Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất cửu bát chương – Nghe trộm
“Nếu như ta nói, muốn nói chuyện về Tam Lục với ngươi thì sao?”
“Không có hứng thú.”
“Các ngươi không phải tỷ muội tốt sao?”
“Có liên quan gì tới ngươi chứ.”
Ừ, nếu như dùng một câu chuẩn xác để hình dung, như vậy, phải nói… Hai chúng ta giao ánh mắt, không trung mơ hồ có thể thấy được tia lửa luồng điện vang lên đôm đốp.
Tam Thất dựa vào nơi đó, lười biếng cười: “Nếu như ta nói, nàng sắp chết, ngươi cảm thấy có chút liên quan hay không?”
Ta nheo mắt lại, cân nhắc lời này của nàng có mấy phần thật mấy phần giả.
“Tam Lục trước kia ở cùng với ta, mệnh môn yếu hại của nàng ta rõ ràng nhất. Vài ngày trước ngươi tân hôn đại hỉ, ngươi không kỳ quái, vì sao nàng không có đi chúc mừng ngươi? Hoặc là, ta đổi cách hỏi, ngươi bây giờ còn có tin tức của nàng sao?”
Nói đến mấy chữ tân hôn đại hỉ, giọng điệu nàng ta mang theo châm chọc nhàn nhạt.
Nghe qua, dường như ta bị uy hiếp? Tam Lục bị nàng bắt được?
Ta nháy mắt mấy cái, chẳng nhẽ câu sau của nàng ta là bảo ta rời khỏi Phượng Nghi, sau đó nàng ta thả cho Tam Lục một con đường sống?
Kết quả nàng ta quả nhiên nói: “Ngươi rời đi, ta thả cho nàng một con đường sống.”
Ta im lặng không nói gì.
Ta còn thật sự cân nhắc mình có nên đi kiêm chức đoán mệnh hay không.
“Thế nào? Ngươi không phải trọng nghĩa khí nhất sao? Tam Lục còn có cảm tình tốt với ngươi như vậy. Vì nàng, buông tha những vật ngoài thân của ngươi bây giờ, ngươi bây giờ sẽ không thể không chịu chứ?”
Ta cảm thấy chúng ta quả thực giống như đang diễn phim ngôn tình hạng ba, Tam Thất là nhân vật nữ phản diện yêu mỹ, ta là nữ chính ngây thơ thiện lương ngu xuẩn — thật ra, không phải giống, chính là như thế.
“Ngươi có chứng cứ chứ.” Ta hỏi nàng ta.
“Chứng cứ?”
“Ngươi nói Tam Lục trong tay ngươi, dù sao cũng phải có một hai thứ có thể chứng minh chứ?”
“Lời của ta chính là chứng minh.”
Ta cười giễu một tiếng.
Tam Thất không vội không bực chút nào, thoạt nhìn có đủ kiên nhẫn, còn có chắc chắc.
Tam Lục thực sự ở trên tay nàng ta?
Ta nói cho bản thân, phải bình tĩnh.
Lộ ra hoảng loạn căng thẳng trước mặt nàng ta đối với ta, đối với chuyện này không có chút ích lợi gì.
Nàng ta chậm rãi đến gần, toàn bộ tinh thần ta đề phòng.
Nàng ta sáp lại đây khẽ nói: “Ngươi cho rằng phượng vương thành thân với ngươi là vì sao? Chẳng lẽ là vì thích con nhện như ngươi?”
Ta quay đầu, nàng ta cũng đã đi.
Phi, còn buồn nôn hơn ăn ruồi.
Ta thực sự rất muốn học phong cách của người phụ nữ đanh đá, hung hăng nhổ một ngụm đờm về hướng nàng ta rời đi.
Nhưng tim dần dần nặng trĩu, vẫn càng hạ xuống.
Tam Lục, thật sự bị nàng…
Nếu như nàng ta đưa ra bằng chứng gì, ta có lẽ cũng sẽ không tin.
Nhưng nàng ta khăng khăng không đưa ra — nghi hoặc trong lòng ta trái lại nặng hơn.
Nếu như Tam Lục thực sự rơi vào trong tay nàng ta, ta đương nhiên cũng sẽ không ngốc mà tin rằng, ta rời khỏi Phượng Nghi, nàng ta sẽ thả Tam Lục, dù cho là tiểu hài nhi ba năm tuổi, có lẽ cũng sẽ không tin lời nàng ta nói.
Thật sự là rắc rối!
Lại không thể không thật hơn. Vạn nhất Tam Lục ở trong tay nàng ta thì sao? Ta nếu bỏ mặc, Tam Lục có lẽ thực sự là kêu trời không đáp kêu đất không linh! Vậy cũng, vậy cũng không được! Tam Thất ả xấu xa này nói không chừng sẽ trước tiên đem nàng “X—” lại “X—” cuối cùng “X—“.
Ta nắm nắm tóc, cảm thấy thực sự rất phiền não.
Đi thương lượng với Phượng Nghi thử vẫn tốt hơn, tự ta thực sự không nghĩ ra đối sách gì.
Đi hai bước, ta lại ngừng, quay đầu trở lại!
Thiếu chút nữa đã quên, đây không phải có một manh mối trụi lông đương dưỡng bệnh đấy sao!
