Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập cửu chương – Minh chủ
“Chủ tử…?” Lam Y ngẩn người.
Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi đi nhìn chằm chằm Sở Diệu Y đi, giả ngây giả dại không hề gì, tìm ra thuốc giải cho ta.”
“… Dạ.” Lam Y giống như là có chút không cam lòng, răng cắn cắn môi dưới, do dự nửa ngày, nói: “Chủ tử, lúc ta vừa qua đây nhìn thấy Lạc Kiến Đông. Loại thuốc chủ tử sai Kiến Đông chuẩn bị đó…”
“Không nên hỏi chuyện không nên hỏi.” Lạc Thịnh Vũ không nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên lan can đình.
“Chủ tử!” Thanh âm Lam Y cao hơn chút, nói: ”Chủ tử, người làm như vậy căn bản không phải muốn kiềm chế người kia, chỉ có thể làm cho người càng lún càng sâu!”
Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, hoàn toàn không quan tâm giải thích của nàng, chỉ nói: ”Xuỵt, nhỏ giọng chút, hắn mệt mỏi mới ngủ.”
Lam Y hung hăng cắn môi, câu nói sau cùng cũng không nói liền quay người đi.
Lạc Thịnh Vũ một mình ngồi trong đình một lát, sắc trời hơi tối, ánh nắng chiều một mảnh đỏ rực, như đang cháy. Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lam Y, khinh thường cười cười.
“Chủ tử.” Lạc Kiến Đông bưng một cái chén sứ qua đây, nói: ”Thuốc sắc xong rồi.”
“Đặt ở đây, ta cầm vào là được rồi.” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu. Mùi gay mũi thực sự có chút khó ngửi, nâng tay cầm chén thuốc bưng lên, liền về phòng.
Tiểu Trúc ngủ không ngoan, mới ra ngoài một chút như vậy đã đá mền, tựa hồ lại cảm thấy lạnh, nằm nghiêng rúc thành một đống, bộ dáng tội nghiệp.
Lạc Thịnh Vũ cười cười, đi qua vỗ vỗ người, nói: ”Thuốc đã chuẩn bị xong, trước tiên dậy uống, nếu không lạnh càng khó uống.”
Tiểu Trúc “rầm rì” hai tiếng, níu tay áo Lạc Thịnh Vũ cọ hai cái, có lẽ là cảm thấy nhiệt độ trên người Lạc Thịnh Vũ khá cao, coi là chăn kéo lên người mình.
Lạc Thịnh Vũ đành phải thuận theo hắn ngồi bên giường, lấy tay tô theo dung mạo hắn, mày dài đến tóc mai mắt phượng hơi dài, khuôn mặt khi ngủ có chút thả lỏng, khiến ngón tay y tựa như mê muội quyến luyến.
Tiểu Trúc cảm thấy trên mặt ngứa, cau mày nhưng mắt vẫn còn chưa mở, lắc đầu tránh né. Lạc Thịnh Vũ kẹp cằm hắn, không khỏi khẽ nói: ”Thứ ta muốn lưu lại đều trốn không thoát.”
Y nói xong liền phủ phục cúi đầu nhẹ nhàng hôn người đương ngủ say, lại nhẹ nhàng họa trên cánh môi ấy một hồi. Liền nâng tay gẩy, kéo vạt áo hắn ra, cổ áo nháy mắt liền nới lỏng lộ ra một đoạn cổ trắng nõn, xương quai xanh cũng như ẩn như hiện.
Tiểu Trúc cảm giác dường như trên ngực đè ép vật nặng, đến mức thở không ra hơi, trên cổ còn vừa tê vừa ngứa, khiến hắn không thoải mái muốn trở mình, lại không động đậy được. Hai chân bị người tách ra, hạ thể chợt lạnh, rùng mình một cái. Lúc này mới khó chịu mở mắt ra.
“Ngươi…”
Lạc Thịnh Vũ nhìn bộ dáng mơ mơ màng màng của Tiểu Trúc, không kìm nổi lại hôn bờ môi hắn, làm đến mức hắn thở dốc thân thể xụi lơ. Chưa đợi người ta hoàn hồn, đã đỡ lấy hông hắn đâm thứ to lớn cứng rắn vào trong.
Tiểu Trúc kêu “a” một tiếng, âm cuối toàn bộ nghẹn trong cổ họng, hắn cũng không có chuẩn bị, mơ mơ màng màng đã bị tiến vào, khó chịu cau mày thiếu chút nữa rơi nước mắt. Há hốc miệng thở dốc nửa ngày, mới cảm thấy thích ứng chút.
“Ngươi sao lại như vậy… A!” Tiểu Trúc thở không nổi, vừa thẹn vừa giận, mới mở mắt đã bị người cởi hết quần áo, còn tựa như cố ý hung hăng đâm, làm cho hắn ngay cả câu cũng nói không xong.
………
“Đừng làm, ta mệt mỏi quá.” Mắt Tiểu Trúc cũng muốn nhắm lại, tựa vào trong lòng Lạc Thịnh Vũ. Ngón tay người nọ vẫn còn vuốt ve qua lại trên người hắn.
Vừa nói xong, người nọ lại càng táo tợn, lại dò ngón tay vào trong huyệt phía dưới, giống như là đào móc, xoay tròn quấy nhiễu qua lại.
“Ưm…”
Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tiếng chất lỏng ”xì xì” khiến hắn xấu hổ khuôn mặt cũng thiêu lên. Nhưng trên người vốn hết sức, còn bị người đè lại, không động đậy được.
“Đừng lo, chúng ta không làm, biết ngươi mệt mỏi.” Lạc Thịnh Vũ rút ngón tay ra, kéo theo một ít dịch đục màu trắng, nhớp nháp. Tiểu huyệt sưng đỏ kia giống như là co giật, khép mở co rút mấp máy một cái, nhìn mà con ngươi y tối sầm.
Tiểu Trúc cảm thấy phía dưới lại nóng lên, có thứ chảy ra bên ngoài, cảm giác không thể rõ ràng hơn. Quay đầu, muốn đi kéo chăn đắp lên chính mình, vừa nhấc tay lại đụng phải tay Lạc Thịnh Vũ, vội vàng rụt lại.
Thanh âm Lạc Thịnh Vũ khàn khàn, khẽ cười, ôm hắn vào lòng, nói: ”Ngươi cũng thích phải không?”
Tiểu Trúc không hiểu ra sao, theo sát ngón tay Lạc Thịnh Vũ lại đang che phủ bộ ngực hắn, cúi đầu nhìn lên lập tức kêu,”Ngươi! Đừng.”
Người nọ vậy mà lại bôi bạch trọc trên tay lên người hắn, tựa hồ còn cảm thấy không đủ lại thò tay cắm vào phía sau hắn, kéo theo một ít chất lỏng bôi lên bụng hắn, còn nhẹ nhàng vuốt ve ở nơi đó.
Tiểu Trúc bị y làm cho thân thể run rẩy liên tục, vội vàng kéo chăn phủ lên người mình, ngay cả đầu cũng vùi vào.
“Xấu hổ?” Lạc Thịnh Vũ cười ha ha, thanh âm trầm thấp từ tính cách chăn cũng nghe được rõ ràng, ”Ngoan, bộ dáng ngươi bây giờ rất đẹp, xấu hổ cái gì.”
Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn không xong, đẩy hắn, nói: ”Ta đi chuẩn bị ít nước nóng cho ngươi.” Dứt lời liền xuống giường đi ra ngoài.
Tiểu Trúc thở dài, đưa tay sờ sờ mặt mình, thật sự rất phỏng tay. Hắn cũng không có bản lĩnh da mặt dày như Lạc Thịnh Vũ, luôn là vẻ mặt tự nhiên nói một vài lời lung tung.
Nghĩ đến chính mình trần truồng nằm trên giường, liền muốn mau mau xuống đất cầm cái quần mặc vào. Nhưng vừa đứng lên, liền cảm thấy phía sau có chất lỏng theo bắp đùi xuống, nhất thời phía sau lưng cứng đờ, động tác cũng ngừng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 39”