Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất chương – Tỉnh lại
Tiểu Trúc cực kỳ khó chịu, cảm thấy trên người lúc lạnh đòi mạng lúc đau muốn chết, quả thực chính là giống như xuống mười tám tầng địa ngục, tra tấn vô cùng tận. Không biết qua bao lâu mới thoải mái một chút, ngay sau đó chính là cảm giác váng đầu buồn nôn.
Trước mắt là một mảnh biển mây vô hạn, hắn giống như đứng ở một cái đỉnh hư vô. Phía sau một trận tiếng bước chân, ngoảnh lại không khỏi vui mừng, người tới một thân trang phục màu xám, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai.
Tiểu Trúc vừa muốn qua, liền thấy người nọ bỗng nhiên nâng kiếm lấn qua đây, mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ họng mình. Trong lòng hắn giật mình, không biết vì sao, vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng. Lui về một bước, thân thể nhẹ hẫng, rớt xuống…
Tiểu Trúc bị cái loại sa xuống này làm sợ lập tức tỉnh lại, mạnh mẽ ngồi dậy, liền cảm thấy đầu óc vù một tiếng, ngực hoảng hốt, cảm giác nghẹn một hơi, trong dạ dày cuồn cuộn một trận, cổ họng tắc nghẽn, giống như muốn nôn mửa.
“Chủ tử!”
Tiểu Trúc đỡ ngực vội vàng muốn xuống giường, dưới chân mềm nhũn liền ngã xuống, té cả người đều đau. Còn chưa có ngẩng đầu đã được đôi cánh tay đỡ lên.
“Ngươi… Mạnh Khanh?!” Tiểu Trúc mở to hai mắt, rất sửng sốt.
Mạnh Khanh đáp một tiếng, đỡ hắn lên giường đắp chăn xong, nói: ”Chủ tử đây là muốn làm gì? Thuộc hạ làm thay chủ tử, thân thể chủ tử quá suy yếu, tạm thời chớ xuống giường.”
“Nơi này là?” Cả đầu Tiểu Trúc đều là nghi vấn, hắn còn nhớ mình đang ở cùng Lạc Thịnh Vũ, là ở trong lối đi dưới quan tài đá kia, lúc ấy khắp nơi đều là bọ cạp, hơn nữa đám bọ cạp đó còn bò lên người Lạc Thịnh Vũ, chính mình vỗ một cái cho y, liền ngất đi, sau đó…
“Nơi này là khách điếm, chủ tử bị thương, bọn thuộc hạ không dám gấp rút lên đường lúc này…”
Mạnh Khanh chưa nói xong, đã bị Tiểu Trúc ngắt lời, ”Ngươi tìm thấy ta ở đâu?! Lạc Thịnh Vũ thì sao? Ngươi có thấy y không?”
Sắc mặt Mạnh Khanh phát lạnh, dường như đặc biệt không muốn nhắc tới Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Thân thể chủ tử suy yếu, bây giờ không phải là lúc lo lắng người khác, tĩnh dưỡng thật tốt là quan trọng nhất.” Nói xong cười lạnh một tiếng, lại nói: ”Lạc Thịnh Vũ võ công thủ đoạn đều không có ai so bằng, ai có thể làm y bị thương?”
Bọn họ đang nói, thì nghe “két” một tiếng, có người đẩy cửa vào, chính là Mạnh Hiểu không thể nghi ngờ. Mạnh Hiểu bưng bát thuốc, trừng mắt nhìn Mạnh Khanh một cái, nói: ”Tà hỏa lớn như vậy, mau mau ra ngoài đùa bỡn kiếm của ngươi đi. Chủ tử khỏe lại nhất định đầu tiên là rút da ngươi.”
Tiểu Trúc nghe nàng vừa nói như thế, không khỏi ngẩng đầu nhìn, trên mặt Mạnh Khanh tựa hồ có chút không nhịn được, xấu hổ xoay người liền đi ra ngoài. Tinh thần người nọ dường như cũng không tốt lắm, sắc mặt rất trắng, đáy mắt đều là tơ máu.
Mạnh Hiểu nói: ”Chủ tử đừng đi để ý đến hắn, để hắn phát điên đủ là được rồi.”
Tiểu Trúc gật gật đầu, hắn vốn cũng không để trong lòng, chỉ nói: ”Ngươi, ngươi có biết Lạc Thịnh Vũ ở đâu không? Có thể nói cho ta biết sao?”
Mạnh Hiểu lắc lắc đầu, tạm dừng trong chốc lát nói: ”Thuộc hạ cũng không biết Lạc Thịnh Vũ hiện giờ ở nơi nào, nhưng người nọ chắc chắn bình yên vô sự. Chủ tử không cần phải lo lắng.”
Tiểu Trúc cắn cắn môi, nhận lấy thuốc Mạnh Hiểu bưng tới một ngụm liền uống hết. Muốn hỏi lại sợ nàng vẫn không nói, liền không nói gì, cứ nằm yên nhắm mắt lại.
Mạnh Hiểu nói câu bảo hắn nghỉ ngơi thật tốt, liền xoay người đóng cửa đi ra.
Trong lòng Tiểu Trúc lo lắng Lạc Thịnh Vũ, nhưng chống cự không nổi uống thuốc, thuốc an thần ở bên trong, liền nặng nề thiếp đi. Nhưng trong mộng cũng không yên, nơi nơi đều là một mảnh đỏ như máu, sau đó lại là một mảnh đen ngòm, thanh âm lác đác giống như ngay bên tai. Hắn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ, nhưng người nọ lại thế nào cũng không nhìn thấy hắn, bất luận gọi y thế nào, y đều không quay đầu lại.
Tiểu Trúc gấp muốn chết, thân thể chấn động liền tỉnh lại, lúc này mới phát hiện trong tóc mai ẩm ướt, trước mắt cũng là một mảnh mơ hồ, chính mình vậy mà lại khóc, ngay cả vạt áo cũng đều ướt.
Hắn quấn chăn rụt rụt, bỗng nhiên cảm thấy ngực có chút khó chịu, nghĩ đến Lạc Thịnh Vũ rốt cuộc ra sao. Vừa muốn ngồi dậy, cái loại cảm giác váng đầu buồn nôn này lại tăng thêm, nằm sấp trên giường nôn khan một trận.
Ngẩn ra nửa ngày, Tiểu Trúc mới cảm thấy đỡ hơn chút, trong bụng trống rỗng, thực ra vốn là không có gì để nôn. Hắn mặc vào quần áo để trên ngăn tủ, là bộ trường bào nam tử màu lam, vô cùng vừa người.
Tiểu Trúc mới ra khỏi cửa phòng, vừa vặn thấy Mạnh Hiểu đi tới. Mạnh Hiểu sửng sốt, nói: ”Chủ tử sao lại dậy?”
“Ta, có chút đói bụng.” Tiểu Trúc tùy tiện tìm lý do, nhìn sắc trời bên ngoài, đã là lúc mặt trời lặn.
“Thuộc hạ sơ sót.” Mạnh Hiểu vội vàng nói: ”Chủ tử về phòng chờ một lát, thuộc hạ liền đi gọi chủ quán đưa rượu và đồ ăn qua.”
Tiểu Trúc gật gật đầu, làm bộ muốn đi về, nhìn Mạnh Hiểu xoay người xuống lầu, mới thở phào một cái. Tay hắn vịn trên lan can lầu hai, phía dưới có rất nhiều người đang dùng cơm, khá náo nhiệt.
“Nghe nói lần này bị bắt đi thật là nhiều người, Sở Trung Kiệt minh chủ này cũng bị giam giữ.”
“Lão thất phu kia vốn là không có bản lĩnh gì, như thế rất tốt. Vậy vị trí minh chủ ai ngồi? Có phải Lạc đại hiệp không?”
“Còn minh chủ không minh chủ ấy à, Lạc đại hiệp cũng không phải bị bắt đi, hiện giờ đều là sinh tử chưa biết.”
“Hả?! Đều bị tóm, người Liêu kia sao lại lợi hại như vậy!”
Tay Tiểu Trúc run một cái, giọng của mấy người khá lớn, hắn nghe được rõ ràng, Lạc đại hiệp trong miệng bọn họ chính là Lạc Thịnh Vũ không thể nghi ngờ chứ? Trong đầu hắn một trận hỗn loạn, bị bắt cái gì? Người Liêu cái gì? Hắn đều nghe không hiểu, nhưng những thứ ấy tất nhiên không là chuyện tốt gì.
Hắn lại nghe hơn nửa ngày, nhìn thời gian, Mạnh Hiểu có lẽ sắp đi lên, lúc này mới vội vã trở về phòng. Sau khi đóng cửa lại lập tức cảm giác một luồng cảm giác bị đè nén, trời đất treo ngược một trận, chưa kịp vịn bàn đã ngã xuống. Trước mắt tối sầm, liền bất tỉnh nhân sự. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 1”