Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập nhị chương – Tiêu trang
Tiểu Trúc chưa từng thấy tư thế này, nhất thời không kịp phản ứng, để Lạc Thịnh Vũ nắm tay đi về.
Lạc Thịnh Vũ chỉ nói: “Coi xem nàng về sau có dám một mình chạy loạn hay không, lát nữa sai người đi mời đại phu đến xem thử.”
“… Ta không sao.” Tiểu Trúc có chút ngượng ngùng, hắn chỉ là đi một lát, cũng không ra khỏi khách điếm, sao lại xem như là chạy loạn chứ. Cổ tay cũng chỉ hơi thâm, nhưng cũng may không chạm vào cũng không đau gì.
Quay đầu nhìn nhìn ba người kia, võ công của Lạc Kiến Đông và Lạc Kiến Bắc mặc dù không bằng Mạnh Khanh, nhưng hai người luôn có ưu thế, nhất thời nhìn không ra thắng bại.
Mạnh Khanh quay kiếm lại chặn rồi đẩy, không dám ham chiến, muốn tìm một cơ hội đào tẩu. Nhưng thân thủ của hai người kia không tồi, không cho hắn có cơ hội đào thoát. Mạnh Khanh quả thực sốt ruột, dứt khoát cắn răng một cái nâng khí tung mình lên, nhào ngược về phía hai người Lạc Thịnh Vũ và Tiểu Trúc. Lạc Kiến Đông lập tức cảnh giác, đuổi theo, rút kiếm đâm đại huyệt sau lưng hắn.
Lạc Thịnh Vũ cau mày, y cũng không mang binh khí, tay phải nắm Tiểu Trúc kéo về phía sau, chính mình bước lên một bước, đón Mạnh Khanh chính là một chưởng.
Mạnh Khanh là đi về phía Tiểu Trúc, hắn chỉ muốn bắt con tin, còn có lợi thế chạy trốn. Lại đâu ngờ phản ứng của Lạc Thịnh Vũ nhanh như vậy. Vội vàng xoay người, cố gắng tránh đi, nhưng sức chưởng phong kia vẫn khiến hắn cảm thấy có chút nghẹt thở.
“Ngươi tiểu tử thối vô dụng.”
Chỉ nghe thanh âm một nữ tử đột nhiên thét lên, thoáng chốc liền nghe một tiếng “keng” chói tai, một thanh nhuyễn kiếm đã ngăn kiếm của Lạc Kiến Đông sau lưng Mạnh Khanh lại.
Cầm kiếm là một nữ tử, chính là người cùng một bọn với Mạnh Khanh, chỉ thấy nàng giơ tay lên xoay một cái, nhuyễn kiếm quấn lên trường kiếm của Lạc Kiến Đông, xoắn rồi kéo, chấn Lạc Kiến Đông cách xa hơn năm bước. Lập tức nắm cổ áo Mạnh Khanh, mắng: “Còn cần lão nương cứu ngươi. Xem ngươi lần sau có dám lại cho ba đậu trong đồ ăn của lão nương nữa hay không.” Nói xong đã không thấy bóng dáng, lại xách một đại nam nhân nhảy khỏi khách điếm.
“Không cần đuổi theo.” Lạc Thịnh Vũ khoát tay áo, nói: “Nơi này rất gần Vân Thiên cốc, đắc tội bọn họ chắc chắn cũng phiền toái không ít.” Nói xong dừng một lát, “Đi mời đại phu đến.”
“A, không cần.” Tiểu Trúc vội vàng lắc đầu, “Ta bảo Lục Hoàn xem cho ta là được rồi.”
Lạc Thịnh Vũ cũng không nói gì, mang hắn về phòng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 12” →