Bỏ qua nội dung
29/09/2020 / ~ Yappa ~

Owasuremono-no nai yoo-ni (Xin hãy cẩn thận đừng bỏ lại gì)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Owasuremono-no nai yoo-ni
おわすれものの ない ように
(Xin hãy cẩn thận đừng bỏ lại gì)

Thứ bảy tuần trước anh Lerner và chị Winters đi tàu đến một bữa tiệc tại nhà bạn bọn họ. Khi họ đến ga và xuống tàu, họ nghe thấy thông báo từ loa phóng thanh
Owasuremono-no nai yoo-ni.
おわすれものの ない ように。
Chị Winters hỏi anh Lerner câu đó có nghĩa là gì. Anh giải thích đó là lời cảnh báo tới các hành khách rằng đừng bỏ lại gì trên tàu.

Khi họ bắt đầu đi xuống cầu thang, họ lại nghe thấy thông báo:
Oashimoto-ni gochuui-kudasai.
Chị Winters, sau khi học được câu đó nghĩa là “Hãy cẩn thận bước chân.” đã nhìn xuống cầu thang và nhận xét rằng thông báo không cần thiết vì cầu thang không dốc mà cũng không trơn lắm.

Sau khi xuống tàu thì họ đi xe buýt. Lúc xe buýt sắp tới chỗ rẽ, có thông báo cảnh báo các hành khách chú ý:
Yuremasu-kara gochuui-negaimasu.
(Nghĩa đen: Vì xe sẽ xóc nên hãy cẩn thận.)

Chị Winters lấy làm lạ vì sao người Nhật thích cảnh báo người khác nên xử sự như thế nào cho đúng thế. Một con người với trí thông minh bình thường nên biết rằng mình phải cẩn thận không bỏ lại đồ, trượt chân trên cầu thang, hay bị nảy khỏi chỗ ngồi khi xe buýt đột ngột rẽ. Người Nhật không cảm thấy khó chịu hay bị xúc phạm khi họ bị cảnh báo một cách không cần thiết à?

*  *  *

Anh Lerner nhớ lại cái hồi anh mới nhận ra người ta đang nói cái gì xung quanh mình; anh đã khá là bực giống như chị Winters. Nhưng bây giờ anh cảm thấy hơi khác; đã tới lúc anh coi những cảnh báo đó đơn giản là lẽ đương nhiên.

Người Nhật cảm thấy họ nên thể hiện sự suy xét đến mọi người xung quanh họ và các hành khách nhất thời thuộc vào cùng một nhóm với những nhân viên đường sắt. Một người phải đối xử chu đáo hết sức có thể với người khác trong nhóm để họ không khó chịu hay gặp nguy hiểm gì. Vì thế có rất nhiều cảnh báo được gửi tới các hành khách, bao gồm như:
Hakusen-no uchigawa-ni sagatte omachi-kudasai.
(Xin hãy đứng đợi tàu lùi sau vạch trắng tại nhà ga.)
Các cảnh báo dường như khá là ra vẻ đối với người nước ngoài này được đưa ra, không phải bởi vì họ nghĩ rằng các hành khách của họ bất cẩn hay chậm phát triển về trí tuệ, mà là vì họ muốn hành khách an toàn hết sức có thể.

 

17/09/2020 / ~ Yappa ~

Otsukaresama-deshita (Chắc anh đã mệt rồi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Otsukaresama-deshita
おつかれさまでした
(Chắc anh đã mệt rồi)

Thứ bảy vừa rồi anh Lerner đi mua sắm tại một siêu thị lớn. Tại đó anh đã dùng thang máy để lên tầng hai. Khi thang máy bắt đầu đi lên, cô gái đứng ở cửa nói
Shooshoo omachi-kudasai.
(Xin hãy chờ một chút.)
Nên anh đã tưởng mình sẽ phải chờ một lúc, nhưng thang máy lên tầng hai chỉ trong chưa đầy một phút. Rồi cô gái cúi đầu và nói
Omatase-itashimashita.
(Xin lỗi vì đã để anh phải chờ)
Anh Lerner không nghĩ rằng mình đã phải chờ lâu đến mức sẽ nhận được một lời xin lỗi lịch sự như vậy. Anh đoán đó là vì người Nhật luôn vội vã và ghét phải chờ đợi cho dù chỉ trong một thời gian ngắn. Tại chỗ nhân viên thu ngân cũng vậy, anh cũng được cô ấy xin lỗi vì đã bắt anh chờ lâu, mặc dù anh còn chưa chờ quá hai phút.

Sau đấy anh đến tiệm cắt tóc gần nhà. Khi cắt tóc xong, người thợ nói với anh, trong khi bỏ tấm vải trắng choàng quanh cổ anh ra,
Otsukaresama-deshita.
おつかれさまでした。
(Nghĩa đen: Chắc anh đã mệt rồi.)
Chà, những gì anh Lerner đã làm chỉ là ngồi trên ghế và mơ mộng linh tinh. Anh chẳng mệt chút nào; anh muốn nói rằng chính người thợ mới mệt. Nhưng trước khi anh tìm ra cách diễn đạt phù hợp, người thợ đã cúi đầu và nói
Shitsuree-itashimashita.
(Nghĩa đen: Xin lỗi vì đã thất lễ.)

*  *  *

Anh Lerner cảm thấy được đối xử rất tử tế suốt cả ngày. Khi gặp Sensee vào buổi tối anh nói đùa rằng anh cảm thấy cứ như mình đã biến thành một ông già, nóng tính và dễ mệt mỏi. Sensee cười và nói rằng đó là cách người Nhật thích để cảm ơn người khác. Họ hay xin lỗi hoặc bày tỏ sự thông cảm để thể hiện lòng biết ơn của họ. Ví dụ, một người lái tàu thường thêm Otsukaresama-deshita sau Maido gojoosha arigatoo-gozaimasu (Cảm ơn vì đã đi tàu của chúng tôi). Thực ra, Otsukaresama-deshita nghĩa là “Cảm ơn vì sự kiên nhẫn của bạn” hoặc “Cảm ơn vì sự ủng hộ của bạn.”

Sensee đưa ra ví dụ khác. Một diễn viên hài có thể cảm ơn khán giả của anh ta bằng cách nói
Gotaikutsusama-deshita mà có nghĩa đen là “Chắc bạn thấy chán lắm.”

Anh Lerner tự hỏi có nên kết thúc cấu trúc tiếng Nhật của mình bằng Gotaikutsusama-deshita hoặc Otsukaresama-deshita hoặc kết hợp cả hai, để cảm ơn Sensee vì đã kiên nhẫn sửa cho anh hay không. Sensee cười và xua tay tỏ ý phản đối ý tưởng này.

24/06/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 99

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 99 – Thương cho tấm lòng cha mẹ khắp thiên hạ

Bành Ngọc lần đầu tiên đi tìm Yến Hồi bởi vì tìm không được vị trí, có người qua đón cô ta, vừa thấy chiếc xe đón cô ta đó, Bành Ngọc liền biết tìm đúng rồi. Bây giờ tuy sinh viên khắp nơi, có điều sinh viên vẫn khác với cao đẳng-trung cấp chuyên nghiệp, ít nhất người ta cảm thấy sinh viên cao hơn một cấp bậc, nên Bành Ngọc lúc ngượng ngùng chào hàng bản thân đã nói mình là sinh viên đang học đại học Bãi Yến.

Yến Hồi vừa nghe đại học Bãi Yến, liền hỏi câu: “Chuyên ngành?”

Bành Ngọc đỏ mặt trả lời: “Tiếng… Tiếng Anh…”

“Ha,” Yến Hồi khẽ ngẩng đầu, cười mà tà khí lan tràn, lắc lư làm người xung quanh chóng mặt hoa mắt, “Tiếng Anh à, chuyên ngành này tốt, đúng khẩu vị của gia. Gia hình như nhớ… Trường các cưng có một người tên gì ấy nhỉ? Năm ngoái còn được giải thưởng nào đấy, chính là tiếng Anh, có phải mỹ nhân cưng hay không?”

Bành Ngọc lập tức tựa như khoe khoang nói: “Có có, tên là Triển Tiểu Liên, được giải nhì diễn thuyết, là cùng một ký túc xá với em, quan hệ của bọn em rất tốt…”

“Bộp” một tiếng, Yến Hồi vỗ tay, “Thì ra là thế, gia thích…”

Trống ngực Bành Ngọc tăng dồn, khuôn mặt người đàn ông trước mắt thật sự quá hiếm thấy. Một khuôn mặt xinh đẹp hơn cả phụ nữ, khóe mắt hơi nhếch, lông mi dày đặc khiến Bành Ngọc nghĩ rằng hắn đang kẻ mắt, lúc xem kỹ lại không phải, một đôi mắt dài mảnh yêu nghiệt rất nặng, khiến cho tinh thần người ta dao động, mũi cao môi mỏng, ngay cả màu môi cũng là cái loại đỏ ửng khiến người ta không thể kiềm chế mơ màng đó, khuôn mặt hắn còn chói mắt hơn toàn bộ minh tinh điện ảnh và truyền hình Bành Ngọc từng thấy, Bành Ngọc lúc đầu chính là tới vì khuôn mặt Yến Hồi, mà bây giờ, Bành Ngọc càng thêm hài lòng bởi cái mà mình nhìn thấy, không nghi ngờ chút gì, người đàn ông cô ta tìm này nhất định là con nhà giàu.

Trong lòng Bành Ngọc có cái trống lẫy đang đánh, cuộc sống của con nhà giàu cô ta cũng không phải chưa từng nghe nói, dù sao đều rất loạn, nhưng phụ nữ đều có tình huống ảo tưởng cô bé lọ lem, luôn nghĩ phép thuật sẽ rơi lên đầu mình, sẽ có một ngày làm cô bé lọ lem. Bành Ngọc bây giờ chính là loại tâm lý này, cô ta trang điểm chính mình xinh đẹp như vậy, không phải là vì câu rể rùa vàng ư?

Lần đầu tiên của Bành Ngọc, mặt là bị che đi, chiếu nguyên văn của Yến đại gia, chính là: “Rửa mặt không có cảm giác, nhìn mặt gia làm không nổi, không cần mặt… Gia sẽ cố mà làm một lần.”

Bành Ngọc lúc ấy chính bản thân cũng cảm thấy hình như bị Yến Hồi mắng, có điều quần áo cũng cởi rồi, cô ta chẳng lẽ còn phải bò dậy lại mặc vào? Khuôn mặt Bành Ngọc bị che vải, cô ta hoảng hốt lại sợ hãi, sợ gã đàn ông mình gặp phải này là kẻ giết người có ham mê biến thái, nhưng lúc này cô ta sợ hãi đã muộn, chỉ có thể cách chăn che vải nhỏ giọng nức nở, thân thể lại bị ép buộc chết đi sống lại. Mãi đến sáng ngày hôm sau tỉnh lại, kéo vải trên mặt, phát hiện một vệt đỏ tươi trên ga giường, Bành Ngọc mới nhớ ra mình gặp phải ngày hôm qua không phải là mơ.

Buổi sáng sau khi dậy, Bành Ngọc ngay cả mặt Yến Hồi cũng không thấy, ngược lại có một người phụ nữ áo đỏ lẳng lơ cầm mấy nghìn đồng cho cô ta, “Gia bọn tôi nói, đây là phí vất vả của cô Bành.” Người phụ nữ áo đỏ uốn éo thân hình xinh đẹp vòng quanh Bành Ngọc một vòng, lộ ra một nụ cười tùy tiện lại trào phúng: “Vốn tôi nói với gia chúng tôi, dù sao cô Bành là lần đầu tiên, dù thế nào cũng nên cho nhiều chút, nhưng mà gia chúng tôi nói, chỉ có thể đáng cái giá này, còn nói lúc cô Bành ở trên giường tựa như cá chết, ngay cả phong tình một phần vạn của tôi cũng không bằng. Cô Bành, công phu trên giường này cũng phải học tập nhiều nha.” Nói xong, yêu nữ áo đỏ ấy cười phong tao với Bành Ngọc, sau đó lắc eo mà đi.

Bành Ngọc lúc ấy bị tức toàn thân run lẩy bẩy, cô ta nắm tiền trong tay, hận không thể nện lên người ả phủ nữ kia, nhưng lúc cô ta giơ tay lên định ném xuống đất, bỗng nhiên do dự. Cô ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn một xấp giấy bạc đỏ rực trong tay, nện không nổi nữa, nhiều tiền như vậy, số tiền này bây giờ là của cô ta, nếu ném ở đây, chỉ sẽ lời cho bọn họ.

Bành Ngọc cầm tiền khóc mà đi, cô ta cuối cùng hiểu được, thì ra những con nhà giàu gì gì đó người ta nói ấy đều là thật, phong lưu thành tánh lừa gạt thân thể và cảm tình của con gái, Bành Ngọc cho là mình đời này cũng sẽ không bị người ta lừa, kết quả cô ta lên giường với một người đàn ông gặp mặt chưa được hai tiếng đồng hồ, sau đó đã bị quăng, lần đầu của cô ta, vậy mà chỉ có ba nghìn đồng.

Bành Ngọc thề trong lòng, về sau không bao giờ tin đàn ông nữa, nhưng lần thứ hai, Yến Hồi gọi điện thoại tới số cô ta, Bành Ngọc vẫn mừng rỡ như điên, trang điểm xinh đẹp ra ngoài.

Lúc Triển Tiểu Liên đứng ngoài cửa, nghe âm thanh vô cùng quen thuộc bên trong, cả người ngẩn ra, âm thanh đó sao giống tiếng Bành Ngọc như thế? Kết quả là thật.

Triển Tiểu Liên mắc ói vô cùng, nói câu với người đưa cô qua đằng sau: “Chờ tên kia chơi xong tôi lại đi vào, để tránh lúng túng.”

Chuyện này thật sự buồn nôn, không phải là giả, Triển Tiểu Liên ngồi ở cửa thang lầu, cũng sắp nôn ra. Thật là có người đưa tới cửa, Triển Tiểu Liên thật sự là phục Bành Ngọc, cặn bã như thế, sáp mặt lên làm gì chứ? Xem chi tiết…

01/06/2020 / ~ Yappa ~

Na là một cơn điên – Cô gái bom nguyên tử

Na là một cơn điên

  • Tác giả: Tạ Na
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Cô gái bom nguyên tử

Tôi phải thành thật mà nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề, đó chính là khi người khác nói tới Tạ Na, có thể tổng kết ra mấy ưu điểm lớn nhỉ? Đương nhiên, xinh đẹp, đáng yêu, hiền thục… Mấy điều này thì khỏi phải nói, tôi cho rằng việc này không còn chỗ nào đáng để thảo luận nữa. (Ai mà trên trán toát ra ba đường kẻ với giọt mồ hôi to tướng phiền toái ra góc tường mà nôn…)

Trải qua suy nghĩ kỹ càng, để nhận thức của mọi người với tôi càng lập thể hơn, đầy đủ hơn, tôi quyết định kiêu ngạo mà dè dặt tự làm sáng tỏ một chút: Tôi còn có một ưu điểm, tôi đánh lộn cũng rất giỏi! Chỉ số chiến đấu ít nhất cũng trên 9000!

Là một nữ thiên vương đánh lộn (hướng bốn phương mỉm cười gật đầu), thời điểm tôi ra mắt sớm nhất có thể ngược dòng thời gian đến năm lớp ba tiểu học. Đó là một ngày mùa thu, gió triền miên như thế, khiến tôi nhớ tới đôi mắt bất lực của bọn họ, chính tại nơi phong cảnh mỹ lệ làm bạn ấy, tôi nghe thấy một tiếng nổ vang chấn động khe núi… (1) Tôi vẫn muốn nói với Hàn Hồng, ca khúc “Trời sáng rồi” này của chị quả thực chính là bài hát ra mắt của tôi. Tiếng nổ vang ấy phát sinh như thế nào ấy à? Không sai, chính là lòng bàn tay tôi kéo theo hai luồng chân khí phát lực tụ tập từ vùng đan điền, rung rung mà ra!

Chuyện kể rằng có một lần khi lên lớp, tôi bỗng dưng cảm thấy chỗ đấy trên người cậu bạn nam cùng bàn không đáng tin của tôi đó không bình thường, nhìn kỹ, thì ra phía sau giày của cậu ta còn treo một cái miếng lót đáy giày thối xiên xiên xẹo xẹo, cũng không biết cái miếng lót giày giống như dưa muối nhăn nheo này rơi khỏi giày cậu ta từ khi nào. Tôi lúc đó không nhịn được cười ha ha, cười đến mức phải gọi là long trời lở đất, run hết cả người. Các bạn học khác theo tiếng cười lanh lảnh của tôi, cũng đều chỉ vào miếng lót giày của cậu ta cười phá lên. Bạn nam cùng bàn thẹn quá hóa giận, cơn tức dồn nén, liền cởi giày đập bộp lên đầu tôi. Oh my god! Nụ cười của tôi cứng lại trong nháy mắt, chờ tôi hoàn hồn, vũ trụ nhỏ lập tức bùng nổ, “bộp” một tiếng thuận tay bạt tai cậu ta một cái! Tiếp đấy, tôi làm trước một cái động tác chó sói vồ mồi, dùng hai tay siết chặt khóa vị trí yết hầu của cậu ta, sau đó dùng pháo kép, tấn công mạnh bụng háng chân cậu ta. Nhất thời, trong phòng học gió mây cuồn cuộn, bầu không khí xung quanh hai chúng tôi dấy lên sóng to muôn trượng… Cuối cùng, trải qua thầy cô và các bạn học ra mặt hòa giải (thật ra chính là chia nhau ôm lấy hai bọn tôi), đôi bên đình chỉ trận đấu, bản thân dùng ưu thế tay dài chân dài hơi dẫn trước đối thủ, giành được thắng lợi sơ bộ ván này, đồng thời mở ra cục diện cho kiếp sống đánh lộn sau này. Cũng chính là nói, tôi… nổi tiếng rồi… (Mọi người cúi đầu hôn mê sâu, vô số miếng lót giày thối bay ra…)

Từ đó về sau, trên giang hồ thêm một nữ hiệp sở trường công phu chân cẳng, mọi người tặng ngoại hiệu “bom nguyên tử”, ý là chạm phát nổ ngay. Nữ hiệp này đương nhiên chính là tại hạ đây. OK, kết thúc câu chuyện, xin cho tôi lại kể cho mọi người một mẩu truyện cười nhạt: Xin hỏi bom nguyên tử và Tạ Na có quan hệ gì? Nếu như bom nguyên tử nổ, Tạ Na sẽ tèo téo teo việc này đương nhiên không sai, nhưng mà đáp án càng nhạt hơn chính là: Biệt danh hồi bé của Tạ Na gọi là bom nguyên tử!

Chú thích
(1) các câu trong bài “Trời sáng rồi” của Hàn Hồng

31/05/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 21

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 21 – Trang phục nữ

“Buông tay! Ta mặc là được!”

Ta nắm chặt cái tay châm ngòi thổi gió xung quanh của Long Cửu, ngửa đầu dồn dập thở dốc. Không biết sao, thân thể ta bây giờ nhạy cảm hơn lúc trước rất nhiều, không chịu nổi chút khiêu khích nào, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn mấy cái như thế, đã khiến ta toàn thân run rẩy, eo mềm đến không đứng nổi, con chim phía dưới ấy cũng dựng người muốn lên.

Long Cửu cố ý đặt tay ta trước ngực, lách qua hai hạt nhỏ đã cứng như đá đó vuốt ve, nhẹ nhàng thổi khí về phía vành tai ta: “Thật sự bằng lòng mặc sao? Bách Lý giáo chủ chớ miễn cưỡng bản thân, chúng ta ngày mai hẵng đi cũng kịp.”

Ta gật đầu liên tục, chỉ sợ y lại trêu chọc tiếp, ngày này sẽ vẫn phải tiêu hao trên giường. Cũng may Long Cửu cũng không trêu chọc quá mức, được ta nhận lời xong liền thu tay, bê xấp quần áo kia qua đây, bắt đầu từ áo lót, mặc vào từng món một thay ta.

Chẳng qua là trong quá trình này y lại nhân thể chiếm ít nhiều tiện nghi của ta, thật sự không thể nhắc lại.

Đổi xong quần áo giầy tất, y lại ôm ta lên ghế, không biết từ đâu lấy ra một đống trâm vòng son phấn bày trên bàn. Thứ loại này y lẽ nào cũng muốn dùng trên người ta? Ta tức giận dâng trào, nội lực vận tới trong tay, một chưởng khua về phía đống đồ đó.

Long Cửu vội vàng ngăn trước người ta đón lấy một chưởng này, vội vàng khuyên nhủ: “Ngươi lúc nãy mới đồng ý với ta, đã muốn cải trang thì phải buông được thân phận, cố gắng giả trang giống một chút. Vả lại, nếu ngươi không trang điểm, người khác thấy ngươi là có thể lập tức nhận ra Bách Lý giáo chủ ngươi nam giả làm nữ, chẳng phải là càng thêm khó xử?”

Tay ta bị y nắm chặt, nhất thời không thể động đậy, chỉ banh mặt trợn mắt nhìn. Y lại làm mềm giọng nói: “Ngươi tạm tin ta lần này, ta nhất định hóa trang ngươi đến mức ai cũng nhận không ra. Chỉ cần đến chỗ an toàn chúng ta sẽ đổi về, tuyệt đối sẽ không tổn hại danh dự ngươi.”

Ta còn có chút bất ngờ, y cũng đã buông tay ta ra, xoay người lại cầm lược thay ta chải tóc. Ta chần chờ một lúc, tự nghĩ trước mắt cũng không phải đối thủ của y, thực sự trở mặt, bị y tù ở chỗ này càng là không biết phải làm sao. Không bằng tạm nhịn cái nhục nhất thời, đợi xử lý xong miếng thịt trong bụng này, lại tính sổ ngày hôm nay với y cũng không muộn.

Ảnh vệ kia liền bắt đầu cực nhanh, quy trình kỹ thuật cũng vô cùng thuần thục, vừa trang điểm còn vừa đọc những gì đó “nguyện làm dầu chải tóc, đen nhánh xoã vai thon”; “nguyện làm chỉ kẻ mày, theo mắt huyền nghiêng ngửa” (1)… Ta ghét nhất loại không có việc gì khoe chữ này, ăn hiếp người Tây Vực không có văn hóa. Có gì tài ba, ta chưa từng đọc thơ của Đào Uyên Minh, có bản lĩnh ngươi đọc “Thơ Dâng” (2) cho ta nghe thử?

Y đương nhiên nghe không được phen chỉ trích này của ta, tự tung tự tác bôi lên đầu ta một chút dầu bôi tóc hương hoa nhài, dồn tóc dài lên hết đỉnh đầu, chất thành búi tóc; lại lau cả mặt phấn không biết tên; còn cầm con dao nhỏ cạo phân nửa lông mày ta; lại bôi trên môi ta một chút gì đó mơ mỡ; cuối cùng ngay cả mười ngón tay cũng lấy hoa móng tay nhuộm, mới chịu dừng tay.

Sau khi làm xong, y còn tựa như chưa đủ than một tiếng: “Đáng tiếc chưa từng xỏ khuyên tai, khó tránh có chút sơ hở. Bách Lý giáo chủ, ngươi mở mắt nhìn xem, có vừa lòng?”

Ta nhắm chặt hai mắt, chỉ hận không thể khép cả lỗ tai, còn phải nghe những lời bôi nhọ vô sỉ này của y. Long Cửu thấy ta không chịu để ý y, càng thêm không kiêng nể gì, ngón tay vỗ về chơi đùa qua lại trên mặt ta, khẽ cười nói: “Bách Lý giáo chủ, ngươi quả thật nên xem thử bộ dạng của mình. Có thể có giai nhân như giáo chủ trong lòng, dù cho ta một nhân vật chính cũng không đổi.”

Ngươi mới giai nhân! Cả nhà ngươi đều giai nhân! Dám không mang giày so chiều cao với ta không?

Vóc người của ta thiết lập trong mấy công cũng coi là tiêu chuẩn cao, hoàn trọn vẹn thể hiện toàn bộ xu hướng của tác giả đối với công nước ngoài. Bây giờ bắp thịt bị thương tiêu hao một chút, chiều cao nhưng không giảm, chỉ nhìn mình dáng vóc đã hơn một ảnh vệ không cảm giác tồn tại đi tuyến đường trung khuyển chẳng biết công tới nơi nào như ngươi!

Mắng y hai câu thì dễ, tên khốn này lại có thể nghe lời nói xấu thành lời khen, hà tất lãng phí một cách vô ích chút thể lực này của ta. Ta gắng sức quay đầu tránh ngón tay y, đột nhiên cảm giác cổ chân phải bị người nắm, nâng lên đặt trên mảnh vải dệt mềm mại hơi lạnh, chà chà xuống dưới nữa, chỉ cảm thấy mềm trơn rắn chắc, rất có tính đàn hồi.

Cổ chân trái cũng bị người tóm lấy, một cái vớ tơ trơn mịn cọ cọ kéo lên trên. Cái tay nắm chân ta đó còn không thành thật vuốt ve qua lại, sờ mà ta nổi cả da gà, vội vàng mở mắt ra tóm về phía đó, kêu Long Cửu buông chân ta xuống, ta tự mình đổi giày tất là được.

Khẽ động như vậy, chân phải lại lõm vào giữa đùi y, vô tình giẫm phải một nóng rực thẳng cứng. Long Cửu trầm thấp rên rỉ một tiếng, một phen ấn cái chân đó lên trên thứ đang dựng lên cọ nhẹ, tay kia thì lại nắm chân ta kề sát trước mặt y, mở miệng ngậm ngón chân cái vào, khoang miệng nóng ẩm ôm chặt ngón chân, cái lưỡi kia còn vòng quanh nó không ngừng liếm láp. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: