Ma đầu – Quyển thượng – Chương 19

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương – Con tin

“Ồ… Ngươi đã trở lại rồi à.” Tiểu Trúc đương trong trạng thái mơ hồ, thấy người ngồi bên giường, nói lầm bầm, thanh âm mềm mại, vừa nhìn chính là chưa tỉnh ngủ.

“Ừ.” Lạc Thịnh Vũ đưa tay sờ sờ trán hắn, lại thuận tay vuốt mái tóc rối của hắn: “Ta nghe Kiến Đông nói nàng vẫn chưa ra khỏi phòng, buổi trưa cũng không ăn cơm, còn tưởng rằng nàng bị bệnh, thoạt nhìn không có chuyện gì.”

“Ta, ta không bệnh.” Tiểu Trúc vừa nghe thấy hai chữ “Kiến Đông”, đầu óc thật vất vả mới không nghĩ ngợi lung tung lại bắt đầu xoay tròn, cảnh tượng nhìn thấy trong viện buổi sáng một lần hai lần qua lại, lập tức trên mặt nóng lên.

“Mặt sao lại đỏ lên.” Lạc Thịnh Vũ đương nhiên không biết hắn đang suy nghĩ gì, còn nâng lên nhẹ nhàng sờ sờ.

“Không có việc gì.” Tiểu Trúc cảm giác được tay đối phương hơi lạnh, làn da bị y sượt qua giống như là sắp thiêu cháy, vội vàng đưa tay gạt tay y ra.

Nhưng nhiệt độ trên mặt cũng không hạ chút nào, ngược lại khó chịu càng lúc càng thiêu. Hắn mơ mơ hồ hồ nhớ lại, vừa rồi sau khi ngủ tựa hồ lại nằm mơ, mơ thấy Lạc Thịnh Vũ đặt hắn trên giường, đối phương một thân hỉ phục màu đỏ, chính mình cũng mặc áo cưới màu đỏ thẫm. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 19”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 18

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương – Nghe lén

Tiêu Hành nói xong liền lấy ra mấy tấm da dê, đưa cho Lạc Thịnh Vũ.

Tiểu Trúc nghe mơ hồ, lại nghĩ tới cái nhà cũ âm âm u u hôm qua, lập tức nổi da gà. Hiếu kỳ vươn cổ nhìn nhìn, mấy tấm da dê Lạc Thịnh Vũ cầm trên tay quả nhiên phía trên vẽ đều tương tự, kỳ kỳ quái quái hắn cũng xem không hiểu.

Lạc Thịnh Nghĩa đi tới nhìn, miệng há thật to, nói: “Đây đây, đây là có chuyện gì?!”

“Có lẽ là có người cố ý.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một lúc lâu, đặt mấy tấm da dê lên bàn, trầm ngâm: “Chỉ có điều dụng ý làm thế này là gì?”

“Chỉ sợ…” Tiêu Hành nói hai chữ liền trầm mặc.

Lạc Thịnh Nghĩa vò đầu bứt tai nói: “Tiêu huynh ngươi muốn nói gì, đừng có dông dài chứ.”

“Chỉ sợ bản đồ kho báu này hiện tại không chỉ bảy tấm.” Lạc Thịnh Vũ mở miệng, Tiêu Hành chỉ là gật đầu.

Lạc Thịnh Nghĩa thoáng sửng sốt, nói: “Ý của các ngươi sẽ không là có người trộm bản đồ kho báu, sau đó làm giả ra một đống?! Vậy nếu trên giang hồ mỗi người một phần, chẳng phải là sẽ võ lâm đại loạn. Đến lúc đó mọi người đều đi tìm kho báu, không liều mạng ngươi chết ta sống là ai cũng không chịu dừng tay còn gì?!”

“Tiêu mỗ cũng nghĩ như vậy.”

“Vậy địa điểm giấu kho báu trong bản đồ kho báu này ở đâu?” Lạc Thịnh Nghĩa cũng đang trầm mặc, đột nhiên hỏi.

Tiêu Hành lắc lắc đầu, nói: “Chỗ trên bản đồ này Tiêu mỗ không biết, cũng không có gợi ý cụ thể. Nếu như là người quen thuộc địa hình trong bản đồ có lẽ có thể liếc mắt một cái nhìn ra, chẳng qua là Tiêu mỗ nhìn không ra.”

Tiểu Trúc nghiêng đầu nhìn nhìn bản đồ kho báu trên bàn, phía trên không có chữ, vẽ rất qua quýt rất trừu tượng, nhấp nhô giống như là dãy núi, khoanh tròn giống như là nước sông, nhưng ngươi cẩn thận nhìn lại cảm thấy không giống, lại cảm thấy nhấp nhô giống như là nước sông khoanh tròn mới giống như dãy núi, làm đầu óc cũng có chút rối. Nếu nói rõ ràng nhất trong bản đồ thì chính là ký hiệu màu đỏ kia, uốn uốn lượn lượn, giống như là một con rắn nhỏ.

“Kiến Đông.” Lạc Thịnh Vũ trầm mặc một hồi vẫy tay gọi Lạc Kiến Đông tới, nói: “Ngươi cùng Kiến Bắc ra ngoài tìm hiểu, xem thử trên giang hồ có phải đã có tin đồn về bản đồ kho báu này hay không. Đi nhanh về nhanh.”

“Dạ, thuộc hạ lập tức đi.” Lạc Kiến Đông chắp tay lui ra, hai người dắt ngựa rất nhanh đã không thấy bóng dáng.

“Tiêu mỗ cũng đã phái người ra ngoài thăm dò, không biết kết quả thế nào…” Tiêu Hành lắc lắc đầu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 18”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 17

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương – Bản đồ kho báu

Ngày hôm sau Tiểu Trúc mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Lạc Thịnh Vũ, hoảng sợ, người nọ còn đang ngủ say, không có mở mắt. Hắn cũng không nhớ Lạc Thịnh Vũ buổi tối có trở về, càng không nhớ mình đã nói mê.

Tiểu Trúc nhẹ chân nhẹ tay dịch cánh tay của Lạc Thịnh Vũ ra, chậm rãi bò dậy từ trên giường, sau đó xuống đất mặc quần áo. Võ công của Lạc Thịnh Vũ là số một số hai trên võ lâm, người nọ vừa động, y đã tỉnh, chỉ nhìn động tác hắn cẩn thận nhẹ nhàng, cũng là nhắm mắt lại tiếp tục nghỉ ngơi, nhìn sắc trời còn rất sớm.

Tiểu Trúc mặc quần áo xong, lẩm bẩm với cái gương nửa ngày, tóc thật ra miễn miễn cưỡng cưỡng vấn lên, có điều son phấn bột nước thì đánh chết hắn cũng không làm được, dứt khoát đều không dùng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 17”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 16

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương – Lam Y

Lạc Thịnh Vũ nghe xong không khỏi cười nói: “Tiêu trang chủ sẽ không phải cũng hoài nghi Lạc mỗ nhân cầm tờ bản đồ kho báu kia chứ?”

Tiêu Hành nói: “Không, Lạc huynh hiểu lầm rồi, Tiêu mỗ cũng không có ý này. Tiêu mỗ nghe nói lúc Vân Thiên cốc mất bản đồ kho báu thì bản đồ kho báu của Tiêu gia còn chưa có mất. Chỉ là thật sự rất khéo… Lạc huynh hẳn đã nghe nói trong bản đồ Vân Thiên cốc đánh mất giấu cái gì chứ.”

“Long lân thất bảo cung.”

Tiêu Hành gật gật đầu, nói: “Đúng vậy. Khéo là khéo ở chỗ Tiêu mỗ từng nghe phụ thân nói, trong bản đồ kho báu của Tiêu gia giấu chính là long lân thất bảo cung này.”

Lạc Thịnh Vũ trầm mặc, nửa ngày mới nói: “Như vậy… Chẳng lẽ Vân Thiên cốc căn bản không có bản đồ kho báu gì, là tin tức có người cố ý thả ra? Cứ như vậy, há không phải cố ý khiến cho võ lâm đại loạn?!”

Tiêu Hành lắc lắc đầu: “Việc này Tiêu mỗ cũng không biết… Chỉ là hiện tại bản đồ long lân thất bảo cung đã không còn, không biết trên võ lâm lại sẽ có biến động gì.”

Lạc Thịnh Vũ nói: “Chuyện này không có manh mối, cũng là việc không thể gấp. Lát nữa trở về ta trước hết sai Kiến Đông đi dò la thử.”

“Cũng chỉ có thể như thế…” Tiêu Hành nói: “Tiêu mỗ nhân phái người đi thăm dò đã non nửa tháng, cũng không có chút tin tức nào.”

Tiểu Trúc nhìn hai người qua lại, lời bọn họ nói hắn cũng không hiểu, rất hỗn loạn, thành thật cúi đầu níu sợi trên tay áo. Chờ hai người nói xong rồi lại xoay xoay trong phòng, xoay làm hắn lại càng lạnh cả lưng.

Tiêu Hành thấy không khỏi cười cười: “Gian nhà cũ này có lẽ là phong thủy không tốt, khi xây dựng cũng không chú ý, cho nên rất nhiều phòng ánh sáng không vào được, có chút âm u, vậy mới xây nhà mới chuyển qua.”

“Ta thấy cũng là lúc nên trở về.” Lạc Thịnh Vũ nhìn Tiểu Trúc không ngừng rùng mình, nói.

Sau đó ba người liền ra khỏi tòa nhà, chuẩn bị trở về, lúc trên đường đi còn ngừng một lát trong trấn nhỏ, mua một ít đồ chơi cho Tiểu Trúc mang theo. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 16”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 15

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương – Nhà cũ

Sáng sớm ngày hôm sau, Tiểu Trúc nghe nói Lạc Thịnh Vũ muốn cùng đi ra ngoài với Tiêu trang chủ, làm hắn cao hứng muốn chết, như vậy cũng không cần thời thời khắc khắc mắt to trừng mắt nhỏ với người nọ.

Kết quả là nghĩ trước khi Lạc Thịnh Vũ chưa ra ngoài, hắn chạy trước tới chỗ tiểu thư tránh nạn, chờ y đi, chính mình trở về phòng.

Sở Diệu Y sai hạ nhân bưng cơm sáng vào phòng, cũng để Tiểu Trúc ngồi lại, dù sao hắn bây giờ là “phu nhân” của Lạc Thịnh Vũ, phải dùng lễ đối đãi. Nhưng trong lúc vô tình nhìn thấy vết hôn trên gáy Tiểu Trúc, khuôn mặt liền biến sắc, nói: “Ngươi, Lạc Thịnh Vũ kia lẽ nào đã cùng ngươi…”

“Hả?” Tiểu Trúc ngậm cái bánh bao, chớp mắt nhìn nàng.

“Chính là chính là… hành phòng!” Sở Diệu Y cắn răng một cái, nói.

“Khụ khụ” Tiểu Trúc che miệng ho nửa ngày, thiếu chút nữa không nhịn được, đem toàn bộ bánh bao trong miệng chào hỏi khuôn mặt Sở Diệu Y đối diện, nói: “Sao có thể chứ?! Tiểu thư và Lục Hoàn kỳ lạ như nhau.”

“Vậy vết hôn trên cổ ngươi là… là ai làm?” Sở Diệu Y mở miệng hỏi, nói một nửa mắt mở to: “Ngươi sẽ không lén tìm nữ nhân…?!”

Tiểu Trúc không nói gì nhìn nàng, đây đều là cái gì với cái gì chứ, vươn tay sờ sờ cổ, nói: “Đây là Lạc trang chủ cắn, đau chết ta.”

Sở Diệu Y trừng mắt mắt nhìn hắn, bỗng nhiên liền nghe bên ngoài có hạ nhân nói Tiêu trang chủ và Lạc trang chủ đã tới.

Tiểu Trúc không hiểu ra sao cầm bánh bao, Lạc Thịnh Vũ không phải muốn đi ra ngoài ư, sao lại qua đây. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 15”