Ma đầu – Quyển thượng – Chương 2

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương – Lạc Thịnh Vũ

Tân phòng bố trí vô cùng đẹp mắt, Tiểu Trúc từ trước đến giờ chưa từng xem lễ nạp thái lại càng chưa từng vào tân phòng, có chút tò mò, không nhịn được xoay mắt bốn phía bắt đầu quan sát. Song chúc long phượng màu đỏ, cắt giấy màu đỏ, toàn bộ gian phòng đều được sắp xếp đỏ rực, mang theo không khí vui mừng.

Mũ trên đầu thật sự rất nặng, Tiểu Trúc ngồi đã lâu, cũng nghe không thấy động tĩnh bên ngoài, không kìm nổi đỡ cổ lắc lắc đầu. Trong lòng nghĩ, xuất giá này quả nhiên là một chuyện khổ sai, phải đeo trang sức trên đầu nặng chịch, còn phải ngồi trên ghế hơn nửa ngày, hơn nữa đến bây giờ hắn còn chưa được thấy bộ dáng của Lạc trang chủ kia, nữa là tiểu thư không muốn xuất giá.

Tiểu Trúc lấy thứ nặng nề trên đỉnh đầu xuống, đứng lên đặt lên bàn. Đưa tay sờ sờ màn rủ bên giường, tơ lụa màu đỏ, cảm giác trơn trơn. Tiểu thư phân phó hắn thay thế mấy ngày, nói là để hắn chống mười ngày nửa tháng, sẽ tới đón hắn ra, trong lúc đó giả bệnh là được.

Hắn mặc dù cảm thấy như vậy không tốt, nhưng bị tiểu thư nói nửa ngày, vừa đấm vừa xoa, một khóc hai nháo ba thắt cổ, cũng không thể không đáp ứng. Vả lại, tiểu thư dầu gì cứu hắn một mạng, còn thu lưu hắn người chẳng nhớ cái gì này nhiều ngày như vậy. Nếu không như thế ắt mình đã sớm lưu lạc đầu đường rồi.

Đang xuất thần, Tiểu Trúc chợt nghe bên ngoài bỗng nhiên ầm ĩ, có người lớn giọng hô: “Ô kìa, đại ca nhanh như vậy đã uống rượu say, ha ha.”

“Đi đi đi, nháo động phòng đi!… Chao ôi, các ngươi vì sao không đi, sợ đại ca quở trách sao? Hôm nay chính là ngày vui, đại ca dù giận cũng sẽ không mắng chửi người.”

Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, những người đó muốn vào đây?! Trong lúc nhất thời hắn có chút sợ hãi, thật muốn trèo ra từ cửa sổ chạy đi, lại cảm thấy có lỗi với tiểu thư. Trấn định hồi lâu, cả người đều run rẩy, vạn nhất để người ta phát hiện mình là giả, còn là một nam nhân thì làm sao bây giờ?!

Không khỏi đi trong phòng mấy vòng, tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, trống ngực của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Cuối cùng dứt khoát vén chăn lên đá giầy, ngay cả áo cưới cũng không cởi ra, chui thẳng vào trong giả bộ ngủ. Lúc nằm xuống còn bị thứ gì trong chăn cụng vào eo, lấy ra nhìn, thì ra là một chùm nhãn. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 2”

Bàn Ti động số 38 – Chương 196

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu lục chương – Trò chuyện đêm khuya

Ta chờ hơi mệt, Tử Hằng mới trở lại. Hắn không có tiền hô hậu ủng, tôm thúc và một nữ tử tuổi khá cao đi theo sau hắn, mặc dù trên mặt hắn không có biểu tình, ta lại có thể nhìn ra, hắn chắc chắn rất mệt mỏi.

Ta bê canh, đi qua gõ cửa. Tôm thúc nhìn thấy ta, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt chen chúc vào nhau, thoạt nhìn hơi có chút buồn cười.

“Vợ tiểu Phượng à, đã trễ thế này mà ngươi lại đây?”

“Ta nấu chút canh. Tử Hằng hôm nay chưa ăn gì phải không? Vừa lúc, uống ít canh cũng thoải mái hơn chút.”

“Phải phải, cũng là nữ nhân gia các ngươi nghĩ chu đáo, ôi, ta hai ngày nay cũng choáng hết cả đầu.”

“Bận mà.”

Ta bê canh vào cửa, quay đầu nói: “Đúng rồi tôm thúc, lấy một cái bát ra.”

“Được được.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 196”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 1

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Tân nương

Hôm nay là thời điểm náo nhiệt nhất trong thành, trên cả con đường đều là người đến xem náo nhiệt, tiếng động lớn huyên huyên náo náo. Có người nói quang cảnh như vậy, cũng sắp vượt qua mở đại hội võ lâm rồi. Thật ra đây chính là Lạc Thịnh Vũ của Lạc gia danh kiếm phía nam thành muốn cưới vợ, cưới còn là Sở Diệu Y con gái một của minh chủ võ lâm, cảnh tượng đương nhiên là lớn hơn bình thường.

Bên ngoài là âm thanh thổi kèn đánh trống, thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện nghị luận, mọi người đều đang suy đoán tân nương tử xinh đẹp như hoa thế nào, lại bị tấm mành kiệu hoa chặn tầm mắt, không thấy rõ cái gì bên trong.

Bên trong kiệu hoa ngồi một người, một thân áo cưới màu đỏ thẫm, mang theo khăn voan màu đỏ, dung mạo nhìn không thấy, nhưng nhìn thân hình đã khiến người ta nhịn không được mà quý mến. Vóc người tân nương tử này không tính là thấp, thoạt nhìn có chút gầy gò, hai tay trắng nõn nắm vào nhau, dường như rất hồi hộp, đốt ngón tay trắng bệch.

Tân nương tử nâng tay muốn vén mành kiệu lên, nhìn lên lại không dám, duỗi tay ra lại hạ xuống. Không dễ dàng cố lấy dũng khí vén lên một chút, đã bị nha hoàn bên ngoài mạnh mẽ giũ xuống.

“Ngươi làm cái gì? Đừng vén lên, yên ổn ngồi bên trong.” Tiểu nha hoàn bên ngoài nhíu mày dài, tới sát cỗ kiệu khẽ nói, rất không vui, tuyệt không giống giọng điệu đối với chủ tử.

“Ta…” Tân nương mặc áo cưới đỏ thẫm rụt tay, lại nắm vào nhau, đè thấp thanh âm nói:“Lục Hoàn tỷ, ta… không muốn đi…”

“Hừ, thành thật ngồi, lên kiệu hoa rồi không đi không được! Chuyện không làm tốt, tiểu thư nhất định sẽ lột da chúng ta!” Tỳ nữ Lục Hoàn kia mắng một trận, cắt ngang câu nói.

Tân nương đành phải im lặng không lên tiếng ngồi yên, không nói tiếp nữa. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 1”

Bàn Ti động số 38 – Chương 195

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu ngũ chương – Người tới

Nhưng lực chú ý của ta rất nhanh chuyển đến một câu khác mà Phượng Nghi vừa nói.

“Chàng nói người của ma cung cũng tới?”

“Lễ mừng có ba ngày, hôm nay chưa tới, ngày mai chắc chắn sẽ tới.”

Hự…

Muốn mặt mũi muốn phô trương, thì phải chịu đựng những chuyện phiền toái nhiều vô kể này.

“Không thể không cho bọn họ tới sao?”

“Có câu người tới đều là khách, cũng không thể đóng cửa không cho vào.” Phượng Nghi nói: “Long vương chuyển giao chuyện lớn như thế, bọn họ sao có thể không tới? Ta nếu là ma quân, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

Ta suy nghĩ, nếu như ma cung có người tới… Hắn bỗng nhiên quay đầu, ta quay đầu nhìn theo.

Đây thật sự là… nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Người của ma cung tại việc mặc quần áo trang điểm, không giống như người tu hành của những nơi khác, cho dù cách rất xa, liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra bọn họ.

Bóng dáng đi đầu, sao lại nhìn quen mắt như thế chứ.

Tam Thất mặc một thân đen, lại khoác khăn lụa đỏ thẫm. Màu đỏ ấy tựa lửa, từ xa nhìn lại, cả người giống như sắp thiêu cháy.

Đến đâu cũng có thể gặp nàng, đây có phải “oan gia ngõ hẹp” mà tục ngữ nói hay không?

Ta vừa rồi còn nghĩ nếu người ma cung tới, liệu có phải là người ta biết hay không. Kết quả thật đúng là Tam Thất đến đây.

Eo nàng thắt rất thon, đi rất đẹp mắt. Nhưng ta chung quy lo lắng eo của nàng liệu có gãy hay không.

“Nếu nàng không muốn gặp nàng ta, chúng ta đi trước đi.”

Ta vừa định nói được, nghĩ lại một cái lại đổi ý.

Vì sao chứ, làm chuyện đuối lý cũng không phải ta, ta cớ chi phải trốn tránh nàng?

Người của ma cung lấy Tam Thất cầm đầu, cùng nhau chúc mừng Tử Hằng, cũng dâng lễ vật lên. Dục Phong nói với Phượng Nghi một câu, xoay người đi trước. Hắn vừa đi, bóng màu hồng nhạt đứng không xa phía sau hắn kia cũng di chuyển, lúc xoay người làn váy giống như mây tía uyển chuyển tản ra. Nàng đi theo sau Dục Phong, tư thái nhu hòa dịu dàng, tình cảnh ấy khiến ta nhớ tới cái từ như hình với bóng.

Người quan chủ Đào Hoa quan thích, không thể nghi ngờ chính là Dục Phong. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 195”

Duyên tình mèo đen – Chương 2

Chắc phải gần nửa năm rồi mới có chap mới. Không biết có còn ai nhớ truyện này không :))

Maya, hậu duệ của thần mèo được ông cử đi xử lý lũ chuột đang hoành hành khắp vùng. Không may, cậu bị thương trên đường làm nhiệm vụ và đồng thời đánh rơi chiếc chuông trừ họa. Yuujirou, một anh chàng của đền thờ cáo đã cứu cậu và đưa về đền thờ của mình. Anh cũng tình cờ nhặt được chiếc chuông của Maya. Maya, vì muốn tìm chuông mà nửa đêm đã lẻn vào phòng Yuujirou. Nhưng lúc cậu đang tìm chuông thì Yuujirou lại tỉnh dậy…