Advertisements
Skip to content
19/04/2013 / ~ Yappa ~

Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại không liên quan tới chính văn nhé, nói về cặp Linh Quân – Vệ Vũ từ khi mới quen đến giờ ^^~

Phiên ngoại nhất – Cởi chuông

“Vệ tả sứ, Linh Quân công tử đã đã tỉnh lại…”

Vệ Vũ để sách trong tay xuống, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía người tới yên lặng mà đạm nhiên.

Thuộc hạ lại nói, “Thế nhưng Linh Quân công tử ầm ĩ nháo muốn đi gặp giáo chủ.”

Vệ Vũ không lên tiếng, nghĩ nghĩ, sau đó xua tay ý bảo hắn có thể lui xuống.

Một người ngồi trong thư phòng, Vệ Vũ cầm thư có lạc khoản là Yên Vân Liệt lên lại nhìn một lần.

Trong giáo vừa bình loạn, sự tình không ít, trong thư lại muốn y ở đây chiếu cố thị sủng tên là Linh Quân này, cho đến khi vết thương của hắn khỏi mới thôi. Mặc dù cảm thấy loại chuyện này giao cho mình, tất nhiên không để cho chính mình xử lý giáo vụ thì làm thuận tay hơn, thế nhưng đối với dặn dò của Yên Vân Liệt, Vệ Vũ luôn luôn nói gì nghe nấy.

Y là một cô nhi, mơ hồ nhớ phụ mẫu chết trong một lần nạn đói, khi người ta đói tới cực điểm thì không còn lý trí gì đáng nói, phụ mẫu vì bảo hộ hắn không trở thành thức ăn no bụng của dân đói, mà chết dưới đao của mấy người đói đỏ hai mắt kia.

Hắn bị giấu trong đống rơm rạ ở một chiếc xe bò, xuyên qua khe hở rơm, nhìn thấy phụ mẫu của chính mình dù cho toàn thân là máu cũng ôm chặt những người đó, sau đó nhìn càng ngày càng nhiều người vây lại, lục tục có người tranh đoạt cái gì, từ trong đám người chen ra, trong lòng ôm một cục huyết hồng gì đó, trốn đến bên cạnh nuốt ngụm lớn.

Vệ Vũ cứ như vậy trốn trong đống cỏ khô lẳng lặng nhìn, trong đầu chỉ biết một chuyện, phụ thân chất phác giản dị cùng với mẫu thân thiện lương thân thiết của mình, rốt cuộc không nhìn thấy nữa.

Sau đó cũng không biết lưu lạc tới chỗ nào, cùng đi ăn trộm với mấy đứa nhỏ cũng không nhà để về, vì sinh tồn kéo dài hơi tàn. Một ngày khi trộm bánh bao bị người phát hiện mà bị đòn, gặp được Yên Minh Sơn giáo chủ Thiên Tuyệt giáo khi đó, cũng chính là phụ thân của giáo chủ đương nhiệm Yên Vân Liệt.

Lúc đó Yên Minh Sơn hỏi y: Vì sao không xin tha?

Y nhìn chằm chằm người trước mặt, lại không nói lời nào. Trong lòng còn giấu bánh bao trộm được, đám trẻ con cùng ở trong ngôi miếu nát mấy ngày nay không có đồ ăn.

Yên Minh Sơn cũng không có ép buộc y trả lời câu hỏi ấy, giúp y thanh toán tiền bánh bao, sau đó dẫn y lên Thiên Tuyệt sơn.

Từ đó y không cần lại ăn gió nằm sương bữa no bữa đói nữa.

Yên Minh Sơn đối xử với y cũng không tệ lắm, dạy y biết chữ và võ công, Yên Vân Liệt lớn xấp xỉ y, mặc dù từ nhỏ đã phong lưu không đứng đắn, thế nhưng coi y giống như huynh đệ.

Rất nhiều năm sau này, từ trong miệng Yên Vân Liệt biết được, năm đó Yên Minh Sơn lại để ý đến y, là bởi vì y còn nhỏ tuổi đã biểu hiện ra tính cách thâm trầm vô ngần, nghĩ tương lai nhất định là một tài năng, vì vậy mang y lên núi.

Vệ Vũ vẫn rất cảm kích thưởng thức của Yên Minh Sơn đối với y, hơn nữa làm cho y thoát khỏi cuộc sống khốn cùng, mặc dù trên dưới Thiên Tuyệt giáo đối với y cũng là phi thường cung kính, nhưng y thủy chung coi mình là thuộc hạ của Yên Minh Sơn, làm việc hết sức hết lòng, cho dù sau khi Yên Minh Sơn chết bệnh Yên Vân Liệt kế nhiệm vị trí giáo chủ, lòng trung thành của y nhưng thủy chung chưa từng thay đổi.

Vệ Vũ đi tới chỗ khách phòng, rất xa liền thấy một thân ảnh màu trắng đẩy thủ vệ ra, lảo đảo muốn đi ra ngoài, kèm theo động tác của hắn còn có tiếng chuông “leng keng, leng keng” thanh thúy truyền đến. Thủ vệ chắc đều bận tâm thân phận của hắn, mặc dù có ngăn cản, nhưng không dám dùng tới khí lực, sợ thương tổn đến hắn.

Yên Vân Liệt phong lưu đa tình, Vệ Vũ từ nhỏ đã nhìn trong mắt, mỹ nhân bên cạnh hắn một người đổi một người, bất quá trong mắt Vệ Vũ, những mỹ nhân ấy trông đều như nhau, đến cuối cùng y cũng bỏ qua không nhớ tên của những mỹ nhân này nữa, dù sao không bao lâu sau cũng sẽ bị đưa xuống núi.

Mắt thấy thân ảnh màu trắng kia lảo đảo bước chân sắp đi tới cửa, Vệ Vũ bước nhanh tiến lên ngăn trước mặt hắn, “Ngươi không thể đi ra bên ngoài.”

Đối phương bị y cản lại như thế, tựa như ban đầu liều mạng đến cùng dùng hết, thân thể nhoáng một cái, vô lực dựa vào cột hành lang bên cạnh.

Vệ Vũ lúc này mới chú ý tới, thanh âm vẫn vang “leng keng, leng keng” kia, đến từ chuỗi chuông bạc dùng dây đỏ xuyên bên hông hắn, mỗi cái đều chế tác tỉ mỉ tinh xảo, giống như là đồ chơi trẻ con mới thích, một chuỗi dài treo chừng mười cái như thế, ngược lại cũng có chút ý tứ.

“Cút ngay…” Thanh âm nói chuyện hơi thở mong manh, ngữ khí lại lãnh lệ bất thiện.

Vệ Vũ di tầm mắt từ chuỗi chuông bạc chỗ hông hắn đến trên mặt hắn, trên khuôn mặt từ trước đến nay hờ hững không có biểu tình gì lộ ra một tia kinh ngạc, rất nhẹ rất cạn, trước khi người kịp chú ý đã biến mất không thấy.

Người trước mắt này… Da thịt như tuyết, dung nhan thanh lệ, tai gọn mũi cao, sóng mắt trong vắt, trong con ngươi yêu kiều đầy nước, chỉ là bởi vì bản thân bị trọng thương chưa khôi phục, vì vậy sắc môi tái nhợt, trên mặt cũng không có huyết sắc gì.

“Ngươi là cái thá gì, dám ngăn ta!”

Trước mắt có vải trắng nhoáng lên, mang theo hương khí thơm ngát, ngay sau đó trên mặt vang “bộp” một tiếng, thế nhưng bị hắn tát một cái, có điều hắn thân chịu trọng thương, cái tát này cũng không có lực đạo gì.

“Yên Vân Liệt đâu? Hắn vì sao không đến xem ta!”

Dù cho ngay cả đứng cũng không vững, kiêu căng xúc phạm trong giọng nói của hắn lại không giảm chút nào.

Vệ Vũ đứng ở nơi đó sừng sững bất động, “Giáo chủ viết thư tới, nói công việc trong giáo bề bộn hắn tạm thời không thoát thân được, mà vết thương của ngươi nghiêm trọng không thích hợp lặn lội đường xa, bảo ngươi trước dưỡng thương ở trong này, đợi đến khi vết thương khỏi, hắn tự sẽ phái người tới đón ngươi.”

“Ta không muốn!” Người nọ cự tuyệt nói, “Chuẩn bị xe! Ta muốn về Thiên Tuyệt sơn!”

Thấy Vệ Vũ đứng bất động, hắn liền tức giận, lông mày nhăn lại, dùng tay đẩy Vệ Vũ ra, “Ngươi cút ngay cho ta! Ta muốn…”

Lời còn chưa nói hết, hắn cúi đầu, một búng máu phun lên ngực Vệ Vũ, sau đó thân thể mềm nhũn cả người ngã về phía Vệ Vũ, tay vốn đẩy Vệ Vũ ra cũng thành nắm chặt lấy y.

Vệ Vũ giơ tay lên thuận thế đón hắn, tay chạm đến lưng hắn lập tức dính đầy dịch thể ấm áp nhớp nháp, nghiêng người hắn, phát hiện bạch y sau lưng hắn tràn ra một mảng đỏ tươi, rất ghê người.

“Gọi dược sư đến!” Vệ Vũ phân phó thuộc hạ, sau đó bế hắn lên bước vào trong phòng.

Yên Vân Liệt tiếp nhận chức vụ giáo chủ Thiên Tuyệt giáo không bao lâu, phía dưới Đinh hữu sứ bất mãn với hắn, xúi giục giáo chúng chuẩn bị thừa dịp Yên Vân Liệt không ở Thiên Tuyệt sơn cùng phản loạn.

Ai biết vô ý để cho người này nghe được kế hoạch mưu phản, hắn liều chết báo tin cho Yên Vân Liệt, nhưng khi mới nói được một nửa đã bị Đinh hữu sứ làm cho trọng thương. Yên Vân Liệt mang theo một nhóm người về Thiên Tuyệt sơn xử lý giáo vụ trước, mà hắn bị trọng thương không thích hợp tàu xe mệt nhọc, Yên Vân Liệt liền giữ hắn ở lại Từ châu dưỡng thương.

Nhưng hắn vừa tỉnh lại liền ầm ĩ không ngừng, như vậy còn dưỡng thương thế nào?

Ngày đó náo loạn như thế xong, trái lại vết thương nặng hơn, dược sư căn dặn, nội thương hắn bị thương đến trong phủ tạng, nhất định phải tĩnh tâm tĩnh dưỡng, tối kỵ tình tự kích động, thế nhưng chiếu hắn như vậy, ầm ĩ thêm hai lần nữa, phỏng chừng mạng cũng sắp mất.

Vệ Vũ có chút nhức đầu, y chỉ biết làm việc công bằng, lại không hiểu nói dối trấn an ra sao, Yên Vân Liệt lại có rất nhiều biện pháp nói ngon nói ngọt lừa người, đáng tiếc mình cho tới bây giờ đều chẳng quan tâm, bây giờ khi cần dùng chỉ có miếng quèn.

May mà có thuộc hạ nghĩ kế, nói không bằng đi dạo phố tìm thứ gì mới lạ thú vị, nói là giáo chủ đưa tới, chưa biết chừng có thể trấn an.

Vệ Vũ ngẫm lại cũng có đạo lý, liền bớt thời giờ đi chợ sau khi công việc đã xong.

Y bình thường rất ít tới nơi như thế này, trong dòng người rộn ràng nhốn nháo, cô nương qua lại không ngớt trang điểm hoặc xinh đẹp hoặc lộng lẫy, liên tiếp có người quay đầu liếc mắt đưa tình nam tử vóc người cao gầy, ngũ quan anh tuấn, xem ra khí vũ hiên ngang này, đáng tiếc nam tử nghiêm túc, mắt nhìn thẳng, yên lặng đi về phía trước, không hiểu phong tình ném trái tim thầm của những cô gái kia ra đằng sau.

Trên chợ bày đủ loại quầy hàng, Vệ Vũ ngừng lại trước quán nhỏ bán trâm, người bán hàng rong vừa thấy trang phục của y ánh mắt sáng lên, lập tức cầm lấy một hộp trâm mở ra đưa tới trước mặt Vệ Vũ.

“Vị gia này, những thứ khác đều là mặt hàng không đáng giá, tiểu cô nương nhà nhà mang để chơi đùa, ngài xem cái này thế nào? Vô luận là tỉ lệ hay chế tác đều là cái khác không cách nào so sánh được.”

Vệ Vũ nhìn về phía cái hộp trâm kia, bên trong chứa một cây trâm bạch kim lục thúy, đầu trâm là hình mai chạm rỗng, chế tác tinh xảo, mộc mạc trang nhã, y đang muốn đưa tay cầm lên xem kỹ, liền nghe người bán hàng rong lải nhà lải nhải, “Cây trâm này thích hợp nhất quan to quý nhân như ngài, đưa cho lệnh phu nhân không thể tốt hơn.”

Bàn tay vươn ra của Vệ Vũ, ngón tay co rụt lại, sau đó không nói cái gì, thu tay lại, xoay người, sải bước rời đi, làm cho người bán hàng rong bưng hộp trâm kia ngẩn ra ở đó một lúc lâu.

Vệ Vũ vừa đi vừa nghĩ thầm, nếu không phải là người bán hàng rong nhắc nhở, cũng quên đó là thứ nữ tử dùng, nếu chiếu tính tình của người kia, lấy thứ nữ nhân dùng cho hắn, không chắc sẽ ồn ào thành thế nào.

Không được, vẫn là đổi cái khác.

Vệ Vũ từ đầu này chợ đi đến đầu kia, lại từ đầu kia trở về, xem qua hoa đăng để ý bức tranh, nhưng nhìn tới nhìn lui, cũng không biết bình thường Yên Vân Liệt sẽ tặng hắn cái gì để dỗ hắn.

Không bằng vẫn là viết thư đi hỏi giáo chủ là tốt nhất…

Vệ Vũ cảm thấy loại chuyện này để cho mình làm thực sự quá khó khăn, lúc đang muốn xoay người trở về, không trung phảng phất một trận tiếng vang thanh thúy như vỡ.

“Leng keng, leng keng.”

Vệ Vũ tìm bốn phía, phát hiện cách đó không xa có mấy đứa bé đang chơi đùa, trên cổ tay một đứa bé trong đó dùng dải lụa đỏ xuyên một cái chuông bạc nho nhỏ, theo động tác của bé, chuông rung lên, liền truyền đến từng đợt tiếng vang thanh linh động lòng người…

Vì thế Vệ Vũ không khỏi nhớ tới một chuỗi chuông tinh xảo xinh đẹp treo bên hông người kia.

Lúc Vệ Vũ trở lại hành quán, thời gian đã không còn sớm.

Trăng rằm như móc câu treo lên sao, gió đêm lành lạnh thổi lay động hồ nước, ánh nước trong vắt, sen xanh đong đưa, bao phủ tiểu lâu biệt viện dưới một phần yên tĩnh ảm đạm.

Thấy nha hoàn đang bưng chén thuốc đi qua hành lang, Vệ Vũ gọi nàng dừng bước, sau đó lấy ra một cái hộp cẩm tú nhỏ từ trong ngực, đặt bên cạnh chén thuốc, lúc này mới ra hiệu nha hoàn bưng chén thuốc qua.

Vệ Vũ xoay người chuẩn bị trở về phòng của mình, nghĩ nghĩ lại không yên lòng, theo đuôi nha hoàn đến trước phòng người đó, xa xa đứng dưới hành lang.

Thương thế của người nọ rất nặng, sau khi tỉnh lại lại không có ngoan ngoãn nằm trên giường theo dặn dò của dược sư, lúc này mặc y sam phong phanh ngồi dưới cửa sổ, hai tròng mắt si ngốc nhìn ngoài cửa sổ, như là đang chờ người nào. Gió đêm mang theo ý lạnh từ song cửa sổ thổi vào, áo tơ khẽ rung, tóc đen như trút, có mấy phần cô đơn cùng bất lực, làm cho người ta đau lòng.

Nha hoàn bưng chén thuốc cùng cái hộp gấm kia đi vào trong phòng, đặt xuống trên bàn trước mặt hắn, không biết nha hoàn nói cái gì, người nọ nghiêng mặt, lông mày giương lên, mắng hai câu, nha hoàn liên tục xin lỗi, xoay người chậm rãi rời khỏi phòng của hắn.

Thật là một người khó hầu hạ… Vệ Vũ thầm nghĩ.

Người nọ đuổi nha hoàn, chán ghét nhìn về phía chén thuốc trên bàn, thế nhưng tầm mắt khi rơi xuống cái hộp gấm kia, chán ghét biến thành nghi hoặc.

Hắn thò tay lấy cái hộp gấm ấy, dưới ngọn đèn dầu, tay nắm hộp gấm, ngón tay trắng nõn thon dài.

Vệ Vũ cứ đứng ở nơi đó nhìn động tác của hắn.

Hắn lấy hộp gấm qua, mở ra, khi nhìn thấy thứ trong hộp gấm, trên mặt có kinh ngạc trong nháy mắt, lăng lăng nhìn một lát, sau đó dùng ngón tay cẩn thận từng li từng tí nhặt thứ trong hộp gấm lên.

Trong hộp gấm đặt một cái chuông bạc nhỏ tạo hình cát tường như ý, hắn cầm trong tay quan sát, ánh sáng óng ánh lưu chuyển giữa ngón tay.

Vệ Vũ giơ tay lên xoa ngực đang ra sức nhảy lên “thình thịch”, lại cảm giác mình có chút khẩn trương, y là khi nhìn thấy chuông bạc trên tay đứa bé kia mới nghĩ đến, chỗ hông người này treo nhiều chuông như vậy, có lẽ hẳn là rất thích loại đồ chơi nhỏ này, thế là y tìm cái chuông như thế trong một cửa hàng vàng.

Người nọ vê chuông bạc giữa ngón tay quan sát một lát, sau đó khóe miệng nhếch lên, khẽ cười.

Hắn vốn là bộ dạng coi được, lúc trước vẫn xị mặt ra, quanh thân lại ngưng khí tức lạnh lùng, vì vậy làm cho người ta cảm thấy không dễ thân thiết, mà bây giờ nụ cười này, lại như gió mát quất vào mặt, hòa tan phía ngoài đóng băng, khiến cho diêm dúa và thanh lệ bên dưới hoàn toàn tách ra.

Vệ Vũ cứ như vậy nhìn người trong phòng, nhìn hắn ngắm nghía cái chuông bạc đó, sau đó ngoan ngoãn uống chén thuốc vào, không biết có phải bởi vì chén thuốc kia đắng khó nuốt hay không, bộ dáng người nọ hơi nhăn mày, làm cho người ta lại cảm thấy phi thường đáng yêu.

Vệ Vũ đột nhiên cảm giác bên tai mình nóng nóng, sau đó mới ý thức được len lén nhìn người khác như mình đây không tốt lắm, liền thu hồi tầm mắt đi về phía phòng mình.

Sau đó Vệ Vũ thường xuyên đi trên đường tìm cho hắn nhiều loại chuông trở về chơi, hình cá, giống như khóa trường mệnh, hoặc là tinh xảo điêu khắc thành hình hoa, cái loại chuông đồng đầu hổ trẻ con đeo, chỉ cần tinh xảo đẹp đẽ, thì đều chuẩn bị đưa cho hắn.

Nhất thời, trong hành quán Từ châu, tiếng chuông thanh thúy vang dội không dứt bên tai. Đợi đến sau khi thân thể hắn khỏe hơn một chút, liền bắt đầu đi lại trong đình viện, vì vậy thường xuyên thấy được một thân ảnh màu trắng phiêu dật, mỗi một bước đều mang theo tiếng vang “leng keng”, mưa sương dày đặc, gió sen say lòng người.

Người kia cũng không thích buồn bực một mình trong phòng, trong hành quán lớn như thế khi tìm không được người theo hắn liền đi theo mình, cũng không quản mình đang xử lý sự vụ trong giáo, hay là đang muốn đi nghỉ ngơi.

Khi xử lý sự vụ, hắn liền ngồi ở một bên, hí hoáy chuỗi chuông bên hông kia, một thời gian rất dài, Vệ Vũ đều viết từng phong thư sự vụ trong giáo và đọc trong tiếng chuông thanh thúy, thỉnh thoảng mất nhiều thời gian, người nọ liền cố ý gảy chuông vừa vang vừa gấp, biểu lộ rõ sự không kiên nhẫn của hắn.

Mà có đôi khi người nọ lại sẽ hưng trí rất cao ngồi dưới hành lang nhìn y luyện kiếm, trong tay cầm một bình rượu, rõ ràng không phải hiểu lắm lại còn muốn giả vờ giả vịt chỉ điểm y một, hai câu, Vệ Vũ cũng không quản hắn chỉ điểm có chính xác hay không, cứ dựa theo hắn nói luyện tiếp, thế là khóe miệng người kia sẽ treo nụ cười khẽ đắc ý.

Hoặc là bắt y ăn khuya với hắn, hỏi y chuyện về Yên Vân Liệt. Vệ Vũ không giỏi nói chuyện, nói không mấy câu đã bị hắn cắt ngang, đến cuối cùng liền biến thành người kia lải nhà lải nhải nói chuyện của hắn và Yên Vân Liệt, quen biết thế nào, gặp nhau ra sao, mỗi lúc ấy trên vẻ mặt luôn luôn mang theo nỗi cô đơn.

Ở chung như thế, Vệ Vũ không nhớ những phong hoa tuyết nguyệt ân ân ái ái, lại nhớ kỹ tên của hắn… Linh Quân.

Người cũng quả thật như tên, chỉ cảm thấy thanh âm hắn cười giống như tiếng chuông ấy, vỡ ra rơi vào tim, quét cũng quét không đi. (1)

Sau khi Yên Vân Liệt về Thiên Tuyệt giáo, lúc đầu còn phái người đưa thư tới ân cần thăm hỏi một chút vết thương của Linh Quân, nhưng sau càng ngày càng ít, Linh Quân đợi ở Từ châu ba tháng, vết thương cũng đỡ rất nhiều, lại thủy chung không có đợi được tin tức Yên Vân Liệt đón hắn về Thiên Tuyệt sơn.

Linh Quân cũng càng ngày khó coi hơn, lại khôi phục thành bộ dạng khi mới tới, chỉ cần hơi có một chút không hài lòng, liền nhảy dựng lên. Vệ Vũ nghĩ tới sự tình ở Từ châu cũng làm xong rồi, liền không xin chỉ thị Yên Vân Liệt, trực tiếp mang theo Linh Quân về Thiên Tuyệt sơn.

Trên đường quay về Thiên Tuyệt sơn, Vệ Vũ ngồi trên lưng ngựa, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn về phía xe ngựa đằng sau, thanh âm “leng keng, leng keng” lay động theo xe ngựa, từng tiếng truyền tới từ bên trong, luôn cảm thấy không trong suốt không linh không giống dĩ vãng, trong tiếng chuông ấy dường như lẫn một vài cái gì đó khác ở trong, nghe có chút trầm trọng, tựa như hắn đã tiên đoán được cái gì.

Quả nhiên, sau khi trở lại Thiên Tuyệt sơn, bọn họ thấy bên cạnh Yên Vân Liệt đứng một người khác.

Cũng bạch y như tuyết, cũng dung nhan như họa, giống như tất cả những thị sủng Yên Vân Liệt lúc trước từng thích, từng sủng ái mang theo bên người, trên khuôn mặt người kia thỏa mãn, lại không biết vận mệnh chờ hắn là như thế nào…

Yên Vân Liệt đón bọn họ lên núi, khi đi đến trước mặt Linh Quân, chỉ là tươi cười ôn nhu nói câu cám ơn, nói đường sá mệt nhọc bảo hắn trở về liền nghỉ ngơi thật tốt, hắn ta sẽ sai Viên Bất Quy giúp hắn điều trị thân thể. Hoàn toàn là thái độ đối với thuộc hạ của mình, không hề thấy dịu dàng ngày xưa.

Vệ Vũ thấy Linh Quân nhìn bóng lưng Yên Vân Liệt ôm lấy tân hoan của hắn ta đi đằng trước, thân thể lắc lư, giống như sắp té ngã, liền không tự chủ được vươn tay đỡ sau thắt lưng hắn.

“Trong lòng giáo chủ vẫn là nhớ tới ngươi…”

Lãnh đạm an ủi hắn, đổi lấy một tiếng cười lạnh của hắn, gạt tay của mình ra, đi thẳng phía trước, bạch y mịt mờ ẩn bên trong huyền y của giáo chúng Thiên Tuyệt giáo, chói lọi như mặt trời, choáng váng gai mắt.

Vệ Vũ cho rằng, Linh Quân sẽ giống như những thị sủng trước kia bị đưa xuống núi, thế nhưng bất ngờ, Yên Vân Liệt không chỉ không sai người tiễn bước hắn, còn vì hắn lập đại công lúc bình loạn phong hắn làm đường chủ Giới Thảo đường.

Giới Thảo đường chưởng quản chính là nô bộc với việc vặt trên Thiên Tuyệt sơn, chức đường chủ cũng không có thực quyền gì, nhưng giáo chúng khác cũng đều biết, Linh Quân không còn là thị sủng bình thường.

Vì thế, Linh Quân làm càng phóng túng, rất có ý vị thị sủng mà kiêu. Thế nhưng Vệ Vũ biết, Linh Quân thực sự chỉ là đang phát tiết không vui trong lòng mình, có mấy lần đi ngang qua Linh trai, chỉ thấy một mình hắn ngồi dưới hành lang, giống như khi đó ở trong hành quán Từ châu, ánh mắt tịch mịch nhìn xa xa, như là đang chờ người nào tới, lại thủy chung cũng chờ không được.

Vì thế, Vệ Vũ thật lâu không có đi chợ tìm chuông, đi trấn nhỏ dưới chân Thiên Tuyệt sơn…

Y chỉ biết là phương pháp này có thể an ủi hắn, cho dù bị nghĩ lầm từng cái chuông bạc vô cùng tinh xảo được chọn kỹ lựa khéo chứa trong hộp xuất hiện ở cửa Linh trai ấy là Yên Vân Liệt đưa tới.

Chỉ cần có thể nhìn hắn lộ ra nụ cười mừng rỡ khi trông thấy những chiếc chuông ấy, trong lòng y cũng cảm thấy giống như thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng y lại không dám thừa nhận mình sinh ra cảm tình đối với người này, trong mắt mình Linh Quân là người của Yên Vân Liệt, chỉ cần có thân phận ấy, mình cũng không nên có bất kỳ ý nghĩ không an phận đối với hắn, bằng không chính là bất trung cùng phản bội, đồng thời cũng phụ cất nhắc của Yên Minh Sơn đối với mình.

Nhưng Vệ Vũ vẫn thường thường lại tặng chuông cho người kia, có lần tìm được một đôi chuông “Khiên Hồn” trong truyền thuyết, nghe đồn đôi chuông này có phân sống mái, từ nhỏ thành đôi, vô luận cách nhau bao xa, chỉ cần một cái trong đó vang, cái kia cũng chắc chắn sẽ vang theo cùng.

Từ ngày này trở đi, chính y liền luôn luôn mang theo bên người một chiếc chuông bạc nho nhỏ, khi đêm khuya người tĩnh, chiếc chuông bạc này không chạm vào nó, có lúc cũng sẽ phát ra tiếng vang thanh linh, “leng keng, leng keng”, giống như là có người đang chán đến chết mà gảy.

Vệ Vũ thường thường nhìn chiếc chuông bạc này xuất thần, phỏng đoán chủ nhân của chiếc chuông kia, lúc này tâm tư đang ra sao.

Vốn tưởng rằng tâm tư bị giấu dưới mặt nước không thể cho ai biết này, chỉ cần mình không nói, sẽ không có người biết, bao gồm cả người ấy, nhưng y lại nghĩ lầm rồi…

Ngày đó, Yên Vân Liệt lại mang về một người, người này không giống người hắn ta từng mang về trước đây, trên người hắn có hiệp khí giang hồ, mặt bị một chiếc mặt nạ làm bằng bạc che không thấy rõ dung nhan.

Vệ Vũ đã từng thấy hắn, lúc đó người này trúng độc “Thanh Phong”, Yên Vân Liệt dùng bồ câu đưa tin muốn y đến chỗ Viên Bất Quy lấy thuốc giải, kết quả Viên Bất Quy xuất môn, vì thế chính y liền đi tới chỗ Yên Vân Liệt. Vì bản thân từ nhỏ bị Viên Bất Quy thí nghiệm thuốc, máu có thể bách độc bất xâm, mặc dù không có thuốc giải, có máu của mình cũng có thể cứu người.

Vệ Vũ làm xong sự tình quay về trước, lại không ngờ một tháng sau Yên Vân Liệt còn mang người này lên Thiên Tuyệt sơn.

Sau khi Linh Quân ở lại Thiên Tuyệt sơn, chỉ cần Yên Vân Liệt dẫn người trở về, hắn chung quy sẽ sáp qua châm chọc người ta. Khi Yên Vân Liệt mang theo người tên là “Tần Lâm” kia trở về, nghe nói Linh Quân cũng là theo thường lệ đến chỗ người ta giễu cợt một phen, kết quả không biết tại sao lại huých cái đinh bị chọc tức.

Tối hôm đó Vệ Vũ trở lại chỗ ở của mình, lúc mở cửa lại là sửng sốt.

Linh Quân cũng không biết là vào bằng cách nào, đang đĩnh đạc ngồi ở chỗ đó, chỉ vào hai vò rượu trên bàn, “Uống một lát với ta.”

Vệ Vũ cự tuyệt không được, đi tìm hai cái chén, đưa một trong đó cho hắn, Linh Quân nhận lấy, lại ném về phía sau, “Dùng loại đồ vật này sao có thể uống được thoải mái?”

Ngoài phòng chẳng biết từ lúc nào hạ mưa, hai người bọn họ trong tiếng mưa ào ào, ôm bình rượu buồn bực uống, Linh Quân giống như là dỗi, không ngừng chuốc chính mình.

Dịch rượu trong veo trút nghiêng, hương rượu tràn ngập, làm cho người ta không uống tự say.

Ngoài cửa sổ có sấm sét, ánh nến trong phòng bỗng nhiên tắt, khói xanh phất phơ vọt lên tan đi, bốn phía yên tĩnh chỉ còn lại tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cùng với tiếng hít thở của hai bên.

Trong bóng tối, Vệ Vũ thấy không rõ vẻ mặt của Linh Quân, lại có thể cảm nhận được ánh mắt hắn nhìn chằm chằm mình, một lát sau, thanh âm thánh thót như sơn tuyền vang lên, “Những chiếc chuông này đều là ngươi tặng phải không?”

Trong lòng Vệ Vũ lộp bộp.

“Vì sao?”

Y lại không biết phải trả lời như thế nào.

Nghe không thấy đáp lại, người nọ hình như có một chút giận dữ, thanh âm chuông vang thanh thúy một hồi, hắn quét vò rượu trên bàn, ngồi lên, mặt đối với mình, một chân giẫm lên bờ vai y, “Ai kêu ngươi làm như vậy? Xen vào việc của người khác…”

Đúng là xen vào việc của người khác… Vệ Vũ không thể nào cãi lại, y vốn không giỏi nói chuyện, càng không lời nào để nói, thế nhưng đầu cúi xuống lại bị người kia dùng mũi giày đẩy cằm bức mình nhìn về phía hắn.

Sấm sét ngoài cửa sổ lóe lên một cái, y có thể thấy rõ tư thế đang ngồi trên bàn của hắn lúc này.

Cái đai lưng bên hông Linh Quân bên không biết khi nào hắn cởi xuống, lúc này đang ngậm lên miệng, theo động tác của hắn, chuỗi chuông ấy đang vụt qua vụt qua, trong đó một cái đang kêu tương ứng với cái mình vẫn cất giấu bên người, theo đó, Vệ Vũ cảm giác có cái gì ở chỗ sâu trong huyết mạch của mình cũng bị ảnh hưởng, theo tiếng vang thanh thúy hoặc người ấy mà kích động.

Đầu Linh Quân hơi nghiêng, nhả cái đai lưng trong miệng ra, sau đó hai tay cầm lấy vạt áo của mình một phen kéo y phục trên người xuống, ngoài cửa sổ lại là một tiếng sấm sét, ánh chớp xé rách bầu trời soi sáng một thân tuyết trắng, cùng với hai chấm thù du màu sẫm trước lồng ngực phập phồng của hắn.

Chân móc cằm Vệ Vũ, cọ lồng ngực y một đường đi xuống, cuối cùng dừng ở trên nam vật giữa háng y, giẫm giẫm, lại di hai bên, “Ngươi thích ta phải không?”

Vệ Vũ ngồi không động đậy, thế nhưng phản ứng giữa háng bởi vì hắn chòng ghẹo mà dựng lên là y không thể che giấu.

Thích?

Mình sao có thể thích hắn chứ? Hắn là người của Yên Vân Liệt, thích hắn, đó là bất trung cùng phản bội, thế nhưng…

Tầm mắt y rơi lên cái đai lưng bị ném trên bàn, mỗi một cái chuông trên đó, y đều nhớ nó tới thế nào, mỗi một cái y đều nhớ vẻ mặt hắn khi nhận được, mỗi một cái… đều chứa tình ý mà mình không muốn người biết…

Ngoài cửa sổ lại là một tiếng sấm sét, trong phòng truyền đến tiếng giá cắm nến từ trên bàn rơi xuống đất, ánh chớp nhấp nháy, hai bóng người quấn ôm nhau trên bàn.

Khóc rên giống như chết chìm, nước da nhẵn nhụi bóng loáng dưới bàn tay, cùng với dũng đạo ẩm ướt ấm áp siết chặt lửa nóng cứng rắn của mình ấy, tất cả đều như trong cõi mộng.

Trong ánh chớp và tiếng sấm, ánh nước ngấn trong khóe mắt hắn, lưu chuyển sắc màu óng ánh trong suốt, mùi rượu thổi say cánh môi ẩm ướt hé mở, mở khép thốt ra tiếng ngâm nga khó nhịn.

Vệ Vũ vươn tay lau đi thấm ướt nơi khóe mắt hắn, lại bị hắn cầm, sau đó ngón tay bị hắn ngậm vào trong miệng, mấu răng khẽ cắn, đầu lưỡi quấn lên. Quấy mềm mại trong miệng hắn, dục vọng dưới thân bị chiếm lấy thật sâu, lý tính còn sót lại cũng sụp đổ tan rã.

Vò rượu bị đạp đổ, còn có quỳnh dịch trầm hương từ miệng vò từng giọt rơi trên mặt đất, cái đai lưng trên bàn kia, một nửa rủ ra ngoài bàn, theo động tác của hai người trên bàn, chuỗi chuông bạc quấn trên đai lưng, rung lên ra tiếng thanh thúy.

Tiếng mưa tầm tã che giấu tất cả thanh âm làm người ta xấu hổ, hoặc như là phát tiết liều lĩnh nào đó, đã định trước nhìn không thấy lúc mưa ngừng trời quang.

Sáng sớm ngày kế không khống chế được, hai người cùng nhau tỉnh lại, Vệ Vũ còn chưa kịp lưu luyến một chút mềm mại và ấm áp giữa khuỷu tay, người kia đã bỗng nhiên ngồi dậy.

Say rượu đau đầu làm cho hắn dùng tay chống trán, nhíu mày, ánh nắng xuyên vào, chiếu sáng gian phòng bày biện đơn giản này. Y phục tản mát đầy đất, bốn phía còn hương hoa anh túc chưa tan đi, đều chứng minh điên cuồng tối hôm qua.

Linh Quân có chút không dám tin lắc lắc đầu, thân thể run rẩy, thấy thế, Vệ Vũ đưa tay xoa bờ vai của hắn, “Linh…”

“Đừng chạm vào ta!”

Linh Quân hơi né tránh, ngay sau đó giơ tay lên tát một cái vào mặt Vệ Vũ, đánh xong lại có vài phần hốt hoảng, sững sờ một chút, sau đó xốc đệm chăn lên lảo đảo xuống giường, nhặt y phục rải rác trên mặt đất lên, lung tung phủ thêm phía sau liền tông cửa xông ra, không quay đầu lại.

Vệ Vũ vươn tay sờ chỗ bị hắn đánh trên mặt, sau đó nhắm mắt lại ngửa đầu dựa vào thành giường, thở dài một hơi.

Sau đó có một khoảng thời gian rất dài, Linh Quân làm như không thấy y, mặc dù chuông mình tặng hắn vẫn còn nhận, thế nhưng có đôi khi hai người đụng phải trên hành lang, Linh Quân đều quay mắt đi làm bộ không thấy, cứ vậy sát vai y mà qua.

Vệ Vũ cũng biết, trong lòng Linh Quân nhớ tới chính là Yên Vân Liệt, thác loạn đêm ấy, hẳn chỉ là hắn tụt cảm xúc muốn tìm một người giúp an ủi mà thôi…

Mà chính mình, cũng không nên lại ôm bất kỳ ảo tưởng gì mới phải.

Vì thế, Vệ Vũ vùi thật sâu đêm ấy vào đáy lòng, bức bách mình không nên nghĩ nữa, không nên nhớ nữa, người kia, vĩnh viễn cũng không thể thuộc về mình…

Cùng nhau đêm hôm đó chẳng qua là cành lá thô loạn giao triền trong mưa gió, lộn xộn rơi xuống đầy đất, mà sau mưa gió, lại trở về chỗ cũ.

Về sau biết được Linh Quân tự ý xuống núi, bởi vì chuyện Yên Vân Liệt nương nhờ Hoắc Hiền, ngỗ nghịch Yên Vân Liệt mà bị phạt làm nô bộc.

Vệ Vũ vốn cho là hắn sẽ bởi vậy khổ sở một khoảng thời gian, vì thế sớm đi tìm một đống chuông chuẩn bị làm hắn vui, lại không ngờ lần này Linh Quân căn bản không để trong lòng, ngược lại sống còn tự tại hơn trước đây.

Vệ Vũ cảm thấy như vậy cũng rất tốt, tình ý này là không thể nói ra khỏi miệng, y chỉ có thể núp trong bóng tối lặng lẽ nhìn người kia, nhìn hắn quét lá rụng trên mặt đất giống như đang đùa, nhìn hắn len lén thêm cổ có thể làm cho người ta đau bụng khó nhịn vào trong nước trà của Yên Vân Liệt, nhìn hắn buổi tối một mình chậm rãi uống rượu, khóe miệng mỉm cười, từng chút tan trong lòng mình.

Đến lúc này Vệ Vũ mới phát hiện, mình thực sự rất thích hắn, muốn có được hắn, vẫn luôn ở bên hắn, kể cả một mặt kiêu căng bốc đồng ấy trong mắt y cũng rất đáng yêu.

Nhưng, hắn là người của Yên Vân Liệt…

Đêm hôm đó, Vệ Vũ vừa xong việc chuẩn bị đi ngủ, chuông Khiên Hồn đột nhiên vang lên tựa như phát điên, trong lòng y quýnh lên, lo lắng Linh Quân có phải xảy ra chuyện hay không, liền theo tiếng vang tìm qua.

Kết quả ở phòng nhỏ phía bắc thấy Linh Quân bình yên vô sự, trông thấy mình hiện ra vẻ mặt kinh ngạc, mà Lăng Thanh thì là thái độ “Quả thế”, bảo hai người bọn họ vào rừng cây đối diện nói chuyện, không nên ầm ĩ hắn ngủ.

Sắc mặt Linh Quân khó coi, lạnh lùng nói một câu “Qua đây”.

Vệ Vũ đi theo hắn vào rừng cây, hắn xoay người lại, buông tay, thần sắc lãnh lệ, “Lấy đồ ra!”

Vệ Vũ ngẩn người không biết hắn chỉ cái gì, Linh Quân thấy y bất động, không kiên nhẫn lại lớn tiếng nói một lần, “Lấy ra!”

Vệ Vũ tựa hồ hiểu hắn chỉ là cái gì, giơ tay vào ngực, lấy cái chuông cất giấu bên người ra giao vào trong tay Linh Quân. Linh Quân nhìn nhìn chiếc chuông này, lại gỡ chuỗi chỗ hông kia xuống, lấy một cái trong đó thả cùng một chỗ, tay vừa rung, hai chiếc chuông giống nhau như đúc đồng thời phát ra tiếng vang thanh thúy, khẽ vang vọng trong rừng cây yên tĩnh.

Linh Quân nhìn hai chiếc chuông trong lòng bàn tay kia, lại nhếch miệng cười, sau đó bàn tay nắm lại, nắm tay miết mạnh, hai chiếc chuông kia bị hắn miết cùng một chỗ, không còn hình dáng.

Linh Quân ném đống đó về phía Vệ Vũ, “Ngươi đây là ý gì? Ta ngày đó hỏi ngươi có phải thích ta hay không, ngươi không trả lời, vậy tại sao lại muốn thả loại vật này trên người ta?”

Môi Vệ Vũ giật giật, không có lên tiếng.

Chỉ có ánh trăng rơi xuống rừng cây, tối như mực nhìn không rõ lắm, tựa như buổi tối hôm ấy, nhưng y lại nhìn thấy trong tròng mắt Linh Quân sáng lên ánh nước.

“Ta sẽ giải thích với giáo chủ…”

Bộp!

Trên mặt lại bị tát một cái.

“Giáo chủ! Giáo chủ! Giáo chủ! Yên Vân Liệt hạ cổ gì thuốc gì cho ngươi, làm ngươi trung tâm với hắn như thế?” Linh Quân thở hổn hển quay đầu đi, kéo cả chuông bạc chỗ hông xuống, vừa kéo vừa ném lên người Vệ Vũ.

“Trả lại cho ngươi! Trả lại hết cho ngươi! Ngươi nghĩ rằng ta không biết những thứ này đều là ngươi tặng sao? Ngươi nghĩ rằng ta không biết Yên Vân Liệt tên khốn kiếp không có lương tâm kia còn có thể nhớ ta trong lòng sao? Ngươi cho là… ngày đó ta thật sự say đến cái gì cũng không biết sao…?”

Vệ Vũ nhìn người trước mặt, cảm thấy trong lòng có chút gì đó kiên cố sinh ra vết nứt, nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt, nhớ tới bộ dáng hắn vì một cái chuông mà hân hoan mỉm cười, nhớ tới quãng ngày sống ở Từ châu, còn có cái đêm mưa phóng túng ấy…

Sau đó lại nghĩ tới mình và Viên Bất Quy nói đến chuyện của Yên Vân Liệt cùng Lăng Thanh, lúc đó Viên Bất Quy mặc dù tức giận, lại cũng bất đắc dĩ, chỉ nói, cởi chuông còn cần người buộc chuông, chuyện này phải chính bọn họ đi giải quyết.

Cởi chuông còn cần người buộc chuông…

Y nắm thật chặt nắm tay, sau đó vươn tay ôm người mong nhớ ngày đêm vào lòng, chặt chẽ, cảm thụ chân thực hắn ở trong lòng mình.

“Linh Quân… Ở bên ta.”

Hình ảnh trước mắt rõ lên.

Người có dung mạo thanh lệ thu lông chim trong tay về, “Mơ thấy cái gì? Biểu tình trên mặt ngươi rất kỳ quái.”

Vệ Vũ lắc lắc đầu, giơ tay lên xoa xoa huyệt thái dương, ước chừng là mấy ngày nay Yên Vân Liệt không ở mà bận muốn chết, chính mình thế nhưng bất giác ngủ thiếp đi.

“Tiểu Linh Đang đâu?” Ngẩng đầu hỏi.

“Dỗ ngủ rồi.” Linh Quân vòng qua án thư vén vạt áo ngồi xuống trên đùi y, sau đó bưng bánh ngọt trên bàn qua, “Ra sức như thế làm gì, ngươi cũng không phải giáo chủ, giúp họ Yên làm hết, hắn còn làm cái gì?”

Vệ Vũ dùng tay trái ôm hắn, khẽ cười, “Đây là chức trách của ta.”

Linh Quân giơ tay lên sờ sờ chỗ cụt bên vai phải y, có chút đau lòng nói, “Chức trách cái quái gì, thực sự là quá tiện nghi hắn!”

Vệ Vũ chỉ cười, y không giỏi nói chuyện, chỉ có thể lấy loại phương pháp này an ủi người yêu của mình, chẳng qua là một cánh tay mà thôi, dù cho không có tay phải, y vẫn có thể ôm hắn như thường.

Linh Quân nhấc bánh ngọt lên cắn một miếng, sau đó ngậm bánh ngọt trong miệng tiến tới bên miệng Vệ Vũ, Vệ Vũ chỉ có thể mở miệng nhận lấy.

Bánh ngọt mềm mại tan ra trong miệng hai người, vị ngọt nhè nhẹ tràn ngập khuếch tán, còn có từng trận tiếng chuông khe khẽ, lúc này tất cả đều chỉ thuộc về y.

“Linh Quân… Ở bên ta.”

Là mình buộc chuông lên cho hắn, đương nhiên, cũng chỉ có mình có thể cởi.

~ Tàng tình chi Tư tình – Quyển thượng – Hoàn ~

Chú thích
(1) Linh có nghĩa là chuông

Mình rất thích chuyện tình nhẹ nhàng, từng chút một của cặp đôi này.

Văn án và trích đoạn của quyển hạ sẽ được post sớm ^^~

Advertisements

2 phản hồi

Gửi bình luận
  1. Nguyệt / Th2 23 2014 12:36 Sáng

    Thích tình cảm của cặp đôi này, nhất là cách yêu của Vệ Vũ, dù có chút trì độn nhưng là hết lòng, đem tất cả trao cho đối phương.

    Số lượt thích

  2. Trịnh inu / Th9 19 2015 8:28 Chiều

    Thích cách quan tam nguoj mjnh thjch cua vệ vũ ghe :-D

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: