Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục chương – Rơi vách núi
Lạc Thịnh Vũ kinh ngạc trong nháy mắt, nhưng rất nhanh trên mặt đã khôi phục biểu tình bình tĩnh, chỉ hơi cười một chút.
Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, chỉ tưởng đối phương không tin, nói: ”Ngươi có thể không tin, thử xem bản tọa có phải đang gạt ngươi hay không.”
“Không,” Lạc Thịnh Vũ lắc lắc đầu, nói: ”Thịnh Nghĩa chẳng lẽ chưa có nói với ngươi sao? Ta là người Liêu, năm tuổi bị đưa đến Lạc gia thay thế đại công tử Lạc gia. Nói trắng ra là ta và Lạc gia không có chút quan hệ nào.”
Mạnh Trúc cười lạnh một trận, ”Xem ra bản tọa là đánh cuộc thua rồi.” Hắn nói tới đây, giọng nói hạ thấp, đột nhiên liền nhảy người lên, Đoạn Thủy “vụt” một tiếng rút ra từ trong vỏ kiếm, kiếm thế cực nhanh đã bổ tới mặt Lạc Thịnh Vũ.
Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau nửa bước, nghiêng người, phất tay một cái, chưởng phong lệch thế tới của trường kiếm đi tầm một tấc, nhẹ nhàng tránh đi.
“Bản tọa mặc kệ ngươi là người Liêu hay người Tống, lòng lang dạ sói.” Cổ tay Mạnh Trúc khẽ động, Đoạn Thủy ánh lam không ngừng, vẽ nửa vòng tròn lại xoay về.
Lạc Thịnh Vũ đẩy chưởng tóm cổ tay hắn, hai người đều đứng ở vị trí bên vách núi không quá mấy bước, đánh nhau bước chân khẽ động đối phương mấy lần đều là thiếu chút nữa giẫm vào khoảng không, y vốn định kéo hắn một phen, đưa hắn qua đây, nhưng mà lần này lại lộ ra sơ hở. Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, cực nhanh một kiếm liền tước trên cánh tay y. Nhưng Lạc Thịnh Vũ né tránh quá nhanh, vết thương không nặng.
Lạc Thịnh Vũ không dám dừng lại, nâng khí thả người tóm lấy, Mạnh Trúc ỷ vào binh khí nơi tay nhưng cũng không e ngại y, dù cho võ công chưa khôi phục, nhưng Đoạn Thủy Đoạn Thủy kiếm chém sắt như chém bùn khiến phải kiêng dè mấy phần.
Lạc Thịnh Vũ cũng không phải thật sự ra tay tàn nhẫn, chỉ buộc hắn rời đi vách núi vài bước. Ai có thể ngờ phía sau đột nhiên có người tới, liền nghe một tiếng“vù”, ngay sau đó có người hét lớn một tiếng, ”Lạc đại hiệp ta đến giúp ngươi!” Ánh bạc xẹt qua, mấy miếng ám khí sáng ngời bay qua, thẳng về phía Mạnh Trúc.
Mạnh Trúc ngạc nhiên, hắn lúc này đâu kịp nâng kiếm đỡ, theo bản năng liền lùi hai bước lắc mình tránh đi. Lần này đột nhiên liền cảm thấy dưới chân trống rỗng, mới nghĩ đến phía sau mình chính là vách đứng, tránh cũng không thể tránh.
Lạc Thịnh Vũ vội vàng vọt người một phen kéo cổ tay Mạnh Trúc, nhưng lần này sức rơi to lớn biết bao, y lảo đảo một cái, đá vụn bên vách núi lại vô cùng trơn. Liền cảm thấy bị một cỗ lực cực đại mạnh mẽ kéo, chính mình cũng không kéo được rơi xuống.
“Lạc đại hiệp!”
Người nọ hô to một tiếng, xông lại muốn phải kéo Lạc Thịnh Vũ, đáng tiếc lúc hắn chạy đến hai người đã rơi xuống. Lúc này sắc trời rất tối, đứng bên vách núi nhìn xuống, không thấy rõ cái gì.
Lạc Thịnh Vũ thầm nghĩ không ổn, y một tay nắm cổ tay Mạnh Trúc, tay kia thì mạnh mẽ bám nham thạch nhô ra. Lực rơi xuống thật sự là quá lớn, huống chi y còn kéo một người. Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy một lần bám này, năm ngón tay xẹt trên nham thạch một khoảng cách rất dài, đầu ngón tay đau đớn tận xương, nhưng đây cũng không tính cái gì, lực rơi xuống kia cơ hồ mạnh mẽ xé rách cánh tay y xuống.
Lạc Thịnh Vũ hét lớn một tiếng, vận đủ nội lực, mặc thương thế của năm ngón tay, dùng sức tóm lấy nham thạch, hai người lại rơi xuống phía dưới không bao xa, liền dừng lại, treo giữa không trung.
Mạnh Trúc kinh hồn chưa định, hắn chỉ cảm thấy trái tim đều sắp kẹt trong cổ họng. Loại cảm giác sa xuống mất trọng lượng này khiến hắn đầu váng mắt hoa, trong đầu thoáng cái liền trống rỗng. Loại cảm giác tử vong này, hắn từng thể hội cũng không có dũng khí thể hội lần thứ hai.
Chờ khi hắn tỉnh táo lại mới phát hiện mình là bị Lạc Thịnh Vũ kéo treo giữa không trung, trái tim kẹt ở cổ họng cũng không biết là nâng lên hay hạ xuống. Cúi đầu xuống nhìn lại, mặc dù có thể nhìn thấy mặt đất, nhưng loại độ cao này ngã xuống, không ngã gãy tay chân là không thể nào. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 6”