Advertisements
Skip to content
10/11/2011 / ~ Yappa ~

Bàn Ti động số 38 – Chương 58+59

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ thập bát chương – Đẹp nhất không bằng khi mới gặp

“Đứng ngốc làm chi? Lại đây ngồi xuống.” Tam Lục đầu cũng không nâng, hết sức chăm chú nhìn cái bàn cờ vuông trước mặt, đang ném tiền đồng chơi.

Ta ngày hôm qua nhìn thấy không phải ảo giác, chính là Tam Lục.

Nàng thật sự biến đẹp.

Cái loại khí chất xuất trần này, hơn nữa nàng luôn là vẻ mặt lạnh lùng, thoạt nhìn sẽ làm người ta nhớ tới nhân vật giống như Tố Nga Thanh Nữ (1) kia.

Không tồi không tồi, thực có thể dọa người ta.

Bất quá vẻ mặt, tướng mạo của nàng… Ta nhưng thật ra càng xem càng nghi hoặc. Nàng thoạt nhìn bình thản thong dong, lực đạo lưu loát…

“Ngươi không phải muốn độ kiếp sao?” Ta vạn phần ngoài ý muốn.

“Ta nếu không nói như vậy, ngươi có thể bò ra khỏi cái động nhện của ngươi sao.” Tam Lục liếc xéo ta: “Tự ngươi nói xem, ngươi có chút nghĩa khí nào không, hử?”

Ta vẫn là chưa phản ứng lại kịp từ trong chênh vênh: “Thì ra ngươi gạt ta?”

“Được rồi, kiếp là sớm hay muộn sẽ độ, ngươi ở chỗ này ba năm năm, ta độ kiếp lần này không phải sẽ tới sao.”

Tam Lục ném hết tiền đồng và thẻ tre trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy: “Lễ vật ngươi tặng cũng rất hiếm lạ, ta rất thích.”

Lễ vật? A, ta nhớ ra rồi.

Đủ loại Hôi Đại Mao làm, hắn nói tay không đến không tốt. Ta là rất nghèo, thế nhưng Hôi Đại Mao gia hỏa này có thiên tính của chuột, vừa thích trộm, vừa thích giấu. Hắn lúc rảnh rỗi liền đi đào mộ leo tường các loại. Đưa cho Tam Lục chính là một bộ đồ uống rượu bằng đồng đen, đừng nhìn là đồng đen, thế nhưng có giá trị rất cao a, là trộm từ trong một tòa vương mộ rất xa xưa, rất có chút thành tựu. Hơn nữa thoạt nhìn, phân lễ này cũng rất đúng với tính khí của Tam Lục.

“Ngươi cư nhiên gạt ta!” Ta phồng mang trợn má: “Ta còn vội vàng lên đường, sợ bỏ lỡ canh giờ, ngươi, ngươi, ngươi cư nhiên…”

“Được rồi, đừng đứng ở chỗ này, ngồi xuống đi, cờ ném này chơi rất thú vị, đến cùng nhau chơi đi.”

Ta mơ mơ hồ hồ liền ngồi xuống.

Cờ ném này không khác cờ phi hành (2) chúng ta chơi ở hiện đại lắm, bất quá bàn cờ quân cờ hiển nhiên là đã thi qua thuật, vậy, ta cũng cầm hai tiền đồng chơi với nàng, xem ai tới điểm cuối cùng trước tính là thắng, có điều tai họa gặp phải dọc theo đường đi cũng thật không ít, hai chúng ta đều là thương nhân, mang theo tiền hàng lên đường, dọc theo đường đi sẽ có hồng thủy, sơn tặc, kẻ trộm, gió to, thậm chí còn có quan sai vơ vét tài sản với yêu quái lừa gạt, tóm lại, muốn mang tiền hàng của mình có thể yên ổn tới điểm cuối cũng không dễ dàng.

Ta rất nhanh quên phiền não của mình, chuyên tâm cùng nhau chơi với Tam Lục, Tam Thất gảy một chiếc đàn trong tay, có thể nghe được tiếng đàn cũng buồn chán như nỗi lòng nàng.

“Tam Thất, cùng nhau chơi đi.”

Nàng cười khúc khích một tiếng: “Quên đi, ta không có nhàn hạ thoải mái như hai người các ngươi vậy.”

“Thật ra ngươi chắc là không biết chơi đi.” Tam Lục lại ném tiền đồng tiếp theo.

Tam Thất bỗng đứng dậy: “Nè, lúc ta chơi cái này hai người các ngươi còn không biết đang bò loạn ở đâu đấy.”

Thế là ba người chúng ta vây quanh bàn cờ bắt đầu chơi.

Kỳ thực cờ này không có nhân tố thuộc phương diện kỹ thuật gì, chỉ là dựa vào vận khí. Chơi nửa buổi chiều, ba người chúng ta đùa cao hứng, có thắng có thua, tổng thể mà nói không có cao thấp gì khác nhau.

Bữa tối chúng ta ăn no nê một bữa các món ăn nổi tiếng kinh thành, tỷ như một món thịt kho tàu, nấu cực ngon miệng, thịt vào miệng liền hóa nhai cũng khong cần nhai, hương vị rất ngon. Còn có một món kêu chân giò tỳ bà hun khói, cũng tương đối khá. Hôi Đại Mao lại xông ra, tay năm tay mười ngốn lấy. Tam Lục ăn không nhiều lắm, chỉ ăn hai miêng nộm măng trúc, rượu cũng không có uống.

Chờ cơm nước đã xong, ba người chúng ta ngồi trong đình viện nâng cốc ngắm trăng, bất quá Tam Lục vẫn là uống trà.

Ta nhớ nàng trước kia không kỵ rượu, sao bây giờ lại giống như một người tăng đạo đã xuất gia.

Tam Thất nháy mắt với ta, ta cũng không trực tiếp hỏi Tam Lục chuyện này.

Có lẽ…

Nhất định là có nguyên nhân gì, hơn nữa còn là nguyên nhân phức tạp, sẽ làm người ta không thoải mái.

Ba người chúng ta nhỏ giọng nói chuyện dưới ánh trăng, uống trà và rượu, nhấm nháp điểm tâm tinh xảo.

Trong nháy mắt ta cảm thấy chúng ta tựa hồ lại trở về thời điểm mới tới Đào Hoa quan. Khi đó cuộc sống đơn giản biết bao, không buồn không lo.

Ôi, đối diện một vòng trăng sáng, cả vườn gió mát, ta cũng bắt đầu đa sầu đa cảm hơn.

“Đời người nếu chỉ như khi mới gặp…”

“Ngươi nói ngốc cái gì đấy, nước sông chung quy vẫn chảy xuôi hướng đông, thời gian cũng là như vậy. Ngươi nếu thật sự nghĩ như thế, vậy ngươi sau khi gặp mặt ai một lần thì đừng chạm mặt nữa, thế cũng sẽ không có gặp lại lần sau, ấy mới đúng là đời người luôn như khi mới gặp.”

Ta bĩu môi: “Ngươi không châm chọc ta ngươi khó chịu à.”

Tam Lục chau chau mày: “Ta vừa thấy tướng lười này của ngươi liền tức. Năm đó chúng ta tu luyện, ngươi thì nhàn hạ. Đến bây giờ vẫn là cả ngày một bộ dáng ngủ chưa tỉnh.”

“Ôi, đây là ngoại lệ mà, ta bình thường không như vậy, đêm qua là uống quá nhiều, cho nên hôm nay mới không có tinh thần.”

“Được rồi, đừng tìm lý do. Ngươi còn tưởng chúng ta không biết a, ngươi tu luyện thế nào cũng phải thừa dịp ngày dông tố, lúc người khác đều trốn đi ngươi nhiều lần đều không ở trong ổ.” Tam Thất đánh cái ngáp: “Các ngươi có ngủ hay không?”

“Các ngươi đều biết?”

“Vớ vẩn, chỉ có chút chuyện này của ngươi còn tưởng rằng người khác cũng đoán không ra. Ngươi cho là người bên ngoài đều ngốc giống như ngươi sao.”

Ta còn có thể nói cái gì? Chỉ có thể ngây ngô cười hì hì.

Tam Thất chỉ vào mũi Tam Lục: “Ngươi nói nàng ngốc? Ta nhìn ngươi cũng không thông minh. Vì tránh kiếp, làm một một miếu nhỏ cho mình, dẫn thôn dân phụ cận đến cung phụng hương khói, còn thường thường làm cái điềm lành mưa thuận gió hoà gì đó, chiếu ta xem cũng là tự rước chuyện phiền phức. Chút công đức hương khói kia có thể chống được bao nhiêu tai họa? Lại nói, nếu có đạo sĩ gì gì đó đến tìm phiền toái, phá tan miếu của ngươi thì cái gì cũng không công.”

Tam Lục quay đầu đi không nói lời nào.

“Ngươi cư nhiên còn đặt tên cho cái miếu kia là miếu Tống công, ngươi thật sự là…” Tam Thất lắc lắc đầu, vẻ mặt không đồng ý, bất quá biểu tình nàng không đồng ý cũng là thực ôn hòa, vẫn là rất giống Bảo tỷ tỷ hoàn mỹ trong Hồng lâu.

Vậy Tam Lục chẳng lẽ giống Đại Ngọc sao?

Hợp với ta lại giống ai đây?

Hai nàng đều xinh đẹp, ta nhưng không.

Có lẽ công pháp ta luyện không có công hiệu mỹ dung đi.

Bất quá nói như vậy các nàng có lẽ sớm đoán được ta là luyện công như thế nào rồi?

Kỳ thực cũng không phải là ta muốn giấu giếm các nàng, là Tử Hằng dặn ta không được nói ra ngoài.

Đúng rồi, ta đã từng nói với Lý Kha chưa? Hình như có… A, không không, hình như chưa từng nói.

Ôi, vì sao ta lại nghĩ tới hắn.

Có lẽ thực sự là ánh trăng quá đẹp.

Tam Thất kéo ta: “Ai, có muốn đi xem thử cái miếu nhỏ Tam Lục giả thần giả quỷ kia không?”

Nàng cười hì hì nói: “Đi đi đi, dù sao nhàn rỗi không có việc gì làm, đi cho nàng thêm chút hương khói.”

Tam Thất kéo ta phóng người lên, nhẹ nhàng vượt qua tường viện. Tam Lục hừ một tiếng ở phía sau: “Hai người các ngươi trở lại cho ta.”

Nàng đuổi theo phía sau, chúng ta ở phía trước, bay cũng không cao, chỉ cao hơn ngọn cây một chút, thậm chí lòng bàn chân là sượt qua lá cây trên đỉnh.

Tâm tình tựa hồ cũng mọc ra đôi cánh, biến dị thường nhẹ nhàng.

Áo choàng của Tam Thất là làm từ lụa mỏng, bị gió thổi phất phới. Được ánh trăng chiếu, sáng long lanh giống như thủy tinh, lung lay giữa chúng ta. Khuôn mặt nàng ở một bên lụa mỏng, thoạt nhìn lúc ẩn lúc hiện, như thực như ảo.

“Đứng lại! Không cho làm càn!” Tam Lục đuổi theo. Vạt áo như gió, vẻ mặt tư thái giống như Cô Xạ tiên tử (3).

Tam Thất chỉ tay xuống dưới: “Tới rồi.” Kéo ta hướng xuống dưới.

Đặt chân xuống sàn làm từ gạch xanh, phía trước quả nhiên có một tòa miếu nhỏ không lớn. Bóng đêm lành lạnh, bóng cây lay động, thoạt nhìn gian miếu này cũng có thê lương nói không nên lời.

Chú thích
(1) Tố Nga: Hằng Nga; Thanh Nữ: thần làm ra sương trong truyền thuyết; Tố Nga Thanh Nữ: chỉ mỹ nữ
(2) cờ phi hành: cách chơi hơi hơi giống cờ cá ngựa
(3) Cô Xạ tiên tử: một nhân vật trong thần thoại Trung Quốc

Advertisements

Trang: 1 2

5 phản hồi

Gửi bình luận
  1. anhdva / Th11 10 2011 4:16 Sáng

    hihi lại bắt đầu hùi hụp rồi.

    Số lượt thích

  2. o0oyanyocato0o / Th11 12 2011 8:10 Chiều

    ta nghi la ten ngoc dao si cu chuyen kip day ma!hem bik dung ko nua

    Số lượt thích

  3. duong / Th11 13 2011 3:00 Chiều

    thanks

    Số lượt thích

  4. trạch nữ 100% / Th6 20 2012 11:06 Chiều

    Lya Kha đầu thai rồi?!

    Số lượt thích

  5. trucngan / Th1 19 2013 2:15 Chiều

    ah anh Ly Kha đã xuất hiện =)

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: