Ma đầu
- Tác giả: Vân Quá Thị Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập tứ chương – Trốn
Lạc Thịnh Vũ không nói gì, đi vào phòng. Lạc Kiến Bắc không dám nhiều lời, chỉ đành đi theo sau.
Trong phòng còn tụ tập rất nhiều người, Lạc Thịnh Nghĩa không ở đó, chắc là ra ngoài tìm kiếm còn chưa trở về. Sở Diệu Y ngồi trên ghế dựa, bộ dáng có vẻ bệnh, sắc mặt tái nhợt, đương vừa khóc vừa nói, “Ta lúc đó bị dọa đến chết, chỉ biết nhìn chằm chằm người nọ ở cửa, ai ngờ gáy ta tê rần, Lạc phu nhân lại đột nhiên đánh ta hôn mê…” Vừa nói vừa che mặt lau nước mắt.
Lục Hoàn nhìn thấy Lạc Thịnh Vũ tiến vào, hơi run run, giương mắt nhìn y một cái, lại cúi xuống.
Tiêu Hành cũng có chút xấu hổ, phu nhân nhà mình nói là Lạc phu nhân thông đồng người ngoài không biết vì sao đánh nàng bất tỉnh, cũng không biết nên tin hay không.
Lạc Thịnh Vũ lại không có biểu tình gì đặc thù, chỉ cười cười nói: “Tiêu phu nhân vậy ngươi thật nên cảm tạ ông trời. Tiện nội không biết võ công, ông trời mở mắt đập như thế quả nhiên là đập bất tỉnh, không đập gãy gáy ngươi.”
Sắc mặt Sở Diệu Y trầm trầm: “Lời Lạc trang chủ là có ý gì, chẳng lẽ nói là ta đang nói bậy sao?!”
Lạc Thịnh Vũ lắc đầu, sắc mặt Sở Diệu Y khôi phục một chút, liền nghe y nói: “Tiêu phu nhân có phải đang nói bậy hay không, Lạc mỗ làm sao biết được. Lạc mỗ bây giờ chỉ biết, Tiêu phu nhân bình yên vô sự, tiện nội lại là bị người bắt đi.”
Mày liễu của Sở Diệu Y phẫn nộ nhếch lên: “Lạc trang chủ vẫn là nói ta nói dối phải không. Bọn họ rõ ràng cùng một phe với Lạc phu nhân! Căn bản không phải bị bắt đi, rõ ràng chính là sự tình bại lộ đào tẩu!”
Lạc Thịnh Vũ xoay người đi ra ngoài, cười lạnh nói: “Ta lúc đó nghe hạ nhân Tiêu trang nói có người bắt tiện nội đi, Tiêu phu nhân lại nói tiện nội là đào tẩu. Lạc mỗ ngu độn, ấy là Tiêu phu nhân nói dối hay là hạ nhân Tiêu trang nói dối.” Nói xong không quay đầu lại liền đi ra ngoài.
Lạc Kiến Bắc trông sắc mặt chủ tử nhà mình thật sự khó coi, cũng không dám nói chuyện, thấy y về viện đành phải đứng bên ngoài. Đợi sắc trời hoàn toàn tối Lạc Kiến Đông mới trở về. Bị Lạc Kiến Bắc kéo hỏi nửa ngày y đi nơi nào, nhưng cũng không hỏi ra được.
Lạc Kiến Đông đi bẩm báo một tiếng, sự tình đã làm tốt, liền lui ra.
Lúc Lạc Thịnh Nghĩa trở lại đã là hơn nửa đêm, dẫn theo không ít người ra, nhưng không có thu hoạch.
Lạc Kiến Đông luôn luôn trông ngoài viện, Lạc Kiến Bắc đương nhiên không chịu một mình trở về nghỉ ngơi, khăng khăng không đi. Đợi đến nửa đêm về sáng, đèn trong phòng Lạc Thịnh Vũ đột nhiên sáng. Lạc Kiến Bắc nhíu nhíu mày, chỉ thấy Lạc Kiến Đông lắc lắc đầu, ý bảo hắn đừng xen vào.
Lạc Thịnh Vũ ngồi bên cạnh bàn, trên bàn đặt quyển sách, tựa hồ là đang đọc sách. Nhưng trong phòng không đốt đèn, rất tối, không nhìn thấy cái gì.
Lạc Thịnh Vũ ngồi một hồi, tựa hồ cũng không nhúc nhích, đột nhiên nến trong phòng sáng lên.
Lạc Thịnh Vũ híp híp mắt, quay đầu liền nhìn thấy có người chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ. Vẻ ngoài khuôn mặt người nọ góc cạnh rõ ràng, vóc người cũng cao to.