Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập tứ chương – Tắm chung
Tiểu Trúc thấy hai người cách chưa đến bốn năm bước, Lạc Thịnh Vũ nói: ”Biết thân phận của ta đều đã chết. Nhưng ta tán thưởng võ công lòng can đảm và sự hiểu biết của ngươi…”
Người nọ lại là ngửa đầu cười to, tiếng cười không dứt, bỗng nhiên vai phải trầm xuống, Đoạn Thủy rút cái “xẹt”, bổ về phía Lạc Thịnh Vũ.
Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau hai bước, dễ dàng liền né đi. Người nọ tựa hồ bị thương quá nặng, một kích không nặng đột nhiên ngã về phía sau.
Tiểu Trúc cả kinh ngay cả giọng nói cũng khàn đi, phía sau người nọ chính là vách đá, lúc này thân ảnh màu lam ấy giống như là một mảnh lá tàn, lơ lửng rơi xuống dưới.
Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng không ngờ, vọt qua muốn kéo gã. Nhưng người nọ lại tránh né, Lạc Thịnh Vũ lật tay một phen tóm lưỡi kiếm Đoạn Thủy, máu màu đỏ tươi thoáng cái liền trào ra, chọc đau mắt người ta.
Người nọ đeo mặt nạ, căn bản nhìn không ra sắc mặt thần thái, cặp mắt phượng ấy lại chứa ý cười quỷ dị. Hắn khẽ buông tay, lại bỏ qua Đoạn Thủy, chỉ trong nháy mắt thân ảnh kia đã biến mất không thấy.
Trái tim Tiểu Trúc mắc kẹt ở cổ họng, hắn chỉ cảm thấy người ngã xuống ấy chính là mình, cả người run rẩy, sợ tới mức mở mắt.
“Ngươi rốt cuộc tỉnh!”
Tiểu Trúc thấy được tiêu cự thì nghe được thanh âm Lục Hoàn cất cao, bộ dạng giống như là vô cùng vui mừng.
“Đừng đứng lên, ta đi tìm trang chủ lại đây.” Lục Hoàn vội vã đè vai hắn lại không cho hắn dậy, sau đó rất nhanh xoay người đi ra ngoài.
Toàn thân Tiểu Trúc cũng không có khí lực, đành phải nằm không nhúc nhích, ý thức và phản ứng vẫn còn hơi chậm. Hồi tưởng nửa ngày mới nhớ mình là dựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ ngủ thiếp đi, mơ một giấc mộng kỳ quái, sau lại bị làm cho tỉnh lại. Nhưng không biết vì sao ngủ một giấc lại từ trên xe ngựa chạy đến gian phòng này, hơn nữa thân thể càng thêm mỏi mệt.
Sau khi Lục Hoàn ra ngoài rất nhanh đã nghe thấy một trận tiếng bước chân bên ngoài, cửa phòng bị đẩy ra cái “két”, người tới không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?!
Lạc Thịnh Vũ qua đây ngồi ở đầu giường hắn, mu bàn tay áp lên trán hắn thử nhiệt độ, nói: ”Cuối cùng đã hết sốt.”
Tiểu Trúc hoảng hốt một trận, đã nghe Lạc Thịnh Vũ lại hỏi hắn, ”Còn khó chịu ở đâu? Có muốn ăn ít thứ hay không?”
Tiểu Trúc lắc lắc đầu, trong cổ họng khô như muốn nứt ra. Lạc Thịnh Vũ hiểu ý, bưng chén nước trà từ trên bàn qua, một tay đỡ hắn dậy, để hắn tựa lên người mình, cho hắn uống một ngụm nước.
“Thân thể không thoải mái sao lại không nói, ngươi ở trên xe đã bất tỉnh, làm ta hoảng sợ.” Lạc Thịnh Vũ kéo chăn đắp kín cho hắn, ôm cả người cả chăn vào trong ngực.
“Ta bất tỉnh…?” Tiểu Trúc chớp mắt, hắn cho là mình chỉ ngủ… Có chút ngượng ngùng cười cười, thân thể của chính mình sao lại không còn dùng được như thế.
Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn thản nhiên cười, sắc mặt rất trắng, môi là màu hồng nhàn nhạt, mặc dù cả khuôn mặt mặt đều là thần sắc bị bệnh, lại có vẻ cực kỳ đáng yêu, còn có chút thẹn thùng. Không khỏi cũng cười cười, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: ”Cũng trách ta đêm hôm đó muốn quá mức, không ngờ ngươi không chịu nổi, ngày hôm sau lại gấp rút lên đường. Ngươi đây một lần bệnh ngủ hai ba ngày, thật sự làm khó ta.”
Tiểu Trúc ngẩn người, sau khi hiểu ý tứ của y, gương mặt lập tức đỏ lên.
Lạc Thịnh Vũ lại càng cười ha ha, nói: ”Đừng thẹn thùng, lát nữa ta còn phải bôi thuốc lau người cho ngươi, đến lúc đó mới thẹn thùng vẫn còn kịp.”
Tiểu Trúc cúi đầu muốn vùi mặt vào trong chăn, nhưng tình cảnh hiện tại của hắn như vậy mà nhìn, lại giống như là chôn mặt trong ngực người ta, ngược lại như là làm nũng.
Lạc Thịnh Vũ hôn hôn tóc hắn, nói: ”Đợi một lát ăn xong ta giúp ngươi múc nước lau lau người nhé.”
“Không… Không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, nghĩ tới lời của Lạc Thịnh Vũ hắn liền mặt đỏ quẫn bách, ”Ta tự lau là được rồi.” Có điều trên người nhớp nháp đích thực rất khó chịu…
“Ừ, vậy ta đỡ ngươi mặc bộ quần áo lại đi.” Lạc Thịnh Vũ ngược lại tựa như rất dễ nói chuyện, khoác bộ quần áo vào cho hắn. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 34”