Ma đầu – Quyển thượng – Chương 4

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ chương – Đoạn Thủy

Trên mặt Lạc Kiến Đông đi theo Lạc Thịnh Vũ co quắp, hắn thật sự là muốn cười, nhưng lại nghẹn không ra tiếng. Thật ra rất nhiều người đều chưa từng gặp tân phu nhân, có điều mọi người đều biết quan sát sắc mặt, đâu giống nhị trang chủ tựa như thiếu dây thần kinh, đi lên vừa kêu “mỹ nhân” vừa đùa giỡn.

Vẻ mặt Lạc Thịnh Vũ tất nhiên khó coi, mặc dù y không thích Sở Diệu Y, nhưng có không thích cũng là chính thê. Lại nhìn thê tử mình vẻ mặt hoàn toàn không biết cái gì, còn chớp mắt, giống như là liếc mắt đưa tình.

Tiểu Trúc đích thực là không biết cái gì, hắn chớp mắt, miệng cũng hơi hơi mở ra, cảm giác rất không biết nói gì.

Nhưng Lạc Thịnh Nghĩa lại có cảm giác khác, lâng lâng, tiểu mỹ nhân liếc mắt đưa tình với hắn, vui sướng, xun xoe.

Lạc Kiến Đông nghẹn đến cơ trên mặt đau đớn, sắc mặt chủ tử thực sự không lành, rất có nhãn lực đi qua, chắp tay với Lạc Thịnh Nghĩa, lại cung kính gọi tiếng “phu nhân” với Tiểu Trúc.

Lạc Thịnh Nghĩa tuy rằng đôi khi rất khờ khạo, nhưng tuyệt đối không phải đồ ngốc, nghe Lạc Kiến Đông gọi một tiếng “phu nhân”, hắn lập tức nuốt nước miếng, trong lòng kêu thảm thiết một tiếng “xong đời”.

“Ô kìa đại tẩu, ta là đang đùa giỡn với ngươi. Ha ha ha, nhìn một mình ngươi rất nhàm chán ha…” Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng, vội vàng chuồn đi, nói: “Hỏng rồi, ta có việc gấp, không thể ra ngoài với đại ca. Ôi chao ôi chao, còn chưa nói một tiếng với đại ca. Kiến Đông à, ngươi giúp ta nói một tiếng với đại ca, ta đây đi trước.”

Chỗ Lạc Thịnh Vũ đứng rất nổi bật, có điều Lạc Thịnh Nghĩa giả vờ không nhìn thấy, nhìn lung tung khắp nơi một lượt, nói xong liền chạy, chuồn mất.

“Nhị trang chủ…” Lạc Kiến Bắc thật muốn che mặt.

Miệng Tiểu Trúc há càng lớn hơn, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Phu nhân, chúng thuộc hạ cáo lui.” Kiến Đông và Kiến Bắc nói một tiếng liền xoay người đi theo chủ tử về phía ngoài cửa lớn.

Tiểu Trúc quay đầu lại nhìn, liền thấy bóng lưng Lạc Thịnh Vũ. Nam nhân rất cao lớn, một thân y phục màu đen, đường vân viền màu trắng, có loại cảm giác khí phách lạnh lùng. Nhưng người nọ đã quay người đi xa, hắn căn bản không thấy được bộ dáng của y, có chút ít tiếc nuối.

Tiểu Trúc nhìn nửa ngày, mãi đến khi bóng dáng của Lạc Thịnh Vũ không còn. Hắn luôn cảm thấy bóng lưng kia có chút quen thuộc, đã thấy ở nơi nào, nhưng lại không thể nhớ nổi. Lắc lắc đầu liền vào tiểu độc viện của mình. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 4”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 3

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương – Kính trà

Tiểu Trúc mở to mắt nhìn chằm chằm ánh nến hồi lâu, bên ngoài rất yên tĩnh, qua hơn một canh giờ, cũng không có động tĩnh gì. Hắn lúc này mới thả lỏng thân thể, cực kỳ buồn ngủ, căng thẳng cả ngày, ngủ thiếp đi.

Giường Lạc gia rất mềm, chăn cũng thơm thơm, Tiểu Trúc tại Sở gia là một hạ nhân, ngủ chính là giường cứng, trước khi mất trí nhớ hắn không biết, nhưng bây giờ cảm thấy vẫn là giường của Lạc gia thoải mái nhất, ngủ cũng ngon hơn bình thường.

Kết quả là vô ý ngủ thẳng tới sáng, lần đầu tiên không cần dậy sớm múc nước hầu hạ tiểu thư, thoáng cái đã ngủ đến khi mặt trời lên cao.

Sau ngày tân hôn đương nhiên phải đi kính trà mẹ chồng, có điều tân lang cũng không ở bên người, Tiểu Trúc đâu còn nhớ được việc này chứ? Hoàn toàn không tự giác lười trong ổ chăn, cọ tới cọ lui giống như con mèo nhỏ, làm áo cưới đỏ au dúm dó.

Mẹ Lạc Thịnh Vũ vốn đã có ấn tượng không tốt với Sở Diệu Y, con dâu múa thương chơi đao không hề gì, dù sao cũng là thế gia võ lâm, giống tiểu thư khuê các mới không tốt. Chỉ là thanh danh điêu ngoa của Sở Diệu Y bà cực kỳ không thích. Vả lại, dù cho Lạc Thịnh Vũ có thiếp Lam Y là thân thích họ xa của bà, mặc dù quan hệ trước khi vào cửa không thân thiết, nhưng dù sao vẫn hơn là quăng tám sào cũng không tới. Hơn nữa Lam Y ngoài mặt rất biết điều, nói chuyện lại xuôi tai, đương nhiên muốn chăm sóc.

Tiểu Trúc mơ hồ chớp mắt, vẻ mặt còn ngái ngủ, liền nghe cửa phòng bị đẩy ra “ầm” một tiếng, sợ đến hồn phách hắn cũng sắp ra khỏi vỏ. Mở to hai mắt mới nhìn thấy người đến là Lục Hoàn, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Lục Hoàn thì không thở phào được, tiến vào kéo thẳng Tiểu Trúc từ trên giường tới, mắng : “Ngươi ngươi ngươi lúc này còn chưa chịu dậy! Ngươi muốn hại chết ta à, vạn nhất có người tiến vào thì làm sao?! Hơn nữa lão phu nhân Lạc gia đã ngồi ở phòng khách nửa ngày, ngươi sao còn chưa đi kính trà, làm hỏng thanh danh tiểu thư thì làm sao?!”

“Hả?!” Tiểu Trúc ngẩn ra nửa ngày, đã bị Lục Hoàn níu chặt mặc vào một bộ quần áo màu lam, sau đó bị đặt trước bàn trang điểm lau son bột nước trên mặt hắn, lại chải đầu trang điểm.

Tiểu Trúc có chút quẫn bách, nhưng vẫn ngoan ngoãn để nàng loay hoay. Quần áo màu lam rất vừa người, giống như là vừa mới đặt làm. Có điều mặc vào quần áo nữ nhân này, tuy tiểu thư và Lục Hoàn đều nói đẹp mắt, nhưng có đẹp mắt đến mấy, vẫn khiến Tiểu Trúc cảm thấy vô cùng không thoải mái. Nhưng không thoải mái cũng không có cách nào…

Lục Hoàn trang điểm cho Tiểu Trúc một phen, trang điểm cho tóc cực kỳ tinh tế. Sau khi làm xong nhìn nhìn, không khỏi bĩu môi, nếu không phải nàng biết người nọ là nam, sợ cũng bị dọa. Rõ ràng là một nam tử, bộ dạng lại xinh đẹp như vậy, cũng khiến người ta không có hảo cảm. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 3”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 2

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương – Lạc Thịnh Vũ

Tân phòng bố trí vô cùng đẹp mắt, Tiểu Trúc từ trước đến giờ chưa từng xem lễ nạp thái lại càng chưa từng vào tân phòng, có chút tò mò, không nhịn được xoay mắt bốn phía bắt đầu quan sát. Song chúc long phượng màu đỏ, cắt giấy màu đỏ, toàn bộ gian phòng đều được sắp xếp đỏ rực, mang theo không khí vui mừng.

Mũ trên đầu thật sự rất nặng, Tiểu Trúc ngồi đã lâu, cũng nghe không thấy động tĩnh bên ngoài, không kìm nổi đỡ cổ lắc lắc đầu. Trong lòng nghĩ, xuất giá này quả nhiên là một chuyện khổ sai, phải đeo trang sức trên đầu nặng chịch, còn phải ngồi trên ghế hơn nửa ngày, hơn nữa đến bây giờ hắn còn chưa được thấy bộ dáng của Lạc trang chủ kia, nữa là tiểu thư không muốn xuất giá.

Tiểu Trúc lấy thứ nặng nề trên đỉnh đầu xuống, đứng lên đặt lên bàn. Đưa tay sờ sờ màn rủ bên giường, tơ lụa màu đỏ, cảm giác trơn trơn. Tiểu thư phân phó hắn thay thế mấy ngày, nói là để hắn chống mười ngày nửa tháng, sẽ tới đón hắn ra, trong lúc đó giả bệnh là được.

Hắn mặc dù cảm thấy như vậy không tốt, nhưng bị tiểu thư nói nửa ngày, vừa đấm vừa xoa, một khóc hai nháo ba thắt cổ, cũng không thể không đáp ứng. Vả lại, tiểu thư dầu gì cứu hắn một mạng, còn thu lưu hắn người chẳng nhớ cái gì này nhiều ngày như vậy. Nếu không như thế ắt mình đã sớm lưu lạc đầu đường rồi.

Đang xuất thần, Tiểu Trúc chợt nghe bên ngoài bỗng nhiên ầm ĩ, có người lớn giọng hô: “Ô kìa, đại ca nhanh như vậy đã uống rượu say, ha ha.”

“Đi đi đi, nháo động phòng đi!… Chao ôi, các ngươi vì sao không đi, sợ đại ca quở trách sao? Hôm nay chính là ngày vui, đại ca dù giận cũng sẽ không mắng chửi người.”

Tiểu Trúc cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, những người đó muốn vào đây?! Trong lúc nhất thời hắn có chút sợ hãi, thật muốn trèo ra từ cửa sổ chạy đi, lại cảm thấy có lỗi với tiểu thư. Trấn định hồi lâu, cả người đều run rẩy, vạn nhất để người ta phát hiện mình là giả, còn là một nam nhân thì làm sao bây giờ?!

Không khỏi đi trong phòng mấy vòng, tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, trống ngực của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Cuối cùng dứt khoát vén chăn lên đá giầy, ngay cả áo cưới cũng không cởi ra, chui thẳng vào trong giả bộ ngủ. Lúc nằm xuống còn bị thứ gì trong chăn cụng vào eo, lấy ra nhìn, thì ra là một chùm nhãn. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 2”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 1

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Tân nương

Hôm nay là thời điểm náo nhiệt nhất trong thành, trên cả con đường đều là người đến xem náo nhiệt, tiếng động lớn huyên huyên náo náo. Có người nói quang cảnh như vậy, cũng sắp vượt qua mở đại hội võ lâm rồi. Thật ra đây chính là Lạc Thịnh Vũ của Lạc gia danh kiếm phía nam thành muốn cưới vợ, cưới còn là Sở Diệu Y con gái một của minh chủ võ lâm, cảnh tượng đương nhiên là lớn hơn bình thường.

Bên ngoài là âm thanh thổi kèn đánh trống, thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện nghị luận, mọi người đều đang suy đoán tân nương tử xinh đẹp như hoa thế nào, lại bị tấm mành kiệu hoa chặn tầm mắt, không thấy rõ cái gì bên trong.

Bên trong kiệu hoa ngồi một người, một thân áo cưới màu đỏ thẫm, mang theo khăn voan màu đỏ, dung mạo nhìn không thấy, nhưng nhìn thân hình đã khiến người ta nhịn không được mà quý mến. Vóc người tân nương tử này không tính là thấp, thoạt nhìn có chút gầy gò, hai tay trắng nõn nắm vào nhau, dường như rất hồi hộp, đốt ngón tay trắng bệch.

Tân nương tử nâng tay muốn vén mành kiệu lên, nhìn lên lại không dám, duỗi tay ra lại hạ xuống. Không dễ dàng cố lấy dũng khí vén lên một chút, đã bị nha hoàn bên ngoài mạnh mẽ giũ xuống.

“Ngươi làm cái gì? Đừng vén lên, yên ổn ngồi bên trong.” Tiểu nha hoàn bên ngoài nhíu mày dài, tới sát cỗ kiệu khẽ nói, rất không vui, tuyệt không giống giọng điệu đối với chủ tử.

“Ta…” Tân nương mặc áo cưới đỏ thẫm rụt tay, lại nắm vào nhau, đè thấp thanh âm nói:“Lục Hoàn tỷ, ta… không muốn đi…”

“Hừ, thành thật ngồi, lên kiệu hoa rồi không đi không được! Chuyện không làm tốt, tiểu thư nhất định sẽ lột da chúng ta!” Tỳ nữ Lục Hoàn kia mắng một trận, cắt ngang câu nói.

Tân nương đành phải im lặng không lên tiếng ngồi yên, không nói tiếp nữa. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 1”

Ma đầu – Văn án

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Mũ phượng, khăn quàng, hoa chúc long phượng

Thằng nhỏ sai vặt mất trí nhớ gả thay vào danh môn sơn trang

Lòng người, chính tà, trong nháy mắt không còn

Thằng nhỏ nhu nhược yếu ớt lại biến thành ma đầu giết người chỉ cần gật đầu

Có một nơi, gọi là giang hồ

Hành trình hấp bánh bao giang hồ của trang chủ phúc hắc và ma đầu ương bướng

Đây là chuyện về một ma đầu lòng dạ độc ác, tính cách bất thường mất trí nhớ.

Tiền kỳ mềm mỏn yếu ớt, hậu kỳ muốn yêu muốn chết với đại hiệp công ngụy chính phái,

Kèm theo tình tiết sinh bánh bao. Văn võ hiệp cẩu huyết (1)!

Chú thích
(1) cẩu huyết: những tình huống lặp đi lặp lại đến phát ngán hoặc quá nhàm chán