Advertisements
Bỏ qua nội dung
03/09/2019 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 89

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 89 – Kết hôn sinh con là chính đạo

Triển Tiểu Liên vừa dứt lời, An Lý Mộc liền hỏi tiếp: “Không đúng, em vừa mới nói là té bị thương, sao lại thành ra bị chó cắn? Chú hỏi cho rõ, chân cô ấy rốt cuộc là bị làm sao?”

Ba Triển Tiểu Liên vốn đang nói con gái nhà mình tự mình quản là được, mắc mớ gì tới Đầu Gỗ? Nhưng mà nghĩ lại không đúng, Đầu Gỗ thằng bé này luôn luôn thận trọng, hơn nữa trước mặt mình đều cách con gái xa tám trượng, căn bản sẽ không chủ động tiếp xúc, kết quả lần này chẳng những tiếp xúc, nó còn lôi kéo Tiểu Liên không cho đi, ra sức truy hỏi xuất xứ vết thương.

Trong lòng ba Triển Tiểu Liên nghi ngờ, ông cúi đầu liếc nhìn vết thương của Triển Tiểu Liên, bỗng nhiên phát hiện cô bị thương chân bên phải, mà cái chân bị thương vẫn còn đang bó bột của Đầu Gỗ, cũng là chân phải. Trong lòng ba Triển Tiểu Liên chợt sinh ra chút ý nghĩ đáng sợ, ông ngẩng đầu nhìn con gái cúi mắt không thèm nhìn Đầu Gỗ, trong lòng lộp bộp, nghĩ nghĩ, ông vỗ vỗ vai An Lý Mộc: “Đầu Gỗ, không sao, cháu về trước đi, chú sẽ hỏi Tiểu Liên có chuyện gì.”

An Lý Mộc nhìn Triển Tiểu Liên không nói, Triển Tiểu Liên nghiêng người tránh anh, cúi đầu khẩy lỗ trên tường, An Lý Mộc không còn cách nào khác, đành phải khập khiễng đi về phía cửa nhà, Triển Tiểu Liên lén lút quay đầu lại liếc mắt nhìn, lại chạy vội vàng xoay đi. Mẹ Triển Tiểu Liên ở bên cạnh vẫn không nói chuyện, không tiếp tục chủ đề vừa rồi, chỉ thúc giục ba cô: “Ba nó, ông còn đứng ngây đó làm gì thế? Mau mau đưa Tiểu Liên của chúng mình về phòng đi chứ, trời lạnh như thế này, còn để con bé chịu lạnh à?”

Ba Triển Tiểu Liên vừa nghe, bế luôn cô vào trong nhà, đặt lên sô pha, mẹ cô thay nước nóng vào túi chườm nóng đưa vào trong tay cô ủ, đốt một bồn than củi đặt dưới chân cô, hai vợ chồng ngồi xuống đối diện Triển Tiểu Liên, như hổ rình mồi nhìn cô.

Triển Tiểu Liên mở to đôi mắt mi dày, giảu mỏ với ba mẹ: “Ba, mẹ, hai người có thù oán với con à, sao lại nhìn con như vậy?”

Ba Triển Tiểu Liên chỉ vào chân cô: “Tiểu Liên, con nói thật với ba mẹ, chân con rốt cuộc là bị làm sao?” Thật ra trong lòng ba cô có câu không dám hỏi, có phải muốn giống như Đầu Gỗ mới cố ý làm bị thương hay không.

Triển Tiểu Liên lắc đầu, trề môi: “Cũng nói bị chó cắn rồi. Con nói ngã chính là có lệ với anh Đầu Gỗ, ba, lời nói có lệ với anh Đầu Gỗ của con ba cũng tin à?”

Ba Triển Tiểu Liên cũng có chút tức giận, ông là cái loại người lú lẫn dễ lừa đó ư? Nhìn chân con gái nhỏ, ông lại không thể gỡ băng gạc xem rốt cuộc có phải là bị chó cắn hay không, loay hoay tại chỗ, lại hỏi tiếp Triển Tiểu Liên: “Tiểu Liên, chó sao lại cứ thích cắn con? Con cũng không phải thịt mỡ, con nói thật với ba, rốt cuộc là có chuyện gì? Con nói thật, ba đi báo thù cho con, con nói, có phải có người không đàng hoàng gì đó bắt nạt con hay không? Tiểu Liên…”

Triển Tiểu Liên mắt trợn trắng: “Ba, con đang yên lành không phải chuyện tốt à? Làm chi cứ phải ép con nói dối chứ?”

Ba Triển Tiểu Liên nhất thời nghẹn, hồi lâu không nói ra lời, Triển Tiểu Liên xoay xoay mông trên sô pha: “Mẹ, con vừa về nhà, còn chưa ăn cơm đâu, chết đói rồi, làm ít đồ ăn cho con đi. Đói quá đói quá!”

Mẹ Triển Tiểu Liên vốn định chờ ba cô hỏi cô xong bắt đầu hỏi, kết quả vừa nghe Triển Tiểu Liên kêu gào đói, cũng quên mất hỏi gì, vội vàng đứng dậy đi phòng bếp làm đồ ăn cho cô.

Ba Triển Tiểu Liên ngồi đối diện cô, ngẩn ra một lát lại bắt đầu hỏi: “Tiểu Liên, vừa rồi Đầu Gỗ lôi kéo con làm gì? Thằng bé nói gì với con?”

Triển Tiểu Liên thờ ơ vừa lật tạp chí vừa thuận miệng đáp một câu: “Có gì đâu, chính là anh hàng xóm quan tâm chút thôi.”

Bệnh đau đầu của ba Triển Tiểu Liên bắt đầu đau, thật sự là hỏi cái gì con bé này cũng không ngoan ngoãn trả lời, quả nhiên là con gái lớn không nghe lời nữa. Trái tim ba cô cũng sắp vỡ thành từng mảnh từng mảnh rồi, con gái nhỏ có phải thật sự tới thời kỳ phản kháng rồi hay không?

Trong miệng Triển Tiểu Liên chẳng hỏi ra cái gì, ba cô dứt khoát bỏ qua, cầm điện thoại ra ngoài gọi số của Triển Anh, kết quả giọng nói đưa ra là không thể nối được, trong lòng ba cô còn nghĩ điện thoại của Triển Anh hỏng thì đổi cái khác đi, điều kiện của bà ấy đừng nói mua một cái điện thoại, dù cho mua mười cái cũng mua được ấy chứ. Không liên hệ được Triển Anh, ba cô trực tiếp bấm một con số khác, điện thoại kết nối, ba cô cầm điện thoại đi ra ngoài cửa, khách khí chào hỏi người trong điện thoại: “A chào anh Trùng, tôi là Triển Vệ đây… Anh Trùng thực sự là khách khí, là có chút việc muốn phiền phức ngài…”

Triển Tiểu Liên nằm bò trên bàn ôm bát hút mì, mẹ cô ngồi bên cạnh cô, câu có câu không hỏi: “Tiểu Liên, con nói thật với mẹ đi, mẹ cam đoan giữ bí mật cho con, mẹ chắc chắn sẽ không nói với ba con…”

Triển Tiểu Liên vùi đầu ăn mì sợi, tựa như không có nghe thấy, cuối cùng bưng bát mì lên, uống cả nước luộc mì, buông bát, Triển Tiểu Liên thoải mái thở dài: “Vẫn là ăn cơm ở nhà thoải mái.”

Ăn cơm cùng với Yến Hồi, vậy ăn không phải là cơm, là vàng, không ăn thì Triển Tiểu Liên cảm thấy mình quá thiệt, đói bụng là chính mình, lợi chính là Yến Hồi, ăn ấy à, bên người có con cầm thú, mỗi một miếng thịt ăn vào trong bụng, Triển Tiểu Liên đều cảm thấy có ruồi nhặng nằm bò phía trên, thật là ghê tởm.

Hơn nữa, Yến Hồi ăn cơm đều là trái ôm phải ấp, mấy mỹ nhân bên cạnh hắn kia ghen tuông hăng say, tựa như một đống lớn phi tử tranh sủng ở hậu cung đế vương cổ đại, người này lợi hại hơn người kia. Chỉ bởi vì Yến Hồi ăn món ăn Đồng nhi gắp trước, khuôn mặt Hồng Liên và mấy người phụ nữ khác đều tái xanh, mà trên khuôn mặt xinh đẹp của hồ ly tinh Đồng nhi kia, lộ ra nụ cười cực kỳ đắc ý. Triển Tiểu Liên liền nghĩ, đám phụ nữ này có phải quá khoa trương rồi hay không? Triển Tiểu Liên ở bên cạnh ăn mắt trợn trắng, thiếu chút nữa bị mắc ói ngất đi, cố tình Yến Hồi biến thái kia còn chuyên bới móc cô.

Ngẫm lại Triển Tiểu Liên cũng muốn tự chọc hai mắt, sờ sờ cái bụng ăn căng tròn, Triển Tiểu Liên thỏa mãn nói với mẹ cô: “Mẹ, ăn đến ăn đi, con cảm thấy vẫn là cơm mẹ nấu ngon nhất.”

Mẹ Triển Tiểu Liên vừa nghe, lập tức mặt mày rạng rỡ, người mẹ nào không thích nghe con nhà mình nói mình nấu cơm ngon chứ?

Triển Tiểu Liên dỗ dành mẹ cô xong, thừa lúc bà đi rửa bát, nhảy một phát ra chân cầu thanh, theo thang gỗ chậm rãi dịch về phía phòng mình, ba cô nói chuyện điện thoại xong đi vào liền nhìn thấy, vội vàng đi qua bế cô lên gác: “Cái chân này cũng bị thương thành như vậy rồi, sao còn không biết gọi một tiếng? Mình con còn có thể đi à? Con nói cái chân này nếu tàn phế thì làm sao bây giờ? Con còn dám trợn mắt với ba?”

Triển Tiểu Liên vội vàng mỉm cười với ba cô: “Ba, ba đừng ồn ào mà, con không phải là trợn mắt với ba, con đây là vận động mắt đấy, hì hì.”

Ba Triển Tiểu Liên đặt cô lên giường, “Con giỏi lắm, có cái gì muốn lấy muốn lật, kêu một tiếng, trước khi ngủ mẹ con lên cởi quần áo giúp con. Đừng tự mình trổ tài biết hay không?”

Triển Tiểu Liên đẩy đẩy ba cô: “Ôi chao ba, ba thật dài dòng, biết rồi biết rồi.”

Ba Triển Tiểu Liên lườm cô: “Còn dám chê ba con dài dòng?”

Triển Tiểu Liên đành phải cười làm lành: “Con chỉ nói một tí thôi, ba con chính là người ba tốt nhất trên thế giới này, hì hì.” Xem chi tiết…

Advertisements
27/08/2019 / ~ Yappa ~

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 8

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Kindaichi Kousuke

Ngày 27 tháng 12, tức là ngay sau hôm xảy ra vụ án đáng sợ tại nhà Ichiyanagi.

Có một thanh niên xuống tại ga Shin tuyến Hakubi, tha thẩn đi bộ về phía thôn Kawa. Nhìn từ bên ngoài thì đó là một thanh niên hơi thấp, khổ người trung bình, tầm hai lăm, hai sáu tuổi, mặc áo ngoài và kimono đốm trắng, hakama (1) sọc mỏng, nhưng áo ngoài và kimono toàn là nếp nhăn, hakama thì phẳng gần như không nhìn thấy nếp gấp nữa, tất xỏ ngón màu xanh sẫm như sắp lộ ra cả móng chân, guốc mòn vẹt, mũ không còn nhận ra hình dáng nữa… Tóm lại, đó là một nhân vật vô cùng không quan tâm đến ngoại hình so với thanh niên chừng đó tuổi. Làn da trắng, nhưng dung mạo không có gì nổi bật.

Thanh niên đó băng qua Takagawa, đi bộ về phía thôn Kawa. Tay trái đút túi, tay phải nắm gậy. Thứ phồng lên trong túi có lẽ là tờ tạp chí hoặc cuốn sổ tay, hay thứ gì đó tương tự như thế.

Khi ấy, tại Toukyou không hiếm những thanh niên như vậy. Ở các nhà trọ vùng Waseda có rất nhiều người như thế, trong các phòng chờ của nhà hát loại nhỏ ở ngoại ô cũng có thể thấy người có phong thái tương tự. Đây chính là Kindaichi Kousuke được Kubo Ginzou gọi tới.

Trong số những người dân trong thôn biết diễn biến khá là chi tiết của vụ án, thì người thanh niên này đến nay vẫn để lại ký ức là một con người thần bí.

“Người trẻ tuổi trông bình thường đến thế, lại làm được việc mà cả thanh tra cũng không làm được, không hổ là người Toukyou, đó là đánh giá rất cao đối với người thời ấy…”

Từ lời nói này hẳn các bạn cũng có thể hiểu, chính thanh niên này là nhân vật đóng vai trò quan trọng nhất trong vụ án giết người cây đàn koto ma quái nhà Ichiyanagi, nhưng bây giờ, sau khi đã tổng hợp lại câu chuyện của người dân trong thôn và suy nghĩ thì tôi thấy thanh niên này, từ vẻ bề ngoài có vẻ thảnh thơi, có chỗ nào đó tương tự Anthony Gillingham. Cái tên Anthony Gillingham đột nhiên xuất hiện nên có lẽ quý độc giả sẽ bối rối, nhưng đây chính là nhân vật chính trong tiểu thuyết trinh thám “Bí ẩn ngôi nhà đỏ” được viết bởi một người có tên A. A. Milne, nhà văn người Anh mà tôi sùng bái nhất.

Mà Milne trong cuốn tiểu thuyết đó, đoạn lần đầu tiên giới thiệu Anthony Gillingham, đã viết về điều này. Nhân vật này cũng giữ vai trò quan trọng trong câu chuyện, nên tôi cần phải giới thiệu sơ trước khi bước vào câu chuyện, tôi cũng sẽ mô phỏng Milne, tại đây giới thiệu về tính tính người đàn ông có tên Kindaichi Kousuke.

Nhắc tới Kindaichi, cái tên hiếm thấy này, thì có lẽ quý độc giả sẽ nghĩ ngay tới học giả Ainu nổi tiếng có cùng họ. Người này có lẽ là xuất thân từ Touhoku hay Hokkaidou, mà Kindaichi Kousuke cũng hình như đến từ vùng đó, nên có khẩu âm khá nặng, hơn nữa còn hơi bị nói lắp.

Anh ta sau khi tốt nghiệp trung học địa phương năm 19 tuổi, mang theo hoài bão lên Toukyou. Sau đó nhập học tại một đại học dân lập, và trọ gần Kanda, nhưng chưa đầy một năm, do thấy chán với đại học tại Nhật nên sang Mỹ. Tuy nhiên có thể thấy là tại Mỹ cũng không có gì thú vị, vừa làm người rửa chén bát hay gì đó, vừa đi lang thang khắp nơi, trong lúc ấy ngẫu nhiên từ lòng hiếu kỳ mà biết đến mùi vị thuốc phiện, dần dần chìm sâu vào đó.

Nếu như vẫn không có gì xảy ra, có lẽ anh ta đã biến thành kẻ nghiện thuốc phiện nặng, không là ai cả trong giới người Nhật lưu trú, nhưng lúc đó lại xảy ra một chuyện lạ. Trong giới người Nhật tại San Francisco, xảy ra một vụ giết người kỳ quái, suýt nữa đã trở thành mê án. Nhưng Kindaichi Kousuke, vốn chỉ tình cờ xuất hiện ở đó, còn đang là kẻ nghiện thuốc phiện, lại thành công phá vụ án kỳ lạ này. Hơn thế nữa, cách phá án không có điểm nào để nghi ngờ, suy luận đanh thép khiến người Nhật lưu trú ngạc nhiên bất ngờ, Kindaichi Kousuke vốn là kẻ nghiện thuốc phiện ngay lập tức được xem như một loại anh hùng.

Đúng lúc ấy anh tình cờ gặp Kubo Ginzou tại San Francisco. Vườn cây ăn quả đầu tiên tại Okayama của Ginzou khá là thành công, nên ông đang có kế hoạch làm thêm dự án khác. Quý độc giả chắc hẳn vẫn nhớ đã từng vui sướng ăn nho khô có nhãn hiệu Sunkist. Chúng được làm ra bởi người Nhật sống tại California, nhưng Ginzou thì muốn thử làm ra nó tại Nhật Bản. Vì thế ông đi tham quan khắp mọi nơi, lâu lắm mới tới Mỹ, lại tại một buổi họp mặt của hội người Nhật lưu trú, Ginzou tình cờ gặp Kindaichi Kousuke.

“Thế nào. Không muốn dứt thuốc phiện, học hành tử tế à?”

“Tôi cũng đang muốn vậy. Đằng nào thuốc phiện cũng chả có gì hay.”

“Nếu cậu đã nghĩ thế, tôi sẽ trả học phí giúp.”

“Làm phiền ông rồi.”

Kousuke vừa gãi mái tóc bù xù, vừa nhanh chóng gật đầu nhờ vả.

Ginzou chẳng bao lâu sau quay về Nhật, còn Kousuke thì ở lại ba năm nữa mới tốt nghiệp đại học. Sau đó khi quay về Nhật, anh đã ngay lập tức từ Koube tới chỗ của Ginzou tại Okayama, nhưng lúc đó, Ginzou đã nói thế này.

“À mà… sau này cậu định làm gì?”

“Tôi định làm thám tử.”

“Thám tử…?”

Ginzou mở to mắt nhìn Kousuke, ngay lập tức nhớ tới bụ án ba năm trước, vậy có lẽ cũng hay. Ông nghĩ anh cũng không phải người hợp để làm bàn giấy.

“Tôi cũng không hiểu rõ công việc thám tử lắm, nhưng mà để đi vào hoạt động thì cậu có phải dùng kính lúp hay thước cuộn không nhỉ?”

“Không, tôi không định dùng mấy thứ đấy.”

“Vậy cậu dùng cái gì?”

“Dùng cái này.”

Kousuke vừa mỉm cười, vừa gõ vào cái đầu bù xù.

Ginzou gật gật đầu như tán thưởng.

“Nhưng mà, dù dùng đầu óc thì vẫn cần tiền vốn chứ?”

“Đúng vậy. Tôi nghĩ sẽ cần ba nghìn yên cho tiền thiết bị của văn phòng và những thứ khác nữa. Với cả, cũng cần sinh hoạt phí tại thời điểm hiện tại. Vừa khai trương cũng không thể nổi tiếng ngay được.”

Ginzou viết một tờ séc năm nghìn yên, lẳng lặng đưa. Kousuke nhận lấy nó, cúi đầu cảm ơn, không nói gì nữa quay về Toukyou, không lâu sau bắt đầu công việc không bình thường này.

Văn phòng thám tử của Kindaichi Kousuke tại Toukyou, ban đầu đương nhiên không có thu nhập. Ngay cả trong báo cáo tình hình thỉnh thoảng gửi tới chỗ Ginzou, cũng đều viết trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, trong văn phòng chim cu cu hót, còn chủ nhân thì nhịn ngáp, ngồi đọc tiểu thuyết trinh thám. Đến mức mà không ai biết được rốt cuộc là đang làm hay đang chơi.

Nhưng qua nửa năm, tình hình trong thư dần dần hay đổi, một buổi sáng, Ginzou ngạc nhiên phát hiện bức ảnh của Kousuke trên tờ báo. Ông đọc xem đã có chuyện gì, thì mới biết anh được tuyên dương vì đã thành công phá được một vụ án náo động toàn quốc lúc ấy, trở thành tiêu điểm của báo chí. Trong bài báo Kousuke có nói như sau:

“Việc tìm kiếm dấu chân và phát hiện dấu vân tay là nhờ phía cảnh sát. Tôi chỉ phân loại tổng hợp kết quả đó một cách logic, rồi đưa ra suy đoán sau cùng. Đây chính là phương pháp trinh thám của tôi.”

Ginzou đọc đến đây, nhớ lại hình ảnh cậu ta nói thay vì dùng thước cuộn hay kính lúp, cậu ta muốn dùng cái này, và gõ vào đầu, bất giác mỉm cười hài lòng. Xem chi tiết…

23/08/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 11

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 11 – Biến cố ma giáo

Đường về Phượng Hoàng sơn trang lần này nhanh gần một nửa so với lúc ra, dọc theo đường đi mọi người vây chặt, Bách Hiểu Sinh cũng quấn quýt ngồi chung một chiếc xe trở về với chúng ta. May mà có hắn, độ dày da mặt của Tiển Băng Nhận cũng là có hạn, ta mới được chút cơ hội nghỉ ngơi, khi tới Phượng Hoàng sơn trang, vết thương hậu đình cũng đỡ được kha khá.

Lần này phải cẩn thận thêm cẩn thận, đừng lại bị y… Không đề cập tới việc này, dù sao sau khi trở lại Phượng Hoàng sơn trang, ta liền từ ma đầu người người kêu đánh biến thành người xuyên việt đãi ngộ chuẩn nhân vật chính. Người trong bạch đạo khắp trang không chen được thấy Ngọc Lam Yên đều xếp hàng tới vây xem ta, đám đông lui tới không dứt, còn có người thắp hương tới lạy ta, tức giận đến mức ta trực tiếp ném lư hương vào mặt hắn.

Tiển Băng Nhận vừa về trang đã bị chen chúc tới chỗ Ngọc Lam Yên, không ngoài chính là thương lượng làm sao đối phó ma giáo, làm một vài động tác mập mờ, có nữa chính là đất diễn Hồng Tụ nổi máu ghen tranh thủ tình cảm hãm hại không thành bị phát hiện. Tóm lại mấy ngày nay hai người kia rất bận rộn, cũng không có thời gian tới quấy rầy ta, chính là thời cơ tuyệt hảo để rời đi. Đợi hứng thú của đám người trong bạch đạo tới tham quan ta này sút giảm một chút, thể lực của ta cũng khôi phục chút, là có thể về ma giáo.

Có thể nói là vô cùng trùng hợp, ta đang để người ta tham quan như kính chiếu ảnh, lại từ trong đám người xem ta kia phát hiện một khuôn mặt vô cùng quen thuộc — lại là một đệ tử dưới trướng Giang Bạch Tố đường chủ Dao Quang đường, mặc trang phục phái Tung Sơn, xen lẫn trong mọi người vào gian phòng của ta đây.

Lẽ nào ma giáo chúng ta cuối cùng có một đệ tử có lương tâm? Hay là đường chủ trên đầu hắn dặn bảo hắn chui vào trong bạch đạo? Ta vừa mừng vừa sợ, lại kiềm chế tỉnh bơ, nói chuyện với từng người, tưởng tượng một quyển sách sau căn bản không hề có, trong tay nhìn như tùy ý ra dấu mấy cái, truyền ra ám hiệu đặc hữu của ma giáo chúng ta, kêu đệ tử kia kiếm cơ hội tới tìm ta.

Truyền xong tín hiệu, ta liền mượn cớ lúc trước tại Tây Vực đuổi theo tình tiết bị Tiển Băng Nhận đánh bị thương lợi hại, thực sự ứng phó không nổi, mời bọn họ nắm chắc thời gian đi gặp Ngọc Lam Yên. Thời gian hắn ở Phượng Hoàng sơn trang không lâu, có thể gặp nhiều một lần là một lần, ta cũng là phải chờ tới quyển sách sau mới là nhân vật chính, bây giờ đợi bên cạnh ta cũng sẽ không được tác giả viết đến.

Lời ấy cũng đang nói trong lòng bọn họ, biển người vốn chen chúc không động đậy trong phòng rầm rầm đổ vào chính viện, cào cửa sổ của Ngọc Lam Yên. Ta khoá phòng lại, đợi không lâu, vị đệ tử ưu tú của ma giáo chúng ta kia liền lặng lẽ lẻn về. Ta vội vàng mở cửa cho hắn, thấy rõ ràng bốn phía không ai giám thị, mới lại khóa cửa nói chuyện với hắn.

“Ngươi là đệ tử dưới trướng Giang đường chủ? Tên là gì, trong giáo đảm nhiệm chức vụ dạng gì?”

Hắn theo quy củ Tây Vực chúng ta hai tay hợp ngực bái một cái, kính cẩn lễ phép đáp. “Đệ tử tại ma giáo quả thực là một đệ tử bình thường dưới trướng Dao Quang đường, tên là Lý Đại.”

À há? Lại chỉ là một đệ tử bình thường.

Nhưng mà cũng khó trách, Bạch Tố từ trước đến nay làm việc cẩn thận, nếu phái đệ tử võ công quá cao đi, một là công pháp khó mà giấu giếm được, thứ hai nếu có lòng phản bội, bí mật của ma giáo ta cũng dễ dàng tiết lộ.

Ta càng thêm ôn hòa hỏi hắn: “Lý Đại, ngươi vào giáo mấy năm, võ công học được như thế nào? Ngươi chính là phụng mệnh đường chủ lẻn vào Tung Sơn nằm vùng? Thời gian qua, có từng liên hệ với bản giáo, đường chủ các ngươi gần đây từng phát mệnh lệnh gì cho ngươi chưa?”

Nếu là Giang Bạch Tố cô nàng đấy biết sai đệ tử lẻn vào chính đạo này tới tìm ta, ta sẽ thăng nàng làm đường chủ Thiên Toàn đường, lần lượt giáng mấy đồ bỏ đi còn lại đó xuống. Nếu người này tới đây chẳng qua là trùng hợp, vậy lại xem thử lòng trung của hắn, nếu có thể giúp ta về giáo sẽ thăng chức vụ của hắn, lại truất cả bảy đường chủ kia!

Dù cho là kẻ gà gáy chó trộm cũng biết chủ lo tôi nhục, chủ nhục tôi chết, ta nuôi đám thủ hạ này nhiều năm như vậy, lại đặt giáo chủ sau đầu, thật sự là không bằng loại tất, đổi vài kẻ trung tâm hơn.

Lý Đại kia cúi đầu suy nghĩ nửa ngày, mãi đến khi ta sốt ruột gõ bàn, mới đột nhiên đầu đụng mặt đất, âm thanh như trước ép tới cực thấp, cấp bách nói: “Giáo chủ tha mạng, giáo chủ tha mạng! Ta chỉ là một quần chúng nhảy ra, để có cơ hội lộ diện nhiều chút. Chúng ta đám người qua đường Giáp không danh không hiệu không miêu tả bối cảnh bên ngoài này, không phải dựa vào chính mình nghĩ cách lên sàn nhiều chút sao? Nếu ngộ nhỡ có thể đuổi kịp cảnh tượng nào để độc giả nhìn thấy…”

Ta một chưởng làm vỡ nát bàn, hận không thể làm vỡ nát cả đệ tử vô tâm trước mắt này. Đầu hắn ấn càng thấp hơn, miệng rầm rà rầm rì biện bạch, nói việc này không phải chỉ mình hắn đang làm, nhân vật phản diện chính đạo nhân vật bối cảnh nhiều như vậy cũng thế. Hắn xem như là có đạo đức nghề nghiệp, tới trước mặt giáo chủ ta đây là ném toàn bộ thân phận bạch đạo, vẫn tuân thủ bổn phận đệ tử ma giáo. Nói càng về sau, lại nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể:

“Giáo chủ ngài công bốn có danh có hiệu như thế còn có gì chưa đủ, giống chúng ta đây, ngay cả một cái tên tử tế cũng không có, nhiều lắm chính là lúc miêu tả cảnh tượng đến một câu ‘có một số người giang hồ vây đánh’, càng đừng nói lời thoại. Ngài bây giờ chính là công bốn, muốn lời thoại có lời thoại, muốn miêu tả bên ngoài có miêu tả bên ngoài, trong quyển sách sau lại là nhân vật chính, sao có thể thể hội bi ai của những bối cảnh quần chúng chúng ta đây chứ…”

Ta là không thể thể hội, ngươi nghĩ rằng ta còn muốn đi theo tình tiết này ư? Lên sàn hay không có ích lợi gì, sống sót mới là thực tế nhất! Ta thực sự đi theo tình tiết với tiểu thụ, giáo chúng ta về sau — đúng rồi, ma giáo sẽ coi như xong rồi, những đệ tử bình thường kia cũng có thể giống như tên trước mắt này, cùng lắm thì đổi địa điểm, tiếp tục làm người qua đường Giáp của bọn hắn… Xem chi tiết…

22/08/2019 / ~ Yappa ~

【Xuyên nhanh】 Ta ba ba không có khả năng biến thái như vậy – Convert – Đến chương 77

Tên gốc 【快穿】我的粑粑不可能那么变态
Hán Việt 【Khoái xuyên 】 Ngã đích ba ba bất khả năng na ma biến thái
Tác giả Đạm Họa Thư Mặc
Thể loại Ngôn tình, xuyên nhanh, sắc

Xem chi tiết…

Trang: 1 2 3 4

20/08/2019 / ~ Yappa ~

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 10

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 10 – Nói dối thấu trời

Người xông vào đó mặc một bộ đạo bào vải bàn cờ đen trắng, đầu đội mão hoa sen, dưới cằm râu quai nón tung bay, nhìn chính là có bộ dáng người qua đường Giáp đứng đắn có đất diễn lên sàn.

Hắn cầm trong tay phất trần trộn dây thép, sắc mặt dữ tợn chỉ ta, giận dữ kêu lên: “Tiển minh chủ, ngươi vậy mà tự chịu thấp hèn, ở cùng ma đầu này!”

Hừ, ngươi mới thấp hèn, toàn phái ngươi đều thấp hèn! Y mặc dù không phải thứ gì tốt, đó cũng là y trời sinh đã tính nết không tốt, có liên quan gì tới ta? Người đứng đắn như ta đây, còn không muốn ngày ngày đến gần dâm tặc này đâu!

Tiển Băng Nhận hiển nhiên cũng không muốn ăn mắng, sắc mặt nghiêm túc, cung kính nói: “Thương Tùng đạo trưởng, việc này nội tình phức tạp, không phải một hai câu nói có thể giải thích, sau này ta tự sẽ cho các vị một câu trả lời thỏa đáng. Nhưng Hàn Độ sơn trang là chốn thế ngoại, xin ngươi chớ ồn ào ở chỗ này, để tránh quấy nhiễu Bách Hiểu Sinh tiền bối.”

Lão đạo thật đúng là cho Bách Hiểu Sinh mấy phần mặt mũi, lập tức âm thanh liền thấp tám độ, nhưng vẫn hầm hừ chỉ trích: “Minh chủ, ngươi thật hồ đồ! Mọi người từ lời nói đầu quyển sách này đã ngóng trông ngươi mang Ngọc thần y về trang để sống chung một phen, không ngờ trông gần bốn mươi chương mới trông được, nhưng lại không phải Ngọc Lam Yên, mà là đại ma đầu người người muốn giết này! Ma giáo bọn chúng có phải hạ cổ ngươi, muốn phá hoại chút ít đất diễn này của ngươi, khiến đám người trong bạch đạo chúng ta đây cũng không có cơ hội lộ diện hay không?”

Lời này nói đến từng chữ đều chỉ trích, Tiển Băng Nhận tâm thần đều loạn không thể đáp lại. Ta lại nghe không được lời này, cười lạnh một tiếng đáp: “Giỏi một tên người trong bạch đạo trung thành và tận tâm, ngươi sợ rốt cuộc là Tiển Băng Nhận đất diễn ít đi, hay là đất diễn của mình không còn? Ma giáo ta nhưng không giống với đám người trong bạch đạo lòng tràn đầy tính toán, một mực muốn mất mặt trước độc giả này, bản tọa không để tiểu thụ kia vào mắt!”

Tiển Băng Nhận bỗng nhiên kích động, xoay người đặt ta trên giường nhỏ, nắm tay ta cao giọng cười dài: “Không sai, Bách Lý giáo chủ thật sự là người hiểu biết…” Cười cười bỗng nhiên hai hàng lông mày nhíu lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đường đường một minh chủ võ lâm, chẳng lẽ chỉ vì để tác giả thích, lộ mặt nhiều hơn trong sách, để các độc giả ngẫu nhiên bình luận một chút, lại phải uất ức bản thân ở bên cái loại nhược thụ ngụy (?) bạch liên hoa tâm tư thâm trầm, trong ngoài bất nhất đó? Không bằng Bách Lý giáo chủ ngươi tiểu nhân thực sự như vậy làm còn thoải mái hơn!”

Đạo sĩ kia nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta không cần bia đỡ đạn, chỉ muốn tiểu thụ! Tiển minh chủ ngươi nhất định là bị ma đầu này hạ dược, thần trí mơ hồ, mà lại phân bua thay loại ma đầu này, Trùng Dương cung ta cũng không thể mắt thấy ngươi làm chuyện sai lầm… Người tới!”

“Dạ!” Bên ngoài lại vang lên tiếng hô oanh liệt đều đặn, tiếng lả tả binh khí đồng thời ra khỏi vỏ cùng với ánh sáng lạnh xuyên qua cửa sổ cũng làm tai mắt người ta kinh sợ, tâm thần lung lay.

Thần sắc Tiển Băng Nhận biến đổi, híp mắt quan sát ánh bạc không ngừng chớp động ngoài cửa sổ, trầm giọng nói: “Thì ra có nhiều người đến đây như vậy. Trùng Dương cung bản lĩnh thật lớn, minh chủ ta đây đi đâu, làm gì, té ra trong lòng bàn tay tất cả các ngươi. Vậy bước tiếp theo có phải ép bản minh chủ thoái vị, Thương Tùng đạo trưởng tiện chọn người có đức hạnh tài năng khác, chủ trì kế hoạch lâu dài hay không?”

Lời này nói cực kỳ nhói lòng, Thương Tùng lão nhân cả người run lên, rút lui hai bước, lại mím chặt môi đứng lại, không chịu nhận lỗi nói: “Bần đạo nào dám có ý nghĩ này! Chuyện minh chủ mang theo ma đầu này đánh bị thương hai vị sư điệt của ta chạy trốn bốn hôm trước, Trùng Dương cung vì giữ tròn thể diện minh chủ, chưa hề nói với ai — nhưng khi đó, chúng ta cũng không biết minh chủ ngươi ôm trong lòng không phải nhân vật chính chính quy, là một công bia đỡ đạn! Nếu không phải sáng sớm hôm kia Ngọc thần y đích thân lên cổng Phượng Hoàng sơn trang xin giúp đỡ, chúng ta còn không ngờ giáo chủ ngươi, ngươi lại đem ma đầu này giả mạo hắn, lừa mọi người chúng ta đâu!” Xem chi tiết…

%d bloggers like this: