Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Hai tay Mạnh Trúc nắm chặt thành quyền, thân thể run rẩy vô cùng, xương cốt toàn thân đều phát ra tiếng vang khẽ. Hai mắt hắn đỏ ngầu, liền muốn vung tay mở toang cửa, nhưng động tác phân nửa lại miễn cưỡng dừng lại.

Mạnh Trúc đột nhiên xoay người, thân hình vừa động, trước mắt xẹt một cái, bóng người màu lam ấy đã lướt qua. Hắn triển khai khinh công lên xuống mấy cái, nâng chưởng vỗ, cửa phòng liền mở. Mấy đệ tử canh giữ ngoài cửa Lạc Thịnh Vũ, cũng chưa kịp phản ứng, đã thấy cốc chủ đi vào.

Lạc Thịnh Vũ cũng là có chút kinh ngạc, nghĩ Mạnh Trúc mới đi, không hiểu được sao lại đột nhiên quay về. Liền nhìn thấy bóng xanh ấy, trong giây lát đã vòng qua bình phong lấn sang đây. Trên gương mặt vốn bình tĩnh, lúc này mùi hung bạo dày đặc.

“Lạc Thịnh Vũ!” Mạnh Trúc quả thực nghiến răng nghiến lợi, một chưởng liền vỗ về phía mặt Lạc Thịnh Vũ.

Nội lực Lạc Thịnh Vũ bị chặn, mắt thấy một chưởng này của hắn cũng không phải là trò đùa, cứng rắn nhận khẳng định là không được, vội vàng xoay người rất nhanh né tránh, may mà né qua.

Một kích kia của Mạnh Trúc không trúng, chỉ cảm thấy tức muốn nổi điên. Hắn đứng ở cửa, nghe thấy thanh âm bên trong còn sửng sốt một lúc, người bên trong mặc dù cố cắn môi không phát ra âm thanh, nhưng lấy tu vi võ công của Mạnh Trúc sao có thể nghe không được, lại sao có thể không biết hai người đang làm chuyện gì.

“Ngươi làm sao vậy?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, nói :”Nội tức của ngươi yếu, cẩn thận khí huyết công tâm.”

Mạnh Trúc siết chặt tay, hô hấp có chút nặng nhọc, hắn nhất thời tức giận, nội tức là có chút hỗn độn, còn muốn vận khí đan điền, liền cảm thấy trong bụng dưới đau đến hắn nhíu mày.

“Không cần ngươi làm bộ hảo tâm.” Mạnh Trúc vung tay Lạc Thịnh Vũ ra, thân thể khẽ lung lay, cảm giác trên lưng đổ chút mồ hôi lạnh, trong dạ dày cuồn cuộn, cảm giác khó chịu xông thẳng cổ họng, giống như sắp muốn nôn, không nhịn được vươn tay vịn bàn.

“Nằm lên giường.” Lạc Thịnh Vũ lật tay chế trụ cổ tay hắn, kéo theo, ôm Mạnh Trúc vào lòng, không đợi hắn đồng ý trực tiếp thả người trên giường, ”Đừng dùng nội lực nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.”

Mạnh Trúc muốn đứng dậy, nhưng thân thể giống như là bị rút khí lực, bụng dưới đau khiến hắn nghiêng người cuộn mình.

Lạc Thịnh Vũ vừa nhìn hai bước liền muốn đi ra ngoài, Mạnh Trúc bỗng mở to hai mắt, lật tay liền kéo tay áo y lại, quát: ”Ngươi muốn chạy ư?!”

“Ngươi đừng đứng dậy!” Lạc Thịnh Vũ ấn hắn về giường, nói: ”Ta không đi, đi gọi đại phu cho ngươi.”

Mạnh Trúc chỉ là cười lạnh, nói: ”Ta không tin ngươi.”

“Ngươi…” Lạc Thịnh Vũ bị một câu nói của hắn tựa như nghẹn, cũng có chút tức giận, nhưng nhìn người nửa cuốn trên giường, trên mặt trắng bệch lợi hại, trên trán còn có chút mồ hôi, một tay lại kéo chặt mình, không khỏi có chút mềm lòng, ”Được, ta không đi, nhưng mà đại phu là phải gọi.”

Lạc Thịnh Vũ nói xong, nâng tay chụp một chén trà trên bàn, rung tay ném một cái, đập đúng vào bình phong kia, bình phong lớn loảng xoảng một tiếng bị đập đổ trên đất, thanh âm lớn dọa người.

“Kêu đại phu đến, mau chút!”

Mấy đệ tử ở cửa nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào xem, Lạc Thịnh Vũ nói.

Mấy đệ tử ấy liếc nhau, cũng không biết có nên đi hay không, dù sao người nọ là tù nhân. Một người trong đó do dự một chút, xoay người chạy ra ngoài.

“Đều đi ra ngoài.” Mắt phượng của Mạnh Trúc híp lại, đợi người lui ra ngoài mới đưa mắt lên người Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Không ngờ Lạc đại hiệp bị trọng thương, lại bị che nội lực, vẫn còn lợi hại như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ không nói, một cú ném ban nãy của y đã dùng toàn lực, cường ngạnh nâng nội lực, lúc này nhiều lời một câu, cũng sợ mở miệng phun ra một búng máu. Thân thể y trượt xuống, đỡ lấy khung giường, mới ngồi xuống được.

Mạnh Hiểu vốn đang nghe thủ hạ bẩm báo sự tình, bỗng nhiên có người tiến vào nói cốc chủ tựa hồ thân thể không thoải mái, vội vàng vẫy lui thủ hạ, chạy qua theo.

Nàng vừa vào phòng đã nhìn thấy bình phong lớn đổ, Lạc Thịnh Vũ ngồi dựa vào đầu giường, không thể tốt hơn bao nhiêu so với sắc mặt Mạnh Trúc. Người không biết nhìn còn tưởng rằng hai người động thủ.

“Mạnh Khanh chạy đi đâu, còn không sai người tìm đến!” Y thuật của Mạnh Hiểu không tốt, thấy sắc mặt Mạnh Trúc tái nhợt vô cùng, không khỏi quát.

“Không cần.” Thanh âm Mạnh Trúc thực bình tĩnh, nói: ”Đại phu hẳn là sắp tới.”

Mạnh Hiểu chưa kịp nói chuyện, đại phu đã luống ca luống cuống chạy vào, vào cửa vừa nhìn hai người cũng không biết nên xem cho ai trước mới phải.

Chờ bận rộn một trận, đại phu cho Mạnh Trúc uống viên thuốc lại viết phương thuốc để hắn nghỉ ngơi thật tốt, Lạc Thịnh Vũ vẫn còn nhắm mắt lại ngồi ở chỗ đó, giống như là đã ngủ. Đại phu vừa định qua xem cho y, người nọ liền mở mắt, lắc lắc đầu ý bảo mình không có việc gì.

Đại phu kia do dự một lúc, cuối cùng lui ra ngoài. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 11”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 10

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại cảm thấy toàn thân đều rất mệt mỏi, trong đầu hỗn loạn, trong cổ họng còn có cỗ cảm giác buồn nôn, cũng cảm nhận được cuồn cuộn trong bụng. Giật giật ngón tay, quả thực sẽ phí rất lớn khí lực.

Hắn cảm giác mình có một giấc mộng rất dài, ban đầu mơ thấy lúc nhỏ, ký ức trước khi đi vào Vân Thiên cốc rất mơ hồ, rồi sau đó chính là luyện võ mỗi ngày mỗi đêm, bị thương bị bệnh đều không người hỏi thăm. Ban đầu hắn còn có thể tủi thân khóc lớn, về sau chính là yên lặng rơi lệ, đến cuối cùng cũng chỉ có cắn răng gắng gượng.

Lại nói có lẽ mất trí nhớ không phải là một chuyện xấu, xấu chỉ là xấu ở chỗ ký ức hắn lại khôi phục… Mạnh Trúc mơ mơ màng màng cũng không biết nghĩ như thế nào, lại có một cái ý niệm như thế nhảy ra. Ít nhất khi đó, hắn không hiểu cái gì, không cần gánh vác cái gì, có người yêu thương có người quan tâm, chỉ cảm thấy tất cả đều rất tốt.

Chỉ tiếc…

“Chủ tử!” Mạnh Hiểu trông bên cạnh vọt đứng lên, vội vàng hai bước đến bên giường, nói: ”Chủ tử đã tỉnh, có chỗ nào khó chịu hay không?”

Lúc Mạnh Trúc nhìn thấy Mạnh Hiểu còn có một khắc ngẩn ra, hắn phản ứng nửa ngày mới nhớ, hắn và Lạc Thịnh Vũ không phải rơi xuống đáy vực sao?

“Sao lại là ngươi…?”

Mạnh Hiểu từ trên bàn bưng một chén nước qua đây, đưa cho đối phương, nói: ”Chúng ta nhận được tín hiệu của chủ tử đuổi qua, thế nhưng nhất thời tìm không thấy đường, sau đó khi tìm được chủ tử thì chủ tử đã ngất đi.”

“… Lạc Thịnh Vũ đâu?!” Mắt phượng của Mạnh Trúc đột nhiên mở to mấy phần, chén đưa đến bên miệng lại dời đi.

Mạnh Hiểu có chút muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: ”Lúc chúng ta tìm được chủ tử thì chủ tử đã bất tỉnh, là Lạc Thịnh Vũ cõng ngài ra. Nhưng… y bị thương nặng, bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.”

“…” Mạnh Trúc nghe xong thần sắc trên mặt không thay đổi, cách một lát mới chậm rãi nói: ”Đừng để cho y chết, bản tọa giữ lại y còn chỗ hữu dụng.”

“Mạnh Khanh nói y tạm thời sẽ không đánh mất tính mạng, nhưng mà nguyên khí đại thương, lại bị nội thương không có đúng lúc trị liệu, cho nên không biết võ công có thể phục hồi hay không…”

Tay Mạnh Trúc cầm chén run một cái, trong lòng bỗng nhiên dao động, cũng không biết là vì sao, lập tức đưa tay xoa xoa thái dương, hừ lạnh một tiếng, nói: ”Võ công phế đi mới tốt, xem y lại ép buộc thế nào.”

“Ngược lại là chủ tử…” Mạnh Hiểu nói: ”Chủ tử ngài cần tĩnh dưỡng thật tốt một khoảng thời gian. Thân thể hiện giờ của chủ tử… tương đối suy yếu, hơn nữa trên trường cung ngài mang theo bên người phun độc, mặc dù thời gian quá dài độc tính đã không mạnh, nhưng mà chủ tử obất tỉnh vẫn là chủ yếu vì cái này, mới nội tức không ổn định.”

“… Ta đã biết.” Mạnh Trúc gật gật đầu, Mạnh Hiểu nói không rõ ràng, nhưng mà chính hắn cũng biết, hắn có đứa nhỏ thân thể suy yếu, nguyên khí không đủ, nơi chốn đều bị hạn chế, ”Mạnh Khanh đâu?”

“Mạnh Khanh mấy ngày nay điều chế thuốc mất không ít tinh lực, ta để hắn đi nghỉ ngơi. Chủ tử gọi hắn?”

“Lát nữa bảo hắn qua đây.”

Sau khi Mạnh Hiểu lui ra ngoài Mạnh Trúc lại nghỉ ngơi trong chốc lát, thân thể cảm giác vẫn là thực mỏi mệt, có chút cảm giác không nâng nổi sức lực. Cần tĩnh tâm nhập định điều tức thời gian rất lâu.

Long lân thất bảo cung để trên bàn, lúc này trong phòng đã tối, đã thắp đèn, bảy viên bảo thạch trên trường cung chiếu ánh sáng sáng tối tối.

Mạnh Trúc nhìn chằm chằm long lân thất bảo cung thật lâu, Mạnh Khanh đã xử lý trường cung, độc tính đã không còn. Trường cung trải qua xử lý so với khi vừa phát hiện chói mắt hơn nhiều, tựa như là mới đúc, không cần nhiều lời chỉ cần liếc mắt một cái sẽ làm cho người ta thán phục.

Chỉ tiếc một thanh bảo cung không giống đời, lại không có mũi tên xứng đáng.

Nghĩ như vậy đứng dậy xuống giường đi qua, vươn tay sờ sờ trên thân cung hình long lân. Bất thình lình lật cổ tay cầm lên trường cung, ngón tay móc lại, ghìm vai nhấc khuỷu tay, dùng hết khí lực kéo trường cung kia ra. Nhưng không biết có phải vì nguyên khí còn chưa khôi phục hay không, cánh tay hơi run rẩy, có vẻ khó nhọc.

Mạnh Trúc bỗng nhiên có ý nghĩ, cầm trường cung xoay người ra phòng. Phía ngoài cửa có đệ tử đang chờ, thấy hắn đi ra vội vàng khom lưng lĩnh mệnh. Mạnh Trúc phân phó vài câu, người nọ đáp ứng ngay lập tức lui xuống.

Mạnh Trúc đứng ở cửa, trong phòng đối diện tối không có thắp đèn, bên ngoài có hai đệ tử trông. Nơi đó chính là chỗ Lạc Thịnh Vũ đang ở, người nọ giống như là còn chưa có tỉnh lại.

Hắn dừng một chút liền nâng bước đi tới, phất phất tay, hai đệ tử ở cửa mở cửa ra, sau đó liền lui xuống.

Mạnh Trúc đi vào trong phòng, tay phải nhấc vung lên, đèn trong phòng liền bị thắp sáng, lần này xung quanh sáng hơn nhiều. Gian phòng không lớn, Lạc Thịnh Vũ thì nằm trên giường bên trong, chỗ đối diện tầm mắt có tấm bình phong cản trở.

Hắn đi vào trong hai bước, rẽ qua tấm bình phong là có thể nhìn thấy giường. Mạnh Trúc cách giường bốn năm bước liền dừng lại, hắn quan sát người nọ nằm trên giường, sắc mặt tựa hồ có chút trắng, trên môi cũng không có bao nhiêu huyết sắc. Nhưng chỉ chốc lát không khỏi nhếch khóe miệng cười cười.

“Lạc đại hiệp vẫn chưa chịu dậy sao?”

Mạnh Trúc nói xong, người nọ không thấy chút phản ứng. Hắn cũng không nhiều lời nữa, đột nhiên tay dò qua, thẳng vào mặt đối phương.

Chỉ lệch một chút, Lạc Thịnh Vũ trên giường kia bỗng nhiên giơ tay lên kéo một cái, liền chế trụ cổ tay Mạnh Trúc. Mạnh Trúc bị y nắm cổ tay, trường cung tay trái đặt ngang, gác tại cần cổ Lạc Thịnh Vũ.

“Lạc đại hiệp quả nhiên là giả chết? Chẳng lẽ còn tính toán chạy trốn từ nơi này hay sao?”

Hai người kìm hãm lẫn nhau, ai cũng không buông tay, cách nhau chẳng qua một tấc, cơ hồ là dán vào một. Lạc Thịnh Vũ cười cười, trên mặt mệt mỏi khó mà che giấu, nói còn chưa có ra khỏi miệng đã ho trước mấy tiếng, rồi mới nói: ”Ta nếu như tỉnh lại, người trông bên ngoài chẳng phải là càng nhiều?”

“Đấy là khẳng định, cũng không thể khiến người ta cảm thấy Vân Thiên cốc ta sơ suất Lạc đại hiệp. Ngươi nói, có phải hay không?” Mạnh Trúc nói như vậy, trước tiên bỏ long lân thất bảo cung bên tay trái xuống.

Lạc Thịnh Vũ cũng không thấy cử động, vẫn nắm huyệt đạo trên cánh tay hắn, ”Ngươi buông, không sợ ta kèm ngươi làm con tin sao?”

“Bản tọa có gì phải sợ?” Mạnh Trúc giống như là bị y chọc cười, giương mắt chống lại ánh mắt y, hai người cách gần cơ hồ là hít thở lẫn nhau, ”Lạc đại hiệp đã quên sao? Lạc Thịnh Nghĩa còn trong tay bản tọa, bản tọa cũng là có con tin.”

“Ngươi cũng đã quên, hắn không phải thân nhân của ta.” Lạc Thịnh Vũ trả lời thực bình tĩnh.

“À há? Vậy thì thật là bản tọa tính sai?” Mạnh Trúc ra vẻ kinh ngạc, mày dài nhếch lên, lập tức tay trái buông lỏng, trường cung rơi trên chăn gấm. Tay hắn khoác trên vai Lạc Thịnh Vũ, cả người mềm nhũn cơ hồ là rúc vào trong ngực y, ngửa đầu để sát vào hơn một chút, đôi môi khép mở gần như sát bên môi Lạc Thịnh Vũ, ”Thế nhưng ta còn có biện pháp tốt hơn, ngươi nói có phải hay không? Mặc dù thứ này trong bụng khiến ta căm tức vô cùng, nhưng cũng giúp ta không ít việc, dùng năm phần công lực là có thể kiềm chế Lạc đại hiệp, quả thật rất không tồi.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ thở dài nhỏ không thể nghe thấy, Mạnh Trúc cười cười tiếp tục nói: ”Lạc đại hiệp không cần lo lắng, ta tạm thời còn chưa giết ngươi, chỉ cần ngươi không nghĩ đến chạy trốn. Nhưng cho dù người muốn chạy trốn, ta nghĩ ta cũng sẽ không giết ngươi, tối đa chém đứt tay chân của ngươi, ta tin tưởng lấy y thuật của Mạnh Khanh, cam đoan ngươi sống được yên ổn.”

“Ngươi hiện tại là hận ta hận muốn chết…” Lạc Thịnh Vũ buông lỏng tay, trong cổ họng bật cười thật thấp, ”Vậy trước đây, có phải cũng yêu ta yêu muốn chết hay không?”

Mạnh Trúc biến sắc, vung tay đứng thẳng người, rời đi cách giường năm sáu bước. Nhưng không đợi hắn nói, Lạc Thịnh Vũ lại nói tiếp: ”Lúc ấy nếu như không mang theo ngươi xuống mộ, ngươi cũng sẽ không trúng độc bị Mạnh Khanh mang đi, có lẽ bây giờ cũng không giống…”

Mạnh Trúc cười lạnh một tiếng, xoay người lại nhìn Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Lạc đại hiệp mời nhìn cho rõ, bản tọa không phải người ngươi tâm tâm niệm niệm, còn người đó, đã sớm chết cũng nói không chừng. Ta xem ngươi vẫn là nghỉ ngơi nghỉ ngơi cho tốt, đầu óc không rõ ràng.” Hắn dứt lời xoay người liền ra khỏi gian phòng.

Hắn phất tay đóng sầm cửa lại, làm đệ tử bên ngoài sợ đến run lên, không ai dám nói chuyện, nhưng Mạnh Trúc cũng không có gì, đi thẳng. Hắn nắm chặt nắm tay, nghe thấy Lạc Thịnh Vũ nhắc tới chuyện lúc trước cũng có chút bực bội không hiểu.

Mạnh Trúc vốn muốn đi tìm Mạnh Khanh, nhưng sau khi đi qua mới phát hiện người kia không ở trong phòng. Vốn tưởng là đi ra ngoài đang suy nghĩ về phòng nghỉ ngơi, sau này hẵng nói. Nhưng vừa mới xoay người đi vài bước, thì nghe thấy trong phòng bên cạnh có tiếng ngâm khẽ. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 10”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Trường cung

Ngày hôm sau lúc Mạnh Trúc tỉnh lại liền phát hiện đống lửa bên cạnh đã tắt, cửa thạch động đứng một người, không phải Lạc Thịnh Vũ còn có thể là ai?

Lạc Thịnh Vũ nghe thấy thanh âm xoay người nhìn hắn, sắc mặt người nọ đã khá hơn nhiều, tựa hồ là không sốt nữa, ”Ngươi hôm qua trở về, chính là phát hiện cái gì sao?” Xem ra thân thể y đỡ hơn nhiều, hơn nữa huyệt đạo tự mình giải, mặc dù bị thương nặng nhưng có thể vận công điều tức, cũng không có chật vật như hôm qua, cảm giác lại thành thạo giống như thường ngày.

Mạnh Trúc giương mắt liếc nhìn y, bản thân tay không mà về đương nhiên là không lấy được cái gì. Hắn lúc này tâm tình cũng không tốt, cũng không nói chuyện với y, nghĩ vì sao ngày hôm qua không chế trụ huyệt đạo của Lạc Thịnh Vũ nữa, dù cho mình có nhược điểm uy hiếp y, nhưng như vậy vẫn là bất lợi với mình.

“Bây giờ không thấy nữa, lúc trời còn tối chấm sáng chỗ đó vẫn còn.” Lạc Thịnh Vũ đứng ở cửa động nâng tay chỉ chỉ xa xa.

Mạnh Trúc bị y nói mới nhớ tới, ngày hôm qua phát hiện bí mật bản đồ kho báu quá vui sướng, cho nên quên mất chuyện chấm sáng.

Nghĩ đến đây con ngươi Mạnh Trúc bỗng nhiên khẽ động, cười cười nói: ”Chấm sáng? À há, bản tọa thật đúng là quên mất. Hôm qua bản tọa tìm được địa điểm bản đồ kho báu, thật sự là có chút quá mức vui sướng.” Hắn nói như thế chống lại ánh mắt Lạc Thịnh Vũ, tựa hồ là đang quan sát phản ứng của người nọ.

“Bản đồ kho báu?” Lạc Thịnh Vũ lặp lại một lần, ”Chẳng lẽ là bản đồ kho báu long lân thất bảo cung kia?”

“Phải.” Mạnh Trúc gật gật đầu, trong ánh mắt mang theo ý khiêu khích. Nhưng Lạc Thịnh Vũ đối diện lại không thấy biểu tình dư thừa gì.

Lạc Thịnh Vũ cũng là thản nhiên gật đầu một cái, sau đó lại không nói cái gì. Như thế khiến Mạnh Trúc có chút không bình tĩnh, nói: ”Lạc đại hiệp không quan tâm tung tích của long lân thất bảo cung sao?” Hắn giật mình, chẳng lẽ long lân thất bảo cung kia thật ra đã bị Lạc Thịnh Vũ cầm đi, nếu không vì sao trong tráp lại trống rỗng.

Lạc Thịnh Vũ cười cười, nói: ”Long lân thất bảo cung… Binh khí có tốt thế nào suy cho cùng vẫn là binh khí mà thôi, ta chưa bao giờ tin một thanh trường cung có thể lui thiên binh vạn mã. Chẳng qua mặc dù ta là nghĩ như vậy, nhưng rất nhiều người cũng không nghĩ như vậy.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, bỗng nhiên nghĩ đến Đoạn Thủy kiếm của mình, thanh kiếm kia ở bên cạnh mình cũng đã vài năm, chỉ tiếc bây giờ lại gãy thành hai khúc…

“Nói rất hay,” Mạnh Trúc nói: ”Nhưng mà bản tọa vẫn là muốn thấy long lân thất bảo cung ấy, dù sao nhiều nhân sĩ võ lâm như vậy đều vì chiếc cung Lạc đại hiệp chướng mắt kia mà trúng gian kế.”

“Nói như vậy ngươi ngày hôm qua không thấy được long lân thất bảo cung sao?”

Mạnh Trúc nhíu mày, ”Phải thì sao?” Nói xong đưa tay sờ sờ tay áo mình lại nói: ”Lạc đại hiệp thật đúng là trăm phương ngàn kế, suy nghĩ một kế sách hay như vậy.”

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ là cười cười, có chút châm chọc, nói :”Vốn ta không muốn làm như vậy, bản đồ kho báu kia cũng không phải là ta trộm từ chỗ Tiêu Hành, chẳng qua là vừa vặn nửa đường cướp được, tương kế tựu kế sai người nhanh chóng làm ra một số đồ giả thả vào trong chốn võ lâm.”

Mạnh Trúc có chút kinh ngạc, hắn tưởng rằng bức bản đồ kho báu của Tiêu Hành kia là Lạc Thịnh Vũ trộm ra, không nhịn được hỏi: ”Vậy còn có ai lại muốn bản đồ kho báu này?”

“Người muốn rất nhiều, cũng xem như Sở Trung Kiệt một phần, có điều trộm đồ thì chính là Sở Diệu Y.”

Mắt phượng của Mạnh Trúc mở to mấy phần, trầm ngâm một lát, hắn đâu ngờ lại là Sở Diệu Y trộm bản đồ kho báu long lân thất bảo cung này, suy cho cùng Sở Diệu Y và Tiêu Hành không phải là quan hệ vợ chồng sao?

“Bản tọa không tin.”

Lạc Thịnh Vũ khẽ cười một tiếng, nói: ”Ngươi còn nhớ lúc ấy ta mang ngươi đi Sở gia, Sở Trung Kiệt dựa vào cái gì không vạch trần thân phận của ngươi? Gã không đến nỗi già lẩm cẩm đến ngay cả nữ nhi của mình cũng không nhận ra chứ?”

“Đó là…” Mạnh Trúc nhất thời có chút nghĩ không ra, ”… Sở Trung Kiệt chẳng lẽ biết Sở Diệu Y không có gả đến Lạc trang?!”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, nói: ”Nếu không gã chắc chắn sẽ ngạc nhiên, vậy cũng không có giải thích gì khác. Bản đồ kho báu Sở Diệu Y trộm ra chính là điều kiện Sở Trung Kiệt đồng ý nàng ta không gả tới Lạc trang.”

Mạnh Trúc giật mình, không khỏi cười nhạo hừ lạnh một tiếng, đây chính là lòng người…

“Sở Trung Kiệt tính sâu thế nào, chẳng qua vẫn là không tính hơn ngươi Lạc Thịnh Vũ.”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, nói: ”Ta vốn cũng không muốn dùng chuyện kho báu dẫn những người này vào trong động mộ, trách chỉ có thể trách Sở Diệu Y nàng đi theo qua đây, còn giả ngây giả dại, ta cũng là thuận theo nhân thủ bộ hạ.”

“Hừ hừ” Mạnh Trúc lúc này nhớ tới chỉ cảm thấy buồn cười, mọi thứ người khác làm trong mắt Lạc Thịnh Vũ chẳng qua đều là một màn kịch, mà người này thì đứng phía sau cũng không vạch trần. Lúc đó cũng là người này cố ý để Sở Diệu Y xuất hiện trên đại hội anh hùng đi? Bằng không lấy cái nhìn thấu của y và thủ hạ nhiều người như vậy, sao có thể không phát hiện sự xuất hiện của Sở Diệu Y.

“Thủ hạ của ngươi hình như còn chưa có tới.” Lạc Thịnh Vũ ra bên ngoài nhìn nhìn, nói: ”Chúng ta vẫn là tìm đường ra ngoài trước đi, cứ như vậy đợi không được thủ hạ của ngươi, chết đói chết khát trước chính là chúng ta.”

Mạnh Trúc trầm ngâm một lát, lời Lạc Thịnh Vũ không giả, cho dù võ công hai người bọn họ khá hơn nữa, cứ như thế tiếp cũng sắp cầm cự không được. Vì thế cũng không đáp lại, dẫn đầu đi đến cửa vào thạch động, phát động khinh công phi thân xuống.

Lạc Thịnh Vũ cũng đi theo, liền nghe Mạnh Trúc nói: ”Chỗ ngày hôm qua ta đến hình như có đường, có điều không biết là thông đến nơi nào.”

“Bất kể là nơi nào, chúng ta đi trước nhìn xem, chung quy tốt hơn chờ chết ở đây.”

Mạnh Trúc gật đầu, đi đằng trước dẫn đường, hai người chênh lệch khoảng cách nửa bước. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 9”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Cái tráp

Trời mưa quá lớn, vẫn không có dấu hiệu ngừng, hai người cũng chỉ có thể ở trong thạch động không ra được. Mạnh Trúc gương mặt lạnh lùng không lại phản ứng Lạc Thịnh Vũ nữa, một mình ngồi sâu bên trong vận công điều tức. Lạc Thịnh Vũ thì dựa vào chỗ ở bên ngoài một chút.

Sắc trời u ám, mây mưa che mặt trời, căn bản nhìn không ra rốt cuộc là giờ gì. Mạnh Trúc điều tức hơn nửa ngày, cảm giác thân thể thư thái rất nhiều, không biết có phải liên quan đến dược hiệu hay không. Nhưng cứ nghĩ đến viên thuốc kia, sắc mặt hắn liền tối đi. Nhưng mà…

Mạnh Trúc hơi mở mắt, Lạc Thịnh Vũ tựa hồ rất căng thẳng với thân thể hắn, nói cách khác người kia dường như rất coi trọng đứa nhỏ mà hắn đang mang. Mặc dù nghĩ tới khiến cho Mạnh Trúc nghiến răng nghiến lợi, chẳng qua điểm này cũng có thể lợi dụng, ít nhất cho phép kiềm chế đối phương.

Giương mắt nhìn về phía ngoài động, mưa là càng rơi càng to. Lạc Thịnh Vũ cứ ngồi ở nơi đó, trên tảng đá trước mặt y đều bị nước mưa bắn ướt, quần áo người nọ vốn đã ẩm ướt, cũng nhìn không ra rốt cuộc là vẫn chưa khô hay là lại ướt.

Vốn tưởng rằng trận mưa này còn phải hạ tiếp, ai có thể liệu lại qua không lâu, trời bỗng nhiên quang, nắng chiều đỏ rực một mảnh, khiến chạng vạng có chút lạnh cũng có vẻ nóng rực.

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Mạnh Trúc đứng dậy đi vài bước về phía ngoài động, ánh mắt Lạc Thịnh Vũ nhìn chằm chằm đối diện đã rất lâu rồi, không khỏi cũng nhìn theo.

“Nơi đó.” Lạc Thịnh Vũ nâng tay chỉ chỉ, thuận tay liền kéo cánh tay Mạnh Trúc.

Mạnh Trúc chán ghét giãy tay ra, trên núi đối diện hình như có cảm giác chấm sáng bạc, giống như là vũ khí đang phản quang. Hắn vui vẻ, thầm nghĩ chẳng lẽ là Mạnh Khanh Mạnh Hiểu bọn họ mang theo người lại đây?

“Ta đi nhìn xem.”

“Đợi chút.” Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn muốn đi, một phen kéo hắn lại, nói: ”Hẳn không phải là thủ hạ của ngươi tìm tới, từ nãy giờ vẫn ở vị trí đó chưa hề nhúc nhích.”

Mạnh Trúc hừ lạnh một tiếng, cười nhìn về phía Lạc Thịnh Vũ, nói: ”Cho dù không phải có làm sao? Với lại Lạc đại hiệp, ngươi cho là bản tọa sẽ tin lời ngươi nói ư?”

Lạc Thịnh Vũ thở dài, nhất thời không nói chuyện, tay kéo hắn cũng không buông ra, cuối cùng nói: ”Vậy ngươi lúc nào mới có thể tin ta một lần?”

“Không đời nào.” Mạnh Trúc trả lời thực rõ ràng, sau đó nhíu nhíu mày, lại nói: ”Nếu nói, vậy chờ sau khi ngươi chết đi.”

“Quên đi, ta đi cùng ngươi.” Trên mặt Lạc Thịnh Vũ không có biểu tình dư thừa.

Mạnh Trúc nhìn nhìn chấm sáng đối diện, ”Ta thấy Lạc đại hiệp vẫn là thành thành thật thật ở chỗ này, võ công của ngươi bị ta ngăn lại, chẳng lẽ muốn ta một đường chăm sóc ngươi sao?”

“Ngươi để ta ở chỗ này một mình, thì không sợ ta chạy sao?” Lạc Thịnh Vũ có chút kinh ngạc nhìn Mạnh Trúc, tựa hồ có chút không hiểu.

Mạnh Trúc cười lạnh, đến gần y vài bước, hai người nhất thời kề rất sát, cơ hồ chóp mũi cũng đụng phải nhau, hắn lúc này mới chậm rãi nói: “Lạc đại hiệp rất coi trọng đứa nhỏ này của ngươi có phải không?”

Mạnh Trúc ngữ khí ôn hòa, thanh âm cũng rất thấp, giống như là đang thì thầm, ”Vậy đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không bản tọa nhất định sẽ không nương tay. Ta đã nói muốn báo thù, không tiếc bất cứ giá nào, mạng cũng có thể không cần, năm phần công lực kia xem là gì?”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong thân thể chấn động, bỗng nhiên nâng tay một phen ôm eo Mạnh Trúc, lần này hai người ngay cả một tia kẽ hở cuối cùng cũng không còn, ôm lấy nhau.

“Ngươi nói ta rốt cuộc là quá thất bại hay là quá thành công? Ngươi hận ta hận đến sâu như vậy, ta lại còn cảm thấy vui sướng. Gần ba mươi năm, lần đầu tiên có người coi trọng ta như vậy, hơn nữa nhìn chính là ta, không phải giá trị lợi dụng mà ta có.”

Mạnh Trúc bị y ôm toàn thân đều cứng ngắc, hắn đâu ngờ Lạc Thịnh Vũ dám lớn mật như thế, phải biết rằng người nọ bây giờ căn bản không thể sử dụng nội lực, hắn tùy thời đều có thể giết y.

Mạnh Trúc bị y ôm nháy mắt cũng quên mình hoàn toàn có thể một chưởng vung y ra. Hắn chỉ cảm thấy hơi nóng của hô hấp người nọ quét trên cổ mình, toàn bộ thân thể cũng nóng rực vô cùng. Tựa hồ có chút nóng lên không bình thường.

Mạnh Trúc nâng tay dễ dàng đã vung y ra, người nọ lảo đảo hai bước, dựa vào tường đá lúc này mới đứng vững. Hắn nhìn tỉ mỉ, người nọ hình như thật là có chút phát sốt, chắc chắn là vừa rồi bị trọng thương lại xối mưa to, nguyên khí không đủ quá mức suy yếu.

“Ngươi vẫn là thành thật chờ ở chỗ này đi, bệnh giống như tàn phế.” Mạnh Trúc nhìn y một cái, xoay người bước ra khỏi thạch động, triển khai khinh công phi thân nhảy lên, nhẹ nhàng chạm đất. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 8”

Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Chuyện cũ

Lúc Mạnh Trúc tỉnh lại Lạc Thịnh Vũ còn chưa tỉnh, xác thực nói Mạnh Trúc là bị làm cho tỉnh lại, chảy một thân mồ hôi lạnh, bị gió lạnh thổi qua rùng mình mấy cái.

Hắn nghỉ ngơi một lúc cảm thấy thân thể thoải mái hơn, tựa hồ cũng là thuốc đã uống có hiệu lực và tác dụng, trong tứ chi bách hài di động một cỗ nhiệt khí, rất dễ chịu.

Hắn dùng lực đẩy một cái đã đẩy Lạc Thịnh Vũ ra, vừa rồi hắn mơ mơ màng màng cũng không biết đều mơ thấy cái gì, chỉ là xoay người liền nhìn thấy Đoạn Thủy kiếm cắm trong lồng ngực người này, hắn sợ tới mức toàn thân mồ hôi lạnh, thoáng cái liền tỉnh.

Nay thanh tỉnh mới cảm thấy có chút hoang đường, hoang đường đến đáng cười. Nghiêng đầu nhìn chuôi Đoạn Thủy kiếm bên cạnh ấy, vẫn còn tỏa ra màu lam băng, nhưng đã gãy thành hai khúc, một nửa cắm giữa tường đá, có lẽ cũng tìm không được nữa.

Lạc Thịnh Vũ tựa hồ có chút suy yếu, bị hắn đẩy một cái cũng không có tỉnh lại, chỉ nhíu nhíu mày. Mạnh Trúc không lập tức đứng lên, hắn thử vận vận công, cảm giác thích ứng mới mở mắt ra.

Lạc Thịnh Vũ bị thương nặng, lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tứ chi quả thực giống như không phải là của mình, năm ngón tay phải đau đớn bứt rứt, khiến y cắn chặt răng.

“Đừng uổng phí khí lực, nội lực của ngươi bị bản tọa che tất cả rồi, cưỡng ép giải huyệt đạo có tổn thương gì, Lạc đại hiệp hẳn là rõ hơn ta chứ?” Mạnh Trúc mắt lạnh nhìn y nói.

Lạc Thịnh Vũ cười khẽ một tiếng, từ trong tiếng cười là có thể nhìn ra thân thể suy yếu bao nhiêu, hòa hoãn nửa ngày mới nói: ”Ngươi quá lo lắng, vết thương của ta không nhẹ, cho dù không bị che huyệt đạo, bây giờ cũng không khác gì phế nhân.”

Mạnh Trúc nhíu nhíu mày, lập tức cười lạnh một tiếng, ngữ khí ngược lại là nhẹ nhàng một chút, nhưng khiến người nghe càng cảm thấy quỷ dị, ”Bản tọa ngược lại không cho là như vậy, thủ đoạn của Lạc đại hiệp rất cao, ai mà biết có biến cố gì? Ngươi nói có phải hay không?”

“Đó là ngươi quá coi trọng ta,” Lạc Thịnh Vũ xoay người ngồi dậy, động tác có chút chậm chạp, tựa hồ là dính đến vết thương, ”Cho dù thương thế phục hồi như cũ, không biết còn có thể khôi phục đến nội lực trước đây hay không.”

Mạnh Trúc khẽ hừ một tiếng, vết thương nặng như vậy không chết đã là rất may, nếu có thể kịp thời dùng thuốc trị liệu có lẽ có thể khôi phục mười phần mười võ công, có điều chỗ bọn hắn bây giờ cũng không biết là ở đâu, đừng nói đại phu, ngay cả viên thảo dược cũng tìm không thấy.

“Nghe loại giọng điệu này của Lạc đại hiệp, bản tọa nhưng không nghe thấy sốt ruột gì,” Mạnh Trúc nghĩ cũng không khỏi nhíu mày dài, nhưng đương sự kia lại tựa hồ như không quan tâm, trên mặt cũng không thấy vẻ lo lắng gì, ”Xem ra Lạc đại hiệp không coi trọng thân võ công này bao nhiêu.”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, người nọ là ngồi dưới đất là dựa vào tường đá, ngẩng đầu nhìn Mạnh Trúc đứng ở bên cạnh, nhưng không có chút tự giác thấp hơn người ta một khúc, ”Ta đương nhiên để ý, tâm huyết hai mươi mấy năm. Chẳng qua loại chuyện này để ý cũng không có cách nào.”

Mạnh Trúc lườm y một cái, dời ánh mắt đi không nhìn y nữa, đỡ vạt áo ngồi xuống, tự nhắm mắt dưỡng thần.

“Chúng ta đây là ở địa phương nào, ta đi tìm thử đường đi lên.” Lạc Thịnh Vũ nhìn nhìn xung quanh, không có một ngọn cỏ, hoang vắng khác thường, trên mặt đất đều là cục đá hạt cát rất nhỏ.

Lạc Thịnh Vũ vừa đứng lên đã bị Mạnh Trúc đột nhiên vọt tới trước người ngăn lại, ”Lạc đại hiệp thương thế nặng như vậy vẫn là thành thật ngồi đi. Bản tọa vừa rồi phát ra tín hiệu, người của Vân Thiên cốc sẽ tìm qua đây.”

“Ngươi sao không sợ thủ hạ của ta tìm tới trước, hoặc là đám nhân sĩ võ lâm kia tới đây trước, vậy chẳng phải là không ổn.”

Mạnh Trúc khinh thường cười cười, nói: ”Lạc đại hiệp ở trong tay bản tọa, thủ hạ của ngươi có thể làm khó dễ được ta? Mà đám quân tử đại hiệp ấy, bây giờ phỏng chừng chạy trối chết còn không kịp ấy chứ?”

“Nói có lý.” Lạc Thịnh Vũ nghe xong liền ngồi xuống.

Mạnh Trúc ôm cánh tay nhìn y, nói: ”Lạc đại hiệp rất trấn định, ngươi cũng biết người Vân Thiên cốc mà đến ngươi muốn chạy trốn sẽ không dễ dàng?”

“Ừm,” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, trên mặt không thấy mảy may lo lắng, nói, “Lấy tình huống hiện tại của ta cũng đánh không lại ngươi, cho nên đào tẩu cũng không có khả năng chút nào.”

“Ngươi nói bản tọa mang ngươi về Vân Thiên cốc, là một kiếm giết ngươi? Hay là chậm rãi tra tấn?”

Lạc Thịnh Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt vô cùng, môi cũng xanh, nhưng không thấy nhếch nhác, ”Đương nhiên sẽ không một kiếm giết ta, bằng không ngươi bây giờ đã động thủ.”

“Nói rất hay!” Tay Mạnh Trúc nắm chặt, khung xương vang lách cách, mặc dù biểu hiện trên mặt hắn không thay đổi, song không khó nhìn ra là tức giận, ”Lạc đại hiệp chẳng lẽ không sợ chết? Hay là ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi!” Hắn ban đầu còn giọng điệu thản nhiên, nhưng nửa câu sau đã trở nên nghiến răng nghiến lợi, rồi đột nhiên tiến lên một bước, kề sát Lạc Thịnh Vũ.

Lạc Thịnh Vũ chỉ là lắc đầu, chống lại ánh mắt Mạnh Trúc, cách nửa ngày mới nói: ”Ta không biết ngươi có thể giết ta hay không. Nhưng… ta thật sự không sợ chết.”

Mạnh Trúc giật mình sửng sốt, hai người kề rất gần trong mắt Lạc Thịnh Vũ rất bình tĩnh, tựa hồ chứng minh người nọ không nói dối. Hắn sửng sốt chốc lát chính là cười chẳng đáng, chỉ cảm thấy cái bình tĩnh của người nọ lời của người nọ vô cùng dối trá, ai mà không sợ chết chứ, đều là giả… Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển hạ – Chương 7”