Thần phục – Chương 4

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 4 – Ăn tết

An Lý Mộc phun một búng máu ngay tại trận.

Triển Tiểu Liên để tay dưới vòi nước muốn xối xối, mẹ cô vội vàng đi qua kéo tay cô ra, xé một mẩu giấy vệ sinh, “Đứa nhỏ này, nước lạnh như thế, con còn dám xối bên dưới? Anh Đầu Gỗ của con cũng không phải là trẻ con, con giúp anh ấy lau nước mũi cái gì? Cũng không ngại bẩn.”

Mẹ cô rõ ràng không chê nước mũi của cô, nhưng An Lý Mộc là hàng xóm, bà đương nhiên ghét, vừa nói, vừa chọc chọc đầu Triển Tiểu Liên: “Con cũng đừng bắt nạt anh Đầu Gỗ của con.”

Triển Tiểu Liên lè lưỡi, mặc mẹ cô lau tay, mẹ cô lại lấy nước nóng cho cô rửa với xà phòng, xong xuôi mới để cô đi.

Triển Tiểu Liên vào phòng khuôn mặt An Lý Mộc cũng sắp thành vải đỏ đấu bò, thấy cô đi vào An Lý Mộc liền lườm cô, Triển Tiểu Liên đóng cửa, đi qua lại nhảy lên người anh, An Lý Mộc vừa mới bị kinh sợ, lần này đâu còn dám để cho cô trêu, “Tiểu Liên, đừng náo loạn…”

Triển Tiểu Liên nếu nghe anh thì không phải là Triển Tiểu Liên, liền ôm cổ anh không buông tay, trong miệng vẫn còn cố ý đọc: “Anh mũi dài, anh mũi dài…”

An Lý Mộc xấu hổ muốn chết.

Triển Tiểu Liên cùng An Lý Mộc náo loạn một trận, liền khoe khoang quà cô mang về với anh, “Anh Đầu Gỗ, đây là đưa cho anh, đây là cho thím, đấy là của bác…”

Đang nói, mẹ cô gõ cửa bên ngoài: “Tiểu Liên, Đầu Gỗ, ra ăn cơm.”

An Lý Mộc ăn cơm tại nhà Triển Tiểu Liên cũng không phải một lần hai lần, số lần Triển Tiểu Liên đi nhà An Lý Mộc ăn nhờ còn nhiều hơn, nhưng lần này An Lý Mộc từ đầu tới đuôi cũng không dám ngẩng đầu lên, chủ yếu là chột dạ, Triển Tiểu Liên còn nói với anh: “Anh Đầu Gỗ, sao anh lại không ăn cái này? Có phải không ngon hay không?”

Phía trên nói chuyện phía dưới Triển Tiểu Liên đang đá An Lý Mộc, kết quả một cước đá vào đùi mẹ cô, mẹ cô trừng mắt với cô: “Lại bắt nạt anh Đầu Gỗ của con có phải hay không? Con còn đá?”

Mắt Triển Tiểu Liên trợn trắng, An Lý Mộc cúi đầu nghẹn cười, ăn thật đúng là sóng ngầm dâng trào, sau khi ăn xong bố mẹ cô muốn đi ra ngoài thăm hàng xóm, Triển Tiểu Liên lời thề son sắt nói cô sẽ trông nhà, còn không cho An Lý Mộc đi, kết quả hai người núp trong nhà Triển Tiểu Liên tình chàng ý thiếp ầm ĩ cả buổi trưa, mấy lần thiếu chút nữa lau súng cướp cò, phanh lại đều là An Lý Mộc. An Lý Mộc bây giờ cũng sợ cô rồi, đừng nhìn cô tuổi còn nhỏ, nhưng ấy thật đúng là một bụng tâm địa gian xảo, có mấy chiêu An Lý Mộc cũng lần đầu tiên biết, kết quả Triển Tiểu Liên cái gì cũng biết, còn dạy anh.

An Lý Mộc vội vàng mặc lại quần áo cho Triển Tiểu Liên, cô nhóc còn nhỏ, còn chưa bắt đầu dậy thì, nhưng đầu óc của cô… An Lý Mộc cảm thấy, trong não Triển Tiểu Liên phỏng chừng có một ông chú đáng khinh bốn mươi tuổi, bằng không, ánh mắt cô nhìn người ta lại tự nhiên đáng khinh như vậy chứ?

An Lý Mộc luống cuống tay chân mặc quần áo cho Triển Tiểu Liên, Triển Tiểu Liên còn xin anh: “Anh Đầu Gỗ, anh cho em xem cái mũi dài của anh đi, chỉ liếc mắt một cái…”

An Lý Mộc muốn đập cô vào tường làm tranh trang trí, cô còn nói trao đổi đồng giá, cô cởi cho anh xem, anh cũng cho cô xem, thật là muốn mau chóng đập cô đi đâu đó, việc này nếu như chú thím biết, thế nào cũng phải lột da anh. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 4”

Thần phục – Chương 3

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 3 – Nước mũi của anh Đầu Gỗ

Sau khi Triển Tiểu Liên về nhà liền nói với bố cô chuyện chứng kiến hôm nay, bố cô sờ sờ đầu con gái, cười nói: “Tiểu Liên sau này sẽ lái xe ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc giao thông, không phải ai cũng có thể lái xe như vậy. Đó là không đúng, có biết hay không?”

Triển Tiểu Liên “à há” một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu, cô còn tưởng rằng biết lái ô tô đều có thể oách như thế, thì ra đây cũng là phải tùy người.

Bố mẹ cô mang theo cô ở nhà dì út ba ngày, đã phải trở về, kết quả sau khi về nhà có một sự ngạc nhiên lớn.

Trường An Lý Mộc cho nghỉ đông, ngày thứ ba Triển Tiểu Liên đi anh cũng về đến nhà, kết quả phát hiện người yêu nhỏ của anh không ở nhà, hỏi thăm mới biết bố mẹ Triển Tiểu Liên mang theo cô đi Thanh Thành, ra ngoài chơi một vòng với bạn học cấp ba ngày trước, hôm nay tới đây thử vận may, đi đã ba ngày rồi, cũng nên về nhà chứ? Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 3”

Thần phục – Chương 2

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Tôi là học sinh hư tôi sợ ai?

Triển Tiểu Liên vào trung học là nhờ quan hệ của bố cô, bố cô bản thân là giáo viên đại học, giới giáo dục chung quy sẽ có bạn bè cùng học, Triển Tiểu Liên chẳng khác nào học sinh chuyển trường, không thi mà vào, ngày đầu tiên Triển Tiểu Liên đến trường đã đắc tội một loạt giáo viên, có giáo viên đương nhiên chướng mắt cô, cảm thấy cô chẳng qua có chút ít thông minh, dám chắc là thời gian nghỉ ở nhà tự mình chuẩn bị bài ôn tập trước.

Thật ra Triển Tiểu Liên có một khuôn mặt học sinh loại ưu, một đôi mắt to đen như mực trên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, đeo kính gọng đen thật to, tết hai bím tóc lớn, mập mạp, vừa nhìn chính là loại bé ngoan chăm học, chỉ nhìn một lần, thực sự sẽ có rất nhiều người bị bề ngoài của cô lừa, kết quả, cô toàn là làm những chuyện khiến người ta mở rộng tầm mắt. Tỷ như, đi học thì ngủ, đi học thì xem tiểu thuyết, thi thì nộp giấy trắng, điểm danh đi toilet rồi một đi không trở lại, xin nghỉ trốn học…

Dù sao, chuyện nghịch ngợm gây sự mà học sinh hư đã làm, Triển Tiểu Liên sau một tuần khai giảng đã làm hết một lượt, hơn nữa không hề hối hận.

Triển Tiểu Liên còn có một thói xấu khiến thầy cô ghét cay ghét đắng, chính là cô kiên quyết không làm bài tập, bài tập môn nào cũng không làm, mỗi lần kiểm tra bài tập cả lớp là Triển Tiểu Liên không làm, đặc biệt bố cô còn tới trường, nói con gái nhà mình thân thể không tốt, không thể phạt về thể xác, xảy ra chuyện thì ông không để yên cho người ta, thầy cô còn có thể làm sao? Thời gian càng lâu, đối với Triển Tiểu Liên chính là tâm tính mặc kệ, phụ huynh đã không quản, thầy cô lại càng không quản, bình thường giáo viên giảng bài cô ngủ, giáo viên nói hăng say cô ngủ càng hăng, các học sinh khác mỗi ngày sớm rời giường học bài, Triển Tiểu Liên nằm ngủ trên giường như heo, khi thi người ta vội vàng trả lời câu hỏi, bài thi của Triển Tiểu Liên trống rỗng, chỉ viết cái tên, nằm sấp trên bàn ngủ nước dãi ướt nhẹp cả bài thi.

Triển Tiểu Liên thật sự không phải là đứa bé ngoan nghe lời, nhưng cô có chỗ tốt chính là bản thân cô không nghe lời, cô sẽ không quấy rầy người khác, đặc biệt là sau khi cô phát hiện bên cạnh cổng trường có tiệm cho thuê sách. Dù thế nào, đợt ấy, mỗi ngày bạn học trong lớp đều có thể nhìn thấy Triển Tiểu Liên ngồi hàng ghế cuối cùng trong lớp, ôm sách tiếng Anh mà nhìn, thật ra bên trong sách tiếng Anh kẹp quyển tiểu thuyết ngôn tình. Giáo viên chủ nhiệm cũng bó tay với cô. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 2”

Thần phục – Chương 1

Thần phục

  • Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 1 – Thần đồng

Triển Tiểu Liên cho rằng, con người trên đời này, chung quy sẽ gặp phải mấy cặn bã như thế.

Cặn bã nhất phải kể tới con chó hoang nhà An Lý Mộc sát vách kia, con chó ấy thích nhất là cắn Triển Tiểu Liên. Hôm qua nó cắn bắp chân cô một miếng, Triển Tiểu Liên biết mình hơi béo, nhưng có béo cô cũng sẽ không bị chó nhìn thành thịt thủ lợn chứ? Mắt của con chó đấy cũng không biết mọc như thế nào, nghiêng đầu chảy nước miếng, âm thầm cạp cái chân mập của Triển Tiểu Liên một cái, lúc ấy tiếng kêu thảm thiết của Triển Tiểu Liên vang đến tận trời.

Triển Tiểu Liên trưởng thành sớm hơn các cô gái bình thường, cô muốn nhúng chàm An Lý Mộc không phải chuyện ngày một ngày hai, sau cùng bởi vì có lòng gian mà không có can đảm mà thôi, phỏng chừng con chó hoang kia nhìn thấu ảo tưởng của Triển Tiểu Liên đối với chủ nhân của nó, cho nên chuyên đối địch với cô.

Lúc Triển Tiểu Liên mười ba tuổi, An Lý Mộc chủ động trêu chọc cô, về sau hai người lén lút hẹn hò, anh còn thẳng thắn với Triển Tiểu Liên, thật ra anh chờ Triển Tiểu Liên nhào tới đã lâu rồi, kết quả Triển Tiểu Liên ngoại trừ chảy nước miếng với anh, cũng không có động tĩnh gì, bị buộc không có cách nào, An Lý Mộc đành phải tự mình chủ động, vì thế, Triển Tiểu Liên hối hận một lúc lâu.

An Lý Mộc và Triển Tiểu Liên chính là cái loại thanh mai trúc mã mà người ta thường nói ấy, chẳng qua chênh lệch tuổi tác giữa đôi thanh mai trúc mã này hơi lớn một chút.

Khi An Lý Mộc lên lớp năm, trên mông Triển Tiểu Liên còn mặc tã chập chững bước đi, An Lý Mộc tan học về, cô liền chạy đằng sau anh giống như cái đuôi nhỏ, thường xuyên chưa chạy được mấy bước là đã chạy hết nổi, sau đó đứng tại chỗ gào khóc, An Lý Mộc chưa trở lại cô sẽ không im tiếng, nước mắt không thấy giọt nào, mà cổ họng thì có thể gào đến khàn luôn.

An Lý Mộc trưởng thành chính là cái loại thiếu niên tuấn tú mặt mày xinh đẹp, hoàng tử bạch mã trong cảm nhận của thiếu nữ hoài xuân. An Lý Mộc bấy giờ đang học lớp mười hai trong trấn, thành tích nổi trội xuất sắc, tính cách ôn hòa, người trên trấn Nam Đường đều nói, An Lý Mộc còn nghe lời khôn ngoan hơn cô nhóc nhà họ Triển kia, ai gặp cũng khen, căn bản không cùng cấp độ với Triển Tiểu Liên.

Về phần Triển Tiểu Liên, chiếu theo lời mẹ cô, ấy chính là trời sinh phản kháng, không chọc chết người không thôi. Hàng xóm xung quanh vừa nghe thấy tên Triển Tiểu Liên, vẻ mặt ai cũng rối rắm, không biết nên đánh giá như thế nào.

Triển Tiểu Liên có một bộ óc cực kỳ thông minh, thông minh đến mức người hay thần cũng căm tức, là thần đồng nổi danh trấn Nam Đường. Trí nhớ siêu cường của Triển Tiểu Liên là do bố cô phát hiện sớm nhất, phàm là thứ Triển Tiểu Liên đã xem qua, sẽ không có gì là không nhớ được, bình thường bố mẹ cô mà quên mất cái gì, Triển Tiểu Liên nằm bò bên cạnh xem sách thiếu nhi, đầu cũng không ngẩng lên nói cho bố mẹ ngày nào tháng nào năm nào, ai cầm đi đâu, thậm chí điệu bộ nói chuyện động tác bước đi lúc ấy cô cũng có thể miêu tả rõ ràng không sai chút nào, mẹ cô không để ý, cho rằng trí nhớ trẻ con tốt là bình thường, nhưng bố cô phát hiện, con gái ông ghi nhớ không phải chuyện một tháng hai tháng trước, mà là vài năm trước thậm chí tất cả mọi chuyện khi cô vẫn còn bé xíu.

Dựa theo cách nói trong tiểu thuyết võ hiệp, Triển Tiểu Liên ấy chính là thần tiên tỷ tỷ có khả năng xem qua là nhớ.

Đáng tiếc, thần tiên tỷ tỷ từ trong bụng mẹ đã ôm bệnh, tiền chữa bệnh nhà họ Triển tiêu trên người Triển Tiểu Liên, lúc này phỏng chừng đủ mua hai ba căn nhà, vì thế bà nội Triển Tiểu Liên không ít khi lải nhải, nói một con nhóc lừa đảo không đáng, con gái gia tộc họ Triển rất nhiều, cũng muốn con trai, bà cô bảo bố mẹ cô lại sinh một đứa nữa, nam hay nữ cũng được, ít nhất là khỏe mạnh, đỡ cho ngày nào đó Triển Tiểu Liên không còn ngay cả một người lo ma chay cũng không có, ý là mặc kệ bệnh của Triển Tiểu Liên, để cô tự sống tự chết quên đi. Bởi vậy có thể thấy, Triển Tiểu Liên trong cảm nhận của bà nội cô là cái gì.

Vì dùng thuốc quanh năm, Triển Tiểu Liên béo múp, chính là cái loại vóc người nhìn rất béo, thế nhưng trên thực tế thịt trên người lại không nặng, vì chuyện này Triển Tiểu Liên không thiếu bị đám trẻ con xung quanh chế giễu, cả ngày gọi cô là “nhóc béo nhóc béo”, vì thế, Triển Tiểu Liên hận nhất là người ta nói cô béo, mặc dù đấy là sự thực.

Có điều, không biết vì sao, làn da của Triển Tiểu Liên trái ngược với màu da vàng như nến của người dùng thuốc quanh năm, làn da của cô còn đẹp hơn da dẻ của cô gái bình thường, trắng nõn nà, trên khuôn mặt tròn tìm không thấy một nốt ban hay nốt ruồi, trên mặt cũng mười năm không đổi đeo một cặp mắt kính to, mắt kính ấy không phải là bởi vì mắt cận thị, mà là vì chỉnh cái gì đó, lúc Triển Tiểu Liên còn rất nhỏ, bố cô đưa cô ra ngoài một lần, về sau dân ở đó mới biết bố cô đưa con gái ông đến một nơi tên là Tương Giang, đặc biệt đi đặt kính mắt, vậy đáng bao nhiêu tiền ấy chứ, hàng nghìn đồng cứ như vậy ném vào, mắt kính ấy nghe nói cần mấy trăm đồng, bằng đến thu nhập bốn năm tháng của mấy người, bác sĩ nói, kính mắt chỉnh đúng còn phải ba năm thay một lần, ít nhất đeo đến mười tám tuổi, đốt bao nhiêu tiền thì khỏi phải nói. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 1”