Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Tiết tử

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Tiết tử

Anh em sinh đôi mười tám tuổi, im lặng ngồi trong biệt thự học sinh xa hoa yên tĩnh, đã giằng co hồi lâu.

“Đơn xin thi của cậu đã được thông qua?” Lăng Khiêm đánh vỡ trầm mặc.

“Phải.” Em trai Lăng Hàm sinh muộn hơn mấy phút, ung dung gật gật đầu. “Ba cuối cùng cũng đã kí tên đồng ý.”

Mặc dù là anh em sinh đôi. Vẻ ngoài hai người lại không hoàn toàn giống nhau, người bình thường cũng có thể dễ dàng phân biệt hai người.

Anh Lăng Khiêm kế thừa vẻ xinh đẹp của mẹ, khuôn mặt tuấn tú trung tính. Em Lăng Hàm, lại hoàn toàn giống như ba cậu ta tướng quân Lăng Thừa Vân, có dáng vẻ anh tuấn cương nghị, khí chất cũng trầm ổn hơn.

Đều là học sinh ưu tú trường quân đội Chinh Thế, hai người bởi huyết thống cao quý cùng thiên phú vượt trội của bản thân, có vô số người ủng hộ trong trường. Có điều nếu để cho người không biết đến đoán, hơn phân nửa sẽ cho Lăng Hàm ổn trọng trầm mặc ngược lại là anh.

“Đây chỉ là ba bất công mà thôi. Đồng ý cho cậu tham gia cuộc thi, còn tôi thì lại gạt bỏ.” Lăng Khiêm nói xong, lông mày duyên dáng nhăn lại rất nhẹ, trong lúc đang tựa giận tựa không, tỏa ra khí tức quỷ dị.

Lăng Hàm lại hoàn toàn thờ ơ bình thản, “Cũng không thể để cho hai đứa con trai đều đồng thời tham gia một cuộc thi bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng đi.”

“Hừ, đấy cũng là một cuộc thi sau khi thông qua có thể sớm tốt nghiệp trường quân đội Chinh Thế, đồng thời giành được đặc quyền quân bộ.” Lăng Khiêm và Lăng Hàm đều là con ruột của tướng quân thượng đẳng trứ danh Lăng Thừa Vân.

“Lăng Khiêm, anh không phải đang ghen tị đi?”

“Ghen tị? Cậu chẳng qua là một thằng nhóc ngu ngốc vì có thể dùng đặc quyền sớm một chút thu anh trai vào tay nên tham dự cuộc thi không đếm xỉa sống chết mà thôi.”

“Anh cũng đưa ra đơn xin, chỉ là không lấy được phê chuẩn thôi. Người có thể có được đặc quyền bảo hộ anh trai, mới có được tư cách giành lấy anh ấy, Lăng Khiêm, anh lúc trước không phải cũng đã đồng ý với điều này sao?”

Sinh ra trong tướng quân thế gia có quyền lợi nhạy cảm đối với quân bộ, cho dù là anh em sinh đôi, cũng đã sớm bắt đầu đủ loại tính toán tranh đấu với nhau. Theo tuổi tác tăng lên, vì đạt được người trong lòng hướng tới đã lâu, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt.

“Nếu thông qua cuộc thi, cậu định làm như thế nào ?”

Lăng Hàm đạm bạc mỉm cười, ẩn tàng nắm chắc thắng lợi, “Tôi định làm như thế nào? Sau khi tôi có được quyền lợi đặc biệt của quân bộ, có thể muốn làm gì thì làm, anh chẳng lẽ đoán không được tôi sẽ làm gì sao?”

“Cậu có thể còn sống trở về rồi hãy nói.” Lăng Khiêm nhìn trả không nhường nhịn, “Thắng bại còn chưa định.”

“Vậy sao?” Giữa hai thân hình cao lớn, ánh mắt sắc nhọn giao nhau giữa không trung, ma sát ra tia lửa.

Quyết không tặng anh trai cho ngươi! Hai anh em sinh đôi ngang bướng, nháy mắt hiện lên trong đầu, là cùng một bóng dáng đẹp trai cao ngất. Con nuôi của Lăng Thừa Vân, Lăng Vệ không có quan hệ huyết thống, nhưng là anh cả trên danh nghĩa của bọn họ, khuôn mặt cân đối tràn đầy anh khí, trên người tràn ngập tư thái quân đội cương nghị cùng chính trực, không biết từ lúc nào bắt đầu trở thành thứ mà hai anh em dòm ngó.

Đọ sức của Lăng Hàm cùng Lăng Khiêm, cũng triển khai lén lút xoay quanh anh trai Lăng Vệ.

Thế nhưng đối với việc này, Lăng Vệ lại hoàn toàn không biết gì cả.

Nực cười, Lăng Hàm thằng nhóc này, cho rằng thu được tư cách thi thì mọi việc thuận lợi?

Có điều vạn nhất dưới tình huống nó thành công thông qua cuộc thi, đạt được quyền lợi đặc biệt của quân bộ, giành được ưu thế tuyệt đối, nhất định sẽ lập tức ra tay với anh trai.

Lúc này, ngồi chờ chết mới là thằng ngu. Tiếp tục đọc “Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Tiết tử”

Trừng phạt quân phục hệ liệt – Quyển 1 – Văn án

Trừng phạt quân phục hệ liệt

  • Tác giả: Phong Lộng
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

“Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, nhất định phải dạy dỗ anh trai đến không thể rời khỏi mình mới được!”

Từ khi sinh ra đã được bao phủ bởi hào quang cao quý, thân là con cưng của trời học sinh ưu tú đứng đầu trường quân đội – anh em sinh đôi Lăng Khiêm cùng Lăng Hàm, vẫn ôm lòng mơ ước chiếm hữu với anh cả được bố mẹ nhận nuôi Lăng Vệ.

Trong cuộc đọ sức quyết liệt giữa hai anh em sinh đôi, Lăng Khiêm tiên hạ thủ vi cường.

“Tuyệt không thể để cho Lăng Hàm giành được đặc quyền trở về độc chiếm anh trai!”

Người anh cả anh tuấn tràn đầy khí chất quân nhân, Lăng Vệ trong vắt như ánh sáng mặt trời, dưới hiếp bức kỹ xảo giả dối của em hai Lăng Khiêm, bị bắt trở thành đối tượng dạy dỗ tiết dục của em trai, tâm lý cùng thân thể, không ngừng bị chà đạp vừa tàn nhẫn lại ôn nhu.

Khó xử hơn chính là, từ chống cự lúng túng chịu không thấu, dần dần bị khoái cảm trái đạo đức điên đảo kéo xuống vực sâu sa đọa.

Giữa lúc Lăng Vệ bị đặt dưới háng em trai thứ hai, bởi vì các cú nhấp không chút kiêng kỵ mà khóc kêu rên rỉ, em ba Lăng Hàm thông qua thử thách sinh tử giành được thành công, ôm đố kỵ ghen ghét không gì sánh được mà đến…

Bàn Ti động số 38 – Chương 58+59

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập bát chương – Đẹp nhất không bằng khi mới gặp

“Đứng ngốc làm chi? Lại đây ngồi xuống.” Tam Lục đầu cũng không nâng, hết sức chăm chú nhìn cái bàn cờ vuông trước mặt, đang ném tiền đồng chơi.

Ta ngày hôm qua nhìn thấy không phải ảo giác, chính là Tam Lục.

Nàng thật sự biến đẹp.

Cái loại khí chất xuất trần này, hơn nữa nàng luôn là vẻ mặt lạnh lùng, thoạt nhìn sẽ làm người ta nhớ tới nhân vật giống như Tố Nga Thanh Nữ (1) kia.

Không tồi không tồi, thực có thể dọa người ta.

Bất quá vẻ mặt, tướng mạo của nàng… Ta nhưng thật ra càng xem càng nghi hoặc. Nàng thoạt nhìn bình thản thong dong, lực đạo lưu loát…

“Ngươi không phải muốn độ kiếp sao?” Ta vạn phần ngoài ý muốn.

“Ta nếu không nói như vậy, ngươi có thể bò ra khỏi cái động nhện của ngươi sao.” Tam Lục liếc xéo ta: “Tự ngươi nói xem, ngươi có chút nghĩa khí nào không, hử?”

Ta vẫn là chưa phản ứng lại kịp từ trong chênh vênh: “Thì ra ngươi gạt ta?”

“Được rồi, kiếp là sớm hay muộn sẽ độ, ngươi ở chỗ này ba năm năm, ta độ kiếp lần này không phải sẽ tới sao.”

Tam Lục ném hết tiền đồng và thẻ tre trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy: “Lễ vật ngươi tặng cũng rất hiếm lạ, ta rất thích.”

Lễ vật? A, ta nhớ ra rồi.

Đủ loại Hôi Đại Mao làm, hắn nói tay không đến không tốt. Ta là rất nghèo, thế nhưng Hôi Đại Mao gia hỏa này có thiên tính của chuột, vừa thích trộm, vừa thích giấu. Hắn lúc rảnh rỗi liền đi đào mộ leo tường các loại. Đưa cho Tam Lục chính là một bộ đồ uống rượu bằng đồng đen, đừng nhìn là đồng đen, thế nhưng có giá trị rất cao a, là trộm từ trong một tòa vương mộ rất xa xưa, rất có chút thành tựu. Hơn nữa thoạt nhìn, phân lễ này cũng rất đúng với tính khí của Tam Lục.

“Ngươi cư nhiên gạt ta!” Ta phồng mang trợn má: “Ta còn vội vàng lên đường, sợ bỏ lỡ canh giờ, ngươi, ngươi, ngươi cư nhiên…”

“Được rồi, đừng đứng ở chỗ này, ngồi xuống đi, cờ ném này chơi rất thú vị, đến cùng nhau chơi đi.”

Ta mơ mơ hồ hồ liền ngồi xuống. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 58+59”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 3

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương

Yên Vân Liệt nói muốn sau năm ngày mới lên đường, sáng sớm năm ngày sau, Lăng Thanh lần nữa đến trước cửa nhà hoa lâu đó.

Trên mặt vẫn mang mặt nạ bằng bạc, Quy Mộng nắm trong tay dùng miếng vải đen quấn.

Hắn vẫn là quyết định tiếp tục che giấu thân phận của mình, nếu Yên Vân Liệt biết sự kiện lần đó thoát không khỏi liên quan với mình, như vậy thân phận của hắn liên lụy đến càng ít người càng tốt, thậm chí ngày đó lúc so chiêu với Yên Vân Liệt, hắn cũng tận lực không dùng võ thuật gia truyền.

Lúc này người nọ khoan thai từ bên trong cửa đi ra, một thân trường sam gấm màu bạc, tay áo đáy áo thêu tường vân phi lãng, làm nổi bật được thân hình cao lớn rắn rỏi. Hắn nghiêm túc nói chuyện với nữ tử bên người, giống như là đang phân phó cái gì, sau đó nữ tử xoay người lại hướng bên trong chào hỏi một tiếng.

Liền thấy bên trong cánh cửa đi ra một nam tử trường sam tố y, ngũ quan xinh xắn, thanh lệ lãnh diễm sợi tóc đen nhánh như thác đổ xuống bả vai, trong bước đi tung bay như gió. Nam tử chỉ đi tới chỗ cửa liền đứng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt đưa tình nhìn Yên Vân Liệt, tựa không nỡ, tựa lưu luyến.

Trên mặt Yên Vân Liệt hiện ra một vẻ tùy tiện, nghiêng thân ghé vào lỗ tai hắn nói cái gì, nam tử rũ mắt vẫn là có chút thần tình buồn bã, sau một khắc đã thấy Yên Vân Liệt giơ tay nắm cằm nam tử kia hôn lên…

Tay Lăng Thanh cầm Quy Mộng run rẩy, hình ảnh như vậy hắn từng thấy vài lần trong lúc vô tình, đương nhiên hắn cũng biết Yên Vân Liệt Yên đại giáo chủ có bao nhiêu phong lưu cùng đa tình.

Người kia thích mỹ nhân, bất luận nam nữ, chỉ cần tướng mạo thoát tục dung mạo tuyệt lệ hắn đều thích, trong đó yêu nhất mỹ nhân mặc bạch y, nhất là thích mỹ nhân bạch y một đôi thu thủy lúng liếng rực rỡ dịu dàng trong nụ cười yếu ớt.

Cũng không phải là Lăng Thanh cố ý quan tâm người trước mắt này, từ đầu là bởi vì bị cười nhạo là “Phách Nguyệt công tử” mà không phục, sau đó một lòng một dạ tập trung vào kiếm pháp, luôn nghĩ có một ngày sẽ cho người kia trố mắt đứng nhìn một lần, thế là tâm tâm niệm niệm đã lâu, lại mấy lần hữu ý vô ý chú ý đến…

Cây liễu bờ sông, gió sớm trăng tàn, kể ra nhiều lần đi sát qua bên người, mỗi một lần hắn đều sẽ bị khí chất tiêu sái hào phóng của đối phương hấp dẫn, nhịn không được ngừng chân quay đầu lại, xuất thần ngóng nhìn, chỉ là người nọ tựa hồ chưa bao giờ nhận ra hắn, cũng không thấy y dừng bước.

Lúc đầu Lăng Thanh cũng vì sự không để ý của đối phương mà tức giận, cho rằng đối phương vẫn là khinh thường hắn, thế nhưng dần dà, hắn mới hiểu được, không phải Yên Vân Liệt khinh thường mình, làm bộ không nhận ra, mà là Yên Vân Liệt căn bản không chú ý tới mình. Trong mắt người kia chỉ dung nạp được mỹ nhân, mà mình thì bị quy về loại người qua đường ấy.

Ngươi tình ta nùng bên kia tựa hồ không có ý tứ lập tức dừng lại, Lăng Thanh thoáng có cảm giác giữa ban ngày ban mặt mà có những hành động trái với phong hóa như thế, thấy hơi chói mắt, liền đảo ống tay áo qua, xoay người, hướng thẳng về phía xe ngựa đang dừng ở bên cạnh.

Vệ Vũ bọn họ yên lặng đợi ở một bên trên xe ngựa, trên mặt bình thản hờ hững nhìn không ra biểu tình gì. Nắng mai mỏng manh mạ trên người hắn một tầng ánh sáng nhàn nhạt, phác lên đường nét thân thể cường tráng của hắn, cưỡi trên ngựa ô chuy đạp tuyết to lớn khoẻ mạnh, trên thân thẳng tắp như cây tùng, huyền y bay nhè nhẹ, khí vũ bất phàm. Nhìn thấy Lăng Thanh đi tới hướng bên hắn, hơi gật đầu xem như làm một lễ.

Lăng Thanh ngồi một hồi trong xe ngựa, lại nhìn nhìn bên ngoài, nghĩ có nên hỏi Vệ Vũ muốn một con ngựa đến cưỡi hay không, hắn mới không cần một đường đối diện Yên đại giáo chủ cùng với nam tử thanh diễm kia, xem bọn y khanh khanh ta ta.

Quyết định chủ ý đang muốn đứng lên, bỗng màn xe một trận lay động, Lăng Thanh vừa nhấc đầu, đối diện một khuôn mặt tươi cười góc mày nghiêng bay anh tuấn, Yên đại giáo chủ chỉ một mình vui vẻ từ dưới đất lên xe ngựa.

Lăng Thanh sửng sốt, sau đó rất không nể mặt cũng không đánh một tiếng bắt chuyện, lễ cũng không chỉ một người, nghiêng phắt đầu qua một bên.

Thấy hắn lãnh đạm như thế, Yên Vân Liệt nhíu nhíu mày, nụ cười trên mặt tức khắc không còn, không nói một tiếng lui đến góc đối diện Lăng Thanh ngồi xuống, đường đường giáo chủ Thiên Tuyệt giáo biểu hiện rất giống một đứa nhỏ không ai muốn, toàn thân lộ ra một cỗ ủy khuất nồng đậm.

Xe ngựa đi được chưa lâu lắm, Yên Vân Liệt liền không chịu nổi tịch mịch lên tiếng.

“Không biết Tần công tử… sư thừa nơi nào?”

Lăng Thanh quay đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Ngọc Nguyên chân nhân của Thanh Hồng sơn.”

Ngọc Nguyên chân nhân thực ra là sư phụ của Đông Ly Mộ Vân, Lăng Thanh thuở nhỏ từng tu tập nội công tâm pháp dưới kỳ môn, vì vậy coi như là sư phụ của mình.

Yên Vân Liệt sờ sờ cằm, “Hèn chi, Thanh Hồng phái lấy tu chân luyện đan là chính, võ công tâm pháp bản tọa xác thực chưa từng tỉ mỉ nghiên cứu, thảo nào nhận không ra chiêu thức của Tần công tử.”

“Nhưng mà bản tọa nghe nói minh chủ võ lâm hiện nay Đông Ly Mộ Vân chính là đệ tử của Ngọc Nguyên chân nhân, nói như thế, Tần công tử và minh chủ võ lâm chính là sư huynh đệ, chỉ là không biết ai là huynh? Ai là đệ?”

Cũng không biết bởi vì hắn nói câu cuối cùng quá ái muội hay không, tóm lại thoại âm rơi xuống, liền mạnh mạnh mẽ mẽ bị trúng một cái ánh mắt xem thường của Lăng Thanh.

Lăng Thanh là quyết tâm không tính toán mở miệng nhiều trước mặt hắn, thứ nhất là sợ nói nhiều nhất định sai, sẽ bị nhìn thấu thân phận, thứ hai thì vẫn là vì một màn sáng sớm nhìn thấy ở cửa thanh lâu trước khi xuất phát kia.

Mặc dù rất nhiều chuyện sớm đã hiểu rõ, người kia phong lưu tiêu sái lại không chuyên tình, trong mấy năm nay vô tình gặp được bao nhiêu lần, người đi theo bên cạnh hắn cũng là thay đổi bấy nhiêu người. Thế nhưng nhìn thấy hắn và người khác thân thiết với khoảng cách gần như thế, trong lòng nhiều ít có chút cảm giác không thể nói rõ, là lạ, dường như hít một hơi cũng không thông.

Dù sao hiện nay Lăng Thanh chính là không muốn quan tâm hắn, miễn cho mình lại bị trêu đùa coi như trò tiêu khiển.

Thế nhưng vị giáo chủ Thiên Tuyệt giáo trước mắt này hiển nhiên có kiên trì cùng chịu đựng cần mẫn hơn hẳn người bình thường, đã trúng ánh mắt xem thường cũng không coi như chuyện gì, đường nhìn lại rơi xuống Quy Mộng trong miếng vải đen trên cái bọc bên người Lăng Thanh, ưỡn mặt tới gần, “Đây là kiếm của Tần công tử? Bản tọa có thể mở mang kiến thức một chút hay không?” Vừa nói tay đã đưa ra.

Lăng Thanh nhanh tay nhanh mắt, cầm lấy Quy Mộng trước hắn, cổ tay vừa chuyển chính là một gậy gõ lên tay hắn, rồi sau đó thả Quy Mộng vào bên kia thân, “Tần mỗ không thích người khác tùy ý đụng vào đồ của Tần mỗ, mong Yên giáo chủ thứ lỗi.”

Yên Vân Liệt xoa cái tay bị đập hồng ngồi trở lại chỗ ban đầu, lần này cuối cùng là an tĩnh, mãi đến khi đến khách điếm dừng chân cũng không có lại nói thêm một câu.

Dọc theo đường đi, tay Lăng Thanh đỡ cằm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ của mình, Yên Vân Liệt thì thủ ở bên còn lại, thường thường quay đầu nhìn người đang ngồi ở bên kia một cái, bởi vì hiếm khi bị vắng vẻ như thế, Yên đại giáo chủ lại rầu rĩ quay đầu đi.

Tới khách điếm dừng chân, buổi tối nằm trên giường, Lăng Thanh cũng lật qua lật lại không ngủ được, hồi tưởng lại đủ loại cử động của Yên Vân Liệt ban ngày, cảm giác hắn một đại nam nhân niên kỷ không nhỏ lại vẫn còn giống như một đứa bé bướng bỉnh, nhớ tới biểu tình kinh ngạc của hắn, ngực vui lên, nhịn không được bật cười.

Sườn của giường dựa vào tường, Lăng Thanh nằm mặt hướng phía trong, đưa tay sờ lên vách tường. Yên Vân Liệt là ngủ ở một gian trong khách phòng bên cạnh… Không biết hắn không có mỹ nhân bồi giá, có thấy đoạn đường này buồn chán đến muốn nhảy xe hay không? Cũng không biết hắn không có giường ấm nằm thơm, có ăn không thấy vị, trằn trọc khó ngủ hay không?

Cảm giác mình dường như trả thù trêu đùa của Yên Vân Liệt đối với mình lúc trước, Lăng Thanh đột nhiên tâm tình tốt, nắm đệm chăn, nhắm mắt, lại là một đêm ngủ ngon. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 56+57

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập lục chương – Chân tướng sự thực đã vô dụng

Hữu duyên thiên lý?

Lời này ta thế nào nghe cũng không được tự nhiên.

Ta biết chính ta, đầu óc không phải cái loại đặc biệt thông minh đó, đối với chuyện suy đoán người khác đang suy nghĩ gì muốn làm cái gì, hoàn toàn không có thiên phú ở phương diện này. Ta kiếp trước cũng là như thế, khi chơi cờ thì dùng tay cầm lấy quân cờ hạ xuống, có thể nghĩ được nhiều nhất là một bước đi xong, bước tiếp theo nên đi cái gì.

Có một số việc, lúc phát sinh ta liền cảm thấy không ổn, nhưng là không có cách nào lập tức làm ra phản ứng.

Thường thường phải sau đó mới phát hiện, ai nha, lúc ấy ta hẳn là nói như vậy, làm như vậy mới đúng. Ý tứ của người kia nhất định là nghĩ thế này thế này…

Giống như bây giờ, ta đứng trước mặt Tam Thất, bị nụ cười ôn hòa mỹ mạo của nàng thoáng mê hoặc.

Có điểm không thích hợp.

Ưm, là không đúng chỗ nào đây.

“A, Đại Mao cũng từng trải hơn.” Nàng nói: “Hai thầy trò các ngươi qua ngần ấy năm như thế nào? Ta cũng nghe nói, các ngươi có một chỗ động phủ, kêu Bàn Ti động có phải hay không? Tên này lấy đích thực là thích hợp linh động, cũng không có cái thích hợp hơn.”

“Ừ, Tam Thất ngươi mấy năm nay ở nơi nào vậy?”

“Ta không có chỗ ở cố định, bốn biển là nhà.” Tam Thất nói: “Bất quá ta cũng có một tiểu địa phương, trong một cái sơn cốc ở một dãy Liên Vân sơn tại tây nam, nơi đó bốn mùa như xuân, khí hậu ấm áp dễ chịu, trăm hoa nở rộ quanh năm, Tam Bát à, ngươi nhưng phải đi chỗ ta làm khách, chúng ta đã lâu không gặp, phải hảo hảo tâm sự, luận bàn một chút với nhau.”

Trên người Tam Thất có hương hoa nhàn nhạt.

Thế nhưng, từ ngày trước, cảm giác của ta đối với nàng tựa hồ cũng không… yên tâm kiên định như đối với Tam Lục.

Thật ra thì Tam Thất cũng không có gì không tốt.

Chẳng lẽ, ợ, sâu trong nội tâm ta lại có khuynh hướng chịu ngược sao? Tam Lục đối với ta lãnh ngôn ác ngữ ta chẳng những đã sớm thành thói quen hơn nữa còn vui vẻ chịu đựng, Tam Thất đối với ta ôn nhu không thất lễ ta lại luôn cảm thấy nàng…

Ừm…

Tóm lại cảm thấy nàng không có cái đáng tin của Tam Lục.

“Tam Lục đâu? Nàng hiện tại… Tình hình thế nào?”

“Nàng vẫn ổn.”

Ta tìm không thấy đề tài, bất quá cùng một chỗ với Tam Thất, cho tới bây giờ đều làm cho ngươi như tắm gió xuân, tình cảnh chưa bao giờ biết lạnh.

Nàng nói cho ta biết mình đã đi qua địa phương nào, gặp được chuyện lý thú gì. Lại hỏi cuộc sống ở Bàn Ti động của ta ra sao, bình thường làm gì để tiêu khiển, tu luyện lên cao có đụng phải nan đề hay không. Lại hỏi Hôi Đại Mao một số việc vặt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 56+57”