Bỏ qua nội dung
11/02/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 82

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 82 – Đánh ngất xỉu hẵng nói

Thật ra trong lòng Triển Tiểu Liên không sợ như vậy, tiếng thét chói kia của cô hoàn toàn là kêu cho người ở dưới nghe, dù sao trong lòng Triển Tiểu Liên, Giang Triết Hải phía dưới là bác trai cô, bọn họ nhưng là một phe, hơn nữa Yến Hồi có thể đi đến nơi này, không thể nói là cô trực tiếp đưa tới, nhưng tuyệt đối có tác dụng lửa cháy thêm dầu của cô, giữa đường cô hơi chút đổi lí do thoái thác khác, Yến Hồi có thể quay đầu.

Có điều khi cái cần cẩu lớn kia hạ xuống theo đường thẳng không có chiều hướng ngừng lại chút nào, Triển Tiểu Liên liền hiểu, gã đàn ông cô gọi một tiếng bác kia, không phải không coi cô là cháu gái, mà căn bản không coi cô là người.

Phía sau Triển Tiểu Liên, Lôi Chấn trói ngược sau lưng Triển Tiểu Liên cử động một cái phía sau Triển Tiểu Liên, cuối cùng rống lên một câu với cô: “Rụt chân!”

Triển Tiểu Liên “au” một tiếng co bản thân lại thành một cục, lần này cũng không để ý có mệt hay không, dù sao có thể rụt ngắn bao nhiêu thì rụt ngắn bấy nhiêu.

Lôi Chấn phía sau rống với Triển Tiểu Liên xong, trong nháy mắt còn có động tác, một bàn tay bị trói, tay kia thì giãy giụa một lúc, sau đó đột nhiên rút khỏi dây thừng trói ngược, không đếm xỉa trên tay vết máu loang lổ vết thương chi chít, nhanh chóng đưa đến bên miệng, dùng miệng cắn ống tay áo, chỗ cổ tay lộ ra một công cụ nhỏ dùng để bắn, tay vừa nhấc, công cụ nhỏ kia rất nhanh bắn ra một cái bóng màu đen, đánh thẳng vào nhân viên điều khiển ngồi ở đầu cần cẩu khống chế, lập tức người ngồi trên ghế lái ngả người ra mất tri giác, bộ điều khiển bị hắn khống chế trong tay mất đi thao tác của chủ nhân, đầu cần cẩu hạ thấp rất nhanh đột ngột dừng lại.

Triển Tiểu Liên nhắm hai mắt đang rụt chân, liền cảm giác chính mình quay một vòng trong không trung, chờ cô mở mắt ra, phát hiện mặt đất ngay trước mắt mình, cô nếu không phải bởi vì rụt chân, phỏng chừng hiện tại nửa người dưới hoặc là cắm trên mặt đất, hoặc là bị ngã thành bụi phấn rồi.

Một màn mạo hiểm này chỉ phát sinh trong mấy giây ngắn ngủi, đám người Giang Triết Hải hoàn toàn không dự đoán được Lôi Chấn sẽ có thủ đoạn đó, Lôi Chấn cắn răng dùng công cụ đeo lưỡi dao trên cổ tay hai phát quẹt đứt dây thừng, Triển Tiểu Liên tội nghiệp kêu hắn: “Anh Lôi Chấn, anh cũng thả tôi đi.” Xem chi tiết…

10/02/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 81

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 81 – Con tin không đáng giá

Đừng nhìn ngồi xe chỉ cần ba năm phút là đến, đất bằng này đi bộ nhưng rất tốn thời gian, một đám người đi, chậm rì rì tựa như ốc sên đang ngọ nguậy. Trước mặt lại tới một nhóm người nghênh đón Yến Hồi, như sao quanh trăng sáng làm nổi bật Yến Hồi ở chính giữa, Triển Tiểu Liên vừa đi theo dòng người vừa nhìn bốn phía, Yến Hồi bên kia hắt xì, Triển Tiểu Liên vội vàng đưa khăn mặt trong tay qua: “Gia, lau nước mũi.”

Yến Hồi lườm cô một cái, Triển Tiểu Liên làm bộ không thấy, trong lòng nghĩ, đợi lát xem tôi chém anh hay không.

Chỗ thật xa nhìn thấy có một đám người chờ ở nơi đó, nhìn đến Yến Hồi đi qua, cả đám cung kính chào, giữa vườn hoa bày cái bàn dài, phía trên còn để một vài đồ ăn trái cây vân vân, Triển Tiểu Liên nhìn thấy có con heo sữa quay, vụng trộm hỏi Yến Hồi một câu: “Gia, con heo kia có thể ăn không?”

Yến Hồi vừa đi vừa đáp một câu: “Cưng ăn nó, gia sẽ quay cưng lên ăn.”

Triển Tiểu Liên “chậc” một tiếng, kéo ba lô trên người lên, kết quả cánh tay sáng sớm bị Yến Hồi nắn đau muốn chết, cô dùng một cánh tay xoa xoa, thực sự là cảm giác đau nhức đau nhức, còn hơi run run, cầm cái khăn mặt cũng có chút tốn sức.

Người tới lễ mừng rất nhiều, có công ty tổ chức sự kiện chuyên nghiệp sắp xếp, tiết mục cắt băng bố trí đầu tiên, ngoại trừ Yến Hồi, còn có không ít người có thân phận có địa vị tham gia, pháo chiêng trống vân vân cùng vang, thật sự là cái gì cần có đều có, xem mà Triển Tiểu Liên ngẩn tò te, cảm thấy một buổi lễ khánh thành làm rêu rao như thế, cũng chỉ tên kia có thể nghĩ ra được. Lúc Yến Hồi cùng đám người kia cắt băng, Triển Tiểu Liên thì ôm một đống khăn mặt chờ bên cạnh, kéo hạ xuống, cô nhân viên tổ chức dáng người yểu điệu bưng banh vải nhiều màu lui qua một bên, bầu không khí hài hòa vui mừng tiếp tục tiến hành. Yến Hồi ngẩng đầu quét mắt bốn phía, nhíu nhíu mày, sau đó ngoắc tay một bảo tiêu phía sau. Triển Tiểu Liên lén lút đi theo, liền nghe Yến Hồi hỏi: “Đi xem chuyện gì xảy ra, đám Lôi Chấn sao lâu như vậy còn chưa có quay lại?”

Trong lòng Triển Tiểu Liên nhảy dựng, phải, Lôi Chấn và sáu bảy người cùng đi, nhưng đến bây giờ chưa một ai quay lại.

Bảo tiêu kia mang theo hai người đi hướng vừa rồi, hoạt động bên này vẫn còn tiếp tục, đủ loại biểu diễn lần lượt tiến hành, mục đích Yến Hồi tới hình như chính là vì tham gia việc này, hoạt động biểu diễn sau đó hắn căn bản không có hứng thú, mà là nói chuyện với những người tới tham gia cắt băng, Triển Tiểu Liên vẫn đi theo đằng sau hắn, trong lòng còn đang suy nghĩ bác và bác trai bước tiếp theo định làm như thế nào, nhiều người như vậy, thấy thế nào cũng không dễ dàng ra tay. Sau khi một loạt hoạt động kết thúc, MC buổi lễ tuyên bố Họa Phảng Trì đợt một chính thức khánh thành, lễ mừng xem như kết thúc.

Trong lúc Yến Hồi nói chuyện với người khác vẫn luôn dùng khăn che mặt, nhìn cũng không thất lễ, khách mời theo buổi lễ kết thúc lục tục rời đi, Yến Hồi lập tức gọi đốc công vừa rồi dẫn bọn họ qua đây lại: “Gia hỏi chú mày, người vừa rồi gọi người đi qua khuân đồ là ai?”

Đốc công cười theo “hì hì”: “Gia, bọn tôi phân công khác nhau, không can thiệp chuyện của nhau, cho nên qua lại cũng không quen thuộc, chỉ biết bọn họ là của công trường này, cái khác căn bản không rõ lắm.”

Yến Hồi lấy khặn bưng miệng mũi xuống, khẽ ho một tiếng: “Nói như vậy, người đó chú cũng không biết?”

Đốc công lắc đầu: “Cũng không phải không biết, người đó là về sau mới tới, chuyện tuyển người cũng không phải tôi quản, tôi thực sự không biết.”

Yến Hồi “hừ” một tiếng, một lần nữa che miệng mũi, nhấc chân liền đi về hướng ban nãy, vừa đi vừa dặn bảo: “Gọi điện thoại cho Lôi Chấn, điều người từ trung tâm thành phố, trong vòng mười phút phải đến, ngoài ra, mở tất cả máy quay bên ngoài đợt một, gia sao lại cảm thấy có trò đùa chứ?”

Triển Tiểu Liên đứng tại chỗ, tên này đã cảm thấy không được bình thường, hơn nữa, còn hoàn toàn không có cảm giác hoang mang, rốt cuộc là hắn quá mức tự tin hay là quá mức tự phụ?

Bảo tiêu phía sau lập tức đuổi kịp Yến Hồi: “Gia, chúng ta vẫn là chờ ở trong này tốt hơn, vạn nhất chỗ anh Lôi đi…”

Yến Hồi chậm rãi lấy khăn che miệng mũi xuống, tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh, “Chờ? Gia chưa từng đụng phải chuyện chờ chết. Lôi Chấn tốt nhất cầu nguyện hắn có một giải thích hợp lý, nếu không gia sẽ tự tay giết chết hắn.”

Tóc vàng vẫn đi theo đằng sau Yến Hồi, Yến Hồi xoay người nhìn Triển Tiểu Liên một cái, ngoắc ngón tay với cô: “Nhóc béo, lại đây.”

Triển Tiểu Liên chạy chậm tới, “Gia, chuyện gì?”

Yến Hồi búng trán cô: “Óc heo, cho gia khăn mặt!”

“À há!” Triển Tiểu Liên vội vàng đưa khăn mặt qua, nhìn nhìn sắc mặt hắn, cẩn thận hỏi: “Gia, có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

Yến Hồi cười nhạo, “Có thể có chuyện gì? Chẳng qua là trò hề, yên tâm, gia cũng không phải lần một lần hai đụng phải, đi qua cùng gia xem diễn? Hay là trước quay về trong xe chờ?”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt: “Ở cạnh gia, tôi còn sợ gì chứ? Dù thế nào, gia cũng sẽ không lấy phụ nữ làm lá chắn chứ?”

Yến Hồi nhẹ bay lướt cô một cái, vừa đi vừa cười tà nói: “Vậy thì nói không biết chừng, chỉ cần có thể đỡ đạn, phụ nữ hay là băng ghế, huống chi, cưng tròn hơn người khác, nếu đỡ đạn còn an toàn chút, thế nào cũng có thể lấy tới dùng một chút.”

Khuôn mặt tròn nhỏ của Triển Tiểu Liên lập tức biến sắc, “Gia, tôi còn coi lão ngài là đại anh hùng độc nhất vô nhị đấy, vậy mà lại không phúc hậu như thế. Vậy nếu thực sự có gì, còn không lấy tôi làm lá chắn thịt chứ?”

Yến Hồi chịu không nổi khoát tay: “Nhóc béo, gia nếu rơi vào tình thế xấu ấy, cũng phí công lăn lộn.” Xem chi tiết…

08/02/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 4

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 4 – Thảm kịch lớn

Kubo Ginzou một mình lên giường tại căn phòng dành cho khách nhà Ichiyanagi được sắp xếp cho mình, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Việc này cũng đúng thôi. Ông đã đổ quá nhiều tâm sức vào hôn lễ lần này.

Ginzou biết quá rõ tư tưởng và tập quán phong kiến của nông thôn, nên nếu phải nói thì ông không ủng hộ cuộc hôn nhân này. Ginzou lo sợ làm dâu của nhà Ichiyanagi, gia đình từng là địa chủ của chính mình, Katsuko liệu có hạnh phúc không.

Thế nhưng Katsuko rất tích cực đối với cuộc hôn nhân này, hơn nữa vợ Ginzou cũng nói:

“Nếu như anh còn sống, chắc chắn sẽ rất vui. Trở thành vợ của ngài Ichiyanagi, không phải sẽ rất nổi bật sao.”

Vì câu đó, Ginzou mới hạ quyết tâm.

Tuy hai anh em Rinkichi, cha Katsuko và Ginzou sang Mỹ khi còn trẻ, nhưng Rinkichi càng lớn tuổi, thì khát khao đối với tập quán hay giai cấp Nhật cũ càng thêm sâu sắc tới mức Ginzou không thể so sánh được. Vì thế, cứ nghĩ “nếu như anh còn sống, chắc chắn sẽ rất vui” thì dù vẫn còn miễn cưỡng với cuộc hôn nhân này, ông đành chấp nhận.

Ginzou là người một khi đã quyết tâm, sẽ lao thẳng tới cùng.

Không được làm Katsuko mất mặt. Nguyện vọng của ông là không để cô bị thân thích nhà Ichiyanagi chỉ trỏ sau lưng, nhưng cũng may, nhờ có kinh nghiệm làm việc tại Mỹ, ông đã xử lý mọi việc xong xuôi một cách nhanh chóng. Không bận tâm tới tiền bạc, ông đặt mua kimono từ các nhà buôn vải lớn ở Kyouto hay Oosaka.

“Ôi, chú tặng cháu đồ đắt tiền như vậy, cháu biết phải làm sao.”

Katsuko bất ngờ và ngạc nhiên, thậm chí còn rơi lệ, tấm lòng của Ginzou hoàn toàn không uổng.

Vẻ đẹp của Katsuko khi từ nơi ở nhờ là nhà trưởng thôn bước vào nhà Ichiyanagi trong bộ lễ phục, đã hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Cứ nghĩ tới sự xa hoa của các loại đồ dùng và trang sức hồi môn, tới mức trở thành đề tài nói chuyện của người dân trong thôn một thời gian dài, thậm chí người nhà Ichiyanagi cao ngạo cũng phải căng mắt ra nhìn, là Ginzou cũng đã cảm thấy thỏa mãn không còn gì hơn.

“Có lẽ anh cũng sẽ thấy thỏa mãn. Anh chắc chắn sẽ rất vui!”

Vừa thì thào như vậy, lồng ngực Ginzou nóng lên, bất ngờ nước mắt trào ra.

Phòng bếp hình như vẫn đang ăn uống, tiếng ca dâm đãng vẫn còn tiếp tục. Nghe thấy vậy khiến Ginzou mãi không ngủ được, trở mình mấy bận, ông mới dần thiếp đi.

Khi đương nửa ngủ nửa tỉnh, không biết chợp mắt đã bao lâu, Ginzou dường như nghe thấy tiếng kêu gào không bình thường mà bừng tỉnh. Ginzou ngồi dậy, biết không phải là mơ.

Tiếng kêu gào đáng sợ tới mức nói không nên lời, không biết của đàn ông hay phụ nữ, từng tiếng lại lần nữa, phá vỡ sự yên lặng của màn đêm, lúc ấy, có tiếng giẫm chân bồm bộp trên sàn nhà.

Là nhà ngoài, vừa nhận ra điều đó, Ginzou đã choàng cánh tay vào áo cánh. Khoác áo choàng ngủ ngoài áo ngủ, vặn sáng đèn, nhìn đồng hồ đeo tay, đúng bốn giờ mười lăm phút.

Đó chính là lúc tiếng đàn koto vang lên.

Tiếng đàn réo rắt dường như cả mười ba sợi đều bị đánh lung tung, tiếp đấy là tiếng nghe như hoa văn và vách ngăn đổ, cuối cùng trở về một sự yên lặng chết chóc.

Tiệc rượu phía phòng bếp có vẻ cũng đã kết thúc.

Ginzou bất an mở cửa chớp. Tuyết đã ngừng, mặt trăng như sợi chỉ tỏa ra ánh sáng lạnh lùng trên bầu trời. Sân bị tuyết đọng che phủ, mềm xốp như choàng một lớp bông.

Đúng lúc ấy, nhìn thấy có bóng người đạp tuyết đi về phía này, Ginzou cất tiếng hỏi như khiển trách:

“Ai vậy?”

“A, ngài cũng nghe thấy tiếng vừa rồi à?”

Người đó Ginzou không biết, nhưng đó chính là người làm công tên Genshichi.

“Ừ, nghe thấy. Có gì vậy, chờ tôi chút. Tôi đi với.”

Mặc thêm áo khoác ngoài áo choàng ngủ, Ginzou đi đôi guốc gỗ dùng trong sân đang đặt ở đó, bước trên mặt tuyết. Lúc đó khắp nơi có tiếng mở cửa chớp, Itoko Toji cũng ló đầu ra.

“Genshichi à? Ai ở đằng kia vậy? Nãy là tiếng gì?”

“Mẹ, là tiếng đàn koto.”

Suzuko cũng nhòm ra ngoài dưới ống tay áo mẹ mình.

“Là gì thế nhỉ. Cảm giác như là tiếng kêu cứu ấy.”

Genshichi run cầm cập.

Ginzou lao về phía cổng tre, khi đó, từ chi thứ ở phía nam, Ryousuke vừa thắt obi vừa chạy tới.

“Bác, nãy là tiếng gì vậy?”

“A Ryou, cháu đi nhà ngoài xem thử giúp bác.”

Ginzou thử lắc cổng tre lạch cạch, nhưng chốt ở phía trong nên không thể mở được. Ryousuke huých người hai, ba lần, nhưng cổng tre nhìn như mỏng manh, lại vững chắc đến bất ngờ.

“Genshichi, mang rìu qua đây.”

“Dạ.”

Lúc Genshichi đang quay người, từ phía nhà ngoài lại vang lên âm thanh như đang đánh vào dây đàn koto tinh tinh, tiếp đó tiếng như đang cào vào không khí vùn vụt. Có vẻ là dây bị đứt.

“Gì vậy. Đó là…”

Trong ánh tuyết, mặt người nào người nấy đều tái mét.

“Genshichi, còn chần chà chần chừ cái gì? Mau mang rìu qua đây.” Xem chi tiết…

03/02/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 3

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 3 – Xuân dược

Ta vẫn nhìn theo hắn biến mất rất lâu, mới có thể kiềm chế được đau đớn thất tình, từ trên giường trở mình xuống đất, đi vào một đôi giày không biết có phải của ta hay không, lảo đảo đi về phía ngoài phòng.

Trong viện chỉ có một gian nhà cỏ nhỏ rách nát, ngay cả bếp cũng là lộ thiên. Cổng lại không mở, Ngọc Lam Yên là chạy đi đâu?

Nhưng mà hắn không có ở đây cũng tốt, nội tức của ta không thể dâng lên, võ công của hắn lại không yếu, nếu thật sự bắt gặp, sợ là khó rời khỏi nơi này. Lúc này mặt trời đã xuống núi, trong phòng cũng không đốt đèn, ta thừa dịp trời tối theo tường viện đi tới cửa, đang muốn mở cửa, liền nghe thấy trên đầu vang tiếng sột soạt, một bóng đen bỗng nhiên từ ngoài tường xông ra.

Có mai phục!

Hừ, bọn họ quả nhiên không chịu thả ta trở về. Ta cười lạnh một tiếng, liền giẫm lên một cái cối đá trong viện, bình tĩnh nhìn từng bóng đen từ chỗ đó nhảy vào trong viện. Người áo đen không nhiều không ít, vừa đúng bảy người, vây ta chính giữa, nhưng không động thủ. Đầu lĩnh khom người thi lễ với ta, hạ giọng cười nịnh nói:

“Giáo chủ, ngài sớm như vậy đã gọi chúng ta ra nghị sự? Y thuật của thần y kia thế nào, có thể chữa khỏi tật tim của giáo chủ không?” Âm thanh này rất quen thuộc, chỉ nghe một câu là biết, là La Việt đường chủ Thiên Toàn đường.

Ta không khỏi kinh ngạc hỏi: “Ngươi sao lại ở chỗ này, chẳng lẽ bảy vị đường chủ đều tới?”

Hắn đắc ý nói: “Còn không phải, giáo chủ có thể ở cạnh tiểu thụ kia, những giáo chúng chúng ta đây cũng vui mừng thay cho ngài đấy. Về sau chúng ta liền nghĩ, dù sao mấy ngày này ngài dám chắc phải triệu chúng ta qua đây tìm cách đưa Ngọc Lam Yên về tổng đàn chúng ta, cho nên vẫn canh bên ngoài, đỡ cho giáo chủ ngài muốn tìm chúng ta còn phải phóng ám hiệu…”

Ta sao lại có một đám thuộc hạ không có não như thế! Ma giáo dính vào Ngọc Lam Yên, kết cục đã định trước chính là bị tiêu diệt hoàn toàn! Ngay cả ta cũng không dám phóng túng tâm ý của mình, bọn họ lại còn đắc chí, cảm thấy giáo chủ ta đây kề được nhân vật chính là chuyện tốt đẹp bằng trời!

Được rồi, về đến giáo sẽ giáo dục lại, đừng để người ngoài nhìn nhìn toàn thể ma giáo chúng ta chỉ số thông minh đều thấp như thế.

Thế là ta đứng lên, nắm lấy cổ tay La Việt: “Bản tọa bị người hạ độc, bây giờ không thể vận dụng nội lực, phải về giáo trị liệu. La Việt, ngươi cõng bản tọa trở về!”

La Việt chấn động toàn thân, hai mắt liền lóe ra ánh sáng nhỏ vụn, nhìn ta đang muốn nói gì, bên cạnh lại truyền đến một thanh âm già nua, là Khai Dương đường chủ Xích Lực Tử lớn tuổi nhất trong số bảy vị đường chủ: “Giáo chủ không thể mà!”

Cái gì không thể! Ta cũng lười nhìn lão già không hiểu chuyện này, chỉ dặn bảo La Việt xuất phát. Chẳng ngờ Xích Lực Tử lại kéo La Việt lại, bộ dáng trung tâm vì chủ khuyên ta: “Giáo chủ, ma giáo chúng ta đất diễn vốn đã ít, chỉ có một mình ngài nhích tới vị trí công bốn, cũng không có mấy lần cơ hội có thể ló mặt cùng tiểu thụ. Ngài nếu như lại không cố gắng, ma giáo chúng ta sau này còn có cơ hội lên sàn ư? Chẳng lẽ cứ không ai biết đến vùi lấp trong bối cảnh?”

Lên sàn, lẽ nào còn quan trọng hơn tính mạng? Lão già này quả thật cho rằng bản tọa không dám phế truất lão? Ta hung hăng vỗ một chưởng lên cái cối xay, hơi đau. Ngay sau đó vẻ mặt ta càng thêm lạnh lùng, uy nghiêm lãnh đạm dặn bảo sáu vị đường chủ còn lại kia: “Lời Xích đường chủ, bản tọa sẽ coi như chưa từng nghe thấy, sau này nếu lại có người nhắc loại chuyện vô căn cứ này trước mặt bản tọa, chắc chắn nghiêm trị không tha! La Việt! Lập tức cõng bản tọa về giáo!” Xem chi tiết…

30/01/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 2

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Nhân vật chính chuyên nghiệp

Nghị sự đường của ma giáo mặc dù đều phải đặt trong sơn động mịt mù tăm tối, nhưng nơi ta sống hàng ngày lại là sân tương đối tinh xảo. Lầu gác trong sân giao nhau thưa dày, kèo nhà chạm trổ, tùng xanh đá lạ, còn có một bãi đất trống lớn để người dùng luyện công. Mặc dù ta chưa có đệ tử đích truyền, nhưng bình thường cũng sẽ chỉ điểm một chút võ công chúng đường chủ và đệ tử cấp thấp.

Có điều hôm nay ta nổi giận trên cuộc họp, sau khi trở lại sân thì không ai dám tới tìm ta nữa. Vừa vặn thừa dịp cơ hội này, ta cũng phải luyện võ công cho tốt. Ma giáo tương lai tán loạn, nguyên nhân hàng đầu đương nhiên là tác giả đặt ta thành một kiểu người bi tình như vậy, nhưng cũng có vài phần là bởi vì võ công của ta không thể áp đảo mọi người.

Phải biết trong thế giới đam mỹ võ hiệp này, đầu mối chính mặc dù là đam mỹ, bối cảnh nhưng là võ hiệp đứng đắn.

Tổng cộng nguyên văn có mấy vai chính vai phụ như thế, võ công của công chính quy đương nhiên là có cộng thêm ngón tay vàng, công hai lại kiêm BOSS phản diện, trừ công chính quy không có địch thủ nào nữa. Còn công ba… Công ba này là ai ấy nhỉ? Trong thiết lập quả thật có công ba, nhưng vừa không có tên cũng không có miêu tả bề ngoài, về sau ta xem đi xem lại 32 chương trước năm sáu lần, cũng không nhìn ra vai phụ nào có manh mối là công ba… Chẳng lẽ đất diễn của y đều ở phía sau, lên sàn còn muộn hơn ta?

Không đề cập tới công ba, sau này còn có một công năm đấy.

Công năm còn là một minh chủ võ lâm. Ai không biết, võ công của minh chủ võ lâm bình thường đều cao hơn giáo chủ ma giáo một chút? Dù cho thấp cũng thấp không bao nhiêu. Vả lại minh chủ võ lâm yêu làm nhất chính là làm ngược lại với ma giáo chúng ta, không biết có bao nhiêu giáo chủ ma giáo đều chết dưới quỷ kế của minh chủ võ lâm.

Trên đời này còn có nhiều người võ công trên ta như vậy, ta cho dù không quấy nhiễu tiểu thụ, muốn dẫn dắt ma giáo độc chiếm giang hồ cũng là không dễ.

Ôi, trước luyện võ đi! Ta dặn bảo các đệ tử quan sát kỹ tuyến đường xuống núi, không cho bất luận kẻ nào ra vào ma giáo, sau đó liền bế quan khổ tu ma môn đại pháp. Lần bế quan này liền bế nửa tháng, vừa vặn bỏ lỡ đoạn tình tiết ma giáo chúng ta phái người bắt cướp tiểu thụ. Bỏ lỡ lần này, ma giáo chúng ta sẽ có thể đỡ kết hai cường địch, cũng đỡ tổn thất mấy đệ tử tâm phúc.

Sau khi xuất quan lúc lại nghị sự với đệ tử toàn giáo, nhìn những đệ tử lẽ ra đã chết trong đoạn tình tiết này vẫn còn khom người đứng trang nghiêm trước mặt ta, nghe chỉ thị để ma giáo phát triển của ta, tâm tình của ta vô cùng tốt. Vì thế sau khi lần nghị sự này kết thúc, ta không phẩy tay áo bỏ đi nữa, mà dặn bảo người sắp đặt tiệc rượu, khao thưởng công lao đường chủ trói buộc được đám đệ tử.

Trên núi cũng không có món ngon hiếm lạ gì của Trung Nguyên, chẳng qua là một chút rượu mạnh cùng với thịt nướng đặc sản Tây Vực. Ma giáo chúng ta theo quy củ Tây Vực dùng chế độ ăn phần riêng, ta tự xếp một bàn tại thủ tọa, người còn lại theo thứ tự ngồi thành hàng phía dưới. Ma giáo mặc dù có tiền, tổng đàn tuy rằng ngay tại Tây Vực, nhưng trong giáo ta ngay cả một Hồ cơ cũng không có! Tới rót rượu toàn bộ đều là nam đệ tử mặc áo đen, người nào người nấy dáng người không thú vị, mặt mũi đáng ghét.

Đợi sau khi bản giáo xưng bá thiên hạ, ta nhất định phải hưởng thụ thật tốt một lần cuộc sống ngu ngốc ao rượu rừng thịt, lại xây một cái hậu cung rộng lớn, nuôi mấy trăm mấy ngàn người đẹp. Khi đó lại có loại tiệc rượu này, nhất định phải sai vũ cơ hiến vũ, ca kĩ hát ca, rót rượu ít nhất cũng phải loại mỹ nhân như đầu bảng Lục Yêu của Du Lâm trấn dưới núi!

Ta vừa uống vừa nghĩ đến tam cung lục viện trong tương lai, chỉ chốc lát sau đã có chút lâng lâng, đệ tử hầu rượu qua qua qua lại trước mắt cũng dần dần thuận mắt hơn, chẳng qua là mặt mày hơi có chút không rõ, nhìn thế nào cũng không thấy rõ tướng mạo. Ta buông chén rượu, ngoắc ngón tay với hắn: “Ngươi là đệ tử đường nào? Qua đây, để bổn tọa nhìn cho rõ.”

Tên đệ tử kia cúi đầu đi về phía ta, nhịp bước không nhanh không chậm, mỗi bước đều có độ dài bằng nhau. Nhưng ta lại cảm thấy hắn càng đi càng chậm, chờ khi hắn đến trước mặt ta, không chỉ mặt mũi hắn, ngay cả toàn bộ cơ thể hắn trong mắt ta cũng mơ hồ. Ta là uống say sao?

Không, không phải say, là có người bỏ thuốc trong rượu của ta! Trong lòng ta cả kinh, cố nâng chân khí, lại cảm thấy chỗ khí hải đan điền có một đợt đau đớn như đao cắt, trước mắt tối sầm, ngay cả một chút bóng dáng mơ hồ cuối cùng cũng nhìn không thấy.

Khi tỉnh lại đã không biết là lúc nào, nhưng xung quanh hương thơm ấm áp, thanh tĩnh an bình, tuyệt không giống như sơn động ướt lạnh khói lửa lượn lờ kia của ma giáo chúng ta. Ta cẩn thận thu hơi thở lại, nhắm mắt ngưng thần, vẫn làm bộ như hôn mê bất tỉnh, chỉ bằng cảm nhận ánh sáng và xúc cảm dưới thân xác định giờ vẫn là ban ngày, mà ta hiện tại đang nằm trên một cái giường không xem như thoải mái, còn đắp một cái chăn bông không biết đã bao lâu không phơi nắng.

Trong phòng im lìm không tiếng động, hẳn là không có ai. Ta lại nhắm mắt giả bộ một lát, cuối cùng không nén được hiếu kỳ đối với tình cảnh của mình, mở mắt ra. Quả nhiên giống như suy đoán của ta lúc trước, ta đang nằm trong một gian nhà tranh nhỏ bốn bề lọt gió, dưới thân nằm chính là một tấm ván giường gỗ nứt, trong phòng cũng không có ai trông coi.

Đương nhiên là không cần trông coi, bởi vì nội lực của ta đã bị phong bế, mỗi lần vận công trong bụng liền đau đớn không chịu nổi, suýt nữa là lại bất tỉnh. Ta nhịn đợt đau này, vịn mép giường từ từ ngồi dậy. Vừa ngồi vững người, cánh cửa đột nhiên “két—” một tiếng, ánh mặt trời liền theo khe cửa tiến vào. Vào gian phòng này cùng ánh mặt trời đầy đất ấy, còn có một thiếu niên mặc áo xanh nhàn nhạt.

Thiếu niên kia trên mặt mang theo nụ cười không lo không nghĩ đạp ánh sáng mà vào, hai mắt cong cong, nước da trắng như tuyết nõn nà, quanh người bị ánh sáng mặt trời phác họa một quầng sáng màu vàng. Trong tay hắn nâng một bát nước thuốc, bước đi nhẹ nhàng về phía ta, đồng thời mở miệng kêu ta một tiếng: “Ngươi tỉnh rồi?”

Người này, người này chính là thụ chính quy, con đẻ duy nhất của tác giả — Ngọc Lam Yên!

Chỉ nhìn một cái, trái tim ta đã không do chính ta khống chế, nảy lên kịch liệt, đập bên tai ta từng tiếng như trống nặng đánh, mà đôi mắt này chỉ biết tham lam nhìn dung nhan thanh tú đẹp đẽ từng bước tới gần của người nọ, cùng với quầng sáng nhân vật chính vô hình trung tỏa ra, nhưng lại lóa mắt như thế.

Tinh thần bị cướp mất, trái tim bị lay động.

Trong miệng ta đắng ngắt, hốc mắt hơi nóng lên. Ta hiểu, đây là quán tính tình tiết không cách nào chống cự.

Cho dù ta lúc trước từng nghĩ bao nhiêu lần tuyệt đối không thể yêu tiểu thụ này, nhất định phải tách quan hệ khỏi đám nhân vật chính, nhưng thực sự vừa thấy mặt, sự việc cũng không do ta làm chủ nữa, từ thời khắc Ngọc Lam Yên bước vào, ta liền dường như sa vào một thế giới khép kín, trước mắt chỉ có một người này, xung quanh tất cả đều không thể lại lọt vào tai mắt ta.

Ta cố hết sức của ta giãy giụa, ý đồ chống cự mở màn của vận mệnh đáng buồn này, cũng cố ý nhắm mắt không nhìn hắn, dùng âm thanh ác nghiệt nhất cự tuyệt hắn tới gần: “Lập tức thả bản tọa!”

Sau khi nhắm mắt, ta trái lại càng nhạy bén cảm thấy bước chân của hắn dịch lại gần. Hắn cầm bát thuốc đặt tại chỗ không xa bên tay ta, ngón tay còn mang theo độ ấm của thuốc xoa gáy ta — không đúng, hắn đây là muốn làm gì! Xem chi tiết…

%d bloggers like this: