Moo sorosoro dekakenai-to… (Nếu chúng ta không đi ngay…)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Moo sorosoro dekakenai-to…
もう そろそろ でかけないと……
(Nếu chúng ta không đi ngay…)

Anh Lerner mời gia đình Takada đi xem phim vào thứ bảy tuần trước. Khi anh đến nhà họ, anh Takada đang bận chăm cây trong vườn. Chị Takada đã mặc xong quần áo, đi xuống chỗ anh ấy và bảo với anh đã đến giờ đi rồi. Nhưng anh Takada đang bị cuốn vào việc mình đang làm. Rồi chị Takada nói
Moo sorosoro dekakenai-to…
もう そろそろ でかけないと……
(Nghĩa đen: Nếu chúng ta không chậm rãi đi từ bây giờ…)
Nên anh Takada chuẩn bị và ba người bọn họ cùng đi.

Khi hết phim anh Takada gợi ý cùng uống trà, nhưng chị Takada nói
Demo, amari osoku naru-to…
(Nghĩa đen: Nhưng nếu muộn quá…)

Sau khi tạm biệt gia đình Takada anh Lerner nhớ lại hai câu của chị Takada và để ý chúng là những câu không đầy đủ. Và anh nhận ra rằng mình đã từng nghe rất nhiều câu không đầy đủ như thế do người Nhật nói.

*  *  *

Sensee đã nói rằng câu của chị Takada là câu đầy đủ theo nghĩa là nó đã truyền tải hoàn hảo ý của nó mà không cần thêm cụm từ nào khác. Câu đầu tiên có nghĩa là “Chúng ta nên đi ngay” và câu thứ hai là “Chúng ta không nên ở lại quá muộn.” Mỗi câu có thể được theo sau, về mặt ý nghĩa đã nêu, bởi một cụm biểu thị kết quả, nhưng việc thêm vào sẽ thay đổi ngụ ý. Nếu chị nói Moo sorosoro dekakenai-to osoku narimasu, (Nghĩa đen: Nếu chúng ta không chậm rãi đi từ bây giờ, chúng ta sẽ bị muộn), nó nghe sẽ đòi hỏi hơn hoặc cứ như chị đang chỉ trích chồng mình. Có thể nói tương tự như vậy với câu thứ hai Amari osoku naru-to… Có lẽ ý của chị là nếu họ ở lại quá muộn họ sẽ làm mất quá nhiều thời gian của anh Lerner hoặc gây ra phiền hà khác. Nhưng nếu chị nói rõ ra, có thể sẽ làm anh Lerner ngại. Nên chị cố ý chọn kết thúc câu của mình bằng …to để giữ ý.

Tương tự, …tara được dùng khi gợi ý người khác làm gì. Ví dụ, thay vì nói Moo sorosoro dekakenai-to… bạn có thể nói Moo sorosoro dekaketara… (Nghĩa đen: Nếu bạn chậm rãi đi từ bây giờ…) mà không cần thêm cụm thường đi kèm, doo-desu-ka (thì thế nào?), có nghĩa là “Sao bạn không đi luôn?” Câu này trực tiếp hơn dekakenai-to… Bởi vì doo-desu-ka hoặc cụm tương tự luôn luôn ám chỉ sau …tara, trong khi sau …to thì có thể ám chỉ nhiều ý khác, do đó để nhiều lựa chọn hơn cho người nghe tự hiểu.

Bạn sẽ thường nghe thấy câu kết thúc bởi …to, …tara và tương tự, đặc biệt trong các lời nói dè dặt. Không nói phần kết thúc theo cách này không phải là dấu hiệu của việc nói kém, thay vào đó được coi là tốt một cách tích cực vì nó thể hiện sự tôn trọng đến người khác.

Oishii-desu-ne, kono koohi (Ngon thật, cà phê này ấy)

Nihongo Notes

  • Tác giả: Osamu Mizutani, Nobuko Mizutani
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Oishii-desu-ne, kono koohi
おいしいですね、このコーヒー
(Ngon thật, cà phê này ấy)

Vài tuần trước anh Lerner có một cốc cà phê tại một quán cà phê nhỏ với chị Yoshida. Sau khi thử cà phê, chị Yoshida nhận xét
Oishii-desu-ne, kono koohi.
おいしいですね、このコーヒー。
(Nghĩa đen: Ngon thật, cà phê này ấy.)
Anh đồng ý, nhưng tự nghĩ là anh sẽ nói Kono koohii-wa oishii-desu-ne mà không đảo ngược thứ tự chủ ngữ và vị ngữ. Khi anh hỏi chị có muốn một cốc nữa không, chị nói
Iie, juubun-desu, ippai-de.
(Nghĩa đen: Không, đủ rồi, một cốc thôi.)
lại đảo ngược thứ tự diễn đạt một lần nữa.

Sau đó anh đặc biệt chú ý đến các cuộc hội thoại quanh mình, và để ý dạng đảo ngược này được sử dụng rất thường xuyên. Và anh cũng nhận ra bản thân anh chưa từng làm như vậy; anh tự hỏi anh có nên thỉnh thoảng thử nó khi nói tiếng Nhật hay không.

*  *  *

Trong hội thoại hàng ngày người Nhật thường đảo ngược thứ tự chủ ngữ và phần còn lại trong câu, hoặc bắt đầu câu với cái thông thường được đặt cuối cùng. Nói đúng ra, thứ tự từ không đổi tự do nhưng thứ tự diễn đạt có thể đổi; bạn có thể nói Oishii-desu-ne, kono koohi, nhưng bạn không thể nói Desu-ne oishii, koohii kono. Thực ra, bạn sẽ thường nghe thấy những câu như thế này:
Ii otenki-desu-ne, kyoo-wa.
(Nghĩa đen: Trời đẹp nhỉ, hôm nay ấy.)
Yokatta-desu-ne, ano eega.
(Nghĩa đen: Hay nhỉ, bộ phim đó ấy.)
Kimashita-yo, henji-ga.
(Nghĩa đen: Đến rồi, phản hồi ấy.)

Bằng việc đảo ngược thứ tự theo cách này, bạn có thể mang tới ấn tượng thân mật và nhiệt tình. Vì vậy, đảo ngược thường được sử dụng nhất trong lời nói diễn tả cảm xúc của một người như ngạc nhiên, phê bình, phấn khích, đánh giá và sở thích. Nó thông thường bị tránh trong các bài nói chính thức cũng như trong ngôn ngữ viết.

Người nước ngoài có lẽ cảm thấy không đúng lắm khi nói câu như Oishii-desu-ne, kono koohi, nhưng họ có thể lần đầu tiên thử đảo ngược như thế này bằng cách đưa ra lời giải thích sau câu chính. Ví dụ, khi một người muốn mói “Xin chờ một lát. Tôi sẽ tới ngay,” người này có thể nói
Sugu modorimasu-kara matte-ite-kudasai.
(Nghĩa đen: Vì tôi sẽ tới ngay nên xin hãy chờ.)
hoặc
Chotto matte-ite-kudasai, sugu modorimasu-kara.
Cả hai đều đúng, nhưng câu thứ hai nghe có tính chất hội thoại hơn.

Bố Hà Cảnh bị cưỡng chế thi hành

Nghe tiêu đề bài viết các bạn có sốc không, mình thì có sốc đó. Vì đây chính là hot search trên Weibo ngày 13 tháng 4 năm 2021, mới khoảng 1 tuần trước thôi.

Ngay lập tức mình đã đi tìm hiểu thông tin. Bài viết sau đây là bài viết của luật sư Lý Uy, luật sư văn phòng luật sư Trung Tư Quảng Tây. Mình thấy bài viết này tổng hợp khá chính xác về vụ này nên mình có lược dịch bài này, kèm theo đó là dịch 2 phán quyết có liên quan trực tiếp đến vụ này để các bạn đọc và tham khảo, qua đó có thể tự đưa ra đánh giá cho riêng mình.

———-

Ngày 13 tháng 4 năm 2021, tin tức bố Hà Cảnh bị cưỡng chế thi hành leo lên hot search.

Căn cứ APP tra công ty biểu thị, ngày 7 tháng 4 năm 2021, công ty hữu hạn truyền thông văn hóa Bố Cảnh Hồ Nam (từng dùng tên là “công ty hữu hạn truyền thông văn hóa Âu Khắc Hồ Nam”, sau đây gọi tắt là công ty Bố Cảnh) và Hà Úy (bố của Hà Cảnh, sau đây gọi tắt là bố Cảnh) bị tòa án nhân dân quận Phù Dung thành phố Trường Sa liệt vào người bị thi hành, mục tiêu thi hành là 439680 tệ. Người xin thi hành là Hạ XX.
(Chú thích: Số tiền này khoảng hơn 1,5 tỷ VND)

1. Giao phong vòng một

Vì sao công ty Bố Cảnh và bố Cảnh cần phải trả Hạ XX 439680 tệ? Muốn trả lời câu hỏi này phải trước tiên nói từ một vụ án khác.

Thật ra, ban đầu là công ty Bố Cảnh khởi tố Hạ XX, mà Hạ XX vốn là một trong những cổ đông kiêm tổng giám đốc vận hành của công ty Bố Cảnh.

Trước đó vào năm 2016, công ty Bố Cảnh đã khởi tố Hạ XX. Nội dung chủ yếu khởi tố của công ty Bố Cảnh là: Phán lệnh Hạ XX trả công ty Bố Cảnh khoản tiền vé trên mạng 130758 tệ và khoản tiền thiết bị 264300 tệ, tổng cộng 395058 tệ.

Sự thực công ty Bố Cảnh cho rằng có hai phần.

Phần một là: Ngày 24 tháng 11 năm 2013 tới ngày 15 tháng 3 năm 2014, trong triển lãm tranh mộng ảo lần hai mà công ty Bố Cảnh triển khai, Hạ XX tự mình giữ lại khoản tiền vé mua chung 130758 tệ.

Phần hai là: Ngày 22 tháng 4 năm 2014, công ty Bố Cảnh mua một bộ thiết bị nghệ thuật tương tác 5D hoàn cầu của một công ty (cũng là bên thứ ba vụ án này, sau đây gọi tắt là bên thứ ba), tổng giá trị 380000 tệ, thực tế chi 346000 tệ. Sau khi công ty Bố Cảnh chi 346000 tệ, Hạ XX từ bên thứ ba lấy đi 264300 tệ.

Còn Hạ XX vì sao lại lấy đi 264300 tệ, ai có hứng thú có thể xem kỹ phán quyết, tôi không đưa ra đánh giá tại đây.
(Chú thích: Link phán quyết)

Sau khi Hạ XX bị khởi tố, đưa ra phản tố với bố Cảnh, yêu cầu phản tố chủ yếu là: Phán lệnh công ty Bố Cảnh trả 65 vạn tệ mình ứng ra cho công ty Bố Cảnh.

Tòa án nhân dân quận Vũ Hoa thành phố Trường Sa tỉnh Hồ Nam ngày 30 tháng 8 năm 2017 đưa ra phán quyết nhất thẩm.

Đối với hai yêu cầu tố tụng của công ty Bố Cảnh, tòa án quận Vũ Hoa ủng hộ yêu cầu thứ hai, phán quyết Hạ XX cần trả công ty Bố Cảnh khoản tiền thiết bị 264300 tệ.

Yêu cầu công ty Bố Cảnh yêu cầu Hạ XX trả khoản tiền vé mua chung, bởi chứng cứ chưa đủ, bị tòa án quận Vũ Hoa bác bỏ.

Đối với yêu cầu tố tụng của Hạ XX, tòa án quận Vũ Hoa cho rằng, trong 65 vạn tệ Hạ XX chủ trương, chỉ có 40 vạn tệ có thể chứng minh là thuộc về khoản tiền Hạ XX ứng ra cho công ty Bố Cảnh, cho nên phán quyết công ty Bố Cảnh cần trả Hạ XX 40 vạn tệ.

Tính ra, Hạ XX nên trả công ty Bố Cảnh 264300 tệ, công ty Bố Cảnh nên trả Hạ XX 40 vạn tệ. Hai bên tính rõ nợ nần, chuyện này cũng sẽ kết thúc, cũng sẽ không có chuyện gì của bố Cảnh.

Sau khi nhất thẩm phán quyết, Hạ XX không có kháng cáo. Thế nhưng bố Cảnh bắt đầu bước thứ hai tự mình tìm đường chết, công ty Bố Cảnh kháng cáo.

Tại sao là bước thứ hai? Bởi vì bố Cảnh trước đó tiến hành bước đầu tiên tìm đường chết, cũng là một bước mấu chốt nhất, phía sau sẽ nói tỉ mỉ.

Vì sao nói là bố Cảnh tìm đường chết mà không phải công ty Bố Cảnh tìm đường chết? Bởi vì lúc này công ty Bố Cảnh đã trở thành cổ đông duy nhất kiêm người đại diện theo pháp luật của công ty Bố Cảnh, công ty Bố Cảnh thực tế chính là bố Cảnh định đoạt.

Ngày 25 tháng 10 năm 2018 tòa án nhân dân trung cấp thành phố Trường Sa phán quyết nhị thẩm, y theo tòa án nhất thẩm ủng hộ một phần của công ty Bố Cảnh, cũng chính là nói nhị thẩm vẫn phán quyết Hạ XX cần trả công ty Bố Cảnh 264300 tệ.

Cùng lúc đó, tòa án trung cấp Trường Sa còn bác bỏ Hạ XX phản tố. Lý do là: Nguyên nhân vụ án Hạ XX đưa ra phản tố là tranh chấp trả khoản tiền tạm ứng, mà nguyên nhân vụ án công ty Bố Cảnh đưa ra là tranh chấp tổn hại lợi ích trách nhiệm công ty, hai loại không thể xét xử chung. Vì thế, Hạ XX chỉ có thể khởi tố vụ án khác.

2. Giao phong vòng hai

Hạ XX đương nhiên không phục, lập tức một lần nữa khởi tố công ty Bố Cảnh. Không chỉ khởi tố công ty Bố Cảnh, còn khởi tố luôn bố Cảnh cổ đông duy nhất lúc đó của công ty Bố Cảnh, yêu cầu bố Cảnh chịu trách nhiệm trả liên đới.

Trải qua giao phong vòng một, Hạ XX phát hiện khởi tố trả 65 vạn tệ đã khó mà thu được tòa án ủng hộ, vì thế cũng chỉ khởi tố yêu cầu trả 40 vạn tệ.

40 vạn tệ này tới như thế nào đây?

Tháng 10 năm 2013, công ty Bố Cảnh bắt đầu chuẩn bị công tác triển lãm hạng mục triển lãm tranh 3D mộng ảo lần hai. Ngày 15 tháng 10 năm 2013 do Hạ XX, Triệu Thế Ái người đại diện theo pháp luật khi đó của công ty Bố Cảnh và bố Cảnh ba bên cùng ký kết nghị quyết đại hội cổ đông, xác định phân công triển lãm.

Ngày 26 tháng 11 năm 2013, Hạ XX chuyển 400000 tệ vào tài khoản bố Cảnh, Triệu Thế Ái xuất ra một tờ biên lai, ghi chú rõ: Hôm nay nhận được bốn mươi vạn tệ chẵn tiền vốn khởi động hạng mục của Hạ Chấn Tương. Sau đó, bố Cảnh thông qua tài khoản này lần lượt thanh toán cho bên hợp tác địa điểm triển lãm tranh 3D 420000 tệ.

Đối với tính chất 40 vạn tệ này, song phương bên nào cũng cho là mình phải. Hạ XX cho rằng bởi vì công ty Bố Cảnh thiếu tiền vốn, cho nên chính mình ứng ra cho công ty 40 vạn tệ. Công ty Bố Cảnh thì cho rằng 40 vạn này vốn là lợi tức Hạ XX quản lý triển lãm tranh lần một, cũng không phải là tiền Hạ XX “ứng ra”.

Cuối cùng, tòa án lại lần nữa ủng hộ yêu cầu của Hạ XX, phán quyết công ty Bố Cảnh trả Hạ XX 40 vạn tệ. Bất đồng với phán quyết lần trước chính là, ngoại trừ công ty Bố Cảnh cần trả 40 vạn tệ ra, bố Cảnh bị phán quyết chịu trách nhiệm trả liên đới.
(Chú thích: Link phán quyết)

3. Một trận thao tác của bố Cảnh, biến mình thành con nợ

Cái trách nhiệm trả liên đới này của bố Cảnh tới như thế nào đây?

Ở đây thì không thể không nhắc tới bước đầu tiên bố Cảnh tìm đường chết.

Chúng ta biết, Hạ XX tại vụ án bố Cảnh khởi tố ông ta, chỉ phản tố một chủ thể công ty Bố Cảnh. Bởi vì tòa án bác bỏ phản tố của ông ta, ông ta chỉ có thể khởi tố vụ khác.

Lúc này Hạ XX phát hiện, bố Cảnh thành cổ đông duy nhất của công ty Bố Cảnh.

Hay rồi đây, vốn không có chuyện của bố Cảnh, ông làm như thế không phải là tự mình đưa đến họng súng của tôi?

Thông qua tra APP tra công ty chúng ta phát hiện, công ty Bố Cảnh vốn có nhiều cổ đông. Trải qua nhiều lần quyền sở hữu cổ phiếu thay đổi, bố Cảnh vào ngày 28 tháng 8 năm 2017, cũng chính là hai ngày trước khi nhất thẩm phán quyết án công ty Bố Cảnh khởi tố Hạ XX trả khoản tiền vé mua chung, khoản tiền thiết bị (phán quyết nhất thẩm ngày 30 tháng 8 năm 2017), bố Cảnh trở thành cổ đông duy nhất của công ty Bố Cảnh.

Công ty Bố Cảnh từ đây trở thành một công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên. Đây chính là bước đầu tiên bố Cảnh tìm đường chết, cũng là một bước mấu chốt nhất.

Tôi tại đây xin khuyên những ai muốn khởi nghiệp, các giám đốc công ty, lập công ty trách nhiệm hữu hạn cố gắng đừng làm công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên. Nếu như là suy nghĩ xuất phát từ quyền khống chế công ty, hoàn toàn có thể thiết lập hai cổ đông tỉ lệ quyền sở hữu cổ phiếu 99% : 1%.

Vì sao nói như vậy? Bởi vì quy định điều thứ sáu mươi ba “Luật doanh nghiệp”: Cổ đông công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên không thể chứng minh tài sản công ty độc lập với tài sản của chính cổ đông, cần phải chịu trách nhiệm liên đới đối với nợ của công ty.

Cũng chính là nói, nếu công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên mắc nợ bên ngoài, cổ đông duy nhất sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới đối với nợ của công ty.

Mà căn cứ thực tiễn tư pháp, cho dù là lúc phát sinh nợ công ty còn không phải là công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên, về sau người trở thành cổ đông duy nhất của công ty cũng phải chịu trách nhiệm liên đới toàn bộ nợ của công ty. Vụ án này của bố Cảnh chính là thuộc về tình hình loại này.

Tình hình ngoại lệ duy nhất là: Cổ đông có thể chứng minh tài sản công ty và tài sản của chính cổ đông độc lập với nhau. Mà muốn chứng minh điểm này thì rất khó.

Làm thế nào phá giải trách nhiệm liên đới của một người cổ đông của quy định điều thứ sáu mươi ba “Luật doanh nghiệp”? Bí quyết ngay tại điều thứ sáu mươi hai “Luật doanh nghiệp”.

Quy định điều thứ sáu mươi hai “Luật doanh nghiệp”: Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên cần phải biên chế báo cáo kế toán tài vụ vào lúc kết thúc mỗi một niên độ kế toán.

Quy định điều thứ một trăm sáu mươi tư “Luật doanh nghiệp” đã quy định công ty cần phải biên chế báo cáo kế toán tài vụ hằng năm, hơn nữa phải qua thẩm kế. Điều thứ một trăm sáu mươi tư là yêu cầu nhằm vào tất cả các công ty.

Mà công ty Bố Cảnh và bố Cảnh không cung cấp bất kỳ chứng cứ nào cho tòa án chứng minh tài sản hai bên độc lập với nhau. Chỉ sợ không phải không muốn cung cấp, mà là không có chứng cứ có thể cung cấp.

Hạ XX năm 2016 đưa ra phản tố, yêu cầu công ty Bố Cảnh trả 65 vạn tệ. Công ty Bố Cảnh là ngày 28 tháng 8 năm 2017 biến thành công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.

Dưới tình huống công ty Bố Cảnh tồn tại nợ tiềm ẩn, bố Cảnh biến mình thành cổ đông duy nhất của công ty Bố Cảnh, có thể nói là chính mình từng bước một đẩy bản thân lên ghế bị cáo.

Minh tinh khuyến khích sư (NPH) – Convert – Đến chương 62

Tên gốc 明星鼓励师(NPH)
Hán Việt Minh tinh cổ lệ sư (NPH)
Tác giả Đức Phù
Thể loại Ngôn tình, NP, giới giải trí, sắc

Tiếp tục đọc “Minh tinh khuyến khích sư (NPH) – Convert – Đến chương 62”

Thần phục – Chương 104

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 104 – Nơi có cha mẹ mới là nhà

Triển Tiểu Liên lần đầu tiên vào chốn này, thay vì nói cô hưng phấn còn không bằng nói cô hiếu kỳ, toàn chui về phía nhiều người, chỉ suy nghĩ ngóng trông có thể tại sòng bạc gặp được một nhân vật như thần bài, trên phim đều là diễn như thế mà.

Long Trạm tỏ vẻ vô cùng vui mừng đối với việc mình dẫn Triển Tiểu Liên qua đây, mà cô tỏ ra lại vui vẻ như vậy, mà Long Trạm đến cũng làm cho người cả sòng đều buông canh bạc trong tay xuống, qua đây lôi kéo làm quen anh. Lúc vừa tiến vào bởi vì Long Trạm vẫn che mũi, mặc dù có người nghi nghi hoặc hoặc thấy, nhưng vẫn không ai dám xác nhận, mãi đến về sau Triển Tiểu Liên tự mình chạy khắp sòng, Long Trạm bỏ khăn mặt che mũi xuống, những người vốn nghi hoặc ấy mới phát hiện người kia thực sự là Long Trạm.

Khí chất của Long Trạm dung hợp vừa đúng với toàn bộ hoàn cảnh chung quanh, thiếu cái khăn mặt mang theo vết máu ấy, cả người hoàn toàn là sinh vì trường hợp này, anh ung dung thong thả chu du giữa rất nhiều khách đánh bạc, không chút thua kém bẩt cứ ai chào hỏi với anh.

Triển Tiểu Liên tìm một vòng, thoạt nhìn người có tiền thực sự nhiều, có điều không phát hiện ra một ai khiến cho cô cảm thấy là cấp bậc thần bài, thiết bị sòng bạc tốt đến làm cho người ta giật mình, có thể dùng vàng son lộng lẫy để hình dung nơi vào mắt. Vốn Triển Tiểu Liên tưởng rằng người trong sòng đã là cấp bậc phú hào, kết quả phát hiện cô nhìn thấy chẳng qua là đại sảnh, thuộc về khách đánh bạc phổ thông, khách giàu đỉnh cấp chân chính, có ghế lô đánh tiền to đặc biệt, chỉ có những người tiến vào ghế lô này mới là khách đánh bạc phú hào đỉnh cấp.

Xem một vòng, Triển Tiểu Liên không ngừng chặc lưỡi, chơi đều là thật sự nha.

Đối diện một đám người thò đầu ra nhìn đấy, thình lình Long Trạm đứng ở phía sau Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, có muốn chơi hai ván hay không?”

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn anh một cái, vội vã lắc đầu: “Không chơi, không biết nha, ngộ nhỡ thua tiền em sẽ thảm, mua em em cũng không có tiền.”

Trong tay Long Trạm miết khăn mặt, tùy thời tùy chỗ phòng ngừa chính mình chảy máu mũi, vươn tay vỗ vỗ vai một người trước mặt, người nọ quay đầu nhìn Long Trạm, vội vàng tránh đường: “Ngài Long mời ngồi.”

Long Trạm kéo Triển Tiểu Liên sang ngồi, đưa tay che mũi, nói với Triển Tiểu Liên: “Chúng ta chơi cái đơn giản nhất, tài xỉu được không? Không chơi tiền.”

Triển Tiểu Liên cảm thấy tài xỉu là dựa vào vận may, vận may của cô luôn luôn không tốt, lắc đầu: “Không chơi. Chán ngắt, bây giờ chơi là cái gì?”

Mỹ nhân mặc trang phục gợi cảm nàng thỏ đối diện liếc mắt đưa tình với Long Trạm, miệng lại nhanh nhẹn trả lời Triển Tiểu Liên: “Xì dách.”

Long Trạm lập tức hỏi: “Tiểu Liên, em có hứng thú không? Chúng ta liền chơi một phen, không tính tiền.”

Xung quanh bàn đánh bạc vây tám chín người, có nam có nữ, nhìn thấy Long Trạm đều chào hỏi anh, Long Trạm che mũi, nâng nâng cằm, “Chơi cùng em gái tôi một ván, trẻ con lần đầu tiên đến, chưa biết cái gì, nhường chút.”

Trong lòng Triển Tiểu Liên cũng có chút hiếu kỳ, đầu óc nặng nề ngồi xuống, nàng thỏ bắt đầu chia bài, Long Trạm ngồi kề bên Triển Tiểu Liên, lúc nhà cái chia bài Long Trạm liền nói quy tắc với Triển Tiểu Liên, qua một vòng Triển Tiểu Liên gì cũng hiểu, nói đơn giản chút chính là tính hai mươi mốt.

Tám chín người, vốn chính nể mặt Long Trạm chơi cùng Triển Tiểu Liên, Long Trạm cược tiền, thắng thua tính vào anh, chính là để Tiểu Liên tìm một việc vui, nếu cô có thể thích ấy là tốt quá rồi. Kết quả xong một vòng mọi người đều trợn tròn mắt, đừng nói khách đánh bạc, ngay cả Long Trạm cũng có chút ngốc, Tiểu Liên học có phải quá nhanh hay không?

Triển Tiểu Liên nhìn Long Trạm chơi một phen xong là có thể một mình đảm đương, không có cách nào, cô nhớ được bài, mỗi ván bài bài nhỏ ra bao nhiêu, bài to ra bao nhiêu, cô rõ mồn một, nhớ đã ra bao nhiêu bài, ước lượng còn lại bao nhiêu bài, đoán cái nào chuẩn cái đó, vốn Long Trạm là vì dỗ cô vui vẻ, kết quả lại hay, cô chơi ván nào thắng ván nấy, chơi đến cuối cùng Triển Tiểu Liên cảm thấy quá nhàm chán, đẩy bài, miệng nói câu: “Thế này chơi có gì hay nha? Tựa như tính số.”

Chúng khách đánh bạc: “…” Người ta cố sống cố chết thắng một phen là đã quá sức rồi, cô thì hay, xong một vòng học được không nói, còn lần nào cũng thắng, đây không phải là đả kích những con bạc chuyên nghiệp này ư?

Long Trạm biết Tiểu Liên trí nhớ tốt, nghĩ hẳn là giống như chú hai, kết quả đầu óc Tiểu Liên so với chú hai, khả năng ghi nhớ còn sâu sắc hơn nữa, trí nhớ của cô có thể kéo dài lâu hơn, hơn nữa, Long Trạm cảm thấy Tiểu Liên ngoài trí nhớ tốt ra, đầu óc cũng linh hoạt, nói cách khác, chính là thông minh người ta thường nói.

Cảm giác mới mẻ của Triển Tiểu Liên qua đi, liền ồn ào đòi về, “Anh cả, em cũng xem qua rồi, chán ngắt, ba em cũng không cho em đánh bạc, em không muốn chơi, về đi.”

Long Trạm liền nghĩ cách muốn cho cô chơi thêm một lát, đuổi theo cô hỏi: “Vậy Tiểu Liên, dẫn em đi mua sắm có được không? Em khó khăn lắm tới một lần, không mua thêm ít đồ hay sao, em nói có phải không?”

Triển Tiểu Liên dù thế nào cũng là cô gái, mà còn thích xinh đẹp, vừa nghe nói có thể mua sắm, lập tức liền đồng ý.

Thực ra Triển Tiểu Liên cảm thấy rất kỳ lạ, cô ở cùng mấy anh em nhà họ Long, cô liền có loại tâm lý không chút kiêng kỵ có thể chơi xấu, cho dù là cô cố tình gây sự bọn họ cũng sẽ đáp ứng, nói cách khác, Triển Tiểu Liên cảm thấy cô không có một chút cảm giác mới lạ nào với anh em nhà họ Long, vốn trong lòng chính cô vẫn có, thế nhưng thái độ của mấy người kia đối với cô dường như bọn họ vô cùng quen thuộc cô, cảm giác tựa như từ nhỏ đến lớn cùng lớn lên với cô, hơn nữa, loại cùng nhau lớn lên này còn không phải là cái loại thanh mai trúc mã cô với An Lý Mộc đó, chính Triển Tiểu Liên cũng nói không ra, dù sao cô cảm giác chính là như vậy.

Long Trạm đưa Triển Tiểu Liên đi dạo trung tâm mua sắm lớn, kết quả Triển Tiểu Liên chẳng mua thứ gì cả, Long Trạm truy hỏi, Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng, từ túi ở mông cô móc ra ba trăm đồng ba cô cho cô quơ quơ trước mặt Long Trạm: “Anh cả, em chỉ có ba trăm đồng, bên trong trung tâm thương mại này hoa tai to hơn dử mắt một chút đã đòi mấy nghìn, em mua thế nào chứ?”

Long Trạm vẻ mặt tủi thân: “Anh cả mua cho em…”

Triển Tiểu Liên liếc xéo anh một cái: “Em làm sao để anh mua? Em vẫn là ngày mai bảo ba em đưa em đi chỗ rẻ chút, em đến chính là vì ham hàng giá rẻ, hàng cao cấp nhiều như vậy, em bây giờ không thể dùng, em còn đi học đấy.”

Long Trạm quay lại nhìn nhìn trung tâm thương mại, giọng điệu mang theo chút lấy lòng nói: “Tiểu Liên, có muốn anh cả mua cái trung tâm thương mại này, em muốn cái gì cứ lấy, một xu cũng không tiêu, như thế không phải không cần tiêu tiền có phải không?”

Triển Tiểu Liên nhìn Long Trạm như nhìn quái vật, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn tiến đến trước mặt Long Trạm, chớp chớp đôi mắt lông mi dày, nhấp cái miệng nhỏ nhìn anh, máu mũi của Long Trạm “lách tách” một giọt nhỏ xuống, anh vội vàng đưa tay che lùi về sau một bước, “Tiểu, Tiểu Liên, làm sao vậy?”

Long Trạm lui về phía sau một bước, Triển Tiểu Liên liền tiến lên theo một bước, tiếp tục nhìn chằm chằm Long Trạm, Long Trạm bị cô nhìn chòng chọc đến phát sợ, đầu đầy là mồ hôi: “Tiểu Liên…”

Triển Tiểu Liên nửa híp mắt, lộ ra nụ cười mờ ám, đột nhiên hỏi: “Anh cả, có phải anh thích em hay không? Có phải muốn lấy em làm vợ hay không?”

Long Trạm đầu tiên là sững sờ, tiếp theo khuôn mặt ấy trong nháy mắt liền đỏ như vải, trán đầy là mồ hôi, che mũi cúi đầu hổn hà hổn hển chính là không nói lời nào.

Triển Tiểu Liên đi một bước về phía mặt anh, Long Trạm bất giác lùi một bước, Triển Tiểu Liên truy hỏi anh: “Anh cả, thực sự bị em nói đúng rồi? Em xem trong phim tiểu thuyết đều sẽ diễn như thế, anh cả, anh sẽ không đính ước từ bé với em chứ?”

Long Trạm đột nhiên ngẩng đầu, mở to mắt: “Hả?”

Triển Tiểu Liên đưa tay sờ cằm, vẻ mặt tự đắc như Holmes: “Em lúc trước yêu đương với anh Đầu Gỗ của em, ba em trăm phương ngàn kế phá hoại, chẳng lẽ chính là vì vụ đính ước từ bé này…”

Mắt Long Trạm bỗng lóe ra chút ánh sáng, đột nhiên mở miệng: “Anh Đầu Gỗ? Yêu đương? Chuyện khi nào? Anh sao lại không biết? Đầu Gỗ là ai? Bạn cùng lớp? Bạn bè khác? Hắn đang làm gì? Bao nhiêu tuổi? Có nghề nghiệp tử tế chưa? Trong nhà bối cảnh gì…”

Triển Tiểu Liên ngước khuôn mặt nhỏ nghiêng cái đầu nhỏ nhìn anh: “Anh cả, anh còn thật sự cho là anh em à? Cho dù là anh em, em yêu đương gì gì đó cũng có tự do chứ? Hỏi cái này sao.”

Long Trạm không tranh cãi với cô, mà là đi qua một bên, trực tiếp lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho ba Triển Tiểu Liên: “Chú Triển, cháu Long Trạm, Tiểu Liên vừa mới nói với cháu, con bé yêu đương với một người tên là Đầu Gỗ, cháu sao lại không biết chuyện này?”

Triển Tiểu Liên cách thật xa nhìn Long Trạm gọi điện thoại, nghi hoặc trong lòng càng lớn hơn, sẽ không thật sự là ba cô đính ước từ bé gì đó cho cô chứ? Nếu không sao lại vẻ mặt ghen tuông nín nhịn cộng thêm phẫn nộ chứ? Nhìn khẩu hình anh vừa mới gọi điện thoại mở miệng nói hai chữ hẳn là gọi “chú Triển”, gọi điện thoại cho ba cô là chất vấn hay là thế nào? Cô sao lại cảm giác quái lạ như thế chứ?

Long Trạm nói chuyện điện thoại xong, sắc mặt hòa hoãn đi tới, xe chờ ven đường đã lâu bị người kéo mở, Long Trạm bảo Triển Tiểu Liên ngồi vào, chính mình ngồi xuống bên cạnh cô, che chặt mũi, nói chuyện cũng không vui, “Tiểu Liên, em còn nhỏ, phải nghe lời chú Triển, chú Triển không cho em yêu đương, em không được yêu, có biết không? Chú Triển nhất định là vì tốt cho em, phải nghe lời.”

Triển Tiểu Liên liếc xéo anh một cái: “Em rất nghe lời mà, ba em bảo em chia tay, em liền chia tay đấy.”

Long Trạm vẻ mặt hài lòng: “Tiểu Liên của chúng ta là cô gái tốt nhất trên đời, người thường khẳng định không xứng với Tiểu Liên của chúng ta, Tiểu Liên, anh cả cảm thấy trước ba mươi tuổi lấy chồng đều không đúng, Tiểu Liên của chúng ta ít nhất phải ba mươi tuổi… Không đúng, phải sau ba mươi lăm tuổi hẵng kết hôn…”

Triển Tiểu Liên giương mắt mà nhìn: “Xin anh, em cũng không phải mỹ nhân thiên tiên, đừng nói ba mươi lăm tuổi, ba mươi tuổi đã không gả đi được nữa rồi? Cảm ơn trời đất, may mà anh cả không phải ba em, nếu không em khẳng định làm bà cô cả đời.”

Long Trạm cố gắng cường điệu: “Tiểu Liên, anh cả đây là vì tốt cho em. Phụ nữ gả sớm không tốt, không tốt chút nào, gả sớm… hay ly hôn…”

Triển Tiểu Liên: “…” Đây là đạo lý ở đâu chứ? Lặng lẽ nhích lại gần cửa xe, nỗ lực kéo khoảng cách với người này, Triển Tiểu Liên thật bụng cảm thấy, người cô đụng phải, đều rất hoa lạ, cô gả sớm hay không liên quan quái gì tới anh?

Hai người đang giằng co, Long Cốc tách ra trong sòng bạc đột nhiên mở cửa xe lên xe, “A, Tiểu Liên sao lại có vẻ mặt này? Đây là cãi nhau?”

Long Trạm lập tức nói với Long Cốc chuyện liên quan đến Triển Tiểu Liên lấy chồng, kết quả, Long Cốc lập tức đứng về phe Long Trạm: “Tiểu Liên, bây giờ không thịnh hành sớm lấy chồng, Tiểu Liên của chúng ta đáng yêu như thế, cho dù năm mươi tuổi cũng có người muốn cướp…”

Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, làm như mình không nghe thấy gì cả, hai kẻ không thuộc loài người này, hoàn toàn không có cách nào giao tiếp.

Trở lại nhà họ Long, lúc Triển Tiểu Liên đứng trên lầu nhìn xuống, mới phát hiện một chuyến đi ra ngoài này của mình phô trương biết bao.

Bởi vì là buổi tối, đoàn xe đều bật đèn, chiếc này nối chiếc sau hướng về phía ga ra đằng sau, thế trận ấy hoàn toàn sánh ngang công chúa hoàng gia xuất hành, mà lúc đi ra Triển Tiểu Liên còn chưa có phát hiện, tưởng rằng chỉ có một chiếc xe bọn họ ngồi kia, bây giờ nhìn lại, có phải hơi khoa trương hay không?

Triển Tiểu Liên đứng ở cửa sổ một lát, mím mím môi, đi dép lê, mở cửa đi ra ngoài, vươn tay gõ cửa phòng ba cô: “Ba, ba ngủ chưa vậy?”

Ba Triển Tiểu Liên còn chưa mở cửa, một cánh cửa mé đối diện ba cô đột nhiên bị người mở ra, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn sang, thấy Long Mỹ Ưu mặt không chút thay đổi đứng ở cửa phòng nhìn cô, Triển Tiểu Liên không chào hỏi, mà là tiếp tục đưa tay gõ cửa: “Ba! Là con đây, mở cửa đi.”

Không bao lâu, ba Triển Tiểu Liên qua mở cửa, cầm khăn mặt trong tay: “Tiểu Liên về rồi? Buổi tối ra ngoài chơi với anh cả anh hai có vui không?”

Triển Tiểu Liên trề môi, vừa đi vào trong vừa bất mãn nói: “Sao lâu như thế mới mở cửa chứ, con cũng gõ cửa nửa ngày rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên đóng cửa lại: “Ba rửa mặt trong phòng vệ sinh không có nghe thấy mà. Sao cái mặt dài ra vậy? Hôm nay ra ngoài gặp phải chuyện mất hứng?”

Triển Tiểu Liên uể oải lắc đầu: “Không có.”

Ba Triển Tiểu Liên treo khăn mặt lại, đi qua vươn tay sờ trán Triển Tiểu Liên, khó hiểu hỏi: “Vậy Tiểu Liên của chúng ta đây là làm sao? Có vẻ mất hứng này.”

Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn ba cô, hỏi: “Ba, ba nói thật với con, con có phải đã đính ước từ bé với Long Trạm không?”

Ba Triển Tiểu Liên mở to mắt: “Hả? Làm gì có chuyện đó, sao bỗng dưng hỏi như vậy?”

Quay đầu liếc nhìn cửa, Triển Tiểu Liên chu miệng, nói ra nghi hoặc của bản thân: “Con sớm đã thấy lạ rồi, Long Trạm lần đầu tiên thấy con liền chảy máu mũi, ba còn lừa con nói là không hợp thuỷ thổ, nhưng đây cũng đã đến Tương Giang, sao còn chảy máu mũi, mà còn đều là lúc đối diện con, anh ấy nói chuyện với người khác đều không có, chỉ có lúc nói chuyện với con là như vậy. Con đã nghĩ có phải Long Trạm thích con, cho nên nhìn thấy con là chảy máu mũi hay không, nếu không con cũng nghĩ không ra. Hơn nữa, ba, ba bảo nhà chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì với nhà bọn họ vậy? Ba nghe thấy chưa? Bọn họ hở ra là muốn mua căn nhà nào tặng cho con, vừa rồi còn nói mua trung tâm thương mại gì đó kia tặng cho con, con cảm thấy coi lời bọn họ thành truyện cười đi, nhưng mà điều kiện của bọn họ bày ra đây, nếu coi là lời thật, vậy con cũng quá kỳ lạ, dựa vào cái gì chứ? Ấy nếu là thứ một đồng tiền hai đồng tiền con còn không thấy lạ, anh ấy cho con liền muốn, thế nhưng những chỗ ấy con cảm thấy chắc chắn cần hơn mấy trăm ngàn vạn, không chừng còn là tiền bao nhiêu trăm triệu, sao lại không tiếc tùy tiện nói tặng người ta chứ? Bọn họ sẽ không sợ con nói muốn thật à? Nói đùa thì không nói như thế chứ, ba nói đúng không?…”

Ba Triển Tiểu Liên vẫn cúi đầu, nghe cô bờ la bờ la nói, chờ cô nói xong, ba cô mới cười ngẩng đầu, đưa tay sờ sờ đầu Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, anh cả anh hai con đều là người có tiền, giữa bọn họ với nhau tặng căn nhà gì đó đều rất bình thường. Cho nên nói tặng con nhà cửa nói không phải nói đùa, nếu con không thích, vậy chúng ta làm như nghe một truyện cười, đừng để trong lòng là được. Con cũng thấy rồi, anh cả con luôn chảy máu mũi, thực ra ấy cũng là có nguyên nhân… Nguyên nhân cụ thể chúng ta không đi hỏi thăm, dù sao con cứ nghe lời là được, chúng ta lại không thường ở tại Tương Giang, chẳng qua lần này lại một cơ hội như thế có phải không?”

Triển Tiểu Liên nghe ba cô muốn nói lại thôi, tức khắc vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: “Ba, sẽ không phải Long Trạm bị bệnh nan y gì chứ? Con nhớ có quyển sách nói, có loại bệnh về máu chính là thường xuyên chảy máu mũi không định kỳ.”

Vẻ mặt ba Triển Tiểu Liên hình 囧, nửa ngày gian nan gật gật đầu: “Việc này… cụ thể ba cũng không biết, Tiểu Liên, đừng luôn chọc chuyện đau lòng của anh cả con, cho nên, cậu ấy nói cái gì thì là cái đó, không được cãi nhau cũng không được bất lịch sự, có biết hay không?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, trịnh trọng gật gật đầu: “Đã biết ba, trong lòng con hiểu rõ rồi. Con dự đoán anh ấy có khả năng là thời gian không nhiều, liền muốn rải của. Đúng rồi… Nói như vậy, ba, ba bảo con nếu chí công vô tư ở bên anh ấy mấy ngày, hoặc là đóng vai bạn gái thâm tình tha thiết giống như diễn trên ti vi, anh ấy liệu có thực sự tặng con một căn nhà hay không?”

Ba Triển Tiểu Liên: “…” nửa ngày, có chút không biết nói gì chỉ chỉ cửa: “Tiểu Liên, không còn sớm nữa, mau mau về phòng tắm rửa đi ngủ, sáng mai ba dẫn con đi khám mắt.”

Triển Tiểu Liên “dạ” một tiếng, đứng dậy liền đi, đi đến cạnh cửa lại dừng, quay đầu nhìn ba cô hỏi: “Đúng rồi ba, tình cảm của ba với cái người tên Long Mỹ Ưu kia tốt lắm hả?”

Ba Triển Tiểu Liên sửng sốt, sau đó gật gật đầu: “Ba mỗi lần đến Tương Giang, đều tới thăm cô Long.”

Triển Tiểu Liên đưa tay nâng cằm sờ sờ, “Thế à, nhưng mà con sao lại cảm thấy cô Long lạnh lùng chứ, hơn nữa địch ý đối với con rất nặng, nhìn con ở cùng anh trai cô ấy vẻ mặt mất hứng, con ở cùng ba, cô ấy vẫn là mất hứng… Ba, cô ấy có phải cảm thấy con cướp anh trai cô ấy mới mất hứng hay không?”

Ba Triển Tiểu Liên đi qua, chọc chọc trán cô, cười nói: “Chỉ có con nghĩ nhiều, làm gì có chuyện đó, cô Mỹ Ưu là cô gái rất tốt.”

Triển Tiểu Liên khinh thường bĩu môi: “Ba, ba đây cũng không biết phải không? Chiến tranh giữa phụ nữ là không lí do, cô ấy tức giận con cướp anh trai cô ấy con còn có thể hiểu, nhưng mà, con ở cùng ba con cô ấy tức giận cái thá gì chứ.” Sau đó Triển Tiểu Liên giơ giơ nắm tay, hung tợn nói: “Cô ấy tốt nhất đừng khiêu khích con trước mặt, nếu không con không thể không đánh cô ấy răng rơi đầy đất, thân thể nhỏ bé của cô ấy kia, hai người cũng không phải là đối thủ của con…”

Ba Triển Tiểu Liên vỗ bàn tay lên đầu cô: “Nói bậy gì đó? Không được đánh lộn với cô Mỹ Ưu, thân thể cô ấy không tốt, không thể đánh lộn. Mau mau về tắm rửa đi ngủ, lại càn quấy ba đi về tố cáo với mẹ con.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vội vã mở cửa ra ngoài, miệng nói tiếng với ba cô: “Ba bất công, con cũng thân thể không tốt. Hì hì, ba con đi đây, ba cũng sớm chút nghỉ ngơi ha. Con đóng cửa giúp ba.”

Triển Tiểu Liên kéo cửa, ngẩng đầu liền nhìn thấy cửa phòng Long Mỹ Ưu lại bị mở ra, Long Mỹ Ưu mặc một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng, xõa tóc dài, sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa, vẫn mặt không chút thay đổi nhìn cô.

Triển Tiểu Liên xoa xoa ngực, xoay người bước đi, miệng nói thầm một câu: “Chậc, đúng là giống một nữ quỷ phương tây, làm mình sợ muốn chết.”

Chỗ có phụ nữ là có tranh đấu, Triển Tiểu Liên sâu sắc cảm nhận được, rõ ràng là hai người chỉ từng nói một câu, nhưng hai người vừa chạm mặt, Triển Tiểu Liên đã chỉ cảm thấy địch ý tràn đầy của đối phương. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 104”