Bỏ qua nội dung
17/05/2020 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 20

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 20 – Trang phục nữ

Ta thế này mới lộ ra một hơi, xoa xoa mồ hôi lạnh sau gáy, một lần nữa ngã về giường. Nghĩ ta đường đường giáo chủ ma giáo, công bốn tác giả tự mình thiết lập vũ lực sức hấp dẫn khả năng lãnh đạo cao cấp, mà bị người vây trong gian phòng rách nhỏ gian dâm, lại không có chút sức phản kháng, còn phải giống như một tiểu thụ tam trinh cửu liệt lấy chết đe dọa mới được thanh tịnh nhất thời, cũng thật không còn mặt mũi sống trên đời này.

Nhưng nếu như chết ở chỗ này, lại có danh thanh gì tốt ư? Xem ta đây một thân nhếch nhác, còn có thứ đồ chơi trong bụng kia — yêu nhân ma giáo giống ta đây, sau khi chết khó tránh khỏi còn bị người ta vứt xác nơi hoang dã. Đến khi tháng rộng ngày dài thi thể thối rữa, lại bị người ta thấy trong bụng ta có mấy mảnh xương của trẻ sơ sinh như thế, coi ta thành bà bầu —

Ta càng nghĩ trong lòng càng lạnh, hận không thể lập tức liền rời khỏi cái nhà cỏ rách nát này, tìm đại phu kê ít thuốc cho nó ra. Vừa ngọ ngoạy ngồi dậy, cửa phòng đã bị người đẩy ra, Long Cửu lại tay nâng bát thuốc đi đến trước giường, múc một thìa nước thuốc ngậm vào trong miệng.

Chẳng lẽ y lại mớm cho ta như vậy? Vải lót cũng không có, thế nào cũng phải giữ chút mặt mũi cho ta chứ? Hai hàng lông mày của ta dựng thẳng, uy nghiêm quát: “Đem thuốc tới, bản tọa tự biết uống.”

Y như tỉnh cơn mê nhìn ta, nhíu mày nuốt nước thuốc trong miệng xuống, lại múc thìa thuốc thổi nguổi, đưa tới bên môi ta. Ta nghiêng đầu né tránh cái thìa ấy, vươn tay nhận lấy bát thuốc.

Y lại lấy bát qua, chỉ đặt thìa giữa môi ta, nửa là cầu xin nói: “Bách Lý giáo chủ, cổ tay ngươi có vết thương, không thích hợp cầm thứ nặng như vậy, trước để ta bón ngươi uống thuốc có được không? Đợi vết thương khỏi rồi, ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi nữa.”

Cái thìa kia đã để thẳng ngoài môi ta, nước thuốc theo môi dưới chảy ra vài giọt, rơi xuống chăn, nhuộm một mảng vết ố màu vàng nâu. Ánh mắt Long Cửu như lửa chăm chú vào mặt ta, tay cầm thìa không nhúc nhích, dù chưa thật sự thúc ép, nhưng cũng quả thực không cho cự tuyệt.

Ta bất đắc dĩ thở dài, hơi há miệng, uống vào thìa thuốc ấy. Trên mặt y liền lộ ra vẻ vui mừng, lại múc nước thuốc, sau khi thổi nguội đưa đến bên môi ta. Bón như thế chung quy cũng hơn miệng đối miệng, ta miễn cưỡng nhịn không thoải mái trong lòng xuống, uống cạn sạch bát nước thuốc kia, liền ra hiệu ảnh vệ rời đi.

Y trù trừ một lúc, vươn tay lau một cái tại khóe miệng ta, lại liếm sạch chút nước thuốc dính trên tay ấy, ra vẻ dịu dàng thuần thiện khuyên nhủ: “Ta đi chuẩn bị một ít thức ăn tẩm bổ thân thể cho ngươi, ngươi an tâm nằm ở đây, đừng nghĩ quá nhiều. Nội công cũng tạm thời chớ luyện, công pháp ma giáo các ngươi thiên về âm hàn, không tốt cho con… cho thân thể ngươi.”

Y thấy ta không để ý tới y, bản thân cũng ngượng ngùng cảm giác mất mặt, cầm lấy bát thuốc đi ra cửa. Trong thuốc đó hình như có chút thành phần an thần, ta ngồi không bao lâu đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ, ảnh vệ ấy lại vẫn không có vào làm phiền, cũng dứt khoát không chống cự dược lực nữa, ngả đầu yên ổn ngủ một giấc.

Một giấc này lại là yên lòng nhất mấy ngày nay, đau ngực ho suyễn cho dù trong mộng cũng thường thường quấy nhiễu ta ngày trước cũng không tái xuất hiện, khi tỉnh lại vậy mà không cảm thấy toàn thân đau mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc thanh ninh, tâm bình khí hòa.

Chẳng qua là vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt làm người ta cụt hứng của Long Cửu đó, không khỏi có chút không được hoàn mỹ. Y vốn ngồi bên giường cúi đầu nhìn ta, đột nhiên thấy ta mở mắt ra, cũng dường như có chút chột dạ, vội vàng đứng dậy đi lấy cái bát tới, bên trong truyền ra lại không phải mùi thuốc đắng chát, mà là luồng mùi thịt ngào ngạt.

“Ta nấu ít canh thịt bò, ngươi nếm thử đi. Tây Vực nơi này bò dê tuy nhiều, thức ăn thủy sản lại ít, thật ra nếu luận về bổ thân, vẫn là canh đậu đỏ cá trích tốt hơn chút…”

Ta trầm mặc nghe y nói dông dài, từng ngụm uống canh thịt đưa tới bên miệng. Nhớ ngày đó khi y đóng giả Lý Đại đưa ta về núi cũng từng ân cần hầu hạ ta như thế, một ngày ba bữa đều biến đổi đa dạng làm ra cho ta. Ai ngờ chỉ trong mấy ngày, quan hệ giữa chúng ta đã thay đổi đột ngột, biến thành như vậy.

Uống canh xong, ta liền phất tay kêu y rời đi. Ảnh vệ kia cũng hợp thời im miệng, bưng bát ra ngoài phòng — sau đó y lại lập tức xoay về trong phòng, còn cài then cửa từ bên trong. Đây cũng không phải do ta nghĩ theo hướng xấu, cài then cửa xong y liền hai ba bước tiến tới trước giường, nét mặt mỉm cười nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, sắc trời không còn sớm, chúng ta sớm chút nghỉ ngơi đi?”

Ta cũng thật sự muốn nghỉ ngơi, nhưng cá tay ấy của ngươi là duỗi về phía nào? Nếu để ngươi lên giường, ta hôm nay mới thực sự nghỉ ngơi không được chứ?

Ta kéo chặt hai mảnh vải mỏng trước ngực ấy, nghiêm từ cự tuyệt: “Bản tọa hôm nay mệt mỏi. Có chuyện gì ngày sau hẵng nói.”

Long Cửu không lùi mà tiến, dày mặt sáp lên trên giường, duỗi tay vào trong đệm chăn, từ phía dưới sờ lên giữa hai chân ta, dùng sức xoa bóp. Chỉ một tay y đã tóm được hai cổ tay đang níu trên vạt áo của ta đè qua đỉnh đầu, thân thể nóng bỏng cọ xát trên người ta, một đầu duỗi ngón tay vào giữa hai đùi ta đùa giỡn, một đầu khẽ cười nói giữa môi ta: “Giáo chủ nói phải, chúng ta ngày sau hẵng nói.”

Ta sao lại gặp phải cầm thú thế này chứ? Nghe không hiểu tiếng người phải không? Ta là công bia đỡ đạn không phải thụ bia đỡ đạn, nơi đó không phải hố đen, không chịu nổi ngươi dùng như thế!

Ta gấp đến độ chửi ầm lên, mặc dù là bị y sức mạnh rút ra cắm vào đến mức hít thở không yên, lúc ngôn ngữ vụn nát cũng không chịu ngừng miệng. Da mặt người này cũng không biết là làm bằng gì, ta chửi như vặt thịt y, y lại dường như càng lúc càng hưng phấn, di chuyển trong cơ thể ta càng không kiêng nể gì, thần thái giữa mặt mày dạt dào, nằm bên tai ta thở hổn hển nói: “Phong Cương, ngươi nói thêm chút nữa, âm thanh ngươi bây giờ quả thật dễ nghe, khiến người ta nhịn không được muốn ngươi.”

Quá vô sỉ! Hèn chi ngươi chính là công ba, hèn chi ngươi không có cảm giác tồn tại như vậy, hèn chi ngươi cả đời làm không được tiểu thụ, chỉ nhân phẩm như thế, lên sàn nhiều độc giả cũng phải đập chết ngươi!

Y còn không cho là nhục ngược lại cho là vinh đáp: “Phải, ta và chủ nhân đã định trước không có kết quả gì, ta cũng không cầu lên sàn nhiều, chỉ cần ngươi vẫn ở trong lòng ta cũng đủ rồi. Dù sao ngươi ta đều là công bia đỡ đạn, thân phận càng xứng đôi với nhau…” Nói xong lại khẽ ấn bụng dưới ta, chầm chậm đưa vào mấy lần, cố ý kéo dài giọng nói: “Nơi này cũng rất xứng đôi.”

Nói chuyện với y quả thực là ta tự rước lấy nhục! Ta tức giận đến toàn thân run rẩy, cắn chặt răng không lên tiếng nữa, mặc y khi lật khi nâng giày vò ta cả đêm, mãi đến khi sắc trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi.

Ngày tháng như thế thực sự không có gì đáng nói, cơ hồ cả ngày đều trải qua trên giường, không phải uống thuốc chính là ăn đồ bổ, nếu không nữa thì chính là bị người ta ăn từ đầu tới đuôi. Xem chi tiết…

26/04/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 98

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 98 – Phong tỏa

An Lý Mộc trở lại ký túc xá, mở cửa ra, đi đến bên giường ngồi xuống, sau đó đưa tay vỗ vỗ mặt giường, nhìn tấm phản cứng ấy hồi lâu, tiếp đó yên lặng quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Trời tháng ba mang theo một chút hơi lạnh mùa đông, An Lý Mộc vươn tay đẩy cửa sổ, gian phòng nhỏ trống rỗng trong nháy mắt bị gió lạnh đổ vào, thổi đến mức một xấp giấy trắng trên bàn vang “sột soạt”. An Lý Mộc không có đi lấy hộp cơm, mà là đi đến bên cạnh bàn, chấm ướt bút lông, thấm mực, viết từng chữ từng chữ, bên cạnh để một mảnh giấy nhỏ dùng để luyện tập thư pháp. Thân thể trẻ tuổi trái tim già nua, anh hiểu, chính mình cần chữa trị.

Đúng như lời vị cảnh sát già kho tư liệu ấy, “Trên đời này vốn không có hố không qua được.” Anh sẽ nghĩ sẽ nhớ sẽ tưởng niệm, sau đó quên đi.

Đồng nhi trở lại khách sạn, quẹt thẻ mở cửa, thuận tay đóng cửa, đá rơi giày cao gót trên chân, nhào luôn lên trên giường nằm sấp, cho dù đến bây giờ, cô ta cũng không thể khống chế nhịp đập kịch liệt của trái tim cô ta, cô ta đưa tay che mặt, cô ta sẽ chết, cô ta sẽ chết! Cô ta không xác định cô ta rốt cuộc làm sao, chẳng qua là nhìn khuôn mặt người kia, cô ta đều sẽ có loại kích động khó mà nói rõ. Trái tim sống động ấy mãnh liệt phản ứng, Đồng nhi đưa tay đè lại vị trí trái tim, đang đập, thật sự đang đập, chỉ cần nghĩ đến, sẽ một khắc không ngừng lấy tốc độ gấp đôi bình thường mà đập.

Đồng nhi vươn tay lấy tấm ảnh phía dưới cái gối ra, nằm sấp trên giường mở từng tấm, thật sự, cô ta phát hiện những tấm hình này thực sự chụp quá xấu, cô ta chưa bao giờ biết kỹ thuật chụp ảnh của cô ta kém như vậy, rõ ràng người thật khôi ngô sáng sủa như thế, sao cô ta chụp xong lại khó coi như vậy? Tay giơ lên, xấp ảnh chụp ấy theo ngón tay sơn móng màu đỏ của cô ta rơi lả tả khắp giường như hoa tuyết, cô ta lại lần nữa ngã xuống giường, nhắm mắt lại nói với bản thân: “Đừng nghĩ, đừng nghĩ gì… Đừng nghĩ…”

Triển Tiểu Liên về ký túc xá, ba cô đã tới hai ba lần rồi, một nữ sinh khác trong ký túc thấy Triển Tiểu Liên về, vội vàng nói tiếng với cô: “Tiểu Liên, ba cậu tới tìm cậu mấy lần, cậu mau mau đi tìm chú ấy đi.”

Triển Tiểu Liên thản nhiên “à há” một tiếng, “Biết rồi. Cảm ơn ha, tớ qua ngay.”

Nữ sinh gật đầu, đẩy đẩy kính mắt, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Tay nhỏ của Triển Tiểu Liên cuộn trong túi dồi dào sức sống chạy đi tìm ba cô, ba cô đang đeo mắt kính soạn bài tại ký túc xá, nghe thấy tiếng gõ cửa liền ra mở cửa, Triển Tiểu Liên cười híp mắt đứng ở cửa: “Ba, bạn học con nói ba tìm con? Có phải mẹ con lại càm ràm chuyện con không về nhà với ba hay không?”

Ba Triển Tiểu Liên gật gật đầu, “Mẹ con con cũng không phải không biết, con đã mấy tuần lễ không về, bà ấy không nhắc mãi mới là lạ. Đúng rồi, chụp ảnh của bạn học con ấy chụp xong chưa? Tuần sau dù sao vẫn có thể trở về chứ?”

Triển Tiểu Liên lập tức mở to mắt: “Chưa đâu, chụp xong chỗ nào? Nhưng mà cũng sắp rồi, đang làm công tác kết thúc đấy. Tuần sau dự đoán còn chưa về được, tuần sau nữa mới có thể trở về.”

Ba Triển Tiểu Liên đưa tay lấy mắt kính xuống, chọc chọc trán cô: “Con ấy à con, gây chuyện rồi có phải không? Con nói thật với ba, con có phải giấu bố mẹ hẹn hò rồi không?”

Triển Tiểu Liên chớp chớp đôi mắt to tròn vo: “Không có mà.”

“Thật hay giả?” Ba Triển Tiểu Liên truy vấn: “Chính là bắt đầu từ học kỳ này, con liền sểnh ra là không về nhà, rốt cuộc sao lại thế này? Tiểu Liên, con gái ngoan, con nói thật với ba, có phải có bạn trai rồi hay không? Bây giờ sinh viên có bạn trai rất bình thường, tuổi con cũng đến rồi, ba sẽ không trách con, con cứ nói thật với ba.”

Triển Tiểu Liên kiên định lắc đầu: “Không có, thật sự không có, ba không tin hỏi bạn cùng ký túc xá con, hoặc là người hướng dẫn, người ta hẹn hò con đọc sách, con nhưng là người cô đơn chân chính. Ba nói ba với mẹ con nhìn con chặt như thế, con đâu dám chứ? Con thích anh Đầu Gỗ biết bao, kết quả ba mẹ còn phá hỏng.”

Vừa nghe đến An Lý Mộc, vẻ mặt ba Triển Tiểu Liên liền có chút mất tự nhiên, ngượng ngập cười nhìn cô: “Tiểu Liên, còn bởi vì chuyện anh Đầu Gỗ con trách ba đấy à? Con khi đó bé xíu? Ba là vì tốt cho con.”

“Ai biết… Phát xít, kẻ độc tài…” Triển Tiểu Liên bất mãn nói thầm một tiếng, ba cô có thẹn trước, cũng không dám nói gì, nửa ngày mới tựa như tranh công từ dưới đáy bàn lấy ra một túi đồ ăn: “Đúng rồi Tiểu Liên, đây là ba mang đưa cho con…”

Nói còn chưa dứt lời, Triển Tiểu Liên nói thẳng câu: “Là mẹ con bảo ba mang phải không? Con sẽ nói với mẹ con con nhận được rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên: “…” Đây là hận rồi? Cũng trực tiếp tránh ông luôn.

Triển Tiểu Liên lật lật cái túi, lục ra một quả quýt bắt đầu lột vỏ, ba cô vội vàng ân cần nhét thùng rác vào bên chân cô: “Tiểu Liên, đây có thùng rác.”

Nâng nâng mí mắt, Triển Tiểu Liên tựa như lão Phật gia từ lỗ mũi phát ra một tiếng “ừm”, tiếp tục lột vỏ, lột xong, cô tách thành hai nửa, nửa này ăn một miếng nửa kia ăn một miếng, chính là không cho ba cô, đây nếu là trước đây, cô nhất định sẽ nhanh nhẹn nhét hai miếng vào trong miệng ba cô, trái tim ba cô đây ấy à, cảm thấy tựa như múi quýt trong tay con gái, bị con gái nhỏ của ông xé ra.

Đang đau lòng lắm, Triển Tiểu Liên nhìn thấy vẻ mặt ba cô, cười thầm, sau đó vươn tay nhét toàn bộ chỗ quýt còn lại vào trong miệng ba cô: “Đây, chia ba một nửa.”

Ba Triển Tiểu Liên mặt mày rạng rỡ, đây mới là con gái tốt của ông nha, đừng nói ba anh em nhà họ Long, thật ra làm cha như ông cũng rất dễ dàng thỏa mãn.

Triển Tiểu Liên ăn quýt, ba cô ở bên cạnh soạn bài, đang nghiêm túc soạn giáo án mới nhất, di động của ba cô bỗng nhiên kêu, Triển Tiểu Liên vừa nghe tiếng sờ khắp nơi, cuối cùng sờ ra bên dưới mông cô, liếc nhìn tên người phía trên, Triển Tiểu Liên vươn tay chuyển cho ba cô: “Ba, một người tên là lão Trùng ca gọi điện cho ba.”

Ba Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức dừng lại, sau đó cầm điện thoại lên ấn nghe, vừa nói tiếng “a lô” vừa vươn tay kéo cửa ra, “Lão Trùng ca…”

Triển Tiểu Liên bĩu môi, cô cũng sẽ không nghe trộm cái gì, làm chi còn ra ngoài gọi điện, cũng không ngại gió thổi lạnh bên ngoài.

Ba Triển Tiểu Liên đi đến dưới lầu, ở bên dưới mới bắt đầu: “Lão Trùng ca, chuyện tôi nhờ ngài giúp thế nào?”

Lão Trùng ca ở bên kia cười ha hả: “Con gái nhà anh vẫn là học sinh phải không? Có thể có chuyện gì? Không điều tra ra gì hết, ngài cứ yên tâm đi, có điều là chị gái anh Triển Anh xuất ngoại rồi, nghe nói Giang Triết Hải đã xảy ra chuyện, bây giờ đã bị xử, chân cũng phế đi, cho nên Triển Anh rất thông minh chạy trốn rồi…”

Ba Triển Tiểu Liên sửng sốt, bản năng hỏi: “Chuyện khi nào?”

Lão Trùng ca hàm hàm hồ hồ nói câu: “Là chuyện trước tết… Ôi… Triển Vệ, tôi còn có việc, đang bận đấy, nếu không có chuyện khác tôi cúp đây.” Nói xong, không đợi ba Triển Tiểu Liên cảm ơn, cúp luôn điện thoại.

Ba Triển Tiểu Liên nhìn điện thoại bị cúp, trong lòng thở phào nhẹ nhõm Triển Tiểu Liên lúc ở Thanh Thành không có việc gì, có điều với chuyện của Triển Anh lại bắt đầu lo lắng, lúc trước vì Tiểu Liên ông vẫn gọi điện thoại suốt, nhưng điện thoại vẫn không thông, Tiểu Liên lúc đầu nói là di động hỏng đường dây điện thoại đang sửa, ông đều tin, nhưng bây giờ sao lại thế này? Triển Anh đột nhiên xuất ngoại, còn không dặn dò gì ông, rốt cuộc sao lại thế này?

Ba Triển Tiểu Liên về ký túc xá, Triển Tiểu Liên nằm trên giường, trên đầu gối chăn thật chỉnh tề ba cô gấp, thấy ba cô vào phòng đã nhìn cô một cái, tiếp tục vừa rầm rì ngâm nga bài hát vừa ăn quýt. Ba cô vào phòng ngồi xuống, hỏi câu: “Tiểu Liên, lần trước lúc con đi nhà bác con, bác con có nhà?”

Triển Tiểu Liên gật gật đầu: “Có mà, với lại bác trai con cũng có luôn, đúng rồi ba, con sao lại cảm giác bác trai con âm trầm thế nào? Nhìn giống kẻ mưu mô.”

Về con người Giang Triết Hải, Triển Tiểu Liên nói lời này ba cô tin, ông cũng đã gặp Giang Triết Hải một lần, ấn tượng người nọ để lại cho ông cũng là cảm giác ám muội, nếu Tiểu Liên chưa từng gặp, chắc chắn sẽ không có kết luận như vậy, lại so sánh với lời của lão Trùng ca, ba cô cuối cùng tạm thời yên tâm.

Lúc lão Trùng ca gọi điện thoại huyệt thái dương bị người chống khẩu súng, cúp điện thoại liền bị người dùng báng súng đập bể đầu chảy máu, ông ta lắc lắc thân thể mập mạp, khúm núm lạy sát đất với đế vương Thanh Thành không ai bì nổi: “Gia, tôi lúc trước thực sự còn chưa từng gọi điện thoại, thật sự là chưa từng, vừa rồi nói bảo đảm là lần đầu tiên, tôi tôi tôi người nào chứ? Tuyệt đối không dám lừa gạt lão ngài ạ…”

Yến Hồi ngồi trên ghế sô pha rộng, vươn ngón trỏ gãi thái dương mấy cái, “Vốn loại chuyện nhỏ này gia không muốn hỏi đến, nhưng mà ấy, gia gần đây rảnh vô vị, khó được tự mình thẩm vấn một lần, nếu không muốn chết, chú mày cứ ăn ngay nói thật, nếu giở trò với gia, gia khiến cho chú mày sống không bằng chết, nghe hiểu chưa?”

Lão Trùng ca vội vàng gật đầu: “Nghe hiểu rồi.”

“Rất tốt,” Yến Hồi giả nhân giả nghĩa vỗ tay tán thưởng, hỏi: “Người tên Triển Vệ kia có quan hệ gì với chú mày?”

Lão Trùng ca nghĩ nghĩ, nửa ngày nói câu: “Việc này, không có quan hệ gì hết…” Yến Hồi nhíu mày, trên mặt mang biểu tình như cười như không, lão Trùng ca vội vàng nói: “Gia, lão ngài đợi đợi đợi tôi nói hết, chính là Triển Vệ này ông ta dường như biết tất cả mọi người, tôi đây cũng là thuận tay giúp đỡ, ông ấy mặc dù không trong giới, nhưng người ông ấy quen biết đặc biệt nhiều, tôi lúc trước có một thân thích có chút chuyện, thân thích kia ở tại Bãi Yến, cho nên lần này là trả tình nghĩa cho Triển Vệ, gia, tôi thật không có muốn tra lão ngài…”

Yến Hồi hơi ngẩng đầu, “a” một tiếng, quay đầu hỏi: “Lần trước gia nhớ rõ ai nói người tên Triển Vệ này gia thế bối cảnh rõ ràng, không có lý lịch không tốt và tiền án tiền sự, phải không? Nếu như vậy, dựa vào cái gì người ta phải nể mặt một giáo viên? Gia dạo này rất rảnh, đột nhiên muốn làm rõ, đi tra.”

Có người nhận lệnh ra ngoài, lão Trùng ca nhìn nhìn hoàn cảnh âm trầm xung quanh, trong lòng sợ hãi cẳng chân run run, “Gia… Gia…”

Yến Hồi cười tà: “Đừng nói gọi gia, cho dù gọi tổ tông cũng đã chậm. Ở Thanh Thành, gia còn không biết lại có người gan to tra đến trên đầu gia. Thế nào? Rất đắc ý với tin tức chú mày tra được có phải không?”

Lão Trùng ca ra sức lắc đầu: “Gia, thật ra tôi chưa tra được cái gì, tôi thực sự chưa tra được cái gì…”

Lão Trùng ca xui biết bao nhiêu, đoán chừng chỉ có mình ông ta biết, vốn tra phía Triển Anh rất thuận lợi, kể cả con gái nhà Triển Vệ cũng bị dính dáng trong đó, kết quả vừa tra được có liên quan đến Yến gia tại Họa Phảng Trì, đã bị người tóm được, lão Trùng ca làm công việc truyền thông tin cả đời, đây là lần đầu tiên sẩy tay, nguyên nhân duy nhất xem như là người ông ta tra là Yến Hồi, mà sự kiện Họa Phảng Trì, còn là chuyện Yến Hồi kiếp này không muốn bị người nhắc tới hoặc là nói đến nhất, mập mạp chết bầm còn ra sức đi tra, có ý gì?

Đừng nói lão Trùng ca tra được chuyện Họa Phảng Trì này, cho dù không tra được, Yến Hồi cũng không thể nào tha cho ông ta, nghĩ nghĩ, hai chân bắt chéo nhấc chân bỏ xuống, Yến Hồi đứng dậy vỗ vỗ tay, trước khi đi nói câu: “Cắt lưỡi gã, gia ghét nhất thứ loa phóng thanh gì đó…” Nói xong, Yến Hồi nhấc chân, ung dung thong thả đi ra ngoài, phía sau là âm thanh lão Trùng ca ra sức cầu xin tha thứ và gào thét, cuối cùng bị che sau cửa.

“Đúng rồi,” Yến Hồi đi vài bước, đột nhiên đứng lại, quay đầu nhìn rất nhiều bảo tiêu đi theo phía sau, nói: “Về sau nếu lại có người tra gia, với cả chuyện con nhóc kia, đều không có tin tức nào hết, gia ghét nhất bị người lôi chuyện cũ ra.”

Yến Hồi đây là phong tỏa toàn bộ tin tức về hắn và Triển Tiểu Liên, mặc dù ngay cả chính hắn cũng không biết vì sao làm như vậy, nhưng mà không nghi ngờ chút gì, đây là lần duy nhất trong kiếp sống chơi phụ nữ của Yến đại gia, Yến đại gia xưa nay đều là kẻ hận không thể khiến toàn bộ thế giới đều biết hắn đổi một mỹ nhân mới, nay, có lẽ là vì che dấu thưởng thức ngày càng thấp kém của hắn, cũng có lẽ là không muốn để nhiều người hơn biết có một bảo vật như thế, tóm lại, bất kể là nguyên nhân gì, Yến đại gia là ém nhẹm toàn bộ tin tức có liên quan đến chuyện này, nói cách khác, ba Triển Tiểu Liên có mời thêm người tra như thế nào, cũng tra không ra tin tức gì có ích.

Triển Tiểu Liên xách một túi đồ ăn của cô về ký túc xá, trong ký túc xá chỉ có một mình Bành Ngọc, trông thấy Triển Tiểu Liên đi vào chỉ thản nhiên nâng nâng mí mắt, tiếp tục tiến đến trước gương chải lông mi của cô ta. Ấn tượng của Triển Tiểu Liên đối với Bành Ngọc gần như chỉ là cái động tác chải lông mi này.

Triển Tiểu Liên thuận tay ném cái túi lên trên giường, giày vừa cởi ngồi xếp bằng leo lên, lấy ra một cái xúc xích từ trong túi, giơ giơ với Bành Ngọc: “Ăn không?”

Bành Ngọc vừa tô xong son môi, đang mím môi cho màu môi tự nhiên, cô ta liếc Triển Tiểu Liên một cái, lắc đầu: “Cảm ơn, không ăn.”

Triển Tiểu Liên vừa nghiêng đầu gặm xúc xích, vừa nói câu: “Bành Ngọc, tớ sao lại cảm thấy hai ngày nay cậu càng đẹp hơn rồi?”

Phụ nữ ai cũng mong muốn được người ta khen đẹp, Bành Ngọc trang điểm chính là để người ta xem được người ta khen, vừa nghe Triển Tiểu Liên khen cô ta, lòng chuộng hư vinh của phụ nữ lập tức nảy ra, mở to mắt hỏi: “Thật sự?”

Triển Tiểu Liên gật gật đầu, vừa ăn đồ vừa nói: “Đúng vậy, tớ nhìn là càng nữ tính, có bạn trai phải không?”

Trên mặt Bành Ngọc lập tức lộ ra một nét cười ngượng ngùng, đứng lên nhấc túi nói câu: “Không nói với cậu nữa, tớ đi ra ngoài.”

Triển Tiểu Liên khoát khoát tay với cô ấy: “Bye bye.” Sau đó tiếp tục nghiêm túc ăn đồ. Xem chi tiết…

12/04/2020 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 97

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 97 – Đồng nhi

Phàm là học sinh đến trường, thích nhất chính là hai ngày nghỉ, có điều đối với Triển Tiểu Liên mà nói, hai ngày nghỉ chính là ngày tận thế của cô, cô phải đi Thanh Thành cho Yến đại gia thị tẩm.

Triển Tiểu Liên bây giờ mỗi lần đều phải nghĩ cớ làm sao nói với ba cô, Yến Hồi thì mặc kệ những thứ này, hắn chỉ để ý bản thân vui vẻ, mỹ nhân bên cạnh một người đổi một người, Triển Tiểu Liên cảm thấy gã ấy thật có khí chất ngựa giống, không hổ là vua muông thú.

Bởi vì Triển Tiểu Liên muốn ngủ nướng, vốn đã nói là buổi sáng qua, Triển Tiểu Liên lần đầu tiên đến giữa trưa mới qua, Yến đại gia tỏ vẻ rất mất hứng, về sau Yến đại gia vì không lỗ vốn một buổi tối đó, trực tiếp sai người tối thứ sáu mang Triển Tiểu Liên qua, Triển Tiểu Liên đau đầu muốn chết, tiếp tục như vậy mấy lần, mẹ cô tuyệt đối sẽ nổi đóa. Chỉ có điều chưa xử lý xong phía Yến Hồi, cô sẽ chưa thể về nhà.

Trong phòng tràn ngập mùi dâm mỹ, điên loan đảo phượng cả đêm, Triển Tiểu Liên mệt mỏi cũng không muốn nhúc nhích, lúc trời tờ mờ sáng, Triển Tiểu Liên bò dậy từ trên giường, bật đèn giường, tựa vào đầu giường ngẩn người, quay đầu thấy bên cạnh tủ đầu giường để một hộp thuốc lá, Triển Tiểu Liên không thích thuốc lá, nhưng cô nhớ nhãn hiệu thuốc lá đó là của nước ngoài, vừa nhìn cũng không phải là đồ rẻ tiền. Triển Tiểu Liên nhặt áo ngủ dày trên mặt đất lên buộc lại. Vươn tay cầm một điếu thuốc, nắm cái bật lửa, đi tới ghế chỗ cửa sổ, ôm đầu gối ngồi xuống, thử dùng bật lửa châm, hút ngụm đầu tiên, kết quả bị sặc ho gần chết.

Tiếng cười thầm của Yến Hồi từ trong chăn truyền ra, Triển Tiểu Liên không thèm nhìn, trong miệng ngậm một ngụm khói nghiên cứu nuốt vào nhổ ra, miệng trong nháy mắt phun ra lượng khói lớn, hơi khó chịu, ít nhất Triển Tiểu Liên xem ra, thuốc lá với cô không có sức hấp dẫn gì. Ngoại trừ vị thuốc lá chính là vị thuốc lá, đây là ấn tượng đầu tiên, đối với Triển Tiểu Liên mà nói, ấn tượng đầu tiên quyết định tất cả, giống như An Lý Mộc. Trong lòng Triển Tiểu Liên, An Lý Mộc vĩnh viễn đều là thiếu niên sau khi cô khóc lớn, sẽ luôn chạy về đầu tiên dỗ cô ấy.

Yến Hồi cúi người lấy thuốc lá, nâng nâng cằm với Triển Tiểu Liên: “Lửa.”

Triển Tiểu Liên ngồi trong bóng mờ, Yến Hồi chỉ nhìn thấy đầu thuốc lá màu đỏ và màu trắng là áo ngủ, hoàn toàn thấy không rõ mặt cô, Yến Hồi chậm rãi ngồi xuống, “bộp” một tiếng, ánh lửa vọt lên, một đợt mùi khói thuốc nồng đậm lan ra, Triển Tiểu Liên cúi đầu, đưa tay bóp tắt thuốc lá lên tay nắm ghế, không có cách nào, không thích chính là không thích.

Yến Hồi hút một ngụm thuốc lá, ngẩng đầu, ngoắc ngoắc tay với Triển Tiểu Liên: “Lại đây.”

Triển Tiểu Liên từ trên ghế xuống, vừa nắm tóc vừa đi về phía giường leo lên, sau khi chui vào chăn ngẩng đầu hỏi một câu: “Làm gì?”

Yến Hồi cười trầm, tiếng cười lười biếng: “Không làm gì, vừa làm cưng xong, cưng coi gia là làm bằng sắt à?”

Triển Tiểu Liên giễu cợt: “Có nhiều cảm nghĩ.”

Yến Hồi quay đầu, ngậm một ngụm khói quay đầu phun về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên chán ghét phất tay quạt tan, “Gia, lão ngài ức hiếp người ta…”

Yến Hồi thong dong trở mình, dựa vào mạn giường nuốt mây phun sương.

Trong bóng tối, Triển Tiểu Liên trầm mặc một lát, đột nhiên mở miệng nói: “Gia, cho một thời hạn thi hành án đi.”

Thân thể người bên cạnh không nhúc nhích tí nào, nửa ngày mới nghe hắn lười biếng trả lời: “Thời hạn thi hành án gì?”

Chậm rì rì trở mình, Triển Tiểu Liên mở to mắt, tầm mắt nhìn tới là vị trí sườn eo Yến Hồi, cô thản nhiên nói: “Chính là ngày kiếp sống bạn tình này kết thúc, lão ngài sẽ không định làm bạn tình cả đời với tôi chứ? Tôi đây sau này, nhưng là phải lấy chồng.”

“Lấy chồng?” Yến Hồi cười nhẹ một tiếng: “Đàn bà gia từng ngủ, gã đàn ông nào dám muốn?”

Triển Tiểu Liên trở mình, “Phụ nữ gia từng ngủ trong ngoài Thanh Thành này phải bao nhiêu chứ? Nếu lão ngài mỗi một người đều không buông tha, vậy bầu trời cả thành phố này cũng nên oán khí ngất trời rồi, nhiều phụ nữ sống thủ tiết như thế, Thanh Thành dứt khoát đổi tên là Quả Phụ Thành cho xong.”

“A, nói cũng đúng,” Yến Hồi vươn tay bóp tắt thuốc lá nằm xuống, quay người, đưa tay kéo bả vai Triển Tiểu Liên bày cô nằm nghiêng, mặt đối mặt với mình, nói: “Lời ban nãy đó chớ nói lần thứ hai với gia, gia ngấy rồi, không còn cảm giác mới mẻ hẵng nói.”

Triển Tiểu Liên đành phải nhìn hắn nói: “Chung quy có một kỳ hạn chứ?”

Tay Yến Hồi theo nách cô một mạch sờ soạng xuống dưới, “Kỳ hạn? Gia làm sao mà biết? Có thể là dăm ba ngày, cũng có thể là dăm ba tháng, nói không chừng còn có thể là dăm ba năm, tóm lại gia ngấy rồi hẵng nói.”

Triển Tiểu Liên xem thường: “Gia lão ngài quá gian xảo.”

Yến Hồi ấn thân thể cô dán lên người mình, “Cưng nếu là một con thỏ ngoan ngoãn, gia không chừng sớm đã thả cưng rồi, một lần là ngấy, đáng tiếc gia lần này bắt được là con cửu vĩ hồ, mỗi cái đuôi mỗi tâm nhãn lớn, lông trên đuôi mỗi cái một tâm nhãn nhỏ, thật sự là đúng khẩu vị của gia…”

Triển Tiểu Liên cắn răng, không cho mình kêu ra tiếng, Yến Hồi cứ như vậy nghiêng người mặt đối mặt với Triển Tiểu Liên ép buộc, Triển Tiểu Liên thật sự là phục hắn nhiều thủ đoạn như vậy, hắn phải chơi bao nhiêu phụ nữ mới có thể luyện được công lực như thế chứ.

Yến Hồi nắm cằm cô, cười hỏi: “Vừa rồi kêu lớn tiếng như vậy, lần này sao lại câm rồi?”

Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, hai cái chân trần truồng trong chăn vắt ngang hông hắn, vươn cánh tay ôm cổ hắn, âm u nói câu: “Vì tôi muốn giữ lại hơi sức kêu… cắn chết anh!” Nói xong, ngẩng đầu một hơi cắn về phía trái cổ Yến Hồi, một ngụm là thấy máu.

Cánh tay Triển Tiểu Liên vừa động đậy, phía dưới cũng di chuyển theo, vị trí cũng thay đổi, cảm giác bây giờ của Yến Hồi chính là muốn sống muốn chết. Triển Tiểu Liên tựa như con chó con, cắn là không buông, Yến Hồi duy nhất có thể ép buộc chính là thân thể, sức chịu đựng mạnh lâu hơn người khác. Triển Tiểu Liên cuối cùng nhả ra, bởi vì lỗ mũi vừa khớp chặn trên cổ Yến Hồi, hô hấp theo không kịp, sau khi nhả miệng liền kéo nụ cười ác ý trả thù xong, thở dốc từng ngụm.

Yến Hồi với tay sờ, cả tay máu me nhầy nhụa, cúi đầu nhìn cô một cái, “Cưng muốn chết?”

Triển Tiểu Liên không sao cả nhìn hắn, “Tình thú đi, tôi thấy gia thủ đoạn nhiều như vậy, còn tưởng rằng gia thích chứ, nhiều nhất lần sau không chơi cái này.”

“Tình thú?” Yến Hồi nhìn một tay máu, vươn tay lại sờ, máu vẫn còn tiếp tục, tình thú này rõ ràng chơi quá độ rồi, “Chó này cũng không cắn ác bằng cưng, còn nói tình thú với gia?”

“Còn phải nói?” Triển Tiểu Liên lé mắt nhìn, “Người ta còn có khi chơi cái này chơi tai nạn chết người, chúng ta chẳng qua là chơi thấy máu.”

Yến Hồi bị máu trên tay làm hoàn toàn mất hết nửa phần hứng thú, Triển Tiểu Liên sau đó bò dậy, chạy tới phòng vệ sinh cầm cái khăn mặt cho hắn: “Gia, lão ngài trước lau một chút, tôi đi gọi người qua băng bó cho anh.”

Lúc Tào Khang tới thấy vết thương trên cổ Yến Hồi hoảng sợ, “Gia, đây là có chuyện gì? Nửa đêm sao tự dưng…” Nói chưa xong, Yến Hồi liền ngẩng đầu trừng mắt nhìn Triển Tiểu Liên bên cạnh không quan tâm gì, nói: “Hỏi cô ta.”

Triển Tiểu Liên lập tức đáp: “Một trong những tình thú của tôi với gia, bác sĩ Tào anh xác định muốn biết?”

Tào Khang vừa nghe, không dám hỏi gì nữa, vừa rồi anh chính là khó hiểu vết thương trên cổ Yến đại gia, nhìn như là dấu răng, có điều dấu răng này cũng quá sâu chút, tựa như dấu răng quỷ hút máu hút máu người lưu lại. Vừa nghe Triển Tiểu Liên nói là một trong những tình thú, anh đâu còn dám nói chuyện chứ, chẳng qua trong đầu nghĩ, khẩu vị của hai người này cũng quá nặng, cắn như thế mấy lần, vạn nhất quá hưng phấn khống chế không được sức lực, không chắc là có thể cắn chết người.

Trước khi đi, Tào Khang xách hòm thuốc đi tới cửa, cẩn thận nhắc nhở một câu: “Gia, ngài với cô Triển… chơi nhỏ tăng tình chơi lớn thương thân mất mạng nha… Gia, lão ngài với cô Triển đều, đều đều đều tiết chế chút…” Nói xong, Tào Khang lau mồ hôi rồi đi, đáng thương một bác sĩ nhỏ phòng khám tư nhân quy quy củ củ như anh, cứ bị Yến đại gia lôi ra chơi đùa số mệnh, nếu như anh dám không đi ra, Yến đại gia đùa chính là số mệnh của anh.

Triển Tiểu Liên “xì” một tiếng bật cười, vui vẻ chạy đi đóng cửa, Yến Hồi âm mặt, sờ sờ vải xô quấn trên cổ, Triển Tiểu Liên quay người lại đã không cười nữa, nghiêm trang đi đỡ Yến đại gia, “Gia, lão ngài cẩn thận chút, chúng ta vẫn là tuân lời dặn của bác sĩ…”

Yến Hồi trừng mắt nhìn cô một cái: “Cưng còn dám nói?”

Triển Tiểu Liên không lên tiếng, dù sao chịu tội cũng không phải là mình.

Ngày hôm sau, Yến Hồi không biết đi đâu, Triển Tiểu Liên dậy xong liền tìm người khắp nơi tán dóc, không tán dóc chuyện khác, chuyên môn hỏi người ta phụ nữ lúc trước Yến đại gia thích đều là như thế nào, sau đó lại làm sao bị đá, thật ra chính là lấy kinh nghiệm, chẳng qua có phụ nữ lấy kinh nghiệm tóm đàn ông, Triển Tiểu Liên đây là ngược lại, cô lấy kinh nghiệm là vì khiến Yến đại gia đá người.

Triển Tiểu Liên xem như hiểu, Yến Hồi thật sự là một quái thai, tuyệt đối không thể dùng tư duy của người bình thường nói chuyện với hắn, mong đợi hai người bọn họ có thể hòa bình nói chia tay căn bản không có khả năng, khả năng duy nhất chính là làm cho Yến đại gia thật sự cảm thấy hắn ngấy rồi, muốn tìm món đồ chơi mới mẻ kế tiếp, mới có thể bỏ qua cho cô.

Thanh Thành Bãi Yến, gần như chính là thiên hạ của Yến Hồi, Triển Tiểu Liên cảm thấy trừ phi nhà bọn họ cả nhà chuyển đi, bằng không thì đừng hy vọng Yến đại gia sẽ cho cô có ngày lành, hiện tại Yến Hồi chưa có trở mặt với cô, nếu thực sự ngày nào đó trở mặt, Triển Tiểu Liên không biết hắn sẽ đối phó nhà bọn họ như thế nào. Ba mẹ cô chính là giáo viên, Triển Tiểu Liên nhưng không cảm thấy ba mẹ cô có năng lực đương đầu với Yến Hồi.

Có điều sau một phen hỏi xong, Triển Tiểu Liên cảm thấy khó khăn rất lớn, bởi vì phụ nữ lúc trước của Yến Hồi, người này xinh đẹp hơn người kia, người này vóc người bốc lửa hơn người kia, tóm lại mỗi lần Triển Tiểu Liên hỏi đối phương cô so với những phụ nữ ấy, chênh lệch cỡ nào, đối tượng bị phỏng vấn đều vẻ mặt bối rối không biết phải hình dung như thế nào, điều này khiến Triển Tiểu Liên buồn bực vô cùng, chậc, biết cô trông không thế nào, nhưng cũng không cần thiết coi thường người ta như thế chứ? Xem chi tiết…

11/04/2020 / ~ Yappa ~

Mooshiwake arimasen (Tôi vô cùng xin lỗi)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Mooshiwake arimasen
もうしわけ ありません
(Tôi vô cùng xin lỗi)

Cách đây mấy tuần anh Lerner có để quên cuốn sách mà anh Takada đã nhờ mang đi. Anh cảm thấy có lỗi và nói
Doomo sumimasen.
(Tôi rất xin lỗi.)
Và anh Takada lịch sự đáp
Iie, ii-n-desu-yo.
(Không sao đâu.)
nhưng rõ ràng là sự cẩu thả của anh Lerner đã làm phiền anh ấy rất nhiều. Nên anh Lerner xin lỗi lần nữa với cách diễn đạt lịch sự hơn
Hontoo-ni mooshiwake arimasen.
ほんとうに もうしわけ ありません。
(Tôi vô cùng xin lỗi. – Nghĩa đen: Tôi thực sự không thể biện bạch gì được.)
Thế là chị Yoshida đang tình cờ đứng cạnh họ bỗng bật cười. Khi Lerner hỏi chị có gì buồn cười, chị nói rằng mặc dù anh đã xin lỗi bằng cách diễn đạt lịch sự nhưng cách anh nói chẳng giống gì là anh đang thấy có lỗi cả. Thực tế, chị nói, anh trông giống một người lính đang báo cáo hành động của mình với sĩ quan.

Anh Lerner nghi là phát âm của anh không tốt, nên khi anh gặp Sensee mấy ngày sau đó anh đã hỏi thầy về việc này.

Sensee nói không, không phải là do phát âm, mà là cử chỉ cơ thể có vấn đề. Anh Lerner đã nói Mooshiwake arimasen (Tôi vô cùng xin lỗi) trong khi vẫn đứng thẳng người và cằm ngẩng lên. Đó không phải là cách mà một người Nhật nói xin lỗi, kể cả với bạn bè mình.

*  *  *

Nói một điều gì đó bằng một cách không phù hợp không chỉ không hiệu quả mà còn dễ gây hiểu lầm. Việc xin lỗi hay nhờ vả trong khi vẫn đứng thẳng và cằm ngẩng lên có vẻ khá là lạ với người Nhật; có khi còn gây phản cảm. Một người nói thành thạo tiếng Nhật mà chúng ta biết đã từng trải qua loại hiểu lầm này.

Người Nhật thường cúi đầu hoặc khom người không chỉ khi xin lỗi hay nhờ vả mà kể cả khi đưa cho ai đó vật gì. Việc này là cần thiết khi bày tỏ sự cảm thông đối với ai đó vì sự bất hạnh của họ. Có thể bạn đã thấy trực tiếp hoặc trong phim cách người Nhật chia buồn cho sự mất mát của một ai đó. Cách diễn đạt
Kono tabi-wa tonda koto-de gozaimashita.
(Tôi rất lấy làm tiếc khi nghe điều này. – Nghĩa đen: Lần này thật là khủng khiếp.)
sẽ không được nói rõ ràng cho đến hết; thường thì người ta sẽ cúi đầu hoặc nhìn xuống phía dưới và chỉ nói
Kono tabi-wa doomo…
(Nghĩa đen: Lần này quả thực…)
và phần còn lại thường nói nhẩm hoặc không phát ra tiếng. Trong những trường hợp đó cúi đầu còn có tính thuyết phục bằng, hoặc hơn cả ngôn từ.

04/04/2020 / ~ Yappa ~

Bảo bối thật ngoan – Convert

Tên gốc 宝贝真乖
Hán Việt Bảo bối chân quai
Tác giả Tinh Thần Chi Quang
Thể loại Ngôn tình, hiện đại, sắc, cấm luyến, NP, ngọt sủng

Xem chi tiết…

%d bloggers like this: