Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 8

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Kindaichi Kousuke

Ngày 27 tháng 12, tức là ngay sau hôm xảy ra vụ án đáng sợ tại nhà Ichiyanagi.

Có một thanh niên xuống tại ga Shin tuyến Hakubi, tha thẩn đi bộ về phía thôn Kawa. Nhìn từ bên ngoài thì đó là một thanh niên hơi thấp, khổ người trung bình, tầm hai lăm, hai sáu tuổi, mặc áo ngoài và kimono đốm trắng, hakama (1) sọc mỏng, nhưng áo ngoài và kimono toàn là nếp nhăn, hakama thì phẳng gần như không nhìn thấy nếp gấp nữa, tất xỏ ngón màu xanh sẫm như sắp lộ ra cả móng chân, guốc mòn vẹt, mũ không còn nhận ra hình dáng nữa… Tóm lại, đó là một nhân vật vô cùng không quan tâm đến ngoại hình so với thanh niên chừng đó tuổi. Làn da trắng, nhưng dung mạo không có gì nổi bật.

Thanh niên đó băng qua Takagawa, đi bộ về phía thôn Kawa. Tay trái đút túi, tay phải nắm gậy. Thứ phồng lên trong túi có lẽ là tờ tạp chí hoặc cuốn sổ tay, hay thứ gì đó tương tự như thế.

Khi ấy, tại Toukyou không hiếm những thanh niên như vậy. Ở các nhà trọ vùng Waseda có rất nhiều người như thế, trong các phòng chờ của nhà hát loại nhỏ ở ngoại ô cũng có thể thấy người có phong thái tương tự. Đây chính là Kindaichi Kousuke được Kubo Ginzou gọi tới.

Trong số những người dân trong thôn biết diễn biến khá là chi tiết của vụ án, thì người thanh niên này đến nay vẫn để lại ký ức là một con người thần bí.

“Người trẻ tuổi trông bình thường đến thế, lại làm được việc mà cả thanh tra cũng không làm được, không hổ là người Toukyou, đó là đánh giá rất cao đối với người thời ấy…”

Từ lời nói này hẳn các bạn cũng có thể hiểu, chính thanh niên này là nhân vật đóng vai trò quan trọng nhất trong vụ án giết người cây đàn koto ma quái nhà Ichiyanagi, nhưng bây giờ, sau khi đã tổng hợp lại câu chuyện của người dân trong thôn và suy nghĩ thì tôi thấy thanh niên này, từ vẻ bề ngoài có vẻ thảnh thơi, có chỗ nào đó tương tự Anthony Gillingham. Cái tên Anthony Gillingham đột nhiên xuất hiện nên có lẽ quý độc giả sẽ bối rối, nhưng đây chính là nhân vật chính trong tiểu thuyết trinh thám “Bí ẩn ngôi nhà đỏ” được viết bởi một người có tên A. A. Milne, nhà văn người Anh mà tôi sùng bái nhất.

Mà Milne trong cuốn tiểu thuyết đó, đoạn lần đầu tiên giới thiệu Anthony Gillingham, đã viết về điều này. Nhân vật này cũng giữ vai trò quan trọng trong câu chuyện, nên tôi cần phải giới thiệu sơ trước khi bước vào câu chuyện, tôi cũng sẽ mô phỏng Milne, tại đây giới thiệu về tính tính người đàn ông có tên Kindaichi Kousuke.

Nhắc tới Kindaichi, cái tên hiếm thấy này, thì có lẽ quý độc giả sẽ nghĩ ngay tới học giả Ainu nổi tiếng có cùng họ. Người này có lẽ là xuất thân từ Touhoku hay Hokkaidou, mà Kindaichi Kousuke cũng hình như đến từ vùng đó, nên có khẩu âm khá nặng, hơn nữa còn hơi bị nói lắp.

Anh ta sau khi tốt nghiệp trung học địa phương năm 19 tuổi, mang theo hoài bão lên Toukyou. Sau đó nhập học tại một đại học dân lập, và trọ gần Kanda, nhưng chưa đầy một năm, do thấy chán với đại học tại Nhật nên sang Mỹ. Tuy nhiên có thể thấy là tại Mỹ cũng không có gì thú vị, vừa làm người rửa chén bát hay gì đó, vừa đi lang thang khắp nơi, trong lúc ấy ngẫu nhiên từ lòng hiếu kỳ mà biết đến mùi vị thuốc phiện, dần dần chìm sâu vào đó.

Nếu như vẫn không có gì xảy ra, có lẽ anh ta đã biến thành kẻ nghiện thuốc phiện nặng, không là ai cả trong giới người Nhật lưu trú, nhưng lúc đó lại xảy ra một chuyện lạ. Trong giới người Nhật tại San Francisco, xảy ra một vụ giết người kỳ quái, suýt nữa đã trở thành mê án. Nhưng Kindaichi Kousuke, vốn chỉ tình cờ xuất hiện ở đó, còn đang là kẻ nghiện thuốc phiện, lại thành công phá vụ án kỳ lạ này. Hơn thế nữa, cách phá án không có điểm nào để nghi ngờ, suy luận đanh thép khiến người Nhật lưu trú ngạc nhiên bất ngờ, Kindaichi Kousuke vốn là kẻ nghiện thuốc phiện ngay lập tức được xem như một loại anh hùng.

Đúng lúc ấy anh tình cờ gặp Kubo Ginzou tại San Francisco. Vườn cây ăn quả đầu tiên tại Okayama của Ginzou khá là thành công, nên ông đang có kế hoạch làm thêm dự án khác. Quý độc giả chắc hẳn vẫn nhớ đã từng vui sướng ăn nho khô có nhãn hiệu Sunkist. Chúng được làm ra bởi người Nhật sống tại California, nhưng Ginzou thì muốn thử làm ra nó tại Nhật Bản. Vì thế ông đi tham quan khắp mọi nơi, lâu lắm mới tới Mỹ, lại tại một buổi họp mặt của hội người Nhật lưu trú, Ginzou tình cờ gặp Kindaichi Kousuke.

“Thế nào. Không muốn dứt thuốc phiện, học hành tử tế à?”

“Tôi cũng đang muốn vậy. Đằng nào thuốc phiện cũng chả có gì hay.”

“Nếu cậu đã nghĩ thế, tôi sẽ trả học phí giúp.”

“Làm phiền ông rồi.”

Kousuke vừa gãi mái tóc bù xù, vừa nhanh chóng gật đầu nhờ vả.

Ginzou chẳng bao lâu sau quay về Nhật, còn Kousuke thì ở lại ba năm nữa mới tốt nghiệp đại học. Sau đó khi quay về Nhật, anh đã ngay lập tức từ Koube tới chỗ của Ginzou tại Okayama, nhưng lúc đó, Ginzou đã nói thế này.

“À mà… sau này cậu định làm gì?”

“Tôi định làm thám tử.”

“Thám tử…?”

Ginzou mở to mắt nhìn Kousuke, ngay lập tức nhớ tới vụ án ba năm trước, vậy có lẽ cũng hay. Ông nghĩ anh cũng không phải người hợp để làm bàn giấy.

“Tôi cũng không hiểu rõ công việc thám tử lắm, nhưng mà để đi vào hoạt động thì cậu có phải dùng kính lúp hay thước cuộn không nhỉ?”

“Không, tôi không định dùng mấy thứ đấy.”

“Vậy cậu dùng cái gì?”

“Dùng cái này.”

Kousuke vừa mỉm cười, vừa gõ vào cái đầu bù xù.

Ginzou gật gật đầu như tán thưởng.

“Nhưng mà, dù dùng đầu óc thì vẫn cần tiền vốn chứ?”

“Đúng vậy. Tôi nghĩ sẽ cần ba nghìn yên cho tiền thiết bị của văn phòng và những thứ khác nữa. Với cả, cũng cần sinh hoạt phí tại thời điểm hiện tại. Vừa khai trương cũng không thể nổi tiếng ngay được.”

Ginzou viết một tờ séc năm nghìn yên, lẳng lặng đưa. Kousuke nhận lấy nó, cúi đầu cảm ơn, không nói gì nữa quay về Toukyou, không lâu sau bắt đầu công việc không bình thường này.

Văn phòng thám tử của Kindaichi Kousuke tại Toukyou, ban đầu đương nhiên không có thu nhập. Ngay cả trong báo cáo tình hình thỉnh thoảng gửi tới chỗ Ginzou, cũng đều viết trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, trong văn phòng chim cu cu hót, còn chủ nhân thì nhịn ngáp, ngồi đọc tiểu thuyết trinh thám. Đến mức mà không ai biết được rốt cuộc là đang làm hay đang chơi.

Nhưng qua nửa năm, tình hình trong thư dần dần hay đổi, một buổi sáng, Ginzou ngạc nhiên phát hiện bức ảnh của Kousuke trên tờ báo. Ông đọc xem đã có chuyện gì, thì mới biết anh được tuyên dương vì đã thành công phá được một vụ án náo động toàn quốc lúc ấy, trở thành tiêu điểm của báo chí. Trong bài báo Kousuke có nói như sau:

“Việc tìm kiếm dấu chân và phát hiện dấu vân tay là nhờ phía cảnh sát. Tôi chỉ phân loại tổng hợp kết quả đó một cách logic, rồi đưa ra suy đoán sau cùng. Đây chính là phương pháp trinh thám của tôi.”

Ginzou đọc đến đây, nhớ lại hình ảnh cậu ta nói thay vì dùng thước cuộn hay kính lúp, cậu ta muốn dùng cái này, và gõ vào đầu, bất giác mỉm cười hài lòng. Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 8”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 7

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Cuộc họp điều tra

Dáng vẻ kỳ lạ của Saburou không thoát khỏi sự chú ý của mọi người.

“Em biết gì về bức thư ban nãy à?”

Ryuuji cau mày hỏi. Saburou thấy tầm mắt mọi người đều tập trung vào mình, có vẻ luống cuống.

“Em… Em…”

Anh ta vừa ấp úng, vừa không ngừng lau mồ hôi trán. Ánh mắt thanh tra trở nên nghiêm nghị.

“Saburou, nếu như anh biết gì, hãy nói thẳng ra. Vì đây là chuyện rất quan trọng.”

Saburou dần cảm giác được sự khiển trách trong giọng nói của thanh tra, anh ta ngắc ngữ kể.

“Tôi… nhớ mấy chữ cuối bức thư ban nãy… Kẻ thù truyền kiếp… Hình như tôi từng nhìn thấy chữ đó.”

“Từng nhìn thấy…? Từng nhìn thấy ở đâu?”

“Tập ảnh của anh trai tôi. Trong tập ảnh của anh Kenzou, có dán một bức ảnh không có tên, cũng không ghi gì, nhưng có chữ kẻ thù truyền kiếp. Tôi… Từ đó rất lạ nên đến giờ tôi vẫn nhớ rõ.”

Quý bà Itoko và Ryousuke lén nhìn nhau. Ryuuji nhíu mày có vẻ không hiểu gì. Ginzou thì lặng lẽ chăm chú quan sát khuôn mặt ba người đối diện.

“Tập ảnh đó ở đâu?”

“Hẳn là ở thư phòng. Anh tôi là người quyết không cho phép người khác chạm vào đồ của mình, nhưng mà tôi ngẫu nhiên từng nhìn thấy bức ảnh đó.”

“Bà ẩn cư, tìm kiếm thư phòng có được không?”

“Xin mời. Saburou, con dẫn đi đi…”

“Con cũng đi.”

Ryuuji vừa đứng dậy, Ginzou cũng lặng lẽ đứng lên theo.

Thư phòng của Kenzou là một căn phòng kiểu tây nằm bên trái lối vào, tức là góc đông nam nhà chính, tầm mười hai chiếu, nhưng có một bức tường bằng nửa phòng chìa ra từ phía nam ngăn căn phòng thành hai phần. Phần hẹp hơn có vẻ là phòng học của Saburou, cửa nằm ở phía bắc căn phòng học này. Vì thế cuối cùng phần Kenzou chiếm làm thư phòng của mình rộng chừng tám chiếu, nhưng trên tường phía đông và phía bắc bên này, từ sàn nhà đến trần nhà lấp đầy bởi giá sách lèn chặt cơ man sách tây, chỗ cửa sổ phía nam đặt một chiếc bàn lớn, khoảng chính giữa hai bên bày một cái lò sưởi lớn làm bằng sắt.

“Anh Saburou, tập ảnh anh nói ở đâu?”

“Giá sách… bên này…”

Quả thật trên tầng gần nhất của giá sách bên trái bàn, có vẻ đang đặt vật tùy thân trong sinh hoạt thường ngày của Kenzou, như là tập ảnh, sổ nhật ký, sổ xé đều được sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy. Saburou định từ giữa rút tập ảnh ra, thanh tra vội đè tay anh ta lại.

“Đừng… Đợi một chút…”

Thanh tra đứng trước giá sách, nhìn chăm chú tầng giá sách đó.

Kenzou có vẻ là một người khá ngăn nắp, anh ta lưu lại toàn bộ nhật ký, bắt đầu từ năm Đại Chính thứ 6 (1917), đến năm Chiêu Hòa thứ 11 (1936), tức là năm ngoái, có hai mươi quyển đều sắp xếp cẩn thận theo năm. Hơn nữa, toàn bộ đều là sổ nhật ký được phát hành bởi một hiệu sách nào đó ở Toukyou, có cùng khổ, cùng gáy, cùng chất lượng giấy, từ điểm này cũng cảm nhận được tính cách của người tên Kenzou này.

Thanh tra nhìn kỹ cuốn nhật ký như thể sắp rúc mặt vào giá sách, nhưng cuối cùng nhíu mày quay đầu lại nhìn mọi người.

“Gần đây có ai đó đã chạm vào những cuốn nhật ký này. Nhìn này. Có ba cuốn, năm Đại Chính thứ 13, 14, 15 (1924, 1925, 1926), chỉ có ba cuốn này không xếp ngay ngắn trên giá sách. Hơn nữa các cuốn khác đều phủ một lớp bụi mỏng, chỉ có ba cuốn này không có. Với cả, còn có một chuyện kỳ lạ hơn nữa.”

Thanh tra cẩn thận rút ba cuốn này xuống, rồi mở từng cuốn ra cho mọi người xem, nhưng Ginzou thấy vậy, bất giác nhìn thẳng. Cả ba cuốn khắp nơi đều có trang bị cắt đi, ví dụ như cuốn năm Đại Chính thứ 14 bị mất một nửa, gáy lỏng đến mức sắp rời ra.

“Hãy nhìn đây. Nhìn vào chỗ mới giữa phần bị cắt này, chắc là bị gần đây thôi. Mà năm Đại Chính thứ mười 13, 14, 15 tương ứng lúc anh Kenzou bao nhiêu tuổi?”

“Anh tôi năm nay bốn mươi tuổi, nên năm Đại Chính thứ 13 là năm hai mươi bảy tuổi.”

Ryuuji vừa bấm đốt ngón tay tính vừa nói.

“Vậy thì đây là nhật ký từ khi hai mươi bảy đến hai mươi chín tuổi nhỉ. Lúc đó anh Kenzou đang làm gì?”

“Anh tôi năm hai mươi lăm tuổi tốt nghiệp đại học ở Kyouto. Sau đó ở lại trường học làm giảng viên hơn hai năm, nhưng lúc đó do mắc bệnh về đường hô hấp nên nghỉ việc ở trường, hình như đi loanh quanh tĩnh dưỡng hơn ba năm. Việc này tôi nghĩ xem nhật ký là biết.”

“Vậy thì đây là nhật ký trước và sau khi nghỉ việc ở trường, và trong khi điều dưỡng nhỉ. Vấn đề là, ai đã cắt nó đi, sau đó đã làm gì với phần bị cắt… Như tôi vừa rồi đã nói, tôi nghĩ đây là việc làm gần đây thôi. Hả? Có gì vậy?”

Thanh tra bất ngờ quay đầu về phía Ginzou. Đó là bởi âm thanh Ginzou vừa ẩn ý ho mấy tiếng, vừa dùng chiếc tẩu thủy thủ đang cầm gõ cốc cốc vào lò sưởi. Thanh tra có vẻ đã lập tức lĩnh hội được ý nghĩa đó, mạnh mẽ đi đến gần lò sưởi, mở toang cánh cửa sắt, lúc ấy ông phát ra tiếng kêu ưm ngắn. Trang nhật ký bị cắt ra rõ ràng đã bị đốt ở đây. Bên trong lò sưởi còn chất cao một đống tro vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu.

“Ai… Khi nào… Không, cái lò sưởi này được quét khi nào?”

“Chiều tối hôm qua còn chưa có thứ này. Tôi đọc sách trong phòng này đến tầm bảy giờ tối. Lúc đó tôi còn thêm than hai, ba lần, là tôi tự bỏ vào lò sưởi đốt nên biết rất rõ. Lúc đấy chắc chắn chưa có thứ này.”

Saburou vừa mơ hồ nhìn vào đống tro trong lò sưởi vừa kể việc này. Ginzou nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Saburou với ánh mắt hờ hững không biểu lộ cảm xúc. Rồi không biết vì sao, má Saburou đỏ bừng.

“Thôi được rồi. Việc này tôi sẽ điều tra kỹ hơn sau. Đừng ai chạm vào đống tro này. À, anh Saburou, tập ảnh anh nói có vấn đề là cái này nhỉ.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 7”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Liềm và trụ đàn

“Vụ án này vô cùng phức tạp. Cũng rất khủng bố. Tôi cũng đã ở trong nghề nhiều năm, nên dù có là vụ án tàn bạo đẫm máu thế nào, cũng hiếm khi giật mình, nhưng vụ này chỉ nghỉ đến thôi là đã thấy khó chịu. Cảm giác rất rùng rợn. Cậu Kimura này, dấu vết hung thủ lẻn vào thì có, nhưng dấu vết rời đi lại không có, vậy rốt cuộc là sao?”

Thanh tra Isokawa đối diện chiếc bàn được mang ra hiên nhà ngoài, cẩn thận ghép mảnh giấy đã bị xé nhỏ lại. Điều tra viên Kimura cũng vừa giúp vừa nói:

“Thanh tra, về điểm này, chẳng lẽ không có cách nghĩ đơn giản hơn sao?”

Kimura hỏi tiếp.

“Đơn giản là thế nào?”

“Ví dụ như, người tên Ryousuke đó nói dối…, nếu mà nghĩ như vậy thì không có gì kỳ lạ cả. Then có đang cài hay không, người biết việc đó chỉ có là anh ta, nên nếu muốn thì nói dối thế nào cũng được.”

“Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng nếu thế dấu chân lại thành vấn đề.”

“Thanh tra. Chớ nghĩ hai việc cùng một lúc, chuyện dấu chân sau này lại tìm thử lần nữa trong sân, việc bây giờ là Ryousuke nói dối, anh ta vì sao nói dối mới là vấn đề?”

“Cậu có suy nghĩ gì rồi à?”

“Tôi đoán anh ta biết chuyện gì đó, ví dụ như hung thủ là ai chẳng hạn.”

“Nhưng việc biết hung thủ và việc then có cài hay không, bản chất không phải là vấn đề khác nhau ư?”

“Không phải vậy. Tóm lại, nếu anh ta làm vậy thì vụ án sẽ càng trở lên phức tạp. Dù sao tôi cũng không có thiện cảm với anh ta, cảm giác cứ lén la lén lút thế nào ấy.”

“Này, đánh giá người khác dựa trên ấn tượng là không được đâu. Việc đó có thể sẽ làm nhầm hướng điều tra.”

Thanh tra Isokawa tuy nói vậy, nhưng ấn tượng đối với Ryousuke cũng không tốt lắm.

Anh em chi chính nhà Ichiyanagi đều mang ấn tượng và phong cách khác nhau, quả thực không hổ danh là hậu duệ của dinh lũy. Kể cả Saburou không ra gì nhất, lười thì lười, nhưng có điểm vẫn rất ra dáng cậu ấm. So sánh như vậy thì Ryousuke thua kém rõ rệt. Dáng người nhỏ gầy, trông khá già, tính cách cũng lải nhải có điểm nào đó ti tiện. Tính cách đó nhìn vào mắt anh ta là có thể thấy rõ. Con mắt không ngừng di chuyển, liên tục nhòm ngó sắc mặt người khác. Nhìn thoáng qua có vẻ nhút nhát, nhưng lại có điểm nham hiểm khiến người ta không thể không đề phòng.

“Gã đó là người chi thứ?”

“Đúng rồi. Anh ta có vẻ cả đời cũng không nổi bật được. Kenzou, người bị giết là học giả, không hay để ý chuyện trong nhà, nghe bảo anh ta ăn lời không ít.”

“Còn người tên Ryuuji thì sao? Sáng nay anh ta mới quay về, có vẻ khá đáng nghi.”

“A, người này ấy à? Nghe đồn anh ta không tệ. Người trong thôn kể anh ta có ấn tượng khá tốt. Anh ta đang làm việc tại bệnh viện Oosaka, lần này là trở về từ đại hội khoa học tại đại học Kyuushuu, việc này điều tra là biết ngay, nên chắc chắn không phải là nói dối.”

“Ừm, theo như cậu nói ban nãy, nếu mà Ryousuke bao che cho hung thủ, thì hẳn là anh ta biết gã đàn ông ba ngón tay nhỉ. Thế nhưng theo như lời bà chủ Kawataya, gã đó trông như một kẻ lang thang, gầy gò, tả tơi.”

Kawataya là quán cơm nhỏ trước văn phòng thôn, nơi gã đàn ông ba ngón tay xuất hiện ở đầu câu chuyện này.

Tại đây có điều tôi phải nói chính là thanh tra Isokawa lúc này đã tạm thời hoàn tất quá trình thẩm vấn từng người nhà Ichiyanagi. Vì thế thanh tra đã biết sự tồn tại của gã đàn ông ba ngón tay kỳ quái đó. Người kể chính là Saburou, cậu ta vừa nghe ở nhà ngoài có lưu lại dấu ba ngón tay, lập tức nhớ tới chuyện nghe kể tại tiệm cắt tóc hôm trước.

Thanh tra Isokawa vừa nghe Saburou kể, lập tức phái điều tra viên tới Kawataya, hỏi bà chủ chi tiết diện mạo vóc dáng người đàn ông đó, điều tra viên đồng thời cũng tịch thu cái cốc mà gã đàn ông ba ngón tay đã uống nước lúc đó. Như tôi đã nói ban đầu, bà chủ cảm thấy ghê, sau đó không dùng cái cốc này nữa, nên trên cốc còn lưu lại rõ ràng dấu ba ngón tay của gã đàn ông ba ngón tay, vì thế thanh tra lập tức chuyển nó đến phòng giám định.

Mà nghe Saburou kể, Akiko nhà chi thứ cũng nhớ tới người đàn ông kỳ quái tới phòng bếp ngay trước hôn lễ. Vì thế bà Onao và người ở phòng bếp lúc đó cũng bị tra hỏi. Nghe bọn họ kể, diện mạo vóc dáng có vẻ là cùng một người với gã đàn ông ba ngón tay. Mảnh giấy xé ra từ quyển sổ tay gã giao lúc đó, Kenzou đọc xong, cứ thế vo vào tay áo.

Nghe Akiko kể, thanh tra lập tức lấy bộ kimono Kenzou mặc lúc đó ra thử tìm trong tay áo, nhưng thứ lấy được từ trong tay áo là mảnh giấy đã bị xé vụn. Đó chính là thứ giờ thanh tra đang nhờ điều tra viên Kimura ghép lại.

“Kimura, còn chút xíu nữa thôi. Ở đây hình như thiếu một mẩu. À không phải cái đó. Cái đó hẳn là ở đây. Còn hai chỗ cái này và cái này… A, xong rồi!”

May mắn mảnh giấy bị xé vụn đó không thiếu mẩu nào, nên thanh tra mới khôi phục được hoàn toàn. Hiện ra trên đó là nét chữ ngoằn ngoèo như giun có vẻ liếm bút chì (1) viết ra.

“Chữ khó nhìn thật, Kimura, chữ đầu tiên… đọc là gì nhỉ.”

Thanh tra, đây là chữ đảo có phải không!”

“Đảo… à, nói vậy có vẻ giống chữ đảo. Đảo có hứa hẹn… phải không, đúng rồi, đảo có hứa hẹn… Sau đó là gì nhỉ?”

“Đó là chữ gần nhỉ… Có phải gần đây không?”

“A, đúng rồi, gần đây sẽ thực hiện… phải không? Chữ tiếp theo lại không rõ.”

Dù gì bản thân chữ viết đã rất xấu, hơn nữa là bị xé vụn rồi ghép lại, nên rất khó đọc. Nhưng nhờ có sự đóng góp trí tuệ của điều tra viên Kimura, thanh tra cuối cùng đã đọc hiểu được, đó là một đoạn văn như sau.

“Đảo có hứa hẹn gần đây sẽ thực hiện. Đó là hứa hẹn tấn công bất ngờ có thể dùng mọi thủ đoạn. Từ “kẻ thù truyền kiếp” của mày.”

Đọc xong, thanh tra và điều tra viên Kimura bất giác nhìn nhau.

“Thanh tra, đây quả thật là một bức thư. Rất giống cảnh báo cho một vụ án mạng phải không?”

“Không phải giống. Là cảnh báo thật. Vì bức thư này được đưa xong, vài giờ sau đã có vụ án mạng rồi. Khỉ thật, vụ án càng lúc càng phức tạp.”

Thanh tra cầm thư cảnh báo đã dán phía sau ấy lên, đứng lên từ phía trước cái bàn.

“Dù sao thì đi nhà chính hỏi thử xem. ‘Đảo có hứa hẹn’, hỏi thử người nhà Ichiyanagi chắc sẽ biết Kenzou từng đến đảo nào khi nào.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 6”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 5

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 5 – Công dụng mới của móng đàn

Cha của F, người đã cho tôi tài liệu về câu chuyện này, hiện giờ đã mất, nhưng ông là bác sĩ đã sống ở thôn này từ lâu, ngài F cũng là người theo dõi sát sao vụ án nhất.

Ngài F xem ra cảm thấy rất hứng thú với vụ án giết người cây đàn koto ma quái nhà Ichiyanagi này, đã ghi chú lại chi tiết khi đó và vẫn giữ cho tới nay. Câu chuyện tôi đang biên soạn đây, chủ yếu dựa trên ghi chú ấy, nhưng trong ghi chú có hình toàn cảnh nhà ngoài của nhà Ichiyanagi, nơi xảy ra vụ án, vì có giá trị quan trọng thúc đẩy vụ án nên tôi sẽ chụp y nguyên ở đây. (1)

Được cậu người làm Genshichi cung cấp thông tin, ngài F và tuần cảnh tại sở lưu trú đuổi đến tầm sáu giờ lúc trời sắp sáng. Tuần cảnh vừa nhìn hiện trường, cảm thấy tình huống nghiêm trọng, lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát thị trấn. Cảnh sát thị trấn lại báo cáo trụ sở cảnh sát tỉnh, chuyển tuần tự như vậy, nên tại nông thôn nơi cái gì cũng bất tiện thì sắp đến trưa mới đủ mặt tất cả các nhân viên phụ trách.

Vốn là có màn khám nghiệm hiện trường, thẩm vấn những người có liên quan của nhân viên phụ trách, nhưng viết những việc đó ra sẽ rất dài dòng, và làm độc giả thấy chán, nên hãy để thanh tra Isokawa ghi lại sự việc một cách đơn giản dựa trên kết quả khám nghiệm hiện trường và thẩm vấn người có liên quan.

Vấn đề đầu tiên, dù gì đi nữa thì cũng là dấu chân. Thanh tra Isokawa đuổi đến lúc tầm mười một giờ trưa, lúc đó tuyết đang bắt đầu tan rồi. Nhưng việc trên tuyết không hề có dấu chân nào, theo như lời của Ginzou, Ryousuke và cả Genshichi thì không thể nghi ngờ. Việc này về sau khiến thanh tra cảm giác rất nhức đầu, nhưng nếu bảo hoàn toàn không có dấu chân nào thì cũng không hẳn.

Xin hãy xem hình toàn cảnh tôi đã đưa ra trước đó. Phía bắc nhà ngoài là vách đá, giữa vách đá và nhà ngoài là mảnh đất trống rộng tầm một phòng, nhưng phía trên vách đá có bụi trúc che phủ nên không có tuyết đọng. Tuy nhiên trên mảnh đất trống có vài vết giày. Không chỉ dấu chân, mà vách đá đằng sau còn có dấu vết giống như trượt xuống. Từ đó mà phán đoán thì chắc gần đây đã có người từ vách đá đằng sau nhảy xuống mảnh đất trống. Dấu chân đó, theo như biểu hiện trên hình toàn cảnh, là hướng về phía đông cho đến trước lối vào, thì bị tuyết phá hủy. Tuy nhiên trên sàn bê tông giữa lối vào vẫn còn dấu giày bùn tương tự, xem ra người nhảy từ vách đá xuống đã vòng hướng đông vào nhà ngoài theo lối vào.

Hơn nữa, dấu giày bị lõm đằng trước, gót giày bị mòn, ai nhìn cũng có thể nhận ra là dấu của một đôi giày đã hỏng, nhưng trong nhà Ichiyanagi không có ai có giày như vậy, nên phán đoán đó là dấu chân của hung thủ có vẻ cũng không sai. Tóm lại hung thủ từ vách đá đằng sau nhảy xuống, lẻn vào bên trong theo lối vào, nhưng đó là vào lúc mấy giờ nhỉ… Trận tuyết có tác dụng then chốt quyết định điều đó.

Tuyết bắt đầu rơi tại vùng này từ tầm chín giờ tối hôm trước, và dừng tầm ba giờ đêm, nên hung thủ lẻn vào nhà ngoài trước chín giờ hoặc tầm hai giờ, lúc tuyết vẫn đang rơi nặng hạt. Nhưng vết giày bùn lưu lại trên sàn bê tông chỗ lối vào, không giống như giẫm lên tuyết mà đến, nên ban đầu khả năng cao là trước chín giờ.

Lại căn cứ lời khai của Akiko nhà chi thứ, cô đóng cửa chớp nhà ngoài rồi rời đi lúc bảy giờ, mà lúc đó lối vào chưa có dấu chân nào như vậy, nên có nghĩa là hung thủ lẻn vào sau lúc đó. Nên tóm lại phán đoán ban đầu là từ bảy giờ đến chín giờ — đúng lúc tại nhà chính đang tổ chức hôn lễ.

Hung thủ lẻn vào trong khoảng từ bảy giờ đến chín giờ, sau đó làm cái gì, xin hãy nhìn lại hình toàn cảnh. Có tủ tường to bằng nửa phòng phía trước cầu tiêu phía tây, có lẽ hung thủ đã trốn trong cái tủ đó. Trong đó để bộ đồ giường cũ và bông, có dấu vết rất rõ là ai đó đã dựa vào đấy. Thậm chí ngay cả vỏ của thanh kiếm Nhật được sử dụng làm hung khí cũng rơi trong tủ.

Hẳn thanh kiếm Nhật này là của nhà Ichiyanagi, tối hôm đó đã bày tại hông phòng nhà ngoài, nhưng có vẻ hung thủ đã cầm theo trước khi vào trong tủ. Lúc quá một giờ, khi giao bôi tại đó, kiếm đã không còn ở hông phòng, nhưng không ai nhận ra, là do bình phong bằng vàng dựng trước hông phòng.

Cho dù như vậy, cô dâu chú rể hai giờ hẳn là đã đi ngủ rồi. Vậy vì sao hung thủ phải đợi đến bốn giờ mới hành động? Về điểm này, có rất nhiều cách giải thích, trong đó cách được cho rằng hợp lý nhất là vì đó là đêm tân hôn. Kenzou và Katsuko có lẽ khó mà ngủ được. Hung thủ chắc phải đợi hai người hoàn toàn ngủ say…, nhưng xin hãy chú ý vị trí tủ tường một lần nữa.

Tủ tường cách gian phòng ngủ tám chiếu của cô dâu chú rể một mặt tường. Hung thủ có lẽ cảm giác được rất rõ mỗi cử động, tiếng thì thầm, tiếng hít thở của cô dâu chú rể.

Khiến người ta cảm thấy kinh khủng nhất trong vụ này chính là điểm đó, Ginzou khi nghe chuyện này cũng mặt mày ảm đạm không nói nên lời, nhưng tạm thời gác việc đó qua một bên, thấy hai người dần thiếp đi, hung thủ cầm theo ruột kiếm ra khỏi tủ tường. Sau đó mở vách ngăn phía tây, từ đó vào gian phòng tám chiếu, có điều trước đó hung thủ còn đang làm một việc khá kỳ lạ. Mà không, theo như phán đoán thì là đã làm.

Cửa sổ thư phòng chỗ hông phòng. Trong số vách ngăn ở cửa sổ thư phòng, có một vách gần tủ âm tường nhất đang bị mở hé. Ngoài ra, như lúc trước đã nhắc đến, sau khi Katsuko đánh đàn tại chỗ giao bôi xong, Akiko đặt hộp đựng móng đàn trong tủ âm tường, vị trí đặt hộp đựng móng đàn đó ngay phía dưới khe vách ngăn bị mở hé. Hung thủ đã duỗi tay theo khe hở nắm hộp đựng móng đàn. Sau đó lấy ba cái móng đàn trong đó, đeo vào ngón tay.

Phán đoán như vậy là bởi dấu ba ngón tay bằng máu để lại trên bình phong bằng vàng. Cuối chương trước tôi đã nhắc tới dấu ngón tay đó có điểm kỳ lạ nói không nên lời. Đó là dấu móng đàn phẳng lì.

Tại đây, xin hãy liên tưởng tới tính chất của móng đàn. Chúng ngược với móng bình thường, được đeo vào bụng ngón tay. Tóm lại, nếu đeo móng đàn thì vân tay sẽ bị che đi. Có vẻ hung thủ đã sớm biết điều đó, nên đã đeo móng đàn trước khi hành động. Ngoài ra, ba móng đàn dính máu phát hiện trên giá bồn rửa tay trong cầu tiêu, nên càng củng cố hơn cho suy đoán này. Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 5”

Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 4

Kindaichi Kousuke

  • Tác giả: Yokomizo Seishi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 4 – Thảm kịch lớn

Kubo Ginzou một mình lên giường tại căn phòng bên trong có trải chiếu trong nhà Ichiyanagi được sắp xếp cho mình, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Việc này cũng đúng thôi. Ông đã đổ quá nhiều tâm sức vào hôn lễ lần này.

Ginzou biết quá rõ tư tưởng và tập quán phong kiến của nông thôn, nên nếu phải nói thì ông không ủng hộ cuộc hôn nhân này. Ginzou lo sợ làm dâu của nhà Ichiyanagi, gia đình từng là địa chủ của chính mình, Katsuko liệu có hạnh phúc không.

Thế nhưng Katsuko rất tích cực đối với cuộc hôn nhân này, hơn nữa vợ Ginzou cũng nói:

“Nếu như anh còn sống, chắc chắn sẽ rất vui. Trở thành vợ của ngài Ichiyanagi, không phải sẽ rất nổi bật sao.”

Vì câu đó, Ginzou mới hạ quyết tâm.

Tuy hai anh em Rinkichi, cha Katsuko và Ginzou sang Mỹ khi còn trẻ, nhưng Rinkichi càng lớn tuổi, thì khát khao đối với tập quán hay giai cấp Nhật cũ càng thêm sâu sắc tới mức Ginzou không thể so sánh được. Vì thế, cứ nghĩ “nếu như anh còn sống, chắc chắn sẽ rất vui” thì dù vẫn còn miễn cưỡng với cuộc hôn nhân này, ông đành chấp nhận.

Ginzou là người một khi đã quyết tâm, sẽ lao thẳng tới cùng.

Không được làm Katsuko mất mặt. Nguyện vọng của ông là không để cô bị thân thích nhà Ichiyanagi chỉ trỏ sau lưng, nhưng cũng may, nhờ có kinh nghiệm làm việc tại Mỹ, ông đã xử lý mọi việc xong xuôi một cách nhanh chóng. Không bận tâm tới tiền bạc, ông đặt mua kimono từ các nhà buôn vải lớn ở Kyouto hay Oosaka.

“Ôi, chú tặng cháu đồ đắt tiền như vậy, cháu biết phải làm sao.”

Katsuko bất ngờ và ngạc nhiên, thậm chí còn rơi lệ, tấm lòng của Ginzou hoàn toàn không uổng.

Vẻ đẹp của Katsuko khi từ nơi ở nhờ là nhà trưởng thôn bước vào nhà Ichiyanagi trong bộ lễ phục, đã hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Cứ nghĩ tới sự xa hoa của các loại đồ dùng và trang sức hồi môn, tới mức trở thành đề tài nói chuyện của người dân trong thôn một thời gian dài, thậm chí người nhà Ichiyanagi cao ngạo cũng phải căng mắt ra nhìn, là Ginzou cũng đã cảm thấy thỏa mãn không còn gì hơn.

“Có lẽ anh cũng sẽ thấy thỏa mãn. Anh chắc chắn sẽ rất vui!”

Vừa thì thào như vậy, lồng ngực Ginzou nóng lên, bất ngờ nước mắt trào ra.

Phòng bếp hình như vẫn đang ăn uống, tiếng ca dâm đãng vẫn còn tiếp tục. Nghe thấy vậy khiến Ginzou mãi không ngủ được, trở mình mấy bận, ông mới dần thiếp đi.

Khi đương nửa ngủ nửa tỉnh, không biết chợp mắt đã bao lâu, Ginzou dường như nghe thấy tiếng kêu gào không bình thường mà bừng tỉnh. Ginzou ngồi dậy, biết không phải là mơ.

Tiếng kêu gào đáng sợ tới mức nói không nên lời, không biết của đàn ông hay phụ nữ, từng tiếng lại lần nữa, phá vỡ sự yên lặng của màn đêm, lúc ấy, có tiếng giẫm chân bồm bộp trên sàn nhà.

Là nhà ngoài, vừa nhận ra điều đó, Ginzou đã choàng cánh tay vào áo cánh. Khoác áo choàng ngủ ngoài áo ngủ, vặn sáng đèn, nhìn đồng hồ đeo tay, đúng bốn giờ mười lăm phút.

Đó chính là lúc tiếng đàn koto vang lên.

Tiếng đàn giòn giã dường như cả mười ba sợi đều bị đánh lung tung, tiếp đấy là tiếng nghe như hoa văn và vách ngăn đổ, cuối cùng trở về một sự yên lặng chết chóc.

Tiệc rượu phía phòng bếp có vẻ cũng đã kết thúc.

Ginzou bất an mở cửa chớp. Tuyết đã ngừng, mặt trăng như sợi chỉ tỏa ra ánh sáng lạnh lùng trên bầu trời. Sân bị tuyết đọng che phủ, mềm xốp như choàng một lớp bông.

Đúng lúc ấy, nhìn thấy có bóng người đạp tuyết đi về phía này, Ginzou cất tiếng hỏi như khiển trách:

“Ai vậy?”

“A, ngài cũng nghe thấy tiếng vừa rồi à?”

Người đó Ginzou không biết, nhưng đó chính là người làm công tên Genshichi.

“Ừ, nghe thấy. Có gì vậy, chờ tôi chút. Tôi đi với.”

Mặc thêm áo khoác ngoài áo choàng ngủ, Ginzou đi đôi guốc gỗ dùng trong sân đang đặt ở đó, bước trên mặt tuyết. Lúc đó khắp nơi có tiếng mở cửa chớp, quý bà Itoko cũng ló đầu ra.

“Genshichi à? Ai ở đằng kia vậy? Nãy là tiếng gì?”

“Mẹ, là tiếng đàn koto.”

Suzuko cũng nhòm ra ngoài dưới ống tay áo mẹ mình.

“Là gì thế nhỉ. Cảm giác như là tiếng kêu cứu ấy.”

Genshichi run cầm cập.

Ginzou lao về phía cổng tre, khi đó, từ chi thứ ở phía nam, Ryousuke vừa thắt obi vừa chạy tới.

“Bác, nãy là tiếng gì vậy?”

“A Ryou, cháu đi nhà ngoài xem thử giúp bác.”

Ginzou thử lắc cổng tre lạch cạch, nhưng chốt ở phía trong nên không thể mở được. Ryousuke huých người hai, ba lần, nhưng cổng tre nhìn như mỏng manh, lại vững chắc đến bất ngờ.

“Genshichi, mang rìu qua đây.”

“Dạ.”

Lúc Genshichi đang quay người, từ phía nhà ngoài lại vang lên âm thanh như đang đánh vào dây đàn koto tinh tinh, tiếp đó tiếng như đang cào vào không khí vùn vụt. Có vẻ là dây bị đứt.

“Gì vậy. Đó là…”

Trong ánh tuyết, mặt người nào người nấy đều tái mét.

“Genshichi, còn chần chà chần chừ cái gì? Mau mang rìu qua đây.” Tiếp tục đọc “Vụ giết người tại dinh lũy – Chương 4”