Ma đầu – Quyển thượng – Chương 24

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tứ chương – Trốn

Lạc Thịnh Vũ không nói gì, đi vào phòng. Lạc Kiến Bắc không dám nhiều lời, chỉ đành đi theo sau.

Trong phòng còn tụ tập rất nhiều người, Lạc Thịnh Nghĩa không ở đó, chắc là ra ngoài tìm kiếm còn chưa trở về. Sở Diệu Y ngồi trên ghế dựa, bộ dáng có vẻ bệnh, sắc mặt tái nhợt, đương vừa khóc vừa nói, “Ta lúc đó bị dọa đến chết, chỉ biết nhìn chằm chằm người nọ ở cửa, ai ngờ gáy ta tê rần, Lạc phu nhân lại đột nhiên đánh ta hôn mê…” Vừa nói vừa che mặt lau nước mắt.

Lục Hoàn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ tiến vào, hơi run run, giương mắt nhìn y một cái, lại cúi xuống.

Tiêu Hành cũng có chút xấu hổ, phu nhân nhà mình nói là Lạc phu nhân thông đồng người ngoài không biết vì sao đánh nàng bất tỉnh, cũng không biết nên tin hay không.

Lạc Thịnh Vũ lại không có biểu tình gì đặc thù, chỉ cười cười nói: “Tiêu phu nhân vậy ngươi thật nên cảm tạ ông trời. Tiện nội không biết võ công, ông trời mở mắt đập như thế quả nhiên là đập bất tỉnh, không đập gãy gáy ngươi.”

Sắc mặt Sở Diệu Y trầm trầm: “Lời Lạc trang chủ là có ý gì, chẳng lẽ nói là ta đang nói bậy sao?!”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, sắc mặt Sở Diệu Y khôi phục một chút, liền nghe y nói: “Tiêu phu nhân có phải đang nói bậy hay không, Lạc mỗ làm sao biết được. Lạc mỗ bây giờ chỉ biết, Tiêu phu nhân bình yên vô sự, tiện nội lại là bị người bắt đi.”

Mày liễu của Sở Diệu Y phẫn nộ nhếch lên: “Lạc trang chủ vẫn là nói ta nói dối phải không. Bọn họ rõ ràng cùng một phe với Lạc phu nhân! Căn bản không phải bị bắt đi, rõ ràng chính là sự tình bại lộ đào tẩu!”

Lạc Thịnh Vũ xoay người đi ra ngoài, cười lạnh nói: “Ta lúc đó nghe hạ nhân Tiêu trang nói có người bắt tiện nội đi, Tiêu phu nhân lại nói tiện nội là đào tẩu. Lạc mỗ ngu độn, ấy là Tiêu phu nhân nói dối hay là hạ nhân Tiêu trang nói dối.” Nói xong không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

Lạc Kiến Bắc trông sắc mặt chủ tử nhà mình thật sự khó coi, cũng không dám nói chuyện, thấy y về viện đành phải đứng bên ngoài. Đợi sắc trời hoàn toàn tối Lạc Kiến Đông mới trở về. Bị Lạc Kiến Bắc kéo hỏi nửa ngày y đi nơi nào, nhưng cũng không hỏi ra được.

Lạc Kiến Đông đi bẩm báo một tiếng, sự tình đã làm tốt, liền lui ra.

Lúc Lạc Thịnh Nghĩa trở lại đã là hơn nửa đêm, dẫn theo không ít người ra, nhưng không có thu hoạch.

Lạc Kiến Đông luôn luôn trông ngoài viện, Lạc Kiến Bắc đương nhiên không chịu một mình trở về nghỉ ngơi, khăng khăng không đi. Đợi đến nửa đêm về sáng, đèn trong phòng Lạc Thịnh Vũ đột nhiên sáng. Lạc Kiến Bắc nhíu nhíu mày, chỉ thấy Lạc Kiến Đông lắc lắc đầu, ý bảo hắn đừng xen vào.

Lạc Thịnh Vũ ngồi bên cạnh bàn, trên bàn đặt quyển sách, tựa hồ là đang đọc sách. Nhưng trong phòng không đốt đèn, rất tối, không nhìn thấy cái gì.

Lạc Thịnh Vũ ngồi một hồi, tựa hồ cũng không nhúc nhích, đột nhiên nến trong phòng sáng lên.

Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, quay đầu liền nhìn thấy có người chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ. Vẻ ngoài khuôn mặt người nọ góc cạnh rõ ràng, vóc người cũng cao to.

Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 24”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 23

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập tam chương – Đột biến

Tiểu Trúc nhìn Mạnh Hiểu trầm tư không nói, trong lòng hắn có chút sợ hãi, muốn chạy ra tìm Lạc Thịnh Vũ, nhưng mình bị ép ở trong này, căn bản không có cách nào ra ngoài.

Mạnh Hiểu nhìn người trước mắt, mày dài đến tóc mai, mắt phượng hơi nhếch, môi mỏng mím chặt, rõ ràng chính là cùng một thần thái. Nhưng cái loại liếc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt trước đây biến thành hoảng sợ, khiến nàng nhìn thấy mà chua xót trong lòng, Mạnh Khanh nói chủ tử hành động khác thường, hình như là mất trí nhớ, nàng vốn đang không tin, lại đâu ngờ…

Không khỏi mềm giọng nói: “Chủ tử… Người chớ lên tiếng, thuộc hạ sẽ giải huyệt đạo cho người. Thuộc hạ, thuộc hạ cũng không có ác ý…”

Tiểu Trúc do dự nửa ngày, vẫn là gật gật đầu, người nọ quả nhiên giải huyệt đạo trên người hắn. Nhưng Tiểu Trúc vẫn còn mím chặt môi không lên tiếng.

“Chủ tử, lần trước sau khi ngài rơi xuống vách đá, ta cùng Mạnh Khanh tìm ngài khắp nơi, không ngờ…” Mạnh Hiểu nói xong liền dừng lại. Lần trước tại khách điếm nhỏ, nàng và Mạnh Khanh chỉ cảm thấy Tiểu Trúc trông có mấy phần giống nhau, bọn họ đâu ngờ cốc chủ Vân Thiên cốc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, cuồng ngạo ngang ngạnh ấy, lại ăn mặc thành bộ dáng nữ nhân. Về sau Mạnh Khanh không nghe nàng khuyên, tự mình lén chạy đến một mình một người tới tìm Tiểu Trúc, chờ thêm mấy ngày Mạnh Hiểu mới nghe thủ hạ đến báo, nói là Mạnh Khanh bị người của Tiêu trang giam giữ.

“Ta không nhớ ngươi.” Tiểu Trúc nhíu mày, hắn cảm giác trong đầu mình là một mảnh trống rỗng, không nhớ cái gì, nhưng nghe nàng nói bốn chữ “rơi xuống vách đá”, trong lòng hẫng một cái, rất khó chịu, rất ngột ngạt, nhất thời liền nhớ lại cảm giác từ trên mây rớt xuống trong mộng, sắc mặt cũng trắng bệch.

Mạnh Hiểu giật mình, thấy hắn lảo đà lảo đảo vội vàng vươn tay đỡ hắn, để hắn ngồi bên giường, hỏi: “Chủ tử, người đây là thế nào?!” Nói xong lại bắt mạch hắn, nghĩ sẽ không là bị người ta hạ độc gì đó, sắc mặt khó coi như vậy.

Tiểu Trúc lắc đầu, liền thấy Mạnh Hiểu biến sắc.

“Có người tới!” Mạnh Hiểu nắm lấy cánh tay Tiểu Trúc, nói: “Chủ tử, đi cùng thuộc hạ thôi, người không thể ở lại đây, rất nguy hiểm. Nếu Lạc Thịnh Vũ biết người là cốc chủ Vân Thiên cốc, y sẽ giết người.”

Tiểu Trúc mở to hai mắt, Lạc Thịnh Vũ sẽ giết mình?! Vội lắc đầu, nói: “Ta không phải, ta không phải, Lạc, Lạc trang chủ sao lại giết ta. Ta không thể đi…”

“Chủ tử!” Mạnh Hiểu có chút gấp gáp, nói: “Mặc kệ người có nhớ hay không, người vẫn là Mạnh Trúc! Vẫn là cốc chủ của Vân Thiên cốc, Vân Thiên cốc từ trước đến giờ cũng không phải người cùng đường với bọn họ!”

“Ta không đi…” Tiểu Trúc lắp bắp nói “Ta không muốn đi, Lạc trang chủ đối xử với ta rất tốt mà, ít nhất ít nhất…” Ít nhất tốt hơn nhiều so với lúc ở tại Sở gia, y vì sao muốn giết mình? Tiểu Trúc không ngừng lắc đầu, hắn không nhớ cái gì, rời khỏi Lạc Thịnh Vũ, hắn không biết phải đi đâu. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 23”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 22

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhị chương – Mạnh Hiểu

Lạc Thịnh Nghĩa trầm mặc nửa ngày, nói: “Đại ca, ngươi muốn giao Mạnh Khanh ra, để hắn gánh tội thay, có phải hay không?”

“Chính là ý này.” Lạc Thịnh Vũ gật đầu, nói: “Chuyện này mặc kệ có phải là do Vân Thiên cốc giở trò quỷ hay không, nhưng giang hồ đều cho rằng bản đồ kho báu này có liên quan tới Vân Thiên cốc. Nếu như mang Mạnh Khanh đến đại hội võ lâm, giao hắn ra, còn cần một cách nói chu đáo chặt chẽ, có lẽ có thể bình ổn việc này.”

Tiêu Hành hơi do dự, nói: “Vậy, vậy có phải…” Nhưng cũng không nói cho hết lời.

Lạc Thịnh Nghĩa nói: “Vậy thì, Mạnh Khanh hẳn phải chết không thể nghi ngờ…”

Lạc Thịnh Vũ lắc đầu: “Chuyện này ta cũng không biết, phải xem ý của Sở minh chủ.”

Tiểu Trúc nghe như lọt vào trong sương mù, vì sao vừa rồi còn đang nói bản đồ kho báu, bây giờ đã nói đến Mạnh Khanh đó? Hơn nữa vì sao lại hẳn phải chết không thể nghi ngờ?! Không khỏi rùng mình trong lòng. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 22”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 21

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập nhất chương – Kế sách

Lạc Thịnh Nghĩa cảm thấy trêu đùa người ta đủ rồi, còn “săn sóc” đắp kín chăn cho Mạnh Khanh, đóng cửa vừa bước ra đã nhìn thấy đại ca nhà mình chắp tay sau lưng đứng ngoài cửa.

Lạc Thịnh Nghĩa sửng sốt, đi qua, nói: “Đại ca ngươi sao không ở trong phòng với chị dâu, lại chạy ra ngoài cho gió lạnh thổi.”

Lạc Thịnh Vũ xoay người nhìn hắn, trầm ngâm: “Ta vốn muốn đi hỏi xem Mạnh Khanh kia ý đồ đến là vì sao, nhưng nghe Kiến Đông nói ngươi đi vào, liền chờ ngươi ở đây.”

“Thì ra là như vậy. Ta cũng đang khó hiểu, Mạnh Khanh sao lại đụng phải hai lần với chúng ta, chẳng lẽ là nghe được chuyện long lân thất bảo cung mà tới? Nhưng càng kỳ lạ chính là Mạnh Khanh vì sao muốn bắt cóc chị dâu chứ?” Lạc Thịnh Nghĩa cầm quạt xếp trong tay gõ.

“Ta cũng có chuyện khó hiểu.” Lạc Thịnh Vũ nói: “Ngươi trước đây biết Mạnh Khanh?”

“A…” Lạc Thịnh Nghĩa hô một tiếng, giả bộ kinh ngạc nói: “Xem ra đại ca ngươi đứng ở nơi này nửa ngày, đùa giỡn mỹ nhân ngươi đều nhìn thấy rồi.” Xong sờ sờ mũi nói tiếp: “Thật ra ta trước đây không biết hắn là ai, mấy năm trước lúc ra ngoài du ngoạn ngẫu nhiên đụng phải. Vốn là người kia đã cứu ta một mạng, ta biết ơn còn không kịp, nhưng ai ngờ hắn lại đem ta thí nghiệm thuốc.” Vừa nói xong vừa bĩu môi, bản lĩnh dùng thuốc của Mạnh Khanh là nổi danh trên giang hồ, chẳng những có thể cứu người, hạ độc hại người lại càng lợi hại. Tình huống lúc đó thật đúng là nghĩ lại mà kinh, mấy ngày bị buộc thí nghiệm thuốc, ấy thật sự là sống không bằng chết.

“Như vậy…” Lạc Thịnh Vũ gật gật đầu: “Ngươi không thể thông cảm người này, sau này không được một mình chạy loạn khắp giang hồ, muốn đi ra ngoài mang theo Kiến Tây và Kiến Nam, lần này ngươi lại là một mình trốn ra.”

Lạc Thịnh Nghĩa cười gượng mấy tiếng: “Ta đâu trốn ra một mình, ta thế nhưng mang tiểu thiếp họ Lam kia đến, người ta nhớ ngươi vô cùng, cầu xin ta nửa ngày.”

Lạc Thịnh Vũ không nói tiếp, Lạc Thịnh Nghĩa bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, “A, đúng rồi, đại ca. Ta vừa rồi có thử thăm dò Mạnh Khanh, người áo đen ngươi gặp lúc trước kia tựa hồ cũng không phải là người của Vân Thiên cốc. Ta ban đầu tưởng là Mạnh Hiểu, nhưng hình như không phải. Chẳng lẽ hai người kia không phải cùng một phe, là có người khác?!”

Lạc Thịnh Vũ nghe xong hơi cau mày, trầm tư nửa ngày nói: “Ta nghe cửa có động tĩnh liền đuổi theo, Mạnh Khanh thừa cơ tới cướp Tiểu Trúc. Nếu như hai người cũng không phải một phe, vậy áo đen kia lại là vì cái gì?”

Lạc Thịnh Nghĩa cũng không hiểu, lắc lắc đầu, nói: “Người áo đen cũng không biết tìm được chưa, ta đi hỏi thử Tiêu trang chủ, đại ca ngươi trở lại cùng chị dâu đi.” Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 21”

Ma đầu – Quyển thượng – Chương 20

Ma đầu

  • Tác giả: Vân Quá Thị Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị thập chương – Bị bắt

“Thế nào?” Lạc Thịnh Vũ là biết đệ đệ mình có bao nhiêu cân lượng, đối phó một Mạnh Khanh vẫn là dư sức có thừa, nhìn nhìn tay Tiểu Trúc, ngoắc tay nói với Lạc Kiến Bắc: “Đi tìm một đại phu tới xem cho phu nhân.”

“… Không cần không cần.” Tiểu Trúc kinh hồn chưa yên, còn nắm thật chặt tay áo Lạc Thịnh Vũ, lúc này mới phản ứng được: “Ta không sao, chính là chính là…” Chính là bị dọa thôi.

Lạc Thịnh Vũ vỗ vỗ lưng hắn, mày kiếm nhíu lại, cao giọng nói: “Thịnh Nghĩa ngươi còn muốn đùa tới khi nào, mau bắt ma đầu kia lại!”

Lạc Thịnh Nghĩa thấy lão ca phát uy cũng không dám lại đùa nữa, cổ tay rung, quạt xếp theo tiếng mở rộng, chỉ nhìn thấy một ánh sáng bạc xẹt qua trong bóng tối, lóe lên liền không còn bóng dáng. Thì ra bên ngoài cái quạt xếp kia khảm một vòng kim loại mỏng manh, rất sắc bén, đương nhiên không thua đao kiếm.

Trong lòng Mạnh Khanh rùng mình, hắn biết mình không phải là đối thủ của đối phương, chỉ là không đường đào tẩu, vả lại xung quanh đều là người của Lạc Thịnh Vũ, căn bản không có khe hở. Lần trước còn có tỷ tỷ nhà mình tới trợ giúp, nhưng lần này hắn là vụng trộm chạy đến, không có ai tới cứu hắn.

Lạc Thịnh Nghĩa lật tay vỗ một cái, khung quạt đánh trên bả vai hắn. Mạnh Khanh chỉ cảm giác cái vỗ này nặng chừng nghìn cân, lập tức thét lớn một tiếng, đầu gối gấp khúc, không cả lảo đảo liền quỳ trên mặt đất. Xương bánh chè vang “răng rắc”, giống như là bị đụng nát tan, đau đến hắn mấy lần muốn ngất đi.

Lạc Thịnh Nghĩa ra tay điểm huyệt đạo hắn, liền thấy người nọ hung hăng ngẩng đầu trợn mắt nhìn y, mắt hoa đào tựa hồ bởi vì đau đớn, đuôi mắt cũng đang hơi co giật.

“Dẫn gã đi!” Lạc Thịnh Vũ híp mắt, nói, “Coi chừng cho tốt.”

Lạc Kiến Đông đáp ứng một tiếng, liền muốn dẫn người đi. Tiêu Hành đang vội vội vàng vàng chạy tới, cầm trường kiếm trong tay, mấy hạ nhân đi theo phía sau. Tiếp tục đọc “Ma đầu – Quyển thượng – Chương 20”