Bỏ qua nội dung
09/11/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 15

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 15 – Lại muốn chạy trốn

Lúc ta tỉnh lại, vẫn tư thế như lúc ngủ tựa lên người ảnh vệ kia. Hắn cũng thật là kiên nhẫn, để ta đè nửa ngày như thế cũng không bảo đổi tư thế, ngay cả ta cũng cảm thấy chân cộm hơi không thoải mái, hắn… hắn không ngại đè tới mức bắp thịt ngứa ran ư?

Nghĩ như vậy, lại cảm thấy hắn thành thật có chút đáng thương. Đám này làm ảnh vệ, công việc vất vả không nói, bình thường cũng không có cơ hội lộ mặt, thậm chí ngay cả tên của mình cũng không có, nhiều nhất cho cái danh hiệu số một số hai các loại. Dù cho Ngọc Lam Yên xem trọng hắn như vậy, thường xuyên mang theo hắn, cũng chưa từng mở miệng dù là gọi hắn một tiếng “này”, mà coi hắn thành một tấm bảng bối cảnh di động.

Thật sự là lãng phí một khuôn mặt nhân vật phụ quan trọng.

Ta nhớ lúc trước lúc trông thấy hắn bên cạnh Ngọc Lam Yên, người này luôn mang khăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt và tóc mái thưa trên trán. Hắn chưa hẳn không phải không biết một đại nam nhân để tóc mái quái dị và ẻo lả biết bao, càng có lẽ là chỉ có dựa vào điểm đặc sắc này mới có thể phân biệt mình và ảnh vệ khác đi?

Có lẽ là thời gian ta nhìn trán hắn quá dài, ảnh vệ cũng mở mắt, lo lắng sợ sệt nhìn chằm chằm ta: “Bách Lý giáo chủ, ngươi làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái?” Nói xong lại phất lên mạch môn của ta, đẩy nội lực vào trong cơ thể ta, dọc theo hai mạch nhâm đốc chậm rãi chuyển động.

Người này thật sự là Lôi Phong sống ha.

Đối với giáo chủ ma giáo không chỉ làm hỏng tình tiết phát triển, còn hại hắn vào địa lao ta đây, còn có thể không so đo hiềm khích lúc trước như thế — vết thương ta lưu trước ngực hắn kia còn thấm máu kìa — lấy ơn báo oán, giúp đỡ ta, hơn nữa không mảy may màng báo đáp, người như vậy ta quả nhiên là xưa nay chưa thấy.

Mặc dù hắn chỉ là một người qua đường giáp bình thường, nhưng tình cảm của hắn cũng cao thượng hơn đám công hai công năm này nhiều!

Trong lòng ta cảm khái không thôi, lật tay nắm lấy mu bàn tay hắn, dùng sức bóp bóp: “Nội tức của ta đã không việc gì, không cần lại hao tổn chân lực của ngươi nữa. Ngươi ta gặp lại cũng là có duyên, ta thấy tác giả không có viết tên ngươi, không bằng ngươi nói cho ta, lần tới đến phiên ta lên sàn tìm cách nói một tiếng với người khác, để tránh ngươi đến khi quyển sách này kết thúc cũng không có độc giả biết ngươi tên gì.”

Đối với một người qua đường giáp, lý tưởng lớn nhất không phải là khiến độc giả nhận ra sao? Mặc dù chính ta cũng chỉ là một công bia đỡ đạn, nhưng so với bảng bối cảnh di động thế này, vẫn là không thể coi như nhau được.

Hắn ngược lại giống như là có chút khó xử, trầm mặc nửa ngày mới khẽ đáp: “Ta vốn là ảnh vệ bên cạnh hoàng thượng, hoàng thượng sau khi gặp chủ nhân vừa gặp đã yêu hắn, bởi vì thái hậu không thể dẫn hắn về cung, lại sợ hắn ở bên ngoài bị người bắt nạt, liền ban ta cho chủ nhân…”

Ta đều biết, mấy chục chương trước đất diễn của công thụ chính quy đấy, ta đều xem rồi, nói trọng điểm được không?

Mặc dù ta thật lòng chẳng muốn nghe hắn thuật lại tình tiết, nhưng cũng có thể hiểu hắn vì sao nói dông dài như vậy — có lẽ ngoại trừ ta ra, không còn ai lại dành thời gian nghe một ảnh vệ nói chuyện đi? Ngọc Lam Yên là cái loại người chỉ cần kịch bản không sắp xếp, cũng không nói chuyện với công bốn ta đây này, cho dù là có lòng trắc ẩn cũng phải khi có đất diễn mới lộ ra, riêng tư không hẳn chịu nghe tiếng lòng của một người qua đường giáp như thế.

Hắn dầu gì cũng trị thương thay ta, ta xem như có đi có lại, nghe đi.

Kể ước chừng một canh giờ, hắn mới nói xong xuôi câu chuyện của hoàng thượng và Ngọc Lam Yên, nhìn bó đuốc rung rung ngoài lao, tinh thần như ở xa xăm nói: “Chúng ta những ảnh vệ này đều là theo họ chủ nhân. Lúc ta còn bên cạnh hoàng thượng, trong số ảnh vệ đứng hàng thứ chín, cho nên các huynh đệ cùng ban đều gọi ta Long Cửu. Về sau hoàng thượng ban ta cho chủ nhân, thì không còn ai gọi ta cái tên này nữa…”

Nói tới đây, ánh mắt hắn lại ảm đạm, một lần nữa lộ ra nụ cười khổ sở chiêu bài.

Ta cũng đã quen bộ dạng muốn chết không sống này của hắn rồi, thuận tình hỏi một câu: “Vậy sau đó thì sao? Sau khi ngươi đi theo Ngọc Lam Yên, tiểu thụ kia đòi làm cái gì mà tự do bình đẳng nhân quyền, biểu thị mình đến từ xã hội hiện đại, cuối cùng muốn lần nữa lấy cho ngươi một cái tên chính thức phải không?”

“Không sai…” Hắn bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt sâu xa, dường như xuyên qua ta thấy được tiểu thụ kia: “Các ngươi đều là người xuyên việt tới, cho nên chú ý giống nhau… À, tự do và dân chủ, cũng coi loại ảnh vệ không người hỏi han ta đây, đối xử như người bình đẳng…”

Được rồi chứ? Ngươi khen tiểu thụ kia vẫn chưa xong? Người khác không biết hắn là người thế nào, ta còn có thể không biết sao? Hắn hạ độc đẩy ngược mọi thứ, khi nào từng nói tự do dân chủ? Thực sự nói tự do dân chủ làm sao không tôn trọng quyền lực ta không muốn diễn trò với hắn?

Có điều ảnh vệ này thật đúng là tin ta là xuyên? Không hổ là bảng bối cảnh, tác giả có lẽ lúc thiết kế nhân vật cho hắn chỉ viết hai chữ trung thành, chưa từng viết chỉ số thông minh phải không? Xem chi tiết…

03/11/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 14

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 14 – Giấc mộng kỳ lạ

Họ Thu một cước đá văng đệ tử kia ra, dặn bảo hắn nhặt cái gương lên, một cái đặt vào trong tay ta, một cái khác vẫn do chính hắn cầm chiếu về phía lưng ta. Sắc mặt y bình tĩnh âm thanh lãnh đạm, lại có một luồng uy nghi không cách nào kháng cự chứa trong đó, đừng nói quỷ khóc nhè kia, ngay cả ta nghe cũng có chút không kìm lại được cầm gương lên, soi chỗ chiếu ra trong gương đồng sau lưng —

Ta mới biết được trên vai ta vì sao đau thành như vậy. Bớt cái gì, rõ ràng là một vết sẹo vừa rồi dùng thứ gì áp lửa ra, còn sưng, nhìn không ra là hình dáng gì. Phía trên làn da bởi vì bị bỏng mà lồi lên đã bị người xát đi, lộ ra thịt mềm đỏ rực, còn có vài sợi da chết trắng bệch treo bên cạnh.

Đây là bớt hả? Ngươi còn có mặt mũi bảo ta xem ư? Dùng ngón chân suy nghĩ một chút cũng biết, đây là dấu ấn ngươi vừa sai người ủi lên cho ta! Còn là bớt hình hoa mai, đây coi là tình tiết gì, ấn hoa mai (1) ư?

Cho dù ta là nhân vật phụ, tác giả viết đến ta đây mọi thứ đều đơn giản, cũng không thể có lệ đến nước này chứ! Ngươi có thời gian xem Ấn hoa mai, xem thêm hai lần sách giáo khoa sinh học, bịa cho chót vấn đề huyết thống của ta không được sao?

Trong lòng ta rít gầm liên hồi, sắc mặt cũng dữ tợn, sát khí bốn phía, sợ tới mức tay quỷ khóc nhè kia cũng cầm không được gương nữa. Thu Lam Tự cười lạnh một tiếng, lưng quay lại đạp ra ngoài, ung dung nói: “Ngươi bây giờ biết thân phận của mình rồi? Về sau thành thật nghe bản tọa sắp xếp, bản tọa nể mặt trên người ngươi có huyết mạch tộc Thu thị ta, cũng sẽ cho ngươi vài chỗ tốt. Nếu như còn muốn giở trò gì…” Y bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh như băng đảo qua trên mặt ta: “Chỉ sợ ngươi muốn chết, cũng không dễ dàng như vậy!”

Hừ! Ta ngẩng đầu, kiên định không sợ nhìn lại y, nhổ mấy bãi nước miếng trên mặt đất, đáng tiếc trong đó lẫn vào hơi nhiều máu, lại lộ ra tính sỉ nhục không mạnh như thế. Quỷ khóc nhè cũng đã bị đuổi ra ngoài, tại cổng không may mà khóc hô mấy tiếng, ôm gương chậm rì rì mà đi. Thu Lam Tự đứng ở cửa vẫy vẫy tay, một bóng dáng màu đen liền đi vào trong lao, bước chân phù phiếm, sắc mặt trắng bệch, lại là ảnh vệ kia của Ngọc Lam Yên.

Không chỉ có khi ta thấy y không khỏi có chút hoảng hốt, lúc y đối mặt ta cũng không tự tại lắm, lại lộ ra nụ cười khổ sở tiêu chuẩn.

Ta còn chưa đến nỗi suy bại đến kể khổ an ủi với loại người này, vội vàng quay đầu không nhìn y, chỉ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thu Lam Tự. Ông già kia giơ tay gọi ảnh vệ qua, chỉ ta nói: “Bên cạnh Yên nhi có người của bản tọa phụ trách hộ vệ, cũng không cần ngươi thời khắc theo bên người. Đã là hắn lúc trước kêu ngươi nhìn chằm chằm Bách Lý Phong Cương, vậy ngươi bây giờ nhìn chằm chằm gã cho bản tọa, không cho phép xảy ra bất cứ sai lầm gì.”

Ảnh vệ thê lương nhìn ta một cái, rũ mí mắt xuống, hơi cắn môi, cúi đầu đáp tiếng: “Dạ.” Sau đó ngoan ngoãn bước chân đi về phía ta, nhặt áo choàng ngoài trên mặt đất lên choàng lên thay ta, một tay xuyên qua nách ta, một tay vòng cánh tay ta qua cổ y, dùng sức nhấc ta lên.

Thu Lam Tự không lại nhìn về phía chúng ta nữa, xoay người đi ra ngoài, thân hình trong nháy mắt đã biến mất trong địa lao u ám. Ảnh vệ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, chứa ưu sầu nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, Thu cung chủ tạm thời không cho ngươi ra khỏi địa cung này, xin ngươi nhẫn nại một hai… Ít nhất đợi vết thương đỡ hơn chút, hẵng tính toán chia tay đi.”

Thì ra bản tính nô lệ của y còn không có mạnh như vậy, không phải vừa nghe Thu Lam Tự là sư phụ tiểu thụ kia liền chịu nghe lệnh y. Bây giờ tình thế mạnh hơn người, người của ta đều không bên cạnh, ảnh vệ này cũng không đáng tin, ngoại trừ dưỡng thương, ta đích xác cũng không có chuyện gì khác có thể làm.

Ta dùng sức rút rút tay, định tự mình đi ra ngoài, ảnh vệ kia lại không thuận thế buông ta ra, mà lại gia tăng khí lực, kiên quyết ôm eo ta đi ra phía ngoài. Phen đọ sức này, vết thương trên người y lại nứt ra một chút, trước ngực thấm ra một mảng đỏ ửng. Ta cũng không tốt hơn y chỗ nào, chẳng những đau ngực đau xương, luồng chân lực chưa từng tan đi giữa kinh mạch ấy cũng nhất thời tán loạn, đau đến mức ta gần như bước chân không nổi, nửa cơ thể đều dựa lên người ảnh vệ kia.

Cũng may Thu Lam Tự không có dự định nâng cao đãi ngộ cư trú cho ta, quyết định chỗ ta ở tại một cái phòng đơn ngoài hình phòng này. Đường ngắn ngủi mấy chục bước, ta lại không biết đi bao nhiêu lâu. Đợi đến khi bị ảnh vệ kia ném lên giường sắt của phòng giam đơn thân, đã mồ hôi thấm áo kép, trên người lúc lạnh lúc nóng, thần trí cũng không tỉnh táo lắm, nắm chặt áo choàng trên người, rúc trên giường thiếp đi.

Ta mơ một giấc mộng, giấc mộng vô cùng không hay.

Trong mộng người cha không tên, không thân phận, không đất diễn, sững sờ bị tác giả viết thành thể chất nam nam sinh con cùa ta kia đang kéo ta thật chặt, khuôn mặt thấy không rõ ngũ quan tiến tới trước mặt ta, trong tay còn ôm tã lót trẻ sơ sinh, vui sướng nói với ta: “Cương nhi, mau đến xem nhi tử con, Bách Lý gia chúng ta rốt cục có hậu rồi…”

Con cái gì, không thể nào! Ta không thể nào sinh con! Xem chi tiết…

27/10/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 92

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 92 – Tắm chung

Yến Hồi ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên: “Qua đây.”

Triển Tiểu Liên lé mắt nhìn hắn, sau đó chậm rì rì đi qua: “Gia, có thể có việc thì nói hay không, lão ngài bộ dạng bí hiểm, tôi thật đúng là sợ muốn chết, lá gan tôi rất nhỏ.”

Yến Hồi duỗi chân, móc chân Triển Tiểu Liên, kéo Tiểu Liên đang không tình nguyện chậm rì rì đến trước mặt mình, nói với cô: “Gia hôm nay tâm tình không tốt.”

Triển Tiểu Liên rất phối hợp hỏi câu: “Vì sao vậy?”

Yến Hồi kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, chỉ chỉ sô pha không đối diện, nói: “Nửa tiếng đồng hồ trước, người ngồi vị trí đối diện này không công lừa gia một trăm hai mươi vạn.”

Vừa nghe một trăm hai mươi vạn, Triển Tiểu Liên chép chép miệng: “Tổn thất này rất lớn. Một trăm hai mươi vạn à, tôi nằm mơ cũng chưa dám mơ tới nhiều tiền như vậy, tôi khi nào mới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy chứ?”

Lé mắt nhìn Triển Tiểu Liên, Yến Hồi vươn tay nắm khuôn mặt đầy thịt của cô xoay về phía mình: “Bây giờ cưng có thể bắt đầu tính toán thời gian bao lâu mới có thể kiếm được số tiền này rồi.”

Triển Tiểu Liên mở to hai mắt: “Ồ?!”

Yến Hồi nói đương nhiên: “Một trăm hai mươi vạn này của gia là tiêu vì cưng, cưng không đền ai đền?”

Triển Tiểu Liên: “…” Mấy giây sau, Triển Tiểu Liên phát ra một tiếng kêu thảm thiết long trời lở đất: “Gia, không thể chứ! Liên quan gì tới tôi chứ? Gia, đừng đùa tôi như vậy nhá!”

Yến Hồi lấy ra tấm ảnh Khương Đại Chu: “Đây đây đây, qua đây xem, người này còn nhớ chứ? Chính bởi vì cưng bảo người ta thiến gã, cho nên bây giờ phiền phức. Cưng không đền ai đền?”

Triển Tiểu Liên vốn trong số sinh viên còn là một phú bà, nếu thực sự cộng thêm khoản nợ này, dự đoán bán nhà cô cũng không gom đủ một trăm hai mươi vạn, Triển Tiểu Liên nói thế nào cũng không thể nhận khoản nợ này, “Gia, ngài có phải nhớ ngược hay không? Tôi thiến gã, thật ra là giúp lão ngài mà!”

Yến Hồi chớp chớp mắt: “Giúp?”

Cái đầu nhỏ gật như gà con mổ gạo, Triển Tiểu Liên lập tức giải thích: “Còn phải nói? Gia, lão ngài ngẫm lại đi, gã vì sao bị gia nhốt tại đó? Nhất định là làm việc xấu mà, người làm việc xấu gia loại đại anh hùng chuyên biểu dương chính nghĩa vì dân trừ hại này có thể cứ như vậy thả gã? Không thể nào phải không? Chịu chút trừng phạt là phải. Vậy, gia, ngài nghĩ đi, nếu mập mạp chết bầm đó khi ấy cắt không phải thứ đồ chơi đó, cắt chính là mũi hay lưỡi, ngài cảm thấy sẽ thế nào?”

Yến Hồi lại chớp mắt hai cái: “Chẳng như thế nào.”

Triển Tiểu Liên “phù” một cái, giơ ngón tay lên cắt ngang lời Yến Hồi, “Gia, lão ngài đây là nghĩ lệch rồi. Nếu lúc ấy cắt chính là mũi hay lưỡi, có thể cách lâu như vậy mới tới làm ầm ĩ? Trước đừng nói người trong nhà người ta phản ứng gì, vậy người bên ngoài nhìn thấy chắc chắn cũng phải hỏi, ấy chuyện rõ ràng biết bao chứ, đây là tổn thương thân thể, chắc chắn khi đó sẽ ầm ĩ to, vậy chính là phải định tính là thương tật. Tâm lý học nghiên cứu chứng minh, sự việc xảy ra càng gần, bực tức tích lũy trong cảm xúc con người lại càng lớn, hơn nữa tiếng người đáng sợ, lúc ấy nếu ầm ĩ, gia, ngài cho là một trăm hai mươi vạn này có thể giải quyết ư?”

Yến Hồi véo mặt Triển Tiểu Liên: “Toàn nói bậy với gia.”

Triển Tiểu Liên cố gắng quẫy mặt mình ra, mở to mắt biện giải: “Nói bậy chỗ nào? Hơn nữa, theo cách nói của tôi, một trăm hai mươi vạn này là gia đồng ý cho, nếu như đổi lại tôi có thực lực hiện tại như gia, tôi còn không cho đâu.”

“À há?” Yến Hồi vươn tay kéo Triển Tiểu Liên đương mở đôi mắt tròn lay láy nhìn chằm chằm hắn lên trên chân mình, “Nói thế nào?”

Triển Tiểu Liên mở càng to đôi mắt đen nhánh: “Gia, tôi có thể hỏi xem mập mạp chết bầm nọ là lấy lý do gì tới tố cáo anh không?”

Yến Hồi nghĩ nghĩ, nói: “Dám nói gia là ác bá xã hội đen lưu manh, gia rõ ràng là công dân hợp pháp.”

Triển Tiểu Liên âm thầm trợn mắt, thật ra cô cảm thấy mập mạp chết bầm nói không sai tí gì, có điều lần này cái miệng nhỏ của Triển Tiểu Liên thật sự là thao thao bất tuyệt nói: “Còn phải nói? Gia vốn chính là dân lành hợp pháp, gia, lão ngài phát hiện không? Danh nghĩa mập mạp chết bầm tố cáo anh, thật ra không liên quan mấy đến vết thương trên người gã, phải không?”

Yến Hồi “a ha” một tiếng, “Như thế?”

Triển Tiểu Liên lập tức vỗ tay một cái, nói: “Gia, lão ngài cũng nghĩ thông rồi chứ? Chính là giống như lão ngài nghĩ, vết thương trên người mập mạp chết bầm, thật ra là nỗi niềm khó nói của đàn ông, gã căn bản là không có cách nào nói với người khác, việc này cho dù làm ầm ĩ, cảnh sát yêu cầu khám nghiệm vết thương, mập mạp chết bầm cũng tuyệt đối sẽ không chủ động lộ nửa đoạn chim nhỏ ấy của gã cho người ta xem, đây chính là vấn đề mặt mũi đàn ông. Trừ phi mập mạp chết bầm này tính không cần việc làm nữa, không cần mặt mũi nữa, thậm chí không tính ở Thanh Thành nữa, bằng không gã chắc chắn sẽ không nói mình bị thương cái gì, ngài nói gã chịu cho người ta chỉ vào gã nói gã là thái giám? Gia lão ngài nói có phải cái lý đó không? Gã dùng danh nghĩa như thế để tố cáo lão ngài, thật ra chính là không muốn để cảnh sát đi khám nghiệm vết thương cho gã…”

Yến Hồi ngước mắt, nhìn cái miệng nhỏ phấn hồng của nhóc béo trước mặt bắn ra từng câu từng chữ, “Cho nên nói, gia, một trăm hai mươi vạn ngài đây tiêu rõ là thừa thãi, chỉ cần có thể chứng minh lão ngài ở Thanh Thành là một dân lành hợp pháp quy củ, ngài còn sợ gì chứ?”

Yến Hồi khẽ nâng cằm, một tay xoa ngang hông Triển Tiểu Liên, một tay tùy ý kê trên sô pha, vỗ từng cái lên mặt sô pha, “Vậy một trăm hai mươi vạn đây của gia là mất trắng?”

“Đương nhiên là mất trắng!” Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, “Tiền này nếu là ở chỗ tôi, tôi nói có thể cho, vậy gia tính tiền này lên đầu tôi, tôi nhận, nhưng bây giờ số tiền này tiêu tôi hoàn toàn không biết, gia lại bắt tôi đền, nào có đạo lý này chứ?” Mắt to đen bóng nhanh như chớp xoay một vòng, Triển Tiểu Liên đổi giọng nói: “Nhưng mà gia, thật ra lão ngài cố ý phải không? Gia chính là thông minh tuyệt đỉnh, tôi mới không tin gia là bồi thường tiền tâm tình không tốt đâu. Tôi nghe nói người ta hợp tác làm ăn đều sẽ giao tiền cọc gì đó, tiền còn lại gì đó, đừng tưởng tôi không biết liền lừa tiền tôi, gia, ngài đây rất không phúc hậu, rõ ràng là tiền tiêu vì chuyện làm ăn của mình, còn bắt người nghèo đáng thương tôi đây đi gánh vác, vậy không phải.”

Yến Hồi cúi mắt, bỗng nhiên vươn tay ấn đầu Triển Tiểu Liên xuống, nghiêng đầu cắn một cái lên cằm cô, Triển Tiểu Liên đau muốn chết, vội vàng đưa tay che: “Gia, lão ngài tại sao luôn cắn người chứ? Rất đau.”

Yến Hồi cười tà: “Gia thích, thế nào?”

Triển Tiểu Liên bĩu môi: “Không thế nào, tôi chỉ hỏi một chút thôi.” Trong lòng vẫn là lo lắng tiền này Yến Hồi muốn đổ thừa lên đầu mình: “Gia, vậy tiền này không liên quan tới tôi, tôi cảm thấy chú đẹp trai tính tình rất tốt, nếu không ngài nói chuyện với chú đẹp trai, xem có thể đòi tiền về hay không?”

Hai tay Yến Hồi mỗi tay véo một nửa khuôn mặt phúng phính của cô: “Nhóc, gia cảm thấy làm sao qua một cái tết, cưng lại béo rồi? Mỗi ngày đều ăn bao nhiêu thứ? Nhìn xem thịt này.”

Khuôn mặt Triển Tiểu Liên lập tức đen thui: “Anh mới béo ấy! Tôi béo chỗ nào? Tôi đây là việc đáng mừng vui có được hay không?”

Yến Hồi lắc lắc tay, đầu Triển Tiểu Liên xoay theo tay hắn, đau là nhe răng trợn mắt: “Gia, lão ngài nếu không buông tay, mặt tôi sẽ không phải béo, là sưng.”

Yến Hồi cuối cùng buông tay, Triển Tiểu Liên nâng mặt hầm hừ, tức chết đi được: “Gia, lão ngài nếu toàn như vậy, tôi sẽ tức giận!”

“À há?” Yến Hồi nhíu mày cười tà: “Nhóc béo, hậu quả cưng tức giận rất nghiêm trọng?”

Triển Tiểu Liên cẩn thận xoa mặt, vội vàng nói: “Không, không nghiêm trọng, tôi chính là nói cho vui.”

Yến Hồi “phì” một tiếng cười ra tiếng, “Có nhóc béo quả nhiên bất đồng.”

Triển Tiểu Liên trợn mắt: “Còn phải nói? Tôi chính là hạt dẻ cười của lão ngài.”

Yến Hồi nhìn chằm chằm mắt cô, Triển Tiểu Liên bị hắn nhìn trong lòng không ngừng sợ hãi, còn chưa kịp nói cái gì, Yến Hồi bỗng nhiên đứng dậy, vươn tay nâng Triển Tiểu Liên, khiêng cô trên vai giống như khiêng bao tải, Triển Tiểu Liên lập tức hai chân cách mặt đất, hai tay vung loạn kêu “au au au”: “Gia, gia! Lão ngài đại nhân đại lượng, đổi kiểu chết có được không? Dù sao cũng đừng làm tôi ngã chết…”

Yến Hồi khiêng Triển Tiểu Liên một đường đi về phía phòng tắm: “Ngã chết cưng không có ý nghĩa biết bao? Cùng gia tắm.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức hưng phấn gào, “Gia, lão ngài nói thật? Sẽ không đổi ý chứ?”

Yến Hồi cười tà: “Sẽ không, lát nữa cho cưng xem đủ.” Nói xong, đá văng cửa phòng vệ sinh, trực tiếp khiêng Triển Tiểu Liên đi vào, đá ngược một cái, cửa phòng vệ sinh bị đóng lại theo. Xem chi tiết…

26/10/2019 / ~ Yappa ~

Ato-de kekkoo-desu-kara (Vì làm sau cũng được)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Ato-de kekkoo-desu-kara
あとで けっこうですから
(Vì làm sau cũng được)

Mấy ngày trước chị Yoshida có nhờ anh Lerner giúp chút việc. Chị bảo sẽ không mất nhiều thời gian và nói thêm
Ato-de kekkoo-desu-kara.
あとで けっこうですから。
(Nghĩa đen: Vì làm sau cũng được.)
Anh Lerner hiểu rằng chị nói thêm vậy vì nghĩ là không muốn làm phiền anh, nhưng anh không rõ tại sao chị lại kết thúc câu bằng kara.

Việc này khiến anh nhớ Sensei đã nói với anh rằng người Nhật thường xuyên dùng kara khi không có ý là “bởi vì”. Họ sẽ nói như thế này:
Ocha-ga hairimashita-kara doozo.
(Trà đã pha xong. Xin mời.)
Nếu bạn dịch thành “Bởi vì trà đã pha xong, nên xin mời,” thì nghe khá là lạ. Anh cũng từng nghe anh Takada nói với chị Yoshida
Ashita kaesu-kara sen-en kashite.
(Nghĩa đen: Vì mai tôi sẽ trả, nên cho tôi mượn 1000 yên nhé.)

*  *  *

Kara được dùng để đưa ra lí do như là “bởi vì” hay “vì”, nhưng lí do được biểu thị trong cách nói với kara không nhất thiết phải liên quan tới một sự thật. Nói cách khác, kara trong Kane-ga nai-kara kaenai (Vì tôi không có tiền nên tôi không mua được) liên quan tới một lý do thật. Lý do không mua được cái gì đó là sự thật rằng người nói không có đủ tiền. Nhưng kara cũng dùng để biểu thị lí do vì sao người nói muốn làm gì đó.
Ato-de kekkoo-desu-kara, tetsudatte-kudasai.
có thể được diễn giải thành “Tôi biết anh đang bận và tôi cảm thấy tôi không nên làm phiền anh, vì thế tôi nói anh không cần phải làm ngay mà anh có thể làm sau. BỞI VÌ tôi đã cân nhắc là tôi có thể nhờ anh giúp tôi.” Tóm lại, Ato-de kekkoo-desu-kara được dùng để biện minh cho việc người nói đưa ra yêu cầu chứ không phải là giải thích vì sao người nói muốn ai đó giúp đỡ mình. Tương tự như vậy, trong câu Ashita kaesu-kara sen-en kashite của anh Takada, Ashita kaesu-kara được nói để biện minh cho yêu cầu của anh ấy.

Tránh sử dụng kara khi ta không nên công khai biện minh cho mình. Ví dụ, khi bị hỏi vì sao bạn đến trễ, sẽ lịch sự hơn nếu nói
Densha-ga okuremashita-node.
(Vì xe điện đến trễ.)

Node được dùng để đưa ra lí do một cách khách quan và cũng được dùng trong các trường hợp lịch sự. Nếu bạn nói
Densha-ga okuremashita-kara.
thì sẽ tỏ ý là bạn đang yêu cầu được miễn chỉ trích.

24/10/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 91

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 91 – Mỹ nhân mạng rẻ

Lôi Quá Khách lệ rơi đầy mặt nâng thi thể di động khóc với Lôi Chấn: “Anh, anh xem anh xem, gia làm rơi hỏng di động của em rồi, em rõ ràng thấy gia là cố tình, còn nói trượt tay…”

Lôi Chấn liếc nhìn đồng nát đang nâng trong tay anh ta: “Anh xem được rồi, làm sao? Em có bản lĩnh em bảo gia mua cho em một cái mới, nếu không bảo gia bồi thường tiền di động mới cho em.”

Lôi Quá Khách uất ức: “Em nào dám chứ?”

Lôi Chấn buông tay: “Di động của em, em không dám ai dám?”

Lôi Quá Khách nâng di động sáp đến trước mặt Lôi Chấn: “Anh, vậy em làm sao bây giờ đây?”

Lôi Chấn không có sắc mặt tốt nhìn anh ta: “Làm sao bây giờ? Kệ em chứ làm sao! Tự mình mang đi sửa, xem có thể đổi vỏ ngoài hay không.”

Lôi Quá Khách nước mắt mỳ sợi: “Anh… có thể cho em ít tiền hay không? Chuyện này để người khác thấy, nhất định sẽ chế giễu em…”

“Em một tháng nếu có thể tự mình làm ra một ngàn đồng tiền, anh sẽ cho em hai ngàn, không bản lĩnh còn muốn dùng đồ tốt?” Lôi Chấn lười để ý đến anh ta, “Đã nói với em bao nhiêu lần, Tiểu Mễ của em kia đừng liên lạc nữa mà không nghe, em cứ chờ gia sau này lại phiền toái em đi.” Nói xong, Lôi Chấn nhấc chân chạy lấy người.

Lôi Quá Khách cúi đầu nhìn xác di động trong tay mình, ủ rũ đi tìm cửa hàng sửa chữa di động.

Nghỉ đông mấy chục ngày, cái móng chân heo kia của Triển Tiểu Liên cuối cùng có thể đi đường không kêu đau, ba cô cứ vài ngày là đưa cô đi bệnh viện thay thuốc, vết thương ấy dù sao cũng là bị cô gạt được, ba cô mặc dù hơi nghi ngờ, nhưng Triển Tiểu Liên khăng khăng nói như vậy, ba cô cũng không truy đến cùng.

Qua một kỳ nghỉ đông, Triển Tiểu Liên béo lên.

Ba Triển Tiểu Liên đưa cô đến bệnh viện trên trấn thay thuốc, đi ngang qua một hiệu thuốc, lúc Triển Tiểu Liên đi mua thuốc nhỏ mắt thấy cửa hiệu thuốc có một cái cân điện tử, cô liền đứng lên trên, sau đó lệ rơi đầy mặt đi xuống, sáu mươi lăm kg! Triển Tiểu Liên ngồi lên xe, buồn rười rượi nói với ba cô: “Ba, con muốn giảm béo!”

Ba Triển Tiểu Liên không hiểu ra sao: “Tiểu Liên nhà chúng ta cực kỳ xinh đẹp như thế, giảm béo cái gì chứ?”

Triển Tiểu Liên chỉ thiếu nước khóc lên, chỉ chỉ eo mình: “Ba, ba xem thử chỗ này của con, con cũng mất eo rồi! Con cũng thành cái thùng rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên giống như cha mẹ khắp thiên hạ, thích con gái mình ăn mập mạp, khỏe khỏe mạnh mạnh, chuyện không thích nhất chính là con gái nhỏ luôn miệng nói muốn giảm béo. Ba Triển Tiểu Liên nhìn nhìn eo cô: “Ba cảm thấy Tiểu Liên nhà chúng ta rất tốt nha. Siết một cái là gãy giống như mấy cô gái đó, xinh đẹp chỗ nào?”

Triển Tiểu Liên: “…” Về dáng người và lòng thích cái đẹp, Triển Tiểu Liên cảm thấy hoàn toàn không có cách nào giao tiếp với ba cô, Triển Tiểu Liên dứt khoát không nói nữa, trong lòng còn nghĩ nhất định phải giảm béo.

Ba Triển Tiểu Liên thấy con gái không nói lời nào, còn tưởng rằng bị ông dỗ mấy câu xong rồi, trong lòng còn âm thầm đắc ý đấy.

Buổi tối về nhà ăn cơm, Triển Tiểu Liên liền bắt đầu ăn kiêng, lúc mẹ cô xới cơm cô làm ồn ngay bên cạnh: “Mẹ, ít một tí, ít một tí, con buổi chiều ăn một củ khoai lang rồi, bây giờ còn chưa đói đâu.”

Mẹ Triển Tiểu Liên không thèm quan tâm, xới một bát lớn cho cô, Triển Tiểu Liên không cẩn thận đã ăn xong rồi, nhìn bát thấy đáy, Triển Tiểu Liên nước mắt mì sợi, xem ra ở nhà, cô không có cách nào giảm béo.

Phần lớn các trường học đều khai giảng, Triển Tiểu Liên cũng đã quên thời gian khai giảng, ba cô nhắc cô mới nhớ ra phải về trường.

Đến đại học Bãi Yến, ba Triển Tiểu Liên lên tầng cô ở ôm chăn để không cả mùa đông ra ngoài phơi nắng, lúc chạng vạng lại đưa về, dù sao chuyện gì cũng không cần Triển Tiểu Liên nhúng tay.

Bạn học ký túc xá kỳ lạ muốn chết, truy hỏi Triển Tiểu Liên chân cô rốt cuộc là có chuyện gì, Triển Tiểu Liên trợn mắt nói ngã. Ba Triển Tiểu Liên trừng mắt nhìn cô một cái, Triển Tiểu Liên le lưỡi, giả vờ không nhìn thấy, chờ ba cô đi rồi, Triển Tiểu Liên lập tức kéo móng heo con còn chưa khỏi hẳn của cô đi cửa hàng sách thuê mười quyển tiểu thuyết, chờ sau khi cô quay về ký túc xá, phát hiện trên giường bị người khác ném hai quả táo to đỏ rực, Triển Tiểu Liên cầm lên nhìn nhìn, vừa to vừa tròn, cũng không biết của ai, cô cầm lấy quả táo, hỏi Bành Ngọc đương soi gương chuốt mascara: “Bành Ngọc, có biết đây là táo của ai không?”

Bành Ngọc đầu cũng không nâng nói câu: “Cái đứa khoa quản lý kia tới, nói là cho cậu.”

Triển Tiểu Liên đã biết, là Mục Hi Nhóc Ngốc kia cho cô, Triển Tiểu Liên ra rửa một quả, vừa gặm vừa chui vào trong chăn xem tiểu thuyết, cô tuyệt đối tuyệt đối sẽ không đi tự học, thà xem tiểu thuyết tại ký túc xá. Phiếu điểm học kì trước đã có, Triển Tiểu Liên lại không hề nghi ngờ đạt học bổng, chính cô có học bổng chưa bao giờ kể, Mục Hi thì chuyện gì cũng nói với Triển Tiểu Liên, kết quả mỗi lần Triển Tiểu Liên đều bắt cô ấy mời ăn, lần này trong lòng Triển Tiểu Liên lại bắt đầu tính toán Nhóc Ngốc nếu đạt học bổng, sẽ đi làm thịt cô ấy bắt mời ăn.

Bành Ngọc bây giờ vẫn duy trì mức độ không nóng không lạnh tại học kì trước với Triển Tiểu Liên, đặc biệt sau khi biết Triển Tiểu Liên lại là cái tên đầu trong danh sách đạt học bổng, ngăn cách với cô lại càng sâu, chỉ thiếu nước đầu va cái cục cũng không hé răng.

Thật ra Triển Tiểu Liên biết, Bành Ngọc chính là cái loại tâm lý chính mình không tốt cũng không hi vọng người khác tốt này, dù sao cảm giác Triển Tiểu Liên cho người ta chính là không thích học hành, Bành Ngọc cũng không thích học hành, Bành Ngọc ban đầu cho là mình tìm được người đồng đạo, kết quả hai người đều không học hành, Triển Tiểu Liên mới vừa vào vườn trường đã có học bổng khiến người ta đỏ mắt, luôn có thể lấy được đủ loại giải thưởng dễ như trở bàn tay, một người không học hành là luôn thi trượt phải thi lại, đừng nói học bổng, ngay cả đạt tiêu chuẩn cũng thành vấn đề, trong lòng Bành Ngọc cực độ không thoải mái, vì sao là kết quả như vậy chứ? Nếu cô thi lại, đi dạo phố, đi quan hệ hữu nghị với nam sinh cũng có một bạn tốt đi cùng, thật là tốt biết bao?

Quá trình Bành Ngọc qua lại thân thiết với Triển Tiểu Liên, thật ra trong lòng chính là kéo Triển Tiểu Liên xuống nước, kết quả Triển Tiểu Liên căn bản không phải loại người đi theo nhịp bước của Bành Ngọc đó, Bành Ngọc thích qua lại trong đám nam sinh, mà Triển Tiểu Liên yêu nhất chính là tiểu thuyết ngôn tình của cô, duy nhất sẵn lòng phản ứng hoặc là nói khiến người ta cảm thấy là bạn cô, chính là Mục Hi trông xinh đẹp có phần thái quá kia.

Triển Tiểu Liên vừa gặm hai miếng táo, đột nhiên nhớ ra gọi điện thoại cho Nhóc Ngốc, điện thoại thông, giọng Mục Hi mang theo âm mũi, vừa nghe chính là bị cảm, Triển Tiểu Liên hỏi câu: “Nhóc Ngốc, cậu không phải là bị cảm chứ?”

Mục Hi hít hít cái mũi không thông, “Chính là bị cảm, Băng Dính cậu thấy quả táo to trên giường chưa? Tớ cho cậu đấy. Tớ tốt không?”

Triển Tiểu Liên trợn trắng mắt, “Tiền đồ, cậu cho tớ học bổng của cậu thì cậu mới đáng khen, chỉ hai quả táo tốt cái gì mà tốt?”

Mục Hi lập tức ồn ào: “Không được, học bổng của tớ là phải đóng học phí. Cho cậu tớ đóng học phí kiểu gì chứ.”

Triển Tiểu Liên thở dài: “Tớ chỉ nói thôi, chẳng lẽ thật sự cần học bổng của cậu à? Đúng rồi bị cảm uống thuốc chưa? Buổi tối uống thuốc mau mau đi ngủ, cũng đừng vào phòng tự học nữa, lạnh chết người mất.”

Mục Hi phờ phạc: “Biết rồi. Bác sĩ đã nói là cảm cúm, tớ mấy ngày tới sẽ không qua tìm cậu, chờ tớ khỏi hẳn tớ lại đi tìm cậu nhá.”

Triển Tiểu Liên cười xấu xa: “Được, không có vấn đề, chờ cậu khỏi hẳn nhớ mời tớ ăn cơm.”

Mục Hi lập tức cao giọng hỏi: “Dựa vào cái gì chứ? Băng Dính, cậu không biết ngượng à? Tớ là người nghèo, là người nghèo!”

Triển Tiểu Liên phát ra tiếng cười nham hiểm: “Khứa khứa khứa, tưởng chị đây không biết? Học bổng phát rồi phải không? Nói cho cậu, không chạy thoát được đâu.”

Mục Hi lệ rơi đầy mặt: “Băng Dính cậu quá không phúc hậu, sao có thể làm thịt tớ chứ?”

Triển Tiểu Liên: “Cậu an tâm dưỡng bệnh, dưỡng xong rồi chủ động tới tìm tớ, không tìm cậu cứ chờ tớ xông qua chực cơm một tuần đi.”

Mục Hi chính là con thỏ trắng bé nhỏ, dưới sự cưỡng ép của Triển Tiểu Liên đành phải nhận lời.

Cúp điện thoại, Triển Tiểu Liên cười “khà khà”, ném điện thoại qua một bên tiếp tục đọc sách. Mục Hi cảm không đến tìm cô, Triển Tiểu Liên cảm thấy cũng không tệ, ít nhất bớt một người thích truy tìm căn nguyên. Triển Tiểu Liên là thật lòng không muốn để Mục Hi biết chút chuyện xấu này của cô và Yến Hồi, nói trắng ra là, Triển Tiểu Liên không cho là Mục Hi biết có thể giúp gì cho cô. Đừng nói một người anh trai mới nhận, cho dù là anh trai ruột, Mục Hi rõ ràng cũng không thể nào thuyết phục Yến Hồi buông tha cho cô, không chừng còn sẽ liên lụy Mục Hi, huống chi là anh trai nuôi?

Mục Hi rất nhiều thời điểm đều ngốc nghếch, Triển Tiểu Liên rất vui mừng con bé chết tiệt kia mơ mơ hồ hồ phần lớn thời gian, chỗ tốt của con người đại khái chính là sẽ không bởi vì một chút xíu đầu mối là liên tưởng đến cái gì, ai biết về sau có thể có thời điểm ba người đồng thời chạm mặt hay không? Triển Tiểu Liên chỉ mong đợi nếu thực sự có ngày ấy, Yến Hồi nhất thiết đừng nói thẳng ra chuyện xấu đó, nếu thực như vậy, Triển Tiểu Liên nhất quyết sẽ dùng gót giày cô đập vỡ hàm răng trắng đó của Yến Hồi.

Bành Ngọc trang điểm xong thì giẫm giày cao gót đi ra ngoài, tóc quăn vuốt keo, đi ra ngoài một lúc lâu Triển Tiểu Liên vẫn còn ngửi thấy mùi thơm đó.

Tiểu thuyết của Triển Tiểu Liên đang xem đến chỗ cực hay, di động vang lên tít tít, Triển Tiểu Liên đoán nhất định là Mục Hi bị cô thịt một bữa cơm hối hận rồi, việc này Mục Hi cũng không phải chưa từng làm, trước lúc chưa có di động cô ấy còn đặc biệt chạy tới nói đấy. Triển Tiểu Liên cầm lấy điện thoại liền “a lô” một tiếng, “Này này này, nói thật với cậu, cậu trốn là trốn không thoát, theo tớ đi.”

Đầu kia điện thoại im lặng, Triển Tiểu Liên bật một trận cười nham hiểm: “Giả chết cũng vô dụng, tớ sẽ không ngưng, cậu nếu không sợ tớ tự mình đi qua, cậu cứ tiếp tục giả chết, nhưng mà hai chúng mình nói trước, nếu tớ tự mình đi qua, nhưng sẽ không đơn giản như bây giờ, tuyệt đối sẽ bắt cậu ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ cộng thêm miễn phí ấm chăn…”

Kết quả, câu ngả ngớn của Triển Tiểu Liên còn chưa kịp nói xong, bên kia đã truyền tới một âm thanh tà khí: “Nhóc béo, cưng ngược lại nói một chút với gia, ngoại trừ gia, cưng còn từng leo giường ai? Ấm chăn? Đừng nói cho gia, lời này của cưng là nói với phụ nữ.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe tiếng, lông toàn thân lập tức dựng lên, trong lòng còn kỳ lạ điện thoại Nhóc Ngốc sao lại gã kia nhận, vội vàng lấy điện thoại ra trước mắt nhìn, vừa thấy dòng chữ biểu thị đang trò chuyện với “Người Chim” phía trên, Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa đụng tường, loại sai lầm cấp thấp này, không nên xuất hiện trên người cô. Vội vàng để điện thoại bên tai: “Ơ, thật sự là gia? Ừm, tôi còn tưởng là Nhóc Ngốc gọi tới…”

Yến Hồi cũng nói câu: “Ơ, nhóc béo, gia còn tưởng cưng muốn chết.”

Triển Tiểu Liên: “…” Suy nghĩ một hồi lâu, mới mở miệng: “Gia, tôi đây thực sự tưởng là Nhóc Ngốc, tôi lừa lão ngài làm gì chứ? Đúng rồi gia, vết thương ở chân lão ngài đỡ hơn chưa vậy? Tôi lo lắng lắm…”

Yến Hồi trực tiếp ngắt lời: “Đừng đổi chủ đề, vừa rồi lời ấy là nói với tên người rừng nào? Gia khuyên cưng ngoan ngoãn nói thật, để gia điều tra ra thì cưng cứ liệu hồn. Đừng quên, cái chân kia của cưng chính là nợ gia.”

Triển Tiểu Liên thiếu chút nữa mắng ra miệng, nhịn nhịn mới nói: “Gia, lão ngài nếu không tin, vậy cứ tra đi. Không có việc gì tôi cúp, tôi khai giảng rồi, ở trường, mệt chết đi được, chuẩn bị ngủ đây.”

Yến Hồi nghe như vậy, hình như trái lại yên tâm, nhưng miệng vẫn nói câu: “Nhóc béo, cưng nghe kỹ cho gia, nếu dám tìm đàn ông sau lưng gia, gia sẽ tìm một ngàn gã đàn ông thay phiên cho cưng.”

Triển Tiểu Liên tức mắt trợn trắng: “Được, thay phiên, được chưa? Cúp đây!”

“Gia còn chưa nói xong, cưng dám cúp thử xem?” Điện thoại Yến Hồi đổi cánh tay, nói: “Gia mấy ngày nữa đi Bãi Yến một chuyến, nhớ tắm rửa sạch sẽ chờ gia tìm cưng.”

Triển Tiểu Liên đưa tay ấn ấn vết thương trên cổ chân mình, một mùa đông đã qua, quả thật cũng không đau như vậy nữa, vết thương của Yến Hồi so với chính mình còn sớm hơn, đoán chừng cũng sắp khỏi rồi, chẳng trách hắn muốn tới Bãi Yến, thì ra là chân giò có thể cử động, “Tôi chờ, trốn không thoát, gia lão ngài cứ yên tâm đi, cúp đây.” Nói xong, Triển Tiểu Liên “cành cạch” cúp điện thoại.

Yến Hồi trừng di động nói thầm: “Lá gan nhóc béo đều ở đâu ra? Dám cúp điện thoại của gia? Xem gia lần này xử lý cưng như thế nào…” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: