Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập cửu chương – …
Mình cũng không phải Sở Diệu Y chân chính, mà tiểu thư ở đây, Tiểu Trúc nhất thời không biết có nên nói cho Lạc Thịnh Vũ chuyện này hay không.
Khi hắn đương miên man suy nghĩ, cửa phòng đã bị mở ra, người tiến vào đương nhiên không phải Sở Diệu Y, mà là Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ kêu hạ nhân cầm chén thuốc và một bát sứ cháo trắng đặt lên bàn, sai người lui xuống. Trước tiên cầm chén thuốc qua, bảo Tiểu Trúc uống thuốc.
Tiểu Trúc thừa dịp cửa chưa đóng nhìn nhìn bên ngoài, nhưng không thấy bên ngoài có bóng dáng Sở Diệu Y, chắc là đã đi về. Bị Lạc Thịnh Vũ nâng dậy, chén nước thuốc kia đen kịt, mùi vị đắng thối, sặc đến hắn muốn nôn mửa, nhưng trong bụng trống trơn, hơn nữa ngay cả hơi sức nôn mửa cũng không có.
Cố nén uống hết thuốc, Lạc Thịnh Vũ đã bưng cháo hoa tới, từng thìa đút cho hắn ăn. Cháo trắng ấy thật sự là rất trắng, thật ra sắp không khác gì nước cơm, Tiểu Trúc cũng biết mình bây giờ không ăn được cái gì. Nhưng Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn chính là từ trước đến giờ chưa từng chăm sóc người khác, mặc dù thoạt nhìn rất dịu dàng rất cẩn thận. Dùng thìa xúc cháo không biết phải thổi thổi trước đã, đút mấy ngụm cháo làm trên cằm Tiểu Trúc cũng dính ít nước.
Tiểu Trúc muốn cười, thế nhưng khí lực không đủ, chỉ có thể im lặng nhếch miệng. Lạc Thịnh Vũ nhìn thấy vươn tay nâng cằm hắn lên, cúi đầu nhẹ nhàng liếm nước chảy ra bên miệng hắn, nói: “Cười vui vẻ như thế.”
Tiểu Trúc lập tức đỏ mặt, có chút luống cuống. Ngoan ngoãn sáp lại gần cái thìa Lạc Thịnh Vũ đưa tới cúi đầu ăn cháo.
Chừng mười ngày sau đó, Tiểu Trúc đều là Lạc Thịnh Vũ tự mình chăm sóc. Hắn cơ hồ không ra khỏi cửa, nhiều nhất cũng chính là được dìu đi một chút trong sân. Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy Lục Hoàn tới đưa đồ, nếu không chính là Lạc Kiến Bắc trông bên ngoài. Hắn lúc ngồi lúc ngồi trong đình nhỏ còn nhìn thấy Lam Y một lần, nếu không có như thế, có lẽ hắn cũng đã quên Lam Y cũng ở nơi này. Bóng dáng màu lam ấy cách hắn rất xa, chỉ đứng phía ngoài viện, không nhìn thấy vẻ mặt, lại có thể cảm giác được người nọ là nhìn chằm chằm mình, trên người không khỏi có chút sởn gai ốc.
Lại qua vài ngày, vết thương trên vai Tiểu Trúc xem như là đỡ hẳn, mặc dù còn có chút khó chịu, nhưng cũng không đau. Đồ ăn vẫn là lấy thanh đạm là chính, cũng không cần lại ăn cháo trắng nước cơm.
Theo như Lạc Thịnh Vũ nói, sau ngày ấy, cũng không tìm được bóng dáng cô nương nào cứu hắn, Tiểu Trúc cũng không biết Mạnh Hiểu thế nào, chỉ hy vọng nàng đã chạy trốn. Có lẽ là vì Mạnh Hiểu từng giúp hắn, thái độ của hắn đối với Mạnh Khanh cũng thay đổi, nghĩ có nên lén lút thả gã đi hay không. Nhưng Mạnh Khanh là Lạc Thịnh Nghĩa tự mình trông, cơ hồ cả ngày đều ở trong phòng đó, hắn cũng không có cơ hội đi vào. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 29”