Advertisements
Bỏ qua nội dung
30/04/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Giam cầm

Tóm lại là để y đi xuống trước thu hút sự chú ý của đám người trong bạch đạo đó, ta lại thừa dịp loạn trốn đây; hay là trực tiếp đi xuống, lúc bọn họ chưa kịp phản ứng trốn đây? Nhưng mà lưu lại nơi này xem trò hề của Tiển Băng Nhận cũng rất không tệ, dọc theo con đường này y đều giả bộ đại hiệp trách trời thương dân xem trò cười của ta, nay cũng coi như phong thủy xoay vần, chuyện xui xẻo cũng có lúc rơi xuống đầu y.

Có lẽ là ta mỉm cười nhìn y như thế khiến y hiểu lầm cái gì, y đột nhiên kéo cánh tay ta về phía ngực y, đôi môi ẩm nóng tiến tới bên miệng ta.

Hỏng bét, mấy ngày nay để y lôi kéo thuận tay, ngay cả tính cảnh giác cơ bản cũng đánh mất! Có điều ta cũng không phải là lúc nội lực tán loạn mặc người ta muốn làm gì thì làm, lật tay liền đánh về phía bụng dưới y. Hai người cách nhau quá gần, một chưởng này của ta chưa đến nơi đã bị y vươn tay đón lấy, nội lực giao nhau lại là cân sức ngang tài, dư lực chấn động đến mức hộp xe cũng di chuyển, đám nhân sĩ bạch đạo bên ngoài ấy càng thêm nhiệt tình tăng vọt, ta cũng nghe thấy tiếng huýt sáo rồi.

Cái tay kia của Tiển Băng Nhận giam chặt năm ngón tay ta, rất nhanh khẽ nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, lúc này ngươi giận dỗi với ta cái gì chứ? Đám người bên ngoài đó nhưng đều là người trong chính đạo, nếu biết ngươi là giáo chủ ma giáo, nhất định sẽ… Ừm, mặc dù không thể giết ngươi, nhưng cũng sẽ không cho ngươi yên.”

Đúng vậy, chính đạo ma giáo có thể nói không đội trời chung, nhưng bọn họ giết được ta sao? Nơi này có thể đánh một trận với ta chỉ có Tiển Băng Nhận, khác chẳng qua là người qua đường Giáp mà thôi, không hề có sức chiến đấu nha! Có điều độ tín nhiệm nhân phẩm của ta đối với Tiển Băng Nhận không cao, chưa biết chừng y liền muốn tung ta ra hấp dẫn thù hận, chính mình tránh được chỉ trích của mọi người, hóa giải oán niệm không được lên sàn của bọn họ.

Nhưng nếu đã không chết, khác lại sợ cái gì? Dù cho thực sự sẩy tay rơi vào trong tay đám người kia, hừ hừ, lời nói khó nghe, chung quy sẽ không lớn hơn nhục nhã mấy ngày nay chịu trong tay y. Trước mắt là cơ hội rời đi tốt nhất của ta, nếu như mất cơ hội này, hãm sâu bên trong trận địa địch, còn là không theo tình tiết chạy vào trong tay kẻ thù, tương lai sẽ vô cùng đáng lo lắng.

Trong lòng ta tự có tính toán, lá mặt lá trái nói với y: “Tiển minh chủ nói phải, bản tọa cũng không phải hạng người ham sống sợ chết, ngươi cứ nói ra thân phận của bản tọa, đến lúc đó mặc những người đó xử trí bản tọa như thế nào, bản tọa cũng tuyệt không liên lụy ngươi là được.”

Chân mày y lại nhíu chặt hơn, giả bộ đối xử chân thành nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, chúng ta bây giờ là châu chấu trên một sợi dây thừng, ta chạy không được ngươi cũng bay không được, ngươi cần gì phải nói những lời tru tâm này chứ? Thành ý của ta đối với ngươi trời đất chứng giám, cho dù ngươi không tin, cũng không cần coi ta thành hạng tiểu nhân bán vợ cầu vinh này…”

Đợi chút, ngươi nói cái gì? Ai là vợ ngươi! Cùng với loại người này ta còn có thể lại nuốt giận ư? Nuốt vào nữa thật sự sẽ thân bại danh liệt rồi!

Ta há mồm liền muốn mắng y, ai ngờ minh chủ võ lâm không biết xấu hổ này lại dám chặn miệng lên, còn với lưỡi vào — ký ức trong thanh lâu lúc trước còn khắc thật sâu vào trong đầu ta, tính phản xạ mà toàn thân run run, xém có loại cảm giác bị dọa sợ, ngã về phía sau, ngược lại bị đè giữa y và thùng xe, tư thế càng thêm khó coi.

Ô… Giải thích không thông… Cuống lưỡi kéo đến sắp tê cứng, tên khốn này không cần thở à?

Lẽ nào lại như vậy, ta đường đường giáo chủ ma giáo sao có thể sợ y? Ta cố gắng mở miệng, đang muốn hung hăng cắn xuống cho y một bài học, ngang hông bỗng nhiên tê rần một cái, khí lực toàn thân đều giống như bị người ta rút đi, không đỡ nổi thân thể, lệch cả người trên cánh tay y. Y lúc này mới buông miệng ta ra, khóe miệng còn mang theo chỉ bạc thật dài khiến người ta mắc ói, thở hồng hộc nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, phiền ngươi phối hợp một chút. Ta biết ngươi luôn không chịu nghe lời của ta, lúc này đơn giản dùng chút thủ đoạn, cũng là cử chỉ bất đắc dĩ.”

Dứt lời lại chà nước miếng sạch sẽ trên miệng ta, từ trên người cởi xuống một cái áo choàng ngoài trùm đầu ta bao lại, đồng thời ôm ngang ta lên giống như ôm tiểu thụ, lúc này mới đá văng cửa xe. Xem chi tiết…

Advertisements
29/04/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 6

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Hai công cùng nhau về nhà

Ta biết, võ công mới là gốc rễ chỗ dựa tại thế giới đam mỹ võ hiệp. Nhớ năm đó lúc ta có võ công, thống lĩnh hàng vạn hàng nghìn đệ tử ma giáo, quyền sinh sát trong tay, uy phong bực nào? Sau đó bị người hạ độc mất võ công, đầu tiên là tiểu thụ cũng có thể điểm huyệt của ta, còn hạ xuân dược đè ta ngã xuống giường, bây giờ lại bị một công năm thân phận còn thấp hơn ta thượng!

Nhìn từ quá khứ tới hiện tại, thật khiến cho người ta đau xót trong lòng.

Càng đau xót là, ta bây giờ còn chưa về được ma giáo, thậm chí ngay cả lưu lại ám hiệu thông báo cũng không thể. Tiển Băng Nhận kia cứ lởn vởn bên cạnh ta, ăn mặc ở đi lại toàn bộ do y ôm đồm tất cả, ngay cả cơ hội nhân tiện đi tiểu chạy trốn cũng không có. Thân thể ta đỡ hơn một chút, y liền trực tiếp mướn chiếc xe rời khỏi Tây Vực, kéo ta đi về phía Trung Nguyên.

Cơ sở ngầm của ma giáo chúng ta đều dùng làm cái gì? Giáo chủ bị người ta kéo chạy khắp thế giới, cũng không một ai qua đây liếc mắt nhìn! Đám ăn hại không thể lên sàn lộ diện là cũng không làm cái quái gì này, khi nào ta trở lại trong giáo, nhất định dạy dỗ tử tế bọn chúng một lần. Nên biếm thì biếm, nên phạt thì phạt, cho bọn chúng biết ma giáo là ai làm chủ! Xem chi tiết…

06/04/2019 / ~ Yappa ~

Sử dụng app Tấn Giang để mua truyện

Hôm nay mình sẽ hướng dẫn các bạn cách sử dụng app Tấn Giang để mua truyện nha.

Lợi ích khi mua trên app là các bạn sẽ được mua truyện với giá rẻ tương đương với giá mua của account VIP cao cấp luôn.

https://tieuxuyen.wordpress.com/meo-wordpress/

24/03/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 84

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 84 – Giống nhau có được không?

Triển Tiểu Liên về nhà một ngày nhìn về phía cửa nhà An Lý Mộc mười mấy lần, sau đó dứt khoát ngồi bất động trên ban công, chỉ nhìn chằm chằm cổng nhà họ An xem có động tĩnh hay không. Việc này làm mẹ cô sầu chết đi được, vội vàng đẩy đẩy ba cô, nhỏ giọng nói: “Ba nó, anh xem xem Tiểu Liên nhà mình, tựa như bị điên, anh ít nhất cũng phải nghĩ cách chứ.”

Ba Triển Tiểu Liên thật ra giống như mẹ cô, ở giai đoạn quan sát, ông cũng phát hiện từ sau khi Tiểu Liên trở về, liền có chút tâm thần không yên, vẫn chạy qua nhà An Lý Mộc, có điều nhà họ An không có người, cô cũng không có phản ứng khác, chính là nhìn giống như đang đợi. Hỏi cô chơi ở nhà bác thế nào cũng không nói, ba cô còn nghĩ không phải lúc tại Thanh Thành đụng phải chuyện gì, đặc biệt gọi điện cho Triển Anh, kết quả điện thoại Triển Anh ở trạng thái tắt máy, nếu không phải là Triển Tiểu Liên bây giờ đứng trước mặt bọn họ, ba cô cũng hoài nghi lúc cô ở Thanh Thành có phải đã xảy ra chuyện hay không.

Triển Tiểu Liên đi tới đi lui trên ban công, lấy di động ra nhìn nhìn, bắt đầu bấm số di động của An Lý Mộc, gọi hai ba lần, lần cuối cùng có người nhấc máy, Triển Tiểu Liên ôm điện thoại nhảy lên: “Anh Đầu Gỗ! Anh bây giờ ở đâu?”

Phía An Lý Mộc trầm mặc một chút mới nói: “Anh đang trên đường về nhà, cùng với ba mẹ anh, Tiểu Liên em có chuyện gì?”

Triển Tiểu Liên vừa nghe An Lý Mộc nói là đang trên đường về nhà, lập tức từ trong nhà chạy ra, miệng nói với An Lý Mộc: “Anh Đầu Gỗ, anh có phải sắp về đến nhà hay không? Em ở dưới lầu nhà anh chờ anh. Anh nhanh chút trở về ha.” Nói xong, Triển Tiểu Liên cúp điện thoại cái “rắc”, từ trong nhà mình lấy một cái băng ghế nhỏ, liền ngồi chờ ở cửa nhà An Lý Mộc.

Ba mẹ Triển Tiểu Liên đồng loạt nháy nháy mắt, hai vợ chồng tựa như trẻ con víu cửa lớn nhà mình nhìn ra bên ngoài, Triển Tiểu Liên đang cầm cuốn tiểu thuyết, ngoan ngoãn ngồi trên ghế xem, căn bản mặc kệ hàng xóm qua lại nhìn thấy cô có phản ứng gì. Ba cô xoay tới xoay lui trong nhà, ngẩng đầu nói với mẹ cô: “Nếu không, khai giảng liền cho con bé đi Tương Giang.”

Ba mẹ Triển Tiểu Liên thương lượng, vốn là tính chờ Triển Tiểu Liên học xong năm nhất, năm hai đi Tương Giang học, lần này ba cô ngồi không yên, nghĩ vẫn là đưa qua trước thời hạn. Mẹ cô lo lắng thò đầu liếc mắt bên ngoài: “Mấu chốt là Tiểu Liên của chúng ta đồng ý không?”

Ba Triển Tiểu Liên phất tay một cái, “Con bé trẻ con có quyền phát biểu gì? Không đi cũng phải đi, tùy vào con bé đi hay không?”

Mẹ Triển Tiểu Liên lườm ba cô, làm như bà không biết ấy? Người này chính là nô lệ của con gái, xem ông ấy đến lúc đó có thể để con gái đi như vậy.

Triển Tiểu Liên vừa đọc sách vừa chờ An Lý Mộc, lần này chờ mất hơn hai giờ, cô cũng sắp chờ.đến thiếp đi rồi An Lý Mộc còn chưa về, Triển Tiểu Liên vừa lấy điện thoại ra định gọi điện thoại hỏi thử, liền nghe ba mẹ anh lớn giọng kêu la: Đó là ai ngồi cửa nhà chúng ta? Tiểu Liên? Ngồi đây làm gì vậy?”

Triển Tiểu Liên vội vàng nhấc ghế dưới mông cô đứng dậy, nhìn về phía An Lý Mộc phía sau mẹ anh, An Lý Mộc vốn là tự mình đi, vừa nghe nói Triển Tiểu Liên ở đằng trước, đứng luôn tại chỗ không đi, ba anh biết anh là không muốn để Triển Tiểu Liên chứng kiến bộ dạng anh bước đi bây giờ, vội vàng quành xe đạp lại phía sau, để An Lý Mộc ngồi phía trên.

An Lý Mộc nhìn thấy Triển Tiểu Liên cũng không nói chuyện với cô, Triển Tiểu Liên dẩu môi, đỏ mắt chờ mong nhìn An Lý Mộc đi qua trước mặt cô, mẹ anh cầm chìa khóa mở cổng, con chó trong sân lập tức kêu không ngừng về phía Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên cầm ghế tỏ vẻ muốn đập nó, con chó lập tức trốn sau cổng, cũng không có ai mời Triển Tiểu Liên vào trong, Triển Tiểu Liên trực tiếp ôm cái ghế nhỏ của nhà cô vào cổng nhà họ An theo.

Ba An Lý Mộc dừng xe lại, anh từ trên xe bước xuống, chỉ đứng cũng không đi, nửa ngày mới lạnh mặt nhìn cô: “Tiểu Liên, em lại tới làm gì?”

Triển Tiểu Liên tiếp tục dẩu môi, sau đó chạy vào trong nhà mang một.cái ghế cao qua đây đặt phía sau An Lý Mộc, lại đặt băng ghế trong tay mình đối diện An Lý Mộc, ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn ba anh lề mà lề mề không đi, nói: “Chú An, cháu có thể một mình nói chuyện với anh Đầu Gỗ của cháu không? Chỉ một lát, nói xong cháu sẽ đi.”

Ba An Lý Mộc lén nhìn anh một cái, hắng giọng: “Đầu Gỗ, có cần ba đưa con vào không?”

An Lý Mộc nhìn Triển Tiểu Liên một cái, sau đó lắc lắc đầu với ba anh, nói: “Ba, con không sao, ba vào trước nghỉ ngơi một lát đi.”

Sau khi ba An Lý Mộc vào trong, Triển Tiểu Liên lập tức lôi ghế dưới mông cô, hai cái chân di chuyển theo cái ghế, ra sức sáp sáp trước mặt An Lý Mộc, băng ghế của cô thấp, nói chuyện với An Lý Mộc phải ngửa đầu nhìn, cô ngẩng đầu nhìn An Lý Mộc hỏi: “Anh Đầu Gỗ, nếu… Em là nói nếu, em giống như anh, mất một cái chân, anh có phải sẽ cần em?”

An Lý Mộc không biết cô có ý gì, có điều sau khi nghe lời của cô trong lòng liền rầm một cái, lập tức nhìn chân cô, sau đó cúi người vươn tay tóm lấy chân cô, Triển Tiểu Liên “ôi ôi” hai tiếng, một chân bị An Lý Mộc tóm vào tay, ống quần bị anh kéo lên, phát hiện không có vấn đề gì, sau khi bỏ xuống lại nắm cái chân còn lại lên nhìn, phát hiện cũng không có vấn đề, lúc này mới thở phào một hơi. Có điều trên mặt vẫn rất lãnh đạm, hỏi một câu: “Nói luyên thuyên cái gì? Đang yên đang lành sao lại mất một chân?”

Triển Tiểu Liên bởi vì động tác cấp thiết nắm cổ chân cô kiểm tra vừa rồi của An Lý Mộc mừng thầm, bĩu môi: “Em chỉ là hỏi thử, em đã nghĩ anh đột nhiên không cần em, có phải bởi vì chân anh bị thương, sợ liên lụy em, cho nên muốn như vậy hay không, nếu thế, em giống anh, có phải anh sẽ không cảm thấy liên lụy em không?”

An Lý Mộc vừa nghe, có chút tức tối đứng dậy, chỉ vào Triển Tiểu Liên nổi giận đùng đùng nói: “Triển Tiểu Liên anh nói cho em, em nếu thực sự làm cho giống như anh, anh sẽ không thèm nhìn em nữa, em cho rằng em là ai? Em mau mau cút cho anh, càng xa càng tốt!”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, “Anh Đầu Gỗ em chỉ là nói một chút, ai không có việc gì chạy đi cố ý làm mất chân mình chứ? Em chỉ là tò mò hỏi một chút mà thôi. Em cũng nói là nếu như, là đang lấy ví dụ.”

An Lý Mộc trực tiếp đáp cô một câu: “Ví dụ cũng không được, em mau mau về nhà đi, không có việc gì đừng qua đây.” Dừng một chút, An Lý Mộc cúi mắt nhìn mặt đất nói: “Hơn nữa em ngày đó không phải nhìn thấy? Anh có bạn gái rồi, nếu để cô ấy biết không hay, anh không muốn cô ấy không vui. Ba mẹ anh rất hài lòng với cô ấy, trông xinh xắn điều kiện trong nhà cũng tốt, mấu chốt là không ghét bỏ anh, Tiểu Liên em đừng làm chậm trễ anh nữa. Trước đây xem như anh có lỗi với em, nhưng mà bây giờ xin em đừng quấy rầy cuộc sống của anh. Chúng ta đã không còn quan hệ, hoàn toàn không có quan hệ.”

Triển Tiểu Liên nhìn anh, nước mắt vẫn đảo quanh trong hốc mắt, “Anh Đầu Gỗ anh cố ý chọc giận em có phải không?” Cô đưa tay lau nước mắt: “Em khỏe mạnh anh nói không liên lụy em không cần em, em chỉ nghĩ nếu như em giống anh là được rồi… Nói thế nào lại không được?” Cô khom lưng cầm băng ghế nhỏ lên, ôm vào trong ngực đi ra, đi tới cửa ngoảnh lại nhìn anh một cái, thút thít một lát nói: “Anh Đầu Gỗ anh chờ!” Xem chi tiết…

17/03/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 83

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 83 – Có thể bổ một nhát là một nhát

Giang Triết Hải không ngờ Triển Tiểu Liên sẽ cho gã một gậy, giống như Yến Hồi không ngờ Triển Tiểu Liên sẽ ra tay với hắn, Yến đại gia là người sợ chết biết bao? Nếu hắn biết Triển Tiểu Liên bảo hắn xoay người là vì tiện đánh hắn, hắn có thể vươn tay liền bóp chết Triển Tiểu Liên, có điều Yến đại gia tính sai, Yến đại gia bị cúm còn có chút tính trẻ con, cảm thấy chính mình bị cúm là nhóc béo làm hại, nhóc béo phải càng đối xử tốt với mình mới đúng. Kết quả, nhóc béo cho hắn một gậy.

Triển Tiểu Liên một gậy đập qua, thân hình vốn cũng không vững của Giang Triết Hải lập tức liền nằm sấp trên mặt đất, miệng còn phát ra một tiếng hét thảm, Triển Tiểu Liên một tay chống nạnh một tay xoay cánh tay hơi đau kia “vù vù”, miệng niệm: “Tôi vốn ấy à, là tính đánh ngã hắn giao cho ông, nhưng mà ông cũng quá độc ác, thật sự muốn làm tôi rơi chết? Đờ mờ ông, ông không coi tôi là người, tôi còn coi ông là cái thá gì?”

Giang Triết Hải đâu ngờ chính mình lại rơi vào nông nỗi này, gã nằm sấp trên mặt đất, chân thì đau tựa như bị gãy, đi về phía trước hai bước, kết quả không đi đặng, ngẩng đầu muốn nói chuyện với Triển Tiểu Liên, phát hiện trong tay Triển Tiểu Liên nắm cái gậy lớn kia, đi đến bên cạnh Yến Hồi, duỗi chân đạp xuống, lại quan sát bốn phía một cái, vươn tay ném cái gậy trong tay, sau đó giống như con chuột nhỏ nhảy đến một góc không bắt mắt, túm một cái ba lô học sinh hay đeo, từ bên trong móc ra một thứ dùng giấy báo bao lại, nhìn bộ dạng cô cầm trong tay, còn rất nặng. Mí mắt Giang Triết Hải giật giật, gã bây giờ hoàn toàn không rõ con nhóc này định làm cái gì, hành động phần sau hoàn toàn khác bọn họ trao đổi lúc trước, ít nhất, trong kế hoạch lúc trước của gã và Triển Anh, tuyệt đối không có mưu tính Triển Tiểu Liên sẽ đánh gãy chân Giang Triết Hải.

Triển Tiểu Liên vừa rất nhanh chạy về, vừa vươn tay xé giấy báo trên cái rìu xuống, nắm cái rìu nhỏ kia, đi đến đằng trước chân Yến Hồi, không nói hai lời, giơ rìu lên liền chém cổ chân hắn, lúc sắp hạ xuống cô nghĩ nghĩ, không đúng, anh Đầu Gỗ là cái chân khác bị thương, cho nên, cô không thể chém nhầm.

Duỗi chân đá đá, tách hai chân Yến Hồi, giơ rìu lên “rắc” một cái chém xuống, kết quả nghe thấy một tiếng “cạch” nặng nề, rìu gặp vật cản, nhưng không ảnh hưởng hiệu quả cuối cùng, bởi vì Triển Tiểu Liên nhìn thấy cái chân kia của Yến Hồi chảy máu.

Triển Tiểu Liên khom lưng kéo quần trên cổ chân Yến Hồi ra nhìn, vậy mới phát hiện Yến Hồi mặc là cái loại giày quân đội da trâu mũi cao đó, độ cao của mũi giày vừa vặn che cổ chân hắn, trong lớp kép của giày, hai chiếc dao găm nằm ngang. Một nhát vừa rồi của Triển Tiểu Liên ấy, bởi vì cánh tay bị thương phát lực không đủ, thế nhưng bản thân rìu đã có trọng lượng, lưỡi rìu và dao găm đặt ngang va chạm thành hình chữ thập, vừa vặn che cổ chân Yến Hồi, rìu thật ra không trực tiếp tổn thương được Yến Hồi, có điều, dao găm trong giày của chính Yến Hồi bởi vì lực đập vào lúc rìu hạ xuống xuyên thủng tầng bên trong kia, lõm vào trong da Yến Hồi, nếu không cũng không thể chảy máu.

Triển Tiểu Liên dám nói, Yến Hồi nếu lúc tỉnh bị trúng phát này của cô, tuyệt đối sẽ gào ra tiếng, bởi vì cô rõ ràng nhìn thấy vừa rồi Yến Hồi cử động, có điều bởi vì hôn mê, cho nên không bò dậy.

Triển Tiểu Liên đứng dậy, giơ rìu lên lại thêm cú nữa về phía cổ chân Yến Hồi, lần này Yến Hồi không nhúc nhích chút nào, đau ngất đi rồi. Mũi giầy đã bị chém hỏng, Triển Tiểu Liên đứng lên, lại quăng một rìu nữa, lần này tiếng rìu và dao đụng nhau vô cùng yếu ớt, Triển Tiểu Liên biết, cái dao đó nhất định là một nửa chọc vào trong thịt rồi. Chỗ dưới cái chân kia của Yến Hồi, gạch vụn ván gỗ xi măng đất, bị máu nhuộm đỏ cả tảng.

Giang Triết Hải nằm bò bên cạnh xem mà trợn mắt hốc mồm trợn mắt há hốc mồm, Triển Tiểu Liên sau ba nhát thở hổn hển đứng lên, nhấc rìu đi về phía Giang Triết Hải, trên cái rìu kia còn có vết máu, nhìn khỏi phải nói khủng bố biết bao nhiêu.

Giang Triết Hải bản năng lui về phía sau, kết quả chân gã không dùng được, vặn vẹo nửa ngày, thân thể cũng không di chuyển, Triển Tiểu Liên đứng yên bên cạnh thân thể gã, giậm giậm chân, khiêng rìu trên vai, bắt đầu nói chuyện: “Miếng Gừng phải không?”

Giang Triết Hải nửa há miệng: “Tiểu Liên…”

“Đờ mờ ông!” Triển Tiểu Liên nhấc chân một cái, giẫm thẳng ngang hông Giang Triết Hải, Giang Triết Hải bị cô giẫm một cái, nửa người trên không dễ dàng gì mới nâng lên được, “rầm” một tiếng nằm sấp trên mặt đất, Triển Tiểu Liên tiếp tục nói chuyện: “Giờ lại biết lôi kéo làm quen bà đây? Sự hung hăng lúc nãy ông sai người làm bà đây rơi chết đi đâu rồi? Ha! Còn lôi kéo làm quen với bà đây à? Ông cũng định đùa chết bà đây rồi, bà đây còn để ý ông cái thá gì?” Triển Tiểu Liên rút tay ra quạt gió cho mình mấy cái, bỏ chân xuống, miệng kêu gào: “Đến đến đến, tiết mục tiếp theo là ông hỏi tôi đáp, thời gian có hạn, chỉ có cơ hội một lần. Hài lòng tôi chém ông hai nhát, không hài lòng tôi chém ông bốn nhát, không trả lời tôi chém ông sáu nhát, giỡn mặt với bà đây, tôi trực tiếp chém cái chân kia của ông, vừa lúc Yến gia tìm chân đàn ông khắp nơi làm tiêu bản.”

Miệng Giang Triết Hải há to hơn nữa: “A!”

Triển Tiểu Liên đi đến bên chân Giang Triết Hải, lần này có kinh nghiệm rồi, vươn tay kéo ống quần gã lên trên, rìu nắm trong tay, nửa ngồi xổm, làm cái tư thế chuẩn bị chém người, miệng bắt đầu hỏi: “Miếng Gừng, chỉ có cơ hội trả lời một lần: Chân anh Đầu Gỗ của tôi, ông và bác tôi, có phải hẳn là chịu chút trách nhiệm hay không?”

Hỏi xong, Triển Tiểu Liên cũng không chờ Giang Triết Hải trả lời, quăng rìu hướng chân Giang Triết Hải “vù” một cái liền chém xuống, còn đặc biệt chém đùi phải, liên tục chém hai cái, cái chân kia của Giang Triết Hải lập tức rách da nát thịt máu tươi chảy ròng.

Giang Triết Hải chết cũng không ngờ Triển Tiểu Liên vừa hỏi xong đã ra tay, căn bản không cho gã cơ hội nói chuyện, chờ gã lấy lại tinh thần, hai nhát rìu của Triển Tiểu Liên cũng đã chém xong rồi. Giang Triết Hải đau trên mặt đều là mồ hôi, cổ họng kêu không ra tiếng, cuối cùng là từ yết hầu đẩy ra chút âm thanh: “Ngừng! Ngừng…”

Hai nhát của Triển Tiểu Liên chém xong, liền dừng lại, đi đến trước mặt Giang Triết Hải ngồi xổm xuống, “Nói như thế nào?”

Đầy mặt Giang Triết Hải là mồ hôi sắc mặt tái nhợt, giơ một ngón tay nói: “Là… Là… Là ý của Anh Đào…”

Triển Tiểu Liên chưa nói gì, trước đi đến bên chân Giang Triết Hải, lại thêm hai nhát về phía chân bị thương của gã, thật ra chính là nói cho Giang Triết Hải, cô không hài lòng với đáp án của gã. Chém xong, Triển Tiểu Liên hít nước mũi, lau lau giọt máu bắn lên mặt, duỗi chân giẫm lên cái chân bị chém máu tươi đầm đìa của Giang Triết Hải kia, Giang Triết Hải đau mắt cũng nhắm nghiền. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: