Bỏ qua nội dung
24/10/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 91

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 91 – Mỹ nhân mạng rẻ

Lôi Quá Khách lệ rơi đầy mặt nâng thi thể di động khóc với Lôi Chấn: “Anh, anh xem anh xem, gia làm rơi hỏng di động của em rồi, em rõ ràng thấy gia là cố tình, còn nói trượt tay…”

Lôi Chấn liếc nhìn đồng nát đang nâng trong tay anh ta: “Anh xem được rồi, làm sao? Em có bản lĩnh em bảo gia mua cho em một cái mới, nếu không bảo gia bồi thường tiền di động mới cho em.”

Lôi Quá Khách uất ức: “Em nào dám chứ?”

Lôi Chấn buông tay: “Di động của em, em không dám ai dám?”

Lôi Quá Khách nâng di động sáp đến trước mặt Lôi Chấn: “Anh, vậy em làm sao bây giờ đây?”

Lôi Chấn không có sắc mặt tốt nhìn anh ta: “Làm sao bây giờ? Kệ em chứ làm sao! Tự mình mang đi sửa, xem có thể đổi vỏ ngoài hay không.”

Lôi Quá Khách nước mắt mỳ sợi: “Anh… có thể cho em ít tiền hay không? Chuyện này để người khác thấy, nhất định sẽ chế giễu em…”

“Em một tháng nếu có thể tự mình làm ra một ngàn đồng tiền, anh sẽ cho em hai ngàn, không bản lĩnh còn muốn dùng đồ tốt?” Lôi Chấn lười để ý đến anh ta, “Đã nói với em bao nhiêu lần, Tiểu Mễ của em kia đừng liên lạc nữa mà không nghe, em cứ chờ gia sau này lại phiền toái em đi.” Nói xong, Lôi Chấn nhấc chân chạy lấy người.

Lôi Quá Khách cúi đầu nhìn xác di động trong tay mình, ủ rũ đi tìm cửa hàng sửa chữa di động.

Nghỉ đông mấy chục ngày, cái móng chân heo kia của Triển Tiểu Liên cuối cùng có thể đi đường không kêu đau, ba cô cứ vài ngày là đưa cô đi bệnh viện thay thuốc, vết thương ấy dù sao cũng là bị cô gạt được, ba cô mặc dù hơi nghi ngờ, nhưng Triển Tiểu Liên khăng khăng nói như vậy, ba cô cũng không truy đến cùng.

Qua một kỳ nghỉ đông, Triển Tiểu Liên béo lên.

Ba Triển Tiểu Liên đưa cô đến bệnh viện trên trấn thay thuốc, đi ngang qua một hiệu thuốc, lúc Triển Tiểu Liên đi mua thuốc nhỏ mắt thấy cửa hiệu thuốc có một cái cân điện tử, cô liền đứng lên trên, sau đó lệ rơi đầy mặt đi xuống, sáu mươi lăm kg! Triển Tiểu Liên ngồi lên xe, buồn rười rượi nói với ba cô: “Ba, con muốn giảm béo!”

Ba Triển Tiểu Liên không hiểu ra sao: “Tiểu Liên nhà chúng ta cực kỳ xinh đẹp như thế, giảm béo cái gì chứ?”

Triển Tiểu Liên chỉ thiếu nước khóc lên, chỉ chỉ eo mình: “Ba, ba xem thử chỗ này của con, con cũng mất eo rồi! Con cũng thành cái thùng rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên giống như cha mẹ khắp thiên hạ, thích con gái mình ăn mập mạp, khỏe khỏe mạnh mạnh, chuyện không thích nhất chính là con gái nhỏ luôn miệng nói muốn giảm béo. Ba Triển Tiểu Liên nhìn nhìn eo cô: “Ba cảm thấy Tiểu Liên nhà chúng ta rất tốt nha. Siết một cái là gãy giống như mấy cô gái đó, xinh đẹp chỗ nào?”

Triển Tiểu Liên: “…” Về dáng người và lòng thích cái đẹp, Triển Tiểu Liên cảm thấy hoàn toàn không có cách nào giao tiếp với ba cô, Triển Tiểu Liên dứt khoát không nói nữa, trong lòng còn nghĩ nhất định phải giảm béo.

Ba Triển Tiểu Liên thấy con gái không nói lời nào, còn tưởng rằng bị ông dỗ mấy câu xong rồi, trong lòng còn âm thầm đắc ý đấy.

Buổi tối về nhà ăn cơm, Triển Tiểu Liên liền bắt đầu ăn kiêng, lúc mẹ cô xới cơm cô làm ồn ngay bên cạnh: “Mẹ, ít một tí, ít một tí, con buổi chiều ăn một củ khoai lang rồi, bây giờ còn chưa đói đâu.”

Mẹ Triển Tiểu Liên không thèm quan tâm, xới một bát lớn cho cô, Triển Tiểu Liên không cẩn thận đã ăn xong rồi, nhìn bát thấy đáy, Triển Tiểu Liên nước mắt mì sợi, xem ra ở nhà, cô không có cách nào giảm béo.

Phần lớn các trường học đều khai giảng, Triển Tiểu Liên cũng đã quên thời gian khai giảng, ba cô nhắc cô mới nhớ ra phải về trường.

Đến đại học Bãi Yến, ba Triển Tiểu Liên lên tầng cô ở ôm chăn để không cả mùa đông ra ngoài phơi nắng, lúc chạng vạng lại đưa về, dù sao chuyện gì cũng không cần Triển Tiểu Liên nhúng tay.

Bạn học ký túc xá kỳ lạ muốn chết, truy hỏi Triển Tiểu Liên chân cô rốt cuộc là có chuyện gì, Triển Tiểu Liên trợn mắt nói ngã. Ba Triển Tiểu Liên trừng mắt nhìn cô một cái, Triển Tiểu Liên le lưỡi, giả vờ không nhìn thấy, chờ ba cô đi rồi, Triển Tiểu Liên lập tức kéo móng heo con còn chưa khỏi hẳn của cô đi cửa hàng sách thuê mười quyển tiểu thuyết, chờ sau khi cô quay về ký túc xá, phát hiện trên giường bị người khác ném hai quả táo to đỏ rực, Triển Tiểu Liên cầm lên nhìn nhìn, vừa to vừa tròn, cũng không biết của ai, cô cầm lấy quả táo, hỏi Bành Ngọc đương soi gương chuốt mascara: “Bành Ngọc, có biết đây là táo của ai không?”

Bành Ngọc đầu cũng không nâng nói câu: “Cái đứa khoa quản lý kia tới, nói là cho cậu.”

Triển Tiểu Liên đã biết, là Mục Hi Nhóc Ngốc kia cho cô, Triển Tiểu Liên ra rửa một quả, vừa gặm vừa chui vào trong chăn xem tiểu thuyết, cô tuyệt đối tuyệt đối sẽ không đi tự học, thà xem tiểu thuyết tại ký túc xá. Phiếu điểm học kì trước đã có, Triển Tiểu Liên lại không hề nghi ngờ đạt học bổng, chính cô có học bổng chưa bao giờ kể, Mục Hi thì chuyện gì cũng nói với Triển Tiểu Liên, kết quả mỗi lần Triển Tiểu Liên đều bắt cô ấy mời ăn, lần này trong lòng Triển Tiểu Liên lại bắt đầu tính toán Nhóc Ngốc nếu đạt học bổng, sẽ đi làm thịt cô ấy bắt mời ăn.

Bành Ngọc bây giờ vẫn duy trì mức độ không nóng không lạnh tại học kì trước với Triển Tiểu Liên, đặc biệt sau khi biết Triển Tiểu Liên lại là cái tên đầu trong danh sách đạt học bổng, ngăn cách với cô lại càng sâu, chỉ thiếu nước đầu va cái cục cũng không hé răng.

Thật ra Triển Tiểu Liên biết, Bành Ngọc chính là cái loại tâm lý chính mình không tốt cũng không hi vọng người khác tốt này, dù sao cảm giác Triển Tiểu Liên cho người ta chính là không thích học hành, Bành Ngọc cũng không thích học hành, Bành Ngọc ban đầu cho là mình tìm được người đồng đạo, kết quả hai người đều không học hành, Triển Tiểu Liên mới vừa vào vườn trường đã có học bổng khiến người ta đỏ mắt, luôn có thể lấy được đủ loại giải thưởng dễ như trở bàn tay, một người không học hành là luôn thi trượt phải thi lại, đừng nói học bổng, ngay cả đạt tiêu chuẩn cũng thành vấn đề, trong lòng Bành Ngọc cực độ không thoải mái, vì sao là kết quả như vậy chứ? Nếu cô thi lại, đi dạo phố, đi quan hệ hữu nghị với nam sinh cũng có một bạn tốt đi cùng, thật là tốt biết bao?

Quá trình Bành Ngọc qua lại thân thiết với Triển Tiểu Liên, thật ra trong lòng chính là kéo Triển Tiểu Liên xuống nước, kết quả Triển Tiểu Liên căn bản không phải loại người đi theo nhịp bước của Bành Ngọc đó, Bành Ngọc thích qua lại trong đám nam sinh, mà Triển Tiểu Liên yêu nhất chính là tiểu thuyết ngôn tình của cô, duy nhất sẵn lòng phản ứng hoặc là nói khiến người ta cảm thấy là bạn cô, chính là Mục Hi trông xinh đẹp có phần thái quá kia.

Triển Tiểu Liên vừa gặm hai miếng táo, đột nhiên nhớ ra gọi điện thoại cho Nhóc Ngốc, điện thoại thông, giọng Mục Hi mang theo âm mũi, vừa nghe chính là bị cảm, Triển Tiểu Liên hỏi câu: “Nhóc Ngốc, cậu không phải là bị cảm chứ?”

Mục Hi hít hít cái mũi không thông, “Chính là bị cảm, Băng Dính cậu thấy quả táo to trên giường chưa? Tớ cho cậu đấy. Tớ tốt không?”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, “Tiền đồ, cậu cho tớ học bổng của cậu thì cậu mới đáng khen, chỉ hai quả táo tốt cái gì mà tốt?”

Mục Hi lập tức ồn ào: “Không được, học bổng của tớ là phải đóng học phí. Cho cậu tớ đóng học phí kiểu gì chứ.”

Triển Tiểu Liên thở dài: “Tớ chỉ nói thôi, chẳng lẽ thật sự cần học bổng của cậu à? Đúng rồi bị cảm uống thuốc chưa? Buổi tối uống thuốc mau mau đi ngủ, cũng đừng vào phòng tự học nữa, lạnh chết người mất.”

Mục Hi phờ phạc: “Biết rồi. Bác sĩ đã nói là cảm cúm, tớ mấy ngày tới sẽ không qua tìm cậu, chờ tớ khỏi hẳn tớ lại đi tìm cậu nhá.”

Triển Tiểu Liên cười xấu xa: “Được, không có vấn đề, chờ cậu khỏi hẳn nhớ mời tớ ăn cơm.”

Mục Hi lập tức cao giọng hỏi: “Dựa vào cái gì chứ? Băng Dính, cậu không biết ngượng à? Tớ là người nghèo, là người nghèo!”

Triển Tiểu Liên phát ra tiếng cười nham hiểm: “Khứa khứa khứa, tưởng chị đây không biết? Học bổng phát rồi phải không? Nói cho cậu, không chạy thoát được đâu.”

Mục Hi lệ rơi đầy mặt: “Băng Dính cậu quá không phúc hậu, sao có thể làm thịt tớ chứ?”

Triển Tiểu Liên: “Cậu an tâm dưỡng bệnh, dưỡng xong rồi chủ động tới tìm tớ, không tìm cậu cứ chờ tớ xông qua chực cơm một tuần đi.”

Mục Hi chính là con thỏ trắng bé nhỏ, dưới sự cưỡng ép của Triển Tiểu Liên đành phải nhận lời.

Cúp điện thoại, Triển Tiểu Liên cười “khà khà”, ném điện thoại qua một bên tiếp tục đọc sách. Mục Hi cảm không đến tìm cô, Triển Tiểu Liên cảm thấy cũng không tệ, ít nhất bớt một người thích truy tìm căn nguyên. Triển Tiểu Liên là thật lòng không muốn để Mục Hi biết chút chuyện xấu này của cô và Yến Hồi, nói trắng ra là, Triển Tiểu Liên không cho là Mục Hi biết có thể giúp gì cho cô. Đừng nói một người anh trai mới nhận, cho dù là anh trai ruột, Mục Hi rõ ràng cũng không thể nào thuyết phục Yến Hồi buông tha cho cô, không chừng còn sẽ liên lụy Mục Hi, huống chi là anh trai nuôi?

Mục Hi rất nhiều thời điểm đều ngốc nghếch, Triển Tiểu Liên rất vui mừng con bé chết tiệt kia mơ mơ hồ hồ phần lớn thời gian, chỗ tốt của con người đại khái chính là sẽ không bởi vì một chút xíu đầu mối là liên tưởng đến cái gì, ai biết về sau có thể có thời điểm ba người đồng thời chạm mặt hay không? Triển Tiểu Liên chỉ mong đợi nếu thực sự có ngày ấy, Yến Hồi nhất thiết đừng nói thẳng ra chuyện xấu đó, nếu thực như vậy, Triển Tiểu Liên nhất quyết sẽ dùng gót giày cô đập vỡ hàm răng trắng đó của Yến Hồi.

Bành Ngọc trang điểm xong thì giẫm giày cao gót đi ra ngoài, tóc quăn vuốt keo, đi ra ngoài một lúc lâu Triển Tiểu Liên vẫn còn ngửi thấy mùi thơm đó.

Tiểu thuyết của Triển Tiểu Liên đang xem đến chỗ cực hay, di động vang lên tít tít, Triển Tiểu Liên đoán nhất định là Mục Hi bị cô thịt một bữa cơm hối hận rồi, việc này Mục Hi cũng không phải chưa từng làm, trước lúc chưa có di động cô ấy còn đặc biệt chạy tới nói đấy. Triển Tiểu Liên cầm lấy điện thoại liền “a lô” một tiếng, “Này này này, nói thật với cậu, cậu trốn là trốn không thoát, theo tớ đi.”

Đầu kia điện thoại im lặng, Triển Tiểu Liên bật một trận cười nham hiểm: “Giả chết cũng vô dụng, tớ sẽ không ngưng, cậu nếu không sợ tớ tự mình đi qua, cậu cứ tiếp tục giả chết, nhưng mà hai chúng mình nói trước, nếu tớ tự mình đi qua, nhưng sẽ không đơn giản như bây giờ, tuyệt đối sẽ bắt cậu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ cộng thêm miễn phí ấm chăn…”

Kết quả, câu ngả ngớn của Triển Tiểu Liên còn chưa kịp nói xong, bên kia đã truyền tới một âm thanh tà khí: “Nhóc béo, cưng ngược lại nói một chút với gia, ngoại trừ gia, cưng còn từng leo giường ai? Ấm chăn? Đừng nói cho gia, lời này của cưng là nói với phụ nữ.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe tiếng, lông toàn thân lập tức dựng lên, trong lòng còn kỳ lạ điện thoại Nhóc Ngốc sao lại gã kia nhận, vội vàng lấy điện thoại ra trước mắt nhìn, vừa thấy dòng chữ biểu thị đang trò chuyện với “Người Chim” phía trên, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa đụng tường, loại sai lầm cấp thấp này, không nên xuất hiện trên người cô. Vội vàng để điện thoại bên tai: “Ơ, thật sự là gia? Ừm, tôi còn tưởng là Nhóc Ngốc gọi tới…”

Yến Hồi cũng nói câu: “Ơ, nhóc béo, gia còn tưởng cưng muốn chết.”

Triển Tiểu Liên: “…” Suy nghĩ một hồi lâu, mới mở miệng: “Gia, tôi đây thực sự tưởng là Nhóc Ngốc, tôi lừa lão ngài làm gì chứ? Đúng rồi gia, vết thương ở chân lão ngài đỡ hơn chưa vậy? Tôi lo lắng lắm…”

Yến Hồi trực tiếp ngắt lời: “Đừng đổi chủ đề, vừa rồi lời ấy là nói với tên người rừng nào? Gia khuyên cưng ngoan ngoãn nói thật, để gia điều tra ra thì cưng cứ liệu hồn. Đừng quên, cái chân kia của cưng chính là nợ gia.”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa mắng ra miệng, nhịn nhịn mới nói: “Gia, lão ngài nếu không tin, vậy cứ tra đi. Không có việc gì tôi cúp, tôi khai giảng rồi, ở trường, mệt chết đi được, chuẩn bị ngủ đây.”

Yến Hồi nghe như vậy, hình như trái lại yên tâm, nhưng miệng vẫn nói câu: “Nhóc béo, cưng nghe kỹ cho gia, nếu dám tìm đàn ông sau lưng gia, gia sẽ tìm một ngàn gã đàn ông thay phiên cho cưng.”

Triển Tiểu Liên tức mắt trợn trắng: “Được, thay phiên, được chưa? Cúp đây!”

“Gia còn chưa nói xong, cưng dám cúp thử xem?” Điện thoại Yến Hồi đổi cánh tay, nói: “Gia mấy ngày nữa đi Bãi Yến một chuyến, nhớ tắm rửa sạch sẽ chờ gia tìm cưng.”

Triển Tiểu Liên đưa tay ấn ấn vết thương trên cổ chân mình, một mùa đông đã qua, quả thật cũng không đau như vậy nữa, vết thương của Yến Hồi so với chính mình còn sớm hơn, đoán chừng cũng sắp khỏi rồi, chẳng trách hắn muốn tới Bãi Yến, thì ra là chân giò có thể cử động, “Tôi chờ, trốn không thoát, gia lão ngài cứ yên tâm đi, cúp đây.” Nói xong, Triển Tiểu Liên “cành cạch” cúp điện thoại.

Yến Hồi trừng di động nói thầm: “Lá gan nhóc béo đều ở đâu ra? Dám cúp điện thoại của gia? Xem gia lần này xử lý cưng như thế nào…” Xem chi tiết…

13/10/2019 / ~ Yappa ~

Chotto yuubinkyoku e-itte kimasu (Tôi sẽ đến bưu điện)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chotto yuubinkyoku e-itte kimasu
ちょっと 郵便局へ いってきます
(Tôi sẽ đến bưu điện)

Anh Lerner hỏi Sensee anh có thể làm thế nào để tiếng Nhật của anh nghe tự nhiên hơn. Sensee gợi ý rằng anh nên dùng hai động từ cùng nhau, ví dụ như nói itte-kimasu (nghĩa đen: tôi sẽ đi rồi quay lại) thay vì ikimasu, hoặc yonde-mimasu (nghĩa đen: tôi sẽ đọc và xem) thay vì yomimasu.

Vậy nên anh bắt đầu để ý hơn đến cách nói này trong các cuộc hội thoại của mọi người xung quanh anh. Chiều hôm qua, anh nghe thấy chị Yoshida nói
Chotto yuubinkyoku-e itte-kimasu-kedo…
ちょっと 郵便局へ いってきますけど……
(Tôi sẽ đến bưu điện. – Nghĩa đen: Tôi sẽ đến bưu điện một lúc rồi quay lại, nhưng…)

Anh đã từng học rằng itte-kimasu dùng khi người nói muốn nhấn mạnh ý định sẽ quay lại, nhưng bản thân anh thì chưa dùng nó bao giờ và trước nay cũng chưa từng chú ý đến nó nhiều.

Sau đó anh Takada nói với chị Yoshida
Ja, kono tegami-mo dashite-kite-moraeru?
(Vậy thì chị có thể gửi giúp tôi bức thư này được không? – Nghĩa đen: Vậy tôi có thể nhận được sự giúp đỡ của chị về việc gửi luôn bức thư này rồi quay lại không?)
Anh Lerner ngạc nhiên khi thấy anh Takada dùng tới ba, mà không phải hai động từ cùng nhau – dasu (gửi), kuru (đến) và morau (nhận); anh cảm thấy nếu anh học cách diễn đạt này thì anh sẽ còn cả một chặng đường rất dài.

*  *  *

Dùng hai động từ với nhau rất phổ biến trong hội thoại hàng ngày, và có thể làm như vậy sẽ giúp tiếng Nhật của bạn trở nên biểu cảm hơn. Những cách nói như itte-kimasu được tạo ra bởi hai động từ, iku sử dụng tại đây như là động từ chính còn kuru là trợ động từ, tuy nhiên bất cứ động từ nào cũng có thể được dùng làm động từ chính. Trong khi động từ chính được dùng để biểu thị hành động, trợ động từ thể hiện ý định hoặc thái độ tâm lí của người nói hoặc người làm. Ví dụ, khi ai đó nói
Yonde-mimasu.
(Tôi sẽ đọc và xem nó thế nào.)
yomu nhắc đến hành động trong khi miru được dùng để chỉ sự hứng thú của người nói với kết quả của hành động. Tương tự như vậy khi ai đó nói
Osoku natte-shimatta.
(Tôi đã bị muộn.)
việc sử dụng shimau ngụ ý rằng người nói tiếc nuối với việc anh ta đã làm.

Những động từ như morau, itadaku (nhận), ageru (cho), kureru (cho tôi) và kudasaru (cho tôi) được thêm vào sau những động từ khác để thể hiện việc người nói cho hoặc nhận sự giúp đỡ đối với ai đó. Vì thế bạn sẽ thỉnh thoảng nghe thấy ba động từ cùng nhau như trong dashite-kite-morau mà anh Takada đã dùng, hay như trong
Yonde-mite-itadakemasuka.
(Bạn có thể đọc cái này và xem thế nào không? – Nghĩa đen: Liệu tôi có thể được nhận sự giúp đỡ về việc bạn đọc và xem cái này không?)

 

09/10/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 9

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Mộ mèo

Kindaichi Kousuke tới nhà Ichiyanagi tại Yamanotani lúc chưa tới giữa trưa. Càng tới gần thôn, xung quanh không hiểu sao càng đông, tuần cảnh lái xe đạp đang đi ngược đi xuôi, có vẻ là ngay sau khi xảy ra vụ án.

Khi Kousuke tới, mọi người nhà Ichiyanagi như thường lệ đang tập trung tại phòng trà, nhưng Ginzou vốn đang ngồi lặng lẽ trong một góc nghe thấy tên Kousuke, lập tức có tinh thần hẳn lên.

“Oa, cậu đã đến rồi.”

Vẻ mặt Ginzou khi ra đón tại lối vào ngập tràn sự hoài niệm tới mức không phù hợp với con người này.

“Chú, lần này rất cảm ơn…”

“Không, chuyện này để sau cũng được, tới đây trước đã. Tôi giới thiệu cậu với mọi người.”

Chuyện Kindaichi Kousuke tới đây thì tối hôm trước Ginzou đã thông báo rồi, nên mọi người nhà Ichiyanagi tập trung tại phòng trà tò mò chờ nhân vật sẽ xuất hiện là người như thế nào.

Nhưng khi thấy nhân vật xuất hiện tại đó, xét về tuổi tác thì cũng xấp xỉ Saburou, lại thêm đầu tóc bù xù, tướng mạo không có gì đáng thu hút thì mọi người đều cảm thấy hơi ngạc nhiên. Ví như Suzuko, cô bé mở to mắt, ngây thơ hỏi:

“A, anh chính là thám tử danh tiếng đó à?”

Itoko Toji, Saburou và Ryousuke kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh niên này. Chỉ có Ryuuji điềm đạm chào hỏi vị khách mới tới.

Ginzou giới thiệu xong, ngay lập tức đưa Kousuke về phòng mình. Rồi tại đây ông kể chi tiết hết sức có thể các sự việc từ đêm hôm kia, trong đó có nhiều chỗ Kousuke đã biết qua báo chí, nhưng vẫn chưa hiểu. Ginzou nói xong, cuối cùng thêm vào câu này:

“… Vậy nên, hiện tại gã đàn ông ba ngón tay chính là hung thủ tình nghi, nhưng tôi thấy còn có rất nhiều chi tiết khó hiểu. Đầu tiên, người đàn ông có tên Ryuuji, anh ta về nhà này cùng Saburou ngay sáng sớm hôm xảy ra vụ án. Khi đó anh ta nói là mới từ Kyuushuu về. Nhưng thực tế, ngày hôm trước, khi tôi ngồi tàu hỏa đưa Katsuko từ Tamashima, chắc chắn người đàn ông đó cũng lên cùng chuyến tàu.”

“Ồ hồ!”

Kousuke phát ra âm thanh giống như tiếng huýt sáo.

“Vậy tức là anh ta đang che giấu việc mình ở gần đây vào thời điểm xảy ra vụ giết người nhỉ.”

“Đúng vậy. Anh ta không để ý mình đi cùng chuyến tàu với tôi. Nhưng tôi nghĩ từ tối ngày hai lăm đến sáng ngày hai sáu chắc chắn anh ta ở gần đây. Có điều tôi không biết vì sao anh ta lại nói dối, không hiểu tối ngày hai lăm, anh ta đang ở đây, vì sao lại không tham gia hôn lễ.

Ginzou nhìn về phía phòng trà với ánh mắt hung dữ, thêm vào câu sau như sắp muốn nôn:

“Không, không phải chỉ có mình anh ta. Người nhà này cũng rất kỳ lạ. Tôi nghĩ họ có biết cái gì, nhưng đang che giấu điều đó. Có vẻ như họ đang bao che lẫn nhau, ngược lại càng thấy ai cũng đáng nghi. Tôi cảm thấy không thể thở nổi trong bầu không khí kỳ lạ như thế này. “

Kousuke hiếm khi nghe thấy người này kích động như thế, anh đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

“Mà chú này, ban nãy lúc trên đường tới đây, tôi có nghe nói đêm qua gã đàn ông ba ngón tay lại xuất hiện, có thật vậy không? Lại có gì đó kỳ lạ à?”

“Ừm, chuyện đó cũng hơi kỳ lạ. Thực ra hôm qua chỉ có Suzuko thấy gã ta, nhưng đúng là có chứng cứ gã đó đã tới.”

“Chứng cứ…? Đó là gì vậy chú?”

“Đấy là Suzuko kể, nhưng mà cô bé đó chính là như vậy. Tôi cũng không rõ lắm, nhưng theo tôi nghĩ thì cô bé đó hình như là người bị mộng du.”

“Người bị mộng du…?”

Kouzuke bất giác mở to mắt.

“Ừ. Nếu không thì giờ đó đã không tự nhiên thức dậy đi thăm mộ mèo.”

“Mộ mèo…?”

Kousuke lại mở to mắt, nhưng nhanh chóng bật cười như cảm thấy thú vị..

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy chú? Người bị mộng du với cả mộ mèo, không phải là chuyện yêu quái đấy chứ? Rốt cuộc có chuyện gì?”

“A, xin lỗi. Tôi vẫn chưa kể điểm mấu chốt rõ ràng. Thực ra là thế này.” Xem chi tiết…

30/09/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 13

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 13 – Cha con gặp nhau

Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã thân trong sơn động mịt mù tăm tối lại ẩm ướt u ám của ma giáo chúng ta kia, mấy chỗ trước ngực đau đến nóng bừng, cổ tay cũng giống như bị cái gì siết, xương bàn tay dường như cũng sắp trật khớp. Không trung truyền đến một tiếng vung roi vang dội, lồng ngực ta lập tức mát lạnh, sau đó đau đớn sắc bén mà nóng rực dâng lên tại đó.

Ta chớp chớp mắt, một giọt mồ hôi lạnh từ trên lông mi chảy xuống dưới, liền nghe thấy một thanh âm không quen thuộc lắm vang lên bên tai ta: “Giáo chủ, ngài tỉnh rồi? Thuộc hạ vô năng, không dám cãi lệnh lão giáo chủ, làm ngài chịu khổ.”

Ta lắc đầu, mở mắt ra mới nhìn thấy người nói chuyện kia. Nhìn hơi có chút quen mặt, hình như là đệ tử dưới quyền La Việt, lúc họp từng gặp mấy lần. Trong tay hắn đang cầm roi, trên đuôi roi còn kéo vài vết máu, thoạt nhìn vừa căng thẳng vừa ép buộc, tựa như người chịu đòn là hắn.

Đúng vậy, một bên là chủ cũ một bên là chủ mới, chủ mới này lại là cha chủ cũ, hắn kẹp ở giữa, đương nhiên là thế khó xử. Ta há miệng thở dốc, cảm thấy trong miệng tanh mặn khó chịu, nói được ra lời cũng khàn khàn trầm thấp, trung khí cũng không đủ.

“Đường chủ nhà ngươi đâu?”

Hắn không ngờ ta vừa mới tỉnh lại đã hỏi cái này, nhăn mặt thành bánh bao chó không thèm (1), ngậm nước mắt đáp: “Bảy vị đường chủ đều bị lão giáo chủ phái đến Tư Quá nhai rồi, cũng không biết khi nào mới có thể thả ra. Lão giáo chủ còn nói, đợi đánh xong hai mươi roi này, sẽ nhốt giáo chủ vào địa lao làm bạn với thích khách kia. Giáo chủ, thuộc hạ vô năng…”

Vào cửa liền gạt bỏ vây cánh của ta, dùng bạo lực trấn áp ma giáo sao? Quả nhiên có vài phần giống Lý Đại nói… Lý Đại cái gì, đó là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên. Hắn lừa ta đến đây, sợ là sớm đã biết biến cố ma giáo, chủ nhân của hắn cũng đáp thành hiệp nghị gì đó với giáo chủ mới này. Không biết ý hắn là để giáo chủ mới này trừ khử ta, thay ta làm công bốn; hay là để y hành hạ ta đến không có sức phản kháng, dễ khống chế ta đi tình tiết sau này?

Nhưng mà Ngọc Lam Yên dường như có phần tính nhầm, vị cha mới này của ta cũng không tuân thủ hiệp nghị với hắn thế nào, ngay cả người của hắn cũng đánh bị thương bắt luôn.

Ta nghĩ quá nhiều, tinh lực không có, ngực lại hơi đau, ho khan vài tiếng, còn kéo theo vài bọt máu. Đệ tử kia sợ tới mức chân tay luống cuống, nắm roi xông lại, nhưng không dám đụng vào ta. Ta ráng sức ôn hòa nhìn đệ tử biết điều này: “Ta không sao… Cũng không cần dừng tay, đánh tiếp đi, chớ để người nọ giận chó đánh mèo ngươi.”

“Giáo chủ…” Đệ tử quỷ khóc nhè của La Việt này rốt cuộc vẫn là không có quyết tâm xả thân cứu chủ, mà là khuất phục dưới dâm uy giáo chủ mới, ôm chân ta khóc một trận, vung roi lại đánh về phía ta. Sức lực cũng không phải là lớn, cũng xem như hắn có chút lương tâm. Mặc dù ta bị thương, hai mươi roi này cũng không coi là gì. Nếu so sánh, vừa rồi lúc hôn mê bị cùm trên tường, vết thương cổ tay vì thể trọng trĩu xuống còn nặng hơn chút.

Hai mươi roi này đánh xong, đệ tử kia liền ném roi, run rẩy lấy chìa khóa ra, mở gông cùm trên tay ra giúp ta. Không có điểm đỡ này trên tay, chân ta lại không đủ sức để chống đỡ thân thể, thiếu chút nữa cả đầu ngã vào trong ngực hắn. May mà ta phản ứng nhanh chóng, ổn định hạ bàn, nếu không sẽ ném mặt mũi trong mắt đệ tử của mình rồi.

Trước kia mất mặt trước mặt Tiển Băng Nhận cũng đành thôi, tốt xấu y là công năm cùng cấp số với ta, địa vị trên giang hồ cũng ngang hàng với ta. Nhưng nếu như trước mặt một đệ tử bình thường ngay cả đứng cũng không vững, vậy uy tín của ta đây ở chỗ nào? Còn lấy cái gì đối đầu người cha mới tác giả làm ra cho ta?

Trong mắt giáo chúng ma giáo, sau này cũng sẽ không lại có giáo chủ ta đây nữa.

Ta hít một hơi thật dài, ổn định thân thể, thản nhiên an ủi hắn một câu: “Đừng khóc nữa, bản tọa không sao, ngươi đi xuống trước đi.” Ngươi đi xuống ta còn có thể nhỏ giọng hừ hừ hai tiếng, ngươi ở đây ta còn phải liều chết giữ thể diện, nín nhịn rất không dễ dàng đấy.

Đệ tử ngốc còn vâng vâng dạ dạ ở đó không chịu rời đi, ngoài lao bỗng truyền đến một âm thanh trong lạnh lùng nghiêm nghị mang theo xem thường nồng đậm: “Có giáo chủ vô dụng như vậy, liền có đệ tử càng không có năng lực hơn. Ma giáo rơi xuống tay ngươi, chẳng chóng thì chày chỉ có một đường đổ nát!”

Cửa lao từ bên ngoài bị người mở ra, một thân ảnh áo đỏ như máu im hơi lặng tiếng bước vào, khẽ nhếch cằm, cực kỳ xem thường liếc nhìn ta. Người nhìn khuôn mặt chẳng qua như ba mươi, thật có thể sinh ra nhi tử lớn như ta đây? Hay là tác giả viết có ý khác, những đệ tử này hiểu nhầm ư?

Ta vội vàng lật lật mấy chương trước, thật đúng là tìm ra đoạn y chiếm lấy ma giáo. Đáng tiếc tác giả cũng chỉ viết y đến ma giáo nói y là cha ta, sau đó liền khống chế ma giáo, không viết rõ ràng lai lịch thân phận bọn họ. Bây giờ lão già còn xéo xắc ta, không thành thật thẳng thắn thân phận của mình, đây không phải là cố ý làm cho người ta sốt ruột ư?

Không có cách nào khác, chỉ làm như không biết gì đi. Ta cũng thua người không thua trận, từ trên mặt đất nhặt áo lên khoác, cũng xem thường nhìn y, lạnh lùng nói: “Ma giáo tiền đồ như thế nào tự có bản tọa bận tâm, không nhọc các hạ lo lắng. Các hạ cho dù có bản lĩnh thông thiên triệt địa, nhưng ma giáo phương tây ta đây họ chính là Bách Lý, người ngoài muốn nhúng tay nơi này, cũng không dễ dàng như vậy!”

“Miệng nói xằng nói bậy, đối với ngươi cũng không có chỗ tốt. Nếu không phải trong cơ thể ngươi chung quy còn có huyết mạch của bản tọa, bản tọa cũng lười dạy dỗ phế vật như ngươi.”

Y còn chính miệng thừa nhận, thật sự là cha ta? Ta sao lại cảm thấy không giống chứ? Cha mới không cho ta nghĩ tiếp, tay áo phất một cái, người đã ép đến trước mắt ta, một phen kéo rơi áo dài còn chưa có thắt xong, giữ chặt cánh tay ta xoay một cái về phía sau, đặt mặt ta sát tường, ngón tay lạnh như băng lưu luyến không rời chỗ xương bả vai trái sau lưng.

Ngón tay mỗi lần di chuyển một cái, liền có luồng đau đớn như dao cắt từ phần da chỗ đầu ngón tay y hạ xuống truyền đến.

Đúng rồi, từ lúc nãy chỗ đó vẫn đang đau, chẳng qua là bị phạt roi và nội thương che mất, ta vẫn không để ý. Nơi đó có vết thương? Hay là độc ảnh vệ vừa rồi hạ cho ta phát tác, ăn mòn da thịt?

Nhưng mà thời gian tay y sờ cũng có phần quá dài chút phải không? Lão già biến thái này rốt cuộc là loại người nào hả, có cha ruột động tay động chân với con trai như thế ư?

Chuyện này có thể chịu đựng được thì có cái gì không chịu đựng được, ta khí vận hữu chưởng, im hơi lặng tiếng lật tay đẩy về phía sau — tay còn chưa kề được đến người y, cổ tay đã bị người nắm chặt, một luồng chân khí dị chủng theo mạch môn tiến vào trong kinh mạch ta, đâm vào kinh mạch ta như bị xoắn đứt, bắp thịt toàn thân cũng không chịu khống chế co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như nước.

Chênh lệch giữa ta và y lại to lớn như thế.

Ta nhất thời nản chí ngã lòng, ngay cả lòng phản kháng cũng thăng không nổi, chỉ cắn chặt môi, cố hết sức tụ ý thức lại đan điền, để vận dụng nội lực chống cự lại chân khí dị chủng xâm nhập ấy. Không biết qua bao lâu, y mới hừ lạnh một tiếng, buông cái tay đang khống chế mạch môn ta ra. Ném ta xuống đất. Xem chi tiết…

29/09/2019 / ~ Yappa ~

Shikashi… (Nhưng…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Shikashi…
しかし…
(Nhưng…)

Mấy hôm trước anh Okada có đến văn phòng gặp anh Lerner. Sau khi chào hỏi bằng câu Senjitsu-wa doomo (nghĩa đen: hôm trước đã thất lễ), anh Okada ngồi xuống và nói:
Shikashi samuku narimashita-nee.
しかし さむく なりましたねえ。
(Mà trời cũng lạnh dần rồi nhỉ?)
Anh Lerner đồng ý nhưng anh không hiểu vì sao anh Okada lại bắt đầu câu bằng shikashi. Họ chưa hề nói gì trái ngược với sự thật là trời đang lạnh dần.

*  *  *

Shikashi dường như được dùng theo hai cách; một là để đưa ra ý khiến đối lập, như trong:
A: Fukeeki-desu-nee. (Công việc kinh doanh tệ quá.)
B: Ee, shikashi otaku-wa ii-deshoo. (Ừ, nhưng mà công ty anh chắc sẽ ổn thôi.)

Cách dùng khác là để thể hiện người nói muốn ngừng chủ đề của cuộc trò chuyện và bắt đầu một chủ đề mới, như anh Okada đã làm trOng trường hợp trên. Khi ai đó dùng shikashi theo cách này, thì bắt buộc phải có một khoảng thời gian dừng lại, kể cả khi nó ngắn. Vì khoảng thời gian dừng đó có thể rất ngắn, nên đôi khi người nước ngoài cảm giác shikashi đó đột nhiên được dùng.

Khi giao tiếp thông thường, dakedo được dùng thay thế cho shikashi. Thỉnh thoảng sore-ni shite-mo (nghĩa đen: mặc dù là như thế) được thêm vào sau shikashi hoặc dakedo khi người ta muốn dùng nó để bắt đầu một chủ đề mới.

Mặc dù sẽ dễ hiểu hơn nếu ta nghĩ shikashi hoặc dakedo được dùng theo hai cách khác nhau, thực ra hai cách được đề cập ở trên có thể coi là một. Trong cách dùng đầu, shikashi được sử dụng để tỏ ý phủ định của người nói với câu trước đó, trong khi cách dùng thứ hai được sử dụng để thể hiện ý phủ định của người nói với chủ đề trước đó và chuyển sang cái mới. Thực tế người Nhật thường không thấy có gì khác nhau giữa hai cách dùng này.

Trong giao tiếp hàng ngày bạn sẽ nghe shikashi được sử dụng khá thường xuyên như trong cách nói sau:
(A và B gặp nhau trên đường.)
A: Ocha-demo nomimasen-ka. (Sao không đi uống trà nhỉ?)
B: Ii-desu-ne. Asoko-wa doo-desu-ka. (Hay đấy, đi uống thôi. Quán cà phê đó thế nào?)
A: Ee, ja asoko-ni shimashoo. (Ừ, ra đó đi.)
(Cả hai bắt đầu đi về phía quán cà phê.)
A: Shikashi Tanaka-san-mo eraku narimashita-nee. (Mà Tanaka cũng nổi lên rồi đấy nhỉ?)
B: Soo-desu-ne. (Ừ, đúng rồi.)

%d bloggers like this: