Thần phục
- Tác giả: Yến Tử Hồi Thì
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 14 – Bỏ nhà trốn đi
Vành mắt An Lý Mộc đỏ ửng, anh ngẩng đầu nhìn bố cô hỏi: “Chú, cháu không hiểu, cháu thích Tiểu Liên, Tiểu Liên cũng thích cháu, chú thím cũng thích cháu, bố mẹ cháu cũng thích Tiểu Liên, vì sao lại không được chứ? Nếu là vì lo nghĩ tuổi Tiểu Liên còn nhỏ, sợ bọn cháu phạm sai lầm, vậy cháu sau này được nghỉ sẽ không về nhà, cháu không gặp em có được không? Vì sao lại nhất định phải chia rẽ bọn cháu? Chú, rõ ràng có thể ai cũng vui mừng, vì sao nhất định phải khiến cho phức tạp như thế?…”
Bố cô lắc lắc đầu, cũng không muốn nhiều lời: “Đầu Gỗ, không phải chú ép cháu, chú nói thẳng với cháu vậy, cháu nếu ở cùng Tiểu Liên, cũng được, chờ sau khi chú và mẹ con bé chết đã. Chú sống, chú sẽ không đồng ý, hai đứa hết hi vọng đi.”
Nước mắt An Lý Mộc rơi xuống: “Chú, đây rốt cuộc là vì sao? Vì sao cháu và em lại không được?”
Bố cô phất tay với anh: “Về nhà đi, vừa rồi là chú xúc động, về sau đừng đến đây, nếu chia tay phải chia tay hoàn toàn.”
An Lý Mộc không đi, kiên cường muốn hỏi cho rõ ràng, bố mẹ anh bị anh chọc tức, nhà họ Triển đây là rất lịch sự, đổi người khác ai có thể dễ dàng coi như xong như thế? Bên ngoài không biết người ta còn có thể nói cái gì đâu, loại chuyện này chắc chắn là con gái chịu thiệt, sau này tìm nhà chồng không chừng cũng khó khăn. Bố mẹ anh không biết bố mẹ cô nghĩ thế nào, dù sao không lại đổ thừa Đầu Gỗ nhà bọn họ là được.
Trong lòng An Lý Mộc có chút tuyệt vọng: “Chú, chú cho dù bây giờ bảo cháu chết, cũng cho cháu làm quỷ hiểu rõ, vì sao cháu và Tiểu Liên lại không được?!”
Bố cô nhìn vẻ mặt không chịu nhượng bộ của anh, trong mắt người con trai trẻ tuổi chứa lệ, bộ dáng không nói rõ ràng anh sẽ không rời đi, bố cô thầm thở ra một hơi, lạnh mặt nói: “Đầu Gỗ, chú có mấy lời nói nặng cũng không dễ nghe, cháu đã thật sự muốn nghe, chú sẽ nói thẳng, cháu nuôi không nổi Tiểu Liên, cho dù về sau cháu cố gắng thế nào cũng nuôi không nổi con bé, thuốc Tiểu Liên dùng bây giờ đều là tốt nhất, sau này sẽ liên tục không ngừng mà lấp tiền vào đó, cháu nuôi không nổi, không phải chú coi thường cháu, mà là nói sự thật, thuốc của Tiểu Liên đều là phía Tương Giang gửi tới, đều là hàng nhập khẩu, trong đại lục mua cũng mua không được. Đầu Gỗ, cháu sau này giỏi nhất cũng chỉ là một cảnh sát linh tinh, chút tiền lương ấy của cháu lấy cái gì nuôi con bé? Tiểu Liên nói trắng ra là chính là số công chúa, người bình thường thật sự nuôi không nổi. Với lại, Tiểu Liên nhà bác hồi bé từng đi xem bói, về sau người nó lấy nhất định là cực kỳ giàu có, điều kiện nhà cháu còn không bằng nhà chú, cháu cũng không xứng với Tiểu Liên nhà chú…”
Lời này của bố cô thực sự là rất làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, đừng nói An Lý Mộc, ngay cả bố mẹ anh nghe xong cũng biến sắc, bọn họ thật ra cũng ghét Triển Tiểu Liên, nhưng không nói ra mà thôi, mấy lời xứng đôi hay không này, nói ra chính là tổn thương người ta, thậm chí là chứa ý sỉ nhục, không ai ngờ được lời này là từ miệng bố cô nói ra, lời này nói xong, e rằng người hai nhà sau này cũng sẽ không qua lại nữa.
An Lý Mộc cúi đầu, vươn tay lau nước mắt, rầu rĩ nói tiếng: “Chú, cháu hiểu rồi, cháu không quấn lấy nữa…” Nói xong, An Lý Mộc nhấc chân bước đi. Tiếp tục đọc “Thần phục – Chương 14”