Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương – Minh chủ

“Chủ tử…?” Lam Y ngẩn người.

Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi đi nhìn chằm chằm Sở Diệu Y đi, giả ngây giả dại không hề gì, tìm ra thuốc giải cho ta.”

“… Dạ.” Lam Y giống như là có chút không cam lòng, răng cắn cắn môi dưới, do dự nửa ngày, nói: “Chủ tử, lúc ta vừa qua đây nhìn thấy Lạc Kiến Đông. Loại thuốc chủ tử sai Kiến Đông chuẩn bị đó…”

“Không nên hỏi chuyện không nên hỏi.” Lạc Thịnh Vũ không nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên lan can đình.

“Chủ tử!” Thanh âm Lam Y cao hơn chút, nói: ”Chủ tử, người làm như vậy căn bản không phải muốn kiềm chế người kia, chỉ có thể làm cho người càng lún càng sâu!”

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, hoàn toàn không quan tâm giải thích của nàng, chỉ nói: ”Xuỵt, nhỏ giọng chút, hắn mệt mỏi mới ngủ.”

Lam Y hung hăng cắn môi, câu nói sau cùng cũng không nói liền quay người đi.

Lạc Thịnh Vũ một mình ngồi trong đình một lát, sắc trời hơi tối, ánh nắng chiều một mảnh đỏ rực, như đang cháy. Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lam Y, khinh thường cười cười.

“Chủ tử.” Lạc Kiến Đông bưng một cái chén sứ qua đây, nói: ”Thuốc sắc xong rồi.”

“Đặt ở đây, ta cầm vào là được rồi.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu. Mùi gay mũi thực sự có chút khó ngửi, nâng tay cầm chén thuốc bưng lên, liền về phòng.

Tiểu Trúc ngủ không ngoan, mới ra ngoài một chút như vậy đã đá mền, tựa hồ lại cảm thấy lạnh, nằm nghiêng rúc thành một đống, bộ dáng tội nghiệp.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, đi qua vỗ vỗ người, nói: ”Thuốc đã chuẩn bị xong, trước tiên dậy uống, nếu không lạnh càng khó uống.”

Tiểu Trúc “rầm rì” hai tiếng, níu tay áo Lạc Thịnh Vũ cọ hai cái, có lẽ là cảm thấy nhiệt độ trên người Lạc Thịnh Vũ khá cao, coi là chăn kéo lên người mình.

Lạc Thịnh Vũ đành phải thuận theo hắn ngồi bên giường, lấy tay tô theo dung mạo hắn, mày dài đến tóc mai mắt phượng hơi dài, khuôn mặt khi ngủ có chút thả lỏng, khiến ngón tay y tựa như mê muội quyến luyến.

Tiểu Trúc cảm thấy trên mặt ngứa, cau mày nhưng mắt vẫn còn chưa mở, lắc đầu tránh né. Lạc Thịnh Vũ kẹp cằm hắn, không khỏi khẽ nói: ”Thứ ta muốn lưu lại đều trốn không thoát.”

Y nói xong liền phủ phục cúi đầu nhẹ nhàng hôn người đương ngủ say, lại nhẹ nhàng họa trên cánh môi ấy một hồi. Liền nâng tay gẩy, kéo vạt áo hắn ra, cổ áo nháy mắt liền nới lỏng lộ ra một đoạn cổ trắng nõn, xương quai xanh cũng như ẩn như hiện.

Tiểu Trúc cảm giác dường như trên ngực đè ép vật nặng, đến mức thở không ra hơi, trên cổ còn vừa tê vừa ngứa, khiến hắn không thoải mái muốn trở mình, lại không động đậy được. Hai chân bị người tách ra, hạ thể chợt lạnh, rùng mình một cái. Lúc này mới khó chịu mở mắt ra.

“Ngươi…”

Lạc Thịnh Vũ nhìn bộ dáng mơ mơ màng màng của Tiểu Trúc, không kìm nổi lại hôn bờ môi hắn, làm đến mức hắn thở dốc thân thể xụi lơ. Chưa đợi người ta hoàn hồn, đã đỡ lấy hông hắn đâm thứ to lớn cứng rắn vào trong.

Tiểu Trúc kêu “a” một tiếng, âm cuối toàn bộ nghẹn trong cổ họng, hắn cũng không có chuẩn bị, mơ mơ màng màng đã bị tiến vào, khó chịu cau mày thiếu chút nữa rơi nước mắt. Há hốc miệng thở dốc nửa ngày, mới cảm thấy thích ứng chút.

“Ngươi sao lại như vậy… A!” Tiểu Trúc thở không nổi, vừa thẹn vừa giận, mới mở mắt đã bị người cởi hết quần áo, còn tựa như cố ý hung hăng đâm, làm cho hắn ngay cả câu cũng nói không xong.

………

“Đừng làm, ta mệt mỏi quá.” Mắt Tiểu Trúc cũng muốn nhắm lại, tựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ. Ngón tay người nọ vẫn còn vuốt ve qua lại trên người hắn.

Vừa nói xong, người nọ lại càng táo tợn, lại dò ngón tay vào trong huyệt phía dưới, giống như là đào móc, xoay tròn quấy nhiễu qua lại.

“Ưm…”

Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tiếng chất lỏng ”xì xì” khiến hắn xấu hổ khuôn mặt cũng thiêu lên. Nhưng trên người vốn hết sức, còn bị người đè lại, không động đậy được.

“Đừng lo, chúng ta không làm, biết ngươi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ rút ngón tay ra, kéo theo một ít dịch đục màu trắng, nhớp nháp. Tiểu huyệt sưng đỏ kia giống như là co giật, khép mở co rút mấp máy một cái, nhìn mà con ngươi y tối sầm.

Tiểu Trúc cảm thấy phía dưới lại nóng lên, có thứ chảy ra bên ngoài, cảm giác không thể rõ ràng hơn. Quay đầu, muốn đi kéo chăn đắp lên chính mình, vừa nhấc tay lại đụng phải tay Lạc Thịnh Vũ, vội vàng rụt lại.

Thanh âm Lạc Thịnh Vũ khàn khàn, khẽ cười, ôm hắn vào lòng, nói: ”Ngươi cũng thích phải không?”

Tiểu Trúc không hiểu ra sao, theo sát ngón tay Lạc Thịnh Vũ lại đang che phủ bộ ngực hắn, cúi đầu nhìn lên lập tức kêu,”Ngươi! Đừng.”

Người nọ vậy mà lại bôi bạch trọc trên tay lên người hắn, tựa hồ còn cảm thấy không đủ lại thò tay cắm vào phía sau hắn, kéo theo một ít chất lỏng bôi lên bụng hắn, còn nhẹ nhàng vuốt ve ở nơi đó.

Tiểu Trúc bị y làm cho thân thể run rẩy liên tục, vội vàng kéo chăn phủ lên người mình, ngay cả đầu cũng vùi vào.

“Xấu hổ?” Lạc Thịnh Vũ cười ha ha, thanh âm trầm thấp từ tính cách chăn cũng nghe được rõ ràng, ”Ngoan, bộ dáng ngươi bây giờ rất đẹp, xấu hổ cái gì.”

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn không xong, đẩy hắn, nói: ”Ta đi chuẩn bị ít nước nóng cho ngươi.” Dứt lời liền xuống giường đi ra ngoài.

Tiểu Trúc thở dài, đưa tay sờ sờ mặt mình, thật sự rất phỏng tay. Hắn cũng không có bản lĩnh da mặt dày như Lạc Thịnh Vũ, luôn là vẻ mặt tự nhiên nói một vài lời lung tung.

Nghĩ đến chính mình trần truồng nằm trên giường, liền muốn mau mau xuống đất cầm cái quần mặc vào. Nhưng vừa đứng lên, liền cảm thấy phía sau có chất lỏng theo bắp đùi xuống, nhất thời phía sau lưng cứng đờ, động tác cũng ngừng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 38

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập bát chương – Nhận lầm

“Tiểu Trúc,” Lạc Thịnh Vũ khẽ gọi hắn một tiếng, liền nâng tay cầm tay hắn, nói: ”Đừng căng thẳng, đi theo ta là được.”

Y vừa dứt lời, xe ngựa chính là lay một cái dừng lại. Tiểu Trúc lập tức cảm thấy tim nhấc lên cổ họng.

“Đến, đi thôi.” Lạc Thịnh Vũ cười cười, xuống xe trước, sau đó đưa tay qua đỡ hắn.

Đầu ngón tay Tiểu Trúc cũng đang run, cảm giác được bàn tay mạnh mẽ của Lạc Thịnh Vũ, hít một hơi thật dài cố tự trấn định nửa ngày mới ra khỏi xe ngựa.

Trên đường nhiều người, nhân sĩ võ lâm ở cửa Sở gia càng nhiều hơn. Tiểu Trúc vừa ra đã nhìn thấy rất nhiều người đang nhìn bọn họ, nhất thời có chút cảm giác đầu váng mắt hoa, mày dài hơi nhíu, ánh mắt chỉ nhìn tay Lạc Thịnh Vũ nắm lấy mình.

Tiểu Trúc mặc là một bộ váy dài màu lam nhạt viền bạc, vóc người hắn cao gầy, mắt phượng rũ xuống, sẽ không làm cho người ta cảm giác sợ sệt, ngược lại là có loại ngạo khí khinh thường, hợp với vẻ mặt bình thản, nghiễm nhiên giống như là tiên nhân.

“Chúng ta đi vào.” Lạc Thịnh Vũ nâng cánh tay hắn một chút, khẽ nói.

“Lạc đại hiệp, sư phụ đang ở phòng khách, nhất thời không rảnh, mong rằng thứ lỗi, mời theo tại hạ đi.” Sở Đào thấy xe ngựa ở cửa vội vã ra đón, thái độ rất cung kính nhún nhường.

Tiểu Trúc vừa thấy người nọ vội vàng cúi đầu, tay vô ý thức nắm lấy tay Lạc Thịnh Vũ, theo sau một bước, tránh đằng sau y.

Sở Đào ấy là đại đệ tử của Sở Trung Kiệt, cũng là thân truyền duy nhất, không khác gì thân nhi tử. Trong mấy ngày Tiểu Trúc ở tại Sở gia đương nhiên cũng từng gặp gã. Lập tức trong lòng bồn chồn, chỉ sợ đối phương nhận ra hắn.

“Làm phiền, còn xin dẫn đường.” Lạc Thịnh Vũ nhẹ nhàng bóp một cái trong lòng bàn tay hắn, liền nói với Sở Đào.

“Mời.” Sở Đào không hề nhiều lời, mang mấy người vào thôn trang, trước đi sương phòng tiểu viện bố trí mấy người hẵng nói.

Sở Đào kia không nhận ra Tiểu Trúc, nhưng không trông thấy Sở Diệu Y đi theo bên cạnh Lạc Thịnh Vũ, ngược lại là có một nữ tử áo lam. Nhất thời có chút kinh diễm, vừa thấy trang phục và thái độ của Lạc Thịnh Vũ liền biết người này nhất định là thê thiếp của Lạc Thịnh Vũ, cũng không nói thêm nữa.

Tiểu Trúc nhìn Sở Đào đi, lúc này mới thở phào, cảm giác mình sắp xụi lơ, ngay cả chân cũng đang run.

Lạc Thịnh Vũ cười từ phía sau lưng ôm lấy hắn, nói: ”Nhìn nam nhân khác chuyên chú như thế, ta sắp ghen rồi.”

“Cái gì chứ…” Tiểu Trúc sửng sốt, dở khóc dở cười, nói: ”Lát nữa, ta không cần đi theo nhé?”

“Vậy sao được?” Lạc Thịnh Vũ nói: ”Sở minh chủ còn chờ gặp ngươi, không đi nói không qua.”

“Nhưng mà…” Tiểu Trúc sốt ruột muốn khóc, kéo tay áo Lạc Thịnh Vũ, cho dù Sở Đào không nhận ra hắn, cũng không may mắn đến độ Sở Trung Kiệt cũng không nhận ra.

“Đừng sốt ruột.” Lạc Thịnh Vũ giơ tay lên che phủ qua lại cánh môi hắn, một đôi con ngươi tựa như hắc diệu thạch chăm chú nhìn mình, nói: ”Ngươi bây giờ ỷ lại ta như thế, nếu sau này cũng vậy là tốt rồi.”

Tiểu Trúc nghe không hiểu y đang nói cái gì, thình lình ngang hông siết lại, bị người ôm vào lòng, đôi môi cũng bị chặn. Một nụ hôn xảy ra bất ngờ khiến hắn sửng sốt nửa ngày. Cuối cùng cũng chỉ có thể rơi vào lòng Lạc Thịnh Vũ, thở dốc ngụm lớn.

“Ta đi gọi người lấy chút nước ấm đến, lau lau mặt cho ngươi, dọc theo đường đi gió bụi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ buông hắn ra, nói: ”Buổi trưa, Sở Trung Kiệt nhất định sẽ sai người qua đây mời, chắc hẳn đến lúc đó sẽ có rất nhiều hào kiệt võ lâm, ngươi cứ đi theo bên cạnh ta, đừng sợ, hết thảy có ta.”

Tiểu Trúc không có cách nào, đành phải gật đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 38”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 37

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập thất chương – Bôi thuốc

Tiểu Trúc cuối cùng đấu tranh nửa ngày, mới sấp xuống, vắt chăn sau lưng, sau đó cởi quần, lộ ra chân dài lõa lồ và cái mông tròn trịa.

Bắp thịt toàn thân hắn đều có chút đau, ngón trỏ tay phải móc một mẩu thuốc mỡ muốn đưa đến phía sau dưới thân, nhưng trên lưng trên đùi hắn lôi kéo đều đau vô cùng, động tác dễ dàng bình thường, bây giờ dù cho cắn răng cũng làm không được. Đành phải dùng sức ngang hông, trán đè lên gối, nửa quỳ vểnh mông lên, lúc này mới trầy trật chạm được.

“Ưm, a…” Tiểu Trúc cau mày, ngón tay vừa đụng tới nơi đó liền đau đến đòi mạng, quả thực giống như đang bốc cháy, thân thể cũng run run. Dứt khoát cắn răng một cái, dùng sức đưa ngón tay đã bôi thuốc mỡ vào trong, đau đến mức hắn thiếu chút nữa chảy cả nước mắt nước mũi.

Cũng may thuốc mỡ có tác dụng bôi trơn, còn hơi lành lạnh, ngón tay hắn cẩn thận chuyển động bôi bên trong, đau đớn giảm bớt thật nhiều, lúc này mới thở phào một cái.

Vừa định rút ngón tay ra, lại lấy ít thuốc mỡ, bỗng nhiên cổ tay bị xiết, lại là bị người nắm không nhúc nhích được, ngón trỏ ấy còn cắm bên trong, thậm chí là lại sâu vào một đoạn, khiến hắn kêu rên một tiếng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 37”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập lục chương – Nam sủng

Tiểu Trúc cũng không biết mình lúc nào đã bất tỉnh, lúc lại tỉnh lại trong phòng đã đốt đèn, chính mình thoải mái nằm trong chiếc giường mềm mại, trên người cũng thay áo chẽn sạch sẽ, nếu không để ý đau đớn bủn rủn toàn thân muốn tan ra, cũng nói được là thích ý.

“Ngươi tỉnh?” Lục Hoàn luôn luôn trông bên cạnh, thấy Tiểu Trúc tỉnh vội vã lên tiếng.

“A… Ừ.” Giọng Tiểu Trúc đáp khàn khàn không ra gì, không khỏi có chút ngượng ngùng, bọn họ vừa rồi… thật sự là quá điên cuồng.

Ánh mắt Lục Hoàn nhìn hắn có phần phức tạp, lập tức xoay người rót cho hắn chén nước. Tiểu Trúc uống một chút liền cảm thấy khá hơn nhiều, con mắt chuyển động, trong phòng chỉ có hai người hắn và Lục Hoàn, lại không biết Lạc Thịnh Vũ đi đâu.

Vẻ mặt Lục Hoàn nhìn hắn, không khỏi có chút ngập ngừng, cuối cùng cắn răng một cái, nói: ”Tiểu Trúc, Lạc trang chủ có phải đã… đã biết ngươi là nam hay không?”

“Hả?!” Tiểu Trúc động vừa nghe thở nhẹ một tiếng, cúi đầu gật gật.

Cổ hắn rất trắng, cổ áo lót hơi lỏng, lúc cúi đầu tóc dài buông xuống, vừa lúc có thể nhìn thấy một đoạn gáy, phía trên có mấy dấu vết màu đỏ.

“Các ngươi chẳng lẽ…”

Lục Hoàn nói một nửa liền thế nào cũng không mở miệng nữa, lời như thế nàng một cô nương gia nói như thế nào được, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Trúc. Tiểu Trúc ngẩng đầu liền thấy ánh mắt của Lục Hoàn, lúc đầu một mảnh mờ mịt, không hiểu được nàng là có ý gì, đột nhiên sửng sốt, trên mặt lập tức đỏ bừng nháy mắt lại trắng bệch không còn màu sắc.

“Ngươi, ngươi thật sự!” Lục Hoàn nhìn lên, loại vẻ mặt này của đối phương, nhất định là ngầm thừa nhận, ”Ngươi làm sao dám?! Ngươi là muốn làm nam sủng của Lạc Thịnh Vũ hay sao?! Ngươi sao lại hồ đồ như thế, ngươi là nam nhân cơ mà, sao lại sao lại có thể làm những chuyện đó với y…”

Sắc mặt Tiểu Trúc càng trắng bệch, môi hơi run run. Thật ra sau khi hắn mất trí nhớ rất nhiều chuyện đều không hiểu, Lạc Thịnh Vũ mặc dù thái độ đối với hắn rất kỳ lạ, ban đầu khinh miệt, về sau lại đột nhiên thân thiết, khiến hắn không biết làm sao. Nhưng nếu như nói thật, Lạc Thịnh Vũ là đối xử với hắn tốt nhất, hắn tự nhiên sẽ thích người kia nhiều hơn chút.

Tiểu Trúc không rõ “nam sủng” là ý gì, nhưng nhìn thần thái biểu tình Lục Hoàn, đủ để hiểu được đây không phải là một từ hay gì.

Không nén nổi thì thào: ”Hai nam nhân không thể… Đúng vậy, ta thấy người ta thành thân đều là…”

Lục Hoàn tức điên rồi, Tiểu Trúc là bị nhặt về, người mất trí nhớ tựa như đứa nhỏ không biết cái gì, sao biết tiểu thư để hắn gả thay cho Lạc Thịnh Vũ lại gây ra nhiều chuyện như vậy. Nhìn thấy bộ dạng Tiểu Trúc lúc này vừa hoảng hốt vừa không biết làm sao, không khỏi lại lo lắng khó chịu.

“Ngươi…” Lục Hoàn vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên liền nghe thấy cửa phòng “két” một tiếng bị đẩy ra. Quay đầu nhìn, một bóng người ngoài cửa, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 36”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 35

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập ngũ chương – Tắm chung

“Dùng tay giúp ta đi.” Lạc Thịnh Vũ trái lại sắc mặt thản nhiên, còn chứa nụ cười, bắt lấy tay Tiểu Trúc kéo đến phía trên thứ đang cứng rắn của mình.

“A!” Tiểu Trúc thở nhẹ một tiếng, sợ run cả người, hắn theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng bị Lạc Thịnh Vũ nắm cổ tay, cũng không rút về được. Thứ cứng rắn nóng bỏng dưới tay khiến năm ngón tay hắn đều nổ tung, nhưng lòng bàn tay vẫn chỉ có thể dán phía trên.

Tiểu Trúc do dự nửa ngày, nhìn thấy nụ cười trên mặt Lạc Thịnh Vũ không khỏi có chút phiền muộn, mọi người đều là nam nhân, sao chỉ chính mình cảm thấy xấu hổ. Dứt khoát cắn răng một cái nhắm chặt mắt lại, năm ngón tay khép mở, bọc lấy thứ cứng rắn kia, trượt lên xuống qua lại.

Đây cũng có vài phần cảm giác thấy chết không sờn… Nhưng mặc dù cắn răng, ngón tay vẫn run rẩy rất khẽ, để lộ ra sự căng thẳng của chủ nhân.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ nặng nề hơn nhiều, trán đè nơi bả vai Tiểu Trúc, tay nắm eo hắn không khỏi càng ngày càng nặng.

“Ưm…” Tiểu Trúc khẽ rên một tiếng, sức tay người nọ rất lớn, nắm eo hắn tê rần, không kìm nổi khí lực trên tay mình cũng gia tăng mấy phần.

“Ào” một tiếng, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên ôm hông hắn đứng lên. Tiểu Trúc cả kinh đôi chân theo bản năng vòng bên hông y, tay cũng ôm lấy cổ y, chỉ sợ y quăng mình ra, ”Sao vậy?” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 35”