Advertisements
Bỏ qua nội dung
26/10/2018 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

Hận sao? Khi đó là hận đi. Hắn nằm mơ cũng không ngờ, hai người kia lại là giả chết, hắn bị lừa thật thê thảm. Nếu hắn biết bọn họ chưa chết, nếu hắn biết… Nguyên lần lượt hỏi mình, nếu hắn biết hai người kia không có chết, hắn, sẽ làm thế nào. Đáp án, lại là mê man.

Có lúc, hắn cho rằng mình là người xen vào vô liêm sỉ giữa hai người kia, với tự tôn và kiêu ngạo của hắn, cho dù hắn biết, hắn cũng sẽ không đi tìm hai người kia đi. Nhưng khi đó, nếu hắn biết tâm tư của Tần và Hạo, hắn có lẽ sẽ vứt bỏ tất cả đi tìm bọn họ. Nhưng, cũng chỉ là có lẽ. Hắn khi đó, chỉ muốn đem Tần làm của riêng; hắn khi đó, không biết Hạo thật ra rất thương hắn. Giống như hiện tại, hắn thường thường sẽ cảm thấy Hạo yêu hắn còn nhiều hơn yêu Tần. Đương nhiên, tình yêu của Hạo đối với hắn nhiều hơn là tình cảm yêu thương luyến tiếc giữa người thân, yêu thương luyến tiếc đau khổ hắn đã trải qua.

Nếu như có thể làm lại, hắn nghĩ, hắn sẽ nhốt Tần vào trong địa lao, xa chạy cao bay với Hạo, để thằng khốn tính tình xấu xa kia tự mình chơi với bản thân. A, thì ra hắn cũng có thể nói ra những lời này, hắn bị Hạo chiều hư rồi.

“Nguyên, tỉnh rồi à?” Bên tai có người khẽ gọi. Nguyên mới phát hiện mình vừa cười ra tiếng. Mở con mắt đã tỉnh ngủ, hắn cười nhẹ với người bên giường: “Hạo.”

Hạo sờ sờ trán Nguyên, mười mấy năm, mỗi sáng sớm lúc Nguyên tỉnh lại Hạo đều phải trước xem xem hắn có sốt không. Thân thể Nguyên dưới sự trông nom của Hạo tuy rằng đã tốt lắm, nhưng Hạo vẫn không yên lòng. Dù sao lúc vừa mới mang Nguyên trở lại, thân thể Nguyên rất tệ, y chính là mất tâm lực thật lớn mới điều dưỡng tốt thân thể Nguyên, cũng khiến trên khuôn mặt Nguyên một lần nữa có nụ cười.

“Ta đi rót nước cho ngươi. Ngươi nằm.”

“Ừ.”

Trên giường chỉ có một mình hắn, nhìn Hạo đi ra, trong lòng Nguyên là hạnh phúc được người khác quan tâm chăm sóc, cũng lại một lần nữa cảm thán, lúc trước hắn sao lại thích Tần tên khốn kia?

“Tỉnh rồi?”

Lại một người tiến vào, trong tay cầm ấm tử sa, giống một ông lớn đi tới bên giường ngồi xuống, cách chăn vỗ vỗ mông Nguyên.

“Hai đêm liền thân thể của ngươi đã không chịu nổi, ta đã nói ngươi thường ngày lúc không có chuyện gì làm đi luyện luyện công, chỉ đạp thanh chả có tác dụng gì.”

“Ngươi sao không thể yên tĩnh mốt chút, để ta và Hạo ngủ một giấc tử tế?” Nguyên trừng đối phương một cái, ở cạnh gã này, dù cho thánh nhân cũng sẽ bị gã chọc tức thành bạo quân. Nguyên đã lười đi buồn rầu thương xót phong thái và tao nhã quân vương đã mất đi của mình.

“Các ngươi cũng không phải ngày đầu tiên biết ham muốn của ta mạnh mẽ.” Tần liền chạm vào ấm tử sa nhấp một ngụm trà, lại vỗ vỗ mông Nguyên, “Nhanh chóng đi rèn luyện thân thể đi. Ta cũng không tính toán lại cưới.”

“Thân thể cho dù tốt cũng chống cự không nổi hành hạ của ngươi.” Nguyên nửa người dưới không thể động đậy đơn giản nhắm mắt lại, mặc kệ tên này không ngừng. Một trận hơi nóng phả vào mặt, Nguyên còn chưa kịp phản ứng, đôi môi còn chưa giảm sưng đã bị người cắn. Chỉ ngẩn ra phút chốc, Nguyên liền rút tay ra quay lại đẩy đối phương, tên khốn này, muốn hắn chết sao!

Hạo nâng khay vừa tiến đến liền nhìn thấy một người lại động dục đang bắt nạt Nguyên, y sải bước tiến lên buông khay, nhấc chân không khách khí chút nào đạp về phía đối phương.

Tần động tác nhanh nhẹn né “tập kích” của Hạo, một tay từ trên bàn nhỏ đầu giường cầm lấy ấm tử sa của mình, thân thể bay tới cửa: “Ta tiến cung một chuyến, ngày kia lên đường, các ngươi xem trên đường cần mang cái gì thi bảo A Thái đi chuẩn bị.”

Lời nói xong, người cũng đã ra ngoài.

“Tên khốn kiếp này, cả ngày chỉ biết động dục.” Oán hận đóng cửa lại, Hạo trở lại bên giường nâng Nguyên dậy, kê mấy cái nệm mềm sau thắt lưng hắn. Hạo tập võ, thân thể cường tráng, hai đêm liền hoan hảo giống như vậy, y nhiều nhất có chút mềm chân, nơi nào đó không thoải mái, sẽ không không dậy nổi khỏi giường giống Nguyên. Cho nên gặp phải loại tình huống này, đều là Hạo chăm sóc Nguyên. Còn Tần tên khốn kia, hai người là nghĩ cũng không dám nghĩ. Không phải Tần không muốn, mà là tên kia sẽ lại “chăm sóc” người lên trên giường. Hạo không chỉ một lần hoài nghi Tần là bị xuân dược nuôi lớn.

Cho Nguyên uống nước xong, ăn cháo, Hạo lúc này mới nói: “Nguyên, ngươi hôm nay cứ nằm trên giường, ta đi đặt mua thứ chúng ta cần mang trên đường, ngươi muốn cái gì, ta mua về cho ngươi.”

Nguyên cười nói: “Không có gì đặc biệt muốn, ngươi xem rồi làm đi.”

“Được.”

Săn sóc Nguyên lau người một phen, lại đỡ Nguyên nằm xuống, dặn dò người phía dưới chăm sóc tốt cho Nguyên, Hạo dẫn theo mấy tôi tớ xuất phủ.

Thân thể Nguyên còn rất yếu, nằm chưa đầy một lát đã lại ngủ. Trong mộng, hình như lại trở về lúc ấy. Biết Tần và Hạo còn sống hắn bị đả kích lớn, thân thể vốn đã gầy yếu càng là bước vào quỷ môn quan. Hắn sụp đổ trút hết đau khổ của mình, nói ra uất ức hắn một mình sinh hạ Hoan nhi.

Lần đó, hắn lần đầu tiên cũng là lần duy nhất kiến thức lửa giận của Hạo, lửa giận ngập trời, lửa giận ngay cả Tần cũng bị hoảng sợ. Mà lửa giận của Hạo cũng không phải phát ra với hắn, là với Tần. Bởi vì Hạo cảm thấy nếu như không phải Tần làm quá đáng như thế, hắn sẽ không giấu giếm chuyện đứa nhỏ. Hạo đang nổi giận thậm chí nhấc kiếm muốn giết Tần, hắn cũng không biết, Hạo đối với hắn vậy mà quan tâm như thế.

Hắn phát tiết xong, Hạo và Tần đánh to một trận, lại sau đó, Hạo tận tâm tận lực chăm sóc hắn, thậm chí quyết định rời khỏi Tần, để hắn và Tần cùng một chỗ. Hắn thua, chỉ phần rộng lượng này, hắn cũng đã bại bởi Hạo, bại bởi Hạo quan tâm hắn hơn ai hết. Cho nên, hắn nhận. Không nghĩ đế vương chi tôn gì nữa, không nghĩ duy ta độc hữu gì nữa, chỉ cần Hạo và Tần không để ý, hắn nguyện ý, nguyện ý sống cùng bọn họ. Bởi vì, đây vốn chính là hắn cưỡng ép xen vào có được. Mà sự thực chứng minh, lựa chọn của hắn là chính xác.

Tần trước đây đã nói Hạo là một đồ ngốc. Hắn cũng thấy thế. Không ngốc sao có thể chấp nhận trong lòng người mình thích lại thêm một người khác chứ. Hạo đẩy nữ nhân mình thích vào lòng nam nhân khác, lại chia sẻ nam nhân mình thích với một nam nhân khác. Hạo, quá ngốc quá ngốc, ngốc làm cho người ta hận cũng hận không nổi. Nhưng Hạo lại luôn nói: “Ta là nam nhân, vừa biết võ vừa thạo y, đương nhiên là ta chăm sóc ngươi. Tần tên khốn kia thì đừng hy vọng.”

Thế nhưng Hạo, ta cũng là nam nhân mà. Hắn lại một lần nhịn không được nói. Hạo lại cười nói: “Ngươi thân thể không tốt, lại từng chịu khổ lớn như thế, thiếu chút nữa bị chết cháy, nói thế nào cũng đều nên ta chăm sóc ngươi. Nguyên, ngươi là thân nhân, là huynh đệ của ta, ngươi đừng khách khí với ta.”

“Được, ta không khách khí.” Thật ra, hắn rất hưởng thụ hạnh phúc được Hạo chăm sóc. Ôi, hắn và Hạo sao lại thích một nam nhân khốn kiếp như thế chứ. Hắn và Hạo mới càng xứng đôi nha. Xem chi tiết…

Advertisements
15/10/2018 / ~ Yappa ~

Trầm nịch – Phiên ngoại 4 – Chương 2

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ nhị chương

Tần là một người dục vọng rất mạnh, mạnh đến có chút khủng bố. Năm đó Hạo xui xẻo bị chọn làm thị vệ thiếp thân của Nguyên, nếu như khi đó y biết tương lai sẽ dây dưa không rõ với nam nhân này, hơn nữa mỗi ngày đều phải thừa nhận dục vọng khủng bố của nam nhân này, y nhất định sẽ mang theo người nhà trốn đi, trốn đi thật xa.

Khi đó nguy cơ tứ phía, thế cục hiểm trở, Hạo mặc dù rất không thích Tần làm việc quái đản, miệng thiếu đạo đức, nhưng là trách nhiệm, y lại là một người trung thành, cho nên vẫn cần cần mẫn mẫn, nhẫn nhục chịu khó ra sống vào chết vì Tần. Nhưng y cũng không ngờ, Tần không hề có phẩm hạnh nam nữ đều ăn sẽ đánh chủ ý lên đầu y.

Sau lần đầu tiên bị Tần đè trên giường ăn, y không thể nhịn được đâm một lỗ trên người Tần, vì thế cả nhà già trẻ lớn bé suýt nữa bởi vì lỗ mãng của y mà chịu tai ương lao ngục. Tần tên khốn kia lấy an nguy người nhà và vị hôn thê buộc y theo sự chi phối, y không thể không theo. Mà chính thỏa hiệp nhất thời ấy của y kết quả khiến bản thân sa vào vực sâu, không thể nào tự thoát khỏi.

Y yêu vị hôn thê của mình, đó là nữ nhân y vẫn muốn lấy vào cửa. Nhưng sau khi y bị nam nhân làm như vậy, y lại làm sao đón dâu. Y không phủ nhận y lấy cái chết ép nam nhân kia lấy thái tử phi có tư lợi của y, y hi vọng nam nhân kia có thể từ đấy tha cho y. Đáng tiếc, y tính sai.

Cho nên khi y phát hiện Nguyên thích Tần, y khỏi phải nói cao hứng biết bao nhiêu. Nhưng y là loại người thành thật ít nói, hơn nữa kẻ địch bên người nhìn chằm chằm, y phải thời khắc dè dặt cẩn thận, cho nên không thể biểu đạt hi vọng của mình cho Nguyên biết. Từng gặp Nguyên ba lần, y đều không có cơ hội một mình với Nguyên, lần cuối cùng gặp mặt, Nguyên dùng kế bắt y, chỉ vì có thể ái ân với nam nhân. Ngày đó, y ở trong địa lao ăn ngon uống ngon không ngừng cầu khấn Nguyên mau chóng thu nam nhân đáng ghét đó, trả cuộc sống yên bình cho y.

Y không thích nam nhân, dù cho bị Tần thế này thế kia rất nhiều lần, y vẫn là thích nữ nhân. Nhưng nếu để y lựa chọn một nam nhân, y thà rằng lựa chọn Nguyên cũng sẽ không muốn nam nhân đáng ghét kia. Nguyên trông đẹp hơn nữ nhân khác ba phần, mặc dù bởi vì đang ở địa vị cao mà không thể không ác độc, nhưng y biết Nguyên là một người dịu dàng. Y thế nào nghĩ không ra, người tốt như Nguyên sao lại trúng ý nam nhân khốn kia? Nguyên muốn người thế nào không có? Ôi, những lời này y không cách nào nói với Nguyên, dù sao y không thân Nguyên, hơn nữa nếu bị nam nhân biết y sẽ rất thảm.

Thật ra, y vẫn là muốn về nhà sống chung với vợ con, cho nên nếu nam nhân thích Nguyên, y nhất định sẽ buông tay. Vốn y cũng chưa bao giờ nghĩ độc chiếm nam nhân. Dục vọng đáng sợ ấy của nam nhân y ước gì nam nhân tìm thêm mấy người, ấy quả thực không phải là người chịu được.

Thế nhưng, ông trời không có nghe được khẩn cầu của y. Y bị Nguyên thả ra, nhưng y phát hiện Nguyên bị tổn thương, bị nam nhân đáng ghét kia tổn thương. Y không biết nam nhân làm cái gì với Nguyên, lúc rời đi, mặt Nguyên rất tái nhợt rất tái nhợt, trong mắt là buồn bã tan nát cõi lòng.

Y và nam nhân rời đi, mà trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người lại lưu trong lòng y. Nguyên, tên kia căn bản là bên ngoài vàng ngọc bên trong thối rữa, ngươi đừng đau lòng vì loại khốn nạn này, ngươi nhất định sẽ gặp được người thật tình thích ngươi, đối xử tốt với ngươi. Y kiếp này là không có biện pháp chạy thoát, y hi vọng Nguyên có thể hạnh phúc.

Thế nhưng, y sai rồi. Y không biết Nguyên vậy mà lại ngốc như thế, ngốc nghếch sinh con cho tên khốn kia. Nếu biết, nếu biết, nếu y biết, mặc kệ sẽ có bao nhiêu nguy hiểm, y cũng nhất định phải mang Nguyên đi. Đều trách y. Trách y biết quá muộn.

Nam nhân cũng không phải là hoàn toàn không có cảm tình với Nguyên, nếu gã thực sự không thích Nguyên, gã cũng sẽ không luôn dùng ngôn ngữ trêu chọc Nguyên. Nam nhân là cái loại càng xem trúng ai, thì biểu hiện càng không để người đó vào mắt ấy. Nhưng nam nhân lại là tên khốn từ đầu đến cuối. Chỉ bởi vì Nguyên dùng thủ đoạn có được nam nhân một đêm, nam nhân liền sâu sắc cảm thấy tự tôn của mình bị thương tổn, lại dùng ngôn ngữ tổn thương lòng Nguyên, cũng khiến Nguyên triệt để hết hi vọng với gã. Về sau, trong nước mưa gió ập tới, y cũng không có cơ hội lại nhìn thấy Nguyên, một lần từ biệt chính là mười mấy năm.

Bị nam nhân cưỡng ép giả chết rời khỏi đại Đông, đi tới Ni Sở. Nam nhân mặc dù miệng ác độc, tính khí lại kém, nhưng rất nhiều người lại cực kỳ tiếp nhận gã, móc tim móc phổi với nam nhân, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Ngay lúc đó thái tử Ni Sở chính là một trong những người sùng bái nam nhân. Chẳng qua là thái tử Ni Sở tính cách không lạnh không nóng, mấy huynh đệ khác ai nấy như hổ sói nhìn chằm chằm vị trí thái tử của hắn. Nam nhân trong bóng tối giúp đỡ thái tử Ni Sở giao thiệp với đủ loại người, giúp đối phương leo lên ngai vàng, ổn định triều cục.

Y không rõ. Nam nhân buông ngôi vị hoàng thượng của mình không làm, chạy đến nước khác làm quân sư quạt mo, còn làm vui quên trời đất. Cuộc sống cứ như thế từng ngày trôi qua. Trong nháy mắt, y “chết” đã tám năm. Hoàng thất Ni Sở ngày càng vững chắc, y và nam nhân cũng có thể yên yên tâm tâm, thong dong hưởng phúc. Chẳng qua là trong nhàn nhã như thế, y lại thường thường nghĩ tới Nguyên, nghĩ tới trong suốt nơi khóe mắt lúc Nguyên xoay người. Xem chi tiết…

14/10/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 72

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 72 – Tâm tư của bác

Triển Tiểu Liên chậm rãi bò dậy, gãi gãi mái tóc rối bù, “Gia, anh chụp cái kia làm gì đó?”

Yến Hồi vừa nhìn máy ảnh, vừa trả lời: “Lúc rảnh rỗi thưởng thức thưởng thức.”

Triển Tiểu Liên hai tay gãi đầu: “Anh thưởng thức cái đó còn không bằng trực tiếp thưởng thức bản thân tôi, tôi cũng nằm trước mặt anh cho anh xem đủ rồi, còn có cái gì để chụp?”

Yến Hồi tiếp tục lật: “Cưng không phải còn muốn đến trường? Chờ sau khi cưng đi, xem lúc gia một mình một người.”

Triển Tiểu Liên vươn tay cầm ga giường bao lấy chính mình, không nói gì nhìn trời, trong lòng suy nghĩ làm sao bây giờ, thứ kia tựa như trái bom, rơi vào trong tay cầm thú Yến, hắn liệu có đột nhiên không biết xấu hổ tuôn ra không? Nếu như vậy, cô không sợ gì khác, sợ nhất chính là ba mẹ cô nhìn thấy, vậy cô sẽ tiêu.

Yến Hồi đặt máy ảnh lên trên bàn, duỗi chân đá đá Triển Tiểu Liên: “Dậy.”

Triển Tiểu Liên nhìn hắn một cái, nằm bò trên giường đấm giường: “Gia, lão ngài muốn chụp thì chụp đi, để tôi ngủ một lát, lão ngài uy mãnh vô cùng, tôi cả đêm không chợp mắt mà…”

Triển Tiểu Liên nói xong, thật đúng là quấn ga giường thiếp đi, lại tỉnh, liền nhìn thấy Đồng Nhi tay chống má ngồi trên ghế đầu giường nhìn cô. Triển Tiểu Liên chớp chớp mắt, vươn tay vạch ga giường trên người, trần truồng xuống giường, vừa khom lưng nhặt quần áo trên mặt đất vừa hỏi: “Thím, thím tới làm gì?”

Đồng Nhi ban đầu còn cố giữ bình tĩnh nhìn, kết quả, ba mươi giây sau, Đồng Nhi liền nhịn không được, mặc cho cô ta bình thường cởi mở thế nào không quan tâm thế nào, nhưng bây giờ nhìn Triển Tiểu Liên trần như nhộng thậm chí không có nửa phần ngượng ngùng, cô ta nhịn không được dời mắt, Triển Tiểu Liên quay đầu nhìn cô ta cười giễu một tiếng: “Thím, thím cũng không phải là đàn ông thím xấu hổ cái gì? Tôi có thím cũng có, nhìn thấy tôi giống như nhìn thấy thím, có cái gì để thẹn thùng?” Trùm một nửa cái váy lên người, Triển Tiểu Liên đột nhiên quay đầu lại nhìn Đồng Nhi hỏi: “Thím, thím không phải là les?”

Đồng Nhi mặt đỏ lên : “Cô nói bậy bạ gì đó?”

Triển Tiểu Liên tự mình cài áo lót, không cài được phía trên còn quay lưng nói với Đồng Nhi: “Thím, giúp cái.”

So vô sỉ, Đồng Nhi cuối cùng bái phục, cô ta khẳng định thua kém Triển Tiểu Liên.

Triển Tiểu Liên mặc xong quần áo, một lần nữa ngồi lên giường nhìn Đồng Nhi, Đồng Nhi chờ cô mặc xong hết, mới dám quay đầu, đưa tay cầm một bình thuốc đặt lên bàn: “Nhớ uống thuốc.”

Triển Tiểu Liên lấy tới nhìn, cô nhận ra, tránh thai, miệng còn thuận miệng hỏi câu: “Thuốc gì? Tôi lại không bị ốm.”

Đồng Nhi đứng lên đi ra ngoài: “Tránh thai, người thừa kế của gia, không thể nào tùy tiện tìm một người đàn bà sinh, cô vẫn có chút tự giác đi.”

Triển Tiểu Liên xem xem hướng dẫn, vươn tay vặn nắp bình đổ ra hai viên, ném vào miệng nhai khô, sau đó duỗi duỗi lưỡi với Đồng Nhi, “Ăn rồi.”

Đồng Nhi đi đến cạnh cửa, nhìn cô một cái, xoay người đi.

Trong phòng khôi phục yên lặng, Triển Tiểu Liên rót ít nước uống, tự mình một người ngồi một lát, sau đó vào phòng vệ sinh soi soi gương, dấu vết khắp cổ, vừa nhìn chính là Yến Hồi cắn ra, cô làm sao đi nhà bác? Triển Tiểu Liên gãi gãi đầu, xách túi của mình ra cửa, xem ra phải đi mua một cái khăn the gì gì đó che che, dù sao khí trời bây giờ cũng không xem như quá nóng, quấn cái khăn the cũng được.

Ra cửa cũng không ai cản, Triển Tiểu Liên trực tiếp ra khỏi cao ốc, mua một cái khăn the nhỏ tại một cửa tiệm quấn quanh cổ, lại mua một ít trái cây tại cửa hàng hoa quả ven đường, sau đó nhìn nhìn trạm xe buýt, ngồi xe buýt công cộng đi luôn. Xem chi tiết…

13/10/2018 / ~ Yappa ~

Thần phục – Chương 71

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 71 – Chụp ảnh nude gì gì khủng bố nhất

Rất rõ ràng, đám tình nhân nhỏ của Yến Hồi này đều đến có chuẩn bị, mặc dù mỗi một người đều không muốn thấy Triển Tiểu Liên, có điều sau khi cô kêu Yến gia không phản đối, cho nên mỗi người thật đúng là đứng lên nâng những thứ mình mang theo vào tay.

Người đẹp đưa đầu tiên tâm không cam tình không nguyện, dường như lễ vật của cô ta qua tay Triển Tiểu Liên thì sẽ hạ giá. Triển Tiểu Liên một phen túm lại, ngay trước mặt mọi người liền bắt đầu xé gói đồ, dưới ánh nhìn chăm chú tủi thân của người đẹp, Triển Tiểu Liên lục ra một cái kẹp cà vạt, thứ ấy vừa thấy chính là tinh phẩm, phỏng chừng cần không ít tiền. Triển Tiểu Liên lắc lư kẹp cà vạt trước mặt Yến Hồi: “Gia, quà này tặng không tốt!” Sau đó nhìn người đẹp kia bắt đầu dạy bảo: “Người đẹp cô nói xem, sao lại chỉ lớn người không lớn đầu óc tặng kẹp cà vạt vì sao không kèm âu phục? Cô xem xem bộ quần áo của gia chúng ta hiện tại đây phù hợp đeo không? Cô có ánh mắt không? Không phát hiện gia chúng ta đi chính là tuyến đường phóng khoáng, lão hắn là cái loại đàn ông ếch bốn mắt mặc âu phục đeo caravat sao? Gia không sợ giảm sức hấp dẫn của gia chúng ta.”

Người đẹp nhỏ lập tức nhìn về phía Yến Hồi, hai mắt đẫm lệ mông lung tủi thân vô cùng: “Gia.”

Kết quả, Yến đại gia vỗ vỗ vai Triển Tiểu Liên: “Nhóc béo nói có lý.”

Người đẹp nhỏ lập tức nước mắt chạy đi, cơ hội một lần đêm xuân thành danh cứ như vậy lỡ mất.

Triển Tiểu Liên liên tục mở mấy món quà, kết quả mỗi một cái đều bị cô phê bình xối xả, đến phiên cái thứ bảy, diễn viên nhỏ vừa mới ra mắt đang chuẩn bị đưa cho Triển Tiểu Liên, bỗng nhiên lại rụt về, ngửa đầu nhìn Triển Tiểu Liên: “Vậy của cô đâu? Nhìn của chúng tôi đều nói không tốt, lấy của cô ra.”

Triển Tiểu Liên vừa nghe, vươn tay lấy túi, bắt đầu lục lọi: “Lấy thì lấy, tôi nhưng đến có chuẩn bị, tuyệt đối xứng với khí chất cao quý của gia chúng ta.”

Sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú của đám người đẹp, Triển Tiểu Liên từ một cái túi rách nhấc ra cái dây đeo di động kia, còn châm chích xoay một lượt trước mắt người ta: “Thấy chưa? Nhìn nó xem, ai dám nói không hợp với gia chúng ta?”

Mọi người tựa như gặp quỷ nhìn thứ đồ chơi kia, cả đám lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, Triển Tiểu Liên mặc kệ, nhấc cái đồ chơi ấy đưa đến trước mặt Yến Hồi, hỏi: “Gia, có cảm giác rất quen mắt hay không?” Sau đó cô lại sáp sáp bên người Yến Hồi, nói: “Gia, ngài lại nhìn kỹ xem, giống lúc lão ngài ngủ không?”

Ánh mắt thờ ơ của Yến Hồi dừng lại, sau đó lại tụ tầm mắt trên cái đồ chơi nhỏ kia, rất nhỏ, màu trắng, cái đầu rất lớn, cái đuôi rất nhỏ, nhìn như là bộ dạng cười, tổng thể nhìn giống một con sâu, Yến Hồi nhìn kỹ, chỉ vào con sâu đó hỏi: “Cưng nói lúc gia ngủ giống như con sâu này?”

Triển Tiểu Liên: “Ha?” Chạy Vội vàng đưa đưa cái dây đeo đó trước mặt Yến Hồi, giải thích: “Gia, lão ngài nhìn rõ nha, đây không phải sâu mà? Đây rõ ràng là một con cá heo nhỏ. Đây là bản hoạt hình, cho nên như thế. Ngài xem ngài xem, lúc lão ngài ngủ rất giống nó.”

Yến Hồi vươn tay, cầm vật kia vào tay nhìn nhìn, nhíu nhíu mày, con sâu nhỏ kia vẽ hai đường cong cong thay thế con mắt, toàn bộ đầu nhìn chính là mặt, xem chính là cười híp mắt, “Lúc gia ngủ chính là như vậy?”

Triển Tiểu Liên thuận miệng đáp tiếng: “Còn không phải à? Gia là chưa từng thấy bộ dạng khi mình ngủ phải không? Tôi xem xem tối hôm nay ai thị tẩm, bảo cô ta chụp bức mỹ nam ngủ cho gia lão ngài, ngài xem có được hay không?”

Yến Hồi nắm cái dây đeo ấy, không nói tiếp, mà là hỏi: “Vật này dùng làm gì?”

Triển Tiểu Liên lập tức lấy di động của mình ra, sau đó cài vật đó trên di động của mình, quơ quơ trước mặt Yến Hồi: “Dây di động mà, ngài xem, rất hợp phải không?”

Yến Hồi liếc xéo Triển Tiểu Liên một cái, cầm di động của Triển Tiểu Liên, bắt đầu vừa đập vừa gõ lên bàn, còn dùng sức kéo cái dây đeo nhỏ ấy, Triển Tiểu Liên gào khóc đi qua cướp di động: “Gia, lão ngài làm cái gì vậy hả? Di động tôi hỏng ngài mua mới cho tôi à?”

Yến Hồi chỉ vào cái dây đeo kia nói: “Cưng lấy xuống cho gia, nếu không gia đập di động cưng.”

Triển Tiểu Liên tức khuôn mặt nhỏ nhắn căng phồng, mặc dù vốn là tính lấy luôn, kết quả tên này lại vẫn muốn, một cái dây đeo di động rách mà thôi, đồ chơi đáng giá gì, hiếm lạ. Triển Tiểu Liên gỡ dây đeo xuống, vội vàng giấu di động của mình trong túi, đỡ bị hắn đập hỏng, biến thái đáng chết.

Yến Hồi lấy ra di động của mình, Triển Tiểu Liên nhìn dáng vẻ của hắn tựa hồ là muốn móc dây đeo di động vào, kết quả Yến Hồi cầm di động từ trên nhìn xuống dưới, cứ thế không tìm được lỗ nhỏ có thể đeo. Yến Hồi cau mày, lại từ đầu tới đuôi tìm một lần, vẫn là không tìm được, mặt lập tức âm u.

Triển Tiểu Liên ở bên cạnh trừng mắt nhìn, nửa ngày không kìm được, quay đầu che miệng, bắt đầu cười trộm “ha ha”.

Yến Hồi âm u ngước mắt nhìn cô một cái, Triển Tiểu Liên lập tức nghiêm trang bắt đầu tiếp tục nhận quà tặng của người đẹp, bên kia Yến Hồi ba lần không tìm được, duỗi tay ra, trực tiếp đập di động lên tường đối diện, dọa tiểu mỹ nhân cả phòng ôm đầu thét chói tai, không biết nguyên nhân gì Yến gia đột nhiên tức giận, người nào người nấy dồn lại một chỗ run lẩy bẩy.

Triển Tiểu Liên làm bộ không thấy, dù sao không phải cô chọc, tiếp tục nhận quà. Kết quả, vừa mở ra một cái hộp, Yến Hồi đột nhiên duỗi chân đạp cái bàn trước mặt, rét căm căm nói một chữ: “Cút!”

Triển Tiểu Liên hai lời chưa nói, tiện tay buông cái hộp trong tay, cầm lấy túi của mình xông về phía cửa, cô vừa xông, các người đẹp khác người nào người nấy buông quà tặng trong tay xuống, vội vàng cầm đồ đi ra ngoài theo.

Triển Tiểu Liên đi ra cửa thở dài một hơi, giao tiếp với cầm thú thật đúng là khảo nghiệm khả năng chịu đựng của trái tim, cô nhìn đồng hồ, cũng sắp mười giờ rồi, xem ra hoặc là ở khách sạn hoặc là đi nhà dì, không qua nhà dì lại muốn đi nhà bác phỏng chừng sẽ khó, dì nếu biết cô là đi nhà bác thuận tiện ở nhà bác một đêm, chắc chắn không vui.

Triển Tiểu Liên xoa xoa huyệt thái dương, cô sao lại cứ khổ như vậy chứ? Đang suy nghĩ chọn một khách sạn nhỏ tạm một đêm đây, kết quả chiếc xe hôm nay đi đại học Bãi Yến đón cô đỗ bên cạnh cô, chú tài xế xuống xe kêu: “Cô Triển, cô đây là đi đâu? Gia còn đang chờ cô đấy.”

Triển Tiểu Liên trợn to mắt, “Ha?” Không phải vừa rồi đuổi tất cả ra ngoài sao? Sao lại bỗng nhiên sửa chủ ý? Trợn mắt tại chỗ, Triển Tiểu Liên xoay người lên xe, mắt thấy xe chạy qua quán bar vừa nãy, Triển Tiểu Liên vội vàng hỏi: “Chú ơi, đây là muốn đi đâu?”

Chú tài xế vừa lái xe vừa nói: “Gia nói hắn muốn đi gọt ngón tay người, nói cho hắn một cái di động hỏng, ngay cả cái lỗ cũng không có.”

Triển Tiểu Liên: “…” Quả nhiên tư duy của biến thái không phải người thường có thể hiểu, rõ ràng là kiểu di động không thích hợp đeo dây đeo di động được không? Di động của loại nữ sinh nhỏ như cô đeo đáng yêu, tên kia một đám ông lớn đeo cái gì mà đeo, lúc cô đi mua dây đeo di động nghĩ chính là như thế, dạt dào cho rằng cô có thể mua cho mình một cái dây đeo di động, kết quả cầm thú Yến động kinh. Xem chi tiết…

11/10/2018 / ~ Yappa ~

Hồng phúc dao – Phiên ngoại 3

Nhoằng cái đã sắp hai năm kể từ ngày ta đăng phiên ngoại 2 rồi :O

Hồng phúc dao

Phiên ngoại tam – Quyến rũ

Lưu Tích Tứ rất thích quyến rũ Ly Nghiêu, cực kỳ thích, gần như si mê. Mặc dù kết quả mỗi một lần quyến rũ là hắn sẽ rất thảm, chừng mấy ngày không xuống giường được, nhưng hắn vẫn đang không biết chán mà nghĩ cách quyến rũ đối phương, chìm đắm trong trò chơi thú vị làm đối phương không khống chế được không thể tự thoát khỏi.

Mà Ly đại giáo chủ đáng thương, mặc dù sau mỗi một lần y đều vô cùng phiền muộn bản thân tổn thương Lưu Tích Tứ, thề lần sau nhất định phải kiềm chế kiềm chế lại kiềm chế, nhưng tự chủ của y mỗi một lần đều sụp đổ trong sự khiêu khích của vương gia, lý trí hoàn toàn không còn, hóa thân thành một con sói đói đỏ mắt, ăn vương gia quyến rũ y vào trong bụng.

Ngày này Lưu Tích Tứ lại nổi hứng thú, nguyên nhân không gì khác, Ly đại giáo chủ ra ngoài làm việc rời kinh hơn mười ngày, sau khi trở về kích tình thì kích tình, nhưng hắn luôn cảm thấy thiếu chút gì. Thừa dịp hôm nay Ly đại giáo chủ mang nữ nhi nhi tử ra cửa dạo phố, con ngươi Lưu Tích Tứ đảo một vòng, có ý kiến hay, theo lệ lưu lại một phong thư, hắn mang theo thị vệ xuất phủ.

Cùng nữ nhi dưỡng tử đi dạo một buổi sáng, mua cho hai người đồ chơi mỗi người thích, Ly đại giáo chủ cha tốt siêu cấp này giờ mới mang theo nữ nhi lòng tràn đầy vui mừng về phủ, xách điểm tâm vị đậu đỏ vương gia nhà y thích ăn nhất, Ly đại giáo chủ cực kỳ hứng thú về phòng, nhưng bên trong phòng ngoại trừ một phong thư bày ở trên bàn chính sảnh ra, đâu còn có bóng dáng người nọ? Xem thư, Ly đại giáo chủ vừa kích động vừa do dự, nhưng mà y vẫn là giấu thư, xách điểm tâm dặn dò quản gia một tiếng, mang theo vài phần chờ mong vội vã đi đến nơi hẹn.

Đi tới bên hồ Tiêu Tương, Ly Nghiêu liếc mắt liền thấy được thuyền phường y không biết đã trải qua bao nhiêu đêm xuân bên trong. Thị vệ trên thuyền nhìn thấy y, nhưng không biết xuất phát từ loại nguyên nhân nào, vậy mà thảnh thơi đứng đó, không có ỵ́ cập bờ đón y lên thuyền. Ly Nghiêu cũng không tức giận, chỉ là khóe môi hơi nhếch, muốn có được vương gia không hao chút công phu ấy là không có khả năng.

Quan sát một chút bốn phía, Ly Nghiêu đề khí rất nhanh vọt lên mặt nước, giẫm nước bước lên một thuyền phường phụ cận, mượn lực dùng lực nhảy lên trên thuyền phường. Quen cửa quen nẻo vào khoang thuyền, quả nhiên thấy được một cái bàn bày đầy thức ăn. Y đi lên phía trước, buông điểm tâm, ngồi xuống. Các thị nữ đưa lên bát đũa, rượu ngon cho y, Ly Nghiêu đâu có tâm tư hưởng thụ mỹ thực? Uống hai chén rượu trợ hứng, vội vã ăn một lượt thức ăn trên bàn, lau lau miệng đứng lên.

“Gia, mời tắm rửa thay y phục.” Các thị nữ lại dẫn y đến một cách gian khác, nước nóng trong thùng gỗ đã chứa đầy, còn rắc một tầng cánh hoa hồng. Ly Nghiêu chau chau mày, bắt tay cởi quần áo, các thị nữ mỉm cười buông áo sa trong suốt rời đi. Ngồi bên trong thùng tắm, Ly Nghiêu nâng mấy cánh hoa lên, vương gia của y hôm nay muốn chơi trò gì? Ly đại giáo chủ thế nhưng chưa từng tắm loại cánh hoa này, đương nhiên, y cũng tuyệt đối sẽ không tắm. Rất nhanh tắm sạch sẽ trong cách gian thơm ngào ngạt, Ly Nghiêu ra khỏi thùng tắm, lau khô thân thể thay áo sa bán trong suốt đó, ở đâu có thể gặp người.

“Gia, vương gia chờ ngài tại tầng dưới.” Thị nữ chờ bên ngoài tựa hồ nghe ra Ly Nghiêu tắm xong, nói bên ngoài. Ly Nghiêu rút cái trâm ra, xõa tóc, theo thảm trải sàn thật dày đi xuống khoang thuyền. Xem chi tiết…

%d bloggers like this: