Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ chương – Đoạn Thủy
Trên mặt Lạc Kiến Đông đi theo Lạc Thịnh Vũ co quắp, hắn thật sự là muốn cười, nhưng lại nghẹn không ra tiếng. Thật ra rất nhiều người đều chưa từng gặp tân phu nhân, có điều mọi người đều biết quan sát sắc mặt, đâu giống nhị trang chủ tựa như thiếu dây thần kinh, đi lên vừa kêu “mỹ nhân” vừa đùa giỡn.
Vẻ mặt Lạc Thịnh Vũ tất nhiên khó coi, mặc dù y không thích Sở Diệu Y, nhưng có không thích cũng là chính thê. Lại nhìn thê tử mình vẻ mặt hoàn toàn không biết cái gì, còn chớp mắt, giống như là liếc mắt đưa tình.
Tiểu Trúc đích thực là không biết cái gì, hắn chớp mắt, miệng cũng hơi hơi mở ra, cảm giác rất không biết nói gì.
Nhưng Lạc Thịnh Nghĩa lại có cảm giác khác, lâng lâng, tiểu mỹ nhân liếc mắt đưa tình với hắn, vui sướng, xun xoe.
Lạc Kiến Đông nghẹn đến cơ trên mặt đau đớn, sắc mặt chủ tử thực sự không lành, rất có nhãn lực đi qua, chắp tay với Lạc Thịnh Nghĩa, lại cung kính gọi tiếng “phu nhân” với Tiểu Trúc.
Lạc Thịnh Nghĩa tuy rằng đôi khi rất khờ khạo, nhưng tuyệt đối không phải đồ ngốc, nghe Lạc Kiến Đông gọi một tiếng “phu nhân”, hắn lập tức nuốt nước miếng, trong lòng kêu thảm thiết một tiếng “xong đời”.
“Ô kìa đại tẩu, ta là đang đùa giỡn với ngươi. Ha ha ha, nhìn một mình ngươi rất nhàm chán ha…” Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng, vội vàng chuồn đi, nói: “Hỏng rồi, ta có việc gấp, không thể ra ngoài với đại ca. Ôi chao ôi chao, còn chưa nói một tiếng với đại ca. Kiến Đông à, ngươi giúp ta nói một tiếng với đại ca, ta đây đi trước.”
Chỗ Lạc Thịnh Vũ đứng rất nổi bật, có điều Lạc Thịnh Nghĩa giả vờ không nhìn thấy, nhìn lung tung khắp nơi một lượt, nói xong liền chạy, chuồn mất.
“Nhị trang chủ…” Lạc Kiến Bắc thật muốn che mặt.
Miệng Tiểu Trúc há càng lớn hơn, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“Phu nhân, chúng thuộc hạ cáo lui.” Kiến Đông và Kiến Bắc nói một tiếng liền xoay người đi theo chủ tử về phía ngoài cửa lớn.
Tiểu Trúc quay đầu lại nhìn, liền thấy bóng lưng Lạc Thịnh Vũ. Nam nhân rất cao lớn, một thân y phục màu đen, đường vân viền màu trắng, có loại cảm giác khí phách lạnh lùng. Nhưng người nọ đã quay người đi xa, hắn căn bản không thấy được bộ dáng của y, có chút ít tiếc nuối.
Tiểu Trúc nhìn nửa ngày, mãi đến khi bóng dáng của Lạc Thịnh Vũ không còn. Hắn luôn cảm thấy bóng lưng kia có chút quen thuộc, đã thấy ở nơi nào, nhưng lại không thể nhớ nổi. Lắc lắc đầu liền vào tiểu độc viện của mình. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 4”