Ma đầu – Quyển thượng – Chương 9

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Lên đường

Mấy người vào tiệm rượu nhỏ, có lẽ trấn nhỏ vì vốn không có nhiều người, bên trong cũng không có mấy người ăn cơm, rất nhiều bàn trống, có vẻ hơi quạnh quẽ. Nhưng hoàn cảnh yên tĩnh như vậy Tiểu Trúc vẫn khá thích.

Năm người đi vào ngồi vào chiếc bàn ở góc, nhưng quy củ của Lạc trang rất nhiều, Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc không thể ngồi chung, Lục Hoàn là một nha đầu đương nhiên cũng không thể ngồi cùng bàn với chủ tử, vì thế một cái bàn lớn cũng chỉ có hai người Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc ngồi, phía sau đứng ba người, nhìn thế nào quỷ dị thế ấy.

Tiểu Trúc vốn muốn hỏi Lục Hoàn sao không ngồi, nhưng giương mắt nhìn Lạc Thịnh Vũ một cái liền im tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu hai tay nắm cái chén xoay đi xoay lại.

Cơm nước trong tiểu điếm mặc dù không tinh xảo như Lạc trang, nhưng hương vị cũng không tồi. Lúc Lạc Thịnh Vũ ăn cơm không nói cái gì, Tiểu Trúc cũng không dám nói lời nào, yên lặng cúi đầu và cơm, vốn đã im lặng lại càng trở nên yên tĩnh.

Cơm ăn được một nửa Tiểu Trúc chỉ cảm thấy còn mệt chết hơn cả ngồi xe ngựa, cứng đờ khiến toàn thân hắn cũng tê rần, nhưng cũng không dám nói mình ăn xong rồi không muốn ăn nữa. Nghĩ thầm may mắn lúc ở trong thôn trang không cùng ăn với Lạc Thịnh Vũ, đồ đã ăn căn bản không thể tiêu hóa… Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 9”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 8

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát chương – Xuất hành

Lời Lạc Thịnh Vũ nói ra tuyệt đối giữ lời, cho dù Tiểu Trúc rối rắm trọn một ngày một đêm, sáng ngày hôm sau vẫn ngoan ngoãn chuẩn bị cùng xuất trang theo.

Lạc trang mặc dù cũng kinh doanh để kiếm sống, nhưng tên tuổi trên võ lâm mới là lớn nhất. Trong nhà Lạc Thịnh Vũ là thế gia võ lâm, rất nhỏ đã đứng hàng trên tại giang hồ, lúc hai mươi tuổi được người xưng là đại hiệp. Vài gia tướng người hầu dưới tay y cũng là kẻ lợi hại, khiến người ta không thể xem nhẹ. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 8”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 7

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất chương – Ngắm hoa

Tiểu Trúc sửng sốt nửa ngày, đi ngắm… hoa?… Rất phong nhã, có điều hắn không hiểu hoa cũng không có tâm tình ngắm hoa, hắn thật sự không muốn đi.

Hắn vốn muốn nói không đi, sai người đưa lời nhắn là được. Nhưng tiểu nha hoàn trong viện lại nói: “Phu nhân vẫn nên đi xem một chút, Lam phu nhân kia mặc dù là một tiểu thiếp, nhưng lại được lão phu nhân thích, hơn nữa trang chủ cũng sủng. Nếu như không đi, nhất định sẽ bị nói.”

Tiểu Trúc thật ra cảm thấy mình bị nói thì cứ nói đi, dù sao mọi người không muốn gặp hắn mới tốt, tốt nhất là không có ai muốn tìm đến mình, đừng tới viện này. Có điều nhìn bộ dáng tiểu nha hoàn khó xử cũng không tiện cự tuyệt, dù sao chủ tử không được sủng, làm nữ tỳ cũng bị liên lụy.

Tiểu Trúc đành phải mang theo Lục Hoàn cùng nhau lề mà lề mề đi đến phía sau hoa viên, bây giờ cũng đã là mùa thu, không biết còn có thể có hoa gì đẹp, mặt hắn không tình nguyện.

Đến cửa hoa viên, đã nghe thấy bên trong có tiếng cười duyên “hì hì” của nữ tử. Sau khi đi vào, bên cạnh vườn hoa có một cái đình nhỏ, trong đình có một bàn đá nhỏ, bốn phía bàn đều đã ngồi đầy người, chính là bốn tiểu thiếp của Lạc Thịnh Vũ kia.

“Ô, Y tỷ tỷ đến rồi.” Nữ tử xinh đẹp nhìn thấy Tiểu Trúc tới cửa mở miệng nói đầu tiên, cười bưng chén trên bàn lên nhấp nhấp.

“Tôn tỷ tỷ cũng không phải.” Một nữ tử váy lục đối diện cười nói: “Chúng ta trước đây không phải đều gọi tứ phu nhân là Y tỷ tỷ sao? Nay đại phu nhân đã tới, sao lại ngay cả xưng hô cũng nhường cho người khác.”

Tứ phu nhân chính là Lam Y không thể nghi ngờ, nàng vào cửa trễ nhất, xếp thứ tư, hé miệng cười nói: “Xưng hô mà thôi, ta làm sao dám giành với phu nhân chứ, hơn nữa, phu nhân đây đã vào cửa, ta cũng phải lùi về phía sau, đứng hàng thứ năm.”

Tiểu Trúc nghe các nàng nói gần nói xa làm mình mất mặt, nhưng cũng không cảm thấy thế nào. Lục Hoàn bên cạnh ngược lại tức giận muốn chết, chỉ cảm thấy mấy tiểu thiếp của Lạc trang chủ này cũng quá bừa bãi, không để Sở gia của nàng vào mắt.

“Y tỷ tỷ ngươi thực sự là nói rất hay nha.” Tôn phu nhân cười cười, nói: “Đại phu nhân ngươi nói xem, chúng ta xưng hô ngươi như thế nào đây?”

“Ta…?” Tiểu Trúc sau khi đi vào chỉ nghe các nàng nói chuyện, rõ ràng hắn cũng không có chỗ ngồi, đành phải đứng bên cạnh, đột nhiên có người hỏi hắn, khiến hắn ngẩn ra, liền nói: “Ta tên là Tiểu Trúc.”

Trên mặt Lục Hoàn bỗng chốc co quắp, lén cấu Tiểu Trúc một cái, Tiểu Trúc đau thở nhẹ một tiếng, lúc này mới phản ứng được, vội nói: “Không… Không không phải.”

“Không phải cái gì?”

Tiểu Trúc còn chưa có biện giải, đã nghe một thanh âm trầm thấp nói, giương mắt, Lạc Thịnh Vũ đã đi vào viện. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 7”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 6

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ lục chương – Mộng

Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc nhìn nhau một cái, cuối cùng lưu lại Lạc Kiến Bắc đưa Tiểu Trúc trở về, Lạc Kiến Đông một mình đi phục mệnh.

Lạc Kiến Đông vào viện của chủ tử, đèn thư phòng vẫn sáng, đưa tay gõ cửa, nghe thấy đáp lại mới khom lưng đi vào.

Lạc Thịnh Vũ đứng trước bàn dài, một tay cầm chuôi bảo kiếm, chính là Đoạn Thủy kiếm vừa nãy không thể nghi ngờ. Ngẩng đầu liếc mắt nhìn người tới, nói: “Sự tình thế nào ?”

Lạc Kiến Đông nói: “Người chủ tử phái đi đã trở lại… Nhưng không thu hoạch được gì.”

Lạc Thịnh Vũ đặt Đoạn Thủy kiếm trên bàn, cũng không biết đang suy nghĩ gì, ngồi xuống trầm mặc một lát, nói: “Coi như ma đầu họ Mạnh thật sự đã chết, nhưng ngay cả thi thể cũng tìm không được? Chẳng phải là đáng ngờ?” Nói xong dừng một chút, lại nói: “Người phái đi Sở gia đã trở lại?”

Lạc Kiến Đông gật đầu nói: “Người lén phái đi Sở gia cũng đã trở lại, Sở gia tựa hồ cũng không có thu hoạch, mấy ngày nay còn mỗi ngày phái người đến đáy Vân Thiên cốc tìm.”

“Chứ không phải là che giấu tai mắt người khác?” Lạc Thịnh Vũ nhíu nhíu mày, suy nghĩ nói.

“Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy, có điều, Sở trang thủ vệ nghiêm ngặt, không dễ dò xét, đến nay không phát hiện người nào khả nghi.”

Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu, nghĩ đến Sở Diệu Y vừa rồi vội vàng chạy đi, ngón tay gõ bàn, nói: “Mà thôi, chuyện này tự ta có tính toán, việc ta phân phó ngươi kia làm tốt là được, ngươi đi xuống đi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 6”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 5

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ ngũ chương – Đùa giỡn

Lạc Thịnh Vũ nhìn hắn một lúc lâu, nhìn đến mức Tiểu Trúc cũng sắp cúi đầu thấp đến bàn chân, nhìn đến trong lòng hắn phát hoảng, nghĩ có phải bị người nhìn ra là đồ giả hay không.

Lạc Thịnh Vũ trước kia chưa từng thấy Sở Diệu Y, đương nhiên không biết hắn là giả. Xem xét cẩn thận người gầy gò trước mắt nửa ngày, không mở miệng nói chuyện.

Phòng vũ khí mặc dù không phải là cấm địa gì, nhưng nằm bên trong viện của y, vì thế không có người tùy ý tiến vào. Vừa rồi y cảm giác được trong phòng này có tiếng hít thở, qua đây coi. Liền nhìn thấy một bóng người đứng bên trong, cầm trong tay Đoạn Thủy kiếm.

Bóng người kia rất mơ hồ, Lạc Thịnh Vũ nhất thời nín thở ngưng thần, y cảm thấy hoa mắt, cho là ma đầu họ Mạnh kia lén lút ẩn vào, muốn lấy lại bảo kiếm của hắn. Nhưng vừa nhìn lại phát hiện không phải, người nọ mặc váy dài, tóc vấn lên, thì ra là thê tử của mình.

Nhắc tới cũng không có khả năng, ma đầu họ Mạnh kia từ một tháng trước đã rơi xuống vực, mặc dù vẫn chưa tìm được thi thể, nhưng có lẽ võ công cao tới đâu cũng không thể nào sống sót. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 5”