Ma đầu – Quyển thượng – Chương 9

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Lên đường

Mấy người vào tiệm rượu nhỏ, có lẽ trấn nhỏ vì vốn không có nhiều người, bên trong cũng không có mấy người ăn cơm, rất nhiều bàn trống, có vẻ hơi quạnh quẽ. Nhưng hoàn cảnh yên tĩnh như vậy Tiểu Trúc vẫn khá thích.

Năm người đi vào ngồi vào chiếc bàn ở góc, nhưng quy củ của Lạc trang rất nhiều, Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc không thể ngồi chung, Lục Hoàn là một nha đầu đương nhiên cũng không thể ngồi cùng bàn với chủ tử, vì thế một cái bàn lớn cũng chỉ có hai người Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc ngồi, phía sau đứng ba người, nhìn thế nào quỷ dị thế ấy.

Tiểu Trúc vốn muốn hỏi Lục Hoàn sao không ngồi, nhưng giương mắt nhìn Lạc Thịnh Vũ một cái liền im tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu hai tay nắm cái chén xoay đi xoay lại.

Cơm nước trong tiểu điếm mặc dù không tinh xảo như Lạc trang, nhưng hương vị cũng không tồi. Lúc Lạc Thịnh Vũ ăn cơm không nói cái gì, Tiểu Trúc cũng không dám nói lời nào, yên lặng cúi đầu và cơm, vốn đã im lặng lại càng trở nên yên tĩnh.

Cơm ăn được một nửa Tiểu Trúc chỉ cảm thấy còn mệt chết hơn cả ngồi xe ngựa, cứng đờ khiến toàn thân hắn cũng tê rần, nhưng cũng không dám nói mình ăn xong rồi không muốn ăn nữa. Nghĩ thầm may mắn lúc ở trong thôn trang không cùng ăn với Lạc Thịnh Vũ, đồ đã ăn căn bản không thể tiêu hóa… Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 9”

Bàn Ti động số 38 – Chương 204

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh tứ chương – Bốn hạt châu

“Mấy hạt châu này, rốt cuộc có lai lịch gì?”

Ta và Phượng Nghi đắp chăn bông, thuần nói chuyện phiếm.

Thật sự là thuần nói chuyện phiếm. Trời sắp sáng, cũng không ngủ được, trong lòng ta nghi vấn tới tới lui lui không ngừng thay nhau ló đầu.

Trận phong ma, nghe có khí phách như thế.

Ta mở to hai mắt nhìn Phượng Nghi, nếu như khoa trương hơn một chút, nói không chừng sẽ bốc lên bong bóng hồng phấn với hắn.

“Ngũ hành trận này là vì đối phó ma cung phải không?”

“Phải.”

“Có phải có thể đánh đồ khốn ma cung cho hoa rơi nước chảy hay không?”

Phượng Nghi nghĩ nghĩ: “Nếu mọi thứ thuận lợi, hoàn toàn có thể làm được.”

“Chàng thật lợi hại! Quá tuyệt vời! Ta thật sự là… Có điều năm linh châu kia, cái lôi gì gì đó chưa từng thấy, chàng nói muốn ta góp phần, có phải, luyện ra hạt châu như thế hay không? Việc này không thành vấn đề, chỉ cần chàng dạy ta luyện như thế nào là được rồi, ta nhất định…”

“Mấy hạt châu này, nói quý trọng thì cũng quý trọng, thế nhưng lai lịch lại không có mấy người biết đến. Chỉ nói phong linh châu luôn luôn là ở trong tộc chúng ta, do tộc trưởng giữ, nhưng lai lịch của nó, lại có mấy cách nói.”

“Việc này, hẳn là như thế, dù sao các chàng là bay trên trời, vốn khống chế gió cưỡi gió chính là bản lĩnh hạng nhất, có hạt châu này, cũng xem như hổ thêm cánh?”

“Không sai, theo như sư bá nói, có hai lần gặp phải tai biến lớn, phải dựa vào nó bảo vệ không ít tính mạng trong tộc. Mà thủy linh châu, vốn là thủy tộc bảo quản, theo ta biết, theo thời gian từng mất một lần, về sau lại lấy về được, gián tiếp rơi vào trong tay Tử Hằng.”

Ta dùng sức gật đầu: “Tử Hằng bây giờ là long vương. Hạt châu này thật ra rất biết nhận người. À! Ta nói, hạt châu kia Tử Hằng cho ta mượn, hắn cần dùng thì làm sao bây giờ?”

“Nàng yên tâm, hắn tạm thời không dùng đến. Lại nói, bản lĩnh của hắn, chẳng lẽ còn cần thời khắc có hạt châu hộ thân sao?”

“Tuy nói như vậy, đúng rồi, hỏa châu kia là..”

“Hỏa châu là thứ của Dục Phong, ta với hắn một nửa là đổi, một nửa là cứng rắn đòi.”

À há, ta vốn cũng đoán vậy.

Vậy cái cuối cùng thì sao? Ta lấp lánh nhìn chằm chằm Phượng Nghi, đặt ở cuối cùng, hẳn là quan trọng nhất đi?

“Viên lôi châu này, từ trước đến giờ cũng rất ít nghe nói. Nghe đâu, vốn không phải vật của thế gian này.”

“Hả…” Ta hai mắt tỏa sáng: “Lợi hại như vậy à!”

“Lợi hại?” Phượng Nghi như cười như không, chọc một cái trên mũi ta: “Phàm là kéo tới một chữ lôi, chỉ luôn làm cho người ta hết hồn, không phải điềm tốt gì.”

Ta sờ mũi: “Chàng đây là có ý gì? Ta đây luyện công cũng là dẫn lôi tích lực, chàng có phải muốn nói ta cũng không lành phải không?”

“Từ sau lần đầu tiên Tử Hằng tới nói với ta, chỗ kỳ lạ trong luyện công của nàng, ta đã nghĩ đến chuyện này. Nàng giờ cũng biết, giữa linh châu có một loại lực lượng hấp dẫn liên kết, ta lần đầu tiên gặp nàng ngoài Đào Hoa quan, nàng vẫn còn là một con nhện nhỏ không có gì đặc sắc, thế nhưng ấn tượng của ta đối với nàng đã rất sâu, khó có thể phai mờ. Tử Hằng cũng nói, cảm thấy nàng rất thân thiết đáng yêu, thuần thiện chất phác. Ban đầu đương nhiên chúng ta không nghĩ đến chuyện ấy.”

“Hả…” Ta sửng sốt.

Tử Hằng thân thiết với ta, Phượng Nghi quan tâm ta, đều bởi vì… lực lượng kỳ quái của ta?

Đột nhiên ta nhớ tới câu nói sau cùng Tam Thất nói với ta, lúc tại long cung, nàng nói với ta câu: “Ngươi cho rằng phượng vương thành thân với ngươi là vì sao? Chẳng lẽ là vì thích con nhện như ngươi?”

Ta lúc ấy căn bản không nghe lọt lời này, chẳng khác gì nghe tai này ra tai nọ, thế nhưng bây giờ lại đột nhiên nghĩ tới.

“Nàng nghĩ ngợi lung tung cái gì vậy!” Trán bị phất một cái thật mạnh, ta cũng nghe được một tiếng “cốc” giòn vang, còn giòn còn vang hơn cả tiếng gõ mõ, càng khiến người ta tỉnh ngộ!

“Chàng chàng chàng, quân tử động khẩu không động thủ! Chàng đừng đụng vào đầu ta, vạn nhất làm hại ta càng ngốc thì biết làm sao?”

“Nàng vốn đã rất ngốc.” Hắn không chút khách khí chế giễu ta: “Ta liền biết nàng sắp nghĩ ngợi lung tung. Cho dù ban đầu ta chú ý nàng nhớ kỹ nàng là bởi vì nàng mang dị bẩm, thế nhưng ta nếu như có mưu đồ bất lương, hoàn toàn có thể lột da rút gân nàng cho vào lò chế thuốc, ngay cả sắc mặt tốt cũng không cần cho nàng. Bây giờ thì giỏi rồi, nàng thành vợ ta, nhàn rỗi vô sự trái lại biết suy đoán lung tung!”

“Hợ…” Hắn nói, cũng không sai.

Thế nhưng trong lòng ta chính là có chút, có chút không thoải mái.

Hình như trong phim ảnh trong tiểu thuyết, nữ chính đều sẽ vào một ngày nào đó bỗng nhiên phát hiện, hạnh phúc mình nghĩ tất cả đều là lừa gạt, đối phương bởi vì nhân tố bên ngoài bản thân nàng mới ở bên nàng, vì thế khóc này ầm ĩ này ồn ào này, làm quá lên, thúc người ta rơi lệ… Ta bây giờ gặp phải, hình như cũng không khác tình hình như thế lắm? Ừm, tối thiểu, cùng loại.

Ta có phải cũng nên vỗ bàn đập ghế lên án cảm tình của Phượng Nghi với ta không thuần túy không chân thành hay không?

Thế nhưng… Phượng Nghi nói cũng rất có lý.

Cho dù lực lượng trên người ta có sức hấp dẫn lẫn nhau với linh châu trên người bọn họ, thế nhưng cái hấp dẫn này cũng không mạnh tới mức độ nhất định, đáng giá hắn buông tha cuộc sống của quý tộc độc thân bước vào phần mộ hôn nhân. Lại nói hơn nữa, giống như hắn vừa mới nói, hắn hoàn toàn có thể ném ta vào trong lò luyện luyện luyện, nói không chừng còn có thể luyện ra một viên lôi linh châu, vô luận thấy thế nào, nếu như hắn không yêu ta, vậy kết hôn với ta, hi sinh này cũng quá lớn, cũng mất rất nhiều công phu. Có điều, ta vẫn không thể tiêu tan.

“Vậy, chàng vì sao trước đây cũng không nói cho ta? Hử? Chàng vẫn là, vẫn là gạt ta!” Giọng ta cao lên, giọng vừa rống lên như thế, bản thân cũng thực sự cảm thấy tủi thân, ngực khó chịu, mũi ê ê, a a, thực sự là bi thương trong lòng…

“Phải, ta lừa nàng…” Phượng Nghi lại có thể thuận lời của ta liền thừa nhận, ta trợn to mắt, hai tay đã muốn bóp cái cổ nhỏ thon duyên dáng của hắn, hắn lại kịp thời bổ sung: “Lừa đem hạt châu của chính ta, hạt châu của Dục Phong, hạt châu của Tử Hằng tất cả đều xin về tặng cho nàng dùng, còn đi phiền toái Xích Ngục vương, vừa cướp vừa lừa vừa đánh hôn mê mới lấy được thổ linh châu, chính mình bị thương ngủ mấy năm, lừa nàng rất thảm rất khổ!”

Hợ — ta nhất thời nhụt chí, kiêu ngạo vừa mới dấy lên lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được cực nhanh tiêu tan vô hình.

Cũng phải, nếu lừa người hại người đều là cách lừa cách hại này, vậy chỉ có thể nói, đám lừa đảo đám người xấu đều thánh mẫu rồi, thế gian này sẽ thực sự thanh tĩnh thái bình.

“Ừm, chàng đừng nóng giận mà…”

Phượng Nghi hừ một tiếng, dùng sức véo một miếng thịt trên mặt ta, véo này véo này véo này… Nét mặt ta bây giờ nhất định vô cùng dữ tợn, thế nhưng giọng điệu vẫn còn vội vàng lấy lòng xin tha: “Cái đấy, ta nói, đều là Tam Thất nói chuyện làm ta hiểu lầm, bằng không ta cũng sẽ không nghĩ về hướng ấy…”

Động tác của Phượng Nghi lập tức liền dừng lại, thần sắc trịnh trọng vô cùng: “Nàng nói Tam Thất làm nàng hiểu lầm? Nàng ta nói cái gì?”

Ta bụm mặt, thuật lại nguyên xi câu Tam Thất nói kia một lần. Nói xong ta cũng cảm thấy không đúng: “Nghe qua, hình như Tam Thất rất hiểu chuyện về linh châu, nếu không nàng sao lại nói như thế? Vậy, nàng biết chúng ta có linh châu, sẽ không thể không phòng ngừa hành động của chúng ta? Ngũ hành trận kia, còn đáng tin không? Kỳ quái, nàng làm sao mà biết được? Ta khẳng định chưa từng nói với nàng mà…”

Phượng Nghi bình tĩnh phun ra một câu: “Tam Lục biết chứ?”

Phải…

Vai ta lập tức chùng xuống.

Tam Lục biết một chút, mặc dù ta không có nói tỉ mỉ với nàng, thế nhưng sau khi ta kia mấy hạt châu nọ luyện công nàng từng tới, ít ít nhiều nhiều sẽ biết một chút.

Tay Phượng Nghi đặt trên vai ta, nhẹ giọng nói: “Đừng sốt ruột, tâm đừng loạn.”

“Cái này làm sao có thể không sốt ruột chứ.” Ta nói không ra là uể oải hay là đau lòng: “Đây đều tại ta, không có lòng phòng người… Tam Lục cũng đứng về phe Tam Thất, tình hình cụ thể phía chúng ta, bọn họ nhất định biết cực kỳ rõ ràng, nhưng hiểu biết của chúng ta đối với ma cung quá ít. Nếu như thực sự đánh nhau, đương nhiên bọn họ chiếm tiện nghi.”

“Mặc dù Tam Thất biết chuyện linh châu, nhưng ta nghĩ nàng ta biết cũng chắc chắn không nhiều, hơn nữa lúc nàng ta uy hiếp nàng…” Phượng Nghi đang nói lại dừng, chân mày hơi nhíu lại, tựa hồ có chỗ nào nghĩ không ra.

Một triệu nụ hôn – Lương Văn Âm

Cũng lâu lâu mới lại sub 1 MV tiếng Trung. Lần này là nhạc cuối phim “Nữ hoàng vật chất”. Thật ra thì mình cũng không xem phim này, mỗi tội phim nó chiếu trên VTV3 vào 12h trưa mà mẹ mình cứ bật, thế là ấn tượng với bài hát cuối phim từ lúc nào không biết. Một bài hát nhẹ nhàng, mà da diết. Tóm lại là nó hợp với gu âm nhạc của mình.

Mình sub xong video này từ này hôm qua, nhưng mạng mẽo chẳng ra sao nên qua ngày mới up xong. Trùng hợp hôm nay cũng là ngày Valentine, mà bài hát này nó cũng có nội dung về tình yêu, thôi thì coi đây là quà Valentine luôn :))
Chúc các bạn một ngày Valentine vui vẻ. Ai còn FA giống mình thì ít nhất cũng vẫn còn có một hội FA để đi chơi cùng :))

Một triệu nụ hôn – Lương Văn Âm

一百万种亲吻

Nhạc: A Thấm
Lời: Ngô Dịch Vĩ
Dịch và sub: Yappa

Download (2 phần)

Tag: một trăm vạn chủng hôn, nhất bách vạn chủng thân vẫn, rachel liang, material queen, one million kinds of kisses, yi bai wan zhong qing wen, liang wen yin, 梁文音, 拜金女王, hám làm giàu nữ vương, bai jin nu wang

Bàn Ti động số 38 – Chương 203

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị linh tam chương – Mở xưởng dệt

Trong mộng của ta, lại lần nữa xuất hiện cái loại cảnh tượng kỳ quái, giống như tận thế ấy.

Cái gì là ác mộng?

Chính là ngươi biết rất rõ thân trong mộng, nhưng không tỉnh lại được.

Tất cả chân thực vô cùng, khủng bố khiến ngươi muốn thét chói tai lại không phát ra được thanh âm nào.

Ta thấy Đại Mao ngã xuống trước mắt ta.

Hắn rất thảm… Làm cho ta cũng nhận không ra, tóc luôn chải trơn bóng, râu vểnh đắc ý… đều cháy không còn, khuôn mặt bị lửa lớn thiêu hoàn toàn thay đổi, nhưng trong lòng ta biết, đó chính là hắn.

Có người đứng chỗ cách ta không xa, nhìn từ thân hình, hình như, tựa hồ, có lẽ… chính là Tam Thất.

Nàng dương dương đắc ý cầm pháp bảo gì đó đến gần ta, sau đó giơ tay lên đánh về phía ta. Có một người nhào vào trên người ta, thay ta chặn hơn phân nửa công kích, thế nhưng…

Trong lòng ta hiểu rõ, lần này trốn không thoát, không còn cơ hội sống nữa.

Đầu ta có lẽ bị thương, máu chảy vào trong mắt, nhìn mọi thứ không rõ. Cũng không thấy rõ người liều mạng thay ta trì hoãn thêm một khắc sống là ai.

Không phải Đại Mao. Không phải Phượng Nghi… Là Chu Anh Hùng sao?

Rõ ràng cửa tử vong đã mở ra trước mặt. Ta trong mộng lại bỗng nhiên quay người nhìn về phía sau.

Tựa hồ, dường như, có thể xác định, phía sau ta là bảo bối quan trọng mà bản thân dù có mất mạng cũng phải bảo vệ. Cho dù sinh mạng đến khoảnh khắc cuối cùng, cũng chỉ muốn liếc mắt nhìn thêm được bao nhiêu thì nhìn.

Ta đã cho rằng ta nhất định nhìn thấy chính là Phượng Nghi —

Kết quả là…

Khuôn mặt phóng đại của Phượng Nghi, đang lo lắng gọi ta.

“Tỉnh tỉnh!”

Ta hít một hơi, nhất thời không biết rốt cuộc ta nhìn thấy cuối cùng trong mộng có phải là Phượng Nghi hay không.

“Lại mộng sao?”

“Ừ.” Ta lau lau mồ hôi lạnh trên đầu. Buổi tối Phượng Nghi cho ta uống thuốc có thể an thần, thế nhưng ác mộng vẫn cứ không thể tránh khỏi.

Hơn nữa còn cùng một loạt với ác mộng đầu tiên, đây đã là, ừm, tập thứ tư của loạt ác mộng khủng bố. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 203”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 8

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Xuất hành

Lời Lạc Thịnh Vũ nói ra tuyệt đối giữ lời, cho dù Tiểu Trúc rối rắm trọn một ngày một đêm, sáng ngày hôm sau vẫn ngoan ngoãn chuẩn bị cùng xuất trang theo.

Lạc trang mặc dù cũng kinh doanh để kiếm sống, nhưng tên tuổi trên võ lâm mới là lớn nhất. Trong nhà Lạc Thịnh Vũ là thế gia võ lâm, rất nhỏ đã đứng hàng trên tại giang hồ, lúc hai mươi tuổi được người xưng là đại hiệp. Vài gia tướng người hầu dưới tay y cũng là kẻ lợi hại, khiến người ta không thể xem nhẹ. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 8”