Kindaichi Kousuke
- Tác giả: Yokomizo Seishi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 9 – Mộ mèo
Kindaichi Kousuke tới nhà Ichiyanagi tại Yamanotani lúc chưa tới giữa trưa. Càng tới gần thôn, xung quanh không hiểu sao càng đông, tuần cảnh lái xe đạp đang đi ngược đi xuôi, có vẻ là ngay sau khi xảy ra vụ án.
Khi Kousuke tới, mọi người nhà Ichiyanagi như thường lệ đang tập trung tại phòng trà, nhưng Ginzou vốn đang ngồi lặng lẽ trong một góc nghe thấy tên Kousuke, lập tức có tinh thần hẳn lên.
“Oa, cậu đã đến rồi.”
Vẻ mặt Ginzou khi ra đón tại lối vào ngập tràn sự hoài niệm tới mức không phù hợp với con người này.
“Chú, lần này rất cảm ơn…”
“Không, chuyện này để sau cũng được, tới đây trước đã. Tôi giới thiệu cậu với mọi người.”
Chuyện Kindaichi Kousuke tới đây thì tối hôm trước Ginzou đã thông báo rồi, nên mọi người nhà Ichiyanagi tập trung tại phòng trà tò mò chờ nhân vật sẽ xuất hiện là người như thế nào.
Nhưng khi thấy nhân vật xuất hiện tại đó, xét về tuổi tác thì cũng xấp xỉ Saburou, lại thêm đầu tóc bù xù, tướng mạo không có gì đáng thu hút thì mọi người đều cảm thấy hơi ngạc nhiên. Ví như Suzuko, cô bé mở to mắt, ngây thơ hỏi:
“A, anh chính là thám tử danh tiếng đó à?”
Quý bà Itoko, Saburou và Ryousuke kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh niên này. Chỉ có Ryuuji điềm đạm chào hỏi vị khách mới tới.
Ginzou giới thiệu xong, ngay lập tức đưa Kousuke về phòng mình. Rồi tại đây ông kể chi tiết hết sức có thể các sự việc từ đêm hôm kia, trong đó có nhiều chỗ Kousuke đã biết qua báo chí, nhưng vẫn chưa hiểu. Ginzou nói xong, cuối cùng thêm vào câu này:
“… Vậy nên, hiện tại gã đàn ông ba ngón tay chính là hung thủ tình nghi, nhưng tôi thấy còn có rất nhiều chi tiết khó hiểu. Đầu tiên, người đàn ông có tên Ryuuji, anh ta về nhà này cùng Saburou ngay sáng sớm hôm xảy ra vụ án. Khi đó anh ta nói là mới từ Kyuushuu về. Nhưng thực tế, ngày hôm trước, khi tôi ngồi tàu hỏa đưa Katsuko từ Tamashima, chắc chắn người đàn ông đó cũng lên cùng chuyến tàu.”
“Ồ hồ!”
Kousuke phát ra âm thanh giống như tiếng huýt sáo.
“Vậy tức là anh ta đang che giấu việc mình ở gần đây vào thời điểm xảy ra vụ giết người nhỉ.”
“Đúng vậy. Anh ta không để ý mình đi cùng chuyến tàu với tôi. Nhưng tôi nghĩ từ tối ngày hai lăm đến sáng ngày hai sáu chắc chắn anh ta ở gần đây. Có điều tôi không biết vì sao anh ta lại nói dối, không hiểu tối ngày hai lăm, anh ta đang ở đây, vì sao lại không tham gia hôn lễ.
Ginzou nhìn về phía phòng trà với ánh mắt hung dữ, thêm vào câu sau như sắp muốn nôn:
“Không, không phải chỉ có mình anh ta. Người nhà này cũng rất kỳ lạ. Tôi nghĩ họ có biết cái gì, nhưng đang che giấu điều đó. Có vẻ như họ đang bao che lẫn nhau, ngược lại càng thấy ai cũng đáng nghi. Tôi cảm thấy không thể thở nổi trong bầu không khí kỳ lạ như thế này. “
Kousuke hiếm khi nghe thấy người này kích động như thế, anh đột nhiên nghĩ tới một chuyện.
“Mà chú này, ban nãy lúc trên đường tới đây, tôi có nghe nói đêm qua gã đàn ông ba ngón tay lại xuất hiện, có thật vậy không? Lại có gì đó kỳ lạ à?”
“Ừm, chuyện đó cũng hơi kỳ lạ. Thực ra hôm qua chỉ có Suzuko thấy gã ta, nhưng đúng là có chứng cứ gã đó đã tới.”
“Chứng cứ…? Đó là gì vậy chú?”
“Đấy là Suzuko kể, nhưng mà cô bé đó chính là như vậy. Tôi cũng không rõ lắm, nhưng theo tôi nghĩ thì cô bé đó hình như là người bị mộng du.”
“Người bị mộng du…?”
Kouzuke bất giác mở to mắt.
“Ừ. Nếu không thì giờ đó đã không tự nhiên thức dậy đi thăm mộ mèo.”
“Mộ mèo…?”
Kousuke lại mở to mắt, nhưng nhanh chóng bật cười như cảm thấy thú vị..
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy chú? Người bị mộng du với cả mộ mèo, không phải là chuyện yêu quái đấy chứ? Rốt cuộc có chuyện gì?”
“A, xin lỗi. Tôi vẫn chưa kể điểm mấu chốt rõ ràng. Thực ra là thế này.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 9”
