Advertisements
Skip to content
05/12/2012 / ~ Yappa ~

Tàng tình – Quyển 3 – Phiên ngoại

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại – Miên ý

Đây là chuyện sau khi vương triều náo động bình định, trước khi con đường truy “phu” của Yên đại giáo chủ ngóng được điểm cuối.

Mùng mười hàng tháng là ngày Lăng Thanh lên núi, mỗi lần lên Thiên Tuyệt sơn hắn sẽ ở Vụ U Thính Tuyết các chừng mười ngày, chỉ bồi bồi nhi tử.

Trong quãng ngày ban đầu Lăng Thanh lên núi, Yên đại giáo chủ mười ngày này vắt hết óc, trầm tư suy nghĩ, việc duy nhất ra sức làm chính là — leo lên giường.

Leo đây đương nhiên là giường một vị cha khác của nhi tử y, đương nhiên mỗi lần đều bị vị cha này không lưu tình chút nào một cước đạp đạp xuống giường. Đương nhiên Yên đại giáo chủ da mặt có thể so với da lợn rừng sẽ không dễ dàng buông tha như vậy, càng bại càng đánh đầy đủ phát huy tinh thần không biết sợ “đêm nay bị đá, đêm mai trở lại”.

Đương nhiên leo leo lại bị đạp đạp chung quy có một, hai buổi tối thuận lợi leo thành công, đương nhiên leo thành công thì luôn phải trả giá đắt một chút, tỷ như trên mắt thêm vết thâm tím, trên mặt thêm mấy dấu tay linh tinh; đương nhiên…

Đương nhiên Yên đại giáo chủ không có gì không vui, thậm chí còn chơi đến vui quên trời đất, đám thuộc hạ đương nhiên nháy nháy mắt làm như không nhìn thấy gì, nên làm cái gì tiếp tục làm cái đó.

Thật ra loại tình huống bây giờ này đối với Yên Vân Liệt mà nói cũng không được tốt lắm, tất cả nhượng bộ của Lăng Thanh đều là vì con, nếu như để con ở lại Vãn Nguyệt sơn trang, biết đâu hắn cũng có thể không nhìn mình cả đời, vì thế Yên Vân Liệt mới quyết định mang con quay về Thiên Tuyệt sơn, chí ít nhượng bộ của Lăng Thanh có thể cho y trong một tháng có khoảng mười ngày làm được chút gì đó.

Thế nhưng nhiều khi, vô luận y làm cái gì, Lăng Thanh đều vẫn là thái độ lãnh đạm hờ hững đó, chỉ có tại chuyện giường chiếu, thi thoảng thất thần, mơ hồ có thể từ trong con ngươi hắn nhìn thấy ánh mắt chứa đầy thâm tình của ngày xưa ấy, nhưng chỉ đúng một cái chớp mắt liền rất nhanh biến mất không thấy.

Yên Vân Liệt nghĩ, có lẽ Lăng Thanh đã thực sự không còn cảm tình với mình, chuyện mình làm với hắn, mỗi một việc đều đủ để hắn hận mình cả đời, dù là tình cảm sâu hơn cũng sẽ bị hao mòn hầu như không còn, huống chi khi đó, hắn còn bị mình tổn thương tới gần như sụp đổ.

Yên Vân Liệt rất muốn biết Lăng Thanh hiện tại có suy nghĩ gì, hắn tựa hồ cũng hơi cảm nhận được cái loại chờ đợi nhìn không thấy kết quả này, là dằn vặt và giày vò biết bao.

Yên đại giáo chủ đã đủ phiền muộn, nhưng còn phải mỗi ngày chịu đựng ánh mắt miệt thị của một dựng phu khác thường thường ném tới, dường như vô luận thân là tình nhân hay là một người phụ thân, Yên Vân Liệt đều là không phù hợp nhất trong thiên hạ, vì vậy Yên đại giáo chủ vốn phiền muộn lại càng thêm phiền muộn.

Khi Linh Quân, Vệ Vũ cùng Viên Bất Quy được đón về Thiên Tuyệt sơn, Linh Quân đã có thai hơn ba tháng, chính là lúc phản ứng lợi hại nhất, nôn nghén, bực bội, người tính tình vốn đã kiêu căng quả thực muốn cuộn trào cả Thiên Tuyệt sơn.

Thế nhưng Vệ Vũ lại tựa hồ như rất cao hứng rất thỏa mãn, mặc dù hắn vẫn là giống như đầu gỗ trên khuôn mặt cũng không có biểu tình gì, nhưng dù sao Yên Vân Liệt cùng lớn lên với hắn, cái loại ánh mắt cưng chiều khi hắn nhìn Linh Quân đó thế nào cũng thoát không khỏi hai mắt của mình.

Chính mình hồi tưởng thử, Lăng Thanh từng mang thai hai lần, lần đầu tiên đợi đến khi mình biết ngay cả đứa nhỏ cũng đã mất, lần thứ hai, mình tuy rằng biết, nhưng quan tâm gửi gắm cực kì bé nhỏ, thậm chí lúc sinh sản thiếu chút nữa mất mạng…

Không biết Lăng Thanh khi đó có phải cũng là nôn đến lợi hại như vậy hay không? Buổi tối ngủ có ngon không? Đứa nhỏ có ầm ĩ hắn hay không?

Thắc mắc liên tiếp, đến cuối cùng chỉ lưu lại trong đầu một thân ảnh gầy đến hốc hác, cùng với một đôi mắt chứa đầy oán hận.

Linh Quân nói chuyện không tử tế, nhưng nói trúng tim đen, tình ý lâu như vậy, sâu như vậy của Lăng Thanh đối với mình, lúc mang thai đứa nhỏ lại ngay cả chăm sóc cơ bản nhất cũng không có được…

Nhưng trái lại nghĩ, rất nhiều chuyện hắn đều giấu ở trong lòng một mình lặng lẽ chịu đựng, tựa như trong sáu năm ấy yên lặng quan tâm trong bóng tối, ngay cả chính y cũng chưa từng phát hiện, nếu không phải khi dùng Nhiếp Hồn nhìn trộm ký ức của hắn, sợ rằng đời này hắn cũng sẽ không nói… Tựa như hiện tại, hắn đối với mình, rốt cuộc mang loại tình cảm như thế nào?

Lúc bữa tối, chỉ có hai người bọn họ, bầu không khí cũng coi như không tệ, Yên Vân Liệt mấy lần muốn hỏi Lăng Thanh, thế nhưng nói đến bên miệng lại nhịn xuống, mãi đến khi đối phương đột nhiên ngẩng đầu đối diện tầm mắt của mình, muốn tránh cũng không được.

“Đêm nay…” Nhưng vẫn là bị Yên Vân Liệt chuyển hướng câu chuyện.

Lăng Thanh im lặng không lên tiếng, buông mi mắt, dùng chiếc đũa lùa một ít cơm vào miệng, quai hàm giật giật mới nói: “Đêm nay ngươi đừng tới đây nữa…”

Yên Vân Liệt sụp vai thở dài, ngày mai hắn sẽ xuống núi, kết quả ngay cả một đêm cuối cùng này cũng không cho thân thiết…

Thế nhưng Lăng Thanh ngừng một lát lại nói, “Ta có thể đi phòng ngươi, Tư Tần lớn… Vụ U Thính Tuyết các mặc dù có vài gian phòng, nhưng cũng không tốt lắm…”

Yên Vân Liệt chớp chớp mắt, ngẩn ra một lúc mới hiểu được ý tứ của Lăng Thanh, lúc này vui vẻ thiếu chút nữa ném đôi đũa trong tay xuống.

Vừa vào đêm, Yên Vân Liệt liền chui về Kinh Phong Tế Vũ lâu của mình, sờ sờ chỗ này nhìn nhìn chỗ kia, còn phân phó nô bộc đốt huân hương nhàn nhạt có tác dụng thúc tình. Thế nhưng chờ chán chê mê mỏi đến khi Yên Vân Liệt sắp ngủ thiếp đi, cửa mới bị gõ hai cái rất nhẹ.

Thanh âm nghe ra, người gõ cửa tựa hồ có chút do dự, Yên đại giáo chủ cũng trực tiếp nhảy lên đi mở cửa.

Dưới bóng đêm thấp thoáng, trên người thanh niên dường như ập một tầng ánh sáng dịu dàng, nhìn thấy cửa mở, tay gõ cửa còn chưa kịp buông, trước tiên cúi đầu hơi quay mặt, lộ ra cần cổ trắng nõn, cùng sắc hồng nhạt nhàn nhạt bên tai… Giống như xấu hổ đêm khuya trèo tường đến yêu đương vụng trộm.

Yên Vân Liệt chỉ cảm thấy đầu nóng lên, nắm tay hắn lên kéo hắn vào bên trong cánh cửa trước tiên đè trên ván cửa hôn một trận, vẫn hôn tới lúc huynh đệ dưới háng tinh thần phấn chấn đâm vào bụng người ta, mới lưu luyến tách ra.

Màu hồng nhạt vốn chiếm cứ bên tai đã theo hai má đi lên, vô luận đã làm bao nhiêu lần, Lăng Thanh vẫn biểu hiện vô cùng thẹn thùng với chuyện giường chiếu. Lúc này bộ dạng con ngươi nhắm chặt, lông mi khẽ run, cả người cứng ngắc dán trên ván cửa của hắn khiến cho Yên Vân Liệt thích thú nói không nên lời.

“Ngươi như vậy, cứ như ta muốn ăn ngươi ấy…” Sát lại dán lên đôi môi có chút băng lãnh của hắn khẽ hôn, sau đó nhếch khóe miệng cúi người, bế ngang Lăng Thanh đi nhanh về phía giường.

Ánh nến bị chưởng phong dập tắt, màn giường từng tầng buông xuống, quần áo hai người ngổn ngang ở góc giường, một sợi dây xanh đen vắt bên giường, phân nửa buông xuống, người trên giường hơi giãy mới chậm rãi rơi xuống đất.

Trong phòng tối đen như mực, tiếng thở dốc liên tục, càng ngày càng nặng, giữa màn che buông xuống thò ra một bàn tay, sau đó năm ngón tay thon dài níu chặt màn giường, theo luật động trên người từng lần lay động, màn giường dập dờn như sóng.

“Yên Vân Liệt… Để ta ra…” Thanh âm thoáng mang theo nức nở và cầu xin của Lăng Thanh vang lên.

Thân thể bị ra vào theo quy luật đong đưa, Lăng Thanh lắc lắc đầu, khóe mắt ánh nước lưu chuyển, dục vọng sắp bộc phát bị Yên Vân Liệt đột nhiên nắm lại, dục niệm kêu gào khát vọng phát tiết ở trong thân thể tán loạn như không khống chế được, Lăng Thanh khó chịu muốn tự mình giải quyết, lại bị Yên Vân Liệt ý xấu đẩy tay hắn ra đè bên người.

Yên Vân Liệt sáp lại gần ngậm dái tai hắn vào miệng khẽ mút, “Lăng Thanh, nói ngươi thích ta, nói, ta mới cho ngươi ra.”

Thân thể người lúc trước còn rơi vào bể tình cứng đờ, sau một khắc lật tay một chưởng đánh vào vai Yên Vân Liệt, dùng nội lực đẩy y ra.

Lần này không hề đoán trước, Yên Vân Liệt bị hung hăng đẩy ra ngã ngồi cuối giường, bối rối.

Lăng Thanh thở hổn hển ngồi dậy, dục vọng giữa hai chân vẫn như cũ ngẩng cao, lại là bộ dáng không cho người tới gần.

Bởi vì đã từng bức quá độc ác, đến nỗi người vốn cũng không giỏi biểu đạt chỉ biết giấu sự tình trong lòng, hôm nay càng thêm khó có thể thân cận…

Tình dục không chịu nổi và không được phát tiết khiến cho thân thể hắn hơi run rẩy, ngay khi Lăng Thanh đứng dậy muốn xuống giường, Yên Vân Liệt bỗng nhiên nhào tới ôm lấy hắn, “Lăng Thanh, đừng đi… Là ta không tốt, là ta không đúng…”

Lăng Thanh giãy giãy không giãy được, Yên Vân Liệt thừa dịp hắn giơ tay lên dùng sức đè hắn lên giường, “Lần này ta hảo hảo hầu hạ ngươi…”

Màn giường vừa dừng đã lại đung đưa…

Nhưng còn có rất nhiều chuyện, vãn hồi không được, cũng không thể làm lại.

Ngày kế, Yên Vân Liệt ôm Tư Tần đưa Lăng Thanh đến cửa núi.

Sắc mặt của Lăng Thanh không tốt lắm, có lẽ là tối hôm qua mệt mỏi, cũng có thể là bởi vì chuyện kia nửa đường không vui. Y biết hắn một đêm này cũng không ngủ, chính mình vẫn ôm hắn, hắn cũng không nhúc nhích, tựa như chính mình, hẳn là vẫn luôn tỉnh. Y nhìn sau ót và cần cổ của hắn cả đêm, thế nhưng không biết hắn nghĩ cái gì trọn một đêm…

Rốt cuộc phải thế nào mới có thể làm cho hắn buông khúc mắc? Rốt cuộc phải thế nào mới có thể làm cho hắn mở rộng cửa lòng với mình?

Lăng Thanh dọc theo sơn đạo một đường đi xuống, Tư Tần không ngừng bật ra tiếng “a a”, thế nhưng mãi đến khi thân ảnh Lăng Thanh biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ, hắn cũng chưa từng quay đầu lại liếc mắt một cái…

Nếu có một ngày, ngay cả Tư Tần cũng không giữ được hắn, mình đến lúc đó nên giữ lại thế nào?

Mặc dù Nhiếp Hồn không đánh tan ký ức của hắn, thế nhưng người nghỉ chân ngoái đầu nhìn lại mắt đầy thâm tình kia… vĩnh viễn đều chỉ tồn tại trong trí nhớ.

“Tư Tần, con nói phải như thế nào… mới có thể làm cho cha ruột con tha thứ phụ thân?”

Yên Tư Tần chỉ ra sức nhìn phương hướng sơn đạo, nhìn nửa ngày cũng không thấy được thân ảnh quay đầu của Lăng Thanh, tựa hồ biết hắn sẽ không trở lại, liền xoay người sấp lên bả vai Yên Vân Liệt, sưng mặt lên rầu rĩ không vui.

Quan hệ của hai người Yên Vân Liệt và Lăng Thanh bây giờ chính là kiểu này, thật vất vả bước về phía trước một bước, kết quả bởi vì sao lại lùi lại ba bước, vừa tiến vừa lui, trái lại càng không bằng trước.

Yên Vân Liệt ngược lại thà rằng quay về khi Lăng Thanh hận mình, đâm mình một đao cũng tốt, muốn đồng quy vu tận với mình cũng tốt, chí ít y biết hắn khi đó là thích mình, mà hiện tại, nếu như thật sự không có cảm tình với mình, chỉ là vì con mới đồng ý lấy loại hình thức này cùng một chỗ với mình, không bằng cũng không cần miễn cưỡng tiếp nữa…

Thế nhưng Yên Vân Liệt lại không cam.

Y muốn ở bên Lăng Thanh, giống như ý niệm khi đó sinh ra đối với “Tần Lâm”, muốn cùng hắn sống, cùng hắn nuôi nấng con bọn họ…

Có một lần y bước vào Vụ U Thính Tuyết các, liền nhìn thấy một hình ảnh như vậy, Lăng Thanh đang nằm trên giường mềm dưới hành lang, trong tay có quyển sách đang lật phân nửa, Tư Tần nằm sấp trên ngực hắn, hai người đều ngủ cực sâu cực ngon. Nháy mắt trong lòng có một tia ấm áp bốc lên, vị đạo tràn đầy ngọt ngào.

Lần ấy y đứng dưới hành lang nhìn rất lâu, chung quy cảm thấy người ta sống trên đời, có một người có thể làm cho mình thật lòng thích, còn có một đứa con đáng yêu, như vậy còn có cái gì chưa đủ?

Thế nhưng… có lẽ Lăng Thanh lại không cho là như vậy.

Lăng Thanh vừa đi, Yên Vân Liệt lại phải chịu ánh mắt mang theo khinh miệt và cười nhạo của một dựng phu nào đó công kích.

Nhìn hắn ưỡn cái bụng bầu cùng Vệ Vũ hai người nhìn như vô tâm, cũng không biết có phải cố ý ân ái hay không, Yên đại giáo chủ cũng rất có xúc động lật bàn.

Ân ái thì giỏi sao?! Sinh con thì giỏi sao?! Bản tọa làm cho Lăng Thanh lại sinh thêm một đứa cho bản tọa, xem các ngươi còn ai dám cười bản tọa?!

Lại sinh một đứa…?

Yên Vân Liệt ngồi xuống bắt đầu nghiêm túc tự hỏi vấn đề này, bởi vì hai lần trước khi Lăng Thanh mang thai mình cũng không ở bên cạnh hắn, như vậy là có thể bù đắp thiếu sót của mình, hơn nữa nếu mang thai đứa nhỏ là có thể ở lâu tại Thiên Tuyệt sơn, như vậy sẽ có nhiều thời gian hơn xử lý mối quan hệ của hai người… Nghĩ như thế nào đây cũng là một biện pháp không tệ.

Yên Vân Liệt ôm Tư Tần đang lăn chơi trên giường, nâng bé lên thật cao, “Cha cùng cha ruột con sinh cho con một đệ đệ hoặc muội muội có được hay không?”

Yên Tư Tần đương nhiên là nghe không hiểu y nói cái gì, chỉ vỗ tay cười “khanh khách”.

Thật ra vấn đề Yên Vân Liệt phiền não hoang mang, đồng thời cũng hoang mang Lăng Thanh.

Ôn nhu cẩn thận của Yên Vân Liệt đối với hắn thật là tốt, không khác với khi mình vẫn là Tần Lâm, thế nhưng càng như vậy Lăng Thanh càng cảm giác sợ hãi.

Đã có kinh nghiệm một lần mộng đẹp chuyển thành ác mộng, khi mộng đẹp khiến người ta không khỏi sa vào lại lần nữa đến, hắn không thể không lần lượt buộc chính mình tỉnh táo lại đối mặt hiện thực.

Bản tính của Yên Vân Liệt mình xem còn chưa rõ sao?

Thật ra hắn đang đợi, chờ một ngày kia không cần lại bận tâm Tư Tần, chờ một ngày kia bản tính của Yên Vân Liệt lộ ra… Dù cho Yên Vân Liệt nói sẽ chờ ngày nào đó mình tha thứ cho y, nói sẽ chờ ngày nào đó mình chủ động mở rộng tấm lòng… Hứa hẹn thì ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng sẽ giữ vững được đến cuối cùng.

Lúc cách một tháng lại lên núi, Yên Vân Liệt giống như đã không nhớ rõ không vui lần trước chút nào, ôm Tư Tần đứng ở cửa núi chờ hắn.

Lăng Thanh nghĩ thầm, điều này cũng không sai, thích đặt sự tình trong lòng… cũng chỉ có mình mà thôi.

Ăn xong bữa tối bồi Linh Quân một lát. Tới gần khi sinh, Linh Quân luôn luôn thản nhiên bình tĩnh, làm theo ý mình trái lại tỏ ra bất an, dung nhan vốn cho dù bị phản ứng khó chịu lúc mang thai dằn vặt cũng không giảm đi diễm lệ, lúc này sắc mặt xem ra có chút xám xịt.

“Lăng Thanh, thực sự không sao chứ?”

Lăng Thanh đưa tay đè huyệt thái dương có chút phát đau, lần thứ mười tám đêm nay trả lời hắn, “Không có việc gì, ngươi xem ta bây giờ cũng không tốt sao?”

Linh Quân tựa hồ còn chưa tin, cau mày nhìn chằm chằm Lăng Thanh, làm cho Lăng Thanh cảm giác trên mặt mình sắp bị nhìn ra một lỗ thủng, cũng may Vệ Vũ qua đây hỗ trợ giải vây.

“Không còn sớm nữa, nên ngủ.” Nói xong đưa trà an thần cho Linh Quân.

“Đúng vậy, tiểu Linh Đang trong bụng ngươi còn ngoan hơn khi ta mang thai Tư Tần, ngươi còn lo lắng cái gì?” Nói xong liền muốn đứng dậy, bị Linh Quân nắm cánh tay lại.

“Lăng Thanh, tên của đứa nhỏ cứ như vậy? Ngươi muốn cho nó cả đời tiếp tục ‘Tư Tần’?”

Lăng Thanh đầu tiên là sửng sốt, sau đó vỗ vỗ tay Linh Quân, “Bản thân có tính toán gì hay?”

“Không phải như vậy…” Linh Quân còn muốn nói tiếp, nhưng bị Vệ Vũ không nói lời gì ôm lấy đi vào trong phòng.

“Thất lễ, Lăng công tử cũng xin nghỉ ngơi sớm.”

Lăng Thanh khẽ mỉm cười lui ra ngoài, phía sau truyền đến tiếng nói chuyện của hai người.

“Đừng đè vào bụng ta!”

“Ừ.”

“Vệ Vũ ta đau chân, giúp ta xoa xoa.”

“Ở đây?”

“Lại lên trên một chút…”

“Ngươi xác định nơi này là chân?”

“… Vậy xuống dưới một chút.”

Lăng Thanh đứng ở cửa, sau đó khẽ thở dài một hơi, lặng lẽ rời đi. Trong lòng có chút hâm mộ, còn có chút thẫn thờ và suy sụp nói không ra lời.

Vừa mở cửa phòng Vụ U Thính Tuyết các, thình lình lọt vào trong ngực rộng lớn của một người.

“Yên…?!”

“Xuỵt—!”

Nam nhân híp mắt nhìn hắn, con ngươi sâu đen như đêm dường như có thể đầu độc người ta. Một tay ôm Lăng Thanh, ngón tay ái muội vỗ về bên hông hắn. “Ta bảo vú em ôm Tư Tần đến chỗ nàng, đêm nay để ta ở lại đây có được không?”

Thanh âm trầm thấp thuần hậu, khi nói chuyện hơi nóng phun chỗ cổ Lăng Thanh, quấy nhiễu đến làm hắn ngứa, có chút suy nghĩ vẩn vơ.

Nếu không phản đối coi như là ngầm đồng ý, khóe miệng Yên Vân Liệt nhếch lên đến gần liếm một cái trên môi Lăng Thanh, sau đó dụ hắn mở miệng, đưa đầu lưỡi vào trong. Đã biết tính nết Lăng Thanh, luôn trước tiên trốn tránh sau đó mới có đáp lại hơi trúc trắc, đầu lưỡi hai bên quấn lấy nhau, lửa tình bị nhen lên, đốt không lạnh không nóng.

Mặc dù có rất nhiều lời, rất nhiều chuyện đều chưa nói rõ nhận rõ, mặc dù quan hệ hai bên vẫn còn mờ ám không rõ, vả lại nguy cơ tứ phía… Thế nhưng mỗi khi đến lúc này, Lăng Thanh lại không chống cự được thân thể của mình, dù cho trong đầu vẫn còn tồn tại một tia thanh minh bảo hắn đừng sa vào quá mức, thế nhưng mỗi một lần hắn đều bất lực để mình đi hưởng thụ phóng túng và ái dục.

Sau đó ngày hôm sau lúc tỉnh lại hối hận cũng mâu thuẫn, giống như trúng ma chú, lặp đi lặp lại.

Hai người quần áo xốc xếch nằm xuống giường, Yên Vân Liệt lại đến gần hôn hắn, thế nhưng lúc này đây trong miệng y ngậm thứ gì đó ngọt ngào lại mang chút lạnh buốt, đầu lưỡi kìm lại, đè tay chân đang phản kháng của Lăng Thanh.

Lăng Thanh đột nhiên mở to hai mắt, khi còn đang kinh ngạc thứ kia đã ực theo cổ họng trượt xuống.

“Thứ gì vậy…?”

Yên Vân Liệt sấp trên ngực hắn liếm điểm nổi lên trước ngực hắn, “Tư Tần thật đáng yêu… Lại giúp ta sinh một đứa đi…”

Trong đầu Lăng Thanh nhất thời trống rỗng, khôi thạch liên! Y cho mình ăn là khôi thạch liên!

Thần vật trong truyền thuyết có thể khởi tử hồi sinh, quả lưu ly như lửa trăm năm mới được sáu viên… Thế nhưng đối với hắn lại là ác mộng không hơn không kém!

“Không! Buông ta ra!” Lăng Thanh đột nhiên cố sức giãy giụa, nhưng bị Yên Vân Liệt đè xuống, thứ cứng rắn nóng bỏng để ở sau người.

“Ngoan… Ta lần này sẽ cùng ngươi, nam hài nữ hài yêu thương như nhau…”

“Không…!”

Lăng Thanh nhịn không được cơ thể run lẩy bẩy, cảm giác bị tiến vào vô cùng rõ ràng, đến nỗi đủ loại việc trải qua có thể nói là nhục nhã trong quá khứ, giống như điên xuất hiện trong đầu.

“Đừng… Buông ta ra… Đừng…”

Lăng Thanh lắc lắc đầu, nước mắt đầy mặt, rõ ràng hơi dùng sức là có thể một chưởng đẩy Yên Vân Liệt ra, nhưng chỉ là khóc lấy tay chống đẩy ngực và bả vai Yên Vân Liệt.

Trông thấy hắn như vậy, Yên Vân Liệt trái lại dừng không được, nỉ non cầu xin yếu đuối, dường như sẽ làm cho người ta nghiện, muốn nhìn thấy càng nhiều dáng dấp hắn nằm dưới thân mình hơn, muốn nhìn thấy càng nhiều một mặt yếu đuối làm cho người ta thương yêu hơn của hắn… Nghĩ như vậy dưới thân càng rung động không ngừng.

Yên Vân Liệt hôn nước mắt không ngừng được của hắn, thì thào nói: “Lăng Thanh ngươi như vậy rất đáng yêu… rất đáng yêu…”

Y chỉ là một mực yêu cầu, muốn hạt giống của mình lại một lần nữa mọc rễ trong thân thể hắn, nhưng căn bản không suy nghĩ Lăng Thanh giờ khắc này vì sao lại biểu hiện như vậy…

Trời vừa sáng, Yên Vân Liệt mới buông tha Lăng Thanh, Lăng Thanh mắt sưng sưng đỏ đỏ ôm lấy đệm chăn mệt mỏi không chịu nổi thiếp đi, Yên Vân Liệt lại tinh thần cực tốt ngồi bên giường, nhìn hắn, sau đó đưa tay sờ sờ phần bụng dưới bằng phẳng của Lăng Thanh.

Những thứ từng để vuột mất này, biết đâu còn có cơ hội cho y lại nắm một lần, lần này tuyệt đối sẽ không lại để cho hắn bị tủi thân, muốn nâng hắn ở lòng bàn tay hảo hảo yêu thương, để hắn trong đầu hảo hảo trông chừng…

Lăng Thanh ngủ thẳng tới bữa tối mới ngủ dậy, sắc mặt không tốt lắm, cả người cũng tinh thần mệt mỏi. Yên Vân Liệt cho rằng mình đêm hôm trước làm quá mạnh, vì thế buổi tối ngoan ngoãn cũng không đi nháo hắn, thế nhưng sáng sớm ngày hôm sau nô bộc tới báo, Lăng công tử lúc trời chưa sáng đã đi.

Yên Vân Liệt ngây ra một lát, lúc này mới mơ hồ ý thức được Lăng Thanh có lẽ tức giận. Nhưng nghĩ bây giờ vênh mặt đi phỏng chừng chỉ có ăn đòn, vẫn là chờ lần sau hắn tới mới hảo hảo dỗ dỗ…

Chỉ là lần chờ này, Lăng Thanh chừng hai tháng không lên núi, không có bất luận thư từ gì cũng không phái người tới nói một tiếng nguyên do, không biết là có việc hay là nguyên nhân nào khác.

Yên Vân Liệt vì vậy đứng ngồi không yên, phái người ra tìm, Lăng Thanh cũng không ở trong Vãn Nguyệt sơn trang, mà là ở Kỳ gia tại kinh thành.

Yên Vân Liệt nghe xong không khỏi nghi hoặc, suy nghĩ hắn đi vào trong đó làm cái gì? Hiện tại thiên hạ an ổn, lại không cần hắn thay nam đinh Kỳ gia chỉ huy quân Kỳ gia, vì vậy tự mình lên đường, đi lên kinh thành tìm một vị cha khác của nhi tử.

Tới phủ, Yên Vân Liệt đang suy nghĩ dùng cướp hay là bắt mang Lăng Thanh đi, mặc dù hai loại phương pháp này bản chất không có gì khác nhau.

Ngay khi Yên đại giáo chủ chờ trên nóc nhà chuẩn bị tùy thời động thủ, nhìn thấy trên hành lang có hai người đi tới. Trong lòng Lăng Thanh ôm một nam hài hai tuổi, cùng Nguyễn Tố Tuyết vừa nói vừa cười.

Yên Vân Liệt nắm chặt ngói lưu ly dưới tay, y rất hiếm nhìn thấy Lăng Thanh thoải mái như thế, chí ít những ngày hắn tới Thiên Tuyệt sơn, là chưa từng bộc lộ vẻ mặt như thế.

“Tỷ tỷ không phải đã nói không muốn để Chiêu nhi chen chân triều đình? Nếu để cho Chiêu nhi học võ…”

“Tỷ cũng đã nghiêm túc nghĩ, thế nhưng quân Kỳ gia không thể một ngày không đầu, bọn họ đều mang chờ mong rất lớn với Chiêu nhi. Ngươi cũng biết, có kỳ vọng mới có thể làm cho người ta kiên trì, bằng không quân Kỳ gia ít quản thúc, sợ rằng sinh ra sự cố…”

“Ta hiểu, chỉ là kiếm pháp của Kỳ gia quá mức cứng rắn, ta e rằng không thích hợp dạy Chiêu nhi, ngược lại sư phụ của Đông Ly đại ca là một người chọn thích hợp.”

“Tỷ đương nhiên biết, Chiêu nhi của chúng ta tương lai là người sẽ thống soái quân Kỳ gia, mới không đi làm công tử gì gì công tử gì gì.”

“Tỷ tỷ không cần hạ thấp ta như vậy chứ? Chiêu nhi, Lăng thúc thúc dạy con kiếm pháp có được không?”

Yên Vân Liệt nhìn bọn họ hòa thuận vui vẻ, càng xem trong lòng càng có tư vị không phải.

Lăng Thanh chưa từng hỏi sau này mình muốn cho Tư Tần tập văn hay là tập võ, cũng chưa từng thảo luận với mình Tư Tần sau này sẽ như thế nào, thậm chí ngay cả tương lai hai người bọn họ cũng chưa từng nói ra, lại ở trong này hưng trí bừng bừng thảo luận tương lai của một đứa nhỏ căn bản không quan hệ với hắn, mà đứa nhỏ này là dùng mạng đứa nhỏ của chính bọn họ đổi lấy!

Răng rắc! Ngói lưu ly dưới tay vỡ thành một đống bột phấn, Yên Vân Liệt lại vẫn như cũ siết thật chặt nắm tay.

Lăng Thanh nhìn theo Nguyễn Tố Tuyết ôm Kỳ Chiêu rời đi, xoay người trở lại khách phòng của mình, vừa đóng cửa phòng, ánh nến nhảy hai cái.

Lăng Thanh đi tới bên cạnh bàn, rót chén trà cho mình, “Ngươi sao lại đến nơi này?”

Trong phòng yên tĩnh một trận, Yên Vân Liệt đen mặt từ sau tấm bình phong đi ra, tay áo đảo qua, ánh nến lại là rạo rực, ánh lên giận dữ trên mặt Yên Vân Liệt, hệt như quỷ mỵ.

Lăng Thanh thấy rõ ràng biểu tình trên mặt y, không khỏi âm thầm cả kinh, buông chén trong tay, “Vội vã tìm ta như vậy, là Tư Tần xảy ra chuyện gì?”

“Tư Tần không có việc gì.” Yên Vân Liệt lạnh lùng đáp, cũng đi tới bên cạnh bàn, “Ta cho là ngươi cũng đã quên mình còn có nhi tử, ta cho là ngươi cũng sắp làm cha người khác rồi!”

Lăng Thanh bị khí thế gây sự của y khiến cho lui một bước, “Yên Vân Liệt lời này của ngươi có ý gì?”

“Có ý gì?” Yên Vân Liệt nhíu mày nhìn hắn, “Ngươi cư nhiên còn hỏi ta có ý gì? Ngươi biết mình bao lâu chưa có trở về Thiên Tuyệt sơn? Ngươi biết ta phái bao nhiêu người đi ra tìm ngươi? Ngươi lại có biết Tư Tần bây giờ mỗi ngày đều bắt người dẫn nó đến cửa núi, sau đó trông mong nhìn sơn đạo mỗi lần ngươi đều sẽ đi kia, ngắm đến mệt mỏi cũng không chịu đi hay không?” Yên Vân Liệt càng hỏi càng lớn tiếng, tựa như không mảy may sợ dẫn tới người ngoài.

Lăng Thanh mím môi hơi quay mặt, tựa hồ có chút chột dạ, đường nhìn rơi vào cái chén trên bàn kia, một lát sau mới mở miệng, “Chờ Tư Tần lại lớn hơn một chút cũng sẽ không như vậy…”

“Lớn hơn?” Yên Vân Liệt kéo một mạt cười trào phúng, “Ta xem là ngươi căn bản không để ý nó thế nào, đứa nhỏ của người khác ngươi ngược lại rất quan tâm, tìm sư phụ cho nó, còn muốn đích thân dạy nó kiếm thuật, ngươi lẽ nào quên, nếu không phải là nhi tử của Kỳ Tĩnh Việt, đứa nhỏ của chúng ta sẽ không phải chết!”

“Câm miệng!” Lăng Thanh phẫn nộ quát: “Yên Vân Liệt, ngươi không nên đem lỗi của mình trách cứ lên người vô tội đã chết!”

“Lỗi của ta?! Đúng, là lỗi của ta! Cái chết của đứa nhỏ cũng là lỗi của ta! Làm cho ngươi ủy khuất cũng là lỗi của ta! Không thể đáp lại cảm tình nhiều năm như vậy của ngươi cũng là lỗi của ta! Dù sao các ngươi đều là đúng, mà ta làm cái gì cũng là sai! Hết thảy đều là lỗi của ta!”

Ầm một tiếng, bàn vuông gỗ hoa lê bị Yên Vân Liệt một chưởng đập thành mảnh nhỏ, cơn giận dữ của Yên Vân Liệt hoàn toàn thể hiện.

Lăng Thanh chỉ đứng tại chỗ, lấy tay che miệng, chân mày quấn bện, tựa như đang liều mạng muốn kìm nén cái gì, Yên Vân Liệt lại không để ý, cúi đầu nhìn tay mình, chậm rãi nói.

“Ta nhường ngươi, nghĩ hết phương pháp để đền bù quan hệ giữa hai người chúng ta, thế nhưng tu bổ một lần nứt ba vết, ta không rõ, vì sao làm thế nào ngươi cũng dường như không hài lòng, không tin?” Dừng một lát, ngữ khí hơi chậm lại một chút, “Ngươi nếu như cảm thấy… như bây giờ rất miễn cưỡng, ta thả ngươi đi, sau này cũng sẽ không can thiệp ngươi, thế nhưng Tư Tần ta tất phải lưu lại.”

Lăng Thanh nghe vậy, chỉ cảm thấy cỗ máu vừa rồi thật vất vả đè xuống kia bỗng nhiên xông về phía cổ họng.

Yên Vân Liệt vừa ngẩng đầu, liền thấy vài giọt đỏ tươi từ giữa kẽ tay che miệng của Lăng Thanh phun ra, rơi trên mặt đất trước người, từng chấm đỏ tươi dưới ánh nến nhảy vọt vô cùng gai mắt.

“Lăng Thanh?!” Yên Vân Liệt vội vã đi tới đỡ thân thể mềm oặt của hắn, cơ hồ cùng lúc —

Cửa phịch một tiếng bị đẩy ra, Nguyễn Tố Tuyết đứng ở ngoài cửa.

“Ngươi đứa nhỏ này, là chuyện gì cũng giấu trong lòng, mới bức mình khổ đến như thế.”

Nguyễn Tố Tuyết thu ngân châm, thay Lăng Thanh kéo đệm chăn lên một chút, “Ngươi đây là tích tụ ở ngực, giận dữ công tâm mới có thể như vậy, cũng may đứa nhỏ không có việc gì.”

Lăng Thanh vẻ mặt bình tĩnh gật gật đầu, cũng không có ngẩng đầu nhìn Yên Vân Liệt.

Trong lòng Yên Vân Liệt đã kinh ngạc đến không kiềm chế được, đứa nhỏ?! Nói như vậy…?

“Yên giáo chủ có phiền mượn một bước nói chuyện hay không?” Nguyễn Tố Tuyết đứng lên trước một bước đi về phía cửa.

Yên Vân Liệt nhìn nhìn Lăng Thanh, sau đó theo Nguyễn Tố Tuyết đi ra ngoài.

“Chuyện gì?” Yên Vân Liệt không có hảo khí gì, lúc này y chỉ muốn ở trong đó ôm ôm Lăng Thanh, hôn hôn hắn, còn có vật nhỏ đã ở trong bụng hắn kia.

Nghĩ đến quá nhập thần, đến nỗi không chú ý tới Nguyễn Tố Tuyết phía trước dừng bước xoay người lại, sau một khắc một tiếng “bộp” giòn vang vọng bầu trời đêm an tĩnh trong Kỳ phủ.

Yên Vân Liệt ôm hai má nóng rát giận dữ lườm Nguyễn Tố Tuyết.

“Cái tát này là đánh thay cho Lăng Thanh.” Nguyễn Tố Tuyết chậm rãi nói: “Hắn có thể nhịn, thế nhưng ta không thể!”

“Ngươi?! Dựa vào cái gì?!”

“Dựa vào cái gì?” Nguyễn Tố Tuyết cười khẽ, “Những lời này của ta nguyên xi trả lại cho Yên giáo chủ, ngươi dựa vào cái gì?”

Yên Vân Liệt thất thần, không biết nàng muốn làm cái gì.

Nguyễn Tố Tuyết nói tiếp: “Lăng Thanh đều nói hết mọi chuyện cho ta biết, hắn tới tìm ta cũng là bởi vì phát hiện mình có thai.”

“Hắn vì sao không đi Thiên Tuyệt sơn?”

“Đây là ta vừa hỏi Yên giáo chủ, dựa vào cái gì?”

“Bởi vì…” Yên Vân Liệt nói quanh co, “Bởi vì đó là con của bản tọa!”

“Thế nhưng Yên giáo chủ ngươi dựa vào cái gì muốn Lăng Thanh lại sinh một đứa cho ngươi? Đơn giản là thích? Thích của ngươi có thể không quan tâm ý nguyện của Lăng Thanh? Yên giáo chủ ngươi dựa vào cái gì bảo Lăng Thanh tin tưởng ngươi khi hắn mang thai sẽ đối xử tốt với hắn, sẽ không giống lần trước ném hắn một người thờ ơ lãnh đạm? Yên giáo chủ ngươi lại dựa vào cái gì bảo Lăng Thanh tha thứ ngươi, tiếp thu ngươi, mở rộng cửa lòng với ngươi, cùng ngươi sống tới già, cùng dưỡng dục đứa nhỏ?”

Mấy câu hỏi liên tiếp, làm cho Yên Vân Liệt có chút cảm giác không chịu nổi.

“Yêu càng khắc, hận càng sâu… Lăng Thanh vì sao không dám tháo mặt nạ xuống trước mặt ngươi? Yên giáo chủ ngươi có từng suy nghĩ chưa? Lăng Thanh cứng cỏi hơn xa so với chúng ta nhìn thấy, dù cho đứa nhỏ chết trước mặt, hắn thà rằng cắn răng cũng vẫn nín không để cho mình rơi một giọt nước mắt, thế nhưng hắn luôn luôn sợ hãi, luôn có một số thử làm cho hắn không dám đi đối mặt, chiếm được chỉ sợ không lưu được, lưu được lại sợ một ngày nào đó sẽ mất đi, hắn đang sợ cái gì… Yên giáo chủ ngươi hẳn là không thể không biết.”

Thấy Yên Vân Liệt tại chỗ giống như không còn hồn phách, Nguyễn Tố Tuyết lại nói: “Lăng Thanh nói cho ta biết, ngươi đã từng nói với hắn ‘hữu tình đều là duyên, vô tình tương tư khổ’, như vậy Yên giáo chủ cũng biết, trên đời này so với ‘tương tư vô duyên’ càng khiến người ta thống khổ là cái gì?”

Yên Vân Liệt không trả lời nàng, chỉ thu ánh mắt nhìn mặt đất trước người.

Nguyễn Tố Tuyết cũng không nói thêm gì nữa, xoay người, “Nếu như Yên giáo chủ cho rằng là ta và Chiêu nhi hại chết đứa nhỏ đầu tiên của các ngươi, Kỳ Nguyễn thị của ta và nhi tử của ta Kỳ Chiêu ở đây, không tránh cũng không trốn, chờ Yên giáo chủ tới tính toán món nợ này.” Nói xong, liền một mình dọc theo hành lang gấp khúc chậm rãi rời đi.

Yên Vân Liệt một người đứng ngoài phòng Lăng Thanh một lúc lâu, sương đêm ướt ống tay áo vạt áo, gió đêm lành lạnh cũng tỉnh táo đầu óc vừa rồi nhất thời xúc động cháy sạch lửa nóng.

Lúc phục hồi tinh thần lại, đã trăng treo giữa trời, bốn phía một mảnh vắng lặng, chợt có mấy tiếng côn trùng kêu vang, càng lộ vẻ yên lặng, Yên Vân Liệt xoay người trở lại cửa gian khách phòng Lăng Thanh ở tạm, do dự một lúc, đưa tay đẩy cửa vào.

Trong phòng đốt một ngọn nến, lửa như hạt đậu, khẽ chập chờn.

Lăng Thanh nằm lưng hướng ra ngoài, cả người chôn trong đệm chăn, cơ thể đều đặn phập phồng.

“Lăng Thanh…” Yên Vân Liệt khẽ gọi một tiếng, sau đó cẩn thận đóng cửa đi đến bên giường, “Lăng Thanh, ngươi ngủ chưa?”

Người trên giường không lên tiếng, Yên Vân Liệt nghĩ hắn hẳn là chưa có ngủ, chỉ là không muốn nhìn thấy mình mà thôi, vốn định đưa tay xoay người hắn lại, thế nhưng tay lúc chạm đến thân thể hắn lại là cứng đờ, sau đó vẫn là khó khăn thu hồi lại.

“Lăng Thanh, ngươi đang giận ta đúng hay không?

“Rất nhiều chuyện… ta xác thực không cẩn thận nghĩ tới tâm tình của ngươi, giống như là cái chết của đứa nhỏ, cùng với việc giam lỏng ngươi, còn có sự ra đời của Tư Tần…”

Yên Vân Liệt nhìn thấy thân thể Lăng Thanh hơi run lên, y ngồi xuống bên mép giường, một tay phủ lên đệm chăn quấn chặt lấy hắn.

“Thế nhưng ta lần này là thực sự muốn cùng ngươi lại sinh một đứa, không phải thuần túy vì cảm thấy đứa nhỏ đáng yêu mà lại muốn một đứa, mà là…”

Yên Vân Liệt liếm liếm môi, hơi sát lại gần hắn một chút.

“Bởi vì ta nhìn Vệ Vũ cùng Linh Quân hai người bọn họ ân ái như thế, cùng nhau chờ tiểu sinh mệnh trong bụng giáng sinh, ta ước ao vô cùng… Ta cũng muốn có được cảm giác bận rộn chăm sóc ngươi, muốn nửa đêm thức dậy cùng ngươi ăn khuya, muốn nhìn đứa nhỏ ở trong bụng ngươi mỗi một ngày lớn lên, còn có rất nhiều rất nhiều, trước đây không có làm, ta đều muốn nhất nhất bù đắp lại…

“Bởi vì suy nghĩ này, nghĩ đến quá sốt ruột, vì thế không suy nghĩ đến tâm tình của ngươi… Nam tử sinh dục xác thực là chuyện trái ngược luân thường, thế nhưng ta chỉ muốn cùng Lăng Thanh lại sinh một đứa.”

Bọc lớn bị đệm chặn quấn lấy giật giật, sau đó thanh âm rầu rĩ của Lăng Thanh truyền qua, “… Vậy tại sao không phải ngươi sinh?”

Yên Vân Liệt bị một câu này của hắn làm nghẹn, suy nghĩ một chút ngược lại cười, càng sáp lại gần hơn, “Bởi vì là ta muốn thương Lăng Thanh, nếu như Lăng Thanh muốn trái lại thương ta, ta trở về Thiên Tuyệt sơn lại đòi Bất Quy một viên.”

Lăng Thanh không nói cái gì nữa, Yên Vân Liệt cúi xuống dùng khuỷu tay khe khẽ vòng quanh người dùng đệm chăn bọc mình lại kia.

“Có lẽ trong mắt ngươi, ta chính là người phong lưu hoa tâm lại dùng tình không chuyên, khi ngươi mang thai Tư Tần ta còn lưu luyến bên người kẻ khác, ý đồ tìm kiếm bóng dáng có chút hư ảo, hay không muốn tin tưởng người mình muốn tìm thật ra ngay trước mặt… Thế nhưng ta lúc này đây là thật sự muốn yên ổn…”

Nói xong Yên Vân Liệt vươn tay trái đến trước mặt Lăng Thanh, cho hắn nhìn lòng bàn tay mình.

“Thấy không? Điểm màu đen trong lòng bàn tay này, là cổ ta bảo cổ sư tốt nhất Thiên Tuyệt sơn gieo cho ta, loại cổ này có một cái tên rất dễ nghe — ‘miên ý’, chính là miên ý trong tình ý miên miên (1), trong thứ cổ trùng ăn có máu của ngươi, vì thế cổ trùng này mặc dù gieo trên người ta, thực ra là trung thành với ngươi, nếu như một ngày kia ta bất trung với ngươi, chung tình với người khác, cổ trùng này sẽ trước tiên thay ngươi hảo hảo sửa chữa ta, cụ thể là thế nào, Lăng Thanh có muốn trước tiên xem thử một cái hay không?”

Người núp trong đệm chăn dưới thân kia, thân thể chấn động, Yên Vân Liệt tựa như nhìn thấy có tinh quang chợt lóe, từ trên gương mặt hắn trượt xuống, liền cười chôn mặt giữa cổ hắn, “Ta vốn nói nguyện ý chờ đến ngày nào đó ngươi mở rộng cửa lòng với ta, thế nhưng hiện tại cũng không chờ nữa…”

Cảm giác được sự kinh ngạc của người nọ dưới thân, tay dò vào giữa đệm chăn tìm đến tay hắn, khẽ nắm.

“Ngươi nếu như thích, nếu như quen, cứ giấu sự tình trong lòng, ta có thể chậm rãi đoán, đoán đúng một chút, ngươi liền tha thứ ta một phần, sau đó lại đoán một chút, ngươi lại tha thứ một chút… Ta có thể đoán cả đời, đợi đến khi ngươi già cũng không giận được nữa, sẽ hoàn toàn tha thứ ta…”

Thanh âm mềm mỏng, từng chút tản ra trong lòng hắn, làm cho nơi có chút băng lãnh hắc ám từ từ sáng rực ấm áp.

Hắn chưa từng suy nghĩ tương lai sẽ ra sao, cũng chưa từng ôm ấp bất cứ chờ mong và nguyện vọng tốt đẹp nào, hắn một mực chờ mất đi, một mực chờ kết thúc của tất cả, thế nhưng người kia lại nói cho hắn, lần này hắn có thể nắm cả một đời… Vẫn là không thể tin được, thế nhưng lúc này đây, hắn nghĩ hắn có thể thử tin một lần.

Dưới đệm chăn, ngón tay giao nhau, mười ngón đan chặt, tựa như nhiều năm trước hai người điều khiển xe ngựa nhàn nhã tự tại trên đường quay về Thiên Tuyệt sơn, triền miên như thế, lưu luyến như thế.

Lúc Lăng Thanh mang thai năm tháng mới bằng lòng đi theo Yên Vân Liệt quay về Thiên Tuyệt sơn tĩnh dưỡng, thế là Yên đại giáo chủ sau khi bị một dựng phu hiện đã thành “mẹ” người ta khinh bỉ thật lâu, rốt cuộc có thể mở mày mở mặt ở trước mặt mọi người thi triển hết một mặt dịu dàng sủng ái của mình.

Thế nhưng rất đáng tiếc, tiểu gia hỏa trong bụng Lăng Thanh tựa hồ căn bản không muốn cho cha bé một cái cơ hội biểu hiện, rất nhu thuận, phản ứng nào cũng rất nhỏ, hơn nữa đợi trong bụng Lăng Thanh đủ ngày mới đi ra.

Vẫn là một nam hài, ngũ quan dường như khắc ra từ khuôn mẫu của Lăng Thanh, nhất là đôi mắt trong suốt thấu triệt như thế, hệt như có nhật nguyệt kinh luân rơi vào trong đó, xem ra đã định trước hẳn là ngay cả tính cách cũng giống như Lăng Thanh.

Đối với đứa nhỏ giống ai Yên đại giáo chủ nhưng thật ra không có ý kiến gì, mà trước khi đứa nhỏ sinh ra, đã quyết định muốn cho đứa nhỏ này theo họ Lăng Thanh, về sau hai người thương lượng thật lâu, quyết định đặt tên cho đứa nhỏ là Lăng Phượng Chứ, Tư Tần cũng có một cái tên hợp với Lăng Phượng Chứ — Yên Hồng Vũ.

Hai cái tên này đều ngụ ý, mong muốn hai đứa nhỏ lớn lên sau này tính tình đoan chính, cử chỉ cao thượng (2). Thế nhưng có đôi khi ông trời tựa hồ thích trái ngược với con người, làm cha cũng có nhiều vấn đề, huống chi đứa nhỏ lớn lên dưới mưa dầm thấm đất của hai người, vì thế kỳ vọng của Lăng Thanh với Yên Vân Liệt nhất định là phải thất vọng.

Sáu năm sau, Giang Nam.

“Lúc này trời xanh lá thắm, ý xuân say lòng người, thích hợp nhất chơi thuyền trên hồ, nâng cốc nói chuyện phiếm, không biết mấy vị mỹ nhân có nguyện ý cùng đi chơi với bản công tử hay không?”

Nói chuyện chính là một đứa nhỏ, bộ dáng chưa quá sáu, bảy tuổi, trường sam gấm vóc màu mực thêu hoa văn chìm, trong tay bắt chước phe phẩy quạt giấy to bằng nửa người bé, dáng vẻ phong lưu lại không chút ngông nghênh. Mấy nữ tử mỹ mạo bị bắt chuyện nhịn không được lấy tay áo che miệng cười.

“Nếu không chúng ta cũng có thể…”

Nói còn chưa có nói xong, bay tới một bóng người một cước đá vào ót tiểu tiểu nam hài áo đen, đạp bé quỳ rạp trên mặt đất. Bóng người kia chạm đất, cũng một đứa nhỏ tuổi tác xấp xỉ, trán có chút giống như nam hài bị đạp nằm úp sấp kia.

Chỉ thấy niên kỷ của bé mặc dù nho nhỏ, trên người lại lộ ra vẻ lão thành, nho nhã lễ độ chắp tay thi lễ một cái với mấy vị cô nương kia, “Gia giáo không nghiêm, làm cho mấy vị tỷ tỷ chê cười.”

Nói xong xách sau cổ nam hài áo đen, kéo bé đi.

“Lăng tiểu Phượng! Buông!” Người bị kéo đi, bất mãn lớn tiếng kháng nghị.

“Phụ thân nói, lúc luyện công lười biếng, phạt ngồi trung bình tấn một canh giờ.” Lăng Phượng Chứ lạnh lùng nói.

“Tiểu Phượng tốt, đừng nói cho phụ thân, ca ca mang ngươi cùng đi hồ với các mỹ nhân tỷ tỷ.” Cứng không được thì mềm, Yên Hồng Vũ đổi sang dùng chính sách dụ dỗ.

“Cha nói, đùa giỡn mỹ nhân tỷ tỷ hoặc ca ca, phạt thêm một canh giờ.”

“…” Yên Hồng Vũ hoàn toàn khóc không ra nước mắt.

Mà lúc này trong Phi Chiếu các của Vãn Nguyệt sơn trang, xuân tình kiều diễm một phòng còn chưa tan đi.

“Giờ nào rồi? Nên để Hồng Vũ và tiểu Phượng thức dậy luyện công…”

Một tay lộ ra ngoài giường đang muốn vén màn lên, lại bị một cái tay khác kéo vào trong.

“Ta và huynh đệ của ta cũng cần luyện công sáng sớm, không biết Vãn Nguyệt công tử có hãnh diện lại bồi ta hai chiêu hay không…”

Màn ấm phù dung, bị lật thành làn sóng đỏ, xuân tình một phòng này, chỉ nồng không đạm.

Chú thích
(1) tình ý kéo dài
(2) Phượng Chứ có nghĩa là chim phượng bay cao, Hồng Vũ có nghĩa là phong độ to lớn

~ Tàng tình chi Quyết trần – Hoàn ~

Các bợn công nhận là cái phiên ngoại này nó có dài hem =((
Cơ mà chính thức hết quyển 3 rồi, tung hoa nào XD

Đến đây có thể nói là đã hoàn phần truyện chính của Tàng tình rồi. Quyển 4 có thể ví như một kiểu phiên ngoại vô cùng dài hơi =))
Trong quyển 4 sẽ giải quyết tất cả những vấn đề vẫn còn tồn tại trong 3 quyển trước. Ví dụ như là rốt cục cặp Đông Ly Mộ Vân và An Dương vương ra sao này, bí ẩn về lăng Diễm đế này,… Và quan trọng nhất bạn giáo chủ bị ngược lại như thế nào này. Tóm lại là sẽ rất hấp dẫn ná XD~

Văn án và trích đoạn quyển thượng sẽ được đăng sớm :D

Advertisements

3 phản hồi

Gửi bình luận
  1. chii miao / Th12 5 2012 1:06 Chiều

    tem tem .Hic ta yêu nàng quá

    Số lượt thích

  2. Tàng tình lộng nguyệt / Th12 8 2012 9:35 Chiều

    siêu thích phiên ngọai này, 2 bé Phượng Chứ, Hồng Vũ càng dễ thương hơn.
    Thanks nàng ^^

    Số lượt thích

  3. Gwen / Th10 12 2014 12:20 Sáng

    Bé Tư Tần bị đổi tên sao? Thật ra thì Hồng Vũ là tên đẹp, còn Tư Tần nghe khá bi thương, nhưng cứ thích cái tên trước hơn

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: