Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập nhất chương
Hai tay Mạnh Trúc nắm chặt thành quyền, thân thể run rẩy vô cùng, xương cốt toàn thân đều phát ra tiếng vang khẽ. Hai mắt hắn đỏ ngầu, liền muốn vung tay mở toang cửa, nhưng động tác phân nửa lại miễn cưỡng dừng lại.
Mạnh Trúc đột nhiên xoay người, thân hình vừa động, trước mắt xẹt một cái, bóng người màu lam ấy đã lướt qua. Hắn triển khai khinh công lên xuống mấy cái, nâng chưởng vỗ, cửa phòng liền mở. Mấy đệ tử canh giữ ngoài cửa Lạc Thịnh Vũ, cũng chưa kịp phản ứng, đã thấy cốc chủ đi vào.
Lạc Thịnh Vũ cũng là có chút kinh ngạc, nghĩ Mạnh Trúc mới đi, không hiểu được sao lại đột nhiên quay về. Liền nhìn thấy bóng xanh ấy, trong giây lát đã vòng qua bình phong lấn sang đây. Trên gương mặt vốn bình tĩnh, lúc này mùi hung bạo dày đặc.
“Lạc Thịnh Vũ!” Mạnh Trúc quả thực nghiến răng nghiến lợi, một chưởng liền vỗ về phía mặt Lạc Thịnh Vũ.
Nội lực Lạc Thịnh Vũ bị chặn, mắt thấy một chưởng này của hắn cũng không phải là trò đùa, cứng rắn nhận khẳng định là không được, vội vàng xoay người rất nhanh né tránh, may mà né qua.
Một kích kia của Mạnh Trúc không trúng, chỉ cảm thấy tức muốn nổi điên. Hắn đứng ở cửa, nghe thấy thanh âm bên trong còn sửng sốt một lúc, người bên trong mặc dù cố cắn môi không phát ra âm thanh, nhưng lấy tu vi võ công của Mạnh Trúc sao có thể nghe không được, lại sao có thể không biết hai người đang làm chuyện gì.
“Ngươi làm sao vậy?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nói :”Nội tức của ngươi yếu, cẩn thận khí huyết công tâm.”
Mạnh Trúc siết chặt tay, hô hấp có chút nặng nhọc, hắn nhất thời tức giận, nội tức là có chút hỗn độn, còn muốn vận khí đan điền, liền cảm thấy trong bụng dưới đau đến hắn nhíu mày.
“Không cần ngươi làm bộ hảo tâm.” Mạnh Trúc vung tay Lạc Thịnh Vũ ra, thân thể khẽ lung lay, cảm giác trên lưng đổ chút mồ hôi lạnh, trong dạ dày cuồn cuộn, cảm giác khó chịu xông thẳng cổ họng, giống như sắp muốn nôn, không nhịn được vươn tay vịn bàn.
“Nằm lên giường.” Lạc Thịnh Vũ lật tay chế trụ cổ tay hắn, kéo theo, ôm Mạnh Trúc vào lòng, không đợi hắn đồng ý trực tiếp thả người trên giường, ”Đừng dùng nội lực nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.”
Mạnh Trúc muốn đứng dậy, nhưng thân thể giống như là bị rút khí lực, bụng dưới đau khiến hắn nghiêng người cuộn mình.
Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn hai bước liền muốn đi ra ngoài, Mạnh Trúc bỗng mở to hai mắt, lật tay liền kéo tay áo y lại, quát: ”Ngươi muốn chạy ư?!”
“Ngươi đừng đứng dậy!” Lạc Thịnh Vũ ấn hắn về giường, nói: ”Ta không đi, đi gọi đại phu cho ngươi.”
Mạnh Trúc chỉ là cười lạnh, nói: ”Ta không tin ngươi.”
“Ngươi…” Lạc Thịnh Vũ bị một câu nói của hắn tựa như nghẹn, cũng có chút tức giận, nhưng nhìn người nửa cuốn trên giường, trên mặt trắng bệch lợi hại, trên trán còn có chút mồ hôi, một tay lại kéo chặt mình, không khỏi có chút mềm lòng, ”Được, ta không đi, nhưng mà đại phu là phải gọi.”
Lạc Thịnh Vũ nói xong, nâng tay chụp một chén trà trên bàn, rung tay ném một cái, đập đúng vào bình phong kia, bình phong lớn loảng xoảng một tiếng bị đập đổ trên đất, thanh âm lớn dọa người.
“Kêu đại phu đến, mau chút!”
Mấy đệ tử ở cửa nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào xem, Lạc Thịnh Vũ nói.
Mấy đệ tử ấy liếc nhau, cũng không biết có nên đi hay không, dù sao người nọ là tù nhân. Một người trong đó do dự một chút, xoay người chạy ra ngoài.
“Đều đi ra ngoài.” Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, đợi người lui ra ngoài mới đưa mắt lên người Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Không ngờ Lạc đại hiệp bị trọng thương, lại bị che nội lực, vẫn còn lợi hại như vậy.”
Lạc Thịnh Vũ không nói, một cú ném ban nãy của y đã dùng toàn lực, cường ngạnh nâng nội lực, lúc này nhiều lời một câu, cũng sợ mở miệng phun ra một búng máu. Thân thể y trượt xuống, đỡ lấy khung giường, mới ngồi xuống được.
Mạnh Hiểu vốn đang nghe thủ hạ bẩm báo sự tình, bỗng nhiên có người tiến vào nói cốc chủ tựa hồ thân thể không thoải mái, vội vàng vẫy lui thủ hạ, chạy qua theo.
Nàng vừa vào phòng đã nhìn thấy bình phong lớn đổ, Lạc Thịnh Vũ ngồi dựa vào đầu giường, không thể tốt hơn bao nhiêu so với sắc mặt Mạnh Trúc. Người không biết nhìn còn tưởng rằng hai người động thủ.
“Mạnh Khanh chạy đi đâu, còn không sai người tìm đến!” Y thuật của Mạnh Hiểu không tốt, thấy sắc mặt Mạnh Trúc tái nhợt vô cùng, không khỏi quát.
“Không cần.” Thanh âm Mạnh Trúc thực bình tĩnh, nói: ”Đại phu hẳn là sắp tới.”
Mạnh Hiểu chưa kịp nói chuyện, đại phu đã luống ca luống cuống chạy vào, vào cửa vừa nhìn hai người cũng không biết nên xem cho ai trước mới phải.
Chờ bận rộn một trận, đại phu cho Mạnh Trúc uống viên thuốc lại viết phương thuốc để hắn nghỉ ngơi thật tốt, Lạc Thịnh Vũ vẫn còn nhắm mắt lại ngồi ở chỗ đó, giống như là đã ngủ. Đại phu vừa định qua xem cho y, người nọ liền mở mắt, lắc lắc đầu ý bảo mình không có việc gì.
Đại phu kia do dự một lúc, cuối cùng lui ra ngoài. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11”