Ma đầu – Quyển thượng – Chương 29

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập cửu chương – …

Mình cũng không phải Sở Diệu Y chân chính, mà tiểu thư ở đây, Tiểu Trúc nhất thời không biết có nên nói cho Lạc Thịnh Vũ chuyện này hay không.

Khi hắn đương miên man suy nghĩ, cửa phòng đã bị mở ra, người tiến vào đương nhiên không phải Sở Diệu Y, mà là Lạc Thịnh Vũ. Lạc Thịnh Vũ kêu hạ nhân cầm chén thuốc và một bát sứ cháo trắng đặt lên bàn, sai người lui xuống. Trước tiên cầm chén thuốc qua, bảo Tiểu Trúc uống thuốc.

Tiểu Trúc thừa dịp cửa chưa đóng nhìn nhìn bên ngoài, nhưng không thấy bên ngoài có bóng dáng Sở Diệu Y, chắc là đã đi về. Bị Lạc Thịnh Vũ nâng dậy, chén nước thuốc kia đen kịt, mùi vị đắng thối, sặc đến hắn muốn nôn mửa, nhưng trong bụng trống trơn, hơn nữa ngay cả hơi sức nôn mửa cũng không có.

Cố nén uống hết thuốc, Lạc Thịnh Vũ đã bưng cháo hoa tới, từng thìa đút cho hắn ăn. Cháo trắng ấy thật sự là rất trắng, thật ra sắp không khác gì nước cơm, Tiểu Trúc cũng biết mình bây giờ không ăn được cái gì. Nhưng Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn chính là từ trước đến giờ chưa từng chăm sóc người khác, mặc dù thoạt nhìn rất dịu dàng rất cẩn thận. Dùng thìa xúc cháo không biết phải thổi thổi trước đã, đút mấy ngụm cháo làm trên cằm Tiểu Trúc cũng dính ít nước.

Tiểu Trúc muốn cười, thế nhưng khí lực không đủ, chỉ có thể im lặng nhếch miệng. Lạc Thịnh Vũ nhìn thấy vươn tay nâng cằm hắn lên, cúi đầu nhẹ nhàng liếm nước chảy ra bên miệng hắn, nói: “Cười vui vẻ như thế.”

Tiểu Trúc lập tức đỏ mặt, có chút luống cuống. Ngoan ngoãn sáp lại gần cái thìa Lạc Thịnh Vũ đưa tới cúi đầu ăn cháo.

Chừng mười ngày sau đó, Tiểu Trúc đều là Lạc Thịnh Vũ tự mình chăm sóc. Hắn cơ hồ không ra khỏi cửa, nhiều nhất cũng chính là được dìu đi một chút trong sân. Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy Lục Hoàn tới đưa đồ, nếu không chính là Lạc Kiến Bắc trông bên ngoài. Hắn lúc ngồi lúc ngồi trong đình nhỏ còn nhìn thấy Lam Y một lần, nếu không có như thế, có lẽ hắn cũng đã quên Lam Y cũng ở nơi này. Bóng dáng màu lam ấy cách hắn rất xa, chỉ đứng phía ngoài viện, không nhìn thấy vẻ mặt, lại có thể cảm giác được người nọ là nhìn chằm chằm mình, trên người không khỏi có chút sởn gai ốc.

Lại qua vài ngày, vết thương trên vai Tiểu Trúc xem như là đỡ hẳn, mặc dù còn có chút khó chịu, nhưng cũng không đau. Đồ ăn vẫn là lấy thanh đạm là chính, cũng không cần lại ăn cháo trắng nước cơm.

Theo như Lạc Thịnh Vũ nói, sau ngày ấy, cũng không tìm được bóng dáng cô nương nào cứu hắn, Tiểu Trúc cũng không biết Mạnh Hiểu thế nào, chỉ hy vọng nàng đã chạy trốn. Có lẽ là vì Mạnh Hiểu từng giúp hắn, thái độ của hắn đối với Mạnh Khanh cũng thay đổi, nghĩ có nên lén lút thả gã đi hay không. Nhưng Mạnh Khanh là Lạc Thịnh Nghĩa tự mình trông, cơ hồ cả ngày đều ở trong phòng đó, hắn cũng không có cơ hội đi vào. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 29”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 28

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập bát chương – Lộ tẩy

Tiểu Trúc thét lớn một tiếng, trong đầu choáng váng, thiếu chút nữa ngất đi, trước người hơi lạnh, cúi đầu chính là cả kinh, vội vàng hất tay Lạc Thịnh Vũ ra muốn che đi một mảnh quần áo bị xé trước người.

Nhưng cổ tay bị siết, Lạc Thịnh Vũ kẹp hai tay hắn, nói: “Không thể nhìn cái gì?”

Tiểu Trúc cảm thấy giống như là bị một chậu nước lạnh từ đầu dội xuống, run rẩy hàm trên cụng hàm dưới, bộ y phục duy nhất trên người hắn kia, rộng lùng thùng vắt trên bờ vai, căn bản không thể che cái gì. Thân thể hắn trắng nõn, nhưng hễ không phải là người mù đều có thể liếc mắt một cái nhìn ra, đây đâu phải nữ tử gì, rõ ràng là nam.

Tiểu Trúc há miệng liền cảm thấy cổ họng tựa như bị bóp, không chỉ không phát ra được tiếng, ngay cả hít thở cũng không thông, sắc mặt càng thêm xanh trắng. Cả người run rẩy không ngừng, giống như co giật. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, “Lạc Thịnh Vũ biết hắn là giả rồi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 28”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 27

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập thất chương – Lộ tẩy

“Được rồi.” Lạc Thịnh Vũ vung tay lên nói với đại phu: “Vậy làm phiền kê một vài phương thuốc ngoại thương, trong uống ngoài thoa đều cần, chờ thuốc xong rồi Lục Hoàn ngươi qua đây giúp phu nhân bôi.”

Tiểu Trúc có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y, thở phào nhẹ nhõm, hắn không ngờ Lạc Thịnh Vũ dễ nói chuyện như vậy. Sở Diệu Y mắt hạnh trợn thật lớn, trong mắt đều là kinh ngạc và khó hiểu, phút chốc híp lại, lông mi che khuất tầm mắt, nhìn không ra cái gì.

Lạc Thịnh Vũ vừa mở miệng, mọi người đều đành phải người nào về chỗ người nấy. Lạc Kiến Bắc bị lưu lại trông ở bên ngoài, để ngừa lại có người đến, Lạc Kiến Đông nhận phân phó của chủ tử, dẫn người ra khỏi trang.

Lạc Thịnh Vũ đỡ Tiểu Trúc từ một góc giường, để hắn nằm nghiêng trên giường. Hai người cũng không nói chuyện, trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại. Trong lúc đó có nha hoàn lại đây nói là Lam phu nhân mời Lạc trang chủ qua, Lạc Thịnh Vũ “ừ” một tiếng, lại không đứng dậy đi ra ngoài. Mãi đến khi Lục Hoàn bưng chén thuốc tiến vào, người nọ cũng chưa nói một câu, liền đóng cửa ra khỏi phòng.

Lục Hoàn tiến vào buông chén thuốc, đỡ Tiểu Trúc ngồi dậy để hắn cởi áo nằm sấp trên chăn lót. Vết thương như thế trong mắt người tập võ căn bản không tính là thế nào, chỉ là trên lưng gầy gò lại có vẻ rất dữ tợn. Lục Hoàn là một nha đầu, đâu từng thấy nhiều máu như vậy, nước mắt rơi “lộp bộp”.

“Ngươi chọc phải người nơi nào, bọn họ hạ thủ ác như vậy chứ, đây cũng sắp lộ xương cốt rồi.” Lục Hoàn tay run bôi thuốc cho hắn, nói: “Như vậy không được, vẫn là mời đại phu đến xem đi, vạn nhất…”

“Lục Hoàn tỷ.” Tiểu Trúc miễn cưỡng cười cười, nói: “Không có việc gì, không thể mời đại phu!” Sắc mặt hắn rất trắng, không biết vì sao, so với sự sợ hãi của Lục Hoàn, ngược lại bản thân cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.

Lục Hoàn cắn răng bôi thuốc cho hắn, bôi được phân nửa lại bắt đầu rơi nước mắt “lộp bộp”, “Tiểu Trúc, mời đại phu đến xem đi, thật sự. Tiểu thư, tiểu thư cũng không biết nghĩ như thế nào, tiểu thư cũng cho ngươi xem đại phu, lộ tẩy cùng lắm thì… Dù sao Lạc trang chủ tốt xấu là một đại hiệp, cũng không thể làm khó dễ đứa sai vặt như ngươi chứ.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 27”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 26

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập lục chương – Được cứu

Tiểu Trúc cảm giác có mấy viên đá vụn rất nhỏ đập lên người mình, đau không thể nói rõ, lại khiến hắn có loại cảm giác bị sét đánh. Trên mộ bia rạn nứt nhuộm một vài vết máu, màu đỏ tươi, chậm rãi chảy xuống, kéo ra một dấu vết rất dài.

Lạc Thịnh Vũ vươn tay rút Đoạn Thủy kiếm xuống. Y đợi tại Tiêu trang cả đêm, người phái ra không thu hoạch được gì, đợi đến khi sắc trời hơi sáng Lạc Kiến Đông tiến vào nói là có tin tức, vừa rồi nhìn thấy phu nhân ở bên ngoài Tiêu trang, đi về phía bắc.

Lạc Thịnh Vũ không khỏi nhíu mày, nếu tìm được rồi vì sao không mau chóng mang về? Lạc Kiến Đông trầm mặc hồi lâu cũng phát hiện khí áp của chủ tử nhà mình thấp hơn, nói: “Gã nói chủ tử chỉ bảo gã tìm người, cũng không bảo gã mang về…” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 26”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 25

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập ngũ chương – Được cứu

Tiểu Trúc núp thật lâu, mắt thấy sắc trời sắp sáng, chân ngồi xổm tê tê không cảm giác. Thời tiết cũng hơi lạnh, gió thổi làm hắn lạnh thấu tim, run run hàm trên cụng hàm dưới. Nghĩ thầm lại chờ một lúc trời sẽ sáng, hai người kia sao còn chưa đi, nếu trời sáng bị bọn họ nhìn thấy không phải thảm.

Lại đợi một lát, Tiểu Trúc cũng không dám ở lỳ chỗ gần như vậy, khom lưng đi sang bên cạnh, muốn vòng một vòng lớn, theo tường trèo vào trong cũng được.

Đáng tiếc hắn không thể nào ngờ Tiêu trang to lớn như thế, theo tường vây chạy đến mức cả người là mồ hôi, cũng không biết mình chạy đến đâu. Hơn nữa tường viện ấy thật sự là rất cao, bên cạnh lại không cây không có ụ đất, hắn không biết võ công căn bản không đi.

Tiểu Trúc thử mấy lần cũng không có cách nào, sau đó lượm mấy hòn đá gắng sức ném vào trong, ngay cả tiếng cục đá rơi xuống đất cũng không nghe thấy, chớ nói chi là có người phát hiện ra hắn.

Hắn có chút chán chường, mặt xám mày tro dựa vào tường viện đứng nửa ngày, cuối cùng nghĩ đi chỗ khác tìm một tảng đá lớn rồi kê, có lẽ có thể trèo lên.

Đi rất xa về phía bắc, hòn đá trên mặt đất trái lại rất nhiều, nhưng mà tảng đá lớn có thể đặt chân lại không có hòn nào. Tiểu Trúc đi cảm giác mình thật sự là đã đi quá xa, vạn nhất lại gặp phải đám người xấu ấy thì biết làm sao? Đang muốn trở về, chợt nghe một trận tiếng động “ào ào”.

Hắn sợ tới mức lông tơ dựng đứng, giương mắt thấy đông nghịt, là một đàn quạ bị hắn quấy nhiễu bay lên, kéo theo tiếng kêu to khó nghe. Rất xa hình như nhìn thấy một tảng đá rất lớn, hắn vui mừng vội vàng chạy hai bước, qua xem thử.

Nhưng chưa đợi hắn đi vào đã phát hiện không hợp, ấy căn bản không phải là tảng đá gì lớn, là một cái mộ bia.

Tiểu Trúc rùng mình, càng nổi lên một thân da gà. Vừa mới bình minh, bởi trời đầy mây, sắc trời mờ tối, chữ trên mộ bia không thấy rõ, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 25”