Advertisements
Bỏ qua nội dung
22/12/2018 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 7

Hồng phúc dao

Phiên ngoại thất – Ném đi (Hạ)

Lưu Tích Tứ ôm tâm tính một đường du ngoạn, cũng không vội gấp rút lên đường. Hai người ở bên nhau đã sắp hai mươi năm, nhưng những ngày một mình du ngoạn này, Ly Nghiêu thường thường sẽ cảm thấy bọn họ lại trở về lúc đầu. Đã nhiều năm như vậy, người này vẫn tràn đầy nhiệt tình, khiến y quyến luyến không thôi.

Dừng dừng đi đi, hơn một tháng sau, Lưu Tích Tứ theo Ly Nghiêu rốt cuộc tiến vào trong rừng rậm phương bắc. Trong rừng khắp nơi đều là khí độc, cũng may có Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ chỉ cảm thấy hơi khó chịu. Sau khi vào cánh rừng, Ly Nghiêu liền cùng Lưu Tích Tứ cưỡi một con ngựa. Trên đường không có nghỉ ngơi, đi đủ một ngày, hai người mới ra khỏi cánh rừng. Trước mắt rộng mở trong sáng, từng căn nhà xuất hiện trước mắt hai người. Đêm đã khuya, nhưng từng bó đuốc đằng trước lại chiếu sáng chân trời.

“Buổi tối thường sẽ có dã thú qua lại, đốt đuốc lên, dã thú cũng không dám tới gần, cũng sẽ không ăn hết súc vật trong thôn.” Ly Nghiêu giải thích, ra khỏi cánh rừng, mắt y tím lên. Lưu Tích Tứ hai tay nắm tay trái y, đầu cọ cọ cằm y: “Ta mệt rồi, có thể tìm được chỗ nghỉ ngơi hay không?”

Ly Nghiêu ôm chặt người tri kỷ: “Tối nay phải uất ức ngươi, nhiều năm như vậy, cũng không biết trong thôn còn có mấy người nhận ra ta, chúng ta trước đi nơi ta từng ở xem thử, sáng mai ta đi tìm chỗ ở.”

“Không ngại, cho dù chỉ có vựa củi cũng được, trời không xem là lạnh, ôm ngươi ngủ cũng vậy.” Ly Nghiêu hôn Lưu Tích Tứ một cái, thúc ngựa đi về phía trước.

Mọi người trong thôn sớm đã nghỉ ngơi, Ly Nghiêu cầm cây đuốc, mang theo Lưu Tích Tứ đi tới cuối làng, chỗ đó có tấm bia nát, vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy hai chữ “Ly giáo”.

“Ly giáo cách làng ‘Quan Tử tộc’ gần như vậy?” Lưu Tích Tứ rất là kinh ngạc.

“Người Ly giáo ban đầu là từ nơi khác trốn đến nơi đây tị nạn, sau đó quan hệ với Quan Tử tộc nhân dần dần mật thiết. Nam nhân Quan Tử tộc sinh con, trời sinh nhỏ yếu, cho nên không thiện chiến bằng nam tử nơi khác. Ly giáo phụ trách bảo hộ an nguy của Quan Tử tộc nhân, Quan Tử tộc thì cung cấp che giấu cho Ly giáo, cho bọn hắn cơm áo. Nhưng mà qua mấy đời, Ly giáo dần dần lệch hướng khỏi ước nguyện ban đầu. Quan Tử tộc không thể thoát khỏi khống chế của Ly giáo, nam tử trong tộc thành đồ chơi của bọn hắn, đối với rất nhiều người Ly giáo mà nói, nam nhân sinh con là việc cực kỳ dơ bẩn, bọn hắn dựa vào Quan Tử tộc nhân nuôi sống, lại khinh thường bọn họ trong lòng, cảm thấy bọn họ buồn nôn.”

Lưu Tích Tứ ngửa đầu, hôn hôn cằm Ly Nghiêu: “Đừng nghĩ nữa, những việc đó đều đã qua. Có điều may mà huyết thống của ngươi không thuần, nếu không ngươi nho nhỏ gầy còm, ta mới không cần ngươi.”

Ly Nghiêu cúi đầu hôn lên người yêu, tất cả đều ở trong nụ hôn này. Sau khi thối lui, y xuống ngựa, không có ôm Lưu Tích Tứ xuống, mà là dắt ngựa đi về phía chỗ sâu trong Ly giáo. Ly giáo đã thành quá khứ, mọi người Ly giáo nếu không phải là bị diệt, thì chính là trốn, bây giờ Ly giáo chẳng qua là mảnh tường nát ngói vỡ. Bên trong cỏ dại mọc thành bụi, còn có dấu vết đã từng bị lửa đốt.

Ly Nghiêu dắt ngựa vẫn đi về phía chỗ sâu trong Ly giáo, cuối cùng y dừng trước một chỗ sân bừa bộn trước mắt. Sân rất xa, Lưu Tích Tứ đoán là sân xa nhất của Ly giáo.

“Ngươi trước đây là ở nơi này?”

“Ừ.”

Thản nhiên đáp, Ly Nghiêu ôm Lưu Tích Tứ xuống: “Ta đi xem bên trong có thể ở hay không”

“Ta đi cùng ngươi.”

Bốn phía đen ngòm, Lưu Tích Tứ vẫn hơi sợ, sợ có quỷ quái gì. Để ngựa ngoài sân, hắn nắm một tay Ly Nghiêu chậm rãi đi vào, vượt qua thanh ngang trên mặt đất, giẫm lên thứ từng là đá xây, cuối cùng cũng vào phòng. Tình trạng trong phòng không gay go như trong tưởng tượng. Tro bụi mạng nhện đương nhiên không cần phải nói, nhưng dụng cụ nên có trong phòng đều có. Ly Nghiêu đưa bó đuốc cho Lưu Tích Tứ, y tìm được một cái chổi, một cái chậu trong sân, từ trong giếng lấy chút nước, quét dọn gian phòng.

Lưu Tích Tứ cầm bó đuốc lên, từ trên ngựa gỡ đệm nỉ xuống, làm đệm giường qua đêm, đây là bọn hắn mang theo lúc xuất kinh. Ly Nghiêu trước lau sạch ván giường, cùng Lưu Tích Tứ đặt đệm nỉ lên giường. Hai người đều mệt mỏi, Ly Nghiêu lấy nước, hai người tùy tiện rửa mặt tay, liền lên giường.

Giường rất rộng rãi, nhưng xung quanh vẫn bẩn, Lưu Tích Tứ liền nép trong lòng Ly Nghiêu. Nhắm mắt lại, hắn lại không có ngủ, người ôm hắn cũng đang vờ ngủ.

“Ly Nghiêu, nơi này chính là chỗ ngươi từng ở?” Sân rất nhỏ, lại xa như thế, bày biện trong phòng càng đơn giản. Ngực Lưu Tích Tứ đau đớn, hắn đã nhiều năm không đau đớn.

“Trước đây trong sân còn có cây đào, hẳn là bị người chặt rồi.” Ly Nghiêu gián tiếp thừa nhận.

Lưu Tích Tứ hừ một tiếng, cố ý hỏi: “Cây đào, muốn kết đào hoa à?”

“Sao có thể. Vốn đã có rồi, ta cũng là giữ lại.”

“Vậy quay về có muốn trồng hai bụi hoa đào trong sân hay không?”

Ly giáo chủ lập tức nói: “Không cần thiết, ta cảm thấy trúc xanh trong sân chúng ta rất tốt.” Y nếu nói là muốn, lửa ghen của người trong lòng sẽ thiêu chết y. Ly Nghiêu ôm chặt người hiểu y nhất: “Ngủ đi, nếu không thân thể ngươi chịu không nổi.”

“Ừ.” Ôm lấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ không lên tiếng, Ly Nghiêu sau khi hắn ngủ, thở phào nhẹ nhõm thật dài. Xem chi tiết…

Advertisements
20/12/2018 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 1

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 1 – Ma giáo phương tây

Về tình tiết quyển sách này và tính toán sau này của cá nhân ta, ta đã suy nghĩ thật lâu. Nguyên do kéo cho tới hôm nay mới biểu đạt nội tâm với các vị độc giả, là vì — đúng vậy, chỉ nhìn một cách đơn thuần số chương tiết ta lên sàn mọi người sẽ biết, ta là một nhân vật phụ, nhưng lại không phải nhân vật phụ rất chủ yếu.

Nếu nói hoàn toàn không quan trọng, vậy cũng không tính.

Tốt xấu ta cũng là một nhân vật phụ có tên có họ có thân phận có lời thoại, thậm chí còn có mô tả bề ngoài. Trong văn Mary Sue (1) một nhược thụ ngực phẳng quá trình NP kết cục 1V1, vốn cũng chỉ có một mình thụ chính quy mới là con đẻ tác giả. Ngay cả công chính quy cũng chỉ là một nhân vật đất diễn nhiều chút mà thôi, huống chi ta theo như đất diễn và quan hệ với tiểu thụ tính toán xa gần, mới chỉ là công bốn đấy?

Hơn nữa ta còn là công bia đỡ đạn phản diện — chính là cái loại nhân vật bi kịch hi sinh bản thân tác thành vầng sáng nhân vật chính vạn người mê của tiểu thụ, cùng với tôn lên bàn tay vàng và số lượng phần mềm hack của công chính quy ấy.

Càng đáng buồn là, ta còn không phải cái loại đại BOSS phản diện từ lời nói đầu chiến đấu đến kết thúc ấy — nhân vật này bị sư phụ kiêm công hai của nhân vật chính đoạt đi mất rồi. Nghe xem, giữa công hai và công bốn, còn thiếu công ba đấy! Nếu không ta ngay cả địa vị nhân vật phản diện cũng sẽ giành thua người ta.

Giải thích của tác giả đối với việc này là: Công hai là sư phụ của nhân vật chính, còn từng có gút mắc cảm tình với phụ thân nhân vật chính, khai thác khai thác có chiều sâu hơn, nhân vật cũng lập thể đầy đặn hơn, so với ta dạng nhân vật phản diện loại hình mặt nạ ít ỏi này, cũng càng có thể khơi ra xung đột kịch bản, mang đến cũng đủ cao trào lớn.

Xung đột kịch bản trên người ta không nhiều bằng y, cho nên đành phải làm một công bia đỡ đạn bi tình trong nóng ngoài lạnh, phụ cả thiên hạ chỉ khuynh tình vì một mình tiểu thụ, cuối cùng vì hắn lỗ vốn thủ hạ hại sinh mệnh, còn ngay cả bàn tay cũng chưa được nắm.

Nghe nói loại công bi tình này bây giờ còn có không ít độc giả thích, nhưng vậy thì để làm gì?

Thay vì hi sinh kính dâng vì tiểu thụ để đến mức độc giả cũng không nhìn được mà rơi lệ không đáng cho ta, ta còn không bằng dứt khoát cách đôi nhân vật chính này xa một chút, mang theo huynh đệ ma giáo chúng ta qua mấy ngày lành diễu võ dương oai trên giang hồ. Cho dù cả đời không lên sàn trong sách này, không độc giả nào biết được ta là ai, ít nhất đời này ta sống được tự do, chết không thiệt.

Đúng rồi, vừa rồi đã quên giới thiệu, ta thật ra là một giáo chủ ma giáo.

Nói lên ma giáo tổ chức giang hồ rất truyền thống này, phàm là trong văn dính dáng chút đến võ hiệp đều nhất định sẽ xuất hiện. Vô luận là đoàn kết chặt chẽ sau lưng nhân vật chính, cuối cùng thu được nhân vật chính vào giáo, làm Minh giáo mà nhân vật chính diện lên sàn như trong “Ỷ Thiên Đồ Long ký”; hay là giáo phái phản diện cỡ nhỏ thi nhau mọc lên, không ngừng cống hiến tác dụng cho nhân vật chính thăng cấp và mở bàn đồ mới như trong “Thục Sơn kiếm hiệp truyện”, đều là nhân tố quan trọng thúc đẩy tình tiết.

Với lại ma giáo chúng ta cũng là tổ chức giang hồ gặp chuyện không may nhiều nhất, người chết nhanh nhất. Đặc biệt giáo chủ ma giáo, ngươi từng nghe nói giáo chủ ma giáo có kết cục tốt chưa?

Sinh mệnh con người là có hạn, sinh mệnh của giáo chủ ma giáo so với mong muốn của người bình thường còn ngắn hơn chút. Cho nên ta dự định vùi sinh mệnh có hạn vào sự nghiệp phát triển ma giáo vô hạn, mà không phải lằng nhà lằng nhằng với một thụ khuyết tật trí tuệ bất nam bất nữ — thụ chính quy này còn là một nữ xuyên nam — lẳng lơ, ai cũng có thể làm chồng, cuối cùng còn vì thụ và công chính quy của hắn kia lỗ vốn sinh mệnh và sự nghiệp của chính mình.

Lời than phiền thì nói trước bấy nhiêu đi.

Bởi vì ta không phải nhân vật chính, góc nhìn của tác giả rất ít sẽ chuyển tới phía ta. Lúc này là ta lần đầu lên sàn, để biểu hiện uy phong của ma giáo ta, tính cách cay nghiệt tà mị của ta, do đó làm nổi bật chỗ vạn người mê của thụ nhân vật chính, tác giả mới có thể đặt cảnh tượng vào bên trong ma giáo ta, cho ta cùng các huynh đệ ma giáo cơ hội một lần đơn độc lên sàn.

Thừa dịp tình tiết còn chưa có chính thức triển khai, ta vẫn là tự giới thiệu đơn giản trước.

Ta tên là Bách Lý Phong Cương, thân phận là giáo chủ ma giáo. Ma giáo này là một giáo phái khá truyền thống, luôn luôn phát triển tại Tây Vực, tên đơn giản như Bái Hỏa giáo, Minh giáo linh tinh, tác giả cũng lười nghĩ, dứt khoát trực tiếp xưng ma giáo càng tiện hơn.

Để đề cao xuất thân của ta, làm đẹp bề ngoài của ta, giáo chủ ma giáo ta đây có một phần tư huyết thống Quy Từ, một phần tư huyết thống Đại Nguyệt Chi, còn có một phần tư huyết thống Đại Thực, một phần tư cuối cùng mới là huyết thống người Hán. Bởi vậy ta sinh cao to tuấn lãng, ngũ quan sâu sắc, làn da trắng như tuyết, hoàn toàn phù hợp Mary Sue mà tác giả cần. Có điều tiểu thụ người Hán thuần chủng xuất thân Giang Nam càng trắng nõn xinh đẹp hơn ta, chúng ta là nhân vật phụ, bất kể từ phương diện nào, cũng không thể đè nổi bật của nhân vật chính.

Lại nói thủ hạ của ta:

Giáo chúng ta tổng cộng có bảy phân đường, do đường chủ chia nhau xử lý công việc, các đường phân biệt đặt tên theo Bắc Đẩu thất tinh (2). Phía trên bảy vị đường chủ, còn tuân theo truyền thống bố trí vài vị trưởng lão võ công cao cường không quản chính sự, bình thường mỗi người đều đóng cửa tu luyện, không để ý tới giáo vụ. Khi nào tình tiết cần bọn họ lên sàn, tác giả mới có thể tỉ mỉ đặt ra thân phận bản lĩnh của bọn họ.

Đương nhiên, bởi vì ta chỉ là công bia đỡ đạn, trong số những thủ hạ này phải có một tên phản đồ cấu kết đại BOSS công hai, để khi ta say đắm tiểu thụ thật sâu xúi giục toàn giáo chống lại ta, làm cho ta vì bảo vệ tiểu thụ mà chết — cái này cũng phải ghi nhớ, chờ ta dứt được quan hệ với tiểu thụ, liền khai mạc một lần hoạt động chỉnh đốn tác phong trong giáo, tìm ra nằm vùng ẩn sâu giữa giáo chúng này.

Thời gian ta ở đây phàn nàn cùng độc giả đã lâu, tình tiết cũng tới lúc chính thức triển khai. Ta phải về bên trong cảnh tượng của tình tiết, lại từ từ thay đổi đất diễn của chính mình, tìm cách rút lui toàn thân khỏi văn Mary Sue xui xẻo này. Xem chi tiết…

17/12/2018 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 6

Hồng phúc dao

Phiên ngoại lục – Ném đi (Thượng)

Sau khi đại chiến ba trăm hiệp, Lưu Tích Tứ mềm mại nằm sấp trên người Ly Nghiêu, hưởng thụ vuốt ve sau đó của đối phương. Bây giờ đã là cha hai đứa bé, cá tính của Lưu Tích Tứ lại không có thay đổi bao nhiêu, vẫn kiêu ngạo ngang ngược, vẫn quản Ly đại giáo chủ của hắn đến gắt gao. Chân trái vô ý thức không ngừng cọ xát cẳng chân Ly giáo chủ, Lưu Tích Tứ lười biếng mở miệng: “Diệu Huy cũng sắp sáu tuổi rồi, ngươi dẫn ta đi chơi đi.”

Ly Nghiêu vừa nghe, liền biết không chỉ là đi chơi đơn giản như vậy. “Ngươi muốn đi đâu?”

“Phương bắc.”

Ly Nghiêu xoa tay Lưu Tích Tứ một trận: “Sao đột nhiên muốn đi phương bắc?”

“Cũng không phải đột nhiên, ta sớm muốn đi, nhưng vẫn không rút ra được. Bây giờ có thời gian.”

Ly Nghiêu trầm mặc rất lâu, nơi y hận không thể vĩnh viễn không nghĩ nữa ấy giờ đây đột nhiên lại bị nghĩ tới, y lại không có hận sâu như lúc trước. “Được rồi. Mấy ngày nay ta bàn giao chuyện trên tay, chúng ta liền đi phương bắc.”

Không ngờ đối phương dễ nói chuyện như vậy, Lưu Tích Tứ trái lại kinh ngạc không ngớt, có điều hắn chỉ cười cười, ôm chặt giáo chủ của hắn: “Đừng nói cho Diệu Huy, nếu không con khỉ con đấy dám chắc la hét đòi đi.”

“Tích Tứ, đấy là con của chúng ta.”

“Đều là bởi vì ngươi, Ly nhi và Diệu Huy không đứa nào tính nết giống ta.”

Cứ nhắc tới một đôi nhi nữ của chính mình, Lưu Tích Tứ liền có một bụng bất mãn. Ly đại giáo chủ đương nhiên ngoan ngoãn gánh tất cả tội lỗi, liên tục xưng phải. Nhưng đối với Ly đại giáo chủ mà nói, một đôi nhi nữ của y là hạnh phúc lớn nhất kiếp này của y ngoại trừ người trong lòng đây.

Rất nhanh bàn giao xong việc, một buổi đêm bảy ngày sau, Ly Nghiêu mang theo Lưu Tích Tứ vụng trộm xuất phủ. Tại sao là vụng trộm ấy à? Bởi vì Lưu Tích Tứ hạ quyết tâm không mang theo nhi tử, nhưng nhi tử lại là con khỉ, khó phòng cực kỳ, Lưu Tích Tứ lúc này mới không thể không để Ly Nghiêu đêm khuya dẫn hắn xuất phủ. Thật ra Ly Nghiêu rất muốn mang nhi tử đi cùng, nhưng Lưu Tích Tứ chết sống không đồng ý, Ly Nghiêu bà xã cao nhất cũng chỉ có thể làm trộm một lần.

Cầm đĩa ngọc của hoàng thượng đại ca, Lưu Tích Tứ và Ly Nghiêu ung dung ra khỏi thành. Trước kia, hắn một lòng muốn xuất kinh lưu lạc, nề hà mười lăm tuổi vừa qua đã bị Ly giáo chủ thu phòng, từ đó “giúp chồng dạy con”, mặc dù hằng năm đều sẽ xuất kinh tản bộ, nhưng mỗi lần đều là theo một đám người. Một mình đi xa cùng Ly Nghiêu giống như vậy vẫn là lần đầu, hắn là hưng phấn không thôi.

Ra khỏi thành, hai người không có tìm chỗ nghỉ ngơi, mà là cưỡi ngựa một đường lao nhanh về hướng bắc. Huệ Diệu tháng chín vẫn còn oi bức, lúc này trái lại mát mẻ không ít, Lưu Tích Tứ vừa hưởng thụ hóng gió dưới đêm, vừa hưởng thụ tình thú cùng Ly giáo chủ thật giống như bỏ nhà theo trai. Hai người mỗi người cưỡi một con ngựa, Ly Nghiêu theo sau cách Lưu Tích Tứ nửa thân ngựa, thuận tiện bảo hộ hắn, cũng vì để hắn cưỡi cho thỏa thích.

Lúc tờ mờ sáng, suy nghĩ đến thân thể Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu dừng lại tại một trạm dịch, thoáng nghỉ ngơi. Lưu Tích Tứ hơi mệt, Ly giáo chủ đơn giản muốn gian phòng, ôm hắn ngủ một giấc. Mặt trời lên cao, Lưu Tích Tứ đói tỉnh, hai người dậy ăn cơm trưa, tiếp tục lên đường.

Cứ như vậy đói thì ăn, mệt mỏi thì tìm một chỗ nghỉ ngơi, nếu như đúng chỗ phía trước không thôn phía sau không quán, hai người sẽ qua đêm trong rừng. Đêm nay, hai người không kịp đến thành trấn kế tiếp trước khi đóng cửa thành, Lưu Tích Tứ không muốn sáng tỏ thân phận rước lấy phiền phức, liền cùng Ly Nghiêu tìm một chỗ bằng phẳng trong rừng cây ngoại ô lại lần nữa ngủ ngoài trời. Ly Nghiêu dựng đống lửa, tìm thảo dược đốt để hun muỗi. Lưu Tích Tứ rất hứng thú nướng gà rừng Ly Nghiêu vồ được. Ăn quen tay nghề ngự trù trong cung, món rừng núi không lên được mặt bàn nhất này lại khiến hắn ăn đến vui sướng.

Xử lý xong “giường” buổi tối của hai người, Ly Nghiêu ngồi bên cạnh Lưu Tích Tứ, nhìn hắn nướng gà. Lưu Tích Tứ tựa trong lòng Ly Nghiêu rắc hương liệu mua được hai ngày trước lên gà nướng, hương vị làm người ta chảy nước miếng lập tức toát ra. Đừng nhìn hắn hiện tại làm thuận tay như vậy, lần đầu tiên hắn thiếu chút nữa nướng một con cá thành tro. Cũng may sau khi thất bại mấy lần, tiểu vương gia thông minh nắm vững bí quyết, thịt nướng ra càng lúc càng thơm.

Lấy đao cắt xuống một miếng thịt, thổi còn ấm đưa đến miệng Ly giáo chủ, Lưu Tích Tứ hỏi: “Ngươi xem ta bây giờ, có phải có thể lưu lạc giang hồ rồi hay không?”

Ly Nghiêu tinh tế nếm tay nghề “nhàn thê”, gật gật đầu: “Vương gia võ nghệ cao cường, lại nướng được thịt ngon, thành công lưu lạc giang hồ chắc là có năm phần.”

“Sao lại mới năm phần?” Lưu Tích Tứ không vui.

Ly Nghiêu chau chau mày, đột nhiên tay liền dùng lực, ôm hắn vào trong lòng: “Bởi vì vương gia bây giờ không chỉ một mình, hắn còn có phu quân và đứa nhỏ, những bận tâm này liền chiếm năm phần.”

“Ai nói ta sẽ bận tâm ngươi.” Lưu Tích Tứ cười khúc khích, thoát khỏi cái ôm của Ly giáo chủ, “Đợi lần này từ phương bắc quay về, ta sẽ đi lưu lạc giang hồ.”

Thân thể lại bị ra sức ôm lại, Ly giáo chủ đẩy ngã vương gia, nằm sấp lên: “Sẽ không bận tâm ta?” Xốc áo lót ngoài lên, cách quần xoa hạ thân vương gia, Ly giáo chủ gặm gáy vương gia.

Lưu Tích Tứ thở dốc liên tục, mạnh miệng nói: “Sẽ không. Ngươi ở nhà trông nhà, dạy dỗ Diệu Huy, ta một mình lưu lạc giang hồ, kết giao hiệp sĩ các nơi, vui biết bao.”

“Sẽ không bận tâm ta?” Ly giáo chủ trực tiếp hôn lên miệng vương gia, tay sờ phân thân vương gia bắt đầu xoa nắn.

Một khắc đồng hồ sau, Lưu Tích Tứ nửa thân trần nằm trên người Ly Nghiêu, hai người ở bên cạnh đống lửa, kết hợp cùng một chỗ nơi sâu trong rừng. Ly giáo chủ lại hỏi: “Sẽ không bận tâm ta?”

“Sẽ không. A!”

“Tích Tứ, ta sẽ bận tâm ngươi.”

Bóng dáng trên cây, một người sấp thân dưới, hôn người còn lại, phần eo từ chậm tới nhanh lay động. Trong rừng vang lên tiếng rên rỉ và mị hoặc của một người: “Sẽ không, bận tâm ngươi… Ly Nghiêu, Ly Nghiêu, ngươi là của ta, là của ta…”

“Gầm!”

Trong rừng vắng vẻ, cảnh xuân vô hạn.

Lúc trời sáng, Lưu Tích Tứ toàn thân mỏi nhừ tựa trong lòng Ly Nghiêu cùng y cưỡi một con ngựa. Ly Nghiêu dắt ngựa của Lưu Tích Tứ, lúc cửa thành mở ra vào thành. Canh giờ còn sớm, trên đường phố nội thành ngoại trừ tiểu thương sáng sớm dậy bán rau bán cơm ra, cũng không có quá nhiều người. Có điều hai vị nam tử cử chỉ thân mật, khí chất bất phàm vẫn dẫn tới sự chú ý của mọi người.

Một lát sau, Ly Nghiêu tìm tới một khách sạn, ông chủ rất có ánh mắt, nhìn ra hai người thân phận bất phàm, nhiệt tình gọi tiểu nhị mang hai người đi phòng chữ Thiên số một, nói thẳng đây là gian phòng tốt nhất của khách sạn. Lưu Tích Tứ chỉ muốn mau mau tìm một chỗ rửa sạch thân thể, hắn thân thể khó chịu trực tiếp để Ly Nghiêu ôm hắn lên lầu. Trong mắt ông chủ và tiểu nhị xẹt qua mờ ám, một vị khách vừa lúc từ gian phòng ra kinh ngạc nhìn hai người vào gian phòng cách vách với gã.

Bảo tiểu nhị đun nước, Ly Nghiêu đặt người thấm mệt vào giường phòng ngủ, y lại đi ra ngoài bảo ông chủ chuẩn bị một ít thức ăn, cố ý muốn thức ăn thanh đạm. Không phải không thấy được những ánh mắt mập mờ ấy, có điều hai người đã là “vợ chồng già” đâu sẽ để ý việc này. Bọn họ thế nhưng đã ngồi kiệu hoa, cưỡi ngựa trắng, thành thân rồi.

Động tác của ông chủ rất nhanh (chủ yếu là Ly Nghiêu cho bạc), lập tức sai người đưa nước nóng và cơm sáng tới, còn hảo tâm tặng một chén canh gà. Ly Nghiêu trước rửa thân thể cho hai người, cùng nhau ăn điểm tâm, bảo ông chủ lấy lại đồ, y lúc này mới ôm Lưu Tích Tứ lên giường nghỉ ngơi.

Vừa mới ngủ chưa bao lâu, Ly Nghiêu mở mắt ra, chân mày nhíu chặt, người trong lòng cũng tỉnh, y vỗ vỗ để hắn tiếp tục ngủ. Lưu Tích Tứ lật người, Ly Nghiêu mặc quần áo xuống giường. Ra khỏi phòng, liền nghe dưới lầu ầm ầm, người trên lầu lục tục từ gian phòng đi ra. Hình như là một vị khách mất bạc, đang tranh chấp với ông chủ, đòi ông chủ đền gã năm trăm lượng bạc.

“Vị quan khách này, tiểu điếm là buôn bán vốn nhỏ, trên trấn xưa nay không có nghe có trộm, quan khách ngài tìm lại xem, có lẽ bị ngài để ở đâu.”

“Ta liền đặt ở hai lớp quần áo, ngủ một giấc dậy đã không còn! Cửa sổ khóa trái, nhất định là các ngươi trộm! Hắc điếm này của ngươi, trả bạc của ta.”

Người khách nhất quyết không tha mà ầm ĩ, Ly Nghiêu quan sát gã từ trên xuống dưới một phen, lạnh lùng cười. Cửa phía sau bị người dùng lực mở, có người bộ mặt tức giận đi ra, rống: “Ai cãi nhau dưới lầu! Có chuyện gì ra ngoài mà ầm!” Là Lưu Tích Tứ bị làm cho không thể ngủ. Hắn chỉ mặc áo chẽn, Ly Nghiêu vội vàng cởi áo lót ngoài trên người xuống bao lấy hắn.

Lưu Tích Tứ rống lên, vị khách dưới lầu ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên, là một công tử bộ dáng đẹp đẽ. Gã rống lên đáp: “Ta đòi bạc của ta, mắc mớ gì tới ngươi!”

“Ngươi nói cái gì? Có gan ngươi nói thêm câu nữa!” Lưu Tích Tứ phát cáu, lớn như vậy ai dám vô lễ với hắn như vậy?

“Bạc của ta bị hắc điếm này trộm, ta tìm ông chủ đòi bạc liên quan quái gì đến ngươi, đừng bắt chó đi cày lo chuyện bao đồng.” Gã trai hơn hai mươi này gân cổ rống.

Lưu Tích Tứ hai mắt híp lại, Ly Nghiêu ôm hắn: “Tích Tứ, đừng bực bội với loại người này, giao cho ta, ngươi trở về phòng.”

Lưu Tích Tứ đẩy tay Ly Nghiêu ra, giận quá hóa cười: “Bản vương lớn như vậy, còn chưa từng thấy người không sợ chết như vậy.” Lời này vừa ra, người khắp khách sạn đều sững sờ, vị khách kia cũng sững sờ.

Lưu Tích Tứ cười lạnh xuống lầu, đi tới trước mặt vị khách kia, liền thấy khóe miệng hắn nhếch lên, đột nhiên một cước đá vào xương cẳng chân người nọ. Gã trai căn bản không kịp né tránh, ôm chân ngồi xổm rên rỉ.

“Bạc bị trộm? Hừ, bản vương xem ngươi nếu không phải là trộm cắp, thì chính là lừa đảo. Cái tính tình này của ngươi, trên người sợ là một lượng bạc cũng không có.” Lưu Tích Tứ vốn cũng không phải là người tính tốt, lại thêm từ nhỏ nuông chiều từ bé, đâu có thể khoan dung người khác giở thói ngang ngược trên đầu hắn.

Nghe hắn vẫn tự xưng bản vương, ông chủ sợ hết hồn, vội vàng từ phía sau quầy đi ra, nơm nớp lo sợ hỏi: “Thảo dân mắt vụng về, không biết vị vương gia này, ngài là…”

“Tích Tứ.” Ly Nghiêu vào phòng rất nhanh khoác một bộ áo lót ngoài từ phía sau ôm bà xã đại nhân, dỗ, “Chẳng qua là tên lừa đảo không biết trời cao đất dày, hà tất chấp nhặt với gã? Về phòng đi, ở đây ta xử lý.”

“Gã ầm ĩ ta ngủ!” Bị người ôm, sức lực trên người Lưu Tích Tứ biến mất, hạ lệnh, “Ôm ta về phòng, ta đi không đặng.”

Ly Nghiêu lập tức ôm ngang hắn, chân trái đá một cái, tên lừa đảo muốn nhân cơ hội chạy trốn bị Ly Nghiêu đá ngất. “Gọi quan gia trên trấn các ngươi đến.” Sau đó ôm bà xã đại nhân lên lầu, những người khách lầu hai tự động nhường đường, chỉ lo trong lúc vô ý mạo phạm vị vương gia không biết là vị nào này.

Lần này bên tai thanh tịnh, Lưu Tích Tứ vừa lên giường liền ngáp hai cái, trở mình ngủ. Sau khi hắn ngủ, Ly Nghiêu ra giải quyết hậu quả. Những người khách cũng không về phòng, chưởng quỹ và tiểu nhị càng là cung kính đứng ở cửa. Ly Nghiêu nhíu mày trong lòng, rước lấy phiền toái rồi.

Lưu Tích Tứ rốt cuộc ngủ no, vươn vai, Ly đại giáo chủ còn đang ngủ, mặc kệ có thể đánh thức đối phương hay không, hắn chui vào trong lòng Ly giáo chủ. Quả nhiên, Ly giáo chủ tỉnh.

“Không ngủ nữa?” Giáo chủ vẫn nhắm mắt lại hỏi, đáng thương y chỉ ngủ chưa đến hai canh giờ.

“Tỉnh rồi.” Ngón tay không thành thật sờ sờ chỗ xương quai xanh Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ hỏi, “Chúng ta khi nào khởi hành?”

Ly Nghiêu ôm chặt hắn, cảm giác buồn ngủ vẫn dày đặc nói: “Sợ rằng nhất thời đi không được.”

“Làm sao?” Người nào đó căn bản đã quên chính mình nhất thời xúc động gây phiền toái gì.

Ly Nghiêu bất đắc dĩ mở mắt ra, nắm cái tay quấy rối của người nào đó: “Toàn bộ người trên trấn đều biết Hiển thân vương đích thân tới nơi đây, ngươi cảm thấy chúng ta bây giờ có thể đi sao?”

Lưu Tích Tứ lúc này mới nhớ lúc trước xảy ra chuyện gì, nhưng hắn không buồn bực thế nào, mà chỉ nói: “Có gì không thể? Ta muốn đi ai có thể ngăn được?”

“Một đám quan lão gia chờ gặp ngài vị vương gia này, ngay cả ông chủ khách sạn cũng cung kính canh bên ngoài đấy.”

Lưu Tích Tứ quyến rũ cười: “Để cho bọn họ chờ là được. Ăn cơm tối xong chúng ta liền đi.”

“Không gặp?”

“Không gặp, ta lần này ra cũng không phải tới gặp người.”

“Vậy được rồi.” Ly Nghiêu cũng không miễn cưỡng, đi ra nếu mà muốn gặp quan viên các nơi, vậy y còn không bằng dứt khoát theo Lam Vận Vanh. “Thân thể còn mệt không? Nếu không lại nghỉ ngơi một ngày, ngươi nếu không muốn gặp, không gặp là được.”

“Vẫn ổn, chúng ta chậm rãi đi là được. Không gặp, gặp người này phải gặp người kia, không bằng không gặp ai hết.” Lưu Tích Tứ ngồi dậy, lại vươn vai, “Từ sau sợ rằng phải cẩn thận một chút. Đều là người kia, nếu không phải gã, ta cũng sẽ không phát hỏa liền lộ thân phận. Người nọ thế nào? Bạc thực sự bị trộm?”

Ly Nghiêu cũng dậy. “Là một tên lừa đảo, muốn bịp tiền ông chủ, ngươi vừa ra mặt, quan phủ đương nhiên phải tra, đã bắt lại. Nghe nói gã đây là lần đầu tiên phạm án, đáng tiếc vận số thực sự chẳng ra gì.”

Lưu Tích Tứ cười xuống giường: “Đây là gã đáng đời, lại có thể dám vô lễ với ta.”

Ly Nghiêu cũng xuống giường, hôn bà xã đại nhân một cái: “Đúng vậy, ai bảo gã chọc giấc ngủ ngon của vương gia.”

Tránh mà không gặp trong phòng, Lưu Tích Tứ bảo Ly Nghiêu nói cho các vị chờ yết kiến vương gia tại khách sạn rằng mình là cải trang đi tuần, bảo những người ấy mau mau rời đi. Sai ông chủ đưa một ít bánh khô và thịt khô, còn có một bình rượu, Lưu Tích Tứ và Ly Nghiêu đợi đến khi trời tối, lặng lẽ theo cửa sổ khách sạn chạy trốn. Hai người một lần nữa rời đi tựa như làm trộm, có điều lần này bọn họ không có ra khỏi thành, mà là đến một gia đình tá túc một đêm. Ngày kế, sau khi đám quan viên cho rằng Hiển thân vương bí mật rời đi, hai người bọn họ thay đổi bộ trang phục cưỡi ngựa nghênh ngang ra khỏi thành.

Nhàn nhã cưỡi chậm trên quan đạo, Lưu Tích Tứ cười nói: “Sau này ngươi đi cùng ta nhiều thêm đi. Không thể lưu lạc giang hồ, nhìn nhìn cũng không tệ.”

“Được.”

Nghĩ đến những quan viên muốn gặp hắn ấy, Lưu Tích Tứ lại cười: “Chẳng trách lúc nhị ca mang Hãn Triệt đi chơi cũng muốn mai danh ẩn tích. Ly Nghiêu, làm sao bây giờ, ta hình như thích loại cảm giác lén lén lút lút này.”

Khóe miệng Ly Nghiêu nhếch lên: “Ngươi thích, ta đương nhiên phải phối hợp.”

Lưu Tích Tứ hạnh phúc nhìn sang: “Vậy ta bây giờ muốn ra roi thúc ngựa.”

“Ta sẽ theo ngươi.”

Trên quan đạo vang lên tiếng cười của một người, chỉ nghe mấy tiếng “Giá! Giá!”, Lưu Tích Tứ cười hướng về phía trước, ba của đứa nhỏ hắn theo sát phía sau hắn, trong mắt chỉ có hắn. Ly Nghiêu sắp phải đối mặt quá khứ trong tiếng cười của Tích Tứ nhả ra ngột ngạt sau khi xuất kinh vẫn đè trong lòng y. Mặc kệ quá khứ từng xảy ra cái gì, những việc ấy đều đã qua. Người nọ là người hồng phúc của y, là mạng của y.

15/12/2018 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 5

Hồng phúc dao

Phiên ngoại ngũ – Quấn mãi không rời

Vào phòng, rửa tay, Ngũ Mặc nhận lấy trà nóng người hầu đưa lên nhấp một hớp. Có người tiến vào, hắn quay đầu lại, người tiến vào ra hiệu, người hầu lui ra ngoài, y đóng cửa lại. Đi tới trước mặt Ngũ Mặc, y sờ lên mặt hắn: “Đi đâu? Sáng sớm đã đi ra ngoài, cũng không có tiến cung.”

Buông chén trà, Ngũ Mặc hai tay ôm lấy y, tựa trong ngực y: “Ta đi chỗ Tích Tứ.”

“Thế nào? Mặc Huyền chọc Tích Tứ thế nào?” Lưu Hoài Uyên ôm hắn, từ sau khi Tang Vận có thai ngoài ý muốn, người này mỗi ngày chạy trong cung ngoài cung, gầy rất nhiều.

“Hoài Uyên.”

“Ừ?”

Ngũ Mặc thở thật dài, lại không tiếp tục. Lưu Hoài Uyên ôm ngang lên, vào phòng ngủ.

Không có tình cảm mãnh liệt, không có ướt át, Lưu Hoài Uyên chỉ nằm tựa trên giường mềm, trong lòng ôm Ngũ Mặc. Đối phương buồn bã không vui, Lưu Hoài Uyên cũng không ép hỏi, nắm tay hắn nhẹ nhàng vỗ về.

“Hoài Uyên.”

“Ơi.”

“Ta hôm nay đi chỗ Tích Tứ, hỏi hắn và Mặc Huyền là có chuyện gì, sao đang yên lành lại không cho Mặc Huyền vào cửa.”

“Tích Tứ nói như thế nào?”

“Có người thích Mặc Huyền.”

Lưu Hoài Uyên cười: “Đây là chuyện tốt mà. Chứng tỏ Mặc Huyền được người thích giống như ta.” Thấy Ngũ Mặc không những mất hứng, trái lại tâm sự nặng nề, y hỏi: “Thế nào? Ngươi không thích người nọ?”

Ngũ Mặc lắc đầu.”Hoài Uyên, người thích Mặc Huyền, là nam quan của ‘Nghênh Hoan lâu’.” Lưu Hoài Uyên sững sờ, nhưng y cũng không có tức giận, mà là bình tĩnh chờ đối phương nói xong.

“Hoài Uyên, người nọ vì giữ mình cho Mặc Huyền, thiếu chút bị tú bà đánh chết. Mặc Huyền và hắn sớm đã có cử chỉ thân mật. Tích Tứ nói Mặc Huyền thích người nọ, chỉ vì người nọ giấu giếm nó thân phận mình, mặc người nọ ở chốn đó không quan tâm. Tích Tứ sợ Mặc Huyền ngày sau hối hận, chuộc người nọ ra, giữ lại trong phủ. Sở dĩ không cho Mặc Huyền vào cửa, là vì để nó thấy rõ trái tim mình.”

Lưu Hoài Uyên ôm chặt người trong lòng, biết hắn vì sao lại buồn bã không vui. Thân thế vị tiểu quan kia sợ là khiến người này liên tưởng đến thân thế chính mình.

“Mặc Mặc, Mặc Huyền nếu thật thích vị tiểu quan đó, ta sẽ không phản đối. Tích Tứ đứa nhỏ này biết đúng mực, để nó dạy dỗ dạy dỗ Mặc Huyền, nó không phải đã chuộc người nọ ra sao? Sau này ta phái người cầm bạc chuộc hắn cho Tích Tứ. Mặc Huyền là nhất thời hồ đồ, trông nó mỗi ngày đi quý phủ Tích Tứ vấp phải trắc trở, phỏng chừng cũng đã nghĩ thông.”

Ngũ Mặc khẽ nâng đầu nhìn chăm chú nam tử đã cùng hắn sống mười tám năm. Năm tháng lưu lại dấu vết tại thái dương y, mười tám năm nay, người này làm được hứa hẹn với hắn lúc trước.

“Mặc Mặc,” Lưu Hoài Uyên khẽ vuốt hai má người yêu, “Mặc Huyền là nhi tử của ngươi ta, nó chỉ là còn nhỏ, còn không hiểu được thế nào đi yêu người mình thích. Nhưng nó tuyệt không phải bởi vì đối phương là tiểu quan mới đối xử với hắn như vậy, trong đó nhất định có hiểu lầm gì. Nhi tử của chúng ta sẽ giống như ta, một đời chỉ yêu một người.”

“Hoài Uyên, nếu Mặc Huyền không muốn người nọ, ngươi giúp ta sắp xếp một nơi đi tốt cho hắn.”

Lưu Hoài Uyên cười nói: “Mặc Mặc lên tiếng, tiểu nhân sao dám không theo?”

Ngũ Mặc bị chọc cười, Lưu Hoài Uyên lập tức cúi đầu, ngậm môi hắn: “Mặc Mặc, ta đã thui thủi một mình nhiều ngày.” Ngũ Mặc hai tay ôm cổ Lưu Hoài Uyên, chủ động dán lên.

Đứng trên tường thành, Lưu Hoài Uyên hướng về phía mặt trời chiều ngẩn người. Vừa mới nhận được thư từ kinh thành, hoàng huynh uống đến say mèm vào ngày giỗ Tang Vận. Nghĩ đến lúc này năm trước, y còn cùng người nọ đánh toan uống rượu bên hồ Tiêu Tương, mà bây giờ lại cảnh còn người mất. Tang Vận chết, trái tim hoàng huynh cũng chết theo. Mà y lại vào ngày Tang Vận chết mới biết, hoàng huynh vậy mà yêu Tang Vận, hoàng huynh vậy mà lại yêu một vị nam tử, yêu đến sau khi Tang Vận chết cả người đều tính tình thay đổi, yêu đến không ngại ép phụ hoàng thoái vị, giam lỏng phụ hoàng.

Một vị là phụ hoàng của y, một vị là huynh trưởng đồng bào của y, một vị là bạn thân tri kỉ của y, y đứng phe nào cũng không phải, y chỉ có thể tránh xa xa. Tang Vận, ngươi nếu trên trời có linh thì báo mộng cho ta đi. Nói cho ta hài cốt ngươi ở nơi nào, mang về hài cốt của ngươi, hoàng huynh mới có thể dễ chịu một chút. Tang Vận, hoàng huynh không có lừa gạt ngươi, hoàng huynh chỉ là giấu giếm ngươi, giấu giếm ngươi một số chuyện y không muốn ngươi biết.

“Vương gia, ngài nên ăn cơm.”

Lưu Hoài Uyên thở dài một tiếng về phía nơi xa, quay người đi xuống tường thành.

Trong lòng khó chịu, Lưu Hoài Uyên cũng không có khẩu vị gì. Qua loa ăn mấy miếng, y sai người hầu dắt ngựa tới định ra ngoài thành chạy, để gió thổi đi ngột ngạt trong lòng y.

Thúc ngựa không có mục đích mà chạy băng băng, trong lòng Lưu Hoài Uyên thoáng thoải mái hơn chút. Ngựa chạy vào bụi cây, dần dần chậm bước chân, Lưu Hoài Uyên đơn giản nhảy xuống ngựa, để ngựa tự mình đi ăn cỏ, y đi tới dưới một thân cây ngồi xuống. Trời đã tối, trong bụi cây rất mát mẻ, bây giờ biên ải an bình, y cũng không sợ có địch tập kích.

Ngồi một lát, trong bụi cỏ đột nhiên truyền đến tiếng động, Lưu Hoài Uyên nhanh chóng nhảy lên, núp sau một thân cây khác. Tiếng bước chân càng ngày càng gần, y rút chủy thủ bên hông ra. Người tới đi đến bên cạnh cái cây Lưu Hoài Uyên ngồi ban đầu, nương ánh trăng, Lưu Hoài Uyên nhìn thấy trong tay người tới nâng một con chim cú mèo, thuận thế hướng về phía trước, y nhìn thấy một khuôn mặt ngũ quan rất bình thường, là một nam tử.

Nam tử sờ sờ đầu con cú mèo, đặt con cú mèo xuống. Con cú mèo kêu mấy tiếng, đập đập cánh, bay lên. Nam tử ngửa đầu nhìn con cú mèo bay lên cành cây, kêu với hắn, hắn cười nhàn nhạt. Dưới ánh trăng, ngũ quan bình thường của nam tử trong nụ cười tại phút chốc này bỗng nhiên trở nên cực kỳ chói mắt, Lưu Hoài Uyên lập tức ngây dại. Sau khi con cú mèo bay lên một thân cây khác, nam tử xoay người rời đi, rất nhanh biến mất trong bụi cây.

Lưu Hoài Uyên từ phía sau cây đi ra, tâm trạng kinh ngạc. Gọi con ngựa của mình tới, y lặng lẽ đi theo. Ra khỏi rừng cây, rất xa, y nhìn thấy nam tử vào thành, Lưu Hoài Uyên vội vàng lên ngựa. Vào cổng thành, trên đường phố còn có thật nhiều người đi ra hóng mát, y mất đi tung tích của nam tử.

“Các ngươi có thấy một vị nam tử mặc áo dài vải xám đi qua nơi này hay không? Tuổi hăm hai hăm ba.” Lưu Hoài Uyên hỏi binh lính giữ thành.

Mấy vị binh sĩ nghĩ nghĩ, một vị trong đó hỏi: “Vương gia là hỏi Ngũ y quan sao?”

“Ngũ y quan?”

“Vương gia, Ngũ y quan ra khỏi thành đi tiễn một con chim cú mèo đã chữa khỏi, vừa mới trở về. Hắn mặc áo dài vải xám, thoạt nhìn cũng chính là hơn hai mươi. Rất giống như vương gia ngài nói.”

“Hắn là đại phu trong quân?”

“Đúng vậy, vương gia. Ngũ y quan vừa tới không bao lâu, cho nên vương gia ngài có lẽ còn chưa từng gặp. Nhưng mà y thuật của Ngũ y quan rất cao, tính tình lại ôn hòa, chúng ta bị thương có bệnh gì đều thích tìm Ngũ y quan.”

“Hắn tên là gì?”

“Chúng ta chỉ biết hắn họ Ngũ, tên thì không biết.”

Lưu Hoài Uyên cười, đã là y quan trong quân, vậy y càng dễ tìm người.

“Ngũ Mặc.”

Người đang điều chế thuốc quay đầu: “Uông đại nhân.”

Y quan trưởng nói: “Vương gia có chút không thoải mái, ngươi theo ta qua.”

“Dạ.”

Lần đầu tiên phải gặp vương gia, Ngũ Mặc có chút căng thẳng.

Nhấc hòm thuốc, theo phía sau Uông đại nhân, Ngũ Mặc cúi đầu đi vào phòng ngủ của vương gia. Vương gia không có ở trên giường, mà là ngồi trên ghế mềm cạnh bàn. Uông đại nhân ngồi xuống, bảo vương gia đặt tay lên đệm khám, xem mạch. Ngũ Mặc cúi đầu đứng phía sau Uông đại nhân, chờ chỉ thị.

Uông đại nhân sau khi nghiêm túc xem mạch rất là khó hiểu, thân thể vương gia tốt hết sức mà? Giương mắt, hắn liền thấy vương gia vẻ mặt hứng thú nghiêng đầu đang nhìn Ngũ Mặc, Uông đại nhân đầu tiên là sửng sốt, sau đó hiểu ý cười cười. Lưu Hoài Uyên nháy mắt mấy cái với hắn, Uông đại nhân lấy tay ra, làm bộ làm tịch nói: “Ngũ Mặc, ngươi ở đây chờ một lát, ta quên cầm kim.”

Ngũ Mặc ngẩng đầu, chỉ thấy một vị nam tử khôi ngô đang cợt nhả nhìn hắn. Đây chính là vương gia? Hắn nhíu mày trong lòng, sau đó lại cúi đầu. Uông đại nhân đứng dậy mỉm cười mà đi, Ngũ Mặc đứng đó không nhúc nhích, cũng không ngẩng đầu lên, Lưu Hoài Uyên đơn giản đè thấp thân thể đi nhìn mặt hắn. Đối phương là vương gia, Ngũ Mặc có không muốn thế nào, cũng không thể mở miệng trách cứ, chỉ có thể tận lực đè thấp đầu, né tránh cái nhìn chăm chú của đối phương.

Trong lòng biết cử chỉ của mình đã khiến cho đối phương không vui, Lưu Hoài Uyên ngồi thẳng lên: “Ngồi xuống đi.”

Ngũ Mặc bất động.”Vương gia, Ngũ Mặc chỉ là một y quan nho nhỏ.”

“Ngươi đã biết ta là vương gia, vậy phải nghe theo lệnh, ngồi xuống.”

Chân mày Ngũ Mặc hơi nhíu lại, cúi đầu ngồi xuống.

Lưu Hoài Uyên vẫn là bộ dáng hiếu kỳ, nhìn đối phương nửa ngày, y đột nhiên tự mình rót chén trà, đẩy tới trước mặt Ngũ Mặc: “Chiều hôm qua trời tối, ta không nhìn rõ, lần này cuối cùng cũng nhìn rõ ràng ngươi trông như thế nào.” Ngũ Mặc giật mình giương mắt, chiều hôm qua?

“Chiều hôm qua ngươi thả một con chim cú mèo trong rừng, phải không?” Ngũ Mặc gật gật đầu, phòng bị trong mắt rút đi, vương gia vẫn nhìn hắn là bởi vì việc này?

Lưu Hoài Uyên cười híp mắt chỉ chỉ chén trà kia: “Đừng căng thẳng. Ta chiều hôm qua không thấy rõ bộ dáng ngươi, nhưng mà ban nãy ngươi vừa tiến đến, ta liền biết người chiều hôm qua là ngươi.” Ngũ Mặc cầm cốc lên, không có uống, vô ý thức lại cúi xuống, cái nhìn chằm chằm chăm chú của vương gia khiến hắn rất không quen.

Lại nhìn Ngũ Mặc một lát, Lưu Hoài Uyên hỏi: “Ngươi khi nào vào trong quân?”

“Ba tháng trước.”

“Năm nay bao nhiêu?”

Không trả lời ngay, qua một lát, Ngũ Mặc mới mở miệng: “Hai mươi lăm.”

“Hai mươi lăm? Thật nhìn không ra.” Lưu Hoài Uyên cười, lộ ra một cái răng nanh của mình. Người này lớn hơn mình năm tuổi, vì sao thoạt nhìn còn nhỏ hơn mình? Lưu Hoài Uyên sờ sờ mặt, chuyện của hoàng huynh và Tang Vận cũng làm y già đi. Đối phương vẫn cúi đầu, Lưu Hoài Uyên có chút sốt ruột, gương mặt xinh đẹp như vậy vì sao luôn muốn giấu đi?

Suy nghĩ Lưu Hoài Uyên vừa chuyển, đưa tay phải ra: “Uông đại nhân vẫn không đến, Mặc Mặc, vậy ngươi giúp ta xem một cái đi.” Ngũ Mặc lần này ngẩng đầu, ngạc nhiên không ngớt, vương gia, gọi hắn là gì?

“Mặc Mặc,” Lưu Hoài Uyên hù chết người không đền mạng lại hô tiếng, “Giúp ta xem một cái.”

Ngũ Mặc bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt trắng bệch như gặp quỷ đặt chén trà xuống, xoay người chạy trối chết. Hắn cũng không biết chính mình vì sao phải trốn, thuần túy là phản ứng đầu tiên sau khi gặp phải nguy hiểm của người bình thường.

Sờ sờ mặt, Lưu Hoài Uyên lẩm bẩm nói: “Ta có đáng sợ như vậy sao?” Xem chi tiết…

10/12/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 76

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 76 – Dì giá lâm

Yến Hồi trực tiếp đi tới, vươn tay cầm khăn mặt Triển Tiểu Liên đặt trên ghế lên lau mồ hôi, thuận tay búng trán Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo, đừng nói với gia, cưng là bị dọa ngốc.”

Triển Tiểu Liên cẩn thận nuốt nước miếng: “Gia, lão ngài thật cừ, tôi còn tưởng rằng ngài là đóa hoa an nhàn sung sướng trong phòng ấm, hôm nay mới phát hiện thì ra gia là mãnh hổ.”

Yến Hồi cười nhạo: “Cưng cho rằng gia là thế nào sống đến bây giờ? Làm cái nghề này, người duy nhất có thể tin tưởng chính là bản thân mình, quá dễ dàng tin tưởng người khác, chết như thế nào cũng không biết.” Dừng một lát, liếc mắt nhìn Triển Tiểu Liên, đột nhiên nói: “Nhóc béo, cưng nghe kỹ cho gia, nếu ngày nào đó cưng dám phản bội gia, gia sẽ tự tay giết chết cưng.”

Triển Tiểu Liên hít thở nghẹn lại, lập tức cười “hì hì”, lật lật, lật di động ra, ấn vài cái, sau đó ngẩng đầu nói với Yến Hồi: “Gia, phản bội cái gì nói quá chính thức, nhiều lắm là ngày nào đó tôi chém anh hai rìu giải giải hận, báo thù tôi từng bị gia bắt nạt.”

Yến Hồi đổi cái khăn mặt, không chút để ý đáp câu: “Được ha, miễn là cưng có bản lĩnh này.”

Triển Tiểu Liên làm động tác tay nắm đấm cố lên với Yến Hồi: “Có những lời này của gia tôi yên tâm rồi, nói không bằng chứng ghi âm làm chứng, gia cũng không thể đổi ý.” Nói xong, Triển Tiểu Liên lưu lời vừa mới ghi âm lại.

Bên kia lúc Yến Hồi đang lau mồ hôi cánh tay vừa nhấc cảm thấy có điểm gì là lạ, tay áo lột ra phát hiện có vết cào, hẳn là lúc đánh nhau vừa rồi bị ai không cẩn thận cào phải, hắn ngước mắt, liếc nhìn Triển Tiểu Liên đang chơi điện thoại, vươn chân dài huých huých: “Nhóc, gia bị thương.”

Triển Tiểu Liên miệng đáp một tiếng “đến đây”, sau đó thu di động lại qua xem, dấu mấy vết cào còn rất sâu, Triển Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn bốn phía, phát hiện nơi này dụng cụ y tế nào cũng có, tự mình chạy tới xách hòm thuốc qua, cầm nước sát trùng bôi trên cánh tay Yến Hồi, kết quả, Yến đại gia cau mày, vẻ mặt mất hứng lườm cô, “Nhóc, cưng có phải quên một bước hay không?”

“Ha?” Triển Tiểu Liên trừng đôi mắt to tròn trịa, nhìn nhìn cánh tay bị thương của Yến Hồi, lại nhìn nhìn cục bông trong tay mình, mờ mịt nói: “Không phải đều là như vậy sao?”

Vẻ mặt Yến đại gia có thể dùng lòng đầy căm phẫn để hình dung, hắn chỉ vào cánh tay mình cả giận nói: “Còn muốn lừa dối gia? Rõ ràng là đã quên một bước! Cưng coi gia là đồ ngốc dễ bắt nạt?”

Triển Tiểu Liên muốn chửi mẹ nó, nhịn nhịn, rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Gia, xin nhắc nhở.”

Yến Hồi lạnh mặt, vươn tay ấn đầu Triển Tiểu Liên một cái, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au của Triển Tiểu Liên lập tức bị đặt trên cánh tay bị thương của Yến Hồi, thiếu chút nữa đụng rớt mấy cái răng của cô, đương nhiên, Triển Tiểu Liên cũng lập tức nghĩ ra thiếu bước nào. Yến Hồi đây là muốn cô thổi mấy cái đấy.

Triển Tiểu Liên bị nhận thức này của Yến Hồi chấn toàn thân run cầm cập, chậc, cầm thú Yến sẽ không phải là cảm thấy mỗi vết thương đều cần thổi mấy cái đó chứ? Triển Tiểu Liên ngẩng đầu, mở đôi mắt to ngập nước nhìn Yến Hồi, vẻ mặt tò mò hỏi: “Gia, lão ngài trước kia bị thương thì xử lý như thế nào?”

Yến Hồi vẻ mặt khinh bỉ nhìn cô: “Cưng cho là gia từng bị thương mấy lần?” Không đợi Triển Tiểu Liên mở miệng, hắn chỉ vào vết thương của mình kháng nghị: “Cưng tốc độ chút cho gia.” Nói xong, Yến Hồi cúi mắt nhìn nhóc béo trước mắt, chẳng ừ chẳng hử.

“Không thành vấn đề, tốc độ chút,” Triển Tiểu Liên phồng cái miệng nhỏ, thổi mấy vết cào ấy vài cái, miệng tự nhiên theo đó bật ra một câu: “À há, ngoan, chị thổi một chút sẽ không đau nữa…”

Người cả sân huấn luyện đều bị ớn lạnh toàn thân run cầm cập, người người cúi đầu xuống làm chuyện của mình vô cùng bận bịu, sợ bị Yến đại gia phát hiện bọn họ cố nén cười rất cực khổ. Toàn bộ sân huấn luyện người đương nhiên nhất chính là Yến đại gia, Triển Tiểu Liên tỏ vẻ mắt trợn trắng.

Lau cồn xong, Triển Tiểu Liên xoay xoay cổ, vỗ vỗ tay đứng lên: “Gia, được rồi, thời tiết quá nóng cũng đừng băng bó, dễ hầm.” Triển Tiểu Liên đứng lên duỗi thắt lưng một cái, ngáp dài nói: “Gia, tôi có thể trở về chưa?”

Yến Hồi nhíu mày: “Trở về?”

Triển Tiểu Liên xoay eo mấy cái, “Tôi ngày mai còn phải đi học đấy, đương nhiên phải đi về.”

Yến Hồi nhấc chân bắt chéo, “Cưng cho rằng gia tìm không được người hầu hạ? Làm xong mới có thể đi.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, nhất thời vẻ mặt cười gian: “Gia, khiến anh thất vọng rồi, hôm nay chắc chắn không được.”

Yến đại gia chính là người không cho phép cự tuyệt, cười tà: “Không được cũng phải được.”

Triển Tiểu Liên vẻ mặt bất đắc dĩ buông tay: “Gia, dì tới, dì lớn giá lâm, tôi phải trở về.”

Yến Hồi ngoắc ngoắc ngón tay với Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên đến gần, Yến Hồi vươn tay móc cổ cô kéo đến trước mặt mình: “Nhóc béo, gia quản dì lớn hay là dì nhỏ của cưng, gia muốn.”

Triển Tiểu Liên rơi lệ đầy mặt hỏi: “Gia, lão ngài có khẩu vị nặng cũng không đến mức tắm máu chiến đấu chứ? Này… Lão ngài cũng không sợ điềm xấu?”

“… ?” Yến Hồi cuối cùng cảm thấy dì lớn của nhóc béo không phải là vị mà mình tưởng, “Dì cưng là làm cái gì?”

Triển Tiểu Liên không nói gì nhìn hắn: “Gia, dì lớn của tôi là bạn cũ mấy ngày đó mỗi tháng của phụ nữ, lão ngài tưởng là… là vị nào?”

Yến Hồi: “…” Chỉ vào Triển Tiểu Liên giận: “Cưng mau mau chạy về cho gia, gia nhìn cưng mắt đau!” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: