Ma đầu – Quyển hạ – Chương 6

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương – Rơi vách núi

Lạc Thịnh Vũ kinh ngạc trong nháy mắt, nhưng rất nhanh trên mặt đã khôi phục biểu tình bình tĩnh, chỉ hơi cười một chút.

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, chỉ tưởng đối phương không tin, nói: ”Ngươi có thể không tin, thử xem bản tọa có phải đang gạt ngươi hay không.”

“Không,” Lạc Thịnh Vũ lắc lắc đầu, nói: ”Thịnh Nghĩa chẳng lẽ chưa có nói với ngươi sao? Ta là người Liêu, năm tuổi bị đưa đến Lạc gia thay thế đại công tử Lạc gia. Nói trắng ra là ta và Lạc gia không có chút quan hệ nào.”

Mạnh Trúc cười lạnh một trận, ”Xem ra bản tọa là đánh cuộc thua rồi.” Hắn nói tới đây, giọng nói hạ thấp, đột nhiên liền nhảy người lên, Đoạn Thủy “vụt” một tiếng rút ra từ trong vỏ kiếm, kiếm thế cực nhanh đã bổ tới mặt Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lui về phía sau nửa bước, nghiêng người, phất tay một cái, chưởng phong lệch thế tới của trường kiếm đi tầm một tấc, nhẹ nhàng tránh đi.

“Bản tọa mặc kệ ngươi là người Liêu hay người Tống, lòng lang dạ sói.” Cổ tay Mạnh Trúc khẽ động, Đoạn Thủy ánh lam không ngừng, vẽ nửa vòng tròn lại xoay về.

Lạc Thịnh Vũ đẩy chưởng tóm cổ tay hắn, hai người đều đứng ở vị trí bên vách núi không quá mấy bước, đánh nhau bước chân khẽ động đối phương mấy lần đều là thiếu chút nữa giẫm vào khoảng không, y vốn định kéo hắn một phen, đưa hắn qua đây, nhưng mà lần này lại lộ ra sơ hở. Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, cực nhanh một kiếm liền tước trên cánh tay y. Nhưng Lạc Thịnh Vũ né tránh quá nhanh, vết thương không nặng.

Lạc Thịnh Vũ không dám dừng lại, nâng khí thả người tóm lấy, Mạnh Trúc ỷ vào binh khí nơi tay nhưng cũng không e ngại y, dù cho võ công chưa khôi phục, nhưng Đoạn Thủy Đoạn Thủy kiếm chém sắt như chém bùn khiến phải kiêng dè mấy phần.

Lạc Thịnh Vũ cũng không phải thật sự ra tay tàn nhẫn, chỉ buộc hắn rời đi vách núi vài bước. Ai có thể ngờ phía sau đột nhiên có người tới, liền nghe một tiếng“vù”, ngay sau đó có người hét lớn một tiếng, ”Lạc đại hiệp ta đến giúp ngươi!” Ánh bạc xẹt qua, mấy miếng ám khí sáng ngời bay qua, thẳng về phía Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc ngạc nhiên, hắn lúc này đâu kịp nâng kiếm đỡ, theo bản năng liền lùi hai bước lắc mình tránh đi. Lần này đột nhiên liền cảm thấy dưới chân trống rỗng, mới nghĩ đến phía sau mình chính là vách đứng, tránh cũng không thể tránh.

Lạc Thịnh Vũ vội vàng vọt người một phen kéo cổ tay Mạnh Trúc, nhưng lần này sức rơi to lớn biết bao, y lảo đảo một cái, đá vụn bên vách núi lại vô cùng trơn. Liền cảm thấy bị một cỗ lực cực đại mạnh mẽ kéo, chính mình cũng không kéo được rơi xuống.

“Lạc đại hiệp!”

Người nọ hô to một tiếng, xông lại muốn phải kéo Lạc Thịnh Vũ, đáng tiếc lúc hắn chạy đến hai người đã rơi xuống. Lúc này sắc trời rất tối, đứng bên vách núi nhìn xuống, không thấy rõ cái gì.

Lạc Thịnh Vũ thầm nghĩ không ổn, y một tay nắm cổ tay Mạnh Trúc, tay kia thì mạnh mẽ bám nham thạch nhô ra. Lực rơi xuống thật sự là quá lớn, huống chi y còn kéo một người. Lạc Thịnh Vũ chỉ cảm thấy một lần bám này, năm ngón tay xẹt trên nham thạch một khoảng cách rất dài, đầu ngón tay đau đớn tận xương, nhưng đây cũng không tính cái gì, lực rơi xuống kia cơ hồ mạnh mẽ xé rách cánh tay y xuống.

Lạc Thịnh Vũ hét lớn một tiếng, vận đủ nội lực, mặc thương thế của năm ngón tay, dùng sức tóm lấy nham thạch, hai người lại rơi xuống phía dưới không bao xa, liền dừng lại, treo giữa không trung.

Mạnh Trúc kinh hồn chưa định, hắn chỉ cảm thấy trái tim đều sắp kẹt trong cổ họng. Loại cảm giác sa xuống mất trọng lượng này khiến hắn đầu váng mắt hoa, trong đầu thoáng cái liền trống rỗng. Loại cảm giác tử vong này, hắn từng thể hội cũng không có dũng khí thể hội lần thứ hai.

Chờ khi hắn tỉnh táo lại mới phát hiện mình là bị Lạc Thịnh Vũ kéo treo giữa không trung, trái tim kẹt ở cổ họng cũng không biết là nâng lên hay hạ xuống. Cúi đầu xuống nhìn lại, mặc dù có thể nhìn thấy mặt đất, nhưng loại độ cao này ngã xuống, không ngã gãy tay chân là không thể nào. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 6”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 5

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương – Tiến thoái

Mạnh Trúc không kịp kinh ngạc cái gì, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: ”Không muốn chết thì đi nhanh lên.”

“Có người tới.”

Lời của Lạc Kiến Bắc cơ hồ là cùng nói ra với Mạnh Trúc, Lạc Thịnh Nghĩa cả kinh vội vàng nín thở ngưng thần, nhưng nội lực của gã bị quản chế cũng nghe không được cái gì.

“Đi!” Mạnh Trúc không hề dừng lại, bỗng nhiên vươn tay một phen liền giữ vai Lạc Thịnh Nghĩa, đề khí tung người, một tay hắn nắm một người sống, lại nhìn không ra chút nào, thân hình nhẹ nhàng. Lạc Kiến Bắc vừa thấy vội vàng đuổi theo, y cũng không biết Mạnh Trúc là có ý gì, là địch hay bạn.

Vừa rồi Lạc Thịnh Nghĩa cực kỳ kích động thanh âm khá lớn, bên cạnh đương nhiên sẽ có người nghe thấy động tĩnh. Mạnh Trúc cũng không nói nhiều, thấy Lạc Thịnh Nghĩa ngọ ngoạy tóm luôn huyệt đạo gã, trong tay xách người lập tức không còn tiếng động giống như thoát lực.

“Mạnh cốc chủ!…” Lạc Kiến Bắc võ công xa xa không bằng Mạnh Trúc, chỉ thấy bóng người phía trước nhoáng lên khẽ động, bỗng nhiên giống như phát lực, chỉ chốc lát cũng sắp biến mất không thấy trước mắt, không khỏi thấp giọng hô một câu.

“Đồ vô dụng.” Mạnh Trúc đột nhiên ngừng lại, nhẹ buông tay liền thả Lạc Thịnh Nghĩa đã bị điểm huyệt đạo trên mặt đất. Chỉ thấy tóc dài hắn xõa ra, khóe miệng nhếch một tia cười lạnh, nói: ”Bốn gia tướng Lạc đại hiệp tỉ mỉ bồi dưỡng võ công không khá gì hơn thế.”

Màu sắc trên khuôn mặt Lạc Kiến Bắc biến đổi, tựa như là xấu hổ nhưng lại không giống, cuối cùng chỉ nói: ”Mạnh cốc chủ, nhị trang chủ hôm nay là trốn ra được, cũng không có tác dụng gì với ngươi. Xin nương tay cho, cho tại hạ hộ tống nhị trang chủ về Lạc gia.”

“Sao lại không có tác dụng?” Mạnh Trúc cứ đứng bên cạnh Lạc Thịnh Nghĩa, Lạc Kiến Bắc cũng không dám tiến lên, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve qua lại trên thân Đoạn Thủy kiếm, nói: ”Cho dù Lạc Thịnh Vũ là người Liêu thì làm sao? Bản tọa cứ cá xem, ngươi đoán thử, y là lương tâm chưa mất hay là lòng lang dạ sói?”

“…” Lạc Kiến Bắc há miệng thở dốc nhất thời không biết nói gì tiếp, đột nhiên thấy trong mắt Mạnh Trúc trước mặt chưa đến năm bước xẹt qua một chút hung tàn, không khỏi trong lòng không yên.

Còn không kịp để Lạc Kiến Bắc phản ứng, Mạnh Trúc đã nhảy lên, một bước lấn qua. Trong đêm tối vốn nhìn đã không rõ ràng, cũng chỉ cảm thấy bên tai một trận gió qua, bóng dáng màu lam giống như là ảo giác chia đôi. Trái lại kiếm quang màu lam bất ngờ tăng vọt đâm vào mắt người đau đớn.

Một tiếng “keng” vang lên, tay Mạnh Trúc vừa nhấc đã rút ra Đoạn Thủy kiếm, giơ kiếm gọt một cái, quát: ”Lén lén lút lút, ra đây cho bản tọa.” Hắn còn chưa dứt lời, hai người phía sau cây đã bị bức lui xa năm sáu bước, khó khăn né thế kiếm lúc này mới dừng chân đứng vững. Giờ mới nhìn thấy rõ ràng, một người trong đó chính là minh chủ Sở Trung Kiệt không thể nghi ngờ, người kia trái lại không biết.

“Thì ra là Sở minh chủ.” Mạnh Trúc thấy rõ người tới cũng không sốt ruột lại làm khó dễ, đứng lại trường kiếm rung lên phát ra tiếng leng keng.

“Ma đầu! Xem ngươi chạy trốn đi đâu!” Người đứng cùng Sở Trung Kiệt nhìn dáng dấp hơn bốn mươi tuổi, không biết là môn phái nào, nhưng thân hình nhịp chân vừa nhìn chính là cao thủ hiếm thấy.

“Ngô chưởng môn chớ nhiều lời với ma đầu này! Ma đầu này rất xảo trá, Ngô chưởng môn ngươi nhanh đi tìm người chi viện, lão phu ngăn chặn hắn trước.” Trên tay Sở Trung Kiệt không có binh khí, làm ra tư thế hét một tiếng.

Chưởng môn họ Ngô kia định nhãn nhìn, trên đất phía sau Mạnh Trúc còn có một người đang nằm, hắn đương nhiên cũng nhận ra, không phải nhị trang chủ Lạc gia Lạc Thịnh Nghĩa thì là ai, lập tức sôi gan, quát: ”Ma đầu này lại còn kèm Lạc nhị trang chủ! Mọi người lui vào trong rừng này đều tách ra, cũng không biết đi đâu tìm chi viện, không bằng hai chúng ta liều mạng với hắn, ta thấy ma đầu này sắc mặt khó coi, chắc chắn cũng bị thương.”

Câu nói kế tiếp của hắn đương nhiên là nói với Sở Trung Kiệt, chẳng qua là giọng nói đủ để cho người bên cạnh đều rõ ràng. Mạnh Trúc không khỏi cười lạnh mấy tiếng, đây hiển nhiên là đang đe dọa hắn, muốn ra oai phủ đầu.

“Hai vị đại hiệp không cần phải lo lắng, bản tọa là chịu vết thương nhỏ, nhưng còn chưa tính cái gì, không cần bận tâm. Đối phó các ngươi vẫn là dư dả.

“Miệng nói lời ngông cuồng!” Họ Ngô kia vừa nghe có chút tức giận, nhưng đối phương thoải mái thừa nhận trên người mình có vết thương, điều này khiến trong lòng hắn run lên, tức khắc lại không còn gan. Nhưng vẫn là đột nhiên hét lớn một tiếng, hợp thân nhào tới, một quyền về phía mặt Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc lui nửa bước, nâng kiếm kéo, kiếm quang màu lam xoẹt nửa cung tròn, nhẹ nhàng xử lý một quyền khí thế to lớn của người nọ, quay kiếm liền đâm chỗ tim hắn. Sở Trung Kiệt bên kia vừa thấy, một người sao có thể là đối thủ của Mạnh Trúc, tuy nói Mạnh Trúc vừa thấy chính là bị thương, nhưng hai người ông ta cũng không có binh khí bị tổn thất không nhỏ, cũng hét lớn một tiếng liền vọt qua. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 5”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Người Liêu

Mạnh Trúc chỉ kinh ngạc một lát, ngay sau đó trong nháy mắt chính là vận khí, cổ tay xoay một cái, thừa dịp kiềm chế mạch môn hơi chút dịu đi, mạnh mẽ giãy ra.

“Xẹt” một tiếng, lưỡi kiếm vẫn còn mang theo máu tươi kia rung một trận, chỉ thấy Mạnh Trúc xoay tay một cái, lưỡi kiếm màu lam đã quẹt về phía trên mu bàn tay Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ lùi lại, Mạnh Trúc cũng không phải là muốn tước cánh tay y, chỉ thoáng một cái sau đó cũng lui mấy bước, lúc này mới thoát khỏi kiềm chế.

Giờ này khắc này xa xa lờ mờ có ánh đuốc, tiếng bước chân ầm ầm, vừa nghe là biết có đại đội người chạy về phía này. Không cần một lát, đã nhìn thấy một bóng đen chạy tới trước, người nọ không phải Lạc Kiến Đông còn có thể là ai?!

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu một cái, hận đến nghiến răng, nghĩ Lạc Thịnh Vũ quả nhiên không phải dễ đối phó, vừa rồi lại là nhất thời sơ sẩy khinh thường, không nhận ra đối phương vậy mà lại giả vờ bị quản chế, mà bây giờ viện binh của y tới, chính mình càng thêm không có phần thắng.

Hắn đột nhiên xoay người một cái cũng đi về phía rừng cây, ánh xanh chỉ là vụt một cái, đã không thấy bóng dáng.

Lạc Thịnh Vũ đứng yên, trên tay phải y dính một ít vết máu, không khỏi vẩy ra, thấy người chạy nhưng cũng không đuổi theo.

“Chủ tử,” Lạc Kiến Đông dẫn đầu chạy tới, hắn đến vội vàng, không đợi Lạc Thịnh Vũ phân phó, trước nói: ”… Nhị trang chủ không thấy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhìn hắn một cái, rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, nói: ”Là bị người mang đi? Hay là Thịnh Nghĩa tự mình chạy trốn? Hay hoặc là có người thả hắn đi.”

“… Thuộc hạ không biết.” Thân thể Lạc Kiến Đông chấn động, do dự một chút, liền cúi đầu trả lời.

“Kiến Bắc đâu ?”

……

Mạnh Trúc một hơi nhảy vào chỗ sâu trong cánh rừng, bốn phía rất yên tĩnh, không có một chút thanh âm, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất quỷ dị. Công lực của hắn bị quản chế, thường thường lại cảm thấy đau bụng choáng váng đầu, nguyên khí cũng bị tổn thương, cứng đối cứng với Lạc Thịnh Vũ tất nhiên không ích lợi được bao nhiêu.

Hắn tìm một chỗ ngồi xuống nhập định, thân thể của mình không thể lạc quan, hơn nữa bên ngoài cánh rừng đều là truy binh, xung quanh lại không biết liệu có những người tự nhận là quân tử chính đạo ấy hay không, thật là trước sau có địch.

Mày dài của Mạnh Trúc nhíu chặt, thân thể khó chịu nói không nên lời, điều tức một lát trên trán lại đều là mồ hôi. Lúc này thời tiết còn lạnh nữa, gió thổi vù vù đến mức hắn rùng cả mình.

Điều tức nửa ngày không thấy khá hơn chút nào, hắn khó tránh có chút bực bội sốt ruột. Lại nghĩ đến lời Mạnh Khanh khi đó, lại càng xương cốt toàn thân đều tức mà vang lạch cạch. Nhắm mắt lại, vốn nên tĩnh tâm ngưng thần, nhưng trong đầu đều là người không nên xuất hiện ấy. Mổi cử động tiếng nói của người nọ, dịu dàng và săn sóc ngày trước hồi tưởng lại đều khiến hắn trợn mắt muốn nứt ra.

Mạnh Trúc chỉ cảm thấy chân khí thiếu chút nữa đi sai đường, vội vàng ngưng thần dẫn đường, nhưng cổ họng bỗng nhiên sinh ra một luồng vị đạo tanh ngọt, mày dài co quắp một cái, cứng rắn nuốt máu sắp nôn ra vào trong bụng. Trong cổ họng và trong bụng cháy bỏng một trận, tựa hồ là bị máu nóng ấy làm phỏng.

Hắn bị đau bụng và choáng váng đầu tra tấn hung hăng thở dài, hận ngứa răng. Vẫn nghĩ nếu không phải sợ liên lụy võ công của mình, hắn quả thật bây giờ sẽ cho bụng của mình một chưởng, đánh nát bấy khuất nhục ấy mới phải. Đáng cười là lúc trước còn cảm thấy người kia đối xử với mình vô cùng tốt? Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 4”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 3

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương – Sắc mặt

Da Luật Hàm nhìn cả kinh, còn tưởng rằng người áo lam kia thực sự muốn chặt bỏ cánh tay trái của Lạc Thịnh Vũ. Sắc trời quá tối, gã vừa rồi còn chưa nhìn rõ, lúc này thấy rõ ràng tướng mạo người áo lam kia lại là cả kinh, nghĩ không phải nam sủng của chủ tử sao? Thế nào bỗng nhiên biến thành như vậy? Chẳng lẽ là người này chính là tới gần chủ tử, tiện tìm cơ hội ám sát.

“Ngươi thả người trước, chỗ này của ta để lại người.” Da Luật Hàm trầm giọng nói.

Mạnh Trúc cũng không vô nghĩa với gã, nâng nâng cằm, Đoạn Thủy đặt ngang gác giữa cổ Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Đi vào.”

Da Luật Hàm thấy vậy cũng không dám manh động, phất phất tay, ý bảo binh lính phía sau đều tránh ra một chút. Lạc Thịnh Vũ bị ép vào thạch động.

Trong thạch động có mấy cây đuốc, nhưng không sáng lắm, mờ mờ mịt mịt. Vừa tiến vào là có thể nghe thấy có tiếng người mắng to, có người đang khuyên giải, có người đang thở dài.

Đi vài bước vào phía trong, liền nhìn thấy mấy cái cửa sắt lớn, sau đó chính là từng ngục lao. Người bên trong nghe thấy có người tiến vào, mắng: ”Một đám chó Liêu, có gan thì giết ông đi.”

“Trương huynh, ngươi đừng phí nước bọt với đám cẩu tặc đó. Trên người chúng ta đều có vết thương, mau mau ngồi xuống điều tức mới là chính sự…” Người nọ còn chưa nói xong, bỗng nhiên thấy người đi vào là Lạc Thịnh Vũ, lại thấy trên cổ y bị chặn binh khí, không khỏi than thở, nói: ”Này, Lạc đại hiệp ngươi cũng bị bắt tới đây sao?”

Mạnh Trúc nghe xong không khỏi cười lạnh, cũng đến lúc này rồi, những người này còn không biết là ai bắt bọn họ, quả thật thực đáng cười. Nhưng cũng không muốn nói chuyện với bọn họ, Vân Thiên cốc của hắn bị trên võ lâm xưng là tà ma ngoại đạo, thậm chí là vô liêm sỉ, mà hắn làm sao để mắt đám người hoang tưởng tự đại này.

“A! Đây không phải là Lạc phu nhân sao?!” Người gần cửa lao liếc thấy Mạnh Trúc đằng sau, lại thấy hắn cầm trong tay trường kiếm chỉ vào Lạc Thịnh Vũ, vừa sợ vừa giận, ”Chẳng lẽ là gian tế người Liêu phái tới?!”

Gã vừa nói như thế, mọi người đều nhìn qua bên này, ai nấy vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. Có người nói: ”Lạc phu nhân không phải tiểu thư Sở gia sao?! Thế nào bỗng nhiên biến thành gian tế. Đây, Sở minh chủ đây là có chuyện gì?”

Sở Trung Kiệt ngồi dựa vào tường, tựa hồ là đang vận công chữa thương. Lúc này trên mặt đổi sắc, vẻ mặt kinh ngạc nói: ”Chuyện này, lão phu cũng không biết.” Nói xong cẩn thận cau mày quan sát Mạnh Trúc một lần, lại nói: ”Vị công tử này hiển nhiên là nam, sao có thể là nữ nhi của lão phu chứ! Chẳng lẽ mấy ngày trước đều là người này đóng giả Diệu Y?!”

Sở Trung Kiệt dứt lời rất nhiều người đều chú ý bộ dáng Mạnh Trúc, Mạnh Trúc lúc này một thân áo dài màu lam, tóc rối tung, mặc dù dung mạo rất đẹp mắt, nhưng cũng không khó nhìn ra là một nam nhân, dù sao không có hóa trang và cố ý che chắn, chỉ xem trái cổ cũng có thể nhìn ra.

Mạnh Trúc nghe lời bọn họ không khỏi cười lạnh vài tiếng, ánh mắt quét một lần những người này. Thật sự là cảm thấy buồn cười, nhất là Sở minh chủ kia. Lúc trước khi ông ta trông thấy mình sao có thể không nhìn thấu mình không phải là Sở Diệu Y, ngay cả nữ nhi ruột thịt của mình cũng nhận không ra chẳng phải là truyện cười, huống hồ hai người trông hoàn toàn không giống. Mà bây giờ người nọ lại giả đò vẻ mặt kinh ngạc dẹp hết mọi chuyện.

“Là một nam nhân?”

“Ha ha ha, chó Liêu kia vậy mà lại kiếm thỏ gia (1) tới đây…”

Mạnh Trúc híp híp mắt, không đợi người nọ nói xong, đột nhiên cánh tay khẽ động, Đoạn Thủy “keng” một tiếng đã chém khóa sắt cửa lao làm hai nửa. Mọi người đều là sửng sốt, ai ngờ thanh Đoạn Thủy bảo kiếm này lại sắc bén như thế. Liền thấy Mạnh Trúc nâng kiếm nhẹ nhàng đá cửa sắt một cái, không nhanh không chậm đi vào.

Người vừa mới nói bị hắn nhìn đến sống lưng mát lạnh, Mạnh Trúc nhìn chằm chằm gã một lúc lâu, mắt phượng hẹp dài mang theo châm biếm và lạnh lẽo, lại một câu cũng chưa nói.

Phía sau đứng một đội lính Liêu, nhưng Da Luật Hàm cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhìn cửa lao bị hủy, nắm chặt quyền, do dự thật lâu.

“Một đám phế vật vô dụng.” Trên mặt Mạnh Trúc bỗng nhiên lộ ý cười, nhưng nụ cười rất cay nghiệt, Đoạn Thủy vén kiếm hoa, ánh sáng màu lam rất chói mắt, nói: ”Còn chờ bản tọa mời các ngươi đi ra ngoài? Cảm giác làm tù nhân không tệ sao.”

Mọi người đều là không kịp phản ứng, hơn nửa ngày mới có người đứng lên, nói: ”Ngươi rốt cuộc là loại người nào, vì sao thả chúng ta đi?”

Mạnh Trúc không để ý tới bọn họ, chỉ đưa tay khẽ đẩy Lạc Thịnh Vũ bên cạnh một cái, nói: ”Lạc đại hiệp, còn không cho bọn họ lui xuống.”

Lạc Thịnh Vũ liếc mắt nhìn lính Liêu bên ngoài, vẫn không nói cái gì. Y thấy Mạnh Trúc muốn thả những nhân sĩ võ lâm trung nguyên này, trên mặt cũng không có thần sắc gì đặc biệt, tựa hồ căn bản không liên quan tới mình.

Da Luật Hàm đành phải phất phất tay, khiến binh lính phía sau đều thối lui. Mọi người thấy đều cảm thấy kỳ quái, không hiểu được người này nắm được nhược điểm gì của người Liêu. Có điều cũng không phải là lúc để hiếu kỳ, đều nhìn nhau một cái, vội vã đi về phía ngoài động.

Sở Diệu Y và một số nữ hiệp bị nhốt riêng trong một phòng giam, được Mạnh Trúc cứu cùng, nhanh chóng chạy trốn với những người đó. Da Luật Hàm cũng không dám phái người đuổi theo, dù sao Lạc Thịnh Vũ còn bị kèm, nghĩ toi công bắt những người đó, nhất thời uất hận, nhưng đành phải từ bỏ, trơ mắt nhìn những người đó trốn không còn bóng dáng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 3”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 2

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương – Hận

Người áo lam tóc dài xõa ra đến tận bên hông, không có vẻ hỗn loạn chút nào. Ánh sáng lam của Đoạn Thủy trong tay chiếu lên mặt, khiến hai má trắng bệch có chút quỷ dị. Mắt phượng nửa hí, nhìn chằm chằm Lạc Thịnh Vũ. Môi mỏng hơi khép mở, nói từng chữ một, nghe không ra vui giận. Mặt mày rõ ràng như thế, cũng không có mảy may biến đổi, nhưng phối hợp với vẻ mặt như vậy, có vẻ ác nghiệt mấy phần.

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn hồi lâu không nói chuyện, chỉ khua khua tay áo ra hiệu Da Luật Hàm phía sau ra ngoài. Da Luật Hàm ngừng một lát, chỉ là không thể vi phạm, xoay người đi ra ngoài.

“Lần trước ta nói rồi,” Cổ tay người áo lam giật giật, Đoạn Thủy kiếm theo từng tấc hơi lung lay, hắn nói rất chậm, “Mạnh mỗ không chết, nhất định gọt đầu lâu ngươi xuống treo ngược ở đỉnh núi Vân Thiên cốc!”

“…… Tiểu Trúc.”

Lạc Thịnh Vũ vừa mở miệng, đã thấy ánh sáng lam loáng một cái, vù một tiếng. Vội vàng nghiêng người tránh, trường kiếm màu lam kia xuyết chút nữa xẹt qua cổ y, chỉ cách nửa tấc.

“Tên bản tọa cũng cho ngươi kêu ?” Mạnh Trúc lạnh lùng hừ một tiếng, một kích không trúng lập tức cổ tay khẽ lật quét ngang trở lại. Lạc Thịnh Vũ lại lui nửa bước, giơ tay lên kẹp cổ tay hắn.

Giọng điệu đối phương lạnh như băng, nhưng biểu tình của Lạc Thịnh Vũ lại dịu đi rất nhiều, dần dần có ý cười, nói: “Ta không gọi ngươi Tiểu Trúc còn có thể gọi ngươi là gì? Phu nhân?”

Mạnh Trúc giống như là bị chọc trúng chỗ đau, lập tức hạ sát chiêu, lại bị Lạc Thịnh Vũ bức lui nửa bước. Lạc Thịnh Vũ cũng thối lui hai bước, nói: “Thân thể ngươi không khỏe căn bản đánh không lại ta, huống hồ bên ngoài đều là người của ta, ngươi cũng tuyệt đối ra không được.”

Mạnh Trúc cười nhạo một tiếng, nói: “Ngươi cũng quá coi thường bản tọa.” Nói xong cánh tay duỗi thẳng, trường kiếm nhắm thẳng vào Lạc Thịnh Vũ, lại nói: “Huống chi ngươi không chết, bản tọa cũng sẽ không đi ra ngoài như thế.”

Lạc Thịnh Vũ chỉ cười không nói, vén vạt áo ngồi trên ghế, nhìn hắn nửa ngày mới nói: “Ngươi ngày ấy trúng độc, ta vốn muốn mang ngươi đi lấy thuốc giải, lại sơ suất để Mạnh Khanh cướp ngươi đi. Ngươi đi lại trở về, chớ không phải là trở về muốn cứu ta?”

Mạnh Trúc nghe xong sửng sốt, biểu hiện trên mặt trắng nõn cứng đờ, có chút vặn vẹo, ngay sau đó mới khôi phục lãnh đạm.

Chẳng qua là Lạc Thịnh Vũ lại nói không sai, Mạnh Trúc trở về đương nhiên là lo lắng cho y, đến tìm y. Vốn đến cửa thôn trang, chần chừ nửa ngày cũng không thể nghĩ cách chạy vào. Khi trời tối đen nhìn thấy mấy người đi về phía bắc, cuối cùng vào rừng cây, tới một động núi lớn. Chung quanh có rất nhiều người gác, hắn cũng không dám tới gần, nhưng vẫn có thể nghe thấy có tiếng mắng chửi từ bên trong truyền tới. Nghe kỹ, đều là mắng chó Liêu cái gì, thế mới biết chỗ này chính là nơi những người Liêu kia giam giữ nhân sĩ võ lâm bị bắt. Hắn nghĩ làm thế nào vào xem thử Lạc Thịnh Vũ có phải cũng ở bên trong hay không.

Nhưng thủ vệ bên ngoài vô cùng nghiêm ngặt, hắn nhất thời cũng không nghĩ ra cách đi vào. Trốn bên ngoài rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm thừa dịp những binh sĩ thủ vệ ấy thay phiên định chạy vào. Ai ngờ mới tới gần một chút đã bị người phát hiện.

Tiểu Trúc chưa kịp phản ứng chính là thét lớn một tiếng, bị người một đao bổ vào gáy. Trước mắt thoáng chốc tối đen, trong óc giống như nổ tung, liền toàn thân xụi lơ.

Hắn chỉ cảm mắt nặng đến không mở ra được, trong mộng vô số bóng dáng lúc ẩn lúc hiện, đều như là muốn mạnh mẽ nhét vào trong đầu, đau hắn liền chết ngất.

Ký ức vốn vụn vặt chợt rõ ràng. Trên Vân Thiên cốc, hắn khẽ buông tay, liền nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ mở to hai mắt, tim của mình bỗng chốc nhấc tới cổ họng, một loại cảm giác mất trọng lượng, thân thể nhanh chóng rơi xuống về phía đáy vực. Nhưng mình thật là đang cười……

Mạnh Trúc ngã xuống núi, đâu ngờ là được đại tiểu thư Sở gia Sở Diệu Y cứu. Sở Diệu Y cũng không biết thân phận của hắn, xem hắn giống như cái gì cũng cũng không hiểu, thành thật nghe lời liền mang về đặt trong viện sai sử, qua không lâu bắt hắn gả thay đến Lạc gia…

Mạnh Trúc ngửa đầu cười ha ha mấy tiếng, khớp ngón tay cầm kiếm trắng bệch, “Đây thật là một truyện cười bằng trời, bản tọa muốn ngươi chết còn không kịp.” Hắn nói nghiến răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy bụng bỗng nhiên đau đớn tựa như co rút một trận, nhíu nhíu mày, quả nhiên là truyện cười bằng trời, hắn đường đường cốc chủ Vân Thiên cốc lại bị xem như nữ nhân đưa vào trong Lạc gia. Càng đáng cười là còn hầu hạ giống như nữ nhân, mang thai đứa nhỏ của người nọ giống như nữ nhân…

Hai mắt Mạnh Trúc đỏ bừng, xương cốt toàn thân đều đang vang lạch cạch, hắn đau bụng có chút đổ mồ hôi, vội vàng không dấu vết mà vận khí điều tức, nhưng càng vận khí càng khó chịu. Chân khí vận chuyển không thông, cưỡng ép ngưng tụ không lưu tâm càng sai cách, không nén nổi bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, trường kiếm xoay ra chống trên mặt đất.

Lạc Thịnh Vũ thấy thân thể hắn nghiêng ngả, lập tức xẹt qua, vươn tay muốn đỡ hắn. Đoạn Thủy lại bỗng nhiên xoẹt một cái, trên mu bàn tay một trận đau đớn, vội vàng rút tay, lại là bị róc một lỗ, ngoài da thịt sâu thấy tận xương.

Mạnh Trúc lảo đảo lui về phía sau hai bước, suýt nữa ngã sấp xuống, đành phải vươn tay vịn bàn.

Lạc Thịnh Vũ nhìn thoáng qua tay mình, không mảy may tỏ vẻ tức giận, lại đi dìu hắn. Lần này rút kinh nghiệm, ra tay chính là vỗ cực nhanh, phong mấy chỗ đại huyệt trên người hắn.

Mạnh Trúc thét lớn một tiếng, vươn tay đón đỡ, lại nơi đâu ngờ một thức này của Lạc Thịnh Vũ lại là giả, vội vàng xoay tay lại tóm lấy xương cổ tay y. Đáng tiếc lòng có dư mà lực không đủ, chậm giây lát, bị đối phương chế trụ huyệt đạo khuỷu tay trước, cả cánh tay lập tức giống như bông, mềm oặt. Mà trong bụng hắn một trận cảm giác buồn nôn quặn đau cũng xông ra, tra tấn đầu váng mắt hoa.

“Đừng vận khí loạn, ta đỡ ngươi nằm xuống.” Lạc Thịnh Vũ chế trụ huyệt đạo hắn, khoanh tay kéo hắn vào trong lòng, bước nhanh hướng vào phía trong phòng, đặt hắn trên giường mềm, giơ tay lên đáp trên mạch môn hắn, đưa qua một cỗ nội lực.

Trong đầu Mạnh Trúc choáng váng, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, lúc lại có ý thức cũng đã bị người đặt trên giường mềm. Từ trên cổ tay chảy qua một dòng nước ấm, khiến toàn thân đều thoải mái rất nhiều, cảm giác khó chịu trong dạ dày trên bụng đã khá hơn nhiều.

Vừa nhẹ nhàng thở ra, liền nghe Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi nghỉ ngơi thật tốt trước đã.” Y dứt lời, lại là cực nhanh điểm huyệt ngủ của Mạnh Trúc. Mắt phượng người nọ còn chưa có mở ra, đầu đã hơi nghiêng, thiếp đi. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 2”