thương quá khứ mệt mỏi lại lần nữa không khống chế được, xé rách tình ý không thể trao đổi.

Đã từng tương cứu trong lúc hoạn nạn, cũng từng hận đến khắc cốt ghi tâm,

Mà đã trải qua nhiều phản bội cùng thương tổn như vậy,

Hai trái tim đau đớn hối hận, liệu có thực sự mỏng manh?

Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại không liên quan tới chính văn nhé, nói về cặp Linh Quân – Vệ Vũ từ khi mới quen đến giờ ^^~

Phiên ngoại nhất – Cởi chuông

“Vệ tả sứ, Linh Quân công tử đã đã tỉnh lại…”

Vệ Vũ để sách trong tay xuống, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía người tới yên lặng mà đạm nhiên.

Thuộc hạ lại nói, “Thế nhưng Linh Quân công tử ầm ĩ nháo muốn đi gặp giáo chủ.”

Vệ Vũ không lên tiếng, nghĩ nghĩ, sau đó xua tay ý bảo hắn có thể lui xuống.

Một người ngồi trong thư phòng, Vệ Vũ cầm thư có lạc khoản là Yên Vân Liệt lên lại nhìn một lần.

Trong giáo vừa bình loạn, sự tình không ít, trong thư lại muốn y ở đây chiếu cố thị sủng tên là Linh Quân này, cho đến khi vết thương của hắn khỏi mới thôi. Mặc dù cảm thấy loại chuyện này giao cho mình, tất nhiên không để cho chính mình xử lý giáo vụ thì làm thuận tay hơn, thế nhưng đối với dặn dò của Yên Vân Liệt, Vệ Vũ luôn luôn nói gì nghe nấy.

Y là một cô nhi, mơ hồ nhớ phụ mẫu chết trong một lần nạn đói, khi người ta đói tới cực điểm thì không còn lý trí gì đáng nói, phụ mẫu vì bảo hộ hắn không trở thành thức ăn no bụng của dân đói, mà chết dưới đao của mấy người đói đỏ hai mắt kia.

Hắn bị giấu trong đống rơm rạ ở một chiếc xe bò, xuyên qua khe hở rơm, nhìn thấy phụ mẫu của chính mình dù cho toàn thân là máu cũng ôm chặt những người đó, sau đó nhìn càng ngày càng nhiều người vây lại, lục tục có người tranh đoạt cái gì, từ trong đám người chen ra, trong lòng ôm một cục huyết hồng gì đó, trốn đến bên cạnh nuốt ngụm lớn.

Vệ Vũ cứ như vậy trốn trong đống cỏ khô lẳng lặng nhìn, trong đầu chỉ biết một chuyện, phụ thân chất phác giản dị cùng với mẫu thân thiện lương thân thiết của mình, rốt cuộc không nhìn thấy nữa.

Sau đó cũng không biết lưu lạc tới chỗ nào, cùng đi ăn trộm với mấy đứa nhỏ cũng không nhà để về, vì sinh tồn kéo dài hơi tàn. Một ngày khi trộm bánh bao bị người phát hiện mà bị đòn, gặp được Yên Minh Sơn giáo chủ Thiên Tuyệt giáo khi đó, cũng chính là phụ thân của giáo chủ đương nhiệm Yên Vân Liệt.

Lúc đó Yên Minh Sơn hỏi y: Vì sao không xin tha?

Y nhìn chằm chằm người trước mặt, lại không nói lời nào. Trong lòng còn giấu bánh bao trộm được, đám trẻ con cùng ở trong ngôi miếu nát mấy ngày nay không có đồ ăn.

Yên Minh Sơn cũng không có ép buộc y trả lời câu hỏi ấy, giúp y thanh toán tiền bánh bao, sau đó dẫn y lên Thiên Tuyệt sơn.

Từ đó y không cần lại ăn gió nằm sương bữa no bữa đói nữa.

Yên Minh Sơn đối xử với y cũng không tệ lắm, dạy y biết chữ và võ công, Yên Vân Liệt lớn xấp xỉ y, mặc dù từ nhỏ đã phong lưu không đứng đắn, thế nhưng coi y giống như huynh đệ.

Rất nhiều năm sau này, từ trong miệng Yên Vân Liệt biết được, năm đó Yên Minh Sơn lại để ý đến y, là bởi vì y còn nhỏ tuổi đã biểu hiện ra tính cách thâm trầm vô ngần, nghĩ tương lai nhất định là một tài năng, vì vậy mang y lên núi.

Vệ Vũ vẫn rất cảm kích thưởng thức của Yên Minh Sơn đối với y, hơn nữa làm cho y thoát khỏi cuộc sống khốn cùng, mặc dù trên dưới Thiên Tuyệt giáo đối với y cũng là phi thường cung kính, nhưng y thủy chung coi mình là thuộc hạ của Yên Minh Sơn, làm việc hết sức hết lòng, cho dù sau khi Yên Minh Sơn chết bệnh Yên Vân Liệt kế nhiệm vị trí giáo chủ, lòng trung thành của y nhưng thủy chung chưa từng thay đổi.

Vệ Vũ đi tới chỗ khách phòng, rất xa liền thấy một thân ảnh màu trắng đẩy thủ vệ ra, lảo đảo muốn đi ra ngoài, kèm theo động tác của hắn còn có tiếng chuông “leng keng, leng keng” thanh thúy truyền đến. Thủ vệ chắc đều bận tâm thân phận của hắn, mặc dù có ngăn cản, nhưng không dám dùng tới khí lực, sợ thương tổn đến hắn.

Yên Vân Liệt phong lưu đa tình, Vệ Vũ từ nhỏ đã nhìn trong mắt, mỹ nhân bên cạnh hắn một người đổi một người, bất quá trong mắt Vệ Vũ, những mỹ nhân ấy trông đều như nhau, đến cuối cùng y cũng bỏ qua không nhớ tên của những mỹ nhân này nữa, dù sao không bao lâu sau cũng sẽ bị đưa xuống núi.

Mắt thấy thân ảnh màu trắng kia lảo đảo bước chân sắp đi tới cửa, Vệ Vũ bước nhanh tiến lên ngăn trước mặt hắn, “Ngươi không thể đi ra bên ngoài.”

Đối phương bị y cản lại như thế, tựa như ban đầu liều mạng đến cùng dùng hết, thân thể nhoáng một cái, vô lực dựa vào cột hành lang bên cạnh.

Vệ Vũ lúc này mới chú ý tới, thanh âm vẫn vang “leng keng, leng keng” kia, đến từ chuỗi chuông bạc dùng dây đỏ xuyên bên hông hắn, mỗi cái đều chế tác tỉ mỉ tinh xảo, giống như là đồ chơi trẻ con mới thích, một chuỗi dài treo chừng mười cái như thế, ngược lại cũng có chút ý tứ.

“Cút ngay…” Thanh âm nói chuyện hơi thở mong manh, ngữ khí lại lãnh lệ bất thiện.

Vệ Vũ di tầm mắt từ chuỗi chuông bạc chỗ hông hắn đến trên mặt hắn, trên khuôn mặt từ trước đến nay hờ hững không có biểu tình gì lộ ra một tia kinh ngạc, rất nhẹ rất cạn, trước khi người kịp chú ý đã biến mất không thấy.

Người trước mắt này… Da thịt như tuyết, dung nhan thanh lệ, tai gọn mũi cao, sóng mắt trong vắt, trong con ngươi yêu kiều đầy nước, chỉ là bởi vì bản thân bị trọng thương chưa khôi phục, vì vậy sắc môi tái nhợt, trên mặt cũng không có huyết sắc gì.

“Ngươi là cái thá gì, dám ngăn ta!”

Trước mắt có vải trắng nhoáng lên, mang theo hương khí thơm ngát, ngay sau đó trên mặt vang “bộp” một tiếng, thế nhưng bị hắn tát một cái, có điều hắn thân chịu trọng thương, cái tát này cũng không có lực đạo gì.

“Yên Vân Liệt đâu? Hắn vì sao không đến xem ta!”

Dù cho ngay cả đứng cũng không vững, kiêu căng xúc phạm trong giọng nói của hắn lại không giảm chút nào.

Vệ Vũ đứng ở nơi đó sừng sững bất động, “Giáo chủ viết thư tới, nói công việc trong giáo bề bộn hắn tạm thời không thoát thân được, mà vết thương của ngươi nghiêm trọng không thích hợp lặn lội đường xa, bảo ngươi trước dưỡng thương ở trong này, đợi đến khi vết thương khỏi, hắn tự sẽ phái người tới đón ngươi.”

“Ta không muốn!” Người nọ cự tuyệt nói, “Chuẩn bị xe! Ta muốn về Thiên Tuyệt sơn!”

Thấy Vệ Vũ đứng bất động, hắn liền tức giận, lông mày nhăn lại, dùng tay đẩy Vệ Vũ ra, “Ngươi cút ngay cho ta! Ta muốn…”

Lời còn chưa nói hết, hắn cúi đầu, một búng máu phun lên ngực Vệ Vũ, sau đó thân thể mềm nhũn cả người ngã về phía Vệ Vũ, tay vốn đẩy Vệ Vũ ra cũng thành nắm chặt lấy y.

Vệ Vũ giơ tay lên thuận thế đón hắn, tay chạm đến lưng hắn lập tức dính đầy dịch thể ấm áp nhớp nháp, nghiêng người hắn, phát hiện bạch y sau lưng hắn tràn ra một mảng đỏ tươi, rất ghê người.

“Gọi dược sư đến!” Vệ Vũ phân phó thuộc hạ, sau đó bế hắn lên bước vào trong phòng.

Yên Vân Liệt tiếp nhận chức vụ giáo chủ Thiên Tuyệt giáo không bao lâu, phía dưới Đinh hữu sứ bất mãn với hắn, xúi giục giáo chúng chuẩn bị thừa dịp Yên Vân Liệt không ở Thiên Tuyệt sơn cùng phản loạn.

Ai biết vô ý để cho người này nghe được kế hoạch mưu phản, hắn liều chết báo tin cho Yên Vân Liệt, nhưng khi mới nói được một nửa đã bị Đinh hữu sứ làm cho trọng thương. Yên Vân Liệt mang theo một nhóm người về Thiên Tuyệt sơn xử lý giáo vụ trước, mà hắn bị trọng thương không thích hợp tàu xe mệt nhọc, Yên Vân Liệt liền giữ hắn ở lại Từ châu dưỡng thương.

Nhưng hắn vừa tỉnh lại liền ầm ĩ không ngừng, như vậy còn dưỡng thương thế nào? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 1”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 10

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lúc vào đêm, lửa trại trên nơi đóng quân sáng rực, xa xa thường thường truyền đến mấy tiếng sói hoang tru lên.

Tiết Ký Phong cầm túi rượu tùy thân mang theo nốc một ngụm, chép chép miệng, lắc lắc túi rượu sau đó có chút không muốn nhét nút gỗ lại, “Ai, Mạc Bắc tái ngoại, phải uống tiết kiệm, uống xong cũng không biết đi nơi nào tìm rượu.”

Lăng Thanh đang vận khí điều trị, mở mắt ra, vừa làm thông chân khí trở về vị trí cũ vừa cười nói, “Ngươi giết vào trận doanh quân Liêu, nơi đó rượu ngon tái ngoại mặc ngươi uống.”

“Được!” Tiết Ký Phong hét lớn một tiếng, lập tức ngã vào chăn ôm thảm lăn một vòng, “Được, đêm nay liền nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai giết chúng không để lại một mảnh giáp!” Liền thấy hắn nằm xuống còn chưa đủ thời gian một chén trà, đã truyền đến tiếng ngáy cao thấp.

Yên Vân Liệt cầm thảm qua bao lấy Lăng Thanh, “Ban đêm ở đây lạnh, ta giúp ngươi đốt thêm một chậu than.”

Lăng Thanh nắm lấy y lắc lắc đầu, “Không có việc gì, ta còn chịu đựng được.” Nói rất nhỏ giọng, sợ đánh thức Tiết Ký Phong.

Yên Vân Liệt thừa dịp cúi người, chạm một cái trên môi Lăng Thanh, “Ngày mai ngươi không nên đi…”

“Ngươi yên tâm, ta ở phía sau trông chừng tỷ tỷ.”

Yên Vân Liệt đưa tay nhéo cái mũi thẳng của hắn, dùng giọng điệu dạy dỗ trẻ con không nghe lời, “Ngươi bây giờ nói như vậy, đừng đến lúc đó ta vừa không để ý liền xông vào đằng trước.”

Cái loại giọng điệu cưng chiều này, là ngọt ngấy chỉ có giữa tình nhân mới có, khuấy lòng Lăng Thanh mềm nhũn, trong ngực có thứ gì đó tràn đầy trào ra.

Mặc dù Tiết Ký Phong nằm ở nơi đó tiếp tục ngáy, nhưng làm một vài cử động vô cùng thân thiết sau lưng hắn, luôn làm cho người ta có loại cảm giác yêu đương vụng trộm, bị Yên Vân Liệt quấn quít cọ cọ xát xát một hồi, Lăng Thanh liền đẩy móng vuốt hạnh kiểm xấu của y ra, ý bảo y mau đi ngủ.

Thế là Yên đại giáo chủ lại lưu luyến ăn hai cái đậu hủ, bắn mấy cái đao mắt đến người ngủ đến như lợn chết kia, về chỗ chăn của mình nằm xuống. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 10”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 9

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Buổi tối, Lăng Thanh nằm trên giường, lật qua lật lại ngủ không được, trong đầu bắt đầu suy nghĩ liên quan giữa chuyện phát sinh lúc trước.

Đông Ly Mộ Vân theo ám chỉ của Tạ Thiên Cơ suy đoán đỉnh trấn quốc trong truyền thuyết xác thực tồn tại, đồng thời có khả năng rất lớn ở ngay trong lăng Diễm đế. Lúc này người Liêu xâm chiếm, Nguyễn Tố Tuyết dẫn quân Kỳ gia đi Ung châu đối phó với địch, Đông Ly Mộ Vân lo lắng suy đoán của mình trở thành sự thật, Tạ Thiên Cơ xuất hiện cũng báo trước đỉnh trấn quốc có thể có nguy hiểm, vì vậy hắn mới vội vã dẫn người chạy tới Ung châu, thế nhưng giữa đường lại bị người của Thiên Chính Thánh giáo giam lại.

Mà chính mình sau khi nhận được tin Đông Ly Mộ Vân mất đi tung tích, liền cùng Yên Vân Liệt lên đường, trước khi gặp được Yên Vân Liệt, cũng cảm giác có người theo dõi mình, sau đó dọc theo đường đi bị người đuổi giết, rồi Tạ Thiên Cơ cũng bị giết, hiển nhiên là không muốn để cho mình biết cái gì, mà người này cũng là người của Thiên Chính Thánh giáo.

Như vậy xem ra chú ý đến đỉnh trấn quốc rất có thể chính là người của Thiên Chính Thánh giáo, vì không để cho âm mưu của bọn họ bị nhìn thấu, vì thế một đường cuồng sát chính mình, nhưng vì sao bọn họ chỉ giam Đông Ly Mộ Vân và An Dương vương?

Có lẽ bọn họ còn chưa có nắm được bản đồ lăng Diễm đế, cho rằng vật kia ở trong tay Đông Ly Mộ Vân cùng An Dương vương, cho nên mới không giết bọn hắn, muốn buộc bọn hắn giao nó ra đây. Thế nhưng…

Lăng Thanh lật người.

Tạ Thiên Cơ cùng Đông Ly Mộ Vân nói là về chuyện đỉnh trấn quốc, như vậy “ma giáo tác loạn” trong cái hồ lô thứ chín lại là chỉ cái gì? Chẳng lẽ ám chỉ chính là Thiên Chính Thánh giáo?

Lăng Thanh nhớ tới đối thoại của Yên Vân Liệt và Điện Dao nghe lén được trong tòa điện ngày đó, nhớ Điện Dao còn nói Thiên Tuyệt giáo đến Trung Nguyên mang sứ mệnh gì đó, thế nhưng sau đấy Yên Vân Liệt chỉ giải thích chuyện y vì sao giấu giếm quen biết với mình, nhưng không có nói với mình quan hệ của Thiên Tuyệt giáo và Thiên Chính Thánh giáo…

Thật ra Yên Vân Liệt vẫn luôn biết sự tồn tại của Thiên Chính Thánh giáo, vì sao ngày đó trên đường phố ở Ứng Thành lúc gặp phải đám người kia không nói với mình?

Lăng Thanh lại lật người, nằm một hồi, sau đó vẻ mặt bực bội ngồi dậy, toàn bộ đầu mối đã biết tới đây liền bị kéo thành một nhúm. Mà càng không nên tự mình nghĩ nhiều, lại càng nghĩ loạn về hướng không tốt.

Lăng Thanh phát hiện mình không có cách nào hoàn toàn buông nghi ngờ, chỉ vì năm đó Yên Vân Liệt lừa gạt mình, tuồng kịch làm cho mình chủ động thừa nhận là Tần Lâm ấy, thực sự làm rất thật, an bài tỉ mỉ như thế, khiến chính mình cũng nghĩ không ra đây là một hồi âm mưu thế nào.

Huống hồ khi đó Yên Vân Liệt còn chưa có xác định mình là Tần Lâm hay không, lại vẫn có thể bày ra vẻ mặt thâm tình như thế… Chỉ cảm thấy ngực đau xót, Lăng Thanh đưa tay níu chặt áo chẽn ở ngực.

Vì sao lại đột nhiên nhớ tới sự tình khi đó? Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 9”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 8

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương

Vừa vào cửa Yên Vân Liệt liền từ phía sau ôm chặt Lăng Thanh vào lòng, trong miệng thì thào, “Lăng Thanh, ngươi nghe ta nói…”

Lăng Thanh không cho y cơ hội mở miệng, khuỷu tay gập lại đâm vào bụng Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt bị đau hơi buông tay ra, bị Lăng Thanh giãy, vươn tay muốn kéo hắn, không ngờ Lăng Thanh quay người liền một chưởng bổ qua, Yên Vân Liệt hơi nghiêng người né tránh, Lăng Thanh lại cúi người quét chân tấn công dưới eo y.

Trong căn phòng quyền cước giao nhau, hai người cũng không có nói gì, một muốn đánh, một không cho dính vào người, cuối cùng là thành một hồi tranh đấu không lời.

Yên Vân Liệt cơ bản cũng là tránh lui, thực sự không giữ được liền hơi dùng chút nội lực tránh khỏi quyền cước của hắn, nhưng mỗi một chiêu của Lăng Thanh lại là ít nhất dùng bảy phần lực, quyền chưởng vù vù xé gió, ánh mắt như đao dường như cơ hồ muốn róc thịt sống Yên Vân Liệt.

Đánh hơn mười hiệp, Yên Vân Liệt rất sợ hắn tiếp tục như vậy không chỉ thương thân còn thương tổn đến đứa nhỏ trong bụng, liền ngừng lại cứng rắn trúng một chưởng của Lăng Thanh.

Bàn tay đánh vào ngực y vang lên một tiếng “bịch”, đẩy lui Yên Vân Liệt hai bước mới đứng vững, Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy ngực đau xót, vị máu tanh mặn phun thẳng về phía cổ họng, thấy Lăng Thanh quay lưng đi không để ý đến y, cũng không để ý đau đớn ở ngực, lảo đảo vòng qua bàn liền kéo Lăng Thanh vào trong lòng.

“Lăng Thanh, ta biết ngươi đang giận ta…”

Lăng Thanh dùng sức giãy giụa muốn tránh thoát khỏi khuỷu tay y, nhưng lần này Yên Vân Liệt nói cái gì cũng không chịu buông tay, ấn chặt Lăng Thanh vào ngực.

“Lăng Thanh… Lăng Thanh!”

Cũng không biết là bị tiếng kêu lớn này của Yên Vân Liệt dọa sững hay là giãy giụa đến không còn hơi sức, cuối cùng Lăng Thanh an tĩnh lại, mặc Yên Vân Liệt ôm.

Yên Vân Liệt cẩn thận ôm chặt hắn, “Ngươi nếu giận ta mặc ngươi đánh, ngươi đánh tới khi đã thì thôi, nhưng ngàn vạn đừng tức giận nữa, tức giận thương thân, cũng không tốt cho con.”

“Vì sao không nói?”

“Hả?”

“Ngày ấy ở trên chợ ngươi nói ngươi không biết hắn…”

Thanh âm của Lăng Thanh nghe rầu rĩ, có chút không được tự nhiên, nhưng với Yên Vân Liệt xem ra, có thể động thủ chịu mở miệng chung quy vẫn tốt hơn kiểu một mình giận dỗi kia, liền khẽ cười bế Lăng Thanh lên để hắn ngồi trên bàn, chính mình thì hai tay chống ở mép bàn, giam hắn trước người mình.

“Sớm biết vẫn sẽ bị ngươi gặp được, không bằng ngày đó liền tự nhiên thừa nhận. Ta biết ta trước đây đã làm không ít chuyện hoang đường, bất quá đây cũng đã là nợ cũ năm xưa mà thôi.”

Lăng Thanh quay mặt đi, “Vậy ngươi thực sự là thiếu không ít nợ.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 8”