Ma đầu – Quyển hạ – Chương 1

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Tỉnh lại

Tiểu Trúc cực kỳ khó chịu, cảm thấy trên người lúc lạnh đòi mạng lúc đau muốn chết, quả thực chính là giống như xuống mười tám tầng địa ngục, tra tấn vô cùng tận. Không biết qua bao lâu mới thoải mái một chút, ngay sau đó chính là cảm giác váng đầu buồn nôn.

Trước mắt là một mảnh biển mây vô hạn, hắn giống như đứng ở một cái đỉnh hư vô. Phía sau một trận tiếng bước chân, ngoảnh lại không khỏi vui mừng, người tới một thân trang phục màu xám, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai.

Tiểu Trúc vừa muốn qua, liền thấy người nọ bỗng nhiên nâng kiếm lấn qua đây, mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ họng mình. Trong lòng hắn giật mình, không biết vì sao, vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng. Lui về một bước, thân thể nhẹ hẫng, rớt xuống…

Tiểu Trúc bị cái loại sa xuống này làm sợ lập tức tỉnh lại, mạnh mẽ ngồi dậy, liền cảm thấy đầu óc vù một tiếng, ngực hoảng hốt, cảm giác nghẹn một hơi, trong dạ dày cuồn cuộn một trận, cổ họng tắc nghẽn, giống như muốn nôn mửa.

“Chủ tử!”

Tiểu Trúc đỡ ngực vội vàng muốn xuống giường, dưới chân mềm nhũn liền ngã xuống, té cả người đều đau. Còn chưa có ngẩng đầu đã được đôi cánh tay đỡ lên.

“Ngươi… Mạnh Khanh?!” Tiểu Trúc mở to hai mắt, rất sửng sốt.

Mạnh Khanh đáp một tiếng, đỡ hắn lên giường đắp chăn xong, nói: ”Chủ tử đây là muốn làm gì? Thuộc hạ làm thay chủ tử, thân thể chủ tử quá suy yếu, tạm thời chớ xuống giường.”

“Nơi này là?” Cả đầu Tiểu Trúc đều là nghi vấn, hắn còn nhớ mình đang ở cùng Lạc Thịnh Vũ, là ở trong lối đi dưới quan tài đá kia, lúc ấy khắp nơi đều là bọ cạp, hơn nữa đám bọ cạp đó còn bò lên người Lạc Thịnh Vũ, chính mình vỗ một cái cho y, liền ngất đi, sau đó…

“Nơi này là khách điếm, chủ tử bị thương, bọn thuộc hạ không dám gấp rút lên đường lúc này…”

Mạnh Khanh chưa nói xong, đã bị Tiểu Trúc ngắt lời, ”Ngươi tìm thấy ta ở đâu?! Lạc Thịnh Vũ thì sao? Ngươi có thấy y không?”

Sắc mặt Mạnh Khanh phát lạnh, dường như đặc biệt không muốn nhắc tới Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Thân thể chủ tử suy yếu, bây giờ không phải là lúc lo lắng người khác, tĩnh dưỡng thật tốt là quan trọng nhất.” Nói xong cười lạnh một tiếng, lại nói: ”Lạc Thịnh Vũ võ công thủ đoạn đều không có ai so bằng, ai có thể làm y bị thương?”

Bọn họ đang nói, thì nghe “két” một tiếng, có người đẩy cửa vào, chính là Mạnh Hiểu không thể nghi ngờ. Mạnh Hiểu bưng bát thuốc, trừng mắt nhìn Mạnh Khanh một cái, nói: ”Tà hỏa lớn như vậy, mau mau ra ngoài đùa bỡn kiếm của ngươi đi. Chủ tử khỏe lại nhất định đầu tiên là rút da ngươi.”

Tiểu Trúc nghe nàng vừa nói như thế, không khỏi ngẩng đầu nhìn, trên mặt Mạnh Khanh tựa hồ có chút không nhịn được, xấu hổ xoay người liền đi ra ngoài. Tinh thần người nọ dường như cũng không tốt lắm, sắc mặt rất trắng, đáy mắt đều là tơ máu.

Mạnh Hiểu nói: ”Chủ tử đừng đi để ý đến hắn, để hắn phát điên đủ là được rồi.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, hắn vốn cũng không để trong lòng, chỉ nói: ”Ngươi, ngươi có biết Lạc Thịnh Vũ ở đâu không? Có thể nói cho ta biết sao?”

Mạnh Hiểu lắc lắc đầu, tạm dừng trong chốc lát nói: ”Thuộc hạ cũng không biết Lạc Thịnh Vũ hiện giờ ở nơi nào, nhưng người nọ chắc chắn bình yên vô sự. Chủ tử không cần phải lo lắng.”

Tiểu Trúc cắn cắn môi, nhận lấy thuốc Mạnh Hiểu bưng tới một ngụm liền uống hết. Muốn hỏi lại sợ nàng vẫn không nói, liền không nói gì, cứ nằm yên nhắm mắt lại.

Mạnh Hiểu nói câu bảo hắn nghỉ ngơi thật tốt, liền xoay người đóng cửa đi ra.

Trong lòng Tiểu Trúc lo lắng Lạc Thịnh Vũ, nhưng chống cự không nổi uống thuốc, thuốc an thần ở bên trong, liền nặng nề thiếp đi. Nhưng trong mộng cũng không yên, nơi nơi đều là một mảnh đỏ như máu, sau đó lại là một mảnh đen ngòm, thanh âm lác đác giống như ngay bên tai. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ, nhưng người nọ lại thế nào cũng không nhìn thấy hắn, bất luận gọi y thế nào, y đều không quay đầu lại.

Tiểu Trúc gấp muốn chết, thân thể chấn động liền tỉnh lại, lúc này mới phát hiện trong tóc mai ẩm ướt, trước mắt cũng là một mảnh mơ hồ, chính mình vậy mà lại khóc, ngay cả vạt áo cũng đều ướt.

Hắn quấn chăn rụt rụt, bỗng nhiên cảm thấy ngực có chút khó chịu, nghĩ đến Lạc Thịnh Vũ rốt cuộc ra sao. Vừa muốn ngồi dậy, cái loại cảm giác váng đầu buồn nôn này lại tăng thêm, nằm sấp trên giường nôn khan một trận.

Ngẩn ra nửa ngày, Tiểu Trúc mới cảm thấy đỡ hơn chút, trong bụng trống rỗng, thực ra vốn là không có gì để nôn. Hắn mặc vào quần áo để trên ngăn tủ, là bộ trường bào nam tử màu lam, vô cùng vừa người.

Tiểu Trúc mới ra khỏi cửa phòng, vừa vặn thấy Mạnh Hiểu đi tới. Mạnh Hiểu sửng sốt, nói: ”Chủ tử sao lại dậy?”

“Ta, có chút đói bụng.” Tiểu Trúc tùy tiện tìm lý do, nhìn sắc trời bên ngoài, đã là lúc mặt trời lặn.

“Thuộc hạ sơ sót.” Mạnh Hiểu vội vàng nói: ”Chủ tử về phòng chờ một lát, thuộc hạ liền đi gọi chủ quán đưa rượu và đồ ăn qua.”

Tiểu Trúc gật gật đầu, làm bộ muốn đi về, nhìn Mạnh Hiểu xoay người xuống lầu, mới thở phào một cái. Tay hắn vịn trên lan can lầu hai, phía dưới có rất nhiều người đang dùng cơm, khá náo nhiệt.

“Nghe nói lần này bị bắt đi thật là nhiều người, Sở Trung Kiệt minh chủ này cũng bị giam giữ.”

“Lão thất phu kia vốn là không có bản lĩnh gì, như thế rất tốt. Vậy vị trí minh chủ ai ngồi? Có phải Lạc đại hiệp không?”

“Còn minh chủ không minh chủ ấy à, Lạc đại hiệp cũng không phải bị bắt đi, hiện giờ đều là sinh tử chưa biết.”

“Hả?! Đều bị tóm, người Liêu kia sao lại lợi hại như vậy!”

Tay Tiểu Trúc run một cái, giọng của mấy người khá lớn, hắn nghe được rõ ràng, Lạc đại hiệp trong miệng bọn họ chính là Lạc Thịnh Vũ không thể nghi ngờ chứ? Trong đầu hắn một trận hỗn loạn, bị bắt cái gì? Người Liêu cái gì? Hắn đều nghe không hiểu, nhưng những thứ ấy tất nhiên không là chuyện tốt gì.

Hắn lại nghe hơn nửa ngày, nhìn thời gian, Mạnh Hiểu có lẽ sắp đi lên, lúc này mới vội vã trở về phòng. Sau khi đóng cửa lại lập tức cảm giác một luồng cảm giác bị đè nén, trời đất treo ngược một trận, chưa kịp vịn bàn đã ngã xuống. Trước mắt tối sầm, liền bất tỉnh nhân sự. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 1”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 43

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tam chương – Không đường để trốn

“Chính là nơi này?!”

Lạc Thịnh Vũ kéo dây cương một cái, ngựa vừa dừng lại, liền nghe phía sau có người đã hưng phấn kêu lên. Người không kiềm chế nổi trước tiên xuống ngựa, chạy tới nhìn tấm bia đá gãy một khúc kia.

Tiêu Hành nhìn thấy tấm bia đá kinh ngạc nói: ”Nơi này trước đây rất ít tới, thì ra còn có một mộ bia, không biết là người nào?” Hắn cũng xuống ngựa nhìn, nhưng chữ trên tấm bia đá đã mờ không còn hình dáng, cho dù có tỉ mỉ phân biệt cũng là nhìn không ra.

“Mọi người không nên gấp gáp!” Sở Trung Kiệt xuống ngựa vung tay lên nói: ”Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, trước đi lấy một vài cây đuốc, hỏa chiết tử cũng phải mang theo, lại chuẩn bị một chút lương khô. Cũng không thể tất cả mọi người đều xuống, vạn nhất phía dưới xảy ra chuyện gì, không ai tiếp ứng, há chẳng phải đều chết phía dưới!”

Ông ta nói xong những lời này, mọi người mới yên lặng trong chốc lát. Sở Trung Kiệt phân phó mấy người đi chuẩn bị đuốc, có người lại đi chuẩn bị lương khô. Chờ cơ bản chuẩn bị xong, đã qua buổi trưa.

Mọi người ăn cơm trưa trước, sau khi tất cả chuẩn bị thỏa đáng mới thảo luận xem người nào xuống, người nào lưu lại ở trên tiếp ứng. Bị lưu lại đương nhiên là không muốn, chuyện tốt bị người ta chiếm tiên cơ, chờ phía trên là cái gì cũng mò không được.

Tiểu Trúc vốn tưởng rằng chính mình sẽ chờ phía trên, nhưng Lạc Thịnh Vũ khăng khăng bảo hắn cùng theo, không yên tâm hắn một mình, cũng chỉ đành cùng đi xuống.

Một đám người mở nắp quan tài nhảy xuống, số lượng đuốc rất nhiều, chiếu trong lối đi rất sáng, không âm u giống lần trước, nhưng cái loại cảm giác quỷ dị đó vẫn có như thường. Tiếng bước chân của mọi người vọng lại rất lớn, cho nên lúc vừa tiến vào còn có người đang nói chuyện, về sau đều không tự chủ ngậm miệng. Từng tiếng vọng lại ấy giống như là quỷ khóc, làm gáy mọi người lạnh run.

“Con đường này đi đến cùng là một ngõ cụt,” Lạc Thịnh Vũ cầm trong tay một cây đuốc, y đứng ở phía trước nhất, tay lung lay một cái, nói: ”Cơ quan hẳn là không ở nơi đó, vì thế từ cửa vào này trở đi sẽ phải tìm kiếm kỹ lưỡng, nói không chừng cửa đá sẽ ở chỗ nào đó.”

Mọi người vừa nghe không khỏi nói: ”Con đường này dài bao nhiêu? Vậy tìm thế nào? Giống như mò kim đáy bể.”

Sở Trung Kiệt phất tay nói: “Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút. Chúng ta mỗi người tìm một chỗ, cẩn thận tìm, phát hiện thì kêu to. Bằng không lối đi dài như vậy, không biết phải tìm tới khi nào.”

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, liền đứng ở chỗ cửa vào lối đi. Vì nắp quan tài đá chưa đóng lại, nên chỗ này là sáng nhất. Những người khác nghe lời Sở Trung Kiệt đều ào ào tản ra, cẩn thận tìm về phía vách tường.

Tiểu Trúc ngẩng đầu nhìn nhìn cửa vào, lại hứng thú nhìn xung quanh, tường đá bóng loáng tựa như tơ lụa, căn bản nhìn không ra nơi nào có cơ quan, chớ nói chi là cửa đá. Đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ tường đá, vào tay là cảm giác lạnh lẽo của tường đá.

Lạc Thịnh Vũ giữ chặt tay hắn nói: ”Đừng chạm vào, đã quên cơ quan lần trước, cẩn thận bị thương đến ngươi.”

Tiểu Trúc bị y nhắc nhở mới nhớ, vừa muốn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt nghe thấy một tiếng hét thảm. Theo sát là tiếng vọng xa tắp, từng đợt truyền tới, sợ tới mức hắn run cả người.

Âm thanh cách có chút xa, người chung quanh đều dừng động tác, nhìn về phía chỗ sâu lối đi, ”Tình huống gì?”

Sở Trung Kiệt lập tức mang người muốn đi xem tình hình, đương nhiên sẽ không quên để Lạc Thịnh Vũ dẫn đường, sợ phía trước có cơ quan gì.

Mấy người đi về phía trước, càng đi càng tối. Người nọ tựa hồ đi rất sâu vào trong, không biết một mình đi làm cái gì. Đến khi sắp tới cuối lối đi, Lạc Thịnh Vũ bỗng nhiên dừng bước.

“Thế nào?”

Sở Trung Kiệt đứng phía sau, nhìn không nhìn thấy tình huống đằng trước. Vì trong lối đi hơi tối, Tiểu Trúc nhất thời không để ý, lúc này chăm chú nhìn chỗ đằng trước cách đó không xa, lập tức cả người nổi da gà.

Ngay tại chỗ cách bốn năm bước, có một bóng đen nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.

Lạc Thịnh Vũ cầm tay hắn, tựa hồ là đang an ủi hắn chớ lo lắng. Cây đuốc trong tay y dò một chút về phía trước, ngữ khí bình tĩnh, nói: Người này đã chết.”

“Cái gì?!” Người đi theo đằng sau vừa nghe, liền chen qua muốn nhìn. Chỉ thấy trên thân người nọ cắm một cây trường mâu, xuyên qua yết hầu, mắt hắn còn mở trừng trừng, trong đó có kinh ngạc có vui mừng có sợ hãi, cứ như thế nằm thẳng đờ.

“Đây…!” Có người mở to hai mắt, tay chỉ người nằm trên đất, nói: ”Hắn là trúng cơ quan hay là…”

Người nọ nói một nửa thì không nói tiếp nữa. Lạc Thịnh Vũ đi đến phía trước đưa tay sờ sờ tường đá, nói: ”Nơi này là nơi ta lần trước dùng Đoạn Thủy đâm thủng, không có chỗ hủy mới, hẳn sẽ không là một loại cơ quan.”

“Không phải cơ quan?!” Một người kinh ngạc nói: ”Nếu không phải cơ quan, đây chẳng phải là ngoại trừ chúng ta còn có người đã ở trong lối đi này rồi! Nếu không chính là có nội gián!”

“Đây…” Sở Trung Kiệt cũng là cả kinh, tiến lên ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn nhìn thi thể, nói: ”Nhìn vị trí trường mâu này đâm vào, chắc hẳn là bắn qua từ ngay đằng trước. Chỉ là…” Ông ta nói xong ngẩng đầu nhìn phía trước, phía trước rõ ràng là cuối lối đi, chỉ có tường đá, trừ đó ra cũng không có cái gì.

“Chẳng lẽ là trong những người chúng ta này, có người qua đây giết hắn?” Đằng sau có người nói: ”Nhưng không đúng, lúc chúng ta tới đây cũng không thấy được bất luận kẻ nào. Hơn nữa phía trước chính là tường đá, sao có thể nhảy ra một người chứ!”

Tiểu Trúc bị bọn họ nói sợ run cả người, bên chân có một người chết, mở to mắt, trong tai còn nghe giải thích quỷ dị của mọi người, chỉ cảm thấy trên sống lưng ngứa ran từng trận.

Sở Trung Kiệt nói: ”Cũng chỉ có một lời giải thích, phía trước đây chắc chắn còn có đường!”

“Có đường?” Có người lách mình qua, vươn tay sờ tường đá.

Tiểu Trúc bị Lạc Thịnh Vũ kéo lui về phía sau mấy bước, trong tường kia đều là cơ quan ám khí đương nhiên là không cần phải nói, nếu như không cẩn thận chạm vào, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện thứ gì đó.

“Chúng ta phải cẩn thận chút, chờ…” Sở Trung Kiệt nói còn chưa dứt lời, đột nhiên nghe thấy một trận âm thanh hỗn loạn đằng sau, tiếp theo đó là tiếng bước chân ầm ầm.

“Đã xảy ra chuyện gì?!” Sở Trung Kiệt cả kinh.

Tiếng bước chân rất vang, tựa hồ là chạy rất gấp. trong lối đi trống rỗng thật sự kỳ dị. Tiểu Trúc rùng mình một cái. Lạc Thịnh Vũ đưa tay ôm lấy hắn, thấp giọng nói: ”Không có việc gì.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 43”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 42

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhị chương – Rất quan trọng

Tiểu Trúc ngủ không yên, ngủ đến nửa đêm đã tỉnh, trong đầu không ngừng đều là nam tử áo lam kia đang luyện kiếm. Lại nhắm mắt, đều sẽ cảm thấy trước mắt kiếm thế của từng chiêu rất nhanh vụt qua, muốn mặc kệ cũng không được.

Hô hấp của Lạc Thịnh Vũ rất dài. Trong phòng không đốt đèn, chỉ có thanh Đoạn Thủy kiếm trên bàn con góc đối phát ra ánh sáng màu lam nhạt, rất rõ ràng trong đêm tối.

Tiểu Trúc cảm thấy mình giống như là mê muội, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đoạn Thủy kia, ánh sáng màu lam đâm vào mắt có chút đau, nhưng thế nào cũng không dời ra được.

Mãi đến khi bên ngoài trời sáng, ánh sáng lam ấy mới không chói mắt nữa. Tiểu Trúc lúc này mới kinh ngạc nhận ra, chính mình là nửa đêm không ngủ, cứ như vậy trời đã sáng.

Lạc Thịnh Vũ mở mắt, đã nhìn thấy người trong lòng đang ngẩn ra, không kìm nổi hôn hôn đỉnh tóc màu đen, thanh âm còn có chút khàn khàn vừa mới tỉnh ngủ, nói: ”Sao tỉnh sớm như vậy.”

Tiểu Trúc cảm thấy trong óc hỗn loạn, không phải buồn ngủ, chính là có chút mơ hồ, phản ứng một lát mới lắc lắc đầu.

Lạc Thịnh Vũ sờ sờ hai má hắn, nói: “Ngủ không ngon à, sao nhìn ngươi tinh thần không tốt lắm. Tối hôm qua ép buộc quá mức ư?”

Tiểu Trúc vừa muốn mở miệng, đã nghe thấy nửa câu sau mang theo ý cười trêu tức của y, trên mặt nóng lên, vội vàng bò ra từ trong lòng y, nói: ”Ta muốn đi rửa mặt.”

Lạc Thịnh Vũ không ngăn cản hắn, chỉ cười ha ha, cũng dậy mặc quần áo theo.

Trong viện sương phòng sáng sớm đã vô cùng náo nhiệt, quả thật có thể nói là tiếng người ồn ào, hầu như tất cả mọi người trời chưa sáng đã dậy, khỏi phải nói, đương nhiên đều là muốn đi lấy kho báu long lân thất bảo cung, cho nên hưng phấn ngủ không yên.

Chờ Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc rửa mặt xong, ăn chút điểm tâm sáng. Bên kia Sở Trung Kiệt đã không kịp đợi phái người tới mời bọn họ đến phòng khách.

Lạc Thịnh Vũ nghe xong chỉ cười nhạo một tiếng, lập tức gọi Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc đi thu thập hành trang, mang theo Tiểu Trúc đi sảnh trước trước tiên.

Người trong sảnh trước không ít, đi trước lần này đều là chưởng môn nhân của các môn phái, bọn họ đều là cao thủ võ lâm có uy tín danh dự, thấy Lạc Thịnh Vũ tiến vào mắt đều giống như là phát sáng.

Lạc Thịnh Vũ cũng không nhiều lời, chỉ nói: ”Các vị chưởng môn khi nào chuẩn bị xong là có thể khởi hành. Lạc mỗ dẫn đường đằng trước là được.”

Lạc Thịnh Vũ vừa nói như thế, đã có mấy người kiềm chế không được, nói: “Mọi người đều chờ ở đây đã nửa ngày, Lạc đại hiệp chúng ta đi thôi. Một đường đi qua không biết cần bao nhiêu ngày, giữa đường lại xảy ra biến cố thì phiền toái.”

Tiểu Trúc đi theo phía sau Lạc Thịnh Vũ, hắn mặc chính là một bộ áo dài màu lam, bởi vì có cớ đi đường cho tiện, cũng không cần ăn mặc thành nữ tử.

Vừa mới quay đầu đã đối diện một ánh mắt phía sau. Tiểu Trúc giật mình một cái, không phải Sở Diệu Y còn có thể là ai? Sở Diệu Y cứ đứng ở ngoài cửa cũng không mở miệng, nhìn chằm chằm hắn.

Lạc Thịnh Vũ cũng chú ý tới, chỉ liếc nàng một cái, nói: ”Đã như thế, vậy thì đi thôi.” Y dứt lời liền kéo Tiểu Trúc vòng qua Sở Diệu Y mà đi.

Lúc tới cửa Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc đã chuẩn bị xe ngựa ổn thỏa, Lạc Thịnh Nghĩa ngồi trên lưng ngựa, nói: ”Oa, nhanh thật.”

Lạc Thịnh Vũ đỡ Tiểu Trúc lên xe nói: ”Ta phải dẫn đường đằng trước, tự ngươi cẩn thận một chút, đừng đi ra.”

Tiểu Trúc đồng ý liền chui vào buông mành xuống. Nghe thấy thanh âm Lạc Thịnh Vũ phân phó bên ngoài, sai Lạc Kiến Bắc đi theo mình, sau đó mang theo Lạc Kiến Đông đi dắt ngựa.

Một đám người bọn họ lên đường, chậm rãi, vô cùng hoành tráng. Tiểu Trúc vẫn luôn ngồi trong xe ngựa, mặc dù không có người nói chuyện, nhưng so với đi ra bảo hắn đối mặt những người bên ngoài đó thì tốt hơn rất nhiều. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 42”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 41

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhất chương – Kinh biến

Một câu nói của nàng nói xong tất cả sân luận võ đều sôi trào, mọi người tỏ vẻ cả kinh, sau đó người thì nhỏ giọng nghị luận người thì bắt đầu kêu la.

Lạc Thịnh Vũ thần sắc bất động, khóe miệng dẫn theo nụ cười tựa như chế nhạo, nói: ”Ngươi cho rằng ngươi là ai? Tùy tiện nói hươu nói vượn một trận ở đây, hào kiệt thiên hạ này sẽ giống như đồ ngốc tin lời ngươi?”

Mọi người nghe thấy lời của Lạc Thịnh Vũ lại cảm thấy nói có lý, nữ tử áo hồng kia bọn họ không ai biết, lời nói là thật hay giả, cũng không ai biết, không có lý do để tin.

“Đây mới là sư tỷ của ta! Sở Diệu Y!” Sở Đào nhịn đau đứng lên, đề khí hét một tiếng.

Trong lòng Tiểu Trúc “lộp bộp” một cái, hai tay nhất thời liền lạnh, đầu váng mắt hoa, không phải là bị người đẩy ngã. Hắn vốn tưởng rằng ngay cả ngay cả Sở Trung Kiệt cũng không có vạch trần hắn, đã gạt được, ai ngờ bây giờ…

“Thật sự là nực cười, ngươi là Sở Diệu Y? Vậy tiện nội là ai?” Lạc Thịnh Vũ không chút hoang mang, nói: ”Phần đông hào kiệt ở đây đều có thể làm chứng cho tiện nội, vả lại Sở minh chủ cũng không có nói tiện nội là giả mạo. Hình dáng của tiện nội và ngươi cũng bất đồng? Có nói nhận sai thì cũng không nói được.”

“Ngươi!” Sở Diệu Y bị lời của y chẹn họng.

Y nhắc tới Sở Trung Kiệt, rất nhiều người đều nhìn về phía bên kia. Chỉ thấy Sở Trung Kiệt không nhanh không chậm đi tới, nói: ”Đào nhi! Ngươi sao lại càn quấy với người này!”

Sở Đào bị ông ta quát, liền sững sờ tại chỗ.

Sở Trung Kiệt liếc mắt nhìn Sở Diệu Y, nói: ”Vị cô nương này, ngươi đến đây quấy nhiễu đại hội anh hùng rốt cuộc ý gì!”

Sở Diệu Y khó có thể tin nhìn ông một cái, lập tức cười rộ lên “ha ha”, cắn răng nói: ”Giỏi! Giỏi! Các ngươi bất nhân chớ có trách ta bất nghĩa!” Dứt lời quát: ”Ta đến đây, đơn giản là muốn chia một chén canh mà thôi.”

Nói xong lấy ra mấy tấm da dê ném xuống đất, lại nói: ”Các ngươi xem những thứ này là cái gì?! Xem thử bản đồ kho báu trên tay các ngươi có giống của ta hay không? Thật sự là không thể ngờ được phải không? Lạc Thịnh Vũ gian tặc kia thực ra đã sớm tìm được địa điểm kho báu, lại không công khai, muốn độc chiếm kho báu!”

Mọi người như tin như không, một mặt hoài nghi lời của nữ tử xa lạ này, một mặt lại chộn rộn, cho dù là tin tức giả không muốn bỏ qua.

Lạc Thịnh Vũ cười nhạo một tiếng, cũng không để ý tới nghị luận của hào kiệt dưới đài, chỉ nói: ”Ngươi muốn kho báu? Có thể, nhưng mà phải thả người trước.”

“Ta thèm!” Sở Diệu Y oán hận nói: ”Ngươi nghĩ rằng ta sẽ lại trúng bẫy của ngươi sao?!”

“Vậy ngươi muốn thế nào?” Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, nói: ”Hôm nay nhiều hào kiệt như vậy ở đây, Lạc mỗ cũng không tiện nói lời giả nhân giả nghĩa gì, ngươi nếu làm nàng bị thương mảy may, Lạc mỗ nhân đương nhiên sẽ lấy mạng của ngươi thay thế.”

Dứt lời ống tay áo chặn lại, nói tiếp: ”Ngươi đã muốn biết, Lạc mỗ nói cho ngươi biết cũng không sao. Ngay tại chỗ Tiêu trang đi về phía bắc hơn nửa canh giờ, nơi đó có một ngôi mộ rất quái dị. Nhưng mà có phải kho báu long lân thất bảo cung gì đó hay không thì không biết. Lạc mỗ đã từng dẫn người đi xuống, nhưng bên dưới rất nhiều cơ quan, không thu hoạch được gì đã đi lên.”

Mọi người nghe xong trên mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mắt ai nấy sáng rực lên, đâu còn quản ai là Sở Diệu Y, cả đầu đều chỉ nghĩ đến kho báu.

“Mọi người yên lặng một chút.” Sở Trung Kiệt lúc này mở miệng, nói: “Mọi người đừng sốt ruột. Chuyện này có liên quan đến long lân thất bảo cung, mọi người cũng đã từng nghe nói đến truyền thuyết long lân thất bảo cung, nếu chúng ta có thể tìm được kho báu, lấy ra bảo cung, nói không chừng có thể thành công đánh lui người Liêu! Đây cũng là góp sức cho Đại Tống chúng ta!”

“Như vậy đi!” Ông ta nói xong nhìn về phía Sở Diệu Y, nói: ”Ngươi thả người ra, cũng có thể đi tìm kho báu cùng với mọi người. Ta nghĩ Lạc đại hiệp lòng dạ rộng lớn, cũng sẽ không trả thù gì với hạng người nữ lưu.”

Lạc Thịnh Vũ cũng không nói lời nào, chỉ nhìn về phía Tiểu Trúc.

Tiểu Trúc cảm thấy tay nắm bả vai mình hình như nới lỏng hai phần lực khí, Sở Diệu Y tựa hồ đang do dự. Mọi người im lặng một lát, Sở Diệu Y đằng sau bỗng nhiên ra tay vỗ một chưởng phía sau lưng hắn. Lập tức lảo đảo một cái, thở nhẹ một tiếng, mất thăng bằng, ngã về phía trước.

Cánh tay Lạc Thịnh Vũ đảo qua, đã chặn Tiểu Trúc trong lòng, nói: ”Có bị thương hay không?”

“Không việc gì.” Một chưởng sau lưng thật sự không nhẹ, Tiểu Trúc thở hổn hển, lắc lắc đầu.

Dưới đài đã có người kêu lên: ”Chúng ta mau đi thôi! Đi tìm kho báu đi!”

“Vậy minh chủ võ lâm này rốt cuộc còn chọn hay không?”

“Chuyện tìm kho báu quan trọng hơn! Vạn nhất tin tức bị người Liêu lấy được, bị bọn chúng thừa cơ đoạt đi bảo cung thì xong?!”

“Nói phải, tìm bảo cung quan trọng hơn! Không bằng thế này, người nào lấy được bảo cung đầu tiên, thì cho người đó làm minh chủ võ lâm!”

Mọi người ầm ĩ, Lạc Thịnh Vũ cũng không quá để ý, vươn tay đỡ lấy Tiểu Trúc liền dẫn hắn đi xuống. Lạc Kiến Đông Lạc Kiến Bắc vội vàng nghênh đón, chưa kịp xin lỗi, Lạc Thịnh Vũ đã phất tay dừng lại, nói: ”Đưa phu nhân về phòng, chuyện nơi này để ta xử lý.”

Lạc Kiến Bắc có chút do dự, hai người bọn họ đều đi…

“Được rồi được rồi, mau mau đi đi, không phải có ta giúp đại ca à.” Lạc Thịnh Nghĩa phất phất tay nói.

Tiểu Trúc cũng do dự, không muốn rời đi, nhưng bản thân thật sự là vô dụng. Đành phải cắn môi một cái, thấp giọng nói câu “Ngươi cẩn thận.” liền đi. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 41”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 40

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương – Kinh biến

Sân luận võ rất lớn, đủ để chứa nhiều nhân sĩ võ lâm như vậy. Lạc Thịnh Vũ có vẻ không quá hăng hái, chờ người đi gần hết, mới chậm rãi đứng lên, nói: ”Chúng ta cũng đi nhìn xem, ngươi đi theo ta chớ đi cách, cẩn thận bị ngộ thương.”

Tiểu Trúc nghĩ thầm chính mình cũng không phải trẻ con, nhưng vẫn gật gật đầu, cùng nhau đi về phía sau theo y.

Chờ bọn hắn đến sân luận võ, đài cao phía trước đã bị vây đến trong ba tầng ngoài ba tầng, tráng lệ biết bao. Cũng may đài cao, dù xa xa cũng có thể thấy rõ ràng. Chỗ đó có hai bóng người, đã đánh nhau, thanh âm đao kiếm tấn công sắc bén đến chói tai.

Xung quanh sân luận võ là một vòng ghế tựa, nhưng mọi người không có ai ngồi. Lạc Thịnh Vũ ngược lại là ấn Tiểu Trúc lên ghế, nói: ”Cái này có gì hay mà xem, đừng đi ra đằng trước, một chốc sẽ tổn thương đến ngươi.”

Tiểu Trúc có chút tò mò, trong lòng có loại cảm giác chộn rộn, thò đầu đi xem. Nhưng Lạc Thịnh Vũ cũng đã nói rồi, cũng chỉ đành thành thật ngồi xuống.

Trên sân trống to như thế rất yên tĩnh, người vây quanh hai bên đều là trạng thái nín thở ngưng thần, chỉ nghe thấy tiếng vang binh khí đụng vào nhau không dứt bên tai. Rất nhanh đã có người bại trận, dưới đài thổn thức một mảnh, ngay sau đó bóng dáng chợt lóe, người ứng chiến liền lên trên.

Nhìn một lát, Tiểu Trúc cũng cảm thấy không có gì mới mẻ, hắn cũng từng thấy Lạc Thịnh Vũ luyện võ, đương nhiên là không làm thất vọng tên tuổi của gia chủ Lạc gia, võ công cao hơn người trên đài không phải một điểm nửa điểm. Nhìn chăm chú không bao lâu, mí mắt bắt đầu đánh nhau. Tiểu Trúc lắc lắc đầu, hắn cũng không hiểu được mình tại sao đột nhiên thèm ngủ như vậy.

“Chủ tử…”

Bên tai vang lên thanh âm của một nữ tử, Tiểu Trúc nghe tỉnh ba phần, không cần nhìn cũng biết chắc là Lam Y không thể nghi ngờ. Tò mò nàng không phải ở trong phòng chăm sóc Sở Diệu Y, sao lại đột nhiên qua đây.

Sắc mặt Lam Y rất khó coi, mày liễu hơi nhíu, vừa muốn há miệng nói chuyện, đã bị Lạc Thịnh Vũ nâng tay ngăn lại. Lam Y có chút do dự, chân mày nhíu càng chặt, chỉ là thấy Lạc Thịnh Vũ không có chút bộ dáng gấp gáp nào, lại nuốt lời nói xuống, đứng một bên.

Tiểu Trúc không còn buồn ngủ chút nào, mắt cũng mở to mấy phần, không biết bọn họ bí hiểm cái gì. Mà Tiêu Hành xem luận võ ở phía trước, căn bản không nhìn thấy bọn họ.

Người trên đài đổi lại đổi, có mấy cao thủ nổi tiếng đã thiếu kiên nhẫn, nhảy lên. Như thế mới xem như luận võ chân chính bắt đầu, Lạc Thịnh Vũ cũng ngẩng đầu xem, ngón tay khoát lên trên tay vịn ghế dựa, nhẹ nhàng trượt một cái.

Chưởng môn Côn Lôn liên tục ứng phó bốn trận, mọi người bắt đầu nghị luận, không khỏi náo nhiệt vài phần.

Côn Lôn chưởng môn nhìn lướt qua người ở dưới đài, nhất thời không có người đi lên nghênh chiến. Không khỏi khẽ cười một cái, nói: ”Tại hạ cũng không phải muốn làm minh chủ võ lâm, thống nhất võ lâm gì, mưu lược chống lại người Liêu cũng là không có. Chẳng qua là muốn đến lĩnh giáo thử võ công của các vị hào kiệt võ lâm. Không biết vị anh hùng nào đi lên chỉ giáo.”

Lời của hắn rất khiêm tốn, nhưng mà có mấy phần là thật mấy phần là giả cũng không biết.

Tiểu Trúc chớp mắt, chỉ cảm thấy hướng đi xu thế một kiếm vừa nãy của người nọ lóe lên trong đầu, tựa hồ từng thấy khi nào, lại nói không ra, giật mình thất thần nhìn chằm chằm trên đài một lúc lâu.

Lạc Thịnh Vũ nắm tay hắn đang vắt trên tay vịn, nói: ”Xem chuyên chú như thế?”

Tiểu Trúc bị y gọi như vậy mời cười lắc lắc đầu, cũng cảm thấy mình là đang nghĩ ngợi lung tung, nói: ”Không có, chỉ là cảm thấy hiếu kì liền nhìn xem.” Nói xong lại nhìn y, nói tiếp, ”Ngươi sao lại không đi lên? Võ công của ngươi tốt hơn bọn họ.”

Thanh âm Tiểu Trúc không lớn, chẳng qua có rất nhiều người đều nhìn về phía bên này. Nghĩ đây là ai đang nói chuyện, giọng điệu lớn như thế. Không sợ bị phần đông hào kiệt cười nhạo. Lam Y khẽ hừ một tiếng, cũng không biết là có ý gì.

Lạc Thịnh Vũ cười “ha ha”, ngược lại là tựa hồ rất cao hứng, vươn tay, đầu ngón tay kéo một lọn tóc của hắn, quấn lấy nhau, nhô người ra khẽ nói: ”Ngươi cảm thấy võ công của ta tốt? Muốn ta đi lên luận võ sao?”

Tiểu Trúc lùi lùi ra sau, người nọ kề quá sát, ngay cả hô hấp cũng trở nên mập mờ. Trước mặt nhiều người như vậy, không khỏi có chút xấu hổ.

Lạc Thịnh Vũ khàn giọng cười, nói: ”Nếu ngươi muốn xem, vậy ta qua cũng không sao.” Y nói xong nâng tay một phen đã cầm lên Đoạn Thủy trường kiếm bên cạnh.

“Ngươi…” Tiểu Trúc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn y, vươn tay nắm lấy tay áo y, nói: ”Ta không phải cố nài ngươi đi, chỉ là nói…” Hắn vừa rồi nhất thời nói cũng không nghĩ ngợi gì, lúc này cũng cảm thấy không ổn. Lạc Thịnh Vũ khi nào đi lên y hẳn là sớm có tính toán, chính mình không thể nghi ngờ là quấy rối.

“Để ý.” Lạc Thịnh Vũ dùng tay phải cầm kiếm nắm tay hắn, nhiệt độ bàn tay tuyệt nhiên bất đồng với nhiệt độ của Đoạn Thủy. Dứt lời nhẹ nhàng nhảy lên, trong nháy mắt đã đứng trên đài.

Lam Y liếc mắt nhìn Tiểu Trúc, trên mặt cũng không biết là biểu tình gì. Ngược lại là Lạc Kiến Đông thấy dáng vẻ căng thẳng của Tiểu Trúc, nói: ”Phu nhân yên tâm, chủ tử có chừng mực.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 40”