Tàng tình – Quyển 3 – Phiên ngoại

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại – Miên ý

Đây là chuyện sau khi vương triều náo động bình định, trước khi con đường truy “phu” của Yên đại giáo chủ ngóng được điểm cuối.

Mùng mười hàng tháng là ngày Lăng Thanh lên núi, mỗi lần lên Thiên Tuyệt sơn hắn sẽ ở Vụ U Thính Tuyết các chừng mười ngày, chỉ bồi bồi nhi tử.

Trong quãng ngày ban đầu Lăng Thanh lên núi, Yên đại giáo chủ mười ngày này vắt hết óc, trầm tư suy nghĩ, việc duy nhất ra sức làm chính là — leo lên giường.

Leo đây đương nhiên là giường một vị cha khác của nhi tử y, đương nhiên mỗi lần đều bị vị cha này không lưu tình chút nào một cước đạp đạp xuống giường. Đương nhiên Yên đại giáo chủ da mặt có thể so với da lợn rừng sẽ không dễ dàng buông tha như vậy, càng bại càng đánh đầy đủ phát huy tinh thần không biết sợ “đêm nay bị đá, đêm mai trở lại”.

Đương nhiên leo leo lại bị đạp đạp chung quy có một, hai buổi tối thuận lợi leo thành công, đương nhiên leo thành công thì luôn phải trả giá đắt một chút, tỷ như trên mắt thêm vết thâm tím, trên mặt thêm mấy dấu tay linh tinh; đương nhiên…

Đương nhiên Yên đại giáo chủ không có gì không vui, thậm chí còn chơi đến vui quên trời đất, đám thuộc hạ đương nhiên nháy nháy mắt làm như không nhìn thấy gì, nên làm cái gì tiếp tục làm cái đó.

Thật ra loại tình huống bây giờ này đối với Yên Vân Liệt mà nói cũng không được tốt lắm, tất cả nhượng bộ của Lăng Thanh đều là vì con, nếu như để con ở lại Vãn Nguyệt sơn trang, biết đâu hắn cũng có thể không nhìn mình cả đời, vì thế Yên Vân Liệt mới quyết định mang con quay về Thiên Tuyệt sơn, chí ít nhượng bộ của Lăng Thanh có thể cho y trong một tháng có khoảng mười ngày làm được chút gì đó.

Thế nhưng nhiều khi, vô luận y làm cái gì, Lăng Thanh đều vẫn là thái độ lãnh đạm hờ hững đó, chỉ có tại chuyện giường chiếu, thi thoảng thất thần, mơ hồ có thể từ trong con ngươi hắn nhìn thấy ánh mắt chứa đầy thâm tình của ngày xưa ấy, nhưng chỉ đúng một cái chớp mắt liền rất nhanh biến mất không thấy.

Yên Vân Liệt nghĩ, có lẽ Lăng Thanh đã thực sự không còn cảm tình với mình, chuyện mình làm với hắn, mỗi một việc đều đủ để hắn hận mình cả đời, dù là tình cảm sâu hơn cũng sẽ bị hao mòn hầu như không còn, huống chi khi đó, hắn còn bị mình tổn thương tới gần như sụp đổ.

Yên Vân Liệt rất muốn biết Lăng Thanh hiện tại có suy nghĩ gì, hắn tựa hồ cũng hơi cảm nhận được cái loại chờ đợi nhìn không thấy kết quả này, là dằn vặt và giày vò biết bao.

Yên đại giáo chủ đã đủ phiền muộn, nhưng còn phải mỗi ngày chịu đựng ánh mắt miệt thị của một dựng phu khác thường thường ném tới, dường như vô luận thân là tình nhân hay là một người phụ thân, Yên Vân Liệt đều là không phù hợp nhất trong thiên hạ, vì vậy Yên đại giáo chủ vốn phiền muộn lại càng thêm phiền muộn.

Khi Linh Quân, Vệ Vũ cùng Viên Bất Quy được đón về Thiên Tuyệt sơn, Linh Quân đã có thai hơn ba tháng, chính là lúc phản ứng lợi hại nhất, nôn nghén, bực bội, người tính tình vốn đã kiêu căng quả thực muốn cuộn trào cả Thiên Tuyệt sơn.

Thế nhưng Vệ Vũ lại tựa hồ như rất cao hứng rất thỏa mãn, mặc dù hắn vẫn là giống như đầu gỗ trên khuôn mặt cũng không có biểu tình gì, nhưng dù sao Yên Vân Liệt cùng lớn lên với hắn, cái loại ánh mắt cưng chiều khi hắn nhìn Linh Quân đó thế nào cũng thoát không khỏi hai mắt của mình.

Chính mình hồi tưởng thử, Lăng Thanh từng mang thai hai lần, lần đầu tiên đợi đến khi mình biết ngay cả đứa nhỏ cũng đã mất, lần thứ hai, mình tuy rằng biết, nhưng quan tâm gửi gắm cực kì bé nhỏ, thậm chí lúc sinh sản thiếu chút nữa mất mạng…

Không biết Lăng Thanh khi đó có phải cũng là nôn đến lợi hại như vậy hay không? Buổi tối ngủ có ngon không? Đứa nhỏ có ầm ĩ hắn hay không?

Thắc mắc liên tiếp, đến cuối cùng chỉ lưu lại trong đầu một thân ảnh gầy đến hốc hác, cùng với một đôi mắt chứa đầy oán hận.

Linh Quân nói chuyện không tử tế, nhưng nói trúng tim đen, tình ý lâu như vậy, sâu như vậy của Lăng Thanh đối với mình, lúc mang thai đứa nhỏ lại ngay cả chăm sóc cơ bản nhất cũng không có được…

Nhưng trái lại nghĩ, rất nhiều chuyện hắn đều giấu ở trong lòng một mình lặng lẽ chịu đựng, tựa như trong sáu năm ấy yên lặng quan tâm trong bóng tối, ngay cả chính y cũng chưa từng phát hiện, nếu không phải khi dùng Nhiếp Hồn nhìn trộm ký ức của hắn, sợ rằng đời này hắn cũng sẽ không nói… Tựa như hiện tại, hắn đối với mình, rốt cuộc mang loại tình cảm như thế nào?

Lúc bữa tối, chỉ có hai người bọn họ, bầu không khí cũng coi như không tệ, Yên Vân Liệt mấy lần muốn hỏi Lăng Thanh, thế nhưng nói đến bên miệng lại nhịn xuống, mãi đến khi đối phương đột nhiên ngẩng đầu đối diện tầm mắt của mình, muốn tránh cũng không được.

“Đêm nay…” Nhưng vẫn là bị Yên Vân Liệt chuyển hướng câu chuyện.

Lăng Thanh im lặng không lên tiếng, buông mi mắt, dùng chiếc đũa lùa một ít cơm vào miệng, quai hàm giật giật mới nói: “Đêm nay ngươi đừng tới đây nữa…”

Yên Vân Liệt sụp vai thở dài, ngày mai hắn sẽ xuống núi, kết quả ngay cả một đêm cuối cùng này cũng không cho thân thiết…

Thế nhưng Lăng Thanh ngừng một lát lại nói, “Ta có thể đi phòng ngươi, Tư Tần lớn… Vụ U Thính Tuyết các mặc dù có vài gian phòng, nhưng cũng không tốt lắm…”

Yên Vân Liệt chớp chớp mắt, ngẩn ra một lúc mới hiểu được ý tứ của Lăng Thanh, lúc này vui vẻ thiếu chút nữa ném đôi đũa trong tay xuống.

Vừa vào đêm, Yên Vân Liệt liền chui về Kinh Phong Tế Vũ lâu của mình, sờ sờ chỗ này nhìn nhìn chỗ kia, còn phân phó nô bộc đốt huân hương nhàn nhạt có tác dụng thúc tình. Thế nhưng chờ chán chê mê mỏi đến khi Yên Vân Liệt sắp ngủ thiếp đi, cửa mới bị gõ hai cái rất nhẹ.

Thanh âm nghe ra, người gõ cửa tựa hồ có chút do dự, Yên đại giáo chủ cũng trực tiếp nhảy lên đi mở cửa.

Dưới bóng đêm thấp thoáng, trên người thanh niên dường như ập một tầng ánh sáng dịu dàng, nhìn thấy cửa mở, tay gõ cửa còn chưa kịp buông, trước tiên cúi đầu hơi quay mặt, lộ ra cần cổ trắng nõn, cùng sắc hồng nhạt nhàn nhạt bên tai… Giống như xấu hổ đêm khuya trèo tường đến yêu đương vụng trộm.

Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy đầu nóng lên, nắm tay hắn lên kéo hắn vào bên trong cánh cửa trước tiên đè trên ván cửa hôn một trận, vẫn hôn tới lúc huynh đệ dưới háng tinh thần phấn chấn đâm vào bụng người ta, mới lưu luyến tách ra.

Màu hồng nhạt vốn chiếm cứ bên tai đã theo hai má đi lên, vô luận đã làm bao nhiêu lần, Lăng Thanh vẫn biểu hiện vô cùng thẹn thùng với chuyện giường chiếu. Lúc này bộ dạng con ngươi nhắm chặt, lông mi khẽ run, cả người cứng ngắc dán trên ván cửa của hắn khiến cho Yên Vân Liệt thích thú nói không nên lời.

“Ngươi như vậy, cứ như ta muốn ăn ngươi ấy…” Sát lại dán lên đôi môi có chút băng lãnh của hắn khẽ hôn, sau đó nhếch khóe miệng cúi người, bế ngang Lăng Thanh đi nhanh về phía giường.

Ánh nến bị chưởng phong dập tắt, màn giường từng tầng buông xuống, quần áo hai người ngổn ngang ở góc giường, một sợi dây xanh đen vắt bên giường, phân nửa buông xuống, người trên giường hơi giãy mới chậm rãi rơi xuống đất.

Trong phòng tối đen như mực, tiếng thở dốc liên tục, càng ngày càng nặng, giữa màn che buông xuống thò ra một bàn tay, sau đó năm ngón tay thon dài níu chặt màn giường, theo luật động trên người từng lần lay động, màn giường dập dờn như sóng.

“Yên Vân Liệt… Để ta ra…” Thanh âm thoáng mang theo nức nở và cầu xin của Lăng Thanh vang lên.

Thân thể bị ra vào theo quy luật đong đưa, Lăng Thanh lắc lắc đầu, khóe mắt ánh nước lưu chuyển, dục vọng sắp bộc phát bị Yên Vân Liệt đột nhiên nắm lại, dục niệm kêu gào khát vọng phát tiết ở trong thân thể tán loạn như không khống chế được, Lăng Thanh khó chịu muốn tự mình giải quyết, lại bị Yên Vân Liệt ý xấu đẩy tay hắn ra đè bên người.

Yên Vân Liệt sáp lại gần ngậm dái tai hắn vào miệng khẽ mút, “Lăng Thanh, nói ngươi thích ta, nói, ta mới cho ngươi ra.”

Thân thể người lúc trước còn rơi vào bể tình cứng đờ, sau một khắc lật tay một chưởng đánh vào vai Yên Vân Liệt, dùng nội lực đẩy y ra.

Lần này không hề đoán trước, Yên Vân Liệt bị hung hăng đẩy ra ngã ngồi cuối giường, bối rối.

Lăng Thanh thở hổn hển ngồi dậy, dục vọng giữa hai chân vẫn như cũ ngẩng cao, lại là bộ dáng không cho người tới gần.

Bởi vì đã từng bức quá độc ác, đến nỗi người vốn cũng không giỏi biểu đạt chỉ biết giấu sự tình trong lòng, hôm nay càng thêm khó có thể thân cận…

Tình dục không chịu nổi và không được phát tiết khiến cho thân thể hắn hơi run rẩy, ngay khi Lăng Thanh đứng dậy muốn xuống giường, Yên Vân Liệt bỗng nhiên nhào tới ôm lấy hắn, “Lăng Thanh, đừng đi… Là ta không tốt, là ta không đúng…”

Lăng Thanh giãy giãy không giãy được, Yên Vân Liệt thừa dịp hắn giơ tay lên dùng sức đè hắn lên giường, “Lần này ta hảo hảo hầu hạ ngươi…”

Màn giường vừa dừng đã lại đung đưa…

Nhưng còn có rất nhiều chuyện, vãn hồi không được, cũng không thể làm lại. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Phiên ngoại”

Bàn Ti động số 38 – Chương 140

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ linh chương – Tụ hội phong vân nổi phong ba

Một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt ta.

Ta nhận lấy nhận lấy, trên mặt mơ hồ, ta qua loa lau một phen. Phượng Nghi nhẹ tay đặt trên trên vai ta: “Bình tĩnh một chút.”

“Ta… Ta không thể! Loại sự tình này, loại sự tình này… sao lại có người ác độc như thế, chuyện này… giết chết nàng cũng không đủ! Tiểu Tâm lúc trước biến thành thế kia nhất định cũng là nàng làm hại! Nàng…”

“Nàng bình tĩnh một chút.” Tay Phượng Nghi đặt trên bả vai ta tăng thêm khí lực: “Chuyện này không đơn giản như vậy. Nàng nói rất đúng, nàng ta là không thể tha thứ, thế nhưng bây giờ nếu quả thật vọt tới chỗ Thánh Tuyền lão mẫu tìm nàng, chỉ sợ, còn trúng ý muốn của nàng.”

Ợ, ta cuối cùng xem như bình tĩnh một chút, không tự chủ được lại quay đầu, Tử Hằng vẫn ngồi trước bàn, tư thế giống như vừa rồi, không nhúc nhích. Lại vừa nhìn thấy cái bát canh kia, ta lại sấp lên lan can nôn ọe, đã nôn đến không ra thứ gì.

Tay Phượng Nghi vỗ nhẹ trên lưng trấn an, ta cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, thân thể từ lan can trượt xuống dưới.

“Phượng, Phượng Nghi…”

“Không có việc gì, nàng ngủ một lát đi… Chờ nàng tỉnh chúng ta nói sau…”

“Chàng, các chàng đừng…” Ta bắt lấy tay áo hắn.

“Xuỵt, không có việc gì, không có việc gì…” Phượng Nghi để ta tựa trên bả vai hắn, khẽ nói: “Chuyện này rất phức tạp, dính dáng quá lớn, nàng không cần cuốn vào…”

Sao có thể như vậy chứ…

Ta lo lắng đối mặt cơn buồn ngủ càng ngày càng nặng nề. Tử Hằng là bằng hữu của ta, hiện giờ hắn gặp phải chuyện như vậy, ta sao có thể…

Đặt mình… ngoài chuyện này…

Thật không xong… Mỗi lần đến loại thời điểm này, ta đều không thể giúp cái gì…

Loại cảm giác này, rất đáng ghét…

Cảm giác chịu bó tay, thất vọng.

Mắt đã không mở ra được, thế nhưng ngón tay vẫn là níu vạt áo Phượng Nghi thật chặt không buông.

Ta cũng muốn đối mặt với bọn họ, chẳng sợ ta không thể giúp nhiều, ta cũng không muốn bị vứt một bên…

“Đừng bỏ lại ta…”

Loáng thoáng nghe thấy Phượng Nghi thở dài, một cỗ cảm giác mát lạnh phất qua trên mặt.

Thanh tỉnh đột nhiên tới khiến ta ứng phó không kịp. tay dùng sức quá mạnh, roẹt một tiếng, tay áo của Phượng Nghi bị ta xé một lỗ to tướng —

“Được rồi, ta đã biết.” Hắn không ngại bị ta xé rách xiêm y chút nào: “Sẽ không bỏ lại nàng, thế nhưng nàng cũng đừng xúc động.”

Ta tuyệt đối không xúc động, ta cam đoan!

Ta vừa liên tục gật đầu, vừa ngậm chặt miệng.

Nếu như chỉ biết khóc chỉ biết nôn mửa, vậy ta cũng giúp không được cái gì còn có thể kéo chân sau bọn họ.

Phượng Nghi đỡ ta đứng lên, lùi hai bước. Vung tay áo, bát canh kia theo đó biến mất không thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 140”

Bàn Ti động số 38 – Chương 139

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này, nói thế nào nhỉ, hơi máu me một chút =.=

Đệ nhất tam cửu chương – Lá rụng ào ào như vô hạn

“Ở dưới này?”

Ta có chút căng thẳng nhìn chung quanh, bên đầm nước rất tĩnh mịch không có người khác tới, nữ chủ nhân cũng không ở.

“Ừm, ta xuống trước xem thử, nếu như, ừm, nếu như nàng không quá bài xích, thì dùng biện pháp chàng nói thử xem có thể giúp nàng hay không.

“Được, nàng đi đi.” Phượng Nghi nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu: “Ta canh chừng cho nàng.”

Hợ, Phượng Nghi dùng khuôn mặt chững chạc đàng hoàng như vậy nói đùa, thật sự làm cho người ta có chút không quen.

Ta gật gật đầu, sau đó nhảy vào trong đầm nước.

Ánh sáng màu trắng nhu hòa nhàn nhạt của thủy linh châu bao lấy toàn thân, nước bốn phía đều bị tầng ánh sáng này ngăn cản.

Ơ, thế nhưng…

Quái lạ, cá trong đầm nước đâu? Lần trước lúc tới có rất nhiều cá mà?

Ta cảm thấy kỳ lạ, con cá khác ta không nhớ rõ, thế nhưng con tên là Tiểu Muội lại nhớ rõ ràng.

Ta lặn xuống đáy đầm, chậm rãi đi về phía trước hai bước, khẽ gọi: “Tiểu Tâm, Tiểu Tâm? Nghe thấy không? Ta là Tam Bát đây.”

Mấy tảng đá đắp lên kia… Tảng đá dưới đáy đầm đáy đầm này không nhiều lắm, ta sẽ không nhận sai, chính là nơi này mà.

Thế nhưng trong khe đá không có một chút động tĩnh.

Tiểu Tâm có phải cảm thấy ta rất dong dài rất đáng ghét hay không? Hợ, ta cũng đã đáp ứng nàng không nói cho người khác biết, thế nhưng Phượng Nghi… Phượng Nghi không tính là người khác.

Không đúng…

“Tiểu Tâm?”

Vẫn là không có thanh âm, ta bắn ra một sợi tơ, sợi tơ tìm một vòng lại quay về.

Trong khe đá không có gì.

Tiểu Tâm đã không ở nơi đó.

Ợ, khi đến lần trước, nàng không phải hình như bị trói buộc ở bên trong sao? Nàng đi đâu vậy? Những con cá khác trong đầm nước này lại đi nơi nào?

Trong lòng ta hiện lên dự cảm không rõ…

Ta tìm tại đáy nước, chỉ có mấy con tôm nhỏ co rúm lại giấu mình trong rong, tựa hồ là bị kinh sợ gì đó, chúng nó còn chưa có linh tính, không thể nói cho ta biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, Tiểu Tâm và những con cá kia lại đi nơi nào. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 139”

Tàng tình – Quyển 3 – Vĩ thanh

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Vĩ thanh

Cửa khách điếm của Hồi Lan trấn, dừng một chiếc xe ngựa trang trí hoa lệ. Người nơi khác một thân hắc y, tuấn dật lỗi lạc nhận bao lương khô làm xong từ trong tay tiểu nhị, ra tay rộng rãi đưa cho tiểu nhị một thỏi bạc vụn, sau đó xoay người trở lại xe ngựa. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 3 – Vĩ thanh”

Bàn Ti động số 38 – Chương 138

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam bát chương – Ham mê cất chứa của sư cô

Chúng ta vào một gian đại sảnh rộng rãi, vị trí ở giữa ngồi ba người.

Ừm, cộng thêm vị Trường Lâm sư thúc vừa nãy này, tổng cộng bốn vị trưởng bối.

May mắn may mắn, ta còn tưởng rằng sẽ phải đối mặt một phòng người.

“Cô nương này ta vừa nhìn đã thích,” trong ba người có một là vị mỹ nữ, hợ, nàng… nàng thoạt nhìn còn nhỏ hơn Phượng Nghi, mắt tròn tròn long lanh nước, làn da trắng sáng, thế nhưng lúc Phượng Nghi giới thiệu nàng, lại đích xác nói nàng là sư cô, Thải Mai sư cô cười thành một đóa hoa: “Lại đây lại đây, để ta nhìn kỹ xem.”

Ta bị nàng đánh giá có chút ngượng ngùng, nàng cũng đã vội vàng nói: “Ơ kìa, ăn mặc thế này cũng quá mộc mạc, tiểu cô nương sao có thể không chỉnh trang một chút chứ? Thường ngôn nói rất đúng, người cần y trang, Phật cần kim trang a. Đến đến, sư cô mấy năm nay chính là gom không ít thứ tốt, ta lại không nữ nhi không đồ đệ, đang suy nghĩ mấy thứ này tương lai phải làm sao đây, bây giờ vừa khéo, đến đến, con đi theo ta, tùy con chọn lựa, thích cái gì thì lấy cái đó!”

Hợ… Vị Thải Mai sư cô này thật phóng khoáng ha.

“Được rồi sư muội, biết của cải của ngươi phong phú, bất quá ngươi cũng không cần phải gấp gáp chứ, trước tiên ngồi xuống, nói chuyện một lát.” Đại sư bá của Phượng Nghi thoạt nhìn cũng có bộ dáng của một trưởng giả, râu đẹp, lông mày cũng thật dài, đuôi mày hơi rũ xuống, nụ cười hòa ái.

Thái độ của bọn họ hoàn toàn không có nghiêm nghị, cao ngạo hay là xoi mói, tâm tình của ta cũng dần dần trầm tĩnh lại. Tiểu đồng bưng trà lên, còn đưa lên đủ loại điểm tâm. Thải Mai sư giống như sợ ta bị đói, không ngừng khuyên ta ăn cái này nếm cái kia. Kết quả chưa đầy một lát bụng của ta đã bị no căng phồng, tới lúc chính thức ăn cơm trưa, bụng của ta bất kể cái gì cũng nhét không được. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 138”