Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập tam chương – Đột biến
Tiểu Trúc nhìn Mạnh Hiểu trầm tư không nói, trong lòng hắn có chút sợ hãi, muốn chạy ra tìm Lạc Thịnh Vũ, nhưng mình bị ép ở trong này, căn bản không có cách nào ra ngoài.
Mạnh Hiểu nhìn người trước mắt, mày dài đến tóc mai, mắt phượng hơi nhếch, môi mỏng mím chặt, rõ ràng chính là cùng một thần thái. Nhưng cái loại liếc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt trước đây biến thành hoảng sợ, khiến nàng nhìn thấy mà chua xót trong lòng, Mạnh Khanh nói chủ tử hành động khác thường, hình như là mất trí nhớ, nàng vốn đang không tin, lại đâu ngờ…
Không khỏi mềm giọng nói: “Chủ tử… Người chớ lên tiếng, thuộc hạ sẽ giải huyệt đạo cho người. Thuộc hạ, thuộc hạ cũng không có ác ý…”
Tiểu Trúc do dự nửa ngày, vẫn là gật gật đầu, người nọ quả nhiên giải huyệt đạo trên người hắn. Nhưng Tiểu Trúc vẫn còn mím chặt môi không lên tiếng.
“Chủ tử, lần trước sau khi ngài rơi xuống vách đá, ta cùng Mạnh Khanh tìm ngài khắp nơi, không ngờ…” Mạnh Hiểu nói xong liền dừng lại. Lần trước tại khách điếm nhỏ, nàng và Mạnh Khanh chỉ cảm thấy Tiểu Trúc trông có mấy phần giống nhau, bọn họ đâu ngờ cốc chủ Vân Thiên cốc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, cuồng ngạo ngang ngạnh ấy, lại ăn mặc thành bộ dáng nữ nhân. Về sau Mạnh Khanh không nghe nàng khuyên, tự mình lén chạy đến một mình một người tới tìm Tiểu Trúc, chờ thêm mấy ngày Mạnh Hiểu mới nghe thủ hạ đến báo, nói là Mạnh Khanh bị người của Tiêu trang giam giữ.
“Ta không nhớ ngươi.” Tiểu Trúc nhíu mày, hắn cảm giác trong đầu mình là một mảnh trống rỗng, không nhớ cái gì, nhưng nghe nàng nói bốn chữ “rơi xuống vách đá”, trong lòng hẫng một cái, rất khó chịu, rất ngột ngạt, nhất thời liền nhớ lại cảm giác từ trên mây rớt xuống trong mộng, sắc mặt cũng trắng bệch.
Mạnh Hiểu giật mình, thấy hắn lảo đà lảo đảo vội vàng vươn tay đỡ hắn, để hắn ngồi bên giường, hỏi: “Chủ tử, người đây là thế nào?!” Nói xong lại bắt mạch hắn, nghĩ sẽ không là bị người ta hạ độc gì đó, sắc mặt khó coi như vậy.
Tiểu Trúc lắc đầu, liền thấy Mạnh Hiểu biến sắc.
“Có người tới!” Mạnh Hiểu nắm lấy cánh tay Tiểu Trúc, nói: “Chủ tử, đi cùng thuộc hạ thôi, người không thể ở lại đây, rất nguy hiểm. Nếu Lạc Thịnh Vũ biết người là cốc chủ Vân Thiên cốc, y sẽ giết người.”
Tiểu Trúc mở to hai mắt, Lạc Thịnh Vũ sẽ giết mình?! Vội lắc đầu, nói: “Ta không phải, ta không phải, Lạc, Lạc trang chủ sao lại giết ta. Ta không thể đi…”
“Chủ tử!” Mạnh Hiểu có chút gấp gáp, nói: “Mặc kệ người có nhớ hay không, người vẫn là Mạnh Trúc! Vẫn là cốc chủ của Vân Thiên cốc, Vân Thiên cốc từ trước đến giờ cũng không phải người cùng đường với bọn họ!”
“Ta không đi…” Tiểu Trúc lắp bắp nói “Ta không muốn đi, Lạc trang chủ đối xử với ta rất tốt mà, ít nhất ít nhất…” Ít nhất tốt hơn nhiều so với lúc ở tại Sở gia, y vì sao muốn giết mình? Tiểu Trúc không ngừng lắc đầu, hắn không nhớ cái gì, rời khỏi Lạc Thịnh Vũ, hắn không biết phải đi đâu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 23”
