Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương – Vết hôn

“Còn nói không sợ ta? Không sợ ta trốn cái gì?” Lạc Thịnh Vũ cười nhẹ mấy tiếng nói.

Trong lòng Tiểu Trúc âm thầm trợn mắt, hắn bây giờ thật muốn cầm thứ gì đập bất tỉnh Lạc đại trang chủ này. Cảm giác chính mình cũng sắp đứng không vững, vô ý thức vươn tay vịn lên vai Lạc Thịnh Vũ, cảm giác cũng tựa như bản thân kéo y không buông.

“Ngươi đứng lên trước đã, thắt lưng ta sắp gãy rồi… A! Ngươi làm cái gì?!” Tiểu Trúc thật sự là vô cùng khó chịu, đẩy vai y muốn đứng yên, ai biết người nọ không động đậy chút nào, ngược lại cúi đầu một cái nhẹ nhàng hôn lên cổ hắn.

Tiểu Trúc hoảng sợ, hắn nghiêng đầu tự nhiên lộ ra một vùng cổ trơn bóng, đôi môi người nọ ma sát qua lại ngay tại cổ hắn, không khỏi sợ hãi kêu một tiếng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 14”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương – Sở Diệu Y

Lục Hoàn cũng hoảng sợ, thiếu chút nữa là kêu thành tiếng. Nàng chỉ biết là tiểu thư bây giờ không ở tại Sở gia, đâu ngờ là theo chân Tiêu trang chủ đến nơi hẻo lánh này.

“Các nàng… quen nhau?” Tiêu Hành thấy thế có chút kỳ quái nhìn phu nhân mình.

“A… Chúng ta quen nhau, có phải không Sở muội muội?” Trên mặt Sở Diệu Y cũng biến sắc, trắng đến xanh, xanh đến trắng, nhưng thoạt nhìn đã trấn định hơn, vội vàng đi đến nắm lấy tay Tiểu Trúc, cười nói tranh: “Chúng ta đương nhiên quen nhau, chính là đã lâu không gặp, không ngờ có thể chạm mặt muội muội ở đây, ta, ta thật sự là vui chết đi được.”

Tiểu Trúc há hốc mồm không biết nói cái gì cho phải, còn chưa kịp phản ứng từ trong sững sờ, liền bị Sở Diệu Y lôi ra ngoài, “Việc của đại nam nhân các chàng từ từ tán gẫu, ta và muội muội đi ôn chuyện.”

Lạc Thịnh Vũ không dấu vết nhíu mày một cái, lập tức nói với Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc: “Ta nói một vài chuyện với Tiêu trang chủ, các ngươi cứ đi bảo hộ phu nhân, không cần đi theo.”

Lạc Kiến Đông, Lạc Kiến Bắc lập tức đáp ứng, xoay người đi ra ngoài tìm bóng dáng Tiểu Trúc. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 13”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 12

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương – Tiêu trang

Tiểu Trúc chưa từng thấy tư thế này, nhất thời không kịp phản ứng, để Lạc Thịnh Vũ nắm tay đi về.

Lạc Thịnh Vũ chỉ nói: “Coi xem nàng về sau có dám một mình chạy loạn hay không, lát nữa sai người đi mời đại phu đến xem thử.”

“… Ta không sao.” Tiểu Trúc có chút ngượng ngùng, hắn chỉ là đi một lát, cũng không ra khỏi khách điếm, sao lại xem như là chạy loạn chứ. Cổ tay cũng chỉ hơi thâm, nhưng cũng may không chạm vào cũng không đau gì.

Quay đầu nhìn nhìn ba người kia, võ công của Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc mặc dù không bằng Mạnh Khanh, nhưng hai người luôn có ưu thế, nhất thời nhìn không ra thắng bại.

Mạnh Khanh quay kiếm lại chặn rồi đẩy, không dám ham chiến, muốn tìm một cơ hội đào tẩu. Nhưng thân thủ của hai người kia không tồi, không cho hắn có cơ hội đào thoát. Mạnh Khanh quả thực sốt ruột, dứt khoát cắn răng một cái nâng khí tung mình lên, nhào ngược về phía hai người Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc. Lạc Kiến Đông lập tức cảnh giác, đuổi theo, rút kiếm đâm đại huyệt sau lưng hắn.

Lạc Thịnh Vũ cau mày, y cũng không mang binh khí, tay phải nắm Tiểu Trúc kéo về phía sau, chính mình bước lên một bước, đón Mạnh Khanh chính là một chưởng.

Mạnh Khanh là đi về phía Tiểu Trúc, hắn chỉ muốn bắt con tin, còn có lợi thế chạy trốn. Lại đâu ngờ phản ứng của Lạc Thịnh Vũ nhanh như vậy. Vội vàng xoay người, cố gắng tránh đi, nhưng sức chưởng phong kia vẫn khiến hắn cảm thấy có chút nghẹt thở.

“Ngươi tiểu tử thối vô dụng.”

Chỉ nghe thanh âm một nữ tử đột nhiên thét lên, thoáng chốc liền nghe một tiếng “keng” chói tai, một thanh nhuyễn kiếm đã ngăn kiếm của Lạc Kiến Đông sau lưng Mạnh Khanh lại.

Cầm kiếm là một nữ tử, chính là người cùng một bọn với Mạnh Khanh, chỉ thấy nàng giơ tay lên xoay một cái, nhuyễn kiếm quấn lên trường kiếm của Lạc Kiến Đông, xoắn rồi kéo, chấn Lạc Kiến Đông cách xa hơn năm bước. Lập tức nắm cổ áo Mạnh Khanh, mắng: “Còn cần lão nương cứu ngươi. Xem ngươi lần sau có dám lại cho ba đậu trong đồ ăn của lão nương nữa hay không.” Nói xong đã không thấy bóng dáng, lại xách một đại nam nhân nhảy khỏi khách điếm.

“Không cần đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ khoát tay áo, nói: “Nơi này rất gần Vân Thiên cốc, đắc tội bọn họ chắc chắn cũng phiền toái không ít.” Nói xong dừng một lát, “Đi mời đại phu đến.”

“A, không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, “Ta bảo Lục Hoàn xem cho ta là được rồi.”

Lạc Thịnh Vũ cũng không nói gì, mang hắn về phòng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 12”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 11

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương – Mạnh Khanh

“Ngồi yên.” Lạc Thịnh Vũ tìm một vòng trên bàn trang điểm, lượm một ít son phấn bột nước, bảo Tiểu Trúc ngồi yên xong, liền tô mày cho hắn.

Tiểu Trúc cũng không dám động, ngoan ngoãn mặc y loay hoay. Ban đầu còn tưởng rằng Lạc Thịnh Vũ lại đang trêu mình, một đại nam nhân cũng không cần trang điểm tô mày, sao có thể biết mấy thứ này. Nhưng nhìn bộ dáng chững chạc đàng hoàng của người nọ, cũng không dám nói chuyện. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 11”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 10

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương – Vô đề

Tiểu Trúc vốn nhìn nửa thân trần của y, thân thể người nọ cường tráng hơn mình rất nhiều. Nghe y nói muốn hai người cùng nhau tắm, vội vàng lắc đầu, “Không cần, chính ngươi tắm đi, ta không tắm.”

Lạc Thịnh Vũ ái muội cười cười, nói: “Vội một ngày đường không tắm sẽ không mệt mỏi sao?” Nói xong cởi cả quần ngồi vào trong thùng tắm.

Tiểu Trúc vẫn không ngừng lắc đầu, nói: “Ta không mệt.”

“Không mệt? Vậy thì tốt.” Lạc Thịnh Vũ vẫy vẫy tay, gọi hắn qua, “Vậy làm phiền phu nhân, giúp ta tắm rửa.”

Tiểu Trúc do dự một chút liền đi qua, lúc hắn ở tại Sở gia mặc dù từng làm rất nhiều việc, nhưng hắn còn chưa có giúp người ta tắm rửa bao giờ… Cầm khăn bên cạnh thùng tắm giúp y vẩy vẩy nước, lẩm bẩm mấy câu.

Lạc Thịnh Vũ ban đầu còn tưởng rằng Sở đại tiểu thư không vui, vẩy y đầu đầy nước. Nhưng ngẩng đầu liền nhìn thấy mày dài xinh đẹp của người nọ nhíu lại, bộ dáng tựa hồ rất nghiêm túc. Không khỏi cười ra tiếng, nghĩ đến Sở Diệu Y cũng coi là thiên kim đại tiểu thư, trước kia nhất định chưa từng giúp người ta tắm, đương nhiên cũng không biết cái gì. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 10”