Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương – Lạc Thịnh Vũ
Tân phòng bố trí vô cùng đẹp mắt, Tiểu Trúc từ trước đến giờ chưa từng xem lễ nạp thái lại càng chưa từng vào tân phòng, có chút tò mò, không nhịn được xoay mắt bốn phía bắt đầu quan sát. Song chúc long phượng màu đỏ, cắt giấy màu đỏ, toàn bộ gian phòng đều được sắp xếp đỏ rực, mang theo không khí vui mừng.
Mũ trên đầu thật sự rất nặng, Tiểu Trúc ngồi đã lâu, cũng nghe không thấy động tĩnh bên ngoài, không kìm nổi đỡ cổ lắc lắc đầu. Trong lòng nghĩ, xuất giá này quả nhiên là một chuyện khổ sai, phải đeo trang sức trên đầu nặng chịch, còn phải ngồi trên ghế hơn nửa ngày, hơn nữa đến bây giờ hắn còn chưa được thấy bộ dáng của Lạc trang chủ kia, nữa là tiểu thư không muốn xuất giá.
Tiểu Trúc lấy thứ nặng nề trên đỉnh đầu xuống, đứng lên đặt lên bàn. Đưa tay sờ sờ màn rủ bên giường, tơ lụa màu đỏ, cảm giác trơn trơn. Tiểu thư phân phó hắn thay thế mấy ngày, nói là để hắn chống mười ngày nửa tháng, sẽ tới đón hắn ra, trong lúc đó giả bệnh là được.
Hắn mặc dù cảm thấy như vậy không tốt, nhưng bị tiểu thư nói nửa ngày, vừa đấm vừa xoa, một khóc hai nháo ba thắt cổ, cũng không thể không đáp ứng. Vả lại, tiểu thư dầu gì cứu hắn một mạng, còn thu lưu hắn người chẳng nhớ cái gì này nhiều ngày như vậy. Nếu không như thế ắt mình đã sớm lưu lạc đầu đường rồi.
Đang xuất thần, Tiểu Trúc chợt nghe bên ngoài bỗng nhiên ầm ĩ, có người lớn giọng hô: “Ô kìa, đại ca nhanh như vậy đã uống rượu say, ha ha.”
“Đi đi đi, nháo động phòng đi!… Chao ôi, các ngươi vì sao không đi, sợ đại ca quở trách sao? Hôm nay chính là ngày vui, đại ca dù giận cũng sẽ không mắng chửi người.”
Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, những người đó muốn vào đây?! Trong lúc nhất thời hắn có chút sợ hãi, thật muốn trèo ra từ cửa sổ chạy đi, lại cảm thấy có lỗi với tiểu thư. Trấn định hồi lâu, cả người đều run rẩy, vạn nhất để người ta phát hiện mình là giả, còn là một nam nhân thì làm sao bây giờ?!
Không khỏi đi trong phòng mấy vòng, tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, trống ngực của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Cuối cùng dứt khoát vén chăn lên đá giầy, ngay cả áo cưới cũng không cởi ra, chui thẳng vào trong giả bộ ngủ. Lúc nằm xuống còn bị thứ gì trong chăn cụng vào eo, lấy ra nhìn, thì ra là một chùm nhãn. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 2”
