Bỏ qua nội dung
24/02/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 18

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 18 – Các ngươi hiểu

Toàn thân ta căng cứng, từ sợi tóc đến ngón chân đều đang run rẩy, thậm chí khi ngón tay ấy cắm vào trong cơ thể ta, ta cũng chưa từng nghĩ tới phải chống cự, mà là co rút bắp thịt phía dưới, dùng sức siết lấy nó, cảm thụ cảm giác thứ kia từng chút thâm nhập trong cơ thể ta, căng mở thành ruột.

Ảnh vệ lại từ phía sau lưng lật mặt ta qua, môi lưỡi ấm mềm thân mật hôn lên, da thịt trong bắp đùi bị chân y cọ, cảm giác ngưa ngứa làm ta cố hết sức muốn khép chân lại, lại bị chân và tay y chặn, chỉ có thể mặc y chơi đùa ma sát.

Ngón tay tiến vào trong cơ thể ta kia cũng di chuyển càng lúc càng nhanh, mỗi lần rút ra dường như đều mang theo nước dính nhớp, khiến tiến vào tiếp theo càng thêm thông thuận. Nhiều ngón tay hơn cũng chen vào trong cơ thể ta, bên trong bị y ấn xoa, quấy nhiễu, lần lượt rút ra sau đó đẩy vào. Cảm giác đau nhói ban đầu đã hoàn toàn tê dại, ta thậm chí không tự giác vặn xoắn thân thể lựa ý hùa theo nó, muốn thể hội nhiều hơn cái loại an ủi khác thường đó.

Ảnh vệ kia lại đột nhiên rút tay ra, cái loại cảm giác trống rỗng này khiến ta tỉnh táo trong nháy mắt, hoặc là càng mơ hồ, tay không kìm lại được duỗi về phía dưới, muốn bù lại cái loại cảm giác phong phú vừa mới mất đi đó.

Sau đó cái tay này liền bị người tóm được, quấn trên cổ y. Y lật thân thể ta qua, nhìn ta thật sâu, ngay tại chỗ gần đến mức khiến ta thấy không rõ tướng mạo y gọi ta: “Phong Cương, Phong Cương…”

Ta không biết y muốn nói cái gì, nhìn một khuôn mặt to gần như vậy chung quy cảm thấy hơi chóng mặt, liền nhắm mắt duỗi tay kia xuống phía dưới, lại bị y kéo lên, đặt cạnh mặt.

Người này thật sự là phiền, làm chi luôn muốn quấy rầy ta chứ? Ta lại không xin y làm gì. Luận kỹ thuật an ủi hậu huyệt, thật ra ta mới là chuyên gia. Chính là nghĩ đến kỹ thuật này sắp dùng trên người mình, trong lòng vẫn là có chút thê lương.

Ta lặng lẽ cuộn một chân chuẩn bị đẩy y ra, y lại bỗng nhiên buông tay ta, tóm lấy khuỷu chân ta, gác cái chân kia trên vai y. Ta chỉ cảm thấy đầu nặng gốc nhẹ, máu toàn thân đều chảy ộc về phía trên đầu, chỗ dưới eo ngược lại treo ở không trung.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một thứ cứng rắn cực đại liền húc vào huyệt khẩu vẫn chưa hoàn toàn khép kín của ta, nhẹ nhàng chạm mấy cái bên ngoài, sau đó là thẳng tiến không lùi đâm vào. Có lẽ là công việc chuẩn bị lúc trước thích hợp, mặc dù cũng đau, nhưng cũng không có đau đớn như nghẹt thở như trước, ngược lại là cái loại cảm giác thỏa mãn trống rỗng đã lâu, cuối cùng cảm giác thỏa mãn nhận được an ủi mạnh hơn một chút.

Ta nhịn không được ngẩng đầu lên, thở hổn hển thật sâu, từ chỗ cổ họng tiết ra một âm thanh mơ hồ. Ảnh vệ kia cúi đầu cắn một cái trên trái cổ ta, lại nhẹ nhàng liếm hôn quanh chỗ đó, động tác vô cùng nhẹ nhàng, tựa như sợ cắn đau ta.

Nhưng chỗ phía dưới đó của y ngược lại không sợ làm đau ta, hai tay nắm eo ta không ngừng đâm vào thật sâu, lại rút ra, lại đi vào, mỗi một lần đều đâm làm ta toàn thân run rẩy, eo gần như sắp gãy dưới thân y, nếu không phải là bị y nắm đỡ như thế, đã sớm co quắp trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Mồ hôi theo mặt ta chảy xuống đất, toàn thân đều là hơi nóng và chất lỏng thân thể hai người ma sát sinh ra, điểm mẫn cảm nhất trong thành ruột kia bị y nhiều lần va chạm nhào nghiền, khoái cảm nhiều đến mức khiến người ta khó mà chịu đựng hết lần này đến lần khác tập kích thần kinh ta, cán vừa mới mềm xuống không bao lâu một lần nữa dựng đứng, cọ xát trên bụng dưới cứng giống như sắt của ảnh vệ kia, phía trên một lần nữa chảy ra nước trắng đặc.

Tay ảnh vệ kia lại nắm lấy thứ nam giới cao vút của ta chinh phạt, trượt nước vừa mới phun ra. Khoái cảm xen lẫn trước sau cướp đi toàn bộ lý trí ta, ta chỉ nhớ nắm thật chặt cổ người trước mắt này, hai chân dùng sức kẹp chặt y, thúc giục y một lần lại một lần mang cho ta khoái lạc mới.

Sau đó ta cũng không nhớ y bắn trong bụng ta mấy lần, căng tới mức cái bụng vốn chỉ uống được tròn vo của ta giống như đang mang thai… Vẫn là đừng rủa bản thân như thế, ta bây giờ đã đủ thảm rồi, lại mang thai nữa, còn sao có mặt mũi làm người?

Ảnh vệ phát tiết xong cũng không lập tức rút khỏi thân thể ta, cái loại cảm giác bị lấp đầy này lúc nào cũng kích thích thần kinh của ta. Ta buồn ngủ đến cực điểm, nhưng bởi vì tận tình quá độ, nơi yếu ớt nhất cũng nhói nhói không chịu nổi, mặc dù nhắm mắt nhưng không cách nào hoàn toàn đi vào giấc ngủ. Lúc nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy ảnh vệ ấn rất lâu chỗ mạch môn của ta, lại dường như cực vui mừng khẽ nói chút gì, nhưng chung quy không nghe rõ nội dung trong câu nói.

Lúc ta lại mở mắt trời đã sáng, hơn nữa ta cũng không phải thân thể trần truồng ngủ trong rừng cây, mà là nằm trên một chiếc giường mặc dù không được tốt lắm nhưng cũng có thể chịu đựng. Gian phòng thoạt nhìn có chút cũ nát, mọi gia cụ đều thấp bé đơn sơ, ngoài phòng nắng đẹp, xa xa không trung truyền đến từng đợt tiếng chim hót.

Tình hình này cũng thật giống mấy tháng trước, lúc ta mới bị tiểu thụ kia bắt xuống núi chuẩn bị đi theo tình tiết. Mới nghĩ như vậy, cửa đã bị im hơi lặng tiếng đẩy ra, một người áo đen bưng một bát nước thuốc chậm rãi bước qua, thật như ngày ấy tái hiện trước mắt.

Đáng tiếc người trước mắt này không phải Ngọc Lam Yên, ta cũng… Không, ta vẫn là giáo chủ ma giáo! Võ công họ Thu cao thì đã sao, y chiếm Xử La sơn thì đã sao? Giáo chủ ma giáo là Bách Lý Phong Cương ta, chỉ cần ta còn một hơi thở cuối cùng, tuyển nhân thủ khác dựng lại ma giáo cũng không phải là việc khó. Còn cơ nghiệp trên Xử La sơn — Thu Lam Tự sớm muộn sẽ chết trên tay đôi nhân vật chính đó, dù ta đấu không lại y, chẳng lẽ còn không đủ sức cầm cự đến khi quyển sách này kết thúc, lại trùng chỉnh ma giáo?

Ta nhất thời chí khí lại giương cao, hai tay chống một cái, ngang hông dùng sức, thân trên cố gắng nâng lên — lại hung hăng té xuống. Cổ tay đau giống như lửa đốt, dùng một chút lực đã nghe thấy tiếng vang canh cách, eo lại khỏi phải nói, quả thực giống như bị tảng đá lớn tươi sống nghiền gãy. Xem chi tiết…

10/02/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 96

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 96 – Sau lưng

Vị trí giáo viên Địa Trung Hải chọn ở đại sảnh, Triển Tiểu Liên đặc biệt ngồi xuống bên gần tường thủy tinh, tiếp đó động một chút là liếc về phía cửa một cái, thật ra, cô chính là đang nhìn có thể trông thấy bóng dáng An Lý Mộc ra vào hay không. Sau bốn mươi phút, Triển Tiểu Liên thất vọng đi theo các bạn học ra khỏi tiệm cơm Tây, chẳng nhìn thấy gì, người ra vào đồn cảnh sát và đứng gác, đều là Triển Tiểu Liên chưa từng thấy trước đây, ngẫu nhiên sẽ có cảnh sát Triển Tiểu Liên từng gặp đi qua, có điều, An Lý Mộc từ đầu đến cuối cũng không có đi ra.

Triển Tiểu Liên không biết công việc hiện tại của An Lý Mộc là gì, cô chỉ biết, An Lý Mộc quay về làm việc, vốn cũng không phải là tận lực, giờ không chạm mặt được, Triển Tiểu Liên mím mím môi, cùng bạn học đợi xe buýt tại bến xe xong, nhấc chân lên xe.

Xe buýt lắc lắc lư lư lái đi không lâu, An Lý Mộc và một cảnh sát già kho tư liệu khác chậm rãi đi ra, từ khi vết thương kín miệng, thật ra chỗ cổ chân đã không đau, chẳng qua là thép trong xương cốt nhất định sẽ ảnh hưởng đến tư thế bước đi, cho nên lúc An Lý Mộc bước đi, mặc dù không cực kỳ xiêu vẹo như lúc đầu, có điều vẫn có thể rõ ràng nhìn ra chỗ thiếu hụt. An Lý Mộc đi rất chậm, cảnh sát già đi cũng không nhanh, hai người vừa đi, vừa nói chuyện, nhìn ra được tâm tình An Lý Mộc không tệ như giai đoạn đầu, lúc nói chuyện phiếm với cảnh sát già trên khuôn mặt thường thường còn có thể mang theo chút nụ cười.

Hai người đi trên đường, đúng lúc chạm mặt đồng nghiệp ăn xong cơm quay về, An Lý Mộc và cảnh sát già chào hỏi đồng nghiệp đối diện, mọi người khách khách khí khí nhìn vô cùng hữu hảo, nhưng đợi hai nhóm người tách ra xong, lời nói thầm liền đổi vị.

Nữ đồng nghiệp bên cạnh vươn tay kéo kéo cánh tay tiểu Đinh: “Tiểu Đinh, cậu bảo chân An Lý Mộc bây giờ thành ra như thế, sau này còn có thể tìm được người thế nào?”

Tiểu Đinh đưa tay vén tóc, cười nhạt một tiếng như việc không liên quan đến mình: “Ai biết được? Nghe nói bạn gái anh ta vì chân anh ta chia tay rồi, là phụ nữ đều sẽ không tìm một người đàn ông chân tàn phế chứ?”

Nữ đồng nghiệp che miệng cười: “Thiệt cậu khi đó còn theo đuổi anh ta như thế, tớ bảo, nếu lúc trước cậu và anh ta yêu nhau, biết đâu anh ta cũng sẽ không bị tai nạn, vả lại, cho dù bị tai nạn, truy cứu trách nhiệm tai nạn cũng sẽ không đơn giản như vậy, đây rành rành phía trên đối phương có người đè ép, làm cho xong chuyện đấy.”

Tiểu Đinh nhàm chán khoát tay: “Đâu có gì liên quan tới tớ? Vốn đang yên đang lành tớ còn coi anh ta là cổ phiếu tiềm năng, bây giờ như vậy, tặng cho tớ tớ cũng không cần, ba tớ nói, đối tượng sau này của tớ ông sẽ xem qua, không thể mặc tớ làm bừa.”

Nữ đồng nghiệp tâng bốc nói: “Đương nhiên, nhà các cậu điều kiện gì chứ? Thật ra không phải tớ bảo, chỉ điều kiện của nhà An Lý Mộc, tớ ngay từ đầu đã bảo ba cậu chắc chắn không đồng ý, may mà cậu với anh ta không thành, nếu không còn không phiền toái chứ?”

Tiểu Đinh từng bước sải vào đồn cảnh sát: “Quên đi quên đi, nói anh ta làm gì chứ? Đúng rồi, cô tớ mấy ngày hôm trước đi Tương Giang mua cho tớ một cái túi, cho cậu xem thử…”

Hai người phụ nữ trẻ tuổi nói chuyện, cùng nhau vào đồn cảnh sát.

Đồng nhi quan sát An Lý Mộc một tuần, hoàn toàn nắm vững thói quen làm việc và nghỉ ngơi của anh, thu máy chụp hình trong tay, Đồng nhi thò tay lấy ra một cái túi nhỏ trên ghế phụ lái, rút ra một xấp ảnh chụp, lần lượt xem từng tấm, những thứ này là dùng máy ảnh chuyên nghiệp chụp, sau khi rửa ảnh nhân vật vô cùng rõ ràng, An Lý Mộc trong hình dường như mỗi một bức đều là nhíu mày, chỉ nhìn mặt anh, Đồng nhi cũng cảm thấy An Lý Mộc hoàn toàn được coi là trai đẹp, hoàn toàn khác trong tài liệu tin tức cá nhân có liên quan đến An Lý Mộc cô ta xem lúc đầu, An Lý Mộc trên tấm hình đó non nớt ngây ngô giống một cậu bé lớn, mới ra khỏi vườn trường, trong mắt có dũng cảm của tuổi trẻ và mờ mịt đối với tương lai, mà An Lý Mộc giờ đây thì lại là một người đàn ông thành thục từng chịu đau khổ, khiêm tốn thâm sâu, không giỏi nói chuyện, đứng ở nơi đó, mặc cô gái nào đi qua đều sẽ liếc mắt nhìn mấy lần, chỉ tiếc một khi anh nhấc chân đi, sẽ phá hỏng ấn tượng hoàn mỹ trong cảm nhận của cô gái.

Đồng nhi cầm lấy một bức ảnh mặt nghiêng, nghiêm túc nhìn xuống, sau đó cười cười, đưa tay nhét về, khởi động xe, rất nhanh rời đi.

Triển Tiểu Liên ngồi trên xe về trường, vẻ mặt có chút đờ đẫn, phí phẫu thuật của anh Đầu Gỗ không biết chú thím làm sao mới có thể góp đủ, lại nói tiền nhà bọn họ vay không ít, thế nhưng vì sao không có nhiều nhà giống như nhà bọn họ sẵn lòng cho anh Đầu Gỗ vay tiền chứ? Trong lòng Triển Tiểu Liên cũng có chút hận, vì sao cô không có nhiều tiền hơn để giúp anh Đầu Gỗ, nếu cô bây giờ có năm mươi vạn, cô chắc chắn ngay cả giấy nợ cũng không cần trực tiếp bảo chú thím cầm đi xem vết thương ở chân cho anh Đầu Gỗ, thế nhưng cô không có tiền.

Triển Tiểu Liên tâm trạng không tốt, dọc theo đường đi một câu cũng không nói. Xem chi tiết…

08/02/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 95

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 95 – Tranh thủ tình cảm

Triển Tiểu Liên nói lòng đầy căm phẫn, bắt đầu từ sáng sớm hôm nay ba người kia xuất hiện, trong lòng cô đã không yên, về sau ba cô còn giúp ba người kia nói chuyện rõ rành rành, Triển Tiểu Liên liền bắt đầu hoài nghi, đợi đến khi trong quán cơm, ba cô bảo cô gọi anh, trong bụng Triển Tiểu Liên lập tức có một đốm lửa đang thiêu, lần này lửa phát ra toàn bộ rồi, cô vừa khóc vừa nói: “Ba, con riêng của ba tuổi cũng hơn con, ba nói mẹ con có phải ba lừa gạt hay không? Ba chắc chắn lúc trước đã từng ly dị! Ba còn là giáo sư giảng dạy, ba sao lại thế này? Con bây giờ cũng đang nghĩ ba ở bên ngoài có phải cũng nuôi bà hai tầm tuổi con hay không…”

Ba Triển Tiểu Liên: “…” Vỗ bàn tay qua hổn hển hỏi: “Tiểu Liên con có phải xem nhiều phim truyền hình quá hay không? Con riêng? Lừa gạt? Còn từng ly dị? Còn bà hai? Ai nói với con mấy thứ linh tinh này?”

Triển Tiểu Liên xoa bả vai bị ba cô vỗ có chút đau, nước mắt nước mũi rơi xuống, miệng không phục cũng kêu gào: “Vốn chính thế! Nếu không ba người anh kia là sao? Con mới không cần anh già như vậy…”

Ba Triển Tiểu Liên bắt đầu xoa huyệt thái dương, “Tiểu Liên à, thật ra ba người anh kia là con trai một người bạn cũ của ba, bọn họ là ba anh em, anh Long Yến nhỏ nhất chỉ lớn hơn con năm tuổi, con bảo không gọi anh con gọi người ta một chàng trai lớn hơn con năm tuổi là chú? Anh Long Trạm năm nay mới vừa hai mươi chín tuổi, già chỗ nào? Ba như vậy mới gọi là già.”

Triển Tiểu Liên trề môi, đưa tay lau nước mũi, tủi thân nói: “Ba mới không già.”

Ba Triển Tiểu Liên liếc cô một cái, “Người ta hai mươi mấy tuổi đã bị ghét bỏ là già rồi, ba con người cũng sắp năm mươi tuổi có thể không già?”

Triển Tiểu Liên không nói lời nào, ba cô cũng không hé răng, qua rất lâu, Triển Tiểu Liên mới giảu mỏ nói thầm: “Ba người anh kia thật không phải con riêng của ba?”

Ba Triển Tiểu Liên dở khóc dở cười: “Tuyệt đối không phải. Tiểu Liên à, con cảm thấy ba là cái loại người không có nhân phẩm đó ư? Ba là giáo viên mà, con bảo ba nếu làm người như vậy, ba có còn cần mặt mùi này không?”

Ba Triển Tiểu Liên nói xong, còn đưa tay chọc xuống da mặt ông, Triển Tiểu Liên lập tức nín khóc mỉm cười: “Ba, ba cũng không thể gạt con, ba nếu gạt con, con sau này sẽ đưa mẹ con đi, mặc kệ ba, cũng không dưỡng lão ba.”

Ba Triển Tiểu Liên cười ha hả kéo Triển Tiểu Liên ngồi xuống: “Được, ba nếu lừa con ấy à, con sau này sẽ không dưỡng lão ba.”

Hai cha con bực nhanh hết cũng nhanh, ba Triển Tiểu Liên cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, vừa rồi suýt nữa bị con gái nhỏ ép chết.

Triển Tiểu Liên ngồi xuống bên cạnh ba cô, đột nhiên hỏi câu: “Đúng rồi ba, đã ba người anh đó là con trai của bạn ba, vậy ba vừa rồi ba nói mẹ con biết, mẹ con biết cái gì vậy?”

Thân thể ba Triển Tiểu Liên không dễ dàng gì thả lỏng trong nháy mắt kéo căng, trán lại bắt đầu có mồ hôi toát ra, “Cái đó à, cái đó vừa rồi con không phải tức giận sao? Ba chỉ muốn để con đừng tức giận, buột miệng nói…”

Trong lòng ba Triển Tiểu Liên cấp bách, đang còn muốn bịa ra mấy câu, kết quả Triển Tiểu Liên chính là nói thầm một câu, căn bản không tính ba cô sẽ trả lời, lúc ba cô ngẩng đầu định nói chuyện Triển Tiểu Liên đã đứng lên lại lần nữa ngồi lên trên ghế máy tính, mắt to tròn trịa nhìn ba cô, nói: “Đúng rồi ba, vậy con lại nói chuyện học bổng của con.”

Lần này, trái tim nhỏ của ba Triển Tiểu Liên mới hoàn toàn thả lỏng, trí nhớ cô nhóc này quá tốt, ba cô chỉ sợ cô nhóc này lại nghĩ ra chuyện gì bị ông xem nhẹ tới hỏi ông, thấy cô chủ động chuyển hướng đề tài, trong lòng khỏi phải nói rất vui mừng, vội vàng gật đầu: “Được.”

Triển Tiểu Liên để biểu thị rất thân thiết với ba cô, kéo ghế máy tính đến kề bên ba cô: “Ba, con với anh Đầu Gỗ coi là thanh mai trúc mã phải không? Con muốn yêu đương với anh Đầu Gỗ ba không vui, vậy nên con không yêu nữa, con nghe lời biết bao nha, nhưng mà ba xem xem bây giờ, chân anh Đầu Gỗ cũng thành ra như thế rồi, chú thím người ta qua đây vay tiền ba mẹ còn không nỡ, ba với mẹ con còn là giáo viên đấy, sao chút tình yêu cũng không có chứ? Chú thím người ta còn là vay tiền, cũng không phải bảo ba viện trợ miễn phí, người ta sẽ trả lại cho ba. Chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn, ba mẹ cho bọn họ vay thì có làm sao chứ? Con hiểu vay tiền không phải dễ vay như vậy, nhưng nhà mình với nhà anh Đầu Gỗ làm láng giềng mười mấy năm rồi, chú thím là cái loại người ăn quỵt đó sao?”

Ba Triển Tiểu Liên lắc đầu: “Không phải.”

Triển Tiểu Liên lập tức nói: “Đúng vậy nha! Hơn nữa, cho dù chú thím không trả nổi, nếu chân anh Đầu Gỗ chữa khỏi, anh Đầu Gỗ nhất định có thể trả nổi mà. Ba, ba cứ cho anh Đầu Gỗ vay một chút đi, xin ba. Nếu là trong nhà mình không có tiền, vậy trước tiên cho anh Đầu Gỗ vay năm vạn đồng ấy của con, chúng mình cùng cho anh Đầu Gỗ vay tám vạn đồng, được không ạ?”

Triển Tiểu Liên không xin ba cô không được, mấy chục đồng trên người chính cô có thể làm gì chứ? Chỉ có thể đủ cô dùng ăn cơm bình thường, số tiền to của cô ấy đều bị mẹ cô thu rồi, Triển Tiểu Liên ngược lại đã nghĩ lén lén lút lút tìm thế nhưng không biết để chỗ nào, mẹ cô giấu đồ rất có bản lĩnh, thứ bà giấu, có đôi khi ngay cả ba cô cũng tìm không thấy.

Ý kiến của ba Triển Tiểu Liên thật ra giống mẹ cô, cho vay tiền cũng phải liệu sức mà làm, giống Triển Tiểu Liên một lòng một dạ muốn cho người ta vay tiền trong nhà chắc chắn không thể nào, không cho vay bọn họ cũng không đành lòng. Triển Tiểu Liên rầm rì muốn cho vay tiền của mình, ba cô cuối cùng hỏi cô: “Tiểu Liên, con cho vay chính là tiền của chính con? Cho vay rồi thì không thể hối hận nữa.”

Triển Tiểu Liên kiên quyết gật đầu: “Yên tâm đi ba, con chắc chắn không hối hận, cũng không có gì để hối hận.”

Ba Triển Tiểu Liên một là bị vừa rồi Triển Tiểu Liên truy vấn hù dọa, hai là ông không đành lòng nhìn con gái nhỏ cãi nhau với ông, dù sao đấy đều là tiền của con bé, cho vay theo tấm lòng của con bé thật ra ba cô có thể chấp nhận.

Tiền là ba mẹ Triển Tiểu Liên cùng nhau đưa qua, ba cô không nói Triển Tiểu Liên cũng đưa năm vạn, dù sao tổng cộng tám vạn đồng, lúc hai vợ chồng nhà họ An cầm lấy tiền liền bật khóc, thật sự là tiền khó vay, bọn họ xin ba vái mẹ cho vay hơn nửa tháng, mới góp đủ tám vạn đồng, kết quả vợ chồng nhà họ Triển thoáng cái đã cho vay tám vạn. Mẹ An Lý Mộc vừa lau nước mắt vừa kéo tay mẹ Triển Tiểu Liên nói: “Thím nó, tôi thay Đầu Gỗ trước cảm ơn người một nhà ông bà, tôi biết ông bà đều là người tốt, tiền này chúng tôi nhất định sẽ trả…”

Mẹ Triển Tiểu Liên cũng là phụ nữ, cũng làm mẹ, nhìn mẹ An Lý Mộc khóc thành như vậy, trong lòng cũng khó chịu, vành mắt cũng đỏ, chỉ có thể kéo tay bà an ủi. Tiền phẫu thuật cho An Lý Mộc cộng thêm ba mẹ Triển Tiểu Liên vừa mới đưa qua, vừa góp đủ mười sáu vạn, còn ba mươi vạn còn không biết lấy từ đâu, mẹ An Lý Mộc bất đắc dĩ nói câu: “Tôi bây giờ không cầu xin gì khác, chỉ cầu Đầu Gỗ của tôi chân có thể chữa khỏi, không bị tàn tật…”

Mẹ Triển Tiểu Liên cảm khái theo một câu: “Đúng vậy, con cái có thể khỏe mạnh, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.” Xem chi tiết…

29/01/2020 / ~ Yappa ~

Bậc thầy giới tính (11)

5 năm rồi mới quay lại sub series này ^^~

Bậc thầy giới tính
(11) Đang yêu bị con trông thấy phải làm sao?

Dịch và sub: Yappa

Download

Tag: giáo dục giới tính trong một phút
27/01/2020 / ~ Yappa ~

Hajimemashite (Rất vui được gặp bạn)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Hajimemashite
はじめまして
(Rất vui được gặp bạn)

Gần đây anh Lerner giới thiệu một người bạn của anh, chị Winters, cho anh Takada. Khi anh Lerner và chị Winters đến sảnh khách sạn mà họ hẹn gặp mặt, anh Takada đang ngồi trên ghế xô pha. Anh ấy đứng dậy khi nhìn thấy họ, và họ bước về phía anh ấy. Khi anh Lerner giới thiệu anh ấy với chị Winters, chị tiến lại gần anh ấy và nói.
Hajimemashite, Takada-san. Winters-desu.
はじめまして
(Rất vui được gặp anh Takada. Tôi tên là Winters.)
đúng như những gì anh Lerner dặn chị.
Nhưng có một điều kì lạ xảy ra. Anh Takada đột nhiên lùi lại khỏi chỗ chị và nói
Doozo yoroshiku.
どうぞ よろしく。
(Rất mong được giúp đỡ.)

Chị Winters không vui lắm với việc này. Sau đấy chị nói rằng chị thấy bị tổn thương bởi hành động lùi lại của anh Takada khi anh nhìn thấy chị. Chị đáng sợ lắm à? Hay chị trông không thân thiện? Không! Anh Lerner phủ nhận sự nghi ngờ của chị. Thực ra, chị là một phụ nữ trẻ đẹp, cao ráo và mạnh mẽ. Nhưng với tư cách là một người biết chút ít về người Nhật, anh nghĩ mình có thể hiểu được vì sao anh Takada lại lùi lại. Người Nhật thường giữ khoảng cách xa khi họ nói chuyện hơn so với người Mỹ, và khoảng cách này thậm chí còn lớn hơn nếu hai người đang nói chuyện một cách lịch sự. Với hầu hết người Nhật, sẽ khá là lúc túng nếu đứng quá gần với ai đó mà họ cần nói chuyện một cách lịch sự. Anh nhấn mạnh rằng, anh Takada lùi lại không phải vì anh ấy sợ chị, hay vì anh ấy muốn làm tổn thương chị, mà bởi anh ấy muốn đúng mực một cách hoàn hảo.

* * *

Khi anh Lerner hỏi có phải anh ấy nghĩ đúng hay không, Sensee nói là đúng. Và Sensee còn bổ sung là có thể khoảng cách giữa người nghe và người nói sẽ khác nhau phụ thuộc vào việc hai người họ cúi chào hay bắt tay nhau. Khi hai người chuẩn bị cúi chào nhau, họ phải đứng cách nhau tương đối xa; nếu họ sắp bắt tay, họ sẽ phải đứng gần nhau hơn. Và trong trường hợp cúi chào cũng vậy, khoảng cách có thể thay đổi tùy theo góc cúi; cúi càng sâu thì khoảng cách càng xa.

Các giáo viên dạy tiếng Nhật cho người nước ngoài thường thấy ngại khi học sinh của họ đứng gần hơn mong đợi. Điều này đặc biệt đúng khi giáo viên và học sinh có giới tính khác nhau. Tương tự như vậy, bạn có lẽ từng gặp tình huống khó xử khi bắt tay với một người Nhật vì anh ta đứng cách bạn quá xa.

Trong hội thoại, tất cả các biểu hiện phải được nói không chỉ đúng ngữ pháp hay đúng phát âm, mà còn phải có thái độ thích hợp. “Thái độ” này không chỉ dừng lại ở điệu bộ cơ thể mà còn là cả khoảng cách giữa người nói và người nghe.

%d bloggers like this: